Anh ném lời thở hổn hển vào tai tài xế khi xe phanh trước cổng bệnh viện: “Nhanh hơn, cháu tôi đang chết rồi!”
Tài xế gắp vôp xe hối hả, bật đèn cảnh báo, rồi mở cửa. Anh lao ra, ôm chặt Bin vào ngực, cảm giác tim bé yếu ớt rung lên mỗi lần bé rên rỉ.
“Giúp tôi đưa cháu vào ngay!” Anh hét lên, giọng dội vang giữa tiếng còi xe và tiếng ồn hỗn loạn của lối vào.
Một y tá đứng ở cửa, chợt dừng lại, nhìn hai người vừa tới. “Xin lỗi anh, phòng cấp cứu bận, chờ một chút…”
“Chờ gì? Cháu tôi đang… thở hắt hơi!” Anh nắm chặt tay y tá, mắt dằn vặt.
“Đây, đưa vào đây!” một bác sĩ nam gào lên, đẩy cánh cửa mở rộng, ánh sáng trắng láng xoáy vào.
Anh ngã xuống ghế gấp bên cạnh giường cứu thương, mặc áo choàng xanh. “Bác sĩ, nhanh lên, tôi… Cứ mỗi giây là một kiếp chết!”
Bác sĩ đưa tay vào túi áo, kiểm tra nhịp tim bằng ống nghe. “Nhịp rất yếu, oxy cần thiết ngay!”
Tài xế đưa điện thoại ra, gọi cho dịch vụ cứu thương phụ: “Cần máy thở di động, nhanh!”
Y tá nhanh tay lấy ống thở, lắp vào ống mũi. “Cứ thở sâu hơn, Bin ạ!”
Bin kêu lên, tiếng rít nứt xé không gian. Anh ôm chặt hơn, đầu gối run lên. “Bao giờ anh sẽ được phép thương con? Đừng để con chết trước khi anh kịp nói lời cuối.”
Bác sĩ nâng đầu Bin, nhìn vào mắt đỏ ngấn. “Bạn mẹ đã từng xuất kinh? Chúng ta sẽ làm hết sức.”
Tiếng còi cứu thương vang lên ngoài trời, nhưng phòng cấp cứu vẫn chìm trong cơn hỗn loạn.
“Anh ơi, giữ bình tĩnh!” y tá thì thầm, mắt không rời giây phút chuyển đổi máu.
Anh thở gấp, tiếng thở lặng lẽ vang vọng: “Mình không muốn mất cháu… Mình không muốn mất mình.”
Bác sĩ chỉ vào máy thở: “Bật ngay, chuyển sang chế độ ép tim.”
Thì thầm trong đầu Anh: *Nếu không ngay bây giờ, sẽ không còn ai nhớ mình.*
Một tiếng bilboard phát ra tiếng kèn báo nguy, báo hiệu xe cứu thương tới. Anh nhìn qua cửa sổ, thấy xe vừa dừng, xuất hiện ánh sáng xanh quét qua khuôn mặt lo âu của tài xế.
“Cứu hộ! Hãy nhanh chóng, chúng tôi đã hết thời gian!” Anh la lên, giọng cắt cánh âm thanh ồn ào của hành lang.
Cảnh quay dừng lại ở khoảnh khắc Bin được đưa vào giường, máy thở bắt đầu vang tiếng rít, ánh sáng trắng lạnh lẽo phản chiếu lên khuôn mặt lo lắng của Anh, tài xế và y tá, như một bức tranh quyết định số phận.
Xe taxi dừng lại ngay ngã rẽ đầu đường lớn, bánh xe rít lên khi chạm vào vệt nước bùn. Tài xế, một người trung niên mệt mỏi, ngó nghiêng vào kính gạt, mắt lộ vẻ do dự.
“Tôi không có xe cứu thương, xe này chỉ chở khách bình thường,” tài xế lẩm bẩm, tay chững tay nắm vôp lái.
Anh nắm chặt lấy tay bé Bin, tiếng khóc rưng rưng của đứa trẻ vang lên, mắt đỏ ngấn làm rối trí kẻ lái. Anh thở hổn hển, miệng nứt nẻ, tiếng rên rỉ nặng nề:
— Cứ nhanh lên, cháu của tôi sắp chết!
Tiếng nói của Anh văng lên như một lưỡi dao, xuyên thấu qua lớp ngập ưu tư của tài xế. Đôi mắt người lái chốc chốc rung lên, ánh sáng trong lòng bỗng chói sáng.
— Được rồi, được rồi! — tài xế la lên, tay gấp khái đầu, bật đèn báo hiểm, đẩy cửa xe mở rộng. — Cứ thả Bin vào ghế sau, tôi sẽ chạy nhanh nhất có thể.
Anh văng Bin lên ghế hành khách, đứa trẻ im lặng ngay lập tức, mũi lạnh run rẩy. Anh vỗ vào vai tài xế, tiếng thở dốc rít trong lồng ngực.
— Cứ lái, không chậm! — Anh hô, mắt nhìn thẳng vào gương chiếu hậu, như muốn đẩy lực của thời gian ra xa.
Tài xế nhấn ga, xe cạn xuôi qua lề đường, bước chân nhanh như gió. Đoạn đường khoảng 200 mét, họ rời đầu đường lớn, ánh sáng đèn đường hắt ngang, phản chiếu trên lớp mưa còn ướt. Cả ba người cùng cảm nhận nhịp tim đập dồn dập—nhịp tim của Bin yếu ớt, tiếng thở hắt hơi rào rạt.
