Nam CảпҺ Sát VιпҺ Quү Vḕ Quȇ Dằп Mặt Vợ Cũ – Sữпg Sờ Trước CảпҺ Trước Mắt……………..
Tôi là Cường. Hôm đó, khi chiếc Ford Ranger đen bóng lộn dừng trước cổng nhà cũ kỹ, tôi vẫn còn nở nụ cười đắc thắng. Ba năm xa cách, tôi trở về với chức đội phó hình sự, xe tiền tỷ, và lòng đầy khao khát trả thù người vợ từng bỏ rơi mình vì nghèo. Nhưng chỉ trong vài giờ, mọi thứ sụp đổ tan tành. Tôi không ngờ, chính mình mới là kẻ hèn hạ nhất trên đời này.
Mưa chiều quất mạnh vào kính xe, từng giọt lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi siết chặt vô lăng đến trắng khớp ngón tay, mắt nhìn ngôi nhà cấp bốn quen thuộc với nỗi lòng hỗn loạn. Ba năm trước, Thiên An ném tờ đơn ly hôn vào mặt tôi, giọng lạnh tanh bảo không chịu nổi cảnh túng quẫn. Cô ấy bỏ đi không một lời từ biệt, để lại tôi với nỗi nhục nhã bị vợ chê nghèo. Giờ tôi về để khoe mẽ. Để cho cô ta thấy, không có cô, tôi vẫn vươn lên đỉnh cao sự nghiệp.
Nhưng cánh cổng sắt rỉ sét bị khóa xích cũ, dây leo um tùm bám đầy. Sân nhà cỏ dại mọc cao quá đầu gối, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn han gỉ. Tôi bước xuống xe, đôi giày da bóng loáng lún sâu vào bùn đất ẩm ướt. Tim tôi thắt lại đau nhói. “Mẹ ơi! Con về đây!” Tiếng gọi vang vọng vào khoảng không lạnh lẽo. Không ai đáp. Chỉ có gió heo may thổi qua tàu lá chuối rách nát, mang theo mùi đất ẩm và lá mục.
Tôi giật đứt sợi xích, lao vào nhà. Không khí ẩm mốc xộc vào mũi, lẫn với mùi nhang trầm và thuốc bắc thoang thoảng. Nhà sạch sẽ lạ thường, bàn thờ vẫn có chân nhang mới tàn. Nhưng khi đẩy cửa buồng mẹ, tôi chết lặng, chân như hóa đá. Bà Hạnh nằm co quắp trên giường tre cũ, da bọc xương, nửa người bất động sau cơn tai biến. Bên cạnh là tô cháo lươn còn nóng hổi, bay khói nhẹ. Ai đó vừa chăm bà trước khi tôi đến chỉ vài phút.
“Mẹ… sao mẹ lại thế này?” Giọng tôi run rẩy, nước mắt trào ra không kìm được khi chạm vào vai mẹ gầy guộc. Bà mở mắt, nhìn tôi xa lạ, miệng ú ớ không thành lời. Lòng tôi bùng lên giận dữ xen lẫn đau đớn tột cùng. Tiền tôi gửi về hàng tháng đâu rồi? Tôi đã dặn họ hàng chăm sóc bà chu đáo. Chắc chắn là tại Thiên An. Nếu cô ta không bỏ đi, mẹ tôi đã không phải chịu đựng cảnh này.
Tôi xuống bếp, mùi khói rơm ấm áp quen thuộc ùa về ký ức. Một bóng dáng gầy guộc đang ngồi xổm nhóm lửa, lưng còng xuống vì mệt mỏi. Tôi gằn giọng, cố giữ vẻ kiêu ngạo: “Cô là ai? Sao lại ở nhà tôi?”
Người đàn bà ngẩng lên. Dù mặt bám muội than, mái tóc ướt mưa rối bù, tôi vẫn nhận ra đôi mắt ấy – đôi mắt từng nhìn tôi đầy yêu thương. Thiên An. Vợ cũ của tôi.
