Blog

  • Đình chỉ ê-kip bác sĩ “bỏ quên” bệnh nhân trong máy chụp cộng hưởng từ suốt 6 tiếng giữa đêm, tình trạng XÓT XA của bệnh nhân

    Người đàn ông phải nằm bất động giữa đêm trong lồng chụp MRI, nhiều lần kêu cứu nhưng không ai nghe thấy. Ngày 13/3 Báo Đời sống pháp luật đưa tin với tiêu đề: “Đình chỉ ê-kip bác sĩ “bỏ quên” bệnh nhân trong máy chụp cộng hưởng từ suốt 6 tiếng giữa đêm” với nội dung như sau:

    Theo trang tin 163.com, ngày 13/3, Bệnh viện Đồng Tế thuộc Đại học Khoa học và Công nghệ Hoa Trung tại Vũ Hán đã đình chỉ công tác nhóm bác sĩ trực sau sự cố bỏ quên bệnh nhân trong phòng chụp cộng hưởng từ (MRI) suốt 6 giờ.

    Sự việc xảy ra rạng sáng 26/2 tại khoa Chẩn đoán hình ảnh cơ sở Hán Khẩu. Bệnh nhân họ Đường đến khám vì đau cổ và được chỉ định chụp Chụp cộng hưởng từ MRI.

    Khoảng nửa đêm, sau khi cố định đầu bệnh nhân và đeo mặt nạ chuyên dụng, nữ bác sĩ phụ trách rời phòng để xử lý công việc khác. Trước khi đi, cô cập nhật trạng thái “hoàn thành” trên hệ thống điện tử và bàn giao lại cho đồng nghiệp tiếp quản.

    Đình chỉ ê-kip bác sĩ “bỏ quên” bệnh nhân trong máy chụp cộng hưởng từ suốt 6 tiếng giữa đêm- Ảnh 1.

    Phòng chụp MRI, nơi diễn ra sự việc bỏ quên bệnh nhân tại thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc. Ảnh: Cover News

    Tuy nhiên, bác sĩ nhận ca trực sau đó đã không kiểm tra lại lồng máy, dẫn đến việc bệnh nhân vẫn nằm bên trong mà không ai phát hiện.

    Trong suốt nhiều giờ sau đó, ông Đường nằm bất động trong không gian chật hẹp của máy MRI.

    Theo World Journal, người đàn ông nhiều lần kêu cứu nhưng không có ai đáp lại. Trong khoảnh khắc hoảng sợ, ông từng nghĩ đến việc tự trèo ra khỏi máy.

    Tuy nhiên, do vẫn nghe thấy tiếng thiết bị vận hành liên tục, ông lo sợ việc tự ý di chuyển có thể gây nguy hiểm cho sức khỏe nên quyết định nằm im chịu đựng.

    Cùng thời điểm, vợ ông nhiều lần gọi điện nhưng không liên lạc được nên đã báo cảnh sát. Khi lực lượng bảo vệ bệnh viện kiểm tra hồ sơ điện tử, hệ thống lại hiển thị quy trình chụp đã kết thúc từ khoảng 0h10, khiến việc tìm kiếm rơi vào bế tắc.

    Phải đến khoảng 6h sáng, một nhân viên vệ sinh vào dọn dẹp mới nghe thấy tiếng kêu yếu ớt từ phòng chụp. Sau khi gọi bảo vệ mở cửa, ông Đường được đưa ra ngoài trong tình trạng kiệt sức sau nhiều giờ mắc kẹt.

    Sau sự cố, Bệnh viện Đồng Tế thuộc Đại học Khoa học và Công nghệ Hoa Trung đã gửi lời xin lỗi bệnh nhân và gia đình, đồng thời đình chỉ nhóm bác sĩ trực liên quan để phục vụ điều tra.

    Bệnh viện cũng cho biết thiết bị MRI cần duy trì từ trường ổn định và nhiệt độ cực thấp nên thường không tắt nguồn giữa các ca chụp.

    Các chuyên gia chẩn đoán hình ảnh cho biết việc nằm lâu trong lồng máy MRI không gây tổn hại trực tiếp cho cơ thể vì phương pháp này sử dụng từ trường và sóng radio, không phát bức xạ ion hóa như các kỹ thuật chẩn đoán khác.

    Sau sự việc, bệnh viện đã hỗ trợ ông Đường kiểm tra sức khỏe tổng quát. Tuy nhiên, do hai bên chưa đạt được thỏa thuận về mức bồi thường, phía bệnh viện đã hướng dẫn gia đình bệnh nhân tiến hành các thủ tục pháp lý để giải quyết vụ việc theo quy định.

    Sự cố hy hữu này nhanh chóng gây chú ý trên mạng xã hội Trung Quốc, làm dấy lên nhiều tranh luận về quy trình bàn giao ca trực và kiểm soát an toàn trong các khoa chẩn đoán hình ảnh của bệnh viện.

    Ngày 14/3 Dân Trí cũng đăng tải về sự việc này với tiêu đề bài viết: “Trung Quốc: Nỗi kinh hoàng bị bỏ quên trong máy cộng hưởng từ suốt 6 tiếng”, nội dung chi tiết như sau: 

    Một sự cố y tế gây sốc vừa xảy ra tại thành phố Vũ Hán (Trung Quốc) khi người đàn ông bị nhân viên y tế bỏ quên trong máy cộng hưởng từ suốt 6 tiếng và không ai phát hiện ra.
    Sự việc gây chấn động dư luận Trung Quốc thời gian qua liên quan tới vụ việc một người đàn ông bị nhân viên y tế của bệnh viện Đồng Tế thuộc Đại học Khoa học và Công nghệ Hoa Trung ở thành phố Vũ Hán bỏ quên trong máy cộng hưởng từ suốt 6 tiếng.

    Cuối tháng 2, người đàn ông họ Đường tới bệnh viện khám vì đau cổ. Anh được bác sỹ chỉ định chụp cộng hưởng từ. Sau khi bắt đầu kiểm tra, nhân viên y tế cố định đầu của bệnh nhân, đeo mặt nạ bảo vệ để tiến hành quét.

    Trung Quốc: Nỗi kinh hoàng bị bỏ quên trong máy cộng hưởng từ suốt 6 tiếng – 1
    Người đàn ông bị bỏ quên trong máy cộng hưởng từ suốt 6 tiếng (Ảnh minh họa: China Daily).
    Tuy nhiên trong quá trình kiểm tra, anh Đường nhận thấy có điều bất thường. Thời gian dự kiến chụp chỉ kéo dài khoảng 20 phút, nhưng anh nằm trong máy suốt thời gian dài vẫn chưa được đưa ra ngoài. Lúc này, máy vẫn liên tục vận hành.

    Thấy lạ, anh nhiều lần cố gọi nhân viên y tế, nhưng không nhận được phản hồi. Do đầu bị cố định trong thiết bị, anh lo ngại nếu tự ý vùng dậy có thể gây nguy hiểm, nên đành tiếp tục nằm chờ.

    Cùng thời điểm đó, vợ anh Đường nhiều lần gọi điện cho chồng nhưng không liên lạc được nên hoang mang lo lắng. Sau đó, người phụ nữ đã gọi báo cảnh sát.

    Khi lực lượng chức năng tại bệnh viện kiểm tra hồ sơ điện tử, hệ thống hiển thị quy trình chụp máy cộng hưởng từ kết thúc lúc 0h10, khiến việc tìm kiếm rơi vào bế tắc.

    Sau 6 tiếng, nhân viên vệ sinh của bệnh viện kiểm tra định kỳ mới bất ngờ phát hiện anh Đường vẫn nằm trong máy. Lúc này khoảng 6h sáng hôm sau, sự cố y tế nghiêm trọng mới được phát hiện.

    Việc bị mắc kẹt trong không gian kín suốt thời gian dài khiến anh Đường hoảng sợ và bất an. Anh đặt câu hỏi về quy trình quản lý, kiểm tra của bệnh viện.

    Sau vụ việc, bác sỹ phụ trách ca kiểm tra đã giải thích rằng, khi cố định bệnh nhân vào thiết bị, do phát sinh công việc mới nên người này rời khỏi phòng. Trước khi rời đi, bác sỹ đánh dấu trên hệ thống bệnh viện rằng, ca kiểm tra đã hoàn thành.

    Vị bác sỹ có nhắc riêng với đồng nghiệp về việc bệnh nhân vẫn nằm trong máy. Tuy nhiên, quá trình bàn giao sau đó xảy ra sai sót khiến bệnh nhân bị bỏ quên bên trong.

    Người này cũng thừa nhận trách nhiệm không thuộc về một cá nhân duy nhất. “Cả hai chúng tôi đều có trách nhiệm”, ông nói.

    Trước phản ứng dữ dội từ dư luận, ngày 13/3, đại diện bệnh viện Đồng Tế đưa ra thông báo mới nhất. Ban quản lý bệnh viện cho biết đã sớm gửi lời xin lỗi chân thành tới bệnh nhân khi nắm được vụ việc.

    Bệnh viện cũng bố trí nhân viên đi cùng bệnh nhân để tiến hành kiểm tra sức khỏe toàn diện nhằm xác định việc bị mắc kẹt lâu trong thiết bị có gây ảnh hưởng gì tới sức khỏe hay không.

    Đồng thời, bệnh viện đã đình chỉ công tác đối với 2 bác sĩ liên quan và sẽ tiếp tục rà soát lại toàn bộ quy trình kiểm tra cũng như cơ chế quản lý nội bộ nhằm tránh những sự việc tương tự tái diễn.

    Ngoài ra, bệnh viện cho biết vẫn đang tiếp tục trao đổi với anh Đường để thương lượng các vấn đề bồi thường sau này.

    Đến nay, vụ việc nhanh chóng gây tranh luận trên mạng xã hội Trung Quốc. Nhiều ý kiến chỉ trích quy trình quản lý của bệnh viện quá lỏng lẻo và cho rằng các cơ sở y tế cần xây dựng cơ chế bàn giao, kiểm tra nghiêm ngặt hơn để đảm bảo an toàn cho bệnh nhân.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Hai bố con Chủ tịch Tập đoàn lớn bị bắt

    Cha con ông Đào Hữu Huyền, Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Hóa chất Đức Giang bị cáo buộc khai thác trái phép hàng trăm nghìn tấn quặng Apatit, che giấu doanh thu…

    Ngày 17/3, Bộ Công an cho biết Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (C03) vừa tạm giam ông Đào Hữu Huyền, Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Hóa chất Đức Giang kiêm Chủ tịch HĐTV Công ty TNHH MTV Hóa chất Đức Giang – Lào Cai, về 3 tội: Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng, Vi phạm quy định về khai thác tài nguyên và Gây ô nhiễm môi trường.