“Phòng cấp cứu chỉ còn 10 phút nữa,” Anh thì thầm, giọng rung lên vì sợ hãi. “Nếu không…”
Tài xế không nói, chỉ lăn bánh càng nhanh, ngõ hẹp, chỗ ngã ba, tất cả dường như thắt chặt thời gian. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tài xế nhớ lại lần đầu mình đưa một đứa trẻ bị ốm tới bệnh viện, cảm giác bất lực dập tắt đi dưới một luồng đồng cảm mạnh mẽ.
Xe cố định trước cổng bệnh viện, phanh gấp, còi réo rền vang. Tài xế vứt chìa khóa, mở cửa, đẩy Bin ra. Anh kéo Bin vào trong, tay rung rinh, mắt lấp lánh hoang mang.
“Cứ nhanh lên, cháu của tôi sắp chết!” Anh gào lên lần nữa, tiếng vang dội lại trong hành lang, khiến các nhân viên y tế quay đầu, nhận ra cảnh khẩn cấp.
Xe taxi bật còi vang dội, lăn bánh rời bãi đỗ trước cổng bệnh viện. Anh kéo Bin vào góc ghế sau, tay đan chặt vào cổ tay bé, ngón tay áp lực đến mức da hằn lên. Bin ngơ ngác, mắt to mở rộng, ánh sáng đèn hành lang phản chiếu lên khuôn mặt ướt mồ hôi của anh.
— Cứ cầm chặt mình, đừng buông, — Anh thở dốc, giọng thì thầm như lời kèm lưng trong bão.
Tài xế ngồi theo sau, mắt dán vào gương chiếu hậu, bức tường thời gian dường như dày đặc hơn. Anh đẩy tay sang phía trước, đẩy cửa xe cửa sau mở rộng, đẩy Bin ra khỏi thang máy cuồng phong, rồi nhanh chóng lùi lại để tránh va chạm.
— Đừng… — Bin vẽ lên môi, tiếng khóc chưa kịp vang lên, mắt tròn xoe nhìn quanh, như muốn bắt lấy mọi hình ảnh hỗn loạn.
Đèn báo hiểm nhấp nháy, tiếng còi vang lên trong hành lang người bệnh. Nhân viên y tế vội vã kéo xe ra, bàn tay còn ẩm mướt, ánh mắt lo âu. Anh bật cánh tay, nắm chặt Bin hơn, không cho hơi thở béng tị.
— Giữ chặt, cháu! — Anh hét lên, tiếng vang dùng ăn vào trái tim từng người qua đường.
Tài xế bật ga, xe cũ lăn nhanh ra khỏi bãi, bánh xe cắt qua lớp nước đọng trên nền nhựa. Khoảng 200 mét, mười phút đồng hồ đếm ngược chập chờn phía trước. Anh không rời mắt khỏi Bin, nắm tay như muốn bọc trọn cả đời trong khoảnh khắc này.
— Không cho phép cháu rơi xuống, — Anh thầm thở, mắt bốc lửa, bảo vệ lặng lẽ trong cơn gió lạnh của bệnh viện.
Anh đẩy xe ra khỏi ngã ba, một luồng gió lạnh đập vào mặt. Bin thở hổn hển, mắt rưng rớt nước mắt, tiếng khóc to lên như tiếng chuông thất thanh trong đêm.
— Mẹ ơi, con không muốn chết! — Ám thanh run rẩy của Bin vang lên, trong tiếng khóc có cả lời khẩn cầu.
Anh chẽ chặt dây an toàn, mắt lấp lánh lo lắng.
— Đừng… đừng nói như thế! — Anh cố gắng bình tĩnh, giọng hạ thấp, nhưng âm vang vẫn bị cắt đứt bởi tiếng khóc của cháu.
Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, tay nắm chặt vô lăng, tim đập nhanh như trống chiến.
— Thôi! Giữ yên, tụi mình sẽ tới bệnh viện kịp thời! — Anh nói, tiếng nói vang lên trong không gian chật hẹp, nỗ lực không để cho tiếng khóc tràn lan hơn.
Nhưng Bin lại la lên, tiếng khóc nghi ngút, dường như muốn vỡ tan mọi bức tường.
— Mẹ ơi! Con sợ… sợ chết! — Lời thở hối hận, ngọng ngào, rớt xuống từng giọt lệ.
Anh khép mắt một lát, rồi mở ra, hít một hơi sâu, nỗ lực đưa âm thanh êm đềm lên môi.
— Mẹ ơi, con… con không muốn… chết… — Anh hát ru, giọng run rẩy, âm thanh nghẹn lại, nhưng vẫn cố giữ cho lời ca không rơi vào im lặng.
Tiếng xe không dừng lại, bánh xe rảo rạo trên mặt đường ướt, tiếng còi vang dội như tiếng trống đấu. Anh lắc nhẹ tay, vỗ vào lưng Bin, hy vọng chút ấm áp sẽ truyền từ người lớn sang đứa trẻ.
Bin rón rén ôm chặt tay Anh, tiếng khóc giảm dần, tiếng thở dở dò dở bỗng chợt yên lặng.
— Đừng buông, cháu. Mẹ… mình sẽ ở đây, không để cháu một mình, — Anh thì thầm, trái tim đập rộn ràng, ánh sáng chân trời bệnh viện hiện lên xa xa, như một lời hứa.
Tài xế nhìn vào đồng hồ, kim kim chỉ còn ít phút, tốc độ tăng lên.
— Cố lên, anh! Còn 2 phút nữa! — Tiếng reo vang qua tai, từng cơn gió mạnh hơn, mang theo mùi loang của mưa và nhuộm đỏ đường phố.
Anh nắm chặt hơn, dường như muốn nắm giữ cả thời gian.
