Blog

  • Đã qua 15 năm nhưng tôi chưa từng được chồng-ủ chung, một ngày về sớm nghe cuộc trò chuyện của chồng với bạn thân tôi mới hiểu vì sao

    Đã qua 15 năm nhưng tôi chưa từng được chồng-ủ chung, một ngày về sớm nghe cuộc trò chuyện của chồng với bạn thân tôi mới hiểu vì sao

    Những người giao gas, cô tạp vụ dọn cầu thang, anh shipper cứ tưởng chúng tôi là cặp vợ chồng làm văn phòng “chuẩn mực”: sáng đi tối về, lịch rác treo đúng ngày, giày dép úp vào nhau ngay ngắn ở hiên, cuối tuần tưới cây và gọi mì Ý. Họ không biết trong nhà tôi có một điều tuyệt đối: mười lăm năm, hai chiếc gối không bao giờ chạm nhau.

    Phòng ngủ của chúng tôi không khóa. Cửa vẫn mở như cửa bếp, như cửa ban công. Nhưng giường có một đường rãnh vô hình chia đôi, như bờ sông chia hai ruộng lúa. Đèn đầu giường của anh nghiêng sang phải, bóng tròn trắng. Đèn của tôi thấp, vàng, chụp vải. Những tối mưa, tôi gối đầu bên trái nghe tiếng hạt rơi trên mái tôn. Anh nằm bên phải, lưng quay vào tường, thở dài nhẹ như rót nước.

    Tôi đã quen cách anh treo áo vest thẳng một nếp, cách anh xếp vớ theo cặp, cách anh đặt bàn chải đánh răng nghiêng 45 độ vào cốc. Tôi cũng đã quen nét cười không bao giờ chạm vào khóe mắt anh mỗi khi hàng xóm hỏi: “Bao giờ có cháu cho ông bà bế?” Anh đỡ lời như người bắt bóng chuyên nghiệp: “Dạ, công ty đang bận dự án lớn.”

    Chúng tôi cưới nhau tháng Tám. Người ta vẫn nói tháng Tám mưa ngâu. Đêm tân hôn mưa nhẹ như bụi. Sau bữa tiệc, mẹ chồng rút trâm cài tóc cho tôi, bảo: “Con gái là người giữ lửa.” Lửa trong đầu tôi lụi dần như đèn dầu gần cạn. Đêm đó, anh thay ga giường mới, đặt lên đầu giường một cuốn sách tôi thích, nói: “Em mệt rồi, ngủ đi.” Anh kéo chăn lên cho tôi, quay đi. Tôi mím môi. Một tiếng gì đó nhỏ như một cái kim rơi xuống nền gạch rồi biến mất.

    Tôi nghĩ, chắc chỉ đêm đầu. Tôi chờ đêm thứ hai, thứ mười, thứ một trăm. Mỗi lần tôi thử dịch người sang, anh lại khẽ lùi ra, không thô bạo, không khó chịu, như một người tránh đá nhô của con đường quen.

    Chúng tôi có những ngày tốt. Buổi sáng anh pha cà phê, để cạnh tờ báo gập đúng trang. Anh nhớ ngày giỗ ngoại tôi hơn cả tôi. Mùa dịch, anh chạy xe đi mua thuốc cho cả dãy. Mẹ tôi hay nói: “Chồng con hiền, người hiền là phúc.” Tôi cười méo, phúc của ai?

    Năm thứ mười, tôi bắt đầu viết bản nháp đơn ly hôn trên máy tính, tên file đặt là “mua_muon.docx”. Tôi xóa đi, viết lại, như người ta giũ tấm khăn ướt không khô. Năm thứ mười ba, tôi đưa bản nháp cho anh, giấy lạnh. Anh đọc, ngẩng lên: “Cho anh thời gian.” Tôi hỏi: “Bao lâu là ‘thời gian’?” Anh nhìn vào móc treo áo: “Qua mùa này.”

    Mùa nào? Mùa mưa? Mùa hoa sữa? Mùa người ta hết chờ?

    Tôi thử nhiều cách: giận hờn, nói chuyện thẳng, đi tư vấn hôn nhân. Nhà trị liệu hỏi anh: “Anh có vấn đề về ham muốn?” Anh lắc đầu. “Về định hướng?” Anh lắc. “Về chấn thương?” Anh im. Đôi khi, giữa một bữa tối cạn lời, tôi bỗng muốn đập vỡ cái đĩa trắng giữa bàn, để nghe tiếng vỡ còn rõ hơn tiếng im.

    Mười lăm năm. Tôi bắt đầu đếm thời gian bằng số ga giường đã giặt, số lần chúng tôi ngủ lệch, số lần tôi viết rồi xóa chữ “ly hôn”. Tôi thôi khóc. Nước mắt lãng phí như nước rửa bát chảy mãi mà đĩa vẫn trơn dầu.

    Ngày hôm đó tôi về sớm vì cuộc họp bị hủy. Mưa ập xuống thành phố đột ngột như ai đó mở vòi. Tôi vừa mở cửa, tiếng nhạc chuông trong nhà ngắt, tiếng anh lọt ra từ phòng làm việc: “Alo, Lâm à?”

    Lâm – bạn thân của anh, người mà tôi vẫn gọi là “người thứ ba không đứng giữa”. Họ chơi với nhau từ phổ thông. Những chiều thứ Bảy, anh đi uống bia với Lâm, về muộn, mùi rượu phảng phất nhưng mắt trong. Tôi không bao giờ ghen với Lâm. Cho đến hôm đó.

    “Ừ, tao đây.” Anh thở một hơi, tiếng thở như một sợi giấy cũ bị kéo ra. “Không… vẫn thế. Cô ấy lại đưa giấy.”

    Tôi đứng sau cánh cửa, ướt và lạnh. Anh không biết tôi đã vào. Tôi nghe tiếng ghế dịch.

    “Ly hôn à?” Lâm hỏi, giọng qua điện thoại nghe gần như đứng cạnh. Anh cười khan: “Mày hỏi như mới. Mười lăm năm, Lâm ạ.”

    “Giờ mày tính sao?”

    “Không sao cả.” Anh dừng lại, như cân một chữ. “Tao không ly hôn.”

    “Đừng cố nữa, Toàn.” Giọng Lâm hạ thấp. “Không ai chịu nổi. Mày hành hạ cả hai.”

    “Không. Tao hành hạ một mình.” Anh nói rất chậm. “Tao hứa rồi.”

    “Tao ghét cái lời hứa của mày. Hứa với ai? Với tao hay với nó?”

    “Với cả hai.”

    Một giọt nước lăn từ tóc xuống cổ tôi, lạnh như cạnh cốc thủy tinh. Trong phòng, anh bật một cái cười không có răng. “Mày có nhớ cái đêm đó không? Tao còn nghe tiếng phanh đến giờ.”

    Lâm im. Tôi nín thở. Đêm nào? Tiếng phanh nào? Anh nói tiếp:

    “Chúng ta đều nợ. Tao nợ nó một giấc ngủ bình yên. Mày nợ tao một sự can đảm.”

    “Mày không thể cứ… ở vậy,” Lâm gằn. “Mày không thể cả đời không chạm vào vợ.”

    “Tao đã chọn. Mười lăm năm rồi, không lẽ thêm một mùa nữa mà mày bảo tao không chịu nổi?”

    “Còn cô ấy? Cô ấy không có quyền được… sống một đời đúng nghĩa à?”

    “… Khi nào mày đủ can đảm, tao sẽ ly hôn,” anh khẽ. “Trước đó, tao giữ. Tao giữ cho cô ấy khỏi những thứ mày sợ.”

    Điện thoại im một nhịp dài. Rồi Lâm nói, nhỏ như một lời cầu nguyện bị kẹt trong cổ: “Được. Tháng Chín.”

    “Ngày 23.” Anh xác nhận. “Đúng ngày đó.”

    Tôi tựa vào tường, tim đập vào xương. Mỗi câu như một sợi dây kéo về một bờ khác, tôi đứng ở giữa. Tôi không hiểu hết, nhưng tôi hiểu một điều tàn nhẫn và đơn giản: mười lăm năm qua anh không ngủ cùng tôi vì một lời hứa. Và anh không ly hôn vì một người tên Lâm – người đàn ông gọi anh bằng “mày” thân thuộc.

    Tôi rút êm về phía bếp như một con mèo ướt. Ấm nước kêu tí tách. Tôi ngồi xuống sàn, chạm vào đường gạch lạnh lẽo, và thấy mình như một chiếc ly đặt trong tủ kính – ai cũng tưởng đầy, thật ra rỗng.

    Tối đó, anh về muộn. Tôi bày cơm, ăn một mình. Khi anh vào, áo mưa ướt sũng, anh mỉm cười quen thuộc: “Em ăn chưa?”

    Tôi nhìn anh lâu hơn bình thường. Trong mười lăm năm, có lẽ đây là lần đầu tôi quan sát anh như một người đàn bà nhìn một người đàn ông không phải chồng: cái nốt ruồi nhỏ ở cạnh tai trái, vết sẹo mảnh ở cổ tay phải – lần leo cây hồi nhỏ té, anh kể – và cái cách anh nhìn rất kỹ vào đôi đũa trước khi gắp.

    Tôi đặt bát xuống. “Em nghe anh gọi điện.”

    Đũa anh khựng lại, rồi đặt xuống nhẹ nhàng. “Em nghe gì?”

    “Tất cả,” tôi nói. “Anh có muốn ly hôn vì em không? Hay vì… tháng Chín?”

    Anh không ngạc nhiên. Anh chỉ ngước lên, đôi mắt như hai con dốc không cắm biển báo. “Xin lỗi,” anh nói. Từ này anh nói được, còn những từ khác thì không. “Anh chưa thể.”

    “Anh yêu Lâm à?” Tôi hỏi, thẳng đến mức chính tôi cũng giật mình.

    Một cái bóng lướt qua mặt anh, mờ như hơi nước. “Anh yêu những lời đã nói,” anh đáp. “Với em. Và với Lâm.”

    “Vậy em là ai trong những lời đó?”

    “Là người anh không dám làm tổn thương thêm,” anh nói, giọng rất khẽ. “Dù bằng bất cứ cách nào.”

    “Ngay cả bằng cách để em không bao giờ có quyền được làm đàn bà?”

    Anh nhắm mắt. “Chúng ta sẽ nói chuyện này… sau ngày 23/9.”

    Câu trả lời như một chốt cửa. Tôi đứng dậy. “Không. Em nói bây giờ.”

    “Anh không có gì cho em bây giờ.” Anh nhìn xuống. “Ngoài những gì em đã biết. Và lời xin lỗi.”

    Tôi chuyển về nhà mẹ, đem theo vali quần áo, một chậu xương rồng, và một ngăn kéo gỗ tôi tháo từ bàn làm việc của anh. Ngăn thứ ba. Nó nặng. Anh không biết tôi tháo.

    Tôi khóa cửa phòng, đặt ngăn kéo lên giường, lôi ra từng thứ. Những giấy tờ bảo hiểm để tên tôi là người thụ hưởng, những tờ biên lai bệnh viện giấu dưới tên “Nguyễn T.” – viết tắt tên anh – ghi “khoa huyết học”, “truyền hóa chất”, “xét nghiệm tủy”, ngày ghi cách đây hai năm rưỡi. Một phong bì dày có dấu mộc của công ty bảo hiểm: “Hợp đồng bảo hiểm nhân thọ – giá trị lớn – thời hạn hiệu lực đặc biệt: 24 tháng đầu nếu thay đổi tình trạng hôn nhân, hợp đồng vô hiệu”. Ngày ký: 23/9 hai năm trước.

    Ở đáy ngăn kéo là một phong bì khác, cũ, mép ố vàng. Bên trong là một tấm hình chụp trước cổng trường đại học: tôi đứng cạnh một chàng trai đeo ba lô, tay cầm chiếc mũ bảo hiểm, cười rạng như nắng gắt. Khải. Tình đầu của tôi. Người đã chết trong một vụ tai nạn mưa đêm năm ấy. Mặt sau tấm ảnh có chữ của tôi: “Khải ơi, mùa này mưa sớm.” Bên cạnh, một vé gửi xe nhà hát – đêm hôm đó. Và một mảnh giấy ghi vội bằng bút bi: “Anh xin lỗi. – T.”