    Con ông Huyền là Đào Hữu Duy Anh, Phó chủ tịch HĐQT, nguyên Tổng giám đốc Hóa chất Đức Giang, bị bắt về tội Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng.

    Ông Đào Hữu Huyền khi chưa bị bắt. Ảnh: Bộ Công an

    Cùng vụ án, Phạm Văn Hùng, Giám đốc Công ty TNHH MTV Hóa chất Đức Giang – Lào Cai, bị bắt với cáo buộc Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng và Gây ô nhiễm môi trường.

    Trịnh Quốc Khánh, Giám đốc; An Văn Bắng, Giám đốc mỏ Khai trường 25 và Nguyễn Thị Hương, Kế toán trưởng Tập đoàn Hóa chất Đức Giang chi nhánh Lào Cai, bị khởi tố về tội Vi phạm quy định về khai thác tài nguyên.

    8 người còn lại bị cáo buộc đồng phạm của Đào Hữu Duy Anh, gồm: Đào Thị Mai, Kế toán trưởng; Hoàng Thúy Hà, kế toán; Nguyễn Thị Phương Anh, thủ quỹ; Phạm Thị Bích, kế toán trưởng Công ty Hóa chất Đức Giang – Lào Cai; Đặng Tiến Đức, Giám đốc và Phạm Thị Bích Phương, kế toán trưởng Công ty Cổ phần Phốt pho Apatit Việt Nam; Trần Minh Tuấn, Giám đốc và Nguyễn Thị Phương Thảo, kế toán trưởng Công ty Hóa chất Đức Giang – Đăk Nông.

    Quyết định tố tụng với 14 bị can được C03 thực thi ngày 25/12/2025 và 14/3/2026. Trong đó, các bị can Phương, Đức, Mai, Hà, Phương Anh, Phương Thảo và Bích được áp dụng biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú.

    Bị can Phạm Văn Hùng, Trịnh Quốc Khánh và Đào Hữu Duy Anh, An Văn Bắng, Đào Thị Mai, Hoàng Thúy Hà (từ trái qua, từ trên xuống). Ảnh: Bộ Công an

    C03 bước đầu xác định, Tập đoàn Hóa chất Đức Giang đã có hành vi sai phạm khi đổ thải trái phép hàng triệu tấn chất thải, trên diện tích hàng chục hecta tại khu công nghiệp Tằng Loỏng, xã Tằng Loỏng, tỉnh Lào Cai. Từ đó gây ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống người dân trên địa bàn.

    Tập đoàn này còn khai thác trái phép hàng trăm nghìn tấn quặng Apatit, trị giá hàng trăm tỷ đồng. Hơn nữa, Đức Giang cũng bỏ ngoài sổ sách kế toán, che giấu doanh thu, gây thiệt hại về thuế cho tài sản Nhà nước hàng chục tỷ đồng.

    “Các hành vi sai phạm nêu trên tại Tập đoàn Hóa chất Đức Giang diễn ra trong một thời gian dài, gây bức xúc trong dư luận”, C03 nhận định, đồng thời đang mở rộng điều tra vụ án, xử lý toàn diện, triệt để với hành vi sai phạm có tổ chức của các bị can và các tổ chức, cá nhân liên quan.

    Bị can Phạm Thị Bích Phương, Trần Minh Tuấn, Nguyễn Thị Phương Thảo, Nguyễn Thị Phương Anh, Phạm Thị Bích, Đặng Tiến Đức (từ trái qua, từ trên xuống). Ảnh: Bộ Công an

    Tập đoàn Hóa chất Đức Giang được thành lập năm 1963, từng trực thuộc Tổng cục Hóa chất. Doanh nghiệp này được cổ phần hóa năm 2003. Công ty hoạt động chính trong lĩnh vực sản phẩm các mặt hàng ngành hóa chất như axit photphoric, photpho vàng, phân bón, bột giặt, xút NAOH… Họ được xem là một trong những doanh nghiệp hàng đầu lĩnh vực sản xuất phốt pho và hóa chất cơ bản.

    Trong 9 tháng đầu năm 2025, Tập đoàn Hóa chất Đức Giang có kết quả kinh doanh tốt, sở hữu lượng tiền mặt và tiền gửi đạt 13.100 tỷ đồng, tương đương gần 500 triệu USD, chiếm 67% tổng nguồn vốn. Gia đình ông Huyền nắm gần 154,7 triệu cổ phiếu DGC, tương đương 40,74%.

    Trong phiên giao dịch hôm nay, cổ phiếu DGC của Tập đoàn Hóa chất Đức Giang mở màn trong sắc xanh, có lúc giao dịch ở mức giá cao nhất là 75.500 đồng. Càng về cuối phiên, lượng cầu giảm mạnh khi đồng loạt bán ra và kết thúc phiên ở giá sàn 68.800 đồng.

    Báo Người đưa tin đưa tin với tiêu đề: “Triệu Vy tiếp tục bị phong tỏa tài sản”, nội dung được đăng tải như sau:

    Dân cư mạng

     

    Ngày 13/2, tờ Sohu đưa tin tòa án quận Đông Thành, Bắc Kinh (Trung Quốc) vừa ra quyết định phong tỏa toàn bộ cổ phần của Triệu Vy tại Công ty TNHH Đầu tư Đông Nhuận Phát Vu Hồ. Tài sản bị đóng băng trong vòng 3 năm của nữ diễn viên có giá trị lên đến 9 triệu NDT (34,4 tỷ đồng).

    Việc Triệu Vy tiếp tục bị phong tỏa tài sản gây chú ý trong dư luận. Điều này cho thấy minh tinh nổi danh 1 thời đang đối mặt với nhiều vấn đề tranh chấp, kiện tụng triền miên liên quan đến án kinh tế, buộc tòa phải đóng băng tài sản của cô để hạn chế giao dịch. Bên cạnh đó, với việc liên tục bị cưỡng chế tài sản và gặp rắc rối liên quan đến luật pháp, Triệu Vy bít cửa trở lại showbiz.

    Nữ diễn viên Triệu Vy đối mặt áp lực tài chính khi nhiều cổ phần bị phong tỏa. Ảnh: Reuters

    Triệu Vy nổi tiếng khắp châu Á vào năm 1998 với vai diễn Tiểu Yến Tử trong bộ phim truyền hình Hoàn Châu cách cách. Sau đó, cô tham gia nhiều bộ phim truyền hình, khẳng định vị thế hàng đầu trong ngành giải trí.

    Tuy nhiên, cô và chồng cũ Huỳnh Hữu Long đã dính líu đến các giao dịch công ty ma. Từ 2021, tất cả tác phẩm điện ảnh và truyền hình của Triệu Vy bị xóa khỏi các nền tảng phát trực tuyến.

    Sau đó, Triệu Vy gần như rút khỏi ngành giải trí. Cô không tham gia các hoạt động giải trí, chương trình truyền hình và cũng thỉnh thoảng mới chia sẻ nội dung trên mạng xã hội.

    Triệu Vy thông báo ly hôn với Huỳnh Hữu Long vào năm 2024. Tuy nhiên, việc chia tay không giúp cô được miễn trừ các nghĩa vụ pháp lý liên quan đến những thỏa thuận bảo lãnh trước đây. Theo nguồn tin trong ngành, bên vay trong vụ tín thác nói trên được cho là có liên hệ với em gái của Huỳnh Hữu Long, dẫu vậy trách nhiệm tài chính của nữ diễn viên vẫn được giữ nguyên.

    Triệu Vy đã ly hôn với Huỳnh Hữu Long vào năm 2024.

    Vào năm 2025, nàng “Én nhỏ” cũng đã bị phong tỏa tổng tài sản có giá trị lên đến 15,9 triệu NDT (hơn 55 tỷ đồng) vì nhà chồng cũ. Với tư cách là người bảo lãnh cho công ty của chị chồng, Triệu Vy hứng trọn trách nhiệm khi đối phương trốn nợ biệt tăm, còn chồng cũ đã bỏ sang nước ngoài xây dựng tổ ấm mới. Vì món nợ kinh doanh của Huỳnh Hữu Long và nhà chồng cũ, Triệu Vy thậm chí còn bị xã hội đen đến tận nhà đe dọa đòi tiền.

    Không chỉ vậy, Triệu Vy còn phải bồi thường số tiền lên đến 13 triệu USD (340 triệu đồng) cho các đối tác từng bị cô và chồng cũ làm thiệt hại kinh tế trong vụ lừa đảo chứng khoán vào năm 2017. Cựu minh tinh phải một mình đối mặt với 500 vụ kiện lớn nhỏ, nhưng đến nay chỉ có hơn 100 vụ được giải quyết ổn thỏa.

    Cách đây ít ngày, Triệu Vy đăng bài, chia sẻ tâm trạng trên Weibo. Cô viết: “Khi bạn cảm thấy hạnh phúc nhất, hãy nhớ dành vài giây để nghĩ về khoảnh khắc buồn nhất của mình. Khi bạn buồn nhất, cũng hãy nhớ dành vài giây để nghĩ về khoảnh khắc hạnh phúc nhất. Mọi thứ rồi sẽ qua đi, dù tốt hay xấu, đúng hay sai, thật hay giả. Phải không. Luôn giữ tâm trí bình tĩnh, mọi thứ đều vô thường, mọi thứ rồi sẽ qua đi. Không sao cả, hãy buông bỏ. Hãy tỉnh thức, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc hiện tại”.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Petrolimex cập nhật giá xăng RON95 hôm nay

    Giá xăng dầu hôm nay 18/3/2026 tiếp tục tăng, dầu Brent vượt 101 USD, giá xăng dầu trong nước giữ ổn định, nhiều nhiên liệu biến động mạnh.

    Theo báo Đà Nẵng có bài Giá xăng dầu hôm nay 18/3/2026 tiếp tục tăng, dầu Brent vượt 101 USD. Nội dung như sau:

    Giá xăng dầu hôm nay 18/3/2026 trên thị trường thế giới ghi nhận xu hướng đi lên. Tại thời điểm 6h00, giá dầu Brent tăng 1,43 USD, lên mức 101,67 USD/thùng. Dầu WTI của Mỹ cũng tăng 1,21 USD, đạt 94,74 USD/thùng.

