Thông tin này mình đọc được trên báo, mình chia sẻ lại trong bài viết dưới đây cho mọi người cùng biết nha
Đồng Hồ Đếm Ngược đang bước vào giai đoạn cao trào khi mọi mâu thuẫn dồn dập bùng nổ, đẩy các nhân vật vào những tình huống sinh tử căng thẳng. Ở chặng nước rút này, cặp đôi chính buộc phải nhận nhiệm vụ giải cứu Chiến (Bình An) – người từng phản bội nam chính trong quá khứ. Chính chi tiết về sự lựa chọn cứu hay bỏ này đã tạo nên sức hút lớn cho bộ phim, khi tình bạn, lòng tin và cả sự giằng xé nội tâm được đặt lên bàn cân.
Trong những diễn biến mới nhất, Chiến rơi vào tay Kiều Thơ (Lan Phương) – nhân vật phản diện được xây dựng với tính cách điên loạn, méo mó, biến thái.
Không thể thu phục được Chiến, Thơ quyết định dùng những biện pháp cực đoan hơn là bắt giữ, đe dọa và thậm chí lên kế hoạch bán anh cho người khác. Tình thế của Chiến trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết khi anh bị giam giữ tại một địa điểm bí mật, chờ bị đưa đi “tiếp khách” theo sắp đặt của Thơ. Giữa lúc đó, Thành và Linh Chi lần ra manh mối, quyết định dấn thân vào hang ổ của đối phương để giải cứu. Những phân đoạn này được đánh giá cao nhờ nhịp phim nhanh, căng thẳng và liên tục đẩy người xem vào trạng thái hồi hộp.
Chiến bị Thơ bắt giữ trong những diễn biến mới nhất của phim
Giữa lúc mạch phim đang gay cấn, một chi tiết lại bất ngờ khiến khán giả tụt mood và bàn tán không ngớt ở thời điểm hiện tại, đó là tạo hình của Chiến trong lúc bị bắt giữ. Theo đó, nhân vật này bị Kiều Thơ ép lột sạch quần áo, chỉ còn lại một chiếc quần ngắn bó sát trên người. Hình ảnh này xuất hiện trong bối cảnh nghiêm túc nhưng lại vô tình trở nên nhạy cảm và gây ngượng ngùng cho người xem.
Chiếc quần khó hiểu của Bình An trong phim
Không ít khán giả cho rằng tạo hình này là không cần thiết, thậm chí phản tác dụng. Thay vì tăng thêm cảm giác nguyhiểm hay khắc họa sự biếnthái của phản diện, chi tiết chiếc quần bósát lại khiến người xem mất tập trung, thậm chí “xấuhổ thay” cho diễn viên Bình An. Trên mạng xã hội, nhiều ý kiến bày tỏ sự khó chịu khi một bộ phim phát sóng giờ vàng trên kênh quốc gia – nơi có nhiều đối tượng khán giả thuộc các độ tuổi khác nhau lại xuất hiện hình ảnh dễ gây tranh cãi và không thực sự phù hợp với mọi khán giả như vậy.
Bình luận của khán giả
Một số bình luận còn cho rằng ekip đã làm quá trong việc xây dựng tình huống, khi hoàn toàn có thể truyền tải sự nguy hiểm của Chiến mà không cần đến chi tiết nhạy cảm như vậy. Dù thế, nếu bỏ qua chi tiết gây ngượng này, Đồng Hồ Đếm Ngược nhìn chung vẫn đang nhận được nhiều phản hồi tích cực. Bộ phim gây chú ý nhờ kịch bản có nhiều nút thắt, liên tục đảo chiều tình huống và giữ được nhịp căng thẳng xuyên suốt. Mối quan hệ giữa các nhân vật cũng được khai thác khá tốt, đặc biệt là tuyến bạn – thù đan xen giữa Thành, Linh Chi và Chiến.
Diễn viên Bình An tên đầy đủ là Nguyễn Bình An, sinh năm 1993, quê Phú Thọ. Từng tốt nghiệp ĐH Công nghiệp Hà Nội, ĐH Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Bình An được biết đến với những bộ ảnh xu hướng Hàn Quốc từ năm 2012, 2013. Sau đó, chuyển sang nghiệp diễn với những video ngắn, sitcom trên mạng xã hội.
Ngoài công việc, Bình An còn có hôn nhân viên mãn bên Á hậu Quỳnh Nga. Trước khi nên duyên vợ chồng, cặp đôi Bình An – Phương Nga công khai hẹn hò vào năm 2018. Nói về chuyện kín tiếng trong việc hẹn hò, Bình An từng tâm sự: “Trước kia, hai đứa cứ phải giấu giếm, sợ bị chụp hình khi đi chơi chung. Sau ngày hôm nay, mọi việc sẽ nhẹ nhàng, thoải mái hơn. Chúng tôi yêu nhau nghiêm túc. Đây là thời điểm phù hợp nhất để chúng tôi thông báo với mọi người”.
Nói về lý do yêu Phương Nga, Bình An tiết lộ: “Phương Nga hồn nhiên, đáng yêu. Tôi yêu nhất nụ cười rạng rỡ của cô ấy. Chúng tôi biết nhường nhịn nên ít cãi vã, giận hờn”.
Sau quá trình công khai hẹn hò, Bình An – Phương quyết định làm đám cưới vào năm 2022. Sau 3 năm kết hôn, cặp đôi có cuộc sống vô cùng hạnh phúc, viên mãn. Nam diễn viên có nhiều vai diễn ấn tượng trên màn ảnh còn Phương Nga vẫn duy trì công việc riêng. Á hậu Phương Nga nhiều lần gây sốt khi để lại lời nhắn nhủ ngọt ngào, động viên chồng chăm chỉ làm việc.
Dù đã kết hôn nhưng cuộc sống của Bình An – Phương Nga vẫn như lúc yêu. Cặp đôi luôn dành cho nhau những điều lãng mạn. Nhờ có kinh tế ổn định, Bình An – Phương Nga mua được nhà đẹp, xe sang và có những chuyến du lịch trong lẫn ngoài nước sang chảnh.
Hiện tại, cặp đôi vẫn sống trong thời gian vợ chồng son vì chưa sinh em bé. Cả 2 đồng hành và phát triển sự nghiệp cùng nhau.
Ngoài tổ ấm nhỏ, Bình An – Phương Nga cũng là những người con có hiếu với cha mẹ. Họ luôn cùng đại gia đình 2 bên nội ngoại tổ chức đi chơi cùng nhau trong những dịp nghỉ lễ.
Chính cách ứng xử khéo léo của đôi vợ chồng đã giúp họ không vướng phải những mâu thuẫn về cuộc sống gia đình như nhiều người khác.
Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi chết lặng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó đánh mạnh vào ngực, nghẹt thở. Tất cả những gì tôi từng gìn giữ, nâng niu suốt ngần ấy năm, sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Tôi là Minh, người đàn ông ngoài ba mươi với thân hình gầy gò, gương mặt hốc hác và đôi mắt luôn ánh lên sự nhẫn nại. Cuộc đời tôi từng rất giản đơn và bình dị bên vợ – Thảo – trong căn nhà cấp bốn nhỏ ở vùng ngoại ô yên ả của thành phố Huế. Chúng tôi cùng là giáo viên tiểu học, không giàu có nhưng đủ sống, và quan trọng hơn hết, luôn trân quý nhau.
Biến cố ập đến vào một chiều cuối năm, khi Thảo đi chợ Tết và gặp tai nạn giao thông. Cú va chạm nghiệt ngã khiến cô tổn thương cột sống nặng, dẫn đến liệt nửa người. Khi nhận cuộc gọi từ bệnh viện, tôi còn đang đứng lớp. Vội vã lao đến nơi, tôi gần như không nhận ra vợ mình – người phụ nữ luôn rạng rỡ, năng động – giờ chỉ nằm đó, đôi mắt ầng ậng nước, miệng mấp máy chẳng thành lời.
Từ ngày Thảo nằm l/i/ệt giường, tôi xin nghỉ việc dài hạn. Từng thìa cháo, từng miếng băng, từng lần xoay trở lau người – tôi làm hết. Căn nhà nhỏ dần biến thành nơi điều trị tại gia với đầy đủ thuốc men, thiết bị, và mùi sát trùng. Nhiều người thương tình khuyên tôi gửi cô vào trung tâm chăm sóc, nhưng tôi chỉ lắc đầu: “Vợ tôi, tôi chăm. Không ai thay được.”
Ngày nối ngày, tôi thức dậy từ tờ mờ sáng, nấu ăn, chăm vợ, rồi tranh thủ nhận sửa điện tại nhà để có chút thu nhập. Tối đến, tôi ngồi bên giường, đọc sách cho cô nghe, xoa bóp tay chân mong có ngày dây thần kinh hồi phục. Có lần, ngón tay cô khẽ động đậy – một phản ứng nhỏ nhưng khiến tôi rưng rưng, như thấy phép màu.
Thảo gần như không nói. Cô sống trong sự im lặng kéo dài, chỉ đôi khi gật đầu hoặc lặng lẽ khóc. Tôi tin đó là biểu hiện của sự bất lực – và cũng là sự cảm động. Tôi không nghi ngờ. Tôi chỉ thương.
Dần dần, họ hàng hai bên cũng không còn ghé thăm nhiều như trước. Có người thẳng thắn bảo tôi buông tay, sống cho mình. Nhưng tôi không trách. Tôi hiểu, chăm người bại liệt là hành trình dài và đơn độc, không phải ai cũng đủ sức đi hết cùng mình.
Cuộc sống trôi chậm rãi trong một vòng quay quen thuộc. Cho đến buổi chiều hôm ấy…
Trên đường đến tiệm sửa điện, tôi bỗng nhớ ra để quên ví. Trong đó có giấy tờ quan trọng và cả tiền khách đã thanh toán. Tôi quay xe về nhà, chỉ nghĩ sẽ ghé lấy rồi đi ngay. Nhưng khi mở cửa bước vào, tôi chết đứng tại chỗ.
Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ, hắt vào phòng. Và chính vệt sáng ấy đã phơi bày tất cả: một cảnh tượng không thể ngờ, không thể tưởng tượng, không thể tha thứ.
Căn phòng mà suốt 5 năm tôi xem là nơi tận tụy, nơi chứng minh tình yêu và hy vọng, giờ đây… phản bội tôi bằng sự thật phũ phàng đến cay nghiệt..
Trước mắt tôi, Thảo không còn nằm bất động trên giường với gương mặt u sầu thường lệ. Cô ấy đang đứng – đúng vậy, cô ấy đang đứng vững vàng trên đôi chân của mình.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Cạnh cô ấy là một người đàn ông lạ mặt. Họ đang cùng nhau thu dọn quần áo, nhét vội vã vào một chiếc vali lớn đặt trên giường. Tiếng cười khúc khích vang lên, thứ âm thanh mà suốt 5 năm qua tôi chưa từng được nghe, giờ đây nghe chát chúa như tiếng mảnh kính vỡ đâm vào màng nhĩ.
“Nhanh lên anh, lão ấy sắp về rồi. Mang hết số tiền lão giấu trong tủ đi, chúng ta sẽ vào Nam làm lại từ đầu.” – Giọng Thảo lanh lảnh, khỏe mạnh, không hề có chút yếu ớt của người bệnh.
Tôi đánh rơi chiếc chìa khóa xe xuống sàn nhà. Tiếng “keng” khô khốc khiến hai người họ giật mình quay lại.
Thảo chết trân. Gương mặt cô ấy cắt không còn giọt máu, đôi tay đang cầm xấp tiền – số tiền tôi chắt bóp từ những buổi thức đêm sửa điện để mua thuốc cho cô ấy – run rẩy kịch liệt.
Sự thật nghiệt ngã
Tôi không gào thét, cũng không lao vào cấu xé. Sức lực tôi như bị rút cạn. Tôi thều thào, giọng lạc đi: “Thảo… từ bao giờ?”
Hóa ra, Thảo đã hồi phục từ hai năm trước nhờ một đợt vật lý trị liệu âm thầm khi tôi đi làm vắng nhà. Người đàn ông kia là người yêu cũ của cô ấy. Họ đã liên lạc lại và lén lút qua lại ngay trong chính căn nhà mà tôi đã đổ mồ hôi, nước mắt để gìn giữ. Cô ấy giả vờ bại liệt để được tôi phục dịch, để có người làm “bảo mẫu” không công, cung cấp tiền bạc trong lúc gã kia còn lông bông.
“Minh… em… anh nghe em giải thích…” – Thảo lắp bắp, bước tới định nắm lấy tay tôi.
Tôi lùi lại, nhìn cô ấy như nhìn một người lạ. Năm năm qua, tôi nâng niu cô ấy như báu vật, chấp nhận đánh đổi cả thanh xuân, sự nghiệp để đổi lấy một cái động đậy ngón tay giả tạo. Tôi đã sống trong một vở kịch hoàn hảo mà mình là khán giả duy nhất, cũng là kẻ khờ khạo nhất.
Sự giải thoát muộn màng
Tôi im lặng bước đến bên tủ, lấy ra chiếc ví mình đã để quên. Tôi không nhìn họ thêm một lần nào nữa.
“Hai người đi đi.” – Tôi nói, giọng bình thản đến đáng sợ. “Số tiền đó, coi như tôi trả lương cho cô vì đã diễn một vở kịch quá đạt suốt 5 năm qua. Đừng bao giờ để tôi thấy mặt nữa.”