    Có những thứ tôi tưởng đã chôn ở chỗ sâu nhất của mình, hóa ra nằm ngay ngăn thứ ba bàn làm việc chồng tôi. Tôi ngồi rất lâu, tưởng mình nghe lại tiếng phanh đêm đó. Tiếng phanh mà anh vẫn nghe đến giờ.

    Bức tranh ghép hiện lên, nhưng còn thiếu mảnh trung tâm. Tôi mở điện thoại, vào danh bạ, bấm tên “Lâm”.

    Lâm hẹn tôi ở quán cà phê gần bờ sông. Trời sau mưa trong như miếng kính rửa sạch. Anh mặc áo sơ mi trắng, tay trái đeo đồng hồ kim loại cũ. Nhìn gần, tôi mới để ý, trên gò má phải của anh có một vệt sẹo mảnh, gần như chìm vào da, chỉ thấy khi nắng miết trúng.

    “Tôi biết ngày này sẽ đến,” Lâm nói trước, không vòng vo. “Toàn gửi cho tôi một phong thư. Bảo nếu cô hỏi trước 23/9, hãy đưa.”

    Anh đẩy phong thư về phía tôi. Tôi mở. Bên trong không có lời, chỉ có một tấm ảnh chụp giấy đăng ký một hợp đồng bảo hiểm lớn, ô “người thụ hưởng” là tên tôi, và một phiếu hóa đơn bệnh viện ghi “phác đồ CHOP” – tôi không hiểu, nhưng hiểu rằng nó không phải tên món ăn. Ở mép ảnh, Toàn ghi nguệch ngoạc: “Đợi ngày 23/9. Khi đó, mọi thứ xong. Em muốn ly hôn, anh ký.”

    “Tại sao là 23/9?” Tôi hỏi.

    “Vì hợp đồng bảo hiểm cần đủ hai năm để không bị tranh chấp,” Lâm đáp. “Và… vì phác đồ điều trị của nó cũng đến mốc đó.”

    Tôi ngẩng lên. “Điều trị gì?”

    “Huyết học,” Lâm nói chậm. “Ung thư hạch. Nó điều trị âm thầm. Nó không nói, vì sợ… cô ký đơn ly hôn xong, hợp đồng vô hiệu, cô không nhận được gì. Nó muốn… khi đi, mọi thứ đã yên ổn cho cô.”

    Tôi nghe tiếng sông trôi trong đầu, một tiếng nước mấp mé mép chén.

    “Đừng thần thánh hóa nó,” Lâm nói, như đọc được ý nghĩ của tôi. “Nó không phải thánh. Nó chỉ là thằng đàn ông mắc nợ.”

    “Nợ ai?” Tôi gần như thì thầm.

    Lâm nhìn xuống tay mình. Anh xoay xoay cái đồng hồ cũ, móng tay khẽ cấn vào mắt đồng hồ. “Nợ cô. Và nợ tôi.”

    Anh kể. Đêm mưa năm ấy, khi tôi và Khải ra khỏi nhà hát, Khải chở tôi về ký túc. Gần ngã tư, một chiếc xe hơi phóng nhanh, thắng gấp, trượt, va vào đầu xe máy. Tôi văng vào lề, trầy tay, bất tỉnh ít phút. Khi tôi mở mắt, người ta vây lại, Khải nằm bất động, máu loang. Có người gọi cứu thương. Chiếc xe hơi bỏ chạy. Họ không tìm thấy biển số. Một tuần sau, người ta nói Khải chết. Tôi đi qua một đoạn đời dài như ngõ tối.

    “Chiếc xe đó,” Lâm nói, “là của Toàn.”

    Tôi ngửa người ra ghế, ánh sáng bắn vào mắt như dao. Lâm nói tiếp, giọng giữ bình tĩnh như người cầm bát nước đầy: “Nó thắng gấp, xe trượt, nó hoảng, nhưng nó dừng lại. Nó bế Khải lên xe, chở vào viện. Đêm đó, nó ngồi ngoài hành lang đến sáng. Khải không chết, An ạ. Nhưng lúc tỉnh, Khải nói: ‘Đừng nói với cô ấy. Tôi không muốn cô ấy nhìn tôi theo một cách khác.’ Gương mặt Khải… hỏng nặng. Xương hàm vỡ. Con mắt trái tổn thương. Khải biến mất. Toàn tìm suốt. Khi tìm được, Khải nói: ‘Mày làm đi. Nếu mày còn coi tao là thằng đàn ông, mày cưới cô ấy, chăm cô ấy, nhưng đừng chạm.’”

    Tôi nghe rõ những chữ “nhưng đừng chạm” như cái chốt cửa phòng ngủ nhà tôi bật ra rồi đóng vào mười lăm năm.

    “Vì sao Khải không trở lại?” Tôi hỏi, giọng mình như ai khác.

    “Vì tự ái,” Lâm nói. “Vì sợ. Vì nghĩ rời đi là cách yêu dễ nhất. Vì đàn ông đôi khi ngu si tự phong mình làm người hùng, để khỏi đối diện với một nỗi xấu hổ. Cũng có thể… vì nó không tin cô sẽ chọn nó khi nó trở lại với một gương mặt khác. Nó chọn bắt Toàn hứa. Toàn giữ lời. Nó không ly hôn vì còn một việc dang dở: bảo hiểm, trị liệu, và… chờ Khải đủ can đảm.”

    “Và 23/9 là ngày Khải đủ can đảm?” Tôi cười khan.

    Lâm không cười. Anh đặt tay lên mặt bàn, lòng bàn tay có một vết sẹo tròn bằng đầu ngón: sẹo phỏng. “Khải đủ can đảm từ năm ngoái rồi,” anh nói khẽ. “Nhưng nó chết bởi một thứ khác: tự khinh mình. Nó lang bạt. Nó đổi tên. Nó… đang đứng trước mặt cô.”

    Tôi nhìn anh. Nhìn thật sâu vào vệt sẹo mảnh trên gò má phải. Vào ánh mắt không còn hoang như ngày xưa nhưng có một vực nước sau tròng đen. “Lâm…” tôi thốt lên, rồi dừng. Cái tên mắc lại giữa chân răng như một hạt cát.

    “Khải,” anh nói, nhẹ như đặt một chiếc lá lên mặt nước. “Anh đổi tên. Anh là Lâm. Anh là bạn thân của Toàn mười lăm năm nay. Anh nhìn cuộc hôn nhân của em từ ghế khán giả. Anh khốn nạn.”

    Tôi bấu vào cạnh bàn. Mí mắt tôi giật. Có một phần trong tôi muốn đứng dậy tạt ly nước vào mặt anh – vào mặt “Khải” – vào mặt “Lâm”. Có một phần khác chỉ muốn ngồi im, vì nếu tôi động đậy, mọi thứ sẽ rơi vỡ.

    “Vậy Toàn…?” tôi hỏi.

    “Biết từ đầu. Nó lái xe đêm đó. Nó bế anh vào viện. Nó tìm anh. Anh bắt nó hứa. Nó giữ lời. Nó chưa bao giờ chạm vào em, vì nó tôn trọng anh, tôn trọng em, tôn trọng chính nó. Nó không ly hôn vì nó muốn xong phần của nó: bảo hiểm, bệnh. Nó bị bệnh hai năm rồi. Anh đi cùng nó vào viện nhiều lần. Em không biết vì nó giấu giỏi. 23/9 là mốc hai năm hợp đồng. Sau đó, nó định ký. Anh… định nói.”

    “Tại sao hôm nay anh không nói,” tôi hỏi, “trước mười lăm năm?”

    Anh im lặng. Sự im lặng có tiếng sông. Rồi anh nói, rất chậm: “Vì anh hèn.”

    Tối đó, tôi về thẳng nhà. Căn nhà tối, đèn đầu giường bên phải bật, ánh trắng chảy trên bề mặt tủ như một vệt sữa. Toàn ngồi ở bàn, gương mặt xanh nhợt lạ. Anh đứng lên khi thấy tôi, cười: “Em về.”

    “Em gặp Lâm,” tôi nói. “À không. Em gặp Khải.”

    Anh không ngạc nhiên. Anh kéo ghế, ra hiệu tôi ngồi. “Anh muốn đợi đến 23/9,” anh nói. “Nhưng cũng tốt. Kể từ hôm nay, em biết hết. Em muốn đi, anh ký.”

    “Anh lái xe đêm đó,” tôi nhìn vào mắt anh. “Anh bế Khải vào viện. Anh cưới em vì hứa. Anh không chạm vào em vì tôn trọng một lời hứa. Anh không ly hôn vì bảo hiểm. Và vì chờ Khải đủ can đảm. Đúng không?”

    Anh gật. “Còn một điều nữa,” anh nói, giọng thấp đến nỗi tôi phải nghiêng người mới nghe. “Anh giấu em chuyện bệnh. Và… một điều mà anh chưa từng nói với ai.”

    Anh mở ngăn tủ, lấy ra một phong thư dày, đưa tôi. “Nếu em đọc bây giờ, em sẽ ghét anh hơn. Nếu em muốn để sau… cũng được.”

    Tôi mở. Trong thư là một tờ đơn xin hiến tạng – người hiến: Đặng Toàn. “Tại sao?” tôi hỏi, cổ họng khô như gỗ.

    “Anh ghi danh từ lâu,” anh nói. “Không phải để làm thánh. Chỉ vì… có những thứ mình giữ không được. Nếu mọi chuyện xấu nhất xảy ra, anh muốn… cái phần dùng được của mình đừng bị lãng phí. Đừng cười. Anh biết nghe rất ngớ ngẩn.”

    “Anh định cho ai?” Tôi hỏi. “Khải?”

    Anh lắc đầu. “Không. Khải không cần. Anh chỉ… nghĩ vậy thôi.”

    Đêm đó, tôi nằm ở mép giường trái, anh ở mép phải. Giữa chúng tôi vẫn là con sông. Tôi quay mặt vào nhau, thầm đếm mười lăm mùa mưa. Tôi không khóc. Tôi nghĩ về một người đàn ông đã dùng mười lăm năm để trả một lời hứa, về một người đàn ông khác dùng mười lăm năm để trốn khỏi một gương mặt, và về một người phụ nữ dùng mười lăm năm để chờ một cái ôm.

    Sáng ra, Toàn không dậy. Mặt anh trắng quá mức bình thường. Tôi chạm tay vào trán anh, nóng rực. Chúng tôi vào viện trong tiếng còi xe cứu thương cắt không khí như một lưỡi dao thẳng. Bác sĩ nói “bạch cầu tăng”, “biến chứng”, “nhập ICU”. Tôi chờ ngoài hành lang, mùi cồn dày lên.

    Lâm – hay Khải – đến. Anh đứng bên tôi, chắp hai tay như đứa trẻ đứng ngoài lớp. Chúng tôi không nói. Chỉ nghe tiếng giày bác sĩ kéo trên nền. Tôi không cầu nguyện, vì tôi sợ cầu nguyện sẽ biến thành điều kiện.

    Toàn tỉnh lại, yếu, nhưng tỉnh. Ngày 23/9, tôi ngồi cạnh giường, anh lấy bút từ ngăn tủ, rút ra một tờ giấy đã in sẵn. “Đơn thuận tình,” anh nói, mắt cười mà môi không cười. “Nếu em muốn.”

    Tôi cầm, nhìn chữ in đen trên nền trắng, nhớ lại tiếng phanh đêm mưa, nhớ lại hai chiếc gối, nhớ lại những lọ thuốc anh giấu, nhớ lại mảnh giấy “Anh xin lỗi – T.” Tôi cầm bút, rồi đặt xuống. “Anh ký trước đi,” tôi nói. “Em… để sau.”

    Anh nhìn tôi, mắt sẫm như bầu trời trước mưa. “Em không cần… vì thương hại.”

