Tôi từng là đứa con gái mà cả xóm ai cũng khen ngoan. Nhà nghèo nhưng bố mẹ thương con nên cố cho tôi học hết cấp ba rồi đi làm ở khu công nghiệp gần thị trấn. Cuộc sống công nhân vất vả nhưng tuổi trẻ mà, chỉ cần có bạn bè, có chút tiền tiêu vặt là đã thấy vui.
Năm hai mươi ba tuổi, tôi quen Tuấn.
arrow_forward_ios
Xem thêm
Tuấn làm cùng chuyền với tôi. Anh cao ráo, ăn nói khéo léo và đặc biệt rất biết chiều con gái. Những buổi tan ca, Tuấn thường đứng chờ tôi ở cổng, rồi chở tôi đi ăn bún, ăn ốc hay chỉ đơn giản là chạy xe lòng vòng quanh thị trấn.
Lần đầu có người quan tâm như thế, tôi rung động rất nhanh.
Tuấn nói sẽ cưới tôi. Anh còn dẫn tôi về ra mắt vài người bạn thân, nói trước mặt mọi người rằng:
“Sau này Linh sẽ là vợ tao.”
Những lời đó khiến tôi tin anh hoàn toàn.
Tôi trao cho Tuấn tất cả. Không chỉ là tình cảm.
Ba tháng sau, tôi phát hiện mình có thai.
Cái que thử thai hiện hai vạch đỏ khiến tay tôi run lên. Lúc đó tôi vừa sợ vừa mừng. Tôi nghĩ Tuấn chắc chắn sẽ cưới mình sớm hơn.
Nhưng phản ứng của anh hoàn toàn khác.
Khi tôi đưa que thử thai cho Tuấn xem, anh im lặng rất lâu rồi nói một câu khiến tôi lạnh cả người:
“Em chắc đứa bé là của anh không?”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Anh nói gì vậy?” tôi hỏi lại.
Tuấn nhún vai, ánh mắt lảng đi.
“Thì… tụi mình quen nhau đâu lâu. Lỡ em quen ai trước đó thì sao?”
Câu nói đó như cái tát vào mặt tôi.
Tôi khóc, giải thích, thậm chí thề thốt. Nhưng Tuấn chỉ im lặng. Mấy ngày sau, anh bắt đầu tránh mặt tôi. Tin nhắn không trả lời. Điện thoại không nghe.
Một tuần sau, tôi nghe tin Tuấn chuyển sang làm ở xưởng khác.
Anh biến mất khỏi cuộc đời tôi nhanh như lúc anh bước vào.
Cái thai trong bụng tôi lúc đó đã gần hai tháng.
Tôi hoảng loạn. Tôi không dám nói với bố mẹ. Ở cái làng nhỏ của tôi, chuyện con gái chưa chồng mà chửa là điều khủng khiếp.
Những ngày đó tôi gần như phát điên.
Cho đến khi dì tôi nói một câu:
“Hay mày lấy thằng Tùng đầu xóm đi.”
Tùng là thanh niên sống cách nhà tôi mấy căn. Ai trong xóm cũng gọi anh là “Tùng khờ”.
Anh hơn tôi ba tuổi, nhưng từ nhỏ đã chậm chạp, nói năng ít, phản ứng cũng chậm. Bố mẹ mất sớm, anh sống với bà nội già.
Nhiều người trong xóm thương hại nên thỉnh thoảng cho anh việc vặt như phụ hồ, chăn bò.
Tùng hiền đến mức ai nói gì cũng chỉ cười.
Dì tôi nói tiếp:
“Nó hiền, lại chẳng biết tính toán. Mày cưới nó, vài tháng sau sinh con cũng chẳng ai nghi.”
Lúc đó đầu tôi rối bời. Tôi biết đó là một việc làm sai trái… nhưng tôi không còn đường nào khác.
Sau vài ngày suy nghĩ, tôi gật đầu.
Bà nội Tùng mừng lắm khi nghe tôi đồng ý cưới anh. Bà cứ nắm tay tôi mà nói:
“Con gái ơi, thằng Tùng nó khờ nhưng nó tốt. Con chịu lấy nó là phúc của nhà bà.”
Tôi cúi đầu, không dám nhìn vào mắt bà.
Đám cưới diễn ra đơn giản. Chỉ vài mâm cơm trong sân. Hàng xóm đến chúc mừng, ai cũng nói tôi tốt bụng khi chịu lấy Tùng.
Không ai biết trong lòng tôi lúc đó nặng nề thế nào.
Đêm tân hôn, tôi bước vào căn phòng nhỏ của Tùng với tâm trạng cực kỳ căng thẳng.
Tôi biết mình đang lừa dối anh.
Nhưng tôi cũng tự an ủi: Tùng khờ, chắc anh sẽ chẳng nhận ra điều gì.
Phòng cưới đơn sơ. Chiếc giường tre cũ được phủ tấm chăn đỏ mới mua.