    Giá xăng dầu hôm nay 18/3/2026 tiếp tục tăng, dầu Brent vượt 101 USD

    Giá xăng dầu hôm nay 18/3/2026 tiếp tục duy trì đà tăng sau khi từng tiến gần mốc 120 USD/thùng trong tháng. Một số chuyên gia cho rằng xu hướng tăng vẫn có thể kéo dài.

    Theo phân tích kỹ thuật, dầu WTI có thể hướng tới mốc 124 USD/thùng trong trung hạn nếu các rủi ro còn duy trì.

    Để kiểm soát giá năng lượng, Cơ quan Năng lượng Quốc tế đề xuất tiếp tục xả thêm dầu từ kho dự trữ, ngoài 400 triệu thùng đã được lên kế hoạch trước đó.

    Giá xăng dầu hôm nay 18/3/2026 trong nước theo Petrolimex

    Giá xăng dầu hôm nay 18/3/2026 tại thị trường trong nước được áp dụng theo bảng giá bán lẻ của Petrolimex. Mức giá đã bao gồm thuế GTGT, riêng mazút là giá bán buôn.

    files.petrolimex.com.vn-images-6783dc1271ff449e95b74a9520964169-82310111be5d49c69c91637e0232e6b1-_giabanle.jpg

    Lưu ý: Giá trên là giá bán lẻ, riêng mazút là giá bán buôn.

    Diễn biến điều hành giá xăng dầu hôm nay 18/3/2026

    Giá xăng dầu hôm nay 18/3/2026 trong nước đang áp dụng theo kỳ điều hành có hiệu lực từ 0h30 ngày 14/3/2025. Liên Bộ Công Thương – Tài chính giữ nguyên giá bán lẻ tối đa so với kỳ trước.

    Xăng E5 RON92 giảm 447 đồng/lít, giá bán 22.504 đồng/lít. Xăng RON95-III tăng 335 đồng/lít, giá không cao hơn 25.575 đồng/lít.

    Dầu diesel tăng 555 đồng/lít lên 27.025 đồng/lít. Dầu hỏa tăng mạnh 2.513 đồng/lít lên 26.932 đồng/lít. Dầu mazút giảm 340 đồng/kg, giá không cao hơn 18.661 đồng/kg.

    Theo VnExpress có bài Cách điều hành giá xăng dầu lần này khác gì trước? Nội dung như sau:

    Căng thẳng tại Trung Đông đang khiến thị trường năng lượng toàn cầu phản ứng mạnh hơn nhiều đợt leo thang giữa Israel và Iran năm ngoái. Trước bối cảnh đó, giá xăng dầu tại Việt Nam – quốc gia phụ thuộc một phần vào nguồn nhập khẩu – cũng được điều hành khác trước. Tần suất điều chỉnh giá dày hơn, quỹ bình ổn được xả mạnh trở lại và nhiều công cụ chính sách được kết hợp nhằm ứng phó với biến động năng lượng toàn cầu.

    Bảng niêm yết giá xăng dầu tại một điểm bán lẻ, ngày 7/3. Ảnh: Giang Huy
    Bảng niêm yết giá xăng dầu tại một điểm bán lẻ, ngày 7/3. Ảnh: Giang Huy

    Giá liên tục điều chỉnh với tần suất dày đặc

    Khi giá thế giới biến động liên tục, với việc ban hành Nghị quyết 36, Chính phủ cho phép cơ quan quản lý điều hành giá xăng dầu linh hoạt hơn, không nhất thiết phải chờ đủ chu kỳ 7 ngày. Tức là, ngay khi giá cơ sở tăng từ 7% trở lên so với kỳ công bố liền kề trước, liên bộ Công Thương có thể điều hành giá ngay hôm sau.

    So với giai đoạn chiến sự Nga – Ukraine bùng phát 4 năm trước, cách điều hành này được đánh giá linh hoạt hơn với kỳ điều chỉnh rút ngắn, và tần suất dày hơn. Từ khi xảy ra xung đột ngày 28/2, cơ quan điều hành 6 lần chỉnh giá, trong đó có 4 lần liên tiếp trong 4 ngày.

    Ở cuộc khủng hoảng trước, khi cuộc chiến Nga – Ukraine nổ ra, trong khoảng 4 tháng, giá xăng chỉ trải qua 11 kỳ điều chỉnh trước khi lập đỉnh 32.870 đồng mỗi lít vào 21/6/2022.

    Theo ông Trần Hữu Linh, Cục trưởng Quản lý và Phát triển thị trường trong nước (Bộ Công Thương), nhờ cơ chế điều hành linh hoạt cùng với việc chi sử dụng Quỹ bình ổn, giá dần ổn định.

    “Cơ chế này giúp giá trong nước bám sát diễn biến của thị trường thế giới, đồng thời tạo động lực để doanh nghiệp chủ động nhập khẩu nguồn hàng, giảm tâm lý hoang mang, tích trữ của người dân”, ông Linh nói.

    đồng/lítDiễn biến giá xăng, dầu trong nước(Từ tháng 5/2025 – nay)Xăng RON 95Dầu diesel12-6-202519/6/20251-7-20253-7-202507-08-202514/8/20254-9-202511-9-20052-10-20259-10-20256-11-202513/11/20254-12-202511-12-20258-1-202615/1/20265-2-202612-2-20265-3-20267-3-202610-3-202611-3-202612-3-202613/3/202614/3/202615k20k25k30k35kVnExpress

    Song thị trường trong nước có thời điểm vẫn chậm hơn một nhịp so với giá thế giới. Chẳng hạn, ngày 10/3, giá dầu thế giới quay đầu giảm sau khi tăng mạnh trước đó. Tuy nhiên, tại kỳ điều hành trong nước ngay sau đó, giá xăng vẫn tăng do cách tính giá cơ sở dựa trên bình quân giá của những ngày trước – thời điểm quốc tế đang tăng mạnh. 11/3, khi giá dầu thế giới phục hồi, giá xăng dầu trong nước lại được điều chỉnh giảm.

    Ông Trần Hữu Linh nhìn nhận hoạt động nhập khẩu xăng dầu luôn có “độ trễ nhất định”. Việc điều hành vẫn phải dựa trên giá cơ sở của những ngày liền kề trước đó chu kỳ tính toán.

    “Nếu những ngày trước giá thế giới ở mức cao thì giá trong nước tại thời điểm điều hành vẫn có thể cao hơn. Ngược lại, khi giá thế giới giảm, người dân cũng sẽ được hưởng lợi từ xu hướng giảm này trong các ngày tiếp theo”, ông nói.

    Xả mạnh quỹ bình ổn sau hơn 2 năm ‘đóng băng’

    Công cụ quỹ bình ổn cũng được sử dụng trở lại sau khi “đóng băng” từ 2023. Chỉ trong nửa tháng từ khi biến động Trung Đông xảy ra, liên Bộ Tài chính – Công Thương cho xả quỹ 5 lần. Theo ước tính của VnExpress, sau 5 lần xả, quỹ chi khoảng 1.500 tỷ đồng. Theo công bố của hai ông lớn Petrolimex và PVOIL, đến 12/3, họ đã chi quỹ gần 631,2 tỷ đồng.

    Mức xả quỹ mạnh hơn nhiều so với giai đoạn 2022. Trong thời điểm khủng hoảng Nga – Ukraine, quỹ bình ổn liên tục được trích lập, cũng như xả quỹ nhưng mức sử dụng mạnh nhất của chỉ khoảng 1.000-1.500 đồng một lít. Thậm chí, khi giá xăng lập đỉnh ngày 21/6/2022, quỹ chỉ hỗ trợ 400 đồng với dầu diesel và 300 đồng với dầu hỏa.

    Nguyên nhân là khi đó, quỹ bình ổn xăng dầu tại phần lớn doanh nghiệp đầu mối chính đều âm. Chẳng hạn, PVOIL đến 13/6 âm hơn 1.032 tỷ đồng; Petrolimex âm 49 tỷ đồng… Lần này, trước khi được kích hoạt trở lại, quỹ vẫn còn khoảng 5.600 tỷ đồng, tạo dư địa lớn hơn để hỗ trợ bình ổn thị trường.

    Kết hợp nhiều công cụ để ổn định thị trường

    Cơ chế điều chỉnh giá và thuế quan được sử dụng linh hoạt, song giá xăng dầu thế giới dự báo tiếp tục diễn biến phức tạp. Chủ tịch Hiệp hội xăng dầu Việt Nam (Vinpa) Bùi Ngọc Bảo phân tích, doanh nghiệp Việt Nam nhập khẩu từ Singapore, Hàn Quốc hay các thị trường khác nhưng nguồn gốc dầu thô vẫn chủ yếu đến từ các trung tâm cung cấp lớn, đặc biệt là khu vực Trung Đông. Khu vực này hiện cung cấp hơn 20% nguồn dầu cho toàn cầu và tới khoảng 80% nhu cầu của châu Á, do đó, nếu nguồn cung tại đây biến động, thị trường các khu vực khác cũng chịu tác động dây chuyền.

    Trong khi đó, quỹ bình ổn giá chỉ có thể hỗ trợ bình ổn trong khoảng 15 ngày nếu tiếp tục duy trì mức chi như hiện nay (4.000 đồng với xăng, dầu hỏa, mazut và 5.000 với diesel), theo Cục trưởng Quản lý và Phát triển thị trường trong nước.

    Vì vậy, các phương án bố trí nguồn dự phòng, đề xuất giảm thuế bảo vệ môi trường nhằm bổ sung thêm công cụ tài khóa để bình ổn thị trường đã được liên Bộ Công Thương – Tài chính tính đến. Việc đưa thuế bảo vệ môi trường về 0 đồng sẽ giúp giá xăng giảm tương ứng 1.000-2.000 đồng mỗi lít.

    Bên cạnh đó, Chính phủ cũng kết hợp nhiều công cụ chính sách khác để mở rộng nguồn nhập khẩu. Trong đó, thuế nhập khẩu ưu đãi (MFN) với xăng và một số nguyên liệu phối trộn đã được giảm về 0%, giúp doanh nghiệp đầu mối có thêm động lực tiềm kiếm nhà cung cấp từ các thị trường chưa có hiệp định thương mại tự do với Việt Nam.

    Theo số liệu của Cục Hải quan, năm ngoái Việt Nam nhập khẩu khoảng 9,9 triệu tấn xăng dầu thành phẩm các loại, với kim ngạch hơn 6,8 tỷ USD. Trong đó, diesel chiếm tỷ trọng lớn nhất (3,3 tỷ USD), xăng khoảng 1,6 tỷ USD, nhiên liệu bay (1,5 tỷ USD), và dầu mazut (0,4 tỷ USD). Nguồn nhập lớn nhất chủ yếu đến từ Hàn Quốc, Singapore, Trung Quốc, Malaysia.