    “Tôi không thương hại,” tôi đáp, cố giữ bình tĩnh của một người đi trên dầm bê tông hẹp. “Tôi cần hiểu mình đang ký cái gì.”

    Lâm đứng ngoài cửa, không vào. Tôi thấy bóng anh trên cửa kính như một vệt sơn mỏng. Tôi không biết trên mặt anh là Lâm hay Khải.

    Toàn nói: “Anh đã sống với lỗi. Anh sẽ sống với cả hậu quả. Em muốn rời đi, anh ký. Em muốn ở lại… anh vẫn ký. Vì em cần tự do để chọn.”

    Tôi cười, lần đầu trong nhiều tháng. “Anh nói như một người đàn ông.”

    “Anh là một người đàn ông,” anh đáp. “Chậm, nhưng vẫn là.”

    Chúng tôi ly hôn. Tôi không đặt bút ngày 23/9, mà một tháng sau, khi giấy bảo hiểm đã được công ty xác nhận “không tranh chấp”. Toàn xuất viện, tiếp tục phác đồ. Anh chuyển ra căn hộ gần bệnh viện. Tôi về lại nhà mẹ, mua một chiếc giường mới, chỉ một chiếc gối. Lâm – Khải – gọi cho tôi nhiều lần. Nhiều lần tôi không bắt máy. Một lần tôi nghe.

    “Anh không đòi lại,” anh nói, giọng mệt như một người đi bộ đường dài. “Anh chỉ muốn xin một cơ hội để giới thiệu lại: ‘Chào em, anh là Khải. Anh là thằng hèn từng bỏ đi.’”

    “Tên anh bây giờ là Lâm,” tôi đáp. “Em cần học lại cách gọi tên một người từ đầu. Em cần học lại cách gọi tên chính mình.”

    Tôi gặp anh ở bờ sông, nơi lần đầu Lâm hẹn tôi. Chúng tôi đi dọc bờ. Anh kể chuyện những năm đi vòng, những công việc lặt vặt, những lần nhìn trộm cuộc sống của tôi từ xa qua khung cửa quán cà phê. Tôi nghe, như nghe ai kể về một người phụ nữ nào đó, không phải tôi. Khi mặt trời chạm vào miệng sông, tôi dừng lại. “Em không biết mình có yêu anh nữa không,” tôi nói thành thật. “Em biết ơn anh, em giận anh, em thương quá khứ của mình. Nhưng em muốn tự học cách ngủ ở giữa giường.”

    Lâm gật. “Anh đợi,” anh nói. “Lần này, anh đợi ngay đây. Không chạy.”

    Tôi cười, một nụ cười không giòn nhưng ấm. “Đợi là đặc quyền của người tự tin. Anh cứ thử.”

    Tối đó, tôi về căn nhà cũ lấy nốt đồ. Căn nhà trống, tiếng dép vang. Trên bàn ăn, Toàn để lại một phong bì. Tôi mở: giấy xác nhận đã thay đổi người thụ hưởng bảo hiểm thành “Quỹ hỗ trợ bệnh nhi ung thư” – phần của anh – và một giấy chuyển khoản số tiền riêng khác đứng tên tôi: “Tiền nhà 15 năm – Toàn.” Dưới cùng, một tờ giấy mỏng, viết tay:

    “Anh đã làm xong phần của mình: đóng lại tiếng phanh, mở ra tiếng thở.
    Em hãy làm phần của em: đốt hết những bản nháp ‘mua_muon.docx’, mua một bó hoa, đặt một chiếc gối chính giữa giường.
    Nếu một ngày em cần một người treo lại bức rèm, anh sẽ đến như người hàng xóm.
    Toàn – người không chạm vào em không phải vì không yêu, mà vì sợ yêu theo cách sai.”

    Tôi cầm tờ giấy, đi vào phòng ngủ. Tôi tháo cả hai chụp đèn, thay hai bóng bằng một bóng vàng vừa. Tôi kéo giường ra giữa, đặt một chiếc gối tròn ở chính tâm, cười vì tưởng mình nghe tiếng mẹ chồng cũ ngày nào: “Con gái là người giữ lửa.”

    Tôi nhắm mắt, tưởng tượng một mùa mưa mới. Bên bờ sông nào đó, có một người đàn ông đang học cách đứng yên. Ở một căn hộ gần bệnh viện, có một người đàn ông khác đang học cách ăn mỳ gói ít muối. Còn tôi, sau mười lăm mùa ngủ lệch, đang học cách ngủ không lệch về phía nào.

    Bất ngờ cuối cùng? Không phải việc tôi chọn ai, mà là việc lần đầu tiên trong mười lăm năm, tôi chọn tôi.

    Và căn phòng có hai chiếc gối – bây giờ chỉ có một – vẫn sáng đèn vàng, ấm một ngọn lửa nhỏ đủ để người ta nhìn thấy nhau nếu có gõ cửa.

  • Khi lớp vữa rơi xuống, cả Thắng và bà Hường sững sờ: phía sau bức tường là một khoang rỗng, chứa..

    Khi lớp vữa rơi xuống, cả Thắng và bà Hường sững sờ: phía sau bức tường là một khoang rỗng, chứa..

    Thắng, một nhân viên văn phòng 25 tuổi, vừa chuyển đến thuê căn hộ 403 ở khu tập thể C3, một tòa nhà cũ kỹ nhưng giá rẻ ở ngoại ô thành phố. Căn hộ nhỏ, đủ tiện nghi, nhưng từ ngày dọn vào, Thắng luôn cảm thấy khó chịu vì một mùi hôi kỳ lạ, thoang thoảng nhưng dai dẳng, như mùi thực phẩm hỏng pha lẫn hóa chất. Anh kiểm tra khắp bếp, cống, tủ lạnh, nhưng không tìm ra nguyên nhân. Chủ nhà, bà Hường, một người phụ nữ trung niên nhiệt tình, cũng ngạc nhiên khi Thắng phàn nàn. “Căn này mới sửa, làm sao có mùi được?” bà nói, nhưng vẫn hứa sẽ xem xét.

    Sau vài ngày, mùi càng nồng hơn, đặc biệt từ phía bức tường cạnh giường ngủ. Thắng không chịu nổi, gọi bà Hường đến. Bà kiểm tra, ngửi thấy mùi lạ, và quyết định thuê thợ đến đập một mảng tường để kiểm tra đường ống, nghi ngờ có rò rỉ. Khi lớp vữa rơi xuống, cả Thắng và bà Hường sững sờ: phía sau bức tường là một khoang rỗng, chứa hàng chục gói nhựa kín, bên trong đầy những cục bột trắng đục, bốc mùi nồng nặc. Thắng lập tức báo công an, tim đập thình thịch, không biết mình vừa phát hiện ra điều gì.

    Công an nhanh chóng có mặt, phong tỏa căn hộ và thu giữ các gói nhựa. Sau khi phân tích, họ xác nhận đó không phải ma túy như Thắng lo sợ, mà là bột hóa chất công nghiệp, cụ thể là natri benzoat, một chất bảo quản thực phẩm, nhưng số lượng lớn bất thường, đủ để cung cấp cho cả một nhà máy. Không có dấu hiệu phạm tội nghiêm trọng, nhưng nguồn gốc hóa chất khiến cảnh sát tò mò. Họ điều tra lịch sử căn hộ và phát hiện một bí mật bị chôn vùi từ 10 năm trước.

    Hóa ra, căn hộ 403 từng được thuê bởi ông Vĩnh, một nhân viên kho của một công ty chế biến thực phẩm. Công ty này phá sản sau một vụ bê bối liên quan đến sử dụng hóa chất bảo quản vượt mức cho phép. Ông Vĩnh, vì nợ nần, đã lén lấy trộm một lượng lớn natri benzoat từ kho công ty, định bán lậu để kiếm tiền. Nhưng khi công ty bị điều tra, ông hoảng sợ, giấu số hóa chất vào khoang rỗng trong bức tường rồi bỏ trốn khỏi thành phố. Căn hộ được sửa chữa qua loa, bức tường được trát lại, và không ai biết bí mật bên trong cho đến khi Thắng chuyển đến.

    Mùi hôi, theo kiểm tra, xuất phát từ việc hóa chất bị rò rỉ qua các khe nứt nhỏ trên tường, cộng với độ ẩm cao trong khu tập thể cũ. Công an thu hồi toàn bộ hóa chất, xác minh không còn nguy cơ nào khác. Bà Hường, dù sốc, vẫn xin lỗi Thắng và giảm tiền thuê nhà để bù đắp. Thắng, vốn chỉ muốn một chỗ ở yên bình, đùa rằng: “Chắc em phải kiểm tra tường trước khi thuê nhà lần sau.”

    Vụ việc khép lại, nhưng từ đó, khu tập thể C3 trở thành đề tài bàn tán. Mọi người bắt đầu nhìn những bức tường cũ kỹ bằng ánh mắt nghi ngờ, tự hỏi còn bí mật nào khác đang ẩn giấu trong chính nơi họ sống.

  • Đi công tác về giữa đêm, nhìn chiếc váy hồng vợ mặc trái và vệt nước trên giường… tôi chết lặng

    Tôi khẽ mở cửa, định bước vào ôm vợ từ phía sau. Và rồi, ánh mắt tôi sững lại. Vợ tôi nằm nghiêng, quay lưng ra cửa. Trên người cô ấy là chiếc váy bầu màu hồng phấn, quen thuộc, nhưng… bị mặc trái.

    Đ𝐢 𝐜𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐚́𝐜 𝐯𝐞̂̀ 𝐠𝐢𝐮̛̃𝐚 đ𝐞̂𝐦, 𝐧𝐡𝐢̀𝐧 𝐜𝐡𝐢𝐞̂́𝐜 𝐯𝐚́𝐲 𝐡𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐯𝐨̛̣ 𝐦𝐚̣̆𝐜 𝐭𝐫𝐚́𝐢 𝐯𝐚̀ 𝐯𝐞̣̂𝐭 𝐧𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐭𝐫𝐞̂𝐧 𝐠𝐢𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠… 𝐭𝐨̂𝐢 𝐜𝐡/ê’𝐭 𝐥𝐚̣̆𝐧𝐠

    Hôm đó, tôi đi công tác ba ngày ở TP.HCM. Theo kế hoạch, tối nay mới về, nhưng công việc kết thúc sớm nên tôi quyết định đổi vé, bay về Hà Nội ngay trong đêm. Tôi định nhắn cho vợ một tiếng, rồi lại thôi — “Để dành làm cô ấy bất ngờ.”

    Tôi về đến nhà khi đồng hồ đã gần điểm 1 giờ sáng. Căn nhà tối om, chỉ còn ánh đèn ngủ yếu ớt hắt ra từ phòng. Tôi nhẹ nhàng mở cửa, lòng tràn ngập cảm xúc, chỉ mong được ô:m vợ từ phía sau sau mấy ngày xa cách.

    Nhưng… tôi khựng lại.

    Thảo nằm nghiêng, quay lưng về phía cửa. Trên người cô là chiếc váy hồng phấn quen thuộc — nhưng bị mặc ngược. Bên cạnh cô, ga giường lấm tấm những vệt ẩm mờ mờ như có ai vừa làm đổ nước.

    Tim tôi đập dồn dập. Một cảm giác bất an, ngh:ẹn lại nơi cổ họng.
    Tại sao vợ lại mặc váy trái?
    Tại sao trên gi:ường lại có vệt nước lạ như vậy?
    Hàng loạt suy nghĩ đen tối ập đến, khiến tôi gần như không thở nổi.

    Tôi cố trấn tĩnh, bước lại gần, giọng run run hỏi:
    – Em… sao lại mặc váy trái thế này?

    Thảo giật mình mở mắt, ngơ ngác nhìn tôi, rồi lắp bắp:
    – Anh… về rồi à? Sao anh không báo trước…

    Câu nói ngập ngừng, ánh mắt hoang mang của cô khiến lòng tôi càng thêm rối bời…

    Tôi 34 tuổi, đang chuẩn bị làm bố lần đầu tiên. Thảo vợ tôi đang mang thai ở tháng thứ 7. Cuộc hôn nhân của chúng tôi vốn bình yên, đầy yêu thương. Nhưng chỉ một đêm, khi tôi bất ngờ trở về sớm hơn dự kiến, tất cả niềm tin của tôi suýt chút nữa đổ vỡ, chỉ vì… một chiếc váy hồng mặc trái.