— Mẹ ơi, con không muốn chết… — Tiếng khóc cuối cùng của Bin vang lên, nhưng nay nó đã bớt rợn, hòa lẫn vào tiếng hát yếu ớt của Anh, như một lời cầu nguyện ngây thơ trong cơn bão.
Xe lao thẳng vào lối vào bệnh viện, tiếng còi cuối cùng dừng lại, ánh đèn trắng lập tức chiếu sáng không gian nội thất. Bin rơi vào giấc ngủ ngắn, lặng lẽ trên tay Anh, người cha tạm an ủi trong khoảnh khắc ngắn ngủi của sự sống.
Xe taxi lao vào ngã tư đông đúc, tiếng còi vang lên như tiếng thét của lũ quỷ. Đèn giao thông đỏ chớp lặng, người đi bộ chen chúc như đang tràn hết mặt đường. Tài xế nén chân ga, tay siết chặt vô lăng, mắt dán vào bánh xe quay nhanh.
— Dừng lại! Đừng để cháu rơi xuống! — Anh hét lên, giọng vang lên qua tiếng ồn hỗn loạn, nhiễu tan trong gió mưa.
Bin kêu lóc, mắt sưng đỏ, tay nắm chặt vào áo của Anh, nhưng cơ thể bé nhỏ vẫn lảo đảo trên ghế sau.
Tài xế đạp phanh gấp, bánh xe sặc sặc kéo trượt trên nền đường trơn, khói bùn bốc lên.
— Giữ yên, Bin! Anh sẽ không để cháu rơi! — Anh nắm chặt tay Bin, mắt ngấn lệ nhưng giọng vẫn quyết đoán.
Âm thanh kim loại va chạm vang dội khi xe chạm vào một chiếc xe máy đang ngừng lại ở phía bên trái. Một luồng nước mưa đổ lên cửa sổ, làm mờ hình ảnh những chiếc xe và người qua đường.
“Tôi sẽ đưa cháu tới bệnh viện ngay bây giờ,” tài xế gào lên, giọng nghẹt nghẹt vì lo lắng.
Anh đuổi theo lời hứa, đồng thời kéo chặt dây an toàn, cố gắng không để Bin rơi.
— Yên hơn! Mẹ sẽ ở đây, không để cháu chết! — Anh bật lên tiếng ru, âm thanh văng lên như một bùa khích.
Thời gian trôi nhanh trong cơn hỗn loạn. Đèn đỏ chuyển sang xanh, nhưng dòng người vẫn không chịu nhường đường. Tài xế thắt dây an toàn lại, tăng tốc, bánh xe của taxi cắn vào vệt nước, bắn lên những tia sương mỏng.
— Bạn nhanh hơn! Còn 30 giây nữa! — Anh thót mồm, tim đập rộn ràng như tiếng trống trận.
Bin ngừng khóc lại một chút, mắt mưng mủ hướng tới ánh sáng phía trước – biển hiệu bệnh viện lấp lánh trong sương mù.
Tài xế không giảm tốc, âm thanh còi vang lên lần cuối, xe đâm qua vạch trắng, bám vào lối vào bệnh viện. Cửa xe mở ra, ánh sáng trắng sáng rực như một hi vọng đang chờ đón.
— Mẹ ơi, con… — Bin thở hổn hển, tiếng khóc tắt dần, thay bằng tiếng rên nhẹ.
Anh giữ chặt cô con, mắt dõi nhìn chiếc cánh cửa bệnh viện mở rộng, biết rằng trong vòng 10 phút còn lại, mọi thứ sẽ quyết định.
Đột nhiên, một chiếc xe cứu thương lao về phía họ, đèn xanh le lói lên, tiếng còi báo động rợn người cắt ngang không gian.
— Cái gì đang xảy ra! — Tài xế hét lên, nhấc tay chỉ về phía bệnh viện.
Anh vung tay ra, hô to:
— Chúng ta phải đi ngay!
Cả ba người, trong vòng một hồi tim, dừng lại trong khoảnh khắc căng thẳng trước khi đẩy con cửa bệnh viện, vừa tải Bin vừa chạy vào hành lang, sẵn sàng cho một cuộc chiến sinh tồn cuối cùng.
Đèn tín hiệu trên trần nhà bệnh viện lấp lánh rực rỡ, ánh sáng xanh lam và đỏ chớp nháy như nhịp tim hoang mang. Anh kéo Bin nhanh vào trong phòng chờ, còn tài xế đứng bám vào cánh cửa, mắt dán vào vòng hành lang ồn ào.
Tiếng còi xe cứu thương vang xa, xen lẫn tiếng rên rỉ của máy thở. Anh đặt tay lên vai Bin, cố nén tiếng khóc thành thở nhẹ.
— Giữ yên, chàng bé. Trên ghế này, kẻ nào sẽ mất mạng không phải vì gió lạnh. — Anh thì thầm, giọng rã lên trong tiếng ồn hỗn loạn.
Tài xế bước tới, ánh mắt dường như muốn vỡ ra khỏi khuôn mặt mệt mỏi.
— Anh ạ, tôi đã gọi cấp cứu rồi, nhưng họ chưa tới. — Ông nói, giọng rung lên vì lo lắng.
Anh quay đầu, ánh sáng phản chiếu trên một chiếc gương lớn gắn trên tường phòng chờ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh nhìn thấy khuôn mặt mình: mắt đỏ hoe, lông mày rủ ngược, mọi nếp nhăn như khắc sâu nỗi sợ. Tim anh đập nhanh hơn, tiếng lạ lùng vang lên trong đầu.
— Mình không thể ngã ngũ. — Anh thầm, mắt dính chặt vào hình ảnh trong gương, như muốn xóa bỏ nỗi lo bằng một cú đấm thẳng vào chính mình.