    Trước đây, phần lớn lượng xăng dầu nhập khẩu của Việt Nam từ các nước ASEAN vì thuế nhập khẩu ưu đãi bằng 0%, trong khi nhập từ các khu vực khác phải chịu thuế cao hơn. Chủ tịch Hiệp hội xăng dầu Việt Nam (Vinpa) Bùi Ngọc Bảo cho rằng nếu Chính phủ điều chỉnh thuế nhập khẩu từ các khu vực ngoài ASEAN sẽ giúp doanh nghiệp có thêm cơ hội tìm kiếm nguồn hàng từ Mỹ, một số nước châu Phi hoặc châu Âu.

    Ngoài ra, cơ chế điều hành giá đã linh hoạt hơn nhưng cũng đang được cân nhắc điều chỉnh. Đại diện Bộ Công Thương cho biết cơ quan này dự kiến trình Chính phủ sửa đổi Nghị quyết 36 để sát hơn với diễn biến hiện tại. Trước đó, tại dự thảo sửa đổi nghị định kinh doanh xăng dầu, cơ quan quản lý đang xem xét mở rộng quyền chủ động cho doanh nghiệp trong việc điều chỉnh giá. Điều này có thể giúp giá xăng dầu trong nước phản ứng linh hoạt hơn.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Ly hôn xong chồng cư;;;ớp trắng căn biệt thự 20 tỷ, anh ta n;;ém cho tôi thiệp mời cưới với tình trẻ

    Tôi và Hoàng Quân ly hôn sau mười hai năm chung sống. Mười hai năm, tôi từ một tiểu thư khuê các trở thành người đàn bà đứng sau mọi thành công của chồng, để rồi đổi lại là một tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Nguyên nhân chẳng có gì mới mẻ: anh ta ngoại tình với Tuyết Mai – cô trợ lý có đôi mắt lúng liếng và nụ cười ngây thơ giả tạo.

    “Cô già rồi, sống nhạt nhẽo quá. Để lại chìa khóa biệt thự rồi đi đi.” – Câu nói ấy của Quân như nhát dao chí mạng găm vào tim tôi ngay đêm giao thừa năm ngoái.

    Ngày ký đơn, tôi – Thanh Lam – mới hiểu thế nào là mất trắng. Căn biệt thự 20 tỷ ở Thảo Điền – niềm kiêu hãnh của tôi – đứng tên anh ta. Toàn bộ hồ sơ pháp lý đã bị Quân âm thầm “phù phép” từ nhiều năm trước. Tôi tin chồng đến mức mù quáng, để rồi bước ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng và một tâm hồn nát vụn.

    Tôi chuyển về sống cùng mẹ trong căn nhà cũ ở quận Tân Bình. Một buổi chiều mưa tầm tã, người đưa thư gõ cửa. Trên tay là một phong bì màu kem, chữ mạ vàng lấp lánh đầy thách thức.

    Thiệp cưới. Chú rể: Vũ Hoàng Quân. Cô dâu: Lê Tuyết Mai. Địa điểm: Chính căn biệt thự của tôi.

    Tôi vò nát tấm thiệp, nước mắt trào ra: “Con không đi đâu mẹ ạ. Đến đó để họ giẫm đạp lên lòng tự trọng của con thêm lần nữa sao?”

    Mẹ tôi – bà Loan – thản nhiên nhấp ngụm trà gừng, ánh mắt bà không hề có chút bi lụy. Bà vuốt lại nếp áo cho tôi, cười khẽ: “Cứ đến đi con. Kẻ cướp thường thích khoe khoang chiến tích, nhưng chúng quên mất rằng tang vật vẫn còn đó. Có kịch hay cho con xem.

    Ngày cưới diễn ra lộng lẫy đến nghẹt thở. Quân chọn phong cách sang trọng, biến căn biệt thự thành một thiên đường ánh sáng. Khách mời đều là giới thượng lưu, những đối tác mà ngày xưa chính tôi là người đặt nền móng quan hệ cho anh ta.

    Tôi xuất hiện trong chiếc váy lụa màu xanh Navy kín đáo nhưng sang trọng, đi bên cạnh là mẹ tôi với dáng vẻ tĩnh tại lạ kỳ. Ngay khi vừa bước vào sảnh, Tuyết Mai trong bộ váy cưới đuôi cá đắt tiền đã lướt đến. Cô ta cố tình giơ bàn tay đeo nhẫn kim cương lên, giọng nũng nịu: “Ôi, chị Lam! Em không ngờ chị can đảm đến thế. Cảm ơn chị đã ‘nhường’ lại tổ ấm này cho em nhé.”

    Hoàng Quân cũng tiến lại, tay cầm ly rượu vang, ánh mắt đắc thắng quét qua tôi: “Đến là tốt. Người cũ cũng nên thấy người mới hạnh phúc thế nào để mà sớm tìm bến đỗ khác.”

    Mẹ tôi mỉm cười, bà đi dạo một vòng quanh phòng khách, vuốt ve những món đồ nội thất bằng gỗ quý rồi hỏi bâng quơ: “Nhà đẹp thật. Nhưng Quân này, mấy bức tranh cổ của cha con để lại ở kho, con đã mang ra trưng bày chưa?”

    Quân hơi khựng lại, mặt biến sắc trong tích tắc rồi gượng cười: “Dạ… con vẫn cất kỹ lắm ạ.”

    Buổi tiệc đến hồi cao trào. Khi Quân cầm micro dõng dạc tuyên bố về “tình yêu đích thực” và chuẩn bị trao nhẫn cho cô dâu mới, mẹ tôi bỗng bước lên sân khấu. Không khí bỗng chốc đông đặc.

    Bà không cầm micro, nhưng giọng bà vang rõ từng chữ: “Quân à, mẹ có món quà cưới cuối cùng tặng hai đứa. Đây không chỉ là tài sản, mà là công bằng.”

    Cánh cửa lớn bật mở. Luật sư Gia Bách cùng hai trợ lý bước vào với những tập hồ sơ dày cộm. Quân tái mặt, micro trên tay run rẩy: “Mẹ… hôm nay là ngày vui của con, mẹ định làm gì?”

    Luật sư Gia Bách lạnh lùng công bố: “Thưa quý vị, tôi đại diện cho bà Loan và con gái là cô Thanh Lam. Chúng tôi chính thức gửi thông báo phong tỏa tài sản đối với căn biệt thự này. Có bằng chứng xác thực rằng ông Vũ Hoàng Quân đã dùng nguồn tiền thừa kế riêng biệt của cô Lam từ việc bán các khu đất gia tộc để mua nhà, nhưng lại giả mạo hồ sơ để biến nó thành tài sản cá nhân.”

    Tuyết Mai thốt lên một tiếng kinh hãi. Khách mời xôn xao như ong vỡ tổ.

    Mẹ tôi nhìn Quân, nụ cười hiền hậu lúc trước biến mất: “Con tưởng con giấu được sao? Mười hai năm qua, mẹ để con đứng tên vì nghĩ con là người một nhà. Nhưng khi con dám phản bội con gái mẹ, mẹ đã bắt đầu thu thập lại từng tờ hóa đơn, từng lệnh chuyển tiền từ mười mấy năm trước. Con lừa được con gái mẹ, nhưng không lừa được người đàn bà đã lăn lộn thương trường cả đời như mẹ đâu.”

    Quân quỵ xuống ngay cạnh chiếc bánh cưới sáu tầng. Tuyết Mai hoảng loạn nhìn chồng sắp cưới, rồi nhìn căn biệt thự – thứ duy nhất cô ta khao khát – nay bỗng chốc trở thành một cái bẫy pháp lý.

    Vụ kiện kéo dài sáu tháng sau đó là một chuỗi ngày đen tối với Quân. Khi các bằng chứng về việc gian lận tài chính bị phơi bày, anh ta không chỉ mất biệt thự mà còn đối mặt với nguy cơ phá sản.

    Phiên tòa cuối cùng, tôi nhận lại phần lớn giá trị biệt thự và các tài sản khác. Khi bước ra khỏi tòa, Quân chạy theo giữ tay tôi, râu ria lởm chởm: “Lam, anh sai rồi. Tuyết Mai nó bỏ anh rồi. Chúng mình làm lại được không?”

    Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ta ra: “Căn biệt thự đó em đã bán rồi. Em bận đi ăn tối với mẹ rồi.”

    Tôi bước lên xe, nơi mẹ đang chờ sẵn. Bà nắm tay tôi, dặn dò: “Đời người phụ nữ, không sợ mất chồng, chỉ sợ mất mình. Khi con tự làm chủ được cuộc đời mình, không ai có thể làm nhục con được nữa.”

    Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy bóng dáng Quân nhỏ dần. Hóa ra, màn kịch hay nhất chính là khoảnh khắc tôi tìm lại được chính mình.

  • Cặp đôi GenZ đi chụp ảnh cưới về bị 2 bên nội ngoại la um sùm, nhìn thành phẩm đúng là cười ra nước mắt

    Mới đây, câu chuyện được chia sẻ từ facebook cá nhân K.H980 khiến cộng đồng mạng cười nghiêng ngả!

    Cặp vợ chồng này được dân mạng gọi là ‘cùng tần số’ vì cả 2 luôn thích hóa thân trong bộ đồ siêu nhân tạo ra những khoảnh khắc vô cùng hài hước trong gia đình. Đặc biệt, ngay cả bộ ảnh cưới cũng được chụp với phong cách ‘2 anh em siêu nhân’ khiến nhiều bất ngờ và sau đó là ‘cười vỡ bụng’

    hình ảnh

    Ảnh cưới mà cặp đôi phong to để treo trong nhà với ý tưởng chưa từng có trong lịch sử

    hình ảnh

    Cô dâu ‘siêu nhân’ cởi mũ để lộ nhan sắc không phải dạng vừa

    Nhìn loạt ảnh này, nhiều người chắc sẽ bật cười ngay từ giây đầu tiên. Trong khi nhà người ta treo ảnh cưới váy trắng vest đen cho sang trọng thì nhà này lại treo… ảnh cưới hai vợ chồng mặc đồ siêu nhân, đứng tạo dáng oai phong như chuẩn bị đi giải cứu thế giới. Dưới ảnh còn có dòng chữ: “Đợt chụp ảnh cưới, hai bên nội ngoại chửi um sùm”. Nghe thôi đã thấy câu chuyện phía sau chắc cũng “long trời lở đất”.