Thảo và gã đàn ông kia vội vã kéo vali chạy khỏi nhà như những kẻ trộm bị bắt quả tang. Căn nhà bỗng chốc trở nên thênh thang và lạnh lẽo đến cùng cực.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, nhìn vào khoảng không. Đau không? Có chứ. Uất hận không? Rất nhiều. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi bỗng thấy nhẹ bẫng. Sợi dây xích mang tên “trách nhiệm” và “hy vọng hão huyền” trói buộc tôi suốt nửa thập kỷ qua đã tự đứt tung.
Chiều hôm đó, tôi không đi sửa điện nữa. Tôi mở toang tất cả các cửa sổ để mùi thuốc sát trùng và không khí u ám bay đi hết. Tôi cầm cây chổi, bắt đầu quét dọn lại từng góc nhà.
Ánh hoàng hôn xứ Huế nhuộm đỏ cả gian phòng. Ngày mai, tôi sẽ quay lại trường học, xin tiếp tục đứng lớp. Tôi vẫn là Minh, vẫn là người đàn ông ngoài ba mươi với đôi mắt nhẫn nại, nhưng từ nay, tôi sẽ sống cho chính mình.
Cánh cửa cuộc đời cũ đã đóng lại, đau đớn và phũ phàng, nhưng phía sau nó là một con đường khác – nơi tôi không còn phải cõng trên lưng một bóng ma của sự lừa dối.
Giá vàng giảm vào buổi sáng sau đó quay đầu tăng gần 2 triệu đồng một lượng, lên vùng 176 triệu và cao hơn thế giới 26 triệu đồng.
Theo VNexpress đưa tin “Giá vàng quay đầu tăng gần 2 triệu đồng” với nội dung chính như sau:
Trưa nay, giá vàng trong nước quay đầu tăng 1,8 triệu đồng so với đầu giờ sáng lên vùng 176 triệu. Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) niêm yết vàng miếng tại 173,1 – 176,1 triệu đồng mỗi lượng. Nhẫn trơn tại các thương hiệu lớn cũng giao dịch quanh vùng 174 – 176 triệu đồng. Cùng thời điểm, giá vàng thế giới lên vùng 4.720 USD một ounce, quy đổi theo tỷ giá bán Vietcombank tương đương gần 150 triệu đồng một lượng.
Trước đó, mở cửa ngày, SJC niêm yết giá vàng miếng tại 171,3 – 174,3 triệu đồng một lượng, thấp hơn 1 triệu đồng so với cuối ngày hôm qua. Các thương hiệu khác cũng hạ giá vàng miếng về tương ứng.
Nhẫn trơn tại SJC giảm về 171 – 174 triệu đồng, thấp hơn khoảng 1 triệu đồng so với hôm qua. Thương hiệu Mi Hồng hạ giá nhẫn trơn về 172,3 – 174,3 triệu một lượng.
So với vùng đỉnh gần 191 triệu đồng thiết lập vào đầu tháng nay, mỗi lượng vàng hiện thấp hơn khoảng 17 triệu, tương đương mức điều chỉnh gần 9%. Còn nếu so với đầu năm, giá vàng trong nước hiện vẫn cao hơn khoảng 10%.
Giá vàng trong nước đi xuống theo diễn biến quốc tế song với biên độ thấp hơn đáng kể. Chênh lệch giá trong nước và thế giới lên kỷ lục 28 triệu đồng trong 19/3, tới sáng nay được thu hẹp về vùng 26,5 triệu đồng.
Mỗi ounce vàng giao ngày lúc 8h30 theo giờ Hà Nội giao dịch quanh vùng 4.650 USD, hồi phục 100 USD so với hôm qua. Quy đổi theo tỷ giá bán Vietcombank, giá vàng thế giới hiện tương đương 147,7 triệu đồng mỗi lượng, thấp hơn 26,5 triệu đồng một lượng so với trong nước.
Sáng nay, giá bạc trong nước được các thương hiệu lớn niêm yết quanh 2,8 – 2,9 triệu đồng một lượng, tăng nhẹ so với hôm qua, tương đương vùng 75 – 77 triệu đồng một kg.
Trên thị trường ngoại hối, tỷ giá trên thị trường chính thức sáng nay tiếp tục xu hướng đi lên. Vietcombank niêm yết giá USD tại 26.069 – 26.339 đồng một USD, tăng 14 đồng so với hôm qua.
Giá vàng ghi nhận đà giảm sau khi xung đột Trung Đông nổ ra. Điều này, theo nhận xét của chuyên gia là bất thường vì vàng vốn được kỳ vọng tăng giá khi căng thẳng chính trị nổ ra. Tuy nhiên, điều này có thể được lý giải trong bối cảnh nhà đầu tư có xu hướng chuyển sang nắm giữ USD để phân bổ lại danh mục. Việc Cục Dự trữ liên bang Mỹ (Fed) giữ nguyên lãi suất cũng khiến vàng kém hấp dẫn.
Theo nhận định của Ngân hàng UOB và chuyên gia của Hội đồng vàng thế giới, giá vàng chịu áp lực trong ngắn hạn khi USD mạnh lên, song triển vọng của kim loại quý trong trung và dài hạn vẫn tích cực.
Theo báo Quân đội nhân dân đưa tin “Giá vàng hôm nay (17-3): Giá vàng miếng tăng, vàng nhẫn tăng – giảm không đồng nhất” với nội dung chính như sau: Tin tức giải trí
Giá vàng miếng trong nước hôm nay
Các thương hiệu SJC, Bảo Tín Mạnh Hải, PNJ, Bảo Tín Minh Châu, DOJI, Phú Quý đồng loạt tăng 500.000 đồng/lượng so với sáng qua ở cả 2 chiều, bán ra ở mức 183,1 triệu đồng/lượng.
Giá vàng miếng trong nước cập nhật sáng 17-3như sau:
Vàng miếng
Rạng sáng 16-3
Rạng sáng 17-3
Chênh lệch
Mua vào
Bán ra
Mua vào
Bán ra
Mua vào
Bán ra
Đơn vị tính:
Triệu đồng/lượng
Đơn vị tính:
Nghìn đồng/lượng
SJC
179,6
182,6
180,1
183,1
+500
+500
Bảo Tín
Mạnh Hải
179,6
182,6
180,1
183,1
+500
+500
PNJ
179,6
182,6
180,1
183,1
+500
+500
Bảo Tín
Minh Châu
179,6
182,6
180,1
183,1
+500
+500
DOJI
179,6
182,6
180,1
183,1
+500
+500
Phú Quý SJC
179,6
182,6
180,1
183,1
+500
+500
Giá vàng nhẫn trong nước hôm nay (17-3) cập nhật như sau:
Giá vàng nhẫn hôm nay cũng tăng – giảm không đồng nhất ở các thương hiệu, mức niêm yết giá cao nhất là 183,1 triệu đồng/lượng bán ra, bằng giá vàng miếng. Riêng vàng nhẫn Bảo Tín Mạnh Hải có giá mua vào thấp nhất và vàng nhẫn SJC có mức bán ra thấp nhất. Vàng nhẫn Bảo Tín Minh Châu giảm ở cả 2 chiều.