Tôi cười khẩy, khoanh tay nhìn cô từ đầu đến chân với ánh mắt khinh miệt. “Hóa ra là cô. Người đàn bà từng chê tôi nghèo hèn, giờ lại chui rúc trong bếp nhà tôi như thế này. Nhìn cô xem, rách nát, tiều tụy đến mức này. Còn tôi? Đội phó hình sự, xe sang, tiền bạc đầy túi. Cô bỏ tôi để đổi đời, kết quả lại ra nông nỗi này sao?”
An im lặng hồi lâu, chỉ lau tay vào vạt áo cũ rồi nói khàn khàn, giọng mệt mỏi: “Anh vào lo cho mẹ đi. Cháo tôi nấu xong rồi, còn nóng.”
Tôi cười lớn, cầm bát cháo với vẻ nghi ngờ. Trong đầu hiện lên đủ kịch bản: cô ta đang diễn khổ để quay về bòn rút. Tôi rút ví, ném sấp tiền vào mặt cô. Những tờ tiền rơi lả tả, vài tờ rơi vào lửa bén cháy khét. An lùi lại một bước, mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt. Cô quay lưng bước ra cửa sau, biến vào màn mưa nặng hạt. Tôi hét theo, giọng đầy hả hê: “Đi đi! Đừng bao giờ quay lại!”
Nhưng khi đứng một mình trong bếp tối om, mùi khói còn vương, tôi không thấy hả hê như tưởng. Chỉ có nỗi bất an len lỏi trong tim, khiến cổ họng tôi nghẹn lại.
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
![]()
![]()
![]()
Mưa vẫn rơi không ngớt ngoài hiên. Tôi lục lọi khắp nhà, tìm “bằng chứng” để kết tội An. Dưới gầm giường mẹ, tôi lôi ra chiếc ô tô đồ chơi màu đỏ nứt nẻ. Tim tôi thắt lại dữ dội, ký ức ùa về như sóng. Sao nhà mẹ lại có đồ trẻ con?
Sáng hôm sau, tôi ra chợ dò la. Bác Tám – người hay chuyện nhất xóm – hất rổ rau, chỉ tay vào mặt tôi với vẻ giận dữ: “Mày mù à thằng Cường? Ba năm nay An nó bán hết nhẫn cưới, bán miếng đất cuối cùng, thậm chí suýt bán thận để chạy chữa cho mẹ mày! Tiền mày gửi chỉ đủ mua thuốc thang lặt vặt. Nó rửa bát thuê từ sáng đến khuya, thức trắng đêm bóp chân xoa lưng cho mẹ. Đứa con trai ba tuổi của mày, bé Bin, nó giấu kín để không ảnh hưởng sự nghiệp mày. Mày ném tiền vào mặt nó, gọi nó là đồ vô dụng? Đồ ngu si!”
Tôi đứng sững sờ giữa chợ, tai ù đi, đầu óc quay cuồng. Nước mắt trào ra không kìm nổi. Hóa ra vụ bê bối nhà ngoại năm xưa, An đã tự nhận hết tội để bảo vệ tôi. Cô mang thai, một mình chạy chữa cho mẹ tôi, chịu tiếng xấu để tôi thăng chức suôn sẻ. Tất cả vì tôi – người chồng từng hứa sẽ che chở cho cô.
Tôi lao về nhà, lật tung tủ thuốc tìm cuốn sổ tay An giấu kín. Những dòng chữ run rẩy hiện ra: “Hôm nay mẹ đau thắt ngực dữ dội, con đi rửa bát thêm ca đêm… Cường ơi, anh đừng lo, em lo được hết…” Trang cuối, chữ viết nguệch ngoạc vì mệt mỏi: “Bin gọi bố ơi suốt, nhưng con giấu anh vì anh đang thăng tiến…”
Tôi quỳ sụp xuống sàn gạch lạnh, gào lên đau đớn, nước mắt rơi lã chã. Tôi là kẻ mù quáng nhất đời. Tôi đã sỉ nhục người phụ nữ đã hy sinh cả thanh xuân, sức khỏe và danh dự vì tôi.