    Có lẽ lúc chuẩn bị chụp ảnh cưới, hai bên gia đình đã tưởng tượng cảnh cô dâu chú rể đứng cạnh hồ sen, cầm hoa cưới, gió thổi nhẹ bay bay. Nhưng đến nơi thì phát hiện ra cô dâu chú rể bước ra trong bộ đồ siêu nhân, đeo mặt nạ kín mít, tạo dáng như đang chuẩn bị biến hình. Các bác lớn tuổi chắc lúc đó chỉ biết thở dài: “Thôi xong, con cháu mình cưới nhau hay lập đội siêu nhân vậy trời”.

    Họ không chỉ chụp ảnh cho vui một hôm. Nhìn những bức ảnh tiếp theo mới thấy đây đúng là một gia đình “cùng tần số” thật sự.

    hình ảnh

    Cặp đôi liên tục xuất hiện trong hình hài là 2 siêu nhân khiến người thân cũng phải vừa buồn cười vừa tức

    hình ảnh

    Siêu nhân bố cho siêu nhân con ăn cháo

    Người chồng mặc đồ siêu nhân trắng đang ngồi cầm thìa, đút cháo cho đứa trẻ cũng mặc đồ Người Nhện. Khung cảnh cực kỳ đời thường: cái bàn ăn nhỏ, bát cháo, chiếc thìa… nhưng nhân vật lại là hai “siêu anh hùng”.

    hình ảnh

    Lúc người vợ xuất hiện thì siêu nhân cũng phải quỳ gối

    Người chồng mặc bộ đồ siêu nhân đỏ, quỳ xuống nhận tội cùng hai đứa nhỏ trước vợ mình khiến dân tình cười ngất. Cảnh tượng này nếu người ngoài nhìn vào chắc tưởng đang quay phim . Nhưng thực ra đó chỉ là… một buổi chiều bình thường trong gia đình này.

    hình ảnh

    Bé đến trường kể ‘bố em là siêu nhân’ mà không ai tin

    hình ảnh

    Siêu nhân đi chăn bò

    Và điều khiến câu chuyện này trở nên thú vị chính là: cả hai vợ chồng đều thích như vậy.

    Nếu chỉ một người thích hóa trang, chắc người kia đã ngán ngẩm từ lâu. Nhưng ở đây, có vẻ cả hai đều chung một “tần số vui nhộn”. Người chồng mặc đồ siêu nhân, người vợ cũng sẵn sàng mặc theo. Người chồng thích chụp ảnh kiểu hài hước, người vợ cũng thoải mái tham gia.

    Thế là từ ảnh cưới cho đến cuộc sống thường ngày, cả gia đình cứ vui vẻ “biến hình” như vậy.

    Thật ra nhìn vào câu chuyện này, nhiều người sẽ nhận ra một điều rất quan trọng trong hôn nhân: lấy được người cùng tần số đôi khi còn quan trọng hơn nhiều thứ khác.

    “Tần số” ở đây không phải là giống nhau hoàn toàn, mà là có thể hiểu và chấp nhận sự khác biệt của nhau.

    Có những người rất thích sự nghiêm túc, chỉn chu. Nếu cưới phải người suốt ngày thích làm trò, thích hóa trang, thích đùa giỡn thì chắc chắn sẽ thấy mệt mỏi. Ngược lại, người thích vui nhộn mà sống với người quá khô khan thì cũng khó cảm thấy thoải mái.

    Hôn nhân lâu dài không chỉ là chuyện yêu thương, mà còn là chuyện “sống chung có vui không”.

    Nếu hai người nói chuyện hợp nhau, cười chung một kiểu hài hước, thích những thứ giống nhau, thì cuộc sống tự nhiên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

    Một người bày trò, người kia hưởng ứng. Một người đùa, người kia hiểu. Những chuyện tưởng như rất nhỏ đó lại là thứ giúp hôn nhân bền lâu.

    Ngược lại, nếu hai người lệch tần số quá nhiều, thì những điều nhỏ nhặt cũng dễ trở thành vấn đề lớn.

    Một người thấy vui, người kia thấy phiền. Một người thấy bình thường, người kia lại thấy khó chịu. Lâu dần, những khác biệt đó sẽ khiến cả hai mệt mỏi.

    Bởi vậy mới có câu: yêu nhau là cảm xúc, nhưng sống được với nhau lâu dài lại là sự hòa hợp.

    Gia đình trong những bức ảnh này có thể hơi “khác người” một chút. Nhưng nhìn cách họ chơi với con, cách họ biến những khoảnh khắc đời thường thành những cảnh tượng vui nhộn, ai cũng có thể cảm nhận được một điều: họ đang rất hạnh phúc.

    Và có lẽ đối với họ, việc mặc đồ siêu nhân không phải để làm trò, mà đơn giản chỉ là một cách để giữ cho cuộc sống luôn vui vẻ.

    Sau cùng thì hôn nhân cũng giống như một cuộc hành trình dài. Nếu có người cùng tần số đi bên cạnh, đôi khi chỉ cần cùng nhau cười một chút thôi, mọi thứ cũng đã trở nên dễ dàng hơn rất n

  • Con trai đỗ vào một trường ĐH top đầu, vợ chồng tôi mừng đến mất ngủ cả đêm. Bao năm làm lụng v//ất vả, cuối cùng cũng có ngày ngẩng mặt với làng xóm. Nghĩ vậy nên tôi quyết định làm 90 mâm cỗ

    Con trai đỗ vào một trường ĐH top đầu, vợ chồng tôi mừng đến mất ngủ cả đêm. Bao năm làm lụng v//ất vả, cuối cùng cũng có ngày ngẩng mặt với làng xóm. Nghĩ vậy nên tôi quyết định làm 90 mâm cỗ, mời gần như cả làng đến chung vui, vừa là để cảm ơn mọi người, vừa là để khoe một chút niềm tự hào của cha mẹ.

    Sáng hôm ấy, sân nhà bày kín bàn ghế. Mùi thức ăn thơm lừng, bát đũa xếp ngay ngắn. Tôi đứng ở cổng, vừa hồi hộp vừa háo hức chờ từng vị khách bước vào.

    Nhưng lạ thay…

    Đến giờ ăn, không một ai xuất hiện.

    Ở một vùng quê yên bình miền Bắc, nơi con người sống chan hòa, trọng tình cảm và những buổi ăn mừng thi cử vẫn còn là niềm tự hào của cả dòng họ, gia đình anh Tâm – chị Hiền sống giản dị cùng cậu con trai duy nhất: Khang Hưng.

    Hưng từ nhỏ đã nổi tiếng học giỏi. Từ cấp 1 đến cấp 3, bảng thành tích của cậu luôn dày đặc giấy khen, giải thưởng huyện – tỉnh. Gia đình dù không khá giả, nhưng anh Tâm luôn cố gắng làm phụ hồ, còn chị Hiền thì bán bún ở chợ để lo cho con ăn học đến nơi đến chốn. Niềm hy vọng lớn nhất của hai vợ chồng là một ngày con trai thi đỗ đại học danh giá.

    Ngày biết điểm thi đại học, cả làng rúng động: Hưng đạt gần như tuyệt đối, trở thành thí sinh có điểm cao nhất huyện, và nhận giấy báo trúng tuyển từ Đại học Quốc gia Hà Nội. Anh Tâm – vốn là người ít nói – hôm đó đã nghẹn ngào rơi nước mắt khi khoe với xóm làng: “Con nhà tôi… đỗ thật rồi.”

    Quá vui mừng và tự hào, vợ chồng anh quyết định tổ chức ăn mừng, như cách những gia đình quê thường làm: mở đại tiệc. Họ vay mượn tiền, thuê tới ba đầu bếp lành nghề trong vùng, dựng rạp lớn ngoài sân, chuẩn bị tới 90 mâm cỗ, dự kiến đãi cả làng, bạn học, họ hàng nội – ngoại.

    Suốt hai ngày trước buổi tiệc, anh Tâm chạy xe máy liên tục để phát thiệp mời tận tay từng nhà. Chị Hiền thức trắng đêm nấu chè, rửa bát, sắp xếp bàn ghế. Hưng thì chuẩn bị bài phát biểu cảm ơn, không quên ghi chú từng người cần cúi đầu tri ân.

    Đến ngày tổ chức, từ sớm tinh mơ, ba người đã dậy sắp xếp mọi thứ đâu vào đó. Bàn được trải khăn mới, nước chè, trầu cau đặt ngay ngắn. Một cuốn sổ to được chị Hiền chuẩn bị để ghi lại danh sách khách mừng và số tiền mừng. Mỗi người trong nhà được phân công rõ ràng.

    Nhưng rồi…

    Nhưng rồi… kim đồng hồ nhích dần qua con số 10, rồi 11 giờ trưa. Con ngõ nhỏ dẫn vào nhà vẫn im lìm đến đáng sợ. Chỉ có tiếng bát đũa khua lanh lảnh từ phía bếp của mấy người làm thuê và tiếng thở dài của gió rít qua rạp bạt.

    Anh Tâm đi ra đi vào, điện thoại cầm trên tay run rẩy. Anh gọi cho người bác họ gần nhà nhất, đầu dây bên kia ấp úng: “Tâm à… nhà tôi nay bận đi gặt, tí xong sớm thì qua sau nhé”. Anh gọi cho người bạn thân cùng hội thợ hồ, tiếng ồn ào từ đầu dây bên kia dội lại: “Ôi thôi chết, tôi quên mất, đang ăn cưới bên xã dưới rồi!”.

    Chị Hiền ngồi thẫn thờ bên hiên nhà, nhìn 90 mâm cỗ đầy ắp gà luộc, tôm chiên, giò chả bắt đầu khô lại dưới cái nắng hanh. Ánh mắt chị từ háo hức chuyển sang bàng hoàng, rồi tủi hổ. Hưng đứng nép sau cánh cửa, bộ quần áo chỉnh tề cậu mặc để thưa chuyện với xóm làng giờ trông thật lạc lõng.

    Mãi đến hơn 12 giờ, ông trưởng thôn mới thong thả đạp xe qua. Ông không vào bàn ngồi, chỉ đứng ngoài cổng nhìn đống cỗ bàn rồi thở dài bảo: “Anh Tâm này, anh mừng cho con là tốt, nhưng anh làm 90 mâm giữa lúc làng mình đang vào vụ gặt cháy da cháy thịt, lại còn đúng ngày hội làng bên, ai mà đi cho được? Vả lại… anh phô trương quá, trong làng nhiều nhà con cái trượt vỏ chuối, anh đi rêu rao khắp nơi ‘ngẩng mặt với đời’, người ta vừa bận, vừa… ngại cái lòng tự trọng của anh đấy.”