Vàng nhẫn
Rạng sáng 16-3
Rạng sáng 17-3
Chênh lệch
Mua vào
Bán ra
Mua vào
Bán ra
Mua vào
Bán ra
Đơn vị tính:
Triệu đồng/lượng
Đơn vị tính:
Nghìn đồng/lượng
SJC
179,3
182,3
179,8
182,8
+500
+500
Bảo Tín
Mạnh Hải
178,5
178,6
+100
–
PNJ
179,6
182,6
180
183
+400
+400
Bảo Tín
Minh Châu
180
183
179,6
182,6
-400
-400
DOJI
179,6
182,6
180,1
183,1
+500
+500
Phú Quý SJC
179,5
182,5
180
183
+500
+500
Giá vàng thế giới hôm nay
Trên thị trường vàng thế giới, giá vàng giao ngay hôm nay giảm so với giá sáng qua, niêm yết quanh ngưỡng 5.013,4 USD/ounce (tương đương 159,6 triệu đồng/lượng quy đổi theo tỷ giá Vietcombank, chưa thuế, phí).
Giá vàng thế giới nhìn chung giảm 2,3 USD/ounce, tương đương tăng 0,05% nếu tính trong vòng 30 ngày qua.
Hiện tại, vàng thế giới thấp hơn khoảng 23,5 triệu đồng/lượng so với giá vàng trong nước.
Các nhà đầu tư một lần nữa bắt đầu tỏ ra hơi thất vọng với vàng khi kim loại quý này kết thúc thêm một tuần trong trạng thái suy yếu. Sau đợt tăng mạnh gần đây, giá vàng hiện đang rơi vào một “cuộc giằng co” quen thuộc trong ngắn hạn khi thị trường vật lộn với những tác động của tăng trưởng chậm lại và lạm phát dai dẳng.
Những dữ liệu kinh tế mới nhất càng làm triển vọng trở nên phức tạp hơn. GDP của Mỹ trong quý IV/2025 tăng trưởng chậm lại rõ rệt, chỉ đạt 0,7%, trong khi áp lực lạm phát vẫn ở mức cao. Sự kết hợp này đã làm dấy lên lo ngại về lạm phát đình trệ (stagflation) – một sự pha trộn độc hại giữa tăng trưởng yếu và giá cả tăng cao, khiến các nhà hoạch định chính sách có rất ít công cụ để xử lý.
Tuy nhiên, đối với vàng, câu chuyện thực tế lại phức tạp hơn so với những gì biến động giá hiện tại cho thấy.
Trong ngắn hạn, lập trường chính sách của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) vẫn là một lực cản đáng kể. Khi lạm phát vẫn ở mức cao, ngân hàng trung ương có rất ít dư địa để cắt giảm lãi suất mạnh mẽ ngay cả khi đà tăng trưởng kinh tế suy yếu. Điều đó có nghĩa là lãi suất có khả năng vẫn duy trì ở mức cao, hỗ trợ đồng USD và lợi suất trái phiếu – hai yếu tố thường gây áp lực lên giá vàng.
Chính động lực này giải thích cho giai đoạn tích lũy gần đây của kim loại quý. Những nhà đầu tư từng kỳ vọng Fed sẽ chuyển sang nới lỏng tiền tệ đang buộc phải điều chỉnh lại kỳ vọng khi giá tiêu dùng tiếp tục tăng, một phần bị đẩy lên bởi cuộc chiến giữa Mỹ và Israel với Iran. Môi trường lãi suất cao kéo dài tạo ra “ma sát” đối với vàng trong ngắn hạn vì nó làm tăng chi phí cơ hội khi nắm giữ một tài sản không sinh lãi.
Nhưng chính những yếu tố đang gây áp lực trong ngắn hạn lại có thể củng cố triển vọng dài hạn của vàng. Bất chấp những rủi ro ngắn hạn, các nhà đầu tư tổ chức lớn vẫn nhìn nhận vàng theo góc nhìn dài hạn này. Nhiều công ty quản lý tài sản lớn cho rằng vàng mang lại một hình thức đa dạng hóa hiếm có trong bối cảnh cả cổ phiếu lẫn trái phiếu đều đối mặt với những rủi ro mang tính cấu trúc ngày càng gia tăng.
Nói cách khác, sự suy yếu hiện tại của vàng có thể không phải là dấu hiệu của việc các yếu tố cơ bản đang xấu đi, mà chủ yếu là vấn đề về thời điểm.
Sự thất vọng trong ngắn hạn có thể đang chiếm lĩnh, nhưng những lực đẩy đang tích tụ cho thấy xu hướng tăng dài hạn của vàng vẫn còn rất xa mới kết thúc.
Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sa
Đồng hồ điểm 2 giờ 18 phút sáng tại trung tâm khẩn cấp 113. Mưa trút xuống như muốn nhấn chìm cả thành phố Hà Nội trong tĩnh lặng lạnh lẽo. Tổng đài viên Thảo, người đã quen với những cuộc gọi khẩn cấp, vẫn không thể ngờ rằng cú điện thoại tiếp theo sẽ kéo cô vào một câu chuyện ám ảnh suốt nhiều tháng sau.
Tiếng chuông ré lên, phá tan không gian tĩnh mịch. Thảo nhấc máy, giọng bình tĩnh:“113 xin nghe, tôi là Thảo. Xin hãy giữ bình tĩnh. Có chuyện gì xảy ra vậy?”Đầu dây bên kia, tiếng mưa lách tách hòa lẫn với hơi thở thều thào. Một giọng nói nhỏ xíu, run rẩy, như của một đứa trẻ đang cố nén nỗi sợ:
“Cô ơi… cháu tên là… Hương…”
Trái tim Thảo thắt lại. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói yếu ớt ấy. Ngay lập tức, cô khởi động hệ thống ghi âm và định vị, ra hiệu cho đồng nghiệp kiểm tra tín hiệu.“Hương, cháu đang ở đâu? Cháu có thể nói cho cô biết địa chỉ không?”
“Cháu… cháu không biết… Ở đây tối lắm… Cháu lạnh…” – Giọng bé gái lạc đi, như bị bóng tối nuốt chửng.
Thảo liếc sang màn hình. Hệ thống định vị dần hiện lên một địa chỉ: số 18, đường Nguyễn Văn Luyện, một khu dân cư hẻo lánh ở ngoại ô Hà Nội, nơi những con phố vắng tanh như bị thời gian lãng quên.