    Hôm đó tôi đi công tác TP.HCM ba ngày. Công ty yêu cầu làm thêm báo cáo nên chuyến bay về bị dời muộn. Tôi định nhắn cho vợ, nhưng rồi lại thôi: “Thôi để dành tạo bất ngờ.” Tôi nhớ cô ấy da diết, nhớ dáng vẻ bầu bí nặng nhọc, nhớ cả tiếng thở mệt của Thảo khi nằm nghiêng trở mình.

    Tôi về đến nhà đã gần 1 giờ sáng. Trong nhà tối om, chỉ có ánh đèn ngủ le lói từ phòng ngủ. Tôi khẽ mở cửa, định bước vào ôm vợ từ phía sau. Và rồi, ánh mắt tôi sững lại. Vợ tôi nằm nghiêng, quay lưng ra cửa. Trên người cô ấy là chiếc váy bầu màu hồng phấn, quen thuộc, nhưng… bị mặc trái. Mặt ngoài của váy lộn vào trong, đường chỉ nổi lên rõ rệt, lộ cả mác vải.

    Đi công tác về bất ngờ lúc nửa đêm, nhìn chiếc váy hồng vợ mặc trái tôi tái mặt - 1

    Một ý nghĩ đáng sợ vụt qua: Tại sao vợ tôi lại mặc váy trái? Phải chăng… có ai đó vừa vội vã trốn ra ngoài? Phải chăng cô ấy có điều gì giấu giếm? Tôi thấy máu dồn lên mặt, tim đập dồn dập. Đầu óc quay cuồng, dựng lên hàng loạt kịch bản tồi tệ: một người đàn ông khác, sự phản bội, đứa bé trong bụng liệu có chắc là của tôi?

    Tôi đứng lặng cả phút. Nhìn dáng người vợ đang ngủ, bụng bầu nhô cao, hơi thở đều đều. Cơn giận dữ và nghi ngờ khiến chân tay tôi run lên. Tôi tiến đến, khẽ lay vai cô ấy, giọng nghẹn lại:

    – Em… sao lại mặc váy trái?

    Thảo giật mình thức dậy, mắt vẫn còn ngái ngủ. Nhìn thấy tôi, cô ấy ngạc nhiên:

    – Anh… về rồi à? Sao anh không báo trước?

    Cô ấy toan ngồi dậy nhưng rồi cau mày vì cái bụng nặng. Tôi lặp lại câu hỏi, lần này gay gắt hơn:

    – Em mặc váy trái làm gì? Em làm gì sau lưng anh?

    Thảo nhìn tôi, mắt mở to, gương mặt từ ngạc nhiên chuyển sang sợ hãi, rồi bỗng đỏ hoe. Nước mắt cô ấy trào ra:

    – Anh… nghĩ gì vậy? Anh nghi ngờ em sao?

    Tôi lặng thinh, không dám trả lời. Chỉ nhìn chằm chằm chiếc váy hồng. Vợ tôi nghẹn ngào giải thích:

    – Em ngủ dậy giữa đêm đi vệ sinh. Trời nóng quá, em thay váy nhưng mệt quá nên mặc nhầm… Em còn không soi gương, chỉ muốn nằm xuống nhanh thôi… Anh à, em đang bầu bì, còn hơi sức đâu mà…

    Giọng cô ấy run rẩy, bàn tay đặt lên bụng như bản năng che chở cho con. Nhìn vợ như thế, tim tôi nhói lên. Tôi nhớ lại suốt 7 tháng qua: những đêm Thảo mất ngủ vì chuột rút, cô ấy vừa khóc vừa bảo: “Em sợ sinh lắ”. Nhớ những bữa cơm cô ấy nôn thốc nôn tháo, sút cân mà vẫn cố ăn cho con. Tôi đã để mặc trí tưởng tượng của mình phá nát tất cả chỉ trong vài giây. Tôi cúi đầu xin lỗi, ôm lấy cô ấy. Thảo tựa vào vai tôi, vừa khóc vừa nấc:

    – Em mệt mỏi lắm rồi. Cơ thể thay đổi, em xấu xí, mệt mỏi, giờ còn bị chồng nghi ngờ…

    Tôi siết chặt vợ hơn, lòng trào lên nỗi hối hận. Tôi chỉ nói được đúng một câu:

    – Anh xin lỗi. Anh sai rồi. Anh chỉ sợ mất em.

    Đi công tác về bất ngờ lúc nửa đêm, nhìn chiếc váy hồng vợ mặc trái tôi tái mặt - 2

    Đêm ấy, chúng tôi ngồi bên nhau trên giường, ánh đèn ngủ vàng dịu. Thảo kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện: từ việc em hay quên hơn khi mang thai, đến nỗi sợ hãi mỗi lần bác sĩ bảo phải theo dõi sát sao vì thai hơi nhỏ. Cô ấy thú thật: “Nhiều lúc em soi gương, thấy mình béo ú, mặt nổi mụn, em còn sợ anh chán ghét. Vậy mà giờ đến anh cũng nghi ngờ…”.

    Những lời ấy như nhát dao đâm vào lòng tôi. Tôi nắm tay Thảo, hứa sẽ không để điều đó lặp lại. Tôi hiểu, khi phụ nữ mang bầu, thứ họ cần nhất không chỉ là tiền bạc hay lời động viên, mà là niềm tin tuyệt đối của người chồng.

    Sáng hôm sau, tôi dậy sớm nấu cháo gà cho vợ. Khi tôi bưng bát cháo vào phòng, Thảo ngồi trên giường, tay vuốt bụng. Nhìn thấy tôi, cô ấy cười, nụ cười mệt nhưng ấm áp. Tôi ngồi xuống, đưa tay áp vào bụng vợ, cảm nhận cú đạp nhẹ của con. Tim tôi lại trào dâng cảm giác bình yên.

    Mấy ngày sau, Thảo giặt lại chiếc váy hồng và xếp gọn gàng. Tôi nhìn chiếc váy, thấy nó không còn là “bằng chứng” của phản bội, mà như một kỷ niệm: nhắc nhở tôi về khoảnh khắc suýt mất niềm tin, và may mắn khi vẫn giữ được người phụ nữ mình yêu thương nhất.

    Giờ đây, mỗi đêm nằm cạnh Thảo, tay đặt trên bụng bầu, tôi thầm hứa với bản thân: Không để những hoài nghi ngốc nghếch phá vỡ hạnh phúc mà chúng tôi đang có. Và cũng không bao giờ quên: phía sau một chiếc váy mặc trái có thể chỉ là mệt mỏi, áp lực và nỗi vất vả mà phụ nữ bầu bí phải trải qua, thứ mà chỉ khi làm chồng, làm cha, tôi mới hiểu hết.

  • Bố chồng qua đời đã 2 tháng nhưng vẫn đều đều nhận được tiền ông gửi cho các cháu. Tôi về nhà thắp cho ông nén nhang mới ngỡ ngàng khi biết sự thật

    Sau khi cưới nhau được ba năm, cuộc hôn nhân của tôi và chồng bắt đầu xuất hiện những rạn nứt. Những cuộc cãi vã liên miên khiến cả hai mệt mỏi và chán nản. Sau nhiều lần ngồi lại nói chuyện mà không tìm được tiếng nói chung, chúng tôi quyết định ly thân.

    Tôi dẫn theo hai con gái về nhà ngoại sống. Chúng tôi chưa ra tòa ly hôn chính thức, phần vì liên quan đến quyền lợi của các con, phần vì bố mẹ chồng tha thiết mong chúng tôi suy nghĩ lại. Ông bà khuyên:

    “Hai đứa cứ tách ra một thời gian, bình tâm suy nghĩ. Nếu cảm thấy có thể tha thứ cho nhau, hãy quay về. Đừng vội vàng quyết định khiến sau này hối hận.”

    Trước sự mong mỏi của bố mẹ chồng, tôi đành gật đầu đồng ý mình sẽ suy nghĩ kỹ việc này. Nhưng thật không ngờ, chúng tôi ly thân một mạch 7 năm liền.

    Trong bảy năm đó, tôi dồn toàn bộ tâm trí lo cho hai con và công việc. Chồng tôi cũng không chủ động liên lạc nhiều. Thỉnh thoảng, bố mẹ chồng tới thăm cháu hoặc gọi điện hỏi thăm. Những lần ấy, ông bà luôn hỏi:

    “Khi nào con quay về? Các cháu cũng cần có đủ cha mẹ…”

    Nhưng tôi thì không muốn quay lại với chồng nữa nên luôn tìm đủ lý do từ chối. Vài năm trở lại đây, ông bà chỉ gọi điện vì đường xa xôi, sức khỏe yếu, không đi lại được nhiều. Tôi thì bận công việc, lại không muốn gặp mặt chồng nên cũng không đưa các con về thăm ông bà được.

    Suốt 7 năm đó, dù không ở bên, bố chồng vẫn thể hiện sự quan tâm tới tôi và các cháu. Tháng nào, đúng ngày mùng 5, tôi cũng nhận được khoản tiền 6 triệu đồng chuyển vào tài khoản. Lần đầu, ông bảo đó là tiền cho các cháu ăn học. Tôi từ chối, khuyên ông bà giữ lại để dưỡng già, nhưng bố chồng không chịu.

    Tôi biết tổng lương hưu của ông bà được khoảng 14-15 triệu/tháng, đủ cho ông bà chi tiêu, nhưng trích ra mỗi tháng 6 triệu cho 2 cháu thì cũng khá nhiều. Dù tôi từ chối, ông vẫn chuyển khoản qua ngân hàng, tháng nào tôi cũng nhận được, đúng vào mùng 5. Lâu dần, tôi nghĩ thôi thì ông bà đã cho cháu, tôi dùng tiền đó lo cho 2 con cũng đỡ vất vả.

    Cho đến 2 tháng trước, bố chồng tôi qua đời vì đột quỵ. Tôi đưa 2 con về viếng ông nội. Thật lòng tôi rất thương bố mẹ chồng, ông bà rất tốt với tôi, sự ra đi của ông khiến cả tôi và 2 con vô cùng đau xót và hụt hẫng. Nhìn mẹ chồng gầy yếu, tiều tụy vì mất mát, tôi không khỏi đau lòng.

    Nhưng điều kỳ lạ là sau khi bố chồng mất, tôi vẫn nhận được 6 triệu. Cho nên, vào dịp 49 ngày của ông, tôi lại đưa các con về nhà nội để hỏi cho ra sự thật.

    Trong bữa cơm, tôi hỏi mẹ chồng về khoản tiền. Ban đầu, bà im lặng, nhưng sau đó nhẹ nhàng nói:

    “Con à, thật ra suốt bảy năm qua, người gửi tiền cho con không phải là bố chồng con, mà là chồng con. Nó nhờ bố mẹ đứng tên để con không từ chối.”

    Tôi ngỡ ngàng khi biết, thì ra 7 năm qua, người chuyển tiền cho tôi chính là chồng tôi, anh dùng danh nghĩa của bố mẹ để chuyển trợ cấp cho các con, để tôi và các con sẽ ghi nhớ ơn nghĩa của nhà nội. Bởi anh biết, nếu là anh chuyển thì tôi sẽ cho đó là chuyện đương nhiên, là trách nhiệm của anh. Thế nên anh chuyển dưới tên bố chồng tôi.

    Tôi vừa kinh ngạc khi biết chuyện, vừa cảm thấy hóa ra anh có lòng như vậy, vẫn biết đường mà chu cấp cho các con, có trách nhiệm của một người cha.

    Mẹ chồng nhân cơ hội này khuyên tôi quay về, bà bảo 7 năm là quá dài rồi, chồng tôi trong thời gian đó vẫn không muốn ly hôn, vẫn quyết định chờ tôi và các con về. Bà nói tôi nên cho chồng một cơ hội.