    Hóa ra, cái “niềm tự hào” quá lớn của anh Tâm vô tình đã trở thành sự khoe khoang trong mắt xóm giềng. Sự nhiệt tình thái quá và việc chọn sai thời điểm đã biến ngày vui nhất đời anh thành một kịch bản cay đắng.

    Chiều hôm đó, rạp được dỡ xuống khi chưa một tiếng cụng ly nào vang lên. Anh Tâm lặng lẽ chở từng mâm cỗ sang nhà văn hóa chia cho người nghèo và gửi vào chùa. Đêm ấy, căn nhà lại tĩnh lặng, nhưng không phải sự tĩnh lặng của niềm vui mất ngủ, mà là sự tĩnh lặng của một bài học đắt giá về sự khiêm nhường.

    Hưng bước đến bên bố, nắm lấy bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn, khẽ nói: “Bố ơi, đại học chỉ là bắt đầu thôi. Con sẽ học thật tốt, để sau này sự thành công của con là lời cảm ơn chân thành nhất, chứ không cần đến 90 mâm cỗ này đâu bố.”

    Anh Tâm nhìn con, sống mũi cay nồng. Có lẽ, niềm tự hào thực sự không nằm ở việc cả làng đến chứng kiến, mà nằm ở chính bản lĩnh của đứa con trai và sự thấu hiểu mà gia đình anh vừa tìm thấy sau một ngày “độc ẩm” giữa 90 mâm cỗ trống không.

  • 40 tuổi tôi nhắm mắt lấy đại anh chồng chân bị tật cho xong chuyện, đêm tân hôn tôi run rẩy khi lật tấm chăn lên, sự thật không ngờ…

    40 tuổi tôi nhắm mắt lấy đại anh chồng chân bị tật cho xong chuyện, đêm tân hôn tôi run rẩy khi lật tấm chăn lên, sự thật không ngờ…

    Cả tuổi thanh xuân v/ắt ki/ệt trong những mối tình dở dang, người thì p/hản b//ội, kẻ lại xem tôi như trạm dừng tạm. Mẹ tôi năm nào cũng thở dài, rồi một ngày nói như van nài:

    “Hay con lấy anh Dũng đi, dù chân nó có/ t/ật nhưng tính tình hiền, thương con thật lòng.”

    Anh Dũng là hàng xóm, hơn tôi 5 tuổi, chân phải bị t//ật nhẹ sau một vụ TN năm 17 tuổi, đi cà nhắc. Anh sống cùng mẹ già, hiền lành, ít nói, làm thợ sửa điện tử ở nhà. Mọi người bảo anh thương tôi đã lâu nhưng không dám ngỏ.

    Tôi nghĩ: 40 tuổi rồi, đâu còn thời gian chờ ai hoàn hảo nữa. Thế là, trong một buổi chiều buồn mưa, tôi gật đầu đồng ý.

    Không váy cưới, không hoa tươi, chỉ mấy mâm cơm giản dị.

    Đêm t/ân h/ôn, tôi nằm im trên giường, hai tay run run. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn lộp độp trên mái tôn. Anh Dũng bước vào phòng, dáng đi khập khiễng, tay cầm ly nước.

    “Em uống đi, cho đỡ hồi hộp,” – anh nói, giọng nhẹ như gió.

    Anh cẩn thận kéo chăn, tắt đèn, ngồi xuống mép giường. Không khí lặng im đến ngộp thở. Tôi nhắm mắt, tim đập loạn, chờ đợi một điều mơ hồ giữa lo lắng và s::ợ h;;ãi.

    Nhưng phút sau, tôi nghe tiếng anh nói khẽ….

    “Em cứ ngủ đi, anh không làm gì đâu. Anh biết em lấy anh chỉ vì thương mẹ, vì lỡ dở… chứ không phải vì yêu.”

    Tôi mở mắt, sững sờ nhìn bóng lưng anh đổ dài dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Anh Dũng không nằm xuống cạnh tôi mà lẳng lặng ngồi bóp nắn chiếc chân tật nguyền của mình. Cơn tò mò lấn át nỗi sợ, tôi khẽ ngồi dậy, run rẩy lật tấm chăn mỏng đắp ngang chân anh lên để giúp anh một tay.

    Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi sững sờ đến đánh rơi cả chiếc gối.

    Bí mật dưới ống quần thô kệch

    Dưới lớp vải quần kaki cũ kỹ không phải là một chiếc chân teo quắp hay biến dạng như tôi vẫn tưởng. Thay vào đó là một vết sẹo dài chằng chịt, lồi lõm chạy dọc từ đùi xuống cổ chân, trông như những chiến tích của một cuộc đại phẫu khốc liệt. Và bên cạnh vết sẹo đó, tôi nhìn thấy một xấp phong bì cũ kỹ, ép phẳng phiu đặt ngay ngắn dưới gối kê chân của anh.

    Anh giật mình định giấu đi, nhưng tôi đã nhanh tay cầm lấy một tờ giấy rơi ra ngoài. Đó là một tờ biên lai chuyển tiền từ 15 năm trước, người nhận chính là… Cha tôi.

    • Sự thật thứ nhất: 15 năm trước, khi cha tôi bị bạo bệnh cần tiền phẫu thuật gấp, chính anh là người đã âm thầm bán đi mảnh đất duy nhất của cha ông để lại để giúp gia đình tôi, rồi dựng lên màn kịch “người hảo tâm giấu mặt”.

    • Sự thật thứ hai: Vụ tai nạn năm 17 tuổi khiến anh đi khập khiễng không phải vì anh yếu ớt, mà vì anh đã lao mình ra cứu tôi khỏi gầm xe tải trong một buổi chiều tan học. Tôi khi đó chỉ bị trầy xước nhẹ và ngất đi, còn anh thì gãy nát xương chân, nằm viện cả năm trời nhưng dặn mọi người giấu kín vì sợ tôi mang nợ ân tình.

    Lời tự tình muộn màng

    Anh Dũng cúi đầu, giọng nghẹn lại:

    “Anh tàn tật, lại nghèo, nên chỉ dám đứng từ xa nhìn em đi qua những cuộc tình. Anh để sẵn số tiền này và giấy tờ nhà đất đứng tên em ở đây. Nếu đêm nay em thấy hối hận vì lấy anh, cứ cầm lấy rồi sáng mai rời đi, anh sẽ thưa chuyện với mẹ là do anh không tốt…”

    Nước mắt tôi trào ra không kìm lại được. Hóa ra, suốt 40 năm qua, tôi mải mê chạy theo những thứ phù hoa, những lời thề non hẹn biển rỗng tuếch, để rồi vô tình giẫm lên đôi chân đã vì mình mà tàn phế, ngó lơ trái tim đã vì mình mà vỡ vụn bao lần.

    Tôi không nói lời nào, lẳng lặng sát lại gần, vòng tay ôm lấy bờ vai rộng nhưng hơi run rẩy của anh từ phía sau.

    “Em không đi đâu cả. 40 năm qua em mù quáng đủ rồi, giờ em mới thấy đâu là bến đỗ đời mình.”

    Đêm ấy, tiếng mưa trên mái tôn không còn nghe buồn bã nữa. Tôi hiểu rằng, vẻ đẹp của một con người không nằm ở dáng đi thẳng tắp, mà nằm ở cách họ đứng vững để che chở cho người mình thương.

  • Được đằng ngoại chia cho 2 căn nhà. Ở không hết tôi bảo vợ tặng em chồng 1 cái mà cô ấy ích kỉ không cho. Tôi cho 1 tuần suy nghĩ, cô ấy mà tôi giao chìa khóa cho em tôi thì tôi sẽ rút hết 2 tỷ tiết kiệm đứa cho nó mua nhà

    Các cụ nói chẳng sai chút nào, đàn ông nông nổi biển khơi, đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu. Dù có tài giỏi đến mấy thì tầm nhìn của phụ nữ cũng hạn hẹp thật. Vợ tôi là một ví dụ điển hình. Dù có tiền nhưng cô ấy không biết cách sống, cũng chẳng muốn chia sẻ với ai cái gì cả.

    Vợ tôi được đằng ngoại chia cho 2 căn nhà, bảo tặng em chồng 1 mà bơ đi, quá ích kỷ

    Vợ tôi sinh ra trong gia đình khá giả. Từ nhỏ đến lớn, cô ấy chả phải đụng tay vào việc gì. Đến khi đi làm dâu cũng thế. Sáng ra thích nằm đến mấy giờ thì cứ thoải mái mà nằm. Mẹ chồng cứ ở dưới bếp cặm cụi cơm nước, bao giờ xong xuôi gọi dậy ăn sau. Đấy mọi người xem, đi làm dâu như thế có sướng không? Thế mà mỗi lần tôi nói phải thương mẹ vào, cô ấy lại thở dài:

    “Chứ anh còn muốn thương sao nữa? Tháng nào em chẳng gửi cho bố mẹ 10 triệu tiêu vặt. Thi thoảng cần cái gì là có tiền luôn. Em cũng thuộc dạng biết điều rồi đấy”.Nói thế thôi chứ tôi thấy vợ cũng không đến mức hết lòng vì nhà chồng. Tôi có đứa em trai, đang tuổi ăn chơi nên cũng có phá của bố mẹ không ít. Năm ngoái nó về báo nợ gần nửa tỷ.

    Ảnh minh họa: Nguồn CH3plus.com

    Nhà tôi thì rõ ràng là đang sẵn tiền, nhưng bảo vợ lấy ra cho em chồng thì nhất quyết không cơ. Cô ấy còn gân giọng bảo:

    “Thôi, mất bao tiền mà chú ấy còn không chừa thì giờ ăn thua gì. Mình có thừa tiền đâu. Anh bảo nó tự đi mà lo lấy, anh chị không ăn đời ở kiếp với nó được”.

    Thế là mẹ tôi thương con quá, phải vay ngân hàng 500 triệu để trả, đến giờ vẫn trả lãi ngân hàng è cổ mỗi tháng đây. Năm nay lấy vợ rồi, chỉ hy vọng là tu chí làm ăn. Nhà có 2 anh em, tôi nghĩ cũng thương lắm chứ. Lấy vợ mà vẫn sống chung với bố mẹ trong cái nhà nhỏ, nói cho cùng thì bất tiện lắm.