Đột nhiên, tiếng còi cứu thương văng lên ngay trước cửa. Những người y tá và bác sĩ lao vào, đồng loạt kéo một chiếc giường cứu thương di động.
— Cúi xuống, Bin! — Một y tá hô, kéo vợt thùng đỡ của bé.
Anh cúi người, nắm chặt tay Binh, tay còn run rẩy vì sợ hãi.
— Đừng lo, anh sẽ không bỏ rơi cháu. — Anh nói to, giọng nghiêng lên một nốt kiêu hãnh, như muốn thách thức số phận.
Bác sĩ trưởng, người cao to với áo blouse trắng, dừng lại trước mặt anh, mắt nhìn sâu vào khuôn mặt người cha.
— Chúng ta đã chuẩn bị phẫu thuật ngay khi cháu được đưa vào phòng cấp cứu. — Ông thông báo, giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán.
Anh gật đầu, mắt vẫn không rời gương, như muốn chắc chắn mình còn ở đây, còn sống.
— Nếu có gì sai, tôi sẽ đấm lại mình. — Anh thốt lên, tiếng thở nặng nề hòa lẫn tiếng tim đập rộn ràng.
Tiếng bình tĩnh của đồng hồ đo nhịp tim trên tay y tá vang lên: 120 nhịp/phút, lặng thầm phản bác mọi lo lắng.
Bữa máy thở êm ả, ánh sáng trắng sáng lan tỏa trên người Bin, khuôn mặt nhợt nhạt dần chuyển sang bình tĩnh.
— Nhà! — Tiếng gọi vang lên từ phía sau, là giọng của mẹ Bin, đang vội vã chạy đến, mắt ngấn lệ nhưng cố giữ thăng bằng.
Anh nhanh chóng đưa Bin cho người mẹ, rồi quay lại nhìn mình trong gương một lần cuối.
— Đã đến lúc phải chiến thắng nỗi sợ. — Anh thầm, tay nắm chặt tay lái vô danh của mình, sẵn sàng bước tiếp vào phòng mổ.
Xe taxi dừng ngay trước cổng bệnh viện, còi tắt dứt khoát. Cánh cửa sổ mở ra, tiếng ầm ầm của ống thở vang dội trong hành lang.
— Mở cửa nhanh! Cháu cần cứu! – Anh la to, giọng nghẹt thở, tay nắm chặt vòng bụng bé Bin, đôi mắt óc cảm thấy cả thế giới đang đổ nát.
Tài xế taxi, khuôn mặt còn bám bẩn mồ hôi, đẩy cánh cửa mạnh mẽ, gót giày đập mạnh vào sàn bê tông.
— Xin lỗi, anh ơi, tôi đã phanh gấp tới… – Ông hắt một tiếng, tiếng nói rung lên vì lo lắng, nhưng mắt dõi theo ánh sáng lấp lánh trong phòng cấp cứu.
Cửa cắt ngang, các y tá và bác sĩ nhanh chóng kéo chiếc giường di động ra.
— Bây giờ! – Y tá thứ nhất cắt ngang, tay nắm chặt tay nẹp của Bin, cố giữ bé không rơi.
Anh đẩy Bin vào giường, ngón tay chạm vào vai bé, cảm nhận nhịp tim bập bùng dưới da.
— Đừng để nó rời khỏi tay tôi! – Anh thốt lên, giọng tràn đầy quyết tâm, mặt nứt nẻ vì mệt mỏi.
Bác sĩ trưởng, áo blouse trắng, bước tới trước mặt anh, ánh mắt không khoan nhượng.
— Chúng tôi sẽ đưa cháu vào phòng mổ ngay. – Ông nói, giọng cắt sâu, không cho phép bất kỳ phút giây nào lãng phí.
— Cứ… cứ làm đi! – Anh cắn môi, nắm chặt tay tài xế, cảm nhận sự rung động của xe taxi còn sóng trong chân không.
Tài xế nắm chặt vô lăng, đẩy xe qua lối ra khẩn cấp, tiếng còi cứu thương vang rền phía xa.
— Đừng để chúng ta mất thời gian! – Anh hét lên, tuổi thơ của Bin kêu lầm như tiếng sao trên mái ẩm ướt.
Masculin, trong khoảnh khắc chuyển dời, tài xế rón rén ném một lời thở dài.
— Anh… chúng ta không còn thời gian.
Anh không trả lời, chỉ hành động: nắm lấy tay bé, anh vững vàng như bức tường trong cơn bão.
Tiếng máy thở kéo dài, âm thanh đập dồn lại thành một điệu nhịp nhanh dồn lên ngực mọi người.
— Chuẩn bị! – Y tá thứ hai hô, thủy tinh vung vỡ khi ánh sáng phản chiếu lên mặt kính phòng cấp cứu.
Bầu không khí ngột ngạt, trong mắt Anh chỉ thấy một tia hy vọng le lói: đứa trẻ còn sống, và anh vẫn còn ở đây, sẵn sàng chiến đấu cho mỗi giây phút cuối cùng.
Y tá thứ nhất dừng lại, mắt dán vào màn hình máy tính, rồi quay sang Anh.
— Bạn có giấy tờ nào không? — cô hỏi, giọng lạnh lùng như vô vị.
Anh nhìn xuống tay cầm chặt chiếc điện thoại di động, hơi thở dở dạt.
— Không… chỉ có… điện thoại. — Anh gượng gạo trả lời, mắt ngập trong hoảng hốt.
Y tá thứ hai lắc đầu, cúi xuống nhanh chóng quét qua thiết bị y tế, trong khi bác sĩ trưởng hít một hơi dài, nhìn đồng hồ treo tường.