    Nhìn người đàn ông rắn rỏi trưởng thành hơn trước kia, tôi cũng có chút xúc động. Tôi không biết có nên tái hợp không nữa! Tôi rất sợ tình cảnh cãi vã suốt ngày trước kia lại tái diễn. Nhưng nếu không mở lòng thì cuộc sống của chúng tôi cứ bế tắc thế này cũng không ổn. Mong nhận được lời khuyên từ mọi người.

  • Hoán đổi ngày làm việc, kéo dài kỳ nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương và 30/4, 1/5

    Chỉ còn hơn một tháng nữa là đến kỳ nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương cùng dịp 30/4 và 1/5. Thời điểm này, nhiều doanh nghiệp đã chủ động xây dựng kế hoạch làm việc và sản xuất nhằm giúp người lao động sắp xếp sinh hoạt hợp lý, đồng thời đảm bảo tiến độ công việc.

    Báo Dân Việt đưa tin với tiêu đề: “Nhiều công ty hoán đổi ngày làm việc, kéo dài kỳ nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương và 30/4, 1/5”, nội dung được đăng tải như sau:

    Lịch nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương 2026 và 30/4: Phần đông lao động thích nghỉ lễ 30/4 dài ngày

    Mặc dù còn hơn 1 tháng nữa mới tới kỳ nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương, 30/4-1/5 nhưng từ thời điểm này nhiều đơn vị đã tính toán xong phương án nghỉ lễ.

    Chị Nguyễn Thị Hằng (35 tuổi), nhân viên một công ty chăm sóc mẹ và bé tại Hà Nội cho biết, dù chủ trương chung của Nhà nước là không hoán đổi hay gộp ngày nghỉ lễ, công ty chị vẫn linh hoạt sắp xếp hoán đổi một ngày làm việc nhằm kéo dài thời gian nghỉ, tạo điều kiện thuận lợi hơn cho nhân viên.

    “Không giống các đơn vị sự nghiệp nhà nước, công ty tôi làm việc 6 ngày/tuần, bao gồm cả thứ Bảy. Vì vậy, kỳ nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương rơi vào Chủ nhật, theo nguyên tắc chúng tôi sẽ được nghỉ bù vào thứ Hai. Tuy nhiên, công ty đã hoán đổi lịch làm việc, bố trí làm bù vào thứ Hai để nhân viên có thể bắt đầu kỳ nghỉ dài từ thứ Ba (ngày 28/4) đến hết ngày 3/5”, chị Hằng cho biết.

    Người lao động được nghỉ tối đa 9 ngày vào dịp lễ Giỗ Tổ Hùng Vương và ngày 30/4 và 1/5. Ảnh  minh họa: DV

    Như vậy, tổng số ngày nghỉ dịp 30/4 và 1/5 tại công ty chị kéo dài 6 ngày. Chị Hằng cho biết lịch nghỉ này khá hợp lý, không quá ngắn cũng không quá dài, vừa bảo đảm hoạt động của doanh nghiệp, vừa tạo điều kiện để người lao động thuận tiện đi lại, về quê hoặc thăm người thân.

    Một số đơn vị khác như trường học, doanh nghiệp tư nhân vừa và nhỏ cũng linh hoạt sắp xếp cho người lao động làm bù hai ngày thứ Ba và thứ Tư (28–29/4) vào cuối tuần trước hoặc sau đó, nhằm kéo dài kỳ nghỉ.

    Chị Lương Trà My (32 tuổi), sống tại Hà Đông (Hà Nội), công tác tại một trường học cho biết nhiều năm nay, trường chị duy trì việc hoán đổi ngày làm việc vào các dịp lễ lớn nhằm tạo thuận lợi cho việc đi lại, sinh hoạt của giáo viên và học sinh.

    “Do là trường tư thục nên ban giám hiệu có thể chủ động xây dựng kế hoạch giảng dạy, học tập. Đối với kỳ nghỉ lễ sắp tới, nhà trường đã quyết định tổ chức dạy bù vào hai ngày cuối tuần (thứ Bảy và Chủ nhật) để thầy cô giáo và học sinh có thể kéo dài thời gian nghỉ bên gia đình. Chủ trương này đã được thống nhất ngay từ đầu năm,” chị My cho biết.

    Khảo sát của PV Dân Việt cho thấy, phần lớn các trường học trên địa bàn Hà Nội đã chủ động xây dựng kế hoạch dạy bù nhằm kéo dài kỳ nghỉ cho học sinh. Chỉ một số ít cơ sở mầm non tư thục, do đặc thù riêng, vẫn duy trì hoạt động bình thường, không thực hiện hoán đổi ngày nghỉ và ngày làm việc.

    Chia sẻ thêm với PV Dân Việt, một số lao động khác cho biết, nếu công ty không có lịch hoán đổi ngày làm việc, họ có thể xin nghỉ phép để được kéo dài kỳ nghỉ với gia đình, người thân.

    Mong muốn kỳ nghỉ lễ 30/4 của doanh nghiệp và người lao động đôi khi chưa gặp nhau

    Trong khi đó, ông Nguyễn Văn Nam – Giám đốc nhân sự một công ty cung cấp chuỗi dịch vụ giải trí tại Hà Nội – cho biết, do đặc thù hoạt động trong lĩnh vực giải trí, mỗi dịp lễ, Tết, doanh nghiệp thường tăng cường thêm nhân sự làm việc bán thời gian để đáp ứng nhu cầu khách hàng. Tuy vậy, công ty vẫn bảo đảm thực hiện đầy đủ các quy định của pháp luật về chế độ nghỉ lễ, Tết đối với người lao động.

    “Chúng tôi xây dựng lịch làm việc và nghỉ lễ, Tết căn cứ theo quy định của Bộ Luật Lao động. Tuy nhiên, do đặc thù hoạt động trong lĩnh vực giải trí, công ty khuyến khích người lao động làm tăng ca vào các ngày lễ, Tết. Những nhân viên đi làm trong dịp này sẽ được trả 300% so với tiền lương ngày thường, đồng thời hưởng các chế độ thưởng nóng và hỗ trợ bữa ăn ca”, ông Nam cho biết.

    Qua khảo sát của phóng viên, nhìn chung nhiều doanh nghiệp không mong muốn kéo dài kỳ nghỉ lễ, bởi điều này ảnh hưởng không nhỏ đến hoạt động sản xuất kinh doanh. Một số ngành như giày da, dệt may hay da giày nếu cho người lao động nghỉ dài ngày có thể làm gián đoạn dây chuyền sản xuất, vỡ đơn hàng, gây bất lợi cho doanh nghiệp.

    Ông Mai Xuân Dương – Phó Chủ tịch Hiệp hội Dệt May Việt Nam – cho biết: “Các doanh nghiệp sản xuất hàng xuất khẩu thường gặp khó khăn vì đơn hàng đến đột xuất, dẫn đến tình trạng “no dồn, đói góp”, có thời gian vài tháng không có đơn hàng, nhưng khi có đơn hàng lại trùng với kỳ nghỉ dài của lao động. Vì vậy, nhiều doanh nghiệp buộc phải tăng cường tăng ca, trong đó chi phí tăng cao nhất thường rơi vào các dịp lễ, Tết”, ông Dương chia sẻ.

    Một số chuyên gia về lao động – việc làm nhận định rằng mong đợi của doanh nghiệp và người lao động đôi khi không trùng khớp. Người lao động có thể kỳ vọng được kéo dài ngày nghỉ, trong khi doanh nghiệp lại không mong muốn. Trước thực tế này, các chuyên gia cho rằng tổ chức Công đoàn cần đóng vai trò như trọng tài, đứng ra đàm phán, thương thảo nhằm đảm bảo quyền lợi hợp lý cho cả hai bên.

    “Suy cho cùng, người lao động là tài sản quý giá của doanh nghiệp. Chăm lo, tạo điều kiện thuận lợi để họ nghỉ lễ, Tết không chỉ là sự quan tâm mà còn giúp người lao động tái tạo sức lực, yên tâm gắn bó và cống hiến lâu dài cho công ty”, vị chuyên gia nhấn mạnh.

    Báo Người Đưa Tin đưa tin với tiêu đề: “Tin vui: Rất nhiều người được nhận khoản tiền 4.140.000 đồng từ 2026, ai cũng cần biết để nhận đủ”, nội dung được đăng tải như sau:

    Từ ngày 01/01/2026, Luật Việc làm 2025 chính thức có hiệu lực sẽ thay đổi hoàn toàn cách tính mức hưởng trợ cấp thất nghiệp (TCTN) tối đa, xóa bỏ sự phân chia giữa khu vực công và tư.

    Không còn áp dụng mức 2.340.000 đồng mà tăng lên 4.140.000 đồng (mức lương mới) để tính mức hưởng trợ cấp thất nghiệp tối đa cho nhóm đối tượng nào?

    Tại Điều 50 Luật Việc làm 2013 quy định mức hưởng trợ cấp thất nghiệp hằng tháng bằng 60% mức bình quân tiền lương tháng đóng bảo hiểm thất nghiệp của 06 tháng liền kề trước khi thất nghiệp nhưng tối đa không quá 05 lần mức lương cơ sở đối với người lao động thuộc đối tượng thực hiện chế độ tiền lương do Nhà nước quy định.

    Từ ngày 01/01/2026, Luật Việc làm 2025 chính thức có hiệu lực sẽ thay đổi hoàn toàn cách tính mức hưởng trợ cấp thất nghiệp (TCTN) tối đa, xóa bỏ sự phân chia giữa khu vực công và tư. Ảnh minh họa

    Hoặc không quá 05 lần mức lương tối thiểu vùng theo quy định của Bộ luật lao động đối với người lao động đóng bảo hiểm thất nghiệp theo chế độ tiền lương do người sử dụng lao động quyết định tại thời điểm chấm dứt hợp đồng lao động hoặc hợp đồng làm việc.

    Do đó, trợ cấp thất nghiệp tối đa đến hết năm 2025 được tính theo 2 cách:

    Cách 1: Dựa trên lương cơ sở áp dụng đối với người lao động thuộc đối tượng thực hiện chế độ tiền lương do Nhà nước quy định.

    TCTN tối đa = 5 x Lương cơ sở

    Cách 2: Dựa trên lương tối thiểu vùng áp dụng đối với người lao động thuộc đối tượng thực hiện chế độ tiền lương do người sử dụng lao động quyết định.

    TCTN tối đa = 5 x Mức lương tối thiểu vùng

    Sang Điều 39 Luật Việc làm 2025 (hiệu lực từ 01/01/2026) mức hưởng trợ cấp thất nghiệp hằng tháng bằng 60% mức bình quân tiền lương tháng đóng bảo hiểm thất nghiệp của 06 tháng đã đóng bảo hiểm thất nghiệp gần nhất trước khi chấm dứt hợp đồng lao động, hợp đồng làm việc hoặc chấm dứt làm việc nhưng tối đa không quá 05 lần mức lương tối thiểu tháng theo vùng do Chính phủ công bố được áp dụng tại tháng cuối cùng đóng bảo hiểm thất nghiệp.

    Như vậy ở luật mới không có sự phân chia người lao động ở khu vực công hay khu vực tư trong cách tính mức hưởng trợ cấp thất nghiệp tối đa nữa.

    Do đó, trợ cấp thất nghiệp tối đa từ năm 2026 thống nhất thực hiện theo công thức sau:

    TCTN tối đa = 5 x Mức lương tối thiểu vùng

    Như vậy, đối với người lao động từ 01/01/2026 sẽ thống nhất dùng lương tối thiểu vùng trong cơ số tính mức hưởng trợ cấp thất nghiệp tối đa.

    Hiện nay mức lương tối thiểu vùng theo khoản 1 Điều 3 Nghị định 74/2024/NĐ-CP quy định mức thấp nhất tại vùng 4 là 3,450,000 và cao nhất ở vùng 1 là 4,960,000 đồng.

    Theo Nghị định 293/2025/NĐ-CP đầu năm 2026 thì mức thấp nhất ở vùng 4 là 3,700,000 đồng và cao nhất ở vùng 1 là 5,310,000 đồng.