    Vừa hay tháng trước bố vợ tôi cao hứng, cho hai vợ chồng 2 căn nhà để cho thuê hoặc bán lấy vốn làm ăn. Nhà tôi thì có chỗ ở rồi, 2 nhà kia giờ chỉ cho thuê chứ chẳng để không làm gì. Thấy em trai khó khăn, mình thì dư giả như thế, tôi mới thuyết phục vợ:

    “Em xem hay vợ chồng mình cho chú Thành một cái nhà đi. Mình ở chả hết, trong khi vợ chồng chú ấy khó khăn thế. Xem như cho tí vốn chúng nó còn làm ăn chứ như giờ thì bao giờ mới khá lên được”.

    Vợ tôi trợn trừng mắt lên mọi người ạ:

    “Anh nói cứ nhẹ như lông hồng ấy nhỉ? Cả cái nhà chứ không phải dăm ba triệu. Mà đây là bố em cho. Bao giờ anh kiếm tiền mua được cái nhà thì thích làm gì kệ anh. Còn em nói trước là không có cho gì hết”.

    Nghe vợ nói mà tôi bực cả mình. Người ta cứ bảo có phúc có phần, vợ tôi chẳng bao giờ hiểu được vấn đề đó. Tưởng cái nhà của bố cô ấy là to lắm chắc? Ăn sung mặc sướng trong khi các em vất vả khổ sở thế không biết cô ấy có thấy thoải mái không, chứ riêng tôi là không rồi đấy. Tôi đang nghĩ không biết nên tìm lý do gì để thuyết phục vợ lần nữa. Mọi người nghĩ cách giúp tôi với.

  • Đi họp lớp, người bạn giàu nhất phát cho mỗi người 1 phong bì: Về đến nhà mở ra mà không tin nổi vào mắt mình bởi vì

    **Đi họp lớp, người bạn giàu nhất phát cho mỗi người một phong bì. Về đến nhà tôi mở ra mà sững sờ với thứ bên trong…**

    Tôi năm nay bốn mươi mốt tuổi.

    Cái tuổi mà người ta không còn trẻ để mơ mộng, nhưng cũng chưa đủ già để buông xuôi. Mỗi ngày trôi qua đều giống nhau: sáng đưa con đi học, vội vàng tới công ty, chiều về kẹt xe, tối lo cơm nước, bài vở cho con.

    Cuộc sống cứ lặp lại như một vòng tròn.

    Cho đến một buổi chiều, điện thoại tôi rung lên. Trong nhóm chat lớp cấp ba – cái nhóm mà mấy năm rồi tôi chỉ đọc chứ ít khi nói – lớp trưởng nhắn:

    “Cuối tháng này họp lớp 20 năm ra trường nhé mọi người. Ai đi được thì báo.”

    Tin nhắn ấy khiến tôi khựng lại vài giây.

    Hai mươi năm.

    Tôi bỗng thấy trong lòng mình có gì đó vừa quen vừa lạ. Hai mươi năm trước, chúng tôi là những đứa học sinh nghèo, ngồi chen chúc trong lớp học mái tôn nóng hầm hập. Đứa nào cũng nghĩ tương lai mình sẽ rực rỡ.

    Nhưng cuộc đời… không phải ai cũng đi đúng con đường đã tưởng tượng.

    Tôi định nhắn “bận”, như mọi lần.

    Nhưng rồi lại thôi.

    Có lẽ… lâu rồi tôi cũng muốn gặp lại họ.

    Buổi họp lớp được tổ chức ở một nhà hàng khá sang.

    Tôi đến muộn mười phút. Khi bước vào phòng riêng, cả lớp đã có mặt gần đủ.

    Tiếng cười nói ồn ào vang lên.

    Những gương mặt quen thuộc năm nào giờ đã thay đổi ít nhiều. Có người béo lên, có người hói đầu, có người trông mệt mỏi vì cuộc sống.

    Nhưng người khiến cả phòng chú ý nhất… vẫn là **Tuấn**.

    Tuấn ngồi ở bàn giữa, áo sơ mi trắng, đồng hồ sáng loáng trên cổ tay. Bên cạnh là chìa khóa một chiếc xe sang đặt hờ trên bàn.

    Hai mươi năm trước, Tuấn cũng đã nổi bật.

    Nhưng không phải vì giàu.

    Mà vì… nghèo.

    Nhà Tuấn ngày đó thuộc diện khó khăn nhất lớp. Mẹ bán rau ngoài chợ, bố mất sớm. Tuấn đi học bằng chiếc xe đạp cũ, có hôm còn phải nghỉ học để phụ mẹ.

    Nhưng Tuấn học rất giỏi.

    Giỏi đến mức thầy cô luôn nói:

    “Thằng này sau này chắc chắn làm nên chuyện.”

    Và có lẽ… thầy cô đã đúng.

    Sau khi tốt nghiệp đại học, Tuấn ra nước ngoài làm việc. Vài năm sau nghe nói mở công ty riêng. Rồi từ đó, tin tức về cậu ấy toàn là những thứ khiến người khác choáng váng: nhà biệt thự, xe sang, đầu tư bất động sản.

    Trong lớp, Tuấn là người thành công nhất.

    Còn tôi?

    Tôi chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường.

    Lương tháng đủ sống, nhưng chẳng dư dả.

    Bữa tiệc diễn ra khá vui.

    Mọi người kể chuyện gia đình, công việc, con cái. Có người khoe mới mua nhà, có người than nợ ngân hàng.

    Tuấn thì cười hiền, ít nói.

    Khoảng cuối buổi, Tuấn bất ngờ đứng dậy.

    Cậu ấy nói:

    “Lâu lắm rồi mới gặp lại mọi người. Hôm nay mình rất vui.”

    Rồi Tuấn ra hiệu cho nhân viên mang vào một túi giấy lớn.

    Cả phòng im lặng.

    Tuấn bắt đầu phát cho mỗi người… **một phong bì**.

    Ai cũng ngạc nhiên.

    Một vài người đùa:

    “Ê Tuấn, mừng cưới muộn hả?”

    Tuấn cười.

    “Không. Chỉ là… chút quà nhỏ thôi.”

    Có người hỏi:

    “Bao nhiêu vậy?”

    Tuấn lắc đầu.

    “Đừng mở ở đây. Về nhà hãy mở.”

    Không khí bỗng trở nên lạ lạ.

    Có người tỏ ra hào hứng.

    Có người ngại ngùng.

    Còn tôi… tự nhiên thấy hơi khó chịu.

    Tôi không thích cảm giác được **ban ơn**.

    Dù biết Tuấn có ý tốt.

    Nhưng cái cách phát phong bì như vậy… khiến tôi thấy mình nhỏ bé.

    Trên đường về, phong bì nằm trong túi áo.

    Tôi không mở.

    Một phần vì tò mò.

    Một phần vì… sợ.

    Tôi sợ nếu bên trong là tiền, tôi sẽ cảm thấy mình… thua kém.

    Về đến nhà, vợ tôi đang xem tivi.

    Cô ấy hỏi:

    “Họp lớp vui không?”

    Tôi gật đầu.

    Rồi lấy phong bì ra đặt lên bàn.

    Vợ tôi nhìn thấy, mắt sáng lên:

    “Ủa? Phong bì gì vậy?”

    Tôi kể lại chuyện Tuấn phát cho mỗi người một cái.

    Vợ tôi lập tức nói:

    “Mở ra xem đi.”

    Tôi do dự vài giây.

    Rồi xé phong bì.

    Và ngay khoảnh khắc nhìn thấy thứ bên trong…

    Tôi **sững sờ**.

    Không phải tiền.

    Không phải séc.

    Mà là… **một tờ giấy in**.

    Tôi lấy ra.

    Trên đó ghi:

    “Phiếu chuyển khoản 100.000.000 đồng.”

    Một trăm triệu.

    Tôi tưởng mình nhìn nhầm.

    Nhưng chưa hết.

    Bên dưới còn có một dòng chữ viết tay.

    Chữ của Tuấn.

    Tôi đọc.

    “20 năm trước, khi mẹ tôi bị bệnh, cả lớp đã góp tiền giúp tôi. Người 50 nghìn, người 100 nghìn. Có người còn nhịn ăn sáng cả tuần để đưa tôi 200 nghìn.”

    “Tổng số tiền lúc đó là 3 triệu 200 nghìn.”

    “Nhờ số tiền ấy, mẹ tôi được nhập viện kịp thời.”

    “Tôi không quên.”

    “Tôi không biết ai góp bao nhiêu, nên hôm nay gửi mỗi người 100 triệu. Không phải để trả nợ. Chỉ là… một lời cảm ơn.”

    Tôi đọc xong.

    Tay run lên.

    Trong đầu tôi chợt hiện lại một ký ức cũ.

    Ngày đó, Tuấn ngồi cuối lớp, mắt đỏ hoe. Thầy chủ nhiệm nói mẹ Tuấn đang nằm viện, nhà không còn tiền.

    Cả lớp đã chuyền tay nhau một chiếc hộp.

    Chúng tôi bỏ vào đó những đồng tiền lẻ ít ỏi.

    Tôi nhớ mình bỏ **50 nghìn**.

    Vì đó là tiền ăn sáng cả tuần.

    Nhưng lúc ấy… chẳng ai nghĩ đó là chuyện lớn.

    Chỉ đơn giản là… giúp bạn.

    Vợ tôi ngồi bên cạnh, mắt tròn xoe.

    “Trời… 100 triệu thật à?”

    Tôi gật đầu.

    Nhưng trong lòng tôi lại… rối bời.

    Tôi không biết nên vui hay nên buồn.

    Một phần tôi thấy xúc động.

    Một phần lại thấy… khó chịu.

    Vì 50 nghìn ngày xưa của tôi, bây giờ đổi thành 100 triệu.

    Nó giống như… một cuộc giao dịch.

    Vài ngày sau, nhóm lớp bùng nổ.

    Người thì cảm động.

    Người thì khoe đã nhận tiền.

    Nhưng cũng bắt đầu có… **tranh cãi**.

    Một người nói:

    “Tuấn làm vậy chẳng khác nào khoe giàu.”

    Một người khác đáp:

    “Ít ra nó còn nhớ ơn.”

    Có người lại nói:

    “Ngày xưa giúp bạn là tự nguyện. Giờ trả tiền lại thấy mất ý nghĩa.”

    Thậm chí có người tuyên bố:

    “Tôi sẽ trả lại tiền.”

    Nhóm chat chia thành hai phe.

    Tôi đọc mà thấy mệt.

    Một tuần sau, tôi nhận được tin nhắn riêng từ Tuấn.

    “Ông nhận phong bì chưa?”