— Được rồi, không sao. Chúng ta sẽ dùng mã số bệnh nhân tạm thời. — bác sĩ nói, giọng vẫn nghiêm túc.
Anh bám chặt vào điện thoại, ngón tay run rẩy nhấn nút gọi. Đèn màn hình hé mở, hiện lên một danh bạ trống.
— Bạn phải đưa cho chúng tôi chứng minh danh tính, nếu không… — y tá thứ nhất giọng cắt ngang, ám chỉ tai nạn có thể bị từ chối bảo hiểm.
Anh thở ra một tiếng khàn, nhìn quanh phòng cấp cứu ngột ngạt ánh sáng nhấp nháy.
— Không có giấy tờ, nhưng Bin còn sống. Đó là đủ. — Anh la lên, giọng nghẹn ngào, lượng sợ hãi hòa lẫn quyết tâm.
Bác sĩ trưởng gật đầu, chỉ cho y tá kéo một tấm vải trắng và đặt lên ngực bé Bin.
— Bây giờ, chúng ta phải đưa máu để kiểm tra nhân dạng. — anh ta ra lệnh, tay không ngừng di chuyển.
Y tá thứ hai vung tay vào ngăn kéo, lấy ra một bộ dụng cụ lấy máu, vừa nhanh vừa gọn.
— Mở! — cô hét lên, vỗ tay lên vai Anh, như muốn đẩy anh ra khỏi cơn sợ.
Anh cúi xuống, lặng lẽ cầm chiếc điện thoại, các ánh sáng LED phản chiếu trên mặt kính, tạo ra một vầng sáng yếu ớt trong bóng tối.
Nơi này, trong những giây cuối cùng, chỉ còn tiếng thở dốc của Bin, tiếng máy thở rít lên và tiếng tim máy ghi lại từng nhịp đập.
— Hãy giữ bình tĩnh, mọi thứ sẽ ổn. — y tá thứ nhất thì thầm, giọng vang lên như tiếng trầm bổng của một điệp khúc hy vọng.
Anh nắm chặt tay bé, cảm giác bầm ba, máu chảy nhẹ trên da. Đôi mắt anh lộ rõ một quyết tâm tan chảy mọi nghi ngại.
— Nếu không có giấy tờ, tôi sẽ đưa cả cuộc đời mình cho con này. — Anh thốt lên, tiếng nói cay đắng nhưng đầy sức mạnh.
Bác sĩ trưởng ngẩng lên, ánh mắt ánh lên tia lửa quyết liệt.
— Thế là chúng ta sẽ chiến đấu, không có giấy tờ, không có rào cản. — anh tuyên bố, xoay người bước vào phòng mổ.
Tiếng còi cứu thương vang xa, như một lời nhắc nhở sức mạnh của thời gian đang tiêu tan.
Cảnh quay chậm dần, chỉ còn tiếng thở dốc, tiếng tim máy, và tiếng điện thoại vang lên một lần nữa, báo tin nhắn đã được gửi: “Giúp tôi, chúng tôi cần cứu”.
Bác sĩ nhanh chóng mở tủ, lấy ra ống thở âm trầm, dùng găng tay vô trùng bọc kín. Anh ngồi bên giường, mắt đỏ hoe, tay không rời khỏi vai bé Bin.
— Cứ giữ cột sống, đừng để rơi. — anh thở dốc, giọng gãy.
Bác sĩ đặt ống thở lên miệng Bin, ấn nhẹ nút khởi động máy thở.
— Hít sâu, con! — bác sĩ khích lệ, ánh mắt không rời theo nhịp tim trên màn hình.
Tiếng kim súng thở liên tục vang lên, khí oxy bốc lên qua ống, làm cho ngực bé nhỏ rung nhẹ.
— Tôi… tôi sẽ không để con… — Anh vỗ nhẹ vào ngực con, giọng nghẹn nợ nhưng quyết tâm.
Y tá thứ nhất kiểm tra dây dẫn, gạt tạm thời ánh sáng ban đêm bằng đèn phẫu thuật.
— Đã ổn, chỉ còn một chút thời gian. — y tá thứ hai thở phào, đồng thời bấm nút theo dõi oxy.
Bác sĩ quay sang Anh, mắt lấp lánh sự tin tưởng.
— Bạn đã làm đúng, chúng tôi sẽ giữ con an toàn.
Anh gật đầu, mắt rưng rưng, nhìn thấy ánh sáng xanh lá cây trên màn hình—một dấu hiệu sống.
— Không được rơi nữa, con ơi. — Anh thì thầm, tay siết chặt hơn vào tay bé Bin.
Tiếng còi cứu thương xa dần, bóng đèn phòng cấp cứu lờ lờ nhấp nháy, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng máy thở như một bản nhạc hồi sinh.
Máu chảy nhẹ từ tai bé Bin, giọt đỏ lặng lẽ rơi xuống sàn lạnh. Y tá thứ ba nhanh chóng lấy khăn ẩm, nghiêng người về phía bé, lau sạch vết thương trong một thao tác liền mạch.
— “Xin cứu cho con!”— Anh thở hổn hển, giọng rung lên trong không gian ngột ngạt của phòng cấp cứu, ánh mắt dồn dập vào chiếc ống thở vẫn còn bám dính vào môi bé.
Y tá thứ ba không ngừng di chuyển, cầm găng tay vô trùng, áp lực lên vết thương, vỗ nhẹ vai anh để khích lệ.
— “Đừng lo, anh; chúng ta đang làm mọi cách có thể.”— cô nói, mắt không rời khỏi màn hình theo dõi.
Bác sĩ quay sang, tay cầm bình oxy, khẽ nghiêng bình về phía Bin, gió oxy vang lên rít rít qua đầu ống.