    Lương tối thiểu vùng 2025 và dự kiến 2026

    Cụ thể mức lương tối thiểu vùng hiện nay:

    (Theo khoản 1 Điều 3 Nghị định 74/2024/NĐ-CP)

    Tuy nhiên theo Nghị định 293 quy định mức lương tối thiểu đối với người lao động làm việc theo hợp đồng lao động từ 01/01/2026 thì mức lương tối thiểu vùng mới sẽ là:

    (Mức lương tối thiểu áp dụng vào ngày 01/01/2026)

    Do đó, từ 01/01/2026 áp dụng tăng từ 2,340,000 đồng lên 4,140,000 đồng (mức cao nhất) làm cơ sở tính trợ cấp thất nghiệp tối đa cho đối tượng thực hiện tiền lương do nhà nước quy định trong trường hợp:

    Người lao động thực hiện chế độ tiền lương theo nhà nước quy định làm việc tại địa bàn vùng 3.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Vừa ngủ dậy đã thấy ‘bỏng túi’: Chia buồn với những ai chưa kịp đổ xăng trưa nay!

    Giá xăng dầu hôm nay 19/3/2026: Giá dầu Brent tăng hơn 5%. Thị trường trong nước được dự báo điều chỉnh trái chiều vào chiều nay

    Theo nguồn tin từ báo Đà Nẵng “Giá xăng dầu hôm nay 19/3/2026: Dầu thế giới tăng hơn 5%, trong nước thay đổi vào chiều nay” với nội dung chính như sau: 

    Tin tức

     

    Giá xăng dầu hôm nay 19/3/2026: Dầu thế giới tăng hơn 5%

    Giá xăng dầu hôm nay 19/3/2026 trên thị trường quốc tế ghi nhận mức tăng hơn 5%. Giá dầu Brent tăng 5,26 USD, tương đương 5%, lên 108,66 USD/thùng, có thời điểm chạm 109,95 USD/thùng. Dầu WTI của Mỹ cũng tăng 2,44 USD, tương đương 2,54%, lên 98,65 USD/thùng.

    Tổng sản lượng dầu tại Trung Đông được ước tính giảm từ 7 đến 10 triệu thùng/ngày, tương đương 7% đến 10% nhu cầu toàn cầu, khiến giá xăng dầu hôm nay 19/3/2026 chịu áp lực tăng rất lớn.

    Giá xăng dầu hôm nay 19/3/2026: Dầu thế giới tăng hơn 5%, trong nước thay đổi vào chiều nay

    Giá xăng dầu hôm nay 19/3/2026 trong nước theo Petrolimex

    Giá xăng dầu hôm nay 19/3/2026 tại thị trường trong nước được áp dụng theo bảng giá bán lẻ của Petrolimex. Mức giá đã bao gồm thuế GTGT, riêng mazút là giá bán buôn.

    files.petrolimex.com.vn-images-6783dc1271ff449e95b74a9520964169-82310111be5d49c69c91637e0232e6b1-_giabanle.jpg

    Lưu ý: Giá trên là giá bán lẻ, riêng mazút là giá bán buôn.

    Diễn biến điều hành giá xăng dầu hôm nay 19/3/2026

    Giá xăng dầu hôm nay 19/3/2026 trong nước đang áp dụng theo kỳ điều hành có hiệu lực từ 0h30 ngày 14/3/2025. Liên Bộ Công Thương – Tài chính giữ nguyên giá bán lẻ tối đa so với kỳ trước.

    Xăng E5 RON92 giảm 447 đồng/lít, giá bán 22.504 đồng/lít. Xăng RON95-III tăng 335 đồng/lít, giá không cao hơn 25.575 đồng/lít.

    Dầu diesel tăng 555 đồng/lít lên 27.025 đồng/lít. Dầu hỏa tăng mạnh 2.513 đồng/lít lên 26.932 đồng/lít. Dầu mazút giảm 340 đồng/kg, giá không cao hơn 18.661 đồng/kg.

    Dự báo giá xăng dầu hôm nay 19/3/2026 trong kỳ điều hành mới

    Trong kỳ điều chỉnh vào chiều ngày 19/3, giá xăng dầu hôm nay 19/3/2026 được dự báo sẽ điều chỉnh trái chiều. Giá xăng RON95 có thể tăng khoảng 1.340 đồng/lít, xăng E5 RON92 tăng khoảng 1.240 đồng/lít.

    Ngược lại, dầu diesel có thể giảm 450 đồng/lít, dầu hỏa giảm 530 đồng/lít và dầu mazút giảm khoảng 570 đồng/kg.

    Theo báo Dân Việt đưa tin “Giá xăng dầu hôm nay 18/3: Tăng trở lại, ngày mai xăng dầu trong nước điều chỉnh giá” với nội dung chính như sau: Giá xăng dầu

    Rạng sáng nay, trên trang Trading Economics và Oil Price lúc hồi 6 giờ 44 phút theo giờ Việt Nam, giá dầu thô thế giới tăng trở lại, sắc xanh phủ ngập tràn các loại mặt hàng năng lượng và giá xăng dầu.

    Giá xăng dầu hôm nay 18/3: Dầu thô bật tăng

    Theo đó, so với phiên giao dịch dầu thô ngày thứ 3 17/3, Trading Economics ghi nhận giá dầu WTI bán ra ở mức 96 USD, tăng 2,5 USD/thùng, tương đương tăng 2,7% so với giá giao dịch hôm qua 17/3.

    Giá dầu thô Brent biển Bắc bán ra ở mức 103,55 USD/thùng, tăng 3,3 USD/thùng, tương đương tăng 3,33% theo ngàyTin tức xã hội

    Bình quân giá dầu thô trong tháng 3 ghi nhận ở ngày 18/3 tiếp tục neo cao trên 47% so với tháng trước. So với cùng kỳ năm trước, giá dầu thô đạt đỉnh, tăng bình quân từ 43% đến trên 46%.

    Trading Economics ghi nhận giá dầu thô Brent giao kỳ hạn đã tăng hơn 3% lên 103,5 USD/thùng vào thứ Ba, phục hồi sau khi giảm 2,8% vào ngày hôm trước, khi Iran tiếp tục các cuộc tấn công vào cơ sở hạ tầng năng lượng trên khắp Trung Đông và Israel báo cáo đã tiêu diệt các quan chức cấp cao của Iran.

    Hoạt động tại mỏ khí đốt Shah ở UAE đã bị đình chỉ, và một mỏ dầu của Iraq cũng bị tấn công bằng máy bay không người lái và tên lửa. Việc vận chuyển dầu từ Fujairah lại bị tạm dừng, làm căng thẳng thêm nguồn cung toàn cầu khi cuộc chiến bước sang tuần thứ ba và việc đóng cửa gần như hoàn toàn eo biển Hormuz bắt đầu ảnh hưởng đến người tiêu dùng.

    Giá dầu đã tăng hơn 40% kể từ khi xung đột bắt đầu, mặc dù giá đã giảm vào thứ Hai trước khi Mỹ tung ra đợt dự trữ khẩn cấp đầu tiên. Tổng thống Trump cho biết Washington đang tập trung vào việc làm suy yếu khả năng đe dọa vận tải biển quốc tế của Tehran và kêu gọi các quốc gia khác giúp bảo đảm an ninh eo biển Hormuz, nhưng một số đồng minh chủ chốt của Mỹ đã bác bỏ lời kêu gọi của ông về việc cử tàu chiến hộ tống các tàu thuyền đi qua eo biển.Giá xăng dầu

    Giá xăng dầu hôm nay 18/3: Ngày mai xăng dầu trong nước điều chỉnh

    Trước diễn biến nhanh của giá dầu thô và giá xăng dầu thành phẩm trên thị trường quốc tế, mới đây chủ trì cuộc họp Thường trực Chính phủ cho ý kiến về các giải pháp bảo đảm cung ứng và bình ổn giá xăng dầu, Thủ tướng Phạm Minh Chính yêu cầu xem xét bố trí ngân sách để hỗ trợ bình ổn giá xăng dầu.

    Bên cạnh đó, lãnh đạo Chính phủ chỉ đạo dứt khoát không để thiếu xăng dầu trong bất cứ trường hợp nào, còn giá cả theo thị trường và Nhà nước điều tiết, thực hiện các biện pháp bình ổn giá một cách linh hoạt, phù hợp, hiệu quả, bảo đảm và hài hòa lợi ích giữa Nhà nước, người dân và doanh nghiệp; nghiêm cấm việc găm hàng, đội giá và lợi dụng chính sách để trục lợi, gây rối loạn thị trường.

    Thủ tướng chỉ đạo các bộ ngành, cơ quan liên quan, trong đó có Bộ Công an vào cuộc thanh tra, kiểm tra và xử lý nghiêm các vi phạm nếu có.

    Trên thị trường xăng dầu, để ổn định giá xăng dầu, tránh tác động lớn đến kinh tế vĩ mô, liên Bộ Công Thương – Bộ Tài chính quyết định giữ nguyên giá bán lẻ xăng dầu theo phiên điều chỉnh 22 giờ ngày 12/3 bất chấp giá dầu thô thế giới biến động dữ dội.

    Cụ thể, cơ quan điều hành quyết định vẫn chi Quỹ bình ổn giá xăng dầu đối với các loại xăng E5, RON95, dầu hoả và dầu mazut với mức 4.000 đồng/ mỗi lít, trong khi dầu diesel được chi mức 5.000 đồng/ mỗi lít, mức chi Quỹ bình ổn xăng dầu giữ nguyên từ đầu tuần cho đến nay.

    Hiện giá xăng dầu bán lẻ trong nước cụ thể như sau:

    – Xăng E5RON92 giảm 447 đồng/lít, tương đương giảm 1,95%, thấp hơn xăng RON95-III 3.071 đồng/lít; giá bán lẻ 22.504 đồng/lít; – Xăng RON95-III tăng 335 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành, tương đương tăng 1,33%), giá bán lẻ không cao hơn 25.575 đồng/lít; – Dầu diesel 0.05S tăng 555 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành, tương đương tăng 2,10%), giá bán lẻ không cao hơn 27.025 đồng/lít; – Dầu hỏa tăng 2.513 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành, tương đương tăng 10,29%); giá bán lẻ không cao hơn 26.932 đồng/lít; – Dầu mazut 180CST 3.5S giảm 340 đồng/kg so với giá bán tối đa hiện hành, tương đương giảm 1,79%); giá bán lẻ không cao hơn 18.661 đồng/kg.

    Tới thời điểm hiện tại, cơ quan điều hành quyết định giữ nguyên mức chi Quỹ bình ổn cho giá xăng dầu, trong đó dầu diesel được chi 5.000 đồng/ mỗi lít lít, còn lại các xăng E5, RON95 và dầu hoả, dầu mazut đều được chi 4.000 đồng/ mỗi lít xăng dầu bán ra.

    Bộ Công Thương nhấn mạnh, nếu không sử dụng Quỹ Bình ổn giá xăng dầu, giá cơ sở các mặt hàng xăng dầu tiêu dùng phổ biến trên thị trường ngày 12/3/2026 như sau: Xăng E5RON92 ở mức 26.504 đồng/lít; Xăng RON95-III ở mức 29.575 đồng/lít; Dầu diesel 0.05S ở mức 32.025 đồng/lít; Dầu hỏa ở mức 30.932 đồng/lít; Dầu mazut 180CST 3.5S ở mức 22.661 đồng/kg.

    Hiện trường xăng dầu thế giới ngày 11/3/2026 chịu ảnh hưởng của các yếu tố chủ yếu như: xung đột quân sự giữa Mỹ, Israel với Iran vẫn tiếp tục diễn ra; hoạt động vận tải qua eo biển Hormuz tiếp tục đình trệ sau khi có các cuộc tấn công mới nhằm vào tàu thuyền định đi qua eo biển này; một nhà máy lọc dầu ở UAE phải đóng cửa sau khi bị tấn công; IEA đề xuất xả kho dầu từ kho dự trữ chiến lược; xung đột quân sự giữa Nga với Ukraine vẫn diễn ra… Các yếu tố nêu trên khiến giá xăng dầu thế giới trong ngày 11/3/2026 có diễn biến tăng, giảm so với ngày 10/3/2026 tùy từng mặt hàng.