    Tôi trả lời:

    “Rồi.”

    Tuấn nhắn tiếp:

    “Tôi biết nhiều người không thích.”

    “Tôi cũng đoán trước.”

    “Tôi chỉ muốn nói… nếu ngày đó không có các ông, chắc tôi đã bỏ học.”

    Tôi nhìn màn hình.

    Không biết trả lời gì.

    Một lúc sau, tôi chỉ nhắn:

    “Cảm ơn vì đã nhớ.”

    Tuấn gửi lại một tin nhắn cuối:

    “Không phải nhớ ơn.”

    “Mà là… tôi vẫn coi các ông là gia đình.”

    Tối hôm đó, tôi ngồi rất lâu trước phong bì.

    100 triệu.

    Số tiền đủ để trả một phần khoản vay mua nhà.

    Nhưng tôi vẫn thấy trong lòng nặng nặng.

    Cuối cùng, tôi cầm điện thoại… chuyển lại cho Tuấn **50 triệu**.

    Kèm theo một tin nhắn:

    “Ngày xưa tôi góp 50 nghìn.”

    “Phần này coi như lời chúc ông luôn thành công.”

    Một lúc sau Tuấn gọi cho tôi.

    Giọng cậu ấy hơi khàn:

    “Ông làm vậy làm gì?”

    Tôi cười.

    “Để tôi thấy thoải mái.”

    Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

    Rồi Tuấn nói:

    “Ông vẫn y như hồi cấp ba.”

    Tôi hỏi:

    “Là sao?”

    Tuấn đáp:

    “Cứng đầu.”

    Chúng tôi cùng bật cười.

    Đến bây giờ, câu chuyện phong bì 100 triệu vẫn còn được nhắc lại trong lớp.

    Có người giữ.

    Có người trả.

    Có người dùng để đầu tư.

    Có người đem làm từ thiện.

    Còn tôi?

    Mỗi lần nghĩ lại, tôi vẫn tự hỏi:

    **Liệu việc Tuấn làm… là báo ơn, hay vô tình biến tình bạn thành một món nợ được định giá bằng tiền?**

    Và nếu một ngày nào đó bạn rơi vào hoàn cảnh như tôi…

    Bạn sẽ **giữ phong bì ấy… hay trả lại?**

  • 61 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu: Đêm t//ân h///ôn, vừa c///ởi á///o vợ, tôi bỗng g//iật mì//nh, đ//au x//ót khi nhìn thấy… Tôi tên Minh, năm nay 61 tuổi. Vợ đầu của tôi m//ất cách đây 8 năm vì bệ//nh nặng. Suốt ngần ấy năm, tôi sống lủi thủi một mình. Con cái đều lập gia đình, mỗi tháng ghé qua đưa tiền, mua thuốc, rồi lại vội vã rời đi. Tôi không tr//ách các con. Chúng nó bận, tôi hiểu. Nhưng có những tối mưa gió, nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn, tôi thấy mình nhỏ bé và cô độc kh//ủng kh//iếp. Năm ngoái, tôi lên Facebook, vô tình tìm được Liên – mối tình đầu thời cấp ba. Hồi đó tôi thích Liên lắm. Tóc cô dài ngang lưng, mắt đen láy, cười rạng rỡ. Nhưng khi tôi còn đang lo thi đại học thì gia đình cô gả về miền Nam cho một người đàn ông hơn cô 10 tuổi. Chúng tôi m/ất liên lạc từ đó. Bốn mươi năm sau gặp lại, cô đã là g/óa ph/ụ, chồng qua đời được 5 năm, sống cùng con trai út nhưng nó làm ăn xa, ít về. Ban đầu, chúng tôi chỉ nhắn tin hỏi thăm. Rồi gọi điện. Rồi hẹn cà phê. Rồi chẳng hiểu sao, cứ cách vài ngày, tôi lại chạy xe qua thăm cô, mang theo ít trái cây, hộp bánh, và vài món thuốc bổ xương khớp. Một lần, tôi nói đùa: – Hay là… hai đứa già này cưới nhau cho đỡ cô đơn? Không ngờ, mắt cô đỏ hoe. Tôi luống cuống giải thích thì cô bật cười, gật đầu nhẹ. Thế là, 61 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu. Ngày cưới, tôi mặc áo dài gấm màu nâu sẫm, cô mặc áo dài lụa trắng, tóc vấn đơn giản, cài một chiếc kẹp ngọc trai nhỏ xíu. Bạn bè, hàng xóm đến chúc mừng đông đủ. Ai cũng bảo: “Trông cô chú như hồi trẻ lại.” Tôi cũng thấy mình trẻ thật. Tối đó, chúng tôi dọn dẹp xong mâm cỗ thì đã gần 10 giờ. Tôi pha sẵn cho cô ly sữa nóng, rồi khệ nệ đóng cửa, tắt đèn ngoài hiên. Đêm t/ân hô//n – cái đêm mà suốt tuổi già tôi cứ nghĩ sẽ không bao giờ có nữa – cuối cùng cũng tới. Khi tôi vừa c//ởi á///o cô, tôi gi/ật mình th/ảng th/ốt… 👇 👇

    61 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu: Đêm t//ân h///ôn, vừa c///ởi á///o vợ, tôi bỗng g//iật mì//nh, đ//au x//ót khi nhìn thấy…

    Tôi tên Minh, năm nay 61 tuổi. Vợ đầu của tôi mất cách đây 8 năm vì bệnh nặng. Suốt ngần ấy năm, tôi sống lủi thủi một mình. Con cái đều lập gia đình, mỗi tháng ghé qua đưa tiền, mua thuốc, rồi lại vội vã rời đi.

    Tôi không trách các con. Chúng nó bận, tôi hiểu. Nhưng có những tối mưa gió, nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn, tôi thấy mình nhỏ bé và cô độc khủng khiếp.

    Năm ngoái, tôi lên Facebook, vô tình tìm được Liên – mối tình đầu thời cấp ba. Hồi đó tôi thích Liên lắm. Tóc cô dài ngang lưng, mắt đen láy, cười rạng rỡ. Nhưng khi tôi còn đang lo thi đại học thì gia đình cô gả về miền Nam cho một người đàn ông hơn cô 10 tuổi.

    Chúng tôi mất liên lạc từ đó. Bốn mươi năm sau gặp lại, cô đã là góa phụ, chồng qua đời được 5 năm, sống cùng con trai út nhưng nó làm ăn xa, ít về.

    Ban đầu, chúng tôi chỉ nhắn tin hỏi thăm. Rồi gọi điện. Rồi hẹn cà phê. Rồi chẳng hiểu sao, cứ cách vài ngày, tôi lại chạy xe qua thăm cô, mang theo ít trái cây, hộp bánh, và vài món thuốc bổ xương khớp.

    Một lần, tôi nói đùa:

    – Hay là… hai đứa già này cưới nhau cho đỡ cô đơn?

    Không ngờ, mắt cô đỏ hoe. Tôi luống cuống giải thích thì cô bật cười, gật đầu nhẹ.

    Thế là, 61 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu.

    Ngày cưới, tôi mặc áo dài gấm màu nâu sẫm, cô mặc áo dài lụa trắng, tóc vấn đơn giản, cài một chiếc kẹp ngọc trai nhỏ xíu. Bạn bè, hàng xóm đến chúc mừng đông đủ. Ai cũng bảo: “Trông cô chú như hồi trẻ lại.”

    Tôi cũng thấy mình trẻ thật. Tối đó, chúng tôi dọn dẹp xong mâm cỗ thì đã gần 10 giờ. Tôi pha sẵn cho cô ly sữa nóng, rồi khệ nệ đóng cửa, tắt đèn ngoài hiên.

    Đêm tân hôn – cái đêm mà suốt tuổi già tôi cứ nghĩ sẽ không bao giờ có nữa – cuối cùng cũng tới.

    Khi tôi vừa cởi áo cô, tôi giật mình. Khắp lưng, vai và cánh tay cô là những vết sạm màu, những vết hằn cũ dài chằng chịt. Tôi đứng sững, tim nhói lên.

    Cô kéo vội tấm chăn che người, ánh mắt hoảng sợ. Tôi run run hỏi:

    – Sao… sao lại thế này hả Liên?

    Cô quay mặt đi, giọng nghẹn lại:

    – Ngày xưa, ông ấy hay nóng giận… la mắng, khó tính… Em không dám nói với ai…

    Tôi ngồi phịch xuống giường, không cầm được nước mắt. Tôi thương cô, thương đến thắt ruột. Hóa ra suốt mấy chục năm, cô đã sống trong sợ hãi, trong tủi nhục, không dám chia sẻ cùng ai. Tôi khẽ cầm tay cô, đặt lên ngực mình:

    – Không sao đâu… Từ nay, sẽ không còn ai làm em buồn nữa. Không ai được quyền làm em tổn thương nữa… Ngoài anh, nhưng anh chỉ làm em hạnh phúc thôi.

    Cô bật khóc. Tiếng khóc nghẹn, nhỏ nhưng run rẩy. Tôi kéo cô vào lòng, ôm thật chặt. Lưng cô gầy, xương nhô lên, nhưng người phụ nữ bé nhỏ này, suốt đời chỉ biết nhẫn nhịn.

    Đêm tân hôn của chúng tôi không giống những cặp vợ chồng trẻ. Chúng tôi chỉ nằm bên nhau, nghe tiếng dế kêu ngoài sân, nghe gió rì rào qua kẽ lá. Tôi vuốt tóc cô, khẽ hôn lên trán cô. Cô cũng vuốt má tôi, thì thầm:

    – Cảm ơn anh. Cảm ơn vì đã cho em biết, trên đời này vẫn còn người thương em.

    Tôi mỉm cười. 61 tuổi, tôi mới hiểu, hạnh phúc đôi khi không phải là tiền bạc, không phải những ngày trai trẻ sục sôi. Mà là khi về già, có một bàn tay để nắm, có một bờ vai để dựa, và có một người sẵn sàng ngồi cạnh mình suốt đêm chỉ để lắng nghe nhịp tim nhau đập.

    Ngày mai rồi sẽ tới. Cũng chẳng biết còn sống được bao lâu. Nhưng tôi chắc chắn một điều: những ngày còn lại của đời cô, tôi sẽ bù đắp, sẽ yêu thương, sẽ trân trọng, để cô không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa.

    Vì với tôi, đêm tân hôn hôm nay, chính là món quà lớn nhất mà cuộc đời đã trả lại, sau cả nửa thế kỷ thương nhớ, bỏ lỡ và đợi chờ.