“Hương, cháu có nghe thấy gì xung quanh không? Có ai ở đó không?” – Thảo cố giữ giọng trấn an.
“Cháu… cháu bị nhốt trong phòng tắm… lâu lắm rồi. Cháu đói… cháu khát… Cháu nghe thấy tiếng chuột…” – Tiếng nức nở khe khẽ vang lên, như một nhát dao cứa vào lòng Thảo.
Cô nuốt khan, cố giữ bình tĩnh:“Không sao đâu, Hương. Cô đang nghe cháu đây. Công an đang trên đường đến. Cháu hãy giữ máy, được không?”
Im lặng. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt và âm thanh vải cọ vào tường vọng qua loa. Rồi Hương thì thầm:“Bố cháu bảo… nếu cháu không ngoan… sẽ bị nhốt mãi mãi… Cháu ngoan rồi mà… sao bố chưa quay lại…”
Thảo rùng mình. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cô hỏi dồn:“Hương, có ai khác trong nhà không?”
“Cháu… cháu không biết… Nhưng… ban nãy cháu nghe tiếng gõ ngoài cửa…”
Thảo bật dậy, quay sang trung úy Tuấn đang đứng gần đó:“Trẻ em bị nhốt trong phòng tắm! Địa chỉ số 18 Nguyễn Văn Luyện. Cử đội tuần tra ngay!”
Tuấn gật đầu, lập tức truyền lệnh. Thiếu úy Hằng và cảnh sát Dũng nhận nhiệm vụ, vội vã lên xe tuần tra lao vào màn mưa đen kịt.
Trong lúc đó, Thảo tiếp tục giữ liên lạc:“Hương, cháu ở trong đó bao lâu rồi? Cháu có nhớ không?”
“Cháu… không biết nữa… Lúc nào cũng tối… Cháu không thấy mặt trời… Chỉ có cái gương và vòi nước thôi…” – Giọng Hương yếu dần, như thể sức lực đang cạn kiệt.
Tín hiệu bắt đầu chập chờn. Thảo nắm chặt tai nghe:“Hương? Cháu còn nghe cô không? Đừng cúp máy!”
“Cô ơi… nếu bố cháu về… đừng nói là cháu gọi… Cháu sẽ bị đánh…”
“Không sao, Hương. Cháu an toàn rồi. Cháu rất dũng cảm. Công an sắp đến nơi rồi, họ sẽ đưa cháu ra.”
Đột nhiên, một tiếng “cạch” nhỏ vang lên qua điện thoại – như tiếng khóa xoay hoặc cửa bị đẩy nhẹ. Thảo nín thở:“Hương? Cháu còn đó không?”
Không có tiếng trả lời. Chỉ còn tiếng mưa rơi và âm thanh rè rè tĩnh điện. Thảo tháo tai nghe, mặt tái mét, quay sang Tuấn:“Tôi mất liên lạc rồi.”
Tuấn gật đầu, giọng trầm:“Đội Hằng đang đến gần khu vực. Tín hiệu yếu, tôi sẽ yêu cầu hỗ trợ đèn và đội cứu hộ.”
Chiếc xe tuần tra rẽ vào con đường hẹp, tối tăm. Khu dân cư Nguyễn Văn Luyện vắng lặng, chỉ có vài ngôi nhà bỏ hoang lấp ló sau màn mưa. Đèn đường lập lòe, nước ngập lênh láng. Một con chó hoang gầy trơ xương gầm gừ từ bóng tối, ánh mắt lóe lên trong ánh đèn xe.
“Số 18 đây rồi,” Dũng nói, tắt máy. Họ bước xuống, giày lội qua vũng nước bẩn, đèn pin rọi vào màn đêm. Cầu thang gỗ dẫn lên căn hộ số 2011 ẩm mốc, bốc lên mùi hôi nồng nặc. Ổ khóa trước cửa có dấu hiệu bị cạy mới.
Hằng gõ cửa, giọng dứt khoát:“Công an đây! Có ai trong đó không?”
Không một tiếng đáp. Không khí nặng nề bao trùm.
“Tôi không thích cảm giác này,” Hằng thì thào, tay đặt lên khẩu súng.
Dũng gật đầu, lấy xà beng từ túi đồ. “RẦM!” – Cánh cửa bật tung, để lộ căn hộ tối om. Mùi mốc và hôi thối xộc vào mũi. Đèn pin lia khắp phòng khách: trống rỗng, chỉ có vài chiếc hộp cũ, tấm chăn rách, và những vết bẩn loang lổ trên sàn.
Họ di chuyển nhẹ nhàng, tiếng giày kêu kẽo kẹt trên nền gỗ mục. Đến cửa phòng tắm, Hằng dừng lại, áp tai vào cánh cửa.
“Có tiếng thở… rất khẽ,” cô thì thầm.
Dũng từ tốn mở cửa. Ánh đèn pin chiếu vào – một bé gái khoảng 7 tuổi, gầy gò, mặc bộ đồ ngủ rách nát, co ro trong góc phòng tắm lạnh lẽo. Đôi mắt to tròn của bé mở lớn, vô hồn, nhìn thẳng vào ánh sáng. Hai tay ôm chặt gối, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.
Hằng quỳ xuống, quấn chăn quanh người bé, trong khi Dũng liên lạc với đội cứu hộ. Họ nhanh chóng đưa Hương ra xe, chuyển thẳng đến bệnh viện. Các bác sĩ xác nhận cô bé suy dinh dưỡng nặng, cơ thể đầy vết bầm tím cũ, dấu hiệu của việc bị giam giữ nhiều ngày, có thể là nhiều tuần.
Vài ngày sau, Lê Văn Phong, cha của Hương, bị bắt khi đang lén lút quay lại căn hộ. Hắn ta bình thản đến lạnh lùng, không chút hối hận. Tại đồn công an, hắn khai:“Con bé bướng lắm. Nó phải học cách im lặng.”
Phong là một người cha đơn thân sau khi vợ qua đời. Nhưng thay vì chăm sóc con, hắn biến căn hộ thuê ở khu phố hoang vắng thành nhà tù cho chính đứa con gái của mình. Mỗi khi bực tức, hắn nhốt Hương trong phòng tắm tối tăm, bỏ mặc cô bé với cái gương vỡ và vòi nước rỉ sét.
Sau nhiều tháng điều tra, Phong bị truy tố với các tội danh hành hạ trẻ em, giam giữ người trái pháp luật, và đe dọa tính mạng người khác. Hương được chuyển đến trung tâm bảo trợ xã hội. Dù thể xác dần hồi phục, tâm hồn bé nhỏ của cô bé vẫn cần thời gian dài để hàn gắn. Nhưng trong những giấc mơ, Hương vẫn nhớ giọng nói dịu dàng từ đầu dây bên kia:“Cháu rất dũng cảm. Công an sắp đến rồi.”