    Giá thành phẩm xăng dầu thế giới ngày 11/3/2026 so với ngày 10/3/2026 là: 116,760 USD/thùng xăng RON92 dùng để pha chế xăng E5RON92 (giảm 2,460 USD/thùng, tương đương giảm 2,06%); 129,170 USD/thùng xăng RON95 (tăng 1,750 USD/thùng, tương đương tăng 1,37%); 157,270 USD/thùng dầu hỏa (tăng 14,280 USD/thùng, tương đương tăng 9,99%); 163,560 USD/thùng dầu diesel 0,05S (tăng 3,160 USD/thùng, tương đương tăng 1,97%); 670,930 USD/tấn dầu mazut 180CST 3,5S (giảm 11,780 USD/tấn, tương đương giảm 1,73%).

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Lao động nghỉ phép, trường hoán đổi lịch học để nối dài kỳ nghỉ lễ 9 ngày

    Lao động dự tính nghỉ phép hai ngày làm việc xen kẽ, trường học online hoặc hoán đổi lịch để giảng viên, sinh viên nghỉ thông hai kỳ lễ kéo dài 9 ngày trong tháng 4.

    Ngày 17/3/2026, báo VnExpress đưa tin: “Lao động nghỉ phép, trường hoán đổi lịch học để nối dài kỳ nghỉ lễ 9 ngày’, nội dung cụ thể bài viết như sau:

    Cách nghỉ lễ hơn một tháng, nhiều trường đại học chủ động công bố lịch hoán đổi để học sinh, sinh viên đặt vé về quê hoặc có kế hoạch riêng. Theo lịch, giỗ Tổ Hùng Vương nghỉ ba ngày và dịp 30/4-1/5 kéo dài bốn ngày do nối tiếp với nghỉ hàng tuần, nghỉ bù theo quy định. Xen giữa hai kỳ nghỉ là hai ngày làm việc bình thường 28-29/5.

    Hai kỳ nghỉ lễ trong tháng Tư cách nhau hai ngày làm việc bình thường 28-29/4. Đồ họa: Tạ Lư
    Hai kỳ nghỉ lễ trong tháng Tư cách nhau hai ngày làm việc bình thường 28-29/4. Đồ họa: Tạ Lư

    Trường Đại học Công thương TP HCM sẽ cho giảng viên, sinh viên nghỉ liên tiếp từ 26/4 đến hết ngày 1/5, tức từ chủ nhật tới hết thứ sáu tuần kế tiếp. Cộng thứ bảy liền trước và hai ngày nghỉ cuối tuần sau đó, toàn trường nghỉ liên tiếp 9 ngày. Để đảm bảo tiến độ đào tạo, lịch học hai ngày 28-29/4 sẽ được dạy bù vào các ngày thứ bảy của hai tuần sau đó, tức 9/5 và 16/5.

    Ông Phạm Thái Sơn, Giám đốc Trung tâm Tuyển sinh và Truyền thông nhà trường, cho biết việc hoán đổi hai ngày làm việc bình thường tạo thành kỳ nghỉ kéo dài để lao động, người học có thời gian nghỉ ngơi, tăng sức khỏe tinh thần và nâng cao hiệu suất lao động lâu dài.

    “Khoảng 50% sinh viên nhà trường đến từ các tỉnh khác ngoài TP HCM, nghỉ lễ dài tạo thuận lợi cho các em về nhà”, ông giải thích, cho rằng đây là xu hướng được nhiều trường đại học và doanh nghiệp xem xét quyết định.

    Tương tự, Trường Đại học Gia Định (TP HCM) cũng cho sinh viên nghỉ từ ngày 26/4 đến hết 3/5. Đại học Công nghệ Đông Á (Hà Nội) nghỉ từ 27/4 đến 1/5, cộng các ngày nghỉ hàng tuần trước và sau lễ thành 9 ngày liên tiếp. Các trường Đại học Ngoại thương và Thương mại sẽ tổ chức học online trong hai ngày 28- 29/4 để nghỉ lễ kéo dài liên tiếp.

    Người dân đổ về Đền Hùng, tỉnh Phú Thọ lễ bái dịp giỗ Tổ. Ảnh: Giang Huy
    Người dân đổ về đền Hùng, tỉnh Phú Thọ lễ bái dịp giỗ Tổ năm 2025. Ảnh: Giang Huy

    Với người đi làm, phương án nghỉ lễ cũng được tính toán dần để mua vé di chuyển, đặt phòng hoặc về quê. Giữa tháng 3, chị Thu Quỳnh xin nhận thêm ngày trực cuối tuần, tăng tốc hoàn thành các hạng mục dự án truyền thông để xin cắt phép hai ngày 28-29/4. Gia đình lên kế hoạch tự lái xe vào Huế – Hội An chơi dịp giỗ Tổ đến hết ngày 29/4 rồi về quê Nam Định hai ngày, sau đó về Hà Nội sớm.

    Chị Quỳnh muốn dùng ngày phép năm, nối hai kỳ nghỉ lễ để cả nhà đi chơi. Năm sau con trai lớn đi học, phải tập trung vào kỳ thi thường được tổ chức cuối tháng 5. Công việc không bó hẹp thời gian, chị có thể làm online. Song cả nhà cũng đang chờ lịch học của con rồi mới quyết định. Nếu trường mẫu giáo vẫn tổ chức học hai ngày 28-29/4, gia đình có thể đi chơi quanh Hà Nội, sau đó về quê.

    Chung dự định, chị Nguyễn Thanh Lương, nhân viên văn phòng ở Hà Nội cũng sẽ xin nghỉ phép hoặc làm từ xa hai ngày 28-29/4 để nghỉ kéo dài. Mẹ phải điều trị bệnh tại Hà Nội và dự kiến xuất viện cuối tháng 4. Từ Thủ đô về quê nhà Quảng Trị hơn 450 km, gia đình đi tàu hỏa hết khoảng 10 tiếng. Cả đi lẫn về hết hai ngày, nếu quay lại Hà Nội làm việc rồi nghỉ tiếp, việc di chuyển với chị Lương rất mệt mỏi. Chưa kể vé tàu hỏa càng sát ngày lễ càng khó mua.

    “Tinh thần làm việc giảm sút vào hai ngày xen kẹt”, chị nói, cũng chưa tính được sẽ làm gì bốn ngày kế tiếp vì đi chỗ nào cũng đông.

    Khối sĩ quan 5 cánh quân trên đường phố TP HCM trong lễ diễu binh diễu hành 50 năm giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, 30/4/2025. Ảnh: Phùng Tiên
    Khối sĩ quan 5 cánh quân trên đường phố TP HCM trong lễ diễu binh diễu hành 50 năm giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, 30/4/2025. Ảnh: Phùng Tiên

    Lịch nghỉ áp dụng cho cán bộ, công chức, viên chức, lực lượng vũ trang nên khu vực công vẫn đi làm bình thường nếu Bộ Nội vụ không đề xuất hoán đổi để nối thông hai kỳ nghỉ lễ. Doanh nghiệp khu vực tư nhân làm việc 44-48 giờ mỗi tuần, lịch nghỉ thực hiện theo quy định Bộ luật Lao động, một ngày dịp giỗ Tổ và hai ngày dịp 30/4-1/5.

    Ông Đinh Sỹ Phúc, Chủ tịch Công đoàn Công ty Taekwang Vina (Đồng Nai), cho biết thời điểm này doanh nghiệp chưa chốt hoán đổi mà tính toán dần phương án với tinh thần tạo điều kiện nghỉ dài cho người lao động. Công ty làm việc trọn thứ bảy nên có nối thông cũng khó kéo dài 9 ngày. Lịch nghỉ được cân nhắc hài hòa bởi doanh nghiệp giày xuất khẩu 100% phụ thuộc vào lịch xuất hàng, thời điểm nghỉ lễ của Việt Nam cũng không trùng với đối tác nước ngoài.

    “Song có thể tính vào kỳ phép năm để người lao động không phải làm bù”, ông nói.

    Đại diện công đoàn cơ sở cho rằng phương án lý tưởng nhất là hoán đổi hai ngày làm việc bình thường để nghỉ lễ kéo dài. Nếu cơ quan quản lý tính toán phương án hoán đổi thì cần công bố sớm để các bên đỡ cập rập. Doanh nghiệp bố trí nghỉ lễ tùy điều kiện sản xuất kinh doanh, nhưng nếu lịch nghỉ chênh lệch dễ tạo tâm lý so bì của người lao động.

    Bà Hồ Thị Kim Ngân, Phó ban Quan hệ lao động Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam, cho rằng người lao động có nhu cầu nghỉ thêm có thể đề xuất với công đoàn cơ sở và doanh nghiệp để thỏa thuận, sắp xếp hoặc áp dụng nghỉ phép thay vì đề xuất hoán đổi chung. Luật trao quyền chủ động cho các bên nên đơn vị có thể tự xây dựng phương án nghỉ phù hợp tùy vào đơn hàng, sản xuất mà không nhất thiết tuân theo lịch chung.

    Việt Nam hiện có 11 ngày nghỉ lễ chính thức trong năm gồm Tết Dương lịch 1 ngày, Tết Nguyên đán 5 ngày, giỗ Tổ Hùng Vương 1 ngày, dịp 30/4-1/5 là 2 ngày, Quốc khánh 2 ngày.

    Nghị quyết 80 của Bộ Chính trị ban hành ngày 7/1 thống nhất chọn 24/11 hằng năm là ngày Văn hóa Việt Nam, hướng tới ngày nghỉ lễ để người lao động được nghỉ hưởng nguyên lương. Chính phủ giao bộ ngành liên quan cụ thể hóa chủ trương khi sửa đổi bổ sung Bộ luật Lao động. Chính sách nhằm tạo điều kiện cho nhân dân nâng cao khả năng hưởng thụ văn hóa, khuyến khích đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo, góp phần lan tỏa lối sống văn hóa, văn minh trong toàn xã hội.

    Báo Dân Việt cũng cập nhật trong bài đăng: “Học sinh, sinh viên sắp có 2 kỳ nghỉ dài liên tiếp, có nơi nghỉ tới 9 ngày”, nội dung cụ thể như sau: 

    Lịch nghỉ Giỗ Tổ Hùng Vương của học sinh: 3 ngày

    Lịch nghỉ Giỗ Tổ Hùng Vương của học sinh năm 2026 rơi vào Chủ nhật (26/4). Vì trùng ngày nghỉ cuối tuần, học sinh được nghỉ bù vào thứ Hai (27/4). Tính cả hai ngày cuối tuần, kỳ nghỉ kéo dài 3 ngày từ 25/4 đến 27/4.

    Như vậy, với những đơn vị không tổ chức dạy, học thứ bảy, lịch nghỉ Giỗ Tổ Hùng Vương của học sinh có thể kéo dài 3 ngày liên tiếp, từ 25/4 đến 27/4.

    Lịch nghỉ 30/4 và 1/5 của học sinh: 4 ngày

    Lịch nghỉ 30/4 và 1/5 rơi vào thứ Năm và thứ Sáu. Với người làm việc theo chế độ nghỉ thứ Bảy và Chủ nhật, kỳ nghỉ kéo dài 4 ngày liên tục từ 30/4 đến 3/5.

    Với những trường không tổ chức dạy học thứ Bảy, kỳ nghỉ của học sinh, sinh viên có thể kéo dài 4 ngày, gồm hai ngày nghỉ chính thức nối tiếp hai ngày nghỉ cuối tuần, thời gian nghỉ từ ngày 30/4 đến đến hết ngày 3/5.

    ​Khoảng cách giữa hai kỳ nghỉ chỉ có 2 ngày làm việc. Nếu sử dụng phép năm cho hai ngày này, người lao động có thể nghỉ liên tục từ 25/4 đến 3/5, tổng cộng 9 ngày.