Tùng ngồi ở mép giường, hai tay đặt lên đầu gối, trông có vẻ lúng túng.
Tôi cũng không biết phải nói gì.
Không khí im lặng kéo dài một lúc.
Rồi Tùng bỗng nói:
“Em… mệt không?”
Tôi hơi bất ngờ. Giọng anh rất bình tĩnh, không hề ngọng nghịu như mọi khi.
“Không… em không sao.”
Anh gật đầu.
Một lúc sau, Tùng đứng dậy tắt bớt đèn rồi quay lại giường.
Tôi nằm xuống, kéo chăn lên ngang ngực. Tim đập thình thịch.
Tôi nghĩ anh sẽ vụng về, thậm chí chẳng biết phải làm gì.
Nhưng khi Tùng kéo nhẹ tấm chăn lên… tôi bỗng thấy ánh mắt anh nhìn thẳng vào tôi.
Ánh mắt đó hoàn toàn không giống một người “khờ”.
Nó tỉnh táo, sắc sảo đến mức khiến tôi lạnh sống lưng.
Anh khẽ thở dài.
“Em có thai rồi, đúng không?”
Câu nói đó như sét đánh ngang tai.
Tôi bật dậy, nhìn anh trân trối.
“Anh… anh nói gì vậy?”
Tùng không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn tôi vài giây rồi nói chậm rãi:
“Đứa bé khoảng hai tháng.”
Toàn thân tôi run lên.
Làm sao anh biết?
Tôi lắp bắp:
“Anh… anh…”
Tùng ngả lưng vào đầu giường, ánh mắt bình thản đến đáng sợ.
“Em nghĩ anh khờ thật à?”
Tôi chết lặng.
Anh tiếp tục nói, giọng đều đều:
“Anh học hết cấp ba. Trước đây cũng đi làm ở thành phố mấy năm.”
“Nhưng sau khi bố mẹ mất, anh về quê chăm bà nên người ta cứ nghĩ anh chậm chạp.”
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
“Vậy… vậy sao anh…”
Tùng cười nhẹ.
“Nếu anh không giả khờ, người ta có để anh yên không?”
Căn phòng im phăng phắc.
Tôi không biết phải nói gì. Mọi tính toán của tôi bỗng chốc sụp đổ.
Tùng nhìn xuống bụng tôi.
“Đứa bé… không phải con anh.”
Tôi cúi gằm mặt, nước mắt rơi lã chã.
Một lúc sau, tôi thì thầm:
“Em xin lỗi…”
Tùng im lặng rất lâu.
Rồi anh nói một câu khiến tôi sững người.
“Anh biết hết trước khi cưới em.”
Tôi ngẩng phắt lên.
“Anh… biết?”
Anh gật đầu.
“Anh nghe người trong xưởng nói chuyện của em với Tuấn.”
Tim tôi đập mạnh.
“Vậy sao anh vẫn…”
Tùng nhìn tôi, ánh mắt dịu lại.
“Vì anh biết nếu không cưới em, em sẽ không sống nổi ở cái làng này.”
Câu nói đó khiến tôi òa khóc.
Tôi chưa bao giờ nghĩ một người mà tôi coi là “khờ” lại hiểu chuyện đến thế.
Nhưng câu chuyện chưa dừng ở đó.
Khoảng nửa tháng sau đám cưới, một chuyện bất ngờ xảy ra.
Tuấn quay lại.
Anh đứng trước cổng nhà tôi, mặt tái mét.
Tôi nhìn thấy anh từ xa mà tim thắt lại.
Tuấn nói anh mới biết tôi đã cưới chồng. Anh bảo anh hối hận.
Anh còn nói một câu khiến cả tôi và Tùng đều chết lặng.
“Đứa bé… là con anh thật.”
Không khí trong sân nặng nề đến nghẹt thở.
Tùng đứng bên cạnh tôi, im lặng.
Tuấn nhìn anh rồi nói:
“Nếu anh muốn, tôi sẽ nhận con.”
Cả xóm bắt đầu xì xào.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tùng.
Tôi run rẩy. Tôi không biết anh sẽ phản ứng thế nào.
Nhưng Tùng chỉ nhìn Tuấn một lúc rồi nói một câu khiến tất cả sững sờ:
“Anh không cần nhận.”
Tuấn ngạc nhiên.
Tùng nắm nhẹ tay tôi.
“Vì từ ngày cô ấy bước vào nhà này… đứa bé đã là con tôi.”
Cả sân im lặng.
Còn tôi… đứng đó, nước mắt chảy không ngừng.
Đến tận bây giờ, nhiều người trong làng vẫn tranh cãi về chuyện đó.
Có người nói tôi ích kỷ. Có người nói Tùng quá tốt.
Nhưng với tôi, sự thật chỉ có một.
Người mà cả xóm gọi là “thằng khờ”… lại là người đàn ông tử tế nhất mà tôi từng gặp trong đời.
Để lại một bình luận