— “Hít sâu, con!”— bác sĩ hô, nhưng tiếng anh vẫn vang vọng trong đầu, “Xin cứu cho con!” như một lời cầu khẩn không nguôi.
Tiếng còi xe cứu thương vẫn còn vang xa, nhưng trong phòng chỉ còn tiếng thở gấp gáp và tiếng máy thở rít lên liên tục. Anh giữ tay chặt vào tóc bé, trái tim mình dồn dập như trống trận.
Y tá thứ nhất kiểm tra lại độ bão hòa oxy, nhấn nút hiển thị xanh lục trên màn hình.
— “Độ oxy ổn định, 92%.”— cô thông báo, giọng cô ngắn gọn nhưng mang đầy hy vọng.
Anh gật đầu mạnh mẽ, mắt rưng rưng, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
— “Không được rơi nữa, con ơi.”— Anh lẩm bẩm, tay siết chặt hơn vào ngón tay bé, từng ngón tay như muốn truyền nhiệt cho con.
Màn hình hiển thị nhịp tim ổn định, âm thanh kì vọng của máy thở dường như thu hút mọi sự chú ý. Y tá thứ hai đặt một tấm băng vô trùng lên tai Bin, vỗ nhẹ lên vai Anh.
— “Chúng ta đã làm được, anh.”— cô thở nhẹ, mắt xanh như lời an ủi cuối cùng.
Trong giây phút ngắn ngủi, tiếng thở dốc của Anh hoà cùng tiếng hô đập của máy thở, tạo nên một giai điệu hồi sinh đầy kịch tính, chưa để lại bất kỳ khoảng trống nào cho sự mơ hồ.
Bác sĩ quay lại, ánh mắt liếc nhìn màn hình máy thở còn reo vang:
— “Nhịp tim đã ổn, Bin. Giờ cần nghỉ ngơi thật lâu.”
Tiếng ống thở dần lặng bớt, chỉ còn tiếng rì rào nhẹ của máy theo dõi. Y tá thứ nhất nhẹ nhàng nhấn nút dừng, bóng đèn xanh trên bảng hiển thị chuyển sang màu xanh nhạt.
Anh gật đầu, đôi mắt đẫm lệ rưng rưng, tay vẫn nắm chặt ngón tay nhỏ bé của Bin.
— “Cảm ơn, bác sĩ,” Anh khàn khàn, giọng rung lên như gió qua rừng lá.
— “Bạn đã làm rất tốt,” bác sĩ trả lời, ánh sáng ấm áp bắn vào khuôn mặt mệt mỏi của anh.
Người lái xe taxi đứng bên cạnh, mồ hôi ướt đẫm áo sơ mi, thở dài:
— “Tôi đã chạy khoảng 200 mét, mất 10 phút. Nếu không có tôi, có lẽ không có ngày hôm nay.”
Anh không trả lời, chỉ để mắt nhìn lên màn hình, nơi các sóng điện tim nhịp đều, mang theo tiếng thở nhẹ nhàng của Bin.
Y tá thứ hai đặt tấm băng vô trùng lên đầu gối bé, rồi đưa tay nhẹ chạm vào vai Anh:
— “Bạn hãy ngồi nghỉ ở phòng chờ một chút, để mọi người có thời gian phục hồi.”
Anh lắc đầu, giọng nghẹt thở:
— “Con… không được rơi nữa.”
Tiếng máy thở chấm dứt, không gian phòng cấp cứu bỗng yên tĩnh đến mức tiếng tim mình vang vọng trong đầu anh.
Bác sĩ bước lại, khẽ chạm vào vai Anh:
— “Chúng ta sẽ chăm sóc con tới khi con hoàn toàn bình phục. Hãy tin vào thời gian.”
Anh thở dài, mắt khô lên một chút, nhưng vẫn giữ chặt nắm tay bé. Cánh cửa phòng mở, ánh sáng ban ngày len lỏi vào, chiếu lên khuôn mặt đầy lo lắng nhưng cũng đầy hy vọng.
Bàn tay Anh siết chặt tay bé Bin, ánh mắt dõi theo máy theo dõi khi đèn xanh nhấp nháy êm ái. Đèn phòng hồi sức tỏa một vạt ánh sáng ấm, khiến không gian như bớt phần lạnh lẽo.
“Tôi sẽ không để mẹ bỏ con,” Anh thì thầm, giọng nghẹn ngào nhưng kiên quyết, như muốn niềm tin thấm sâu vào tim trẻ.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng của y tá thứ ba vang lên, cô mang một chiếc giường di động đã sẵn sàng. Cô nhẹ nhàng kéo giường ra, đặt Bin lên, rồi xếp nhẹ áo choàng bảo vệ quanh người.
“Được rồi, con,” Anh nói, mắt không rời khỏi khuôn mặt mờ ảo của Bin, “Mẹ sẽ luôn ở đây.”
Tài xế taxi đứng một góc, gắp tay lau mồ hôi trên trán. Anh nhắm mắt, hít thở sâu, rồi lại mở mắt, nhìn Anh với ánh mắt đầy cảm thông.
“Cứ yên tâm, thợ lái sẽ luôn có mặt khi cần,” anh bảo, giọng dày dặn, “Nhưng giờ con là ưu tiên.”
Y tá thứ ba bấm nút, giường di động lặng lẽ trượt qua hành lang, men tới cánh cửa phòng hồi sức. Cửa mở ra, ánh sáng xám của hành lang dần tràn vào, khiến khuôn mặt Anh hiện ra dưới một lớp sáng lấp lánh.
“Bên trong đã sẵn sàng, chúng ta sẽ chuyển con vào phòng hồi sức,” y tá nói, tay cầm tay bé, đưa Bin vào giường.