Một cuộc gọi trong đêm mưa, một giọng nói yếu ớt từ căn phòng tối, và sự tỉnh táo của một tổng đài viên đã cứu lấy cả một cuộc đời.
Đồng hồ điểm 2 giờ 18 phút sáng tại trung tâm khẩn cấp 113. Mưa trút xuống như muốn nhấn chìm cả thành phố Hà Nội trong tĩnh lặng lạnh lẽo. Tổng đài viên Thảo, người đã quen với những cuộc gọi khẩn cấp, vẫn không thể ngờ rằng cú điện thoại tiếp theo sẽ kéo cô vào một câu chuyện ám ảnh suốt nhiều tháng sau.
Tiếng chuông ré lên, phá tan không gian tĩnh mịch. Thảo nhấc máy, giọng bình tĩnh:“113 xin nghe, tôi là Thảo. Xin hãy giữ bình tĩnh. Có chuyện gì xảy ra vậy?”Đầu dây bên kia, tiếng mưa lách tách hòa lẫn với hơi thở thều thào. Một giọng nói nhỏ xíu, run rẩy, như của một đứa trẻ đang cố nén nỗi sợ:
“Cô ơi… cháu tên là… Hương…”
Trái tim Thảo thắt lại. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói yếu ớt ấy. Ngay lập tức, cô khởi động hệ thống ghi âm và định vị, ra hiệu cho đồng nghiệp kiểm tra tín hiệu.“Hương, cháu đang ở đâu? Cháu có thể nói cho cô biết địa chỉ không?”
“Cháu… cháu không biết… Ở đây tối lắm… Cháu lạnh…” – Giọng bé gái lạc đi, như bị bóng tối nuốt chửng.
Thảo liếc sang màn hình. Hệ thống định vị dần hiện lên một địa chỉ: số 18, đường Nguyễn Văn Luyện, một khu dân cư hẻo lánh ở ngoại ô Hà Nội, nơi những con phố vắng tanh như bị thời gian lãng quên.
“Hương, cháu có nghe thấy gì xung quanh không? Có ai ở đó không?” – Thảo cố giữ giọng trấn an.
“Cháu… cháu bị nhốt trong phòng tắm… lâu lắm rồi. Cháu đói… cháu khát… Cháu nghe thấy tiếng chuột…” – Tiếng nức nở khe khẽ vang lên, như một nhát dao cứa vào lòng Thảo.
Cô nuốt khan, cố giữ bình tĩnh:“Không sao đâu, Hương. Cô đang nghe cháu đây. Công an đang trên đường đến. Cháu hãy giữ máy, được không?”
Im lặng. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt và âm thanh vải cọ vào tường vọng qua loa. Rồi Hương thì thầm:“Bố cháu bảo… nếu cháu không ngoan… sẽ bị nhốt mãi mãi… Cháu ngoan rồi mà… sao bố chưa quay lại…”
Thảo rùng mình. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cô hỏi dồn:“Hương, có ai khác trong nhà không?”
“Cháu… cháu không biết… Nhưng… ban nãy cháu nghe tiếng gõ ngoài cửa…”
Thảo bật dậy, quay sang trung úy Tuấn đang đứng gần đó:“Trẻ em bị nhốt trong phòng tắm! Địa chỉ số 18 Nguyễn Văn Luyện. Cử đội tuần tra ngay!”
Tuấn gật đầu, lập tức truyền lệnh. Thiếu úy Hằng và cảnh sát Dũng nhận nhiệm vụ, vội vã lên xe tuần tra lao vào màn mưa đen kịt.
Trong lúc đó, Thảo tiếp tục giữ liên lạc:“Hương, cháu ở trong đó bao lâu rồi? Cháu có nhớ không?”
“Cháu… không biết nữa… Lúc nào cũng tối… Cháu không thấy mặt trời… Chỉ có cái gương và vòi nước thôi…” – Giọng Hương yếu dần, như thể sức lực đang cạn kiệt.
Tín hiệu bắt đầu chập chờn. Thảo nắm chặt tai nghe:“Hương? Cháu còn nghe cô không? Đừng cúp máy!”
“Cô ơi… nếu bố cháu về… đừng nói là cháu gọi… Cháu sẽ bị đánh…”
“Không sao, Hương. Cháu an toàn rồi. Cháu rất dũng cảm. Công an sắp đến nơi rồi, họ sẽ đưa cháu ra.”
Đột nhiên, một tiếng “cạch” nhỏ vang lên qua điện thoại – như tiếng khóa xoay hoặc cửa bị đẩy nhẹ. Thảo nín thở:“Hương? Cháu còn đó không?”
Không có tiếng trả lời. Chỉ còn tiếng mưa rơi và âm thanh rè rè tĩnh điện. Thảo tháo tai nghe, mặt tái mét, quay sang Tuấn:“Tôi mất liên lạc rồi.”
Tuấn gật đầu, giọng trầm:“Đội Hằng đang đến gần khu vực. Tín hiệu yếu, tôi sẽ yêu cầu hỗ trợ đèn và đội cứu hộ.”
Chiếc xe tuần tra rẽ vào con đường hẹp, tối tăm. Khu dân cư Nguyễn Văn Luyện vắng lặng, chỉ có vài ngôi nhà bỏ hoang lấp ló sau màn mưa. Đèn đường lập lòe, nước ngập lênh láng. Một con chó hoang gầy trơ xương gầm gừ từ bóng tối, ánh mắt lóe lên trong ánh đèn xe.
“Số 18 đây rồi,” Dũng nói, tắt máy. Họ bước xuống, giày lội qua vũng nước bẩn, đèn pin rọi vào màn đêm. Cầu thang gỗ dẫn lên căn hộ số 2011 ẩm mốc, bốc lên mùi hôi nồng nặc. Ổ khóa trước cửa có dấu hiệu bị cạy mới.
Hằng gõ cửa, giọng dứt khoát:“Công an đây! Có ai trong đó không?”
Không một tiếng đáp. Không khí nặng nề bao trùm.
“Tôi không thích cảm giác này,” Hằng thì thào, tay đặt lên khẩu súng.
Dũng gật đầu, lấy xà beng từ túi đồ. “RẦM!” – Cánh cửa bật tung, để lộ căn hộ tối om. Mùi mốc và hôi thối xộc vào mũi. Đèn pin lia khắp phòng khách: trống rỗng, chỉ có vài chiếc hộp cũ, tấm chăn rách, và những vết bẩn loang lổ trên sàn.
Họ di chuyển nhẹ nhàng, tiếng giày kêu kẽo kẹt trên nền gỗ mục. Đến cửa phòng tắm, Hằng dừng lại, áp tai vào cánh cửa.
“Có tiếng thở… rất khẽ,” cô thì thầm.