Tôi chạy đến xóm trọ tìm An. Thấy cô gánh nước thuê, lưng còng dưới gánh nặng, vai run run vì lạnh, tôi đứng trong bóng tối khóc như đứa trẻ. Khi cô về, bé Bin lao ra ôm chân mẹ: “Mẹ về rồi! Con nhớ mẹ!” Đứa con trai giống tôi như đúc, đôi mắt to tròn ngây thơ.
Tôi xông vào, quỳ sụp trước An, giọng vỡ òa: “Anh xin lỗi… Anh là kẻ vô ơn nhất trên đời.”
An ôm con chặt, nước mắt lặng lẽ rơi: “Anh biết gì đâu? Ba năm trước, bố em dính vào vụ buôn lậu anh đang phá án. Em phải ly hôn, nhận hết tội để anh sạch sẽ, không bị ảnh hưởng. Em bán hết tài sản, chịu tiếng hám tiền, một mình sinh con trong phòng trọ chật hẹp. Giờ anh về, anh gọi em là đồ rác rưởi. Con anh phải sống trong bóng tối vì anh!”
Tôi khóc nức nở, quỳ không dậy nổi. Sự thật như dao sắc cứa vào tim, đau đến mức tôi không thở nổi. Vinh quang của tôi được xây trên máu và nước mắt của An.
Đêm đó, bé Bin sốt co giật cao. Tôi bế con lao vào xe, An ngồi sau ôm con chặt. Chiếc Ford Ranger gầm rú trên đường mưa tầm tã, còi hú inh ỏi. Lần đầu tiên tôi cảm nhận nỗi sợ hãi mất con đến thắt tim. Ở bệnh viện, mùi thuốc khử trùng nồng nặc, tôi quỳ lạy bác sĩ: “Cứu con tôi với! Tôi xin anh…”
An đặt bàn tay thô ráp vì lao động lên vai tôi. Khoảnh khắc ấy, bức tường băng giữa chúng tôi nứt ra từng mảnh.
Sau đó, tôi bán xe sang, xin chuyển công tác về huyện. Tôi sơn lại nhà cũ, chăm sóc mẹ từng ngày, bế Bin thả diều trên đồng. An ban đầu vẫn lạnh lùng, im lặng, nhưng dần dần cô mỉm cười khi thấy tôi thức trắng đêm lau người cho mẹ, khi tôi lén mua sữa và quần áo mới cho con.
Năm năm sau, tôi chỉ là trinh sát địa bàn, lương eo hẹp nhưng lòng nhẹ nhàng. Mỗi chiều, tôi dắt tay An và Bin đi dạo trên đê sông. Mẹ tôi ngồi hiên nhà, nhìn cháu nội cười vang. Mảnh vườn hương hỏa mà An từng bán máu giữ lại giờ xanh tốt, trĩu quả.
Tôi thường ngồi một mình nhìn sông quê lững lờ chảy, lòng đầy xót xa và tiếc nuối. Tôi từng có danh vọng, tiền bạc, nhưng suýt mất tất cả vì mù quáng và kiêu ngạo. An là người phụ nữ thầm lặng nhất, mạnh mẽ nhất tôi từng biết. Cô không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ hy sinh mà không một lời oán trách. Còn tôi, suýt nữa đã đánh mất chân tình quý giá nhất đời mình.
Đôi khi, đêm khuya, An vẫn khẽ thở dài trong giấc ngủ mệt mỏi. Tôi ôm cô chặt hơn, thầm hứa sẽ dùng phần đời còn lại chuộc lỗi. Tiền bạc có thể kiếm lại, danh vọng có thể từ bỏ, nhưng nếu mất An và Bin, tôi sẽ không còn gì cả.
Cuộc đời dạy tôi bài học đắt giá nhất: thứ rẻ nhất là tiền và chức tước, thứ đắt nhất là người phụ nữ ở bên ta lúc gian khó. Tôi may mắn còn kịp tỉnh ngộ. Còn nhiều người thì không.
Tôi nhìn An đang cười vui với Bin dưới nắng chiều vàng ấm, lòng nhẹ nhàng xen lẫn nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Chuyện cũ vẫn còn đau, nhưng ít ra, bây giờ chúng tôi có nhau, trên mảnh đất quê hương này.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!
Để lại một bình luận