Anh nắm tay Bin chặt hơn, ngón tay bé nhẹ nhàng chạm vào lòng bàn tay mình. Anh cảm nhận hơi ấm cầm nắm, cảm nhận hơi thở nhẹ nhàng dần ổn định.
“Mẹ sẽ không rời xa con,” Anh lặp lại, giọng thuần thục, lặng lẽ như lời thề.
Bệnh viện yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở nhẹ của máy theo dõi và tiếng bước chân rải rác. Anh đứng một mình bên cánh cửa, mắt hướng về phía xa, nơi ánh sáng ban ngày chiếu qua cửa sổ, như một lời hứa cho tương lai.
Ánh sáng trong phòng hồi sức vẫn le lói, nhưng mệt mỏi đã in đậm trên khuôn mặt Anh. Anh cúi xuống, đặt tay lên vai bé Bin, cố gắng truyền một luồng nhiệt tình cho đứa trẻ yếu ớt. Đột nhiên, tiếng điện thoại rung lên trên bàn gò bó, âm thanh kim ngân vang lên như lời mời gọi của thực tại.
Anh nhanh chóng nhấc máy, giọng ấm áp nhưng gãy ngọng vì cơn mệt mỏi.
— A, cháu ổn chưa? — Anh hỏi, mắt vẫn không rời khỏi màn hình máy theo dõi.
Một tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên từ đầu dây bên kia, rồi lời trả lời của con trai vang lên trong giai điệu ngây thơ nhưng đầy quyết tâm.
— Mình cố gắng, cảm ơn anh. — Đứa trẻ, gương mặt vẫn còn hồng hào dù mắt mưng mủ, trả lời bằng giọng nhỏ bé mà kiên cường.
Anh thở dài sâu, cảm giác nhẹ nhàng một phần như được gỡ bùa.
— Tại sao anh không để lại cho mẹ? — Anh thầm thở, lời nói pha lẫn trong nỗi lo và sự cố gắng không ngừng.
— Mẹ… mẹ sẽ tới. — Con trai lùi lại một bước, mắt nhắm chùng lại, như đang thắp một ngọn lửa niềm tin trong tâm hồn non nớt.
Bên cạnh, tài xế taxi vẫn đứng im, mắt lộ lên một ánh nhìn thấu suốt. Anh gập người lại, cúi đầu ngắn gọn, rồi quay sang tài xế.
— Cảm ơn, tài xế. Nếu không có anh, mình đã không bao giờ có thời gian này. — Anh thốt ra, giọng nghẹn ngào pha lẫn sự biết ơn.
Tài xế gật đầu, nắm chặt tay Anh một hồi ngắn, rồi bước ra khỏi phòng, để lại không gian yên tĩnh nhưng vẫn đầy hồi hộp.
Trong khi đó, y tá thứ ba nhẹ nhàng đưa bộ dụng cụ kiểm tra tới giường của Bin, mắt cô dõi theo từng dấu hiệu trên máy móc. Một tiếng beep ổn định vang lên, báo hiệu rằng tim bé đang dần ổn định hơn.
Anh ngẩng đầu lên, mắt hướng vào điện thoại một lần nữa, lặng lẽ suy nghĩ trong vòng một giây ngắn ngủi.
— Cố gắng hơn nữa, con. — Anh thầm thì, lời của anh như một lời thề, vững chắc và không thể lùi bước.
Màn đèn hội trường y tế bắt đầu nhấp nháy nhẹ, phản chiếu lên gương mặt Anh và Bin, như một lời nhắc nhở rằng dù mệt mỏi, họ vẫn còn một chặng đường dài phía trước.
Anh mừng dối ra khỏi cánh cửa bệnh viện, tiếng chuông báo kết thúc nhiệm vụ vang lên trong không gian êm ả. Mưa nhẹ rơi, từng giọt lăn trên mái vòm, làm ướt áo khoác của anh.
— Ối, trời tối hẳn rồi, cô bác sĩ vẫn còn thở dốc nữa? — Anh lẩm bẩm, giọng vang lên trong tiếng mưa.
Tài xế taxi đứng chờ bên cột đèn, gió lạnh thổi qua áo khoác của anh.
— Đừng lo, chúng ta về nhanh, — tài xế đáp, tay siết chặt vô lăng.
Anh ghé mắt nhìn lại phía bên trong, nơi ánh đèn phòng hồi sức dần tắt. Dòng suy nghĩ lướt qua đầu: *Ngày này sẽ không quên*.
Trong khi anh bước xa khoảng 200 mét, chiếc taxi tăng tốc, đèn pha chiếu lên vệt nước mắt lấp lánh trên mặt đường đầu. Thời gian trôi qua 10 phút, tiếng mưa hòa lẫn tiếng còi xe và tiếng bước chân gấp gáp của những người qua đường.
— Con Bin, còn nhớ tiếng mưa này không? — Anh tự nói thầm, giọng vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Một tiếng rên rỉ của ống thoát nước vang lên, như một âm thanh phản chiếu câu hứa. Anh thở dài, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong tim.
— Cảm ơn, tài xế. Nếu không có anh, mình chưa bao giờ có thể chạm vào giây phút này, — Anh nhắm mắt lại, để lại một nụ cười mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng.
Anh lặng lẽ bước tới chiếc ghế gỗ cũ nằm trong góc công viên, ngay bên lối vào bệnh viện. Tiếng ồn hừng hực của những chiếc xe cứu thương và tiếng còi đã dần tan biến, để lại một không gian yên ả chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều trên lá cây.