Dũng từ tốn mở cửa. Ánh đèn pin chiếu vào – một bé gái khoảng 7 tuổi, gầy gò, mặc bộ đồ ngủ rách nát, co ro trong góc phòng tắm lạnh lẽo. Đôi mắt to tròn của bé mở lớn, vô hồn, nhìn thẳng vào ánh sáng. Hai tay ôm chặt gối, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.
Hằng quỳ xuống, quấn chăn quanh người bé, trong khi Dũng liên lạc với đội cứu hộ. Họ nhanh chóng đưa Hương ra xe, chuyển thẳng đến bệnh viện. Các bác sĩ xác nhận cô bé suy dinh dưỡng nặng, cơ thể đầy vết bầm tím cũ, dấu hiệu của việc bị giam giữ nhiều ngày, có thể là nhiều tuần.
Vài ngày sau, Lê Văn Phong, cha của Hương, bị bắt khi đang lén lút quay lại căn hộ. Hắn ta bình thản đến lạnh lùng, không chút hối hận. Tại đồn công an, hắn khai:“Con bé bướng lắm. Nó phải học cách im lặng.”
Phong là một người cha đơn thân sau khi vợ qua đời. Nhưng thay vì chăm sóc con, hắn biến căn hộ thuê ở khu phố hoang vắng thành nhà tù cho chính đứa con gái của mình. Mỗi khi bực tức, hắn nhốt Hương trong phòng tắm tối tăm, bỏ mặc cô bé với cái gương vỡ và vòi nước rỉ sét.
Sau nhiều tháng điều tra, Phong bị truy tố với các tội danh hành hạ trẻ em, giam giữ người trái pháp luật, và đe dọa tính mạng người khác. Hương được chuyển đến trung tâm bảo trợ xã hội. Dù thể xác dần hồi phục, tâm hồn bé nhỏ của cô bé vẫn cần thời gian dài để hàn gắn. Nhưng trong những giấc mơ, Hương vẫn nhớ giọng nói dịu dàng từ đầu dây bên kia:“Cháu rất dũng cảm. Công an sắp đến rồi.”
Một cuộc gọi trong đêm mưa, một giọng nói yếu ớt từ căn phòng tối, và sự tỉnh táo của một tổng đài viên đã cứu lấy cả một cuộc đời.
Nhiều dân mạng đã đưa ra ý kiến về ý nghĩa của số tiền 500k và 3 tờ 1k mà người yêu cũ gửi tặng chàng trai trong đám cưới.
Ngày 07/11/2020 báo Đất Việt đưa tin “Người yêu cũ mừng cưới ‘xoắn não’: Phong bì có 503k kèm lời chúc ‘4.000 năm hạnh phúc”. Nội dung chính như sau:
Chắc hẳn trong chúng ta ai trước khi đến với cánh cửa hôn nhân cũng đều có cho mình một vài mối tình dang dở. Có người yêu tưởng có thể chết đi sống lại nhưng rồi chẳng thể đến với nhau, có người thì tình cũ chỉ đơn giản là một cái nắm tay vội mà chẳng kịp ngỏ lời.
—
Mạng xã hội từng chứng kiến không ít những phong bì được gửi tặng bởi “tình cũ”, nhiều khi khiến cô dâu, chú rể phải “vò đầu bứt tai” suy nghĩ vì không biết người đó muốn gửi gắm điều gì.
Mới đây trên mạng xã hội TikTok xuất hiện video của chàng trai tên L.P chia sẻ về chiếc phong bì cưới đặc biệt của người yêu cũ. Trong clip, phong bì được bóc ra có 3 tờ 1.000 đồng và 1 tờ 500.000 đồng.
Anh chàng không hiểu ý nghĩa của số tiền 503k này cùng lời nhắn nhủ: “Chúc 2 bạn 4.000 năm hạnh phúc” nên đã nhờ sự trợ giúp của dân mạng.
Nhiều dân mạng đã đưa ra các ý kiến để đoán về số tiền mà chàng trai nhận được.
“500k ngược lại là trăm năm. 3 ngàn là yêu anh 3.000 năm. Còn chúc anh 4.000 năm hạnh phúc là nhớ yêu và sống hạnh phúc cùng người ấy hơn khi bên em”, J.N bình luận.
“500k đổi lấy 1 giờ. Chưa đầy 3 phút mấy tờ 500k. Túm lại 500k + 3k = Phòng 503. Khách sạn cũ, phòng cũ, nhưng người cũ…”, H.B.C lập luận.
“500k tiền mừng, 3k ý là 3 đồng một mớ đàn bà, sao anh phải tiếc người như em”, lập luận của tài khoản P.T.
Cô gái tặng bạn trai cũ khi đi lấy vợ số tiền 503k.
Cùng lời chúc 4000 năm hạnh phúc.
“500k tức 5 năm bên người cũ không bằng 3k tức 3 tháng bên tình mới”, theo tài khoản Nguyễn Hữu Sang.
“500k tiền mừng còn 3k thấy dư trong túi nên chơi hết máu luôn”, N.C.M phán đoán.
“500k là tiền mừng, còn 3k là kỷ niệm mình bên nhau 3000 ngày”, Thanh Phước chia sẻ.
Mong rằng những sự trợ giúp của dân mạng sẽ khiến anh chàng ngộ được về ý nghĩa của tờ tiền mà người cũ tặng trong đám cưới.
Báo Pháp luật ngày 06/02 đưa thông tin với tiêu đề: “Người đàn ông mang lựu đạn dọa giết cả nhà người yêu cũ” cùng nội dung như sau:
Ngày 6-2, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận cho biết đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, ra lệnh bắt tạm giam Phạm Đức Tiến (37 tuổi; ngụ xã Suối Kiết, huyện Tánh Linh) về tội đe dọa giết người, theo Điều 133 BLHS.
Quả lựu đạn Tiến dùng để đe dọa giết người.
Theo hồ sơ, Phạm Đức Tiến và chị LTHN (xã Gia Huynh, huyện Tánh Linh) yêu nhau một thời gian, sau đó chị N quyết định chia tay.
Sau nhiều lần liên lạc với chị N để níu kéo tình cảm nhưng bất thành, ngày 28-1, Tiến mang theo một quả lựu đạn đến nhà chị N. Tuy nhiên, do chị N không có ở nhà nên Tiến lấy quả lựu đạn mang theo ra đe dọa cha chị N phải gọi điện thoại cho con gái về nhà gặp Tiến, nếu không sẽ cho quả lựu đạn nổ giết chết tất cả những người trong nhà.
Lúc này trong nhà chị N có đến 7 người và vô cùng lo sợ. Nhận tin báo có một thanh niên đang cầm trên tay quả lựu đạn đe dọa nhiều người, Công an huyện Tánh Linh đã triển khai lực lượng bao vây căn nhà yêu cầu Tiến giao quả lựu đạn.
Công an khống chế kẻ cầm lựu đạn.