    Học sinh Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, Hà Nội. Ảnh: Tào Nga
    Học sinh Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, Hà Nội. Ảnh: Tào Nga

    Lịch nghỉ Ngày Quốc khánh 2/9 của học sinh: 5 ngày

    Lịch nghỉ Ngày Quốc khánh 2/9 năm nay, công chức, viên chức và người lao động khu vực nhà nước sẽ được nghỉ liên tục từ thứ Bảy (29/8) đến hết thứ Tư (2/9). Tổng thời gian nghỉ là 5 ngày, bao gồm 2 ngày nghỉ lễ theo quy định, 2 ngày nghỉ cuối tuần và 1 ngày nghỉ bù do hoán đổi lịch làm việc.

    Với khối doanh nghiệp, người sử dụng lao động quyết định cho người lao động nghỉ ngày 2/9 và lựa chọn thêm 1 ngày nghỉ liền kề trước hoặc sau, đồng thời phải thông báo phương án nghỉ ít nhất 30 ngày trước khi áp dụng.

    Như vậy, tùy theo kế hoạch của từng đơn vị, học sinh và sinh viên có thể được nghỉ tối đa 5 ngày, kéo dài từ thứ Bảy (29/8) đến hết thứ Tư (2/9).

    Nhiều trường đại học công bố lịch nghỉ Giỗ Tổ Hùng Vương và 30/4 và 1/5

    Nhiều trường đại học đã công bố kế hoạch nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương và 30/4 – 1/5 năm 2026 với cách sắp xếp khác nhau.

    Tại Trường Đại học Gia Định (TP.HCM), sinh viên có kỳ nghỉ dài nhất trong số các trường đã thông báo. Theo kế hoạch, sinh viên được nghỉ từ 26/4 đến hết 3/5. Nếu tính thêm ngày thứ bảy trước đó (25/4), tổng thời gian nghỉ có thể kéo dài 9 ngày liên tục, bao gồm cả dịp Giỗ Tổ Hùng Vương 2026 và kỳ nghỉ lễ 30/4 – 1/5.

    Trong khi đó, Trường Đại học Ngoại thương lựa chọn phương án linh hoạt để vừa bảo đảm tiến độ học tập vừa tạo điều kiện cho sinh viên nghỉ lễ. Ngoài các ngày nghỉ chính thức của Giỗ Tổ Hùng Vương (26/4 – 27/4) và 30/4 – 1/5, nhà trường chuyển toàn bộ các lớp học trực tiếp trong hai ngày 28/4 và 29/4 sang hình thức học trực tuyến. Nhờ vậy, sinh viên có thể học từ xa tại quê nhà hoặc trong chuyến đi chơi mà không cần đến trường. Tính cả thời gian nghỉ và học online, sinh viên cũng không phải đến trường trong 9 ngày liên tiếp.

    Một số trường khác bố trí lịch nghỉ thành hai đợt riêng cho từng dịp lễ. Tại Trường Đại học Công nghiệp TPHCM, do Giỗ Tổ Hùng Vương 2026 rơi vào chủ nhật (26/4) nên sinh viên được nghỉ bù vào thứ hai 27/4, tổng cộng nghỉ 2 ngày từ 26/4 đến 27/4. Đối với kỳ nghỉ 30/4 – 1/5, sinh viên toàn trường được nghỉ 4 ngày liên tiếp từ 30/4 đến hết 3/5.

    Tương tự, Trường Đại học Ngoại ngữ – Tin học TPHCM cũng chia lịch nghỉ thành hai giai đoạn. Dịp Giỗ Tổ Hùng Vương, sinh viên nghỉ từ 26/4 đến 27/4; còn kỳ nghỉ 30/4 – 1/5 kéo dài từ 30/4 đến hết 3/5.

    Còn tại Trường Đại học Công nghệ Đông Á, sinh viên và học viên cao học được nghỉ từ 27/4 đến hết 1/5. Nếu tính cả ngày chủ nhật trước đó, tổng thời gian nghỉ có thể khoảng 6 ngày. Sinh viên sẽ quay trở lại học tập từ 2/5, trong khi những người đang thực tập sẽ nghỉ theo lịch của doanh nghiệp.

    Theo quy định của Bộ luật Lao động năm 2019, người lao động có tất cả 11 ngày nghỉ lễ, Tết và được hưởng nguyên lương: Tết Dương lịch 1 ngày (ngày 1/1 Dương lịch); Tết Âm lịch 5 ngày; Giỗ Tổ Hùng Vương 1 ngày (ngày 10/3 Âm lịch); Ngày Chiến thắng 1 ngày (ngày 30/4 Dương lịch); Ngày Quốc tế lao động 1 ngày (ngày 1/5 Dương lịch); Quốc khánh 2 ngày (ngày 2/9 Dương lịch và 1 ngày liền kề trước hoặc sau). Nếu những ngày nghỉ này trùng vào ngày nghỉ hằng tuần, người lao động được nghỉ bù vào ngày kế tiếp. Hằng năm, căn cứ vào điều kiện thực tế, Thủ tướng Chính phủ quyết định cụ thể ngày nghỉ theo quy định.

    Theo quy định của Bộ GDĐT về khung kế hoạch thời gian năm học, các Sở GDĐT được quyền chủ động xây dựng lịch học và thời gian nghỉ lễ, Tết cho học sinh trên địa bàn, miễn bảo đảm đủ số tuần thực học theo quy định (35 tuần).

    Bộ cũng yêu cầu học kỳ một kết thúc trước ngày 18/1 và học kỳ 2 hoàn thành trước ngày 31/5, làm căn cứ để các địa phương sắp xếp lịch nghỉ phù hợp cho học sinh.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Cơ quan chức năng đang điều tra, làm rõ nghi án mẹ tử vong, con gái 6 tuổi bị vùi lấp trong đêm tại xã Xuân Ái

    Cơ quan chức năng đang điều tra, làm rõ nghi án mẹ tử vong, con gái 6 tuổi bị vùi lấp trong đêm tại xã Xuân Ái.

    Lực lượng chức năng giải cứu cháu bé bị vùi lấp trong vụ nghi án. Ảnh: NDCC.

    Ngày 19.1, thông tin từ UBND xã Xuân Ái, cơ quan công an đang phong tỏa hiện trường vụ nghi án mạng để khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi phục vụ điều tra.

    Trước đó, tối 18.1, lực lượng chức năng nhận được tin báo về việc có 2 mẹ con (trú tại xã Mậu A, tỉnh Lào Cai) bị mất tích khi đi mua lợn tại xã Xuân Ái.

    Sau khi nắm được thông tin, chính quyền đã huy động nhiều người tìm kiếm nạn nhân.

    Khi tới hiện trường, lực lượng chức năng phát hiện thi thể một phụ nữ, còn bé gái khoảng 6 tuổi bị mất tích. Tiến hành tìm kiếm, đến khoảng 1h30 ngày 19.1, mọi người tìm thấy bé gái 6 tuổi đang bị vùi dưới đất.

    “Rất may nạn nhân vẫn còn sống và được các đơn vị cứu kịp thời, sau đó đưa đi cấp cứu tại Trung tâm y tế khu vực Văn Yên”, vị lãnh đạo xã Xuân Ái nói.

    Lãnh đạo Trung tâm Y tế khu vực Văn Yên cũng cho biết, đơn vị tiếp tục theo dõi sát sao, huy động tối đa nguồn lực chuyên môn để chăm sóc, điều trị tốt nhất cho cháu bé.

    Cháu V.T.T đang được điều trị tại Trung tâm Y tế khu vực Văn Yên. Ảnh: Văn Đức

    Theo nguồn tin của Báo Lao Động, sáng 18.1, chị T.T.H (SN 1984, ở thôn Gốc Sổ, xã Mậu A) làm công nhân cho một xưởng quế trên địa bàn.

    Chiều cùng ngày, chị H cùng con gái V.V.T (SN 2020) xuống xem đàn lợn do một người đàn ông giới thiệu tại xã Xuân Ái, để mua về bán dịp Tết

    Đến tối không thấy vợ con về, gia đình gọi điện không được nên đã đi tìm kiếm và thông báo đến lực lượng chức năng.

    Được biết, cơ quan chức năng đã xác định được nghi phạm vụ án và đang tiến hành điều tra, làm rõ.

        

  • Tiếng kêu thảm thiết trong căn nhà 4 người bị đâm

    Khi cửa được phá, mẹ Điệp cổ đầy máu nằm ở tầng 1, vợ và hai con bị thương trong căn phòng ở tầng 2, còn anh ta lăm lăm con dao leo lên sân thượng cố thủ.

  • Con dâu Tym bất ngờ lên tiếng về vụ mẹ chồng và Khầy Nhuận Đạt: Khẳng định mẹ bị thao túng tâm lý, trở thành con người khác –

    Con dâu Tym bất ngờ lên tiếng về vụ mẹ chồng và Khầy Nhuận Đạt: Khẳng định mẹ bị thao túng tâm lý, trở thành con người khác

    Con dâu Tym bất ngờ lên tiếng về vụ mẹ chồng và Khầy Nhuận Đạt: Khẳng định mẹ bị thao túng tâm lý, trở thành con người khác?

    Mới đây, trên MXH xuất hiện tài khoản “Phố Xá Sài Gòn” lan truyền thông tin con dâu Tym bất ngờ lên tiếng về ồn ào giữa mẹ chồng và Khầy Nhuận Đạt. Theo nội dung được chia sẻ, người này cho rằng mẹ mình đã bị thao túng tâm lý và dần trở thành một con người khác khiến nhiều người không khỏi hoang mang.

    Nội dung được đăng tải như sau:

    Con dâu TYM lên tiếng về Mẹ Thoa và Khầy

    Góc nhìn của người con dâu về câu chuyện giữa cô Tym và Khầy

    Người con dâu cho biết cô chỉ mới về làm dâu hơn một năm nên không ở trong câu chuyện từ đầu. Tuy nhiên, trong thời gian sống chung, cô đã chứng kiến nhiều thay đổi trong gia đình, đặc biệt là mối quan hệ giữa chồng cô và mẹ – cô Tym.

    Theo lời kể, chồng cô vẫn luôn là người rất thương gia đình và cố gắng giữ mọi thứ yên ổn. Nhưng càng về sau, giữa hai mẹ con dần xuất hiện khoảng cách. Có những bữa cơm trở nên im lặng, có những lúc chồng cô muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Là người ở cạnh, cô nhận ra anh đang mang trong lòng nhiều suy nghĩ và áp lực.

    Sau khi tìm hiểu thêm về những chuyện đã xảy ra trước đó, cô mới hiểu gia đình chồng đã chịu nhiều tác động từ bên ngoài trong nhiều năm. Không chỉ liên quan đến tiền bạc – với số tiền được cho là lên đến hơn chục tỷ đồng – mà còn ảnh hưởng lớn đến tâm lý, niềm tin và mối quan hệ giữa các thành viên.

    Theo những gì cô biết, hai người Hồ Văn Vàng và Hồ Thị Minh chủ yếu liên quan đến vấn đề tài chính. Tuy nhiên, nhân vật Trần Minh Thành mới là người có ảnh hưởng sâu hơn đến suy nghĩ và cảm xúc trong gia đình.

    Từ góc nhìn của một người con dâu, cô nói điều khiến mình buồn nhất không phải là tiền bạc, mà là khi nhìn thấy chồng dần mất đi sự bình yên trong chính gia đình của mình. Điều cô mong mỏi nhất lúc này chỉ là gia đình có thể tìm lại được sự bình an như trước.

    Tuy nhiên, độ xác thực của thông tin này vẫn chưa được kiểm chứng, và phía những người trong cuộc hiện vẫn chưa có phản hồi chính thức. Hiện bài đăng đang được chia sẻ rầm rộ khắp mạng xã hội, nhưng đến lúc này người trong cuộc vẫn chưa lên tiếng xác nhận. Nhiều tình tiết trong câu chuyện vẫn còn đầy bí ẩn và gây tranh cãi.

    Diễn biến tiếp theo sẽ ra sao? Hãy cùng chờ xem sự thật phía sau câu chuyện này!