Anh hạ mình xuống, tựa lưng vào tựa ghế, mắt hướng ra con đường rộng mở. Đèn đường le lói qua những vòng nước trên mặt đường, phản chiếu những vệt ánh sáng lờ lợ như những kỷ niệm vừa qua.
“Tất cả đã qua,” Anh thầm ngâm, giọng vang nhẹ trong không gian tĩnh lặng.
Tài xế taxi xuất hiện, đứng bên đường, tay nắm chặt chìa khóa xe. “Anh vẫn còn muốn đi đâu nữa?” anh hỏi, giọng hơi gợi nhớ.
Anh không trả lời, chỉ nhắm mắt lại một lúc, rồi mở toang. “Mọi thứ đều có lý do.”
Tiếng rì rầm của một chiếc ô tô qua lại làm rung lên một chút mặt đất, nhưng không hề làm xao lạc sự bình yên trong lòng Anh. Anh ngẩng lên, nhìn vào bầu trời u ám, những đám mây như đang trôi dần đi, để lại một khoảng không gian trong suốt.
Trong đầu Anh, hình ảnh đứa trẻ 2 tuổi, da đỏ, mắt mưng mủ, lặng thinh dần. “Con sẽ không còn khóc nữa,” Anh nghĩ nhanh, ánh mắt lờn nhạt nhưng quyết tâm.
Một vài người qua đường hững hờ bước qua, không ai chú ý đến người ngồi đơn độc trên ghế. Anh thở một hơi dài, cảm nhận hơi ẩm của không khí mưa còn đọng trên da. “Giờ là lúc mình đứng lên, không còn quay lại.”
Tiếng chuông xe âm ỉ vang lên từ xa, như lời nhắc nhở cuối cùng về những nhiệm vụ chưa hoàn thành. Anh rút một nụ cười mệt mỏi, nhưng trong mắt lấp lánh quyết tâm.
Cảnh vật xung quanh dần tối dần, nhưng ánh đèn công viên vẫn chiếu sáng, như một ngọn lửa hy vọng giữa đêm. Anh ngồi yên, tay chạm nhẹ vào đùi, sẵn sàng cho bước tiếp theo.
Anh nhặt quyển sổ nhật ký cũ bỏ trên ghế gỗ, mở ra một trang trắng. Bút vẫn còn màu xanh ngắt, như còn nhớ nét bút của mình vài ngày trước. Trước mặt anh, mưa vẫn rơi đều trên mái che, tiếng tách tách vang lên từng giọt.
“Ngày hôm nay học được rằng tình thương mạnh hơn bất cứ nỗi sợ nào.” Anh viết nhanh, tay run nhẹ.
Cháu trai – đứa trẻ 2 tuổi, da đỏ, mắt mưng mủ – hiện lên trong ký ức, tiếng khóc cắt ngang tiếng xe cứu thương đã qua. Anh nhớ rõ tiếng người lái taxi hối hả:
“Tôi sẽ đưa con tới bệnh viện ngay, không được chậm!” tài xế taxi hét lên, bàn lái rúng động.
Anh thở dài, mắt dồn vào đoạn mô tả “khoảng 200 mét” mà họ đã chạy, “10 phút” chờ đợi trong xe. Đoạn ký ức nhảy lại, tay tài xế siết chặt vô lăng, tiếng còi vang dội.
“Con ạ, không còn nước mắt nữa,” anh thì thầm, như đáp lại tiếng khóc của cháu. Đôi mắt anh chạm vào khung cửa sổ, thấy bóng người tài xế cúi đầu, rơi nước mắt không kém.
“Anh… anh đã làm gì?” tiếng nói của tài xế vang lên trong tưởng tượng, như cáo buộc bản thân.
Anh đáp: “Anh đã cứu con, anh đã cho con thấy tình thương.”
Tiếng còi xe cấp cứu lại vang lên, nhưng lần này không còn u ám. Anh đặt bút xuống, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa. Hân hoan và biết ơn tràn ngập, như một luồng sáng xuyên qua bức màn mưa.
—
Ánh đèn vàng của bệnh viện gần nhất phản chiếu lên khuôn mặt anh, lột tả nỗi lo âu đã tàn biến. Khi những tiếng khóc của đứa trẻ dường như thấm vào không gian, anh cảm nhận được sức mạnh thuần khiết của tình thương, một thứ sức mạnh vô hình có thể dập tắt mọi sự sợ hãi. Bởi vì trong khoảnh khắc ấy, anh không còn là người chạy trốn mà đã trở thành người canh giữ, người dẫn dắt.
Những giây phút đã qua, khoảng cách 200 mét, thời gian 10 phút, không còn là con số lạnh lẽo mà trở thành dấu vết của một hành trình nội tâm. Tâm hồn anh giờ đây được gột rửa bằng giọt mưa, bằng hơi thở của người đã chở con bé về nơi an toàn. Anh hiểu rằng, dù bao nhiêu nỗi sợ còn lại trong đời, thì tình thương luôn là ngọn hải đăng không bao giờ tắt.
Với quyển nhật ký gập lại, anh đứng dậy, đưa tay chạm nhẹ vào chiếc ghế gỗ cũ – nơi từng chứa đựng những suy tư cô độc. Anh quay sang hướng bầu trời u ám, nhìn những đám mây dần tan biến, để lại một khoảng không gian trong suốt và bình yên. Lời cuối cùng trong tim anh vang lên, không còn tiếng thở gấp gáp của lo lắng, mà là một tiếng thở sâu của sự cảm tạ và hy vọng. Bởi vì, trong từng trang viết, trong từng giọt mưa, và trong từng bước chân đưa trẻ thơ tới bình yên, Anh đã tìm thấy rằng tình thương thực sự mạnh hơn bất cứ nỗi sợ nào.
Để lại một bình luận