Tuy nhiên, Phạm Đức Tiến không giao quả lựu đạn mà còn buộc lực lượng công an phải rời đi, nếu không sẽ cho nổ tung giết chết hết những người trong nhà chị N.
Để đảm bảo an toàn, Công an huyện Tánh Linh đã giải tán người dân hiếu kỳ và tiếp tục thuyết phục, vận động.
Phạm Đức Tiến tại cơ quan công an.
Tiến vẫn cầm quả lựu đạn trên tay đe dọa rút chốt giết chết tất cả những ai đến gần. Sau khoảng hơn một giờ vận động bất thành, Công an huyện Tánh Linh đã tìm cách đánh lạc hướng và ập vào khống chế, tước quả lựu đạn trên tay của Phạm Đức Tiến.
Qua kiểm tra, quả lựu đạn Tiến sử dụng để đe dọa giết người là lựu đạn giả.
Qua kiểm tra nhanh, công an phát hiện quả lựu đạn này là lựu đạn giả.
Hiện, Công an huyện Tánh Linh đang điều tra, xử lý vụ án theo quy định.
Lúc 2 giờ sáng, tôi – Lan – đang ngủ nhờ ở nhà chị gái sau một ngày dài đi làm. Thằng Bin, con trai tôi bốn tuổi, nằm bên cạnh, ngủ say đến mức cái miệng còn hé hé thở đều.
Điện thoại rung lên.
Là chồng tôi – Quân.
Giọng anh căng như sợi dây đàn:
“Lan… nghe rõ anh nói không? Ra khỏi nhà của chị em ngay lập tức. Đừng để ai phát hiện. Mang Bin theo.”
Tôi giật bắn.
“Anh bị làm sao đấy? 2 giờ sáng mà—”
“Lan! Làm ngay! Ra khỏi nhà, đừng mở bất kỳ đèn nào. Cứ bế con, đi ra cửa. Ra rồi anh sẽ nói.”
Chưa bao giờ tôi nghe Quân nói với giọng như vậy: run, gấp và sợ hãi.
Tôi bế Bin lên, chân run lập cập bước ra khỏi phòng ngủ của chị gái. Căn nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng quạt trần quay lạch phạch.
Tôi đưa tay xoay nắm đấm cửa chính.
Và đúng giây phút đó… tôi phát hiện ra điều kinh hoàng khiến toàn thân như đông cứng.
ĐIỀU Ở BÊN NGOÀI CÁNH CỬA
Nắm đấm cửa… nóng ran.
Không phải nóng kiểu trời oi bức, mà là nóng như vừa có ai từ bên ngoài nắm lấy nó thật chặt, thật lâu.
Cảm giác đó khiến tôi sởn gai ốc.
Tôi áp nhẹ tai vào cánh cửa.
Có tiếng thở.
Ai đó… đứng sát ngay ngoài cửa, gần đến mức tôi nghe rõ tiếng mũi khò khè như một người cố nén lại cơn ho.
Tôi giật tay khỏi nắm đấm, ôm chặt Bin như che chắn.
Điện thoại rung lần nữa: Quân gọi.
Tôi run rẩy nhấn nghe.
“Có người đang đứng trước cửa nhà chị em đúng không?” – Quân hỏi, giọng như thì thầm.
Tôi gần như khuỵu xuống: “Anh… làm sao anh biết?”
“Đừng mở cửa. Đi lùi lại thật chậm.”
Tôi nuốt khan. “Anh nói em nghe đi! Chuyện gì đang xảy ra?”
Ở đầu dây bên kia, Quân hít vào thật sâu, như đang đấu tranh xem có nên nói hay không.
“Người đang đứng ngoài cửa… không phải người lạ.”
Tim tôi muốn nổ tung.
BÍ MẬT MÀ CHỒNG GIẤU SUỐT 2 NĂM
Quân nói nhanh, đứt quãng:
“Lan… hai năm trước, anh từng giúp công an làm nhân chứng trong một vụ án. Kẻ đó bị kết tội, nhưng anh ta thề sẽ ‘đến tìm người thân của anh’ để trả thù.”
Tôi gần như không tin vào tai mình.
“Cách đây 1 tiếng… công an báo với anh rằng hắn đã trốn khỏi bệnh viện tâm thần. Camera giao thông… ghi hắn xuất hiện… gần khu chị gái em.”
Tôi nghẹn họng:
“Nhưng sao hắn lại biết em ở đây?”
“Vì ảnh đại gia đình mà em đăng tối qua, Lan! Phía sau có cửa nhà chị gái em. Hắn chỉ cần quen bố cục là tìm ra.”
Chân tôi mềm nhũn.
Tôi bế Bin, lần theo bóng tối lùi về phía bếp – nơi có cửa sau.
Thình lình…
CÓ TIẾNG XOÀN XOẠT Ở NGOÀI CỬA SAU.
Tôi đông cứng.
Không thể nào.
Không thể nào hắn lại ở cả phía sau được.
Tôi run rẩy mở loa nhỏ: “Quân… hình như… có ai đó ở cửa sau nữa.”
Vài giây im lặng chết người.
Rồi Quân nói một câu khiến máu tôi lạnh buốt:
“Lan… kẻ trước cửa không phải hắn. Người đứng cửa sau mới là hắn.”
Tôi chết trân.
“Vậy… vậy người đứng trước cửa là ai?”
Quân im lặng.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Rồi anh nói:
“…Chị gái em báo với anh chiều nay rằng chị đang điều tra chuyện em nghi ngờ Quân ngoại tình, và tối nay chị định… nói chuyện với em.”
Tôi choáng.
“Chị em ra ngoài từ 11 giờ đêm… nhưng 2 tiếng nay không ai liên lạc được.”
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Vậy người đứng trước cửa, với tiếng thở khò khè…
Ngay lúc đó, cửa chính gõ một tiếng thật nhẹ.
Một giọng khàn, yếu, gần như không thể gọi là giọng người:
“Lan… mở… mở cửa… Là… chị đây…”
Tôi ôm chặt Bin, toàn thân run bần bật.
Tiếng gọi yếu đến mức tôi nhận ra ngay: người đó đang bị thương. Rất nặng.
Tôi hét lên trong điện thoại:
“Quân! Chị em! Chị bị hắn tấn công?”
Quân hét lại:
“ĐỪNG MỞ! HẮN NUỐT TỪNG CÂU NÓI CỦA NẠN NHÂN VÀ BẮT CHƯỚC! ĐÓ LÀ MỘT TRIỆU CHỨNG TÂM THẦN CỦA HẮN!”
Tôi chết lặng.
Tiếng ngoài cửa lại vang lên:
“Lan… Bin… mở cửa cho chị… đau… lắm…”
Tim tôi như rớt xuống.
Nó… đang bắt chước giọng chị tôi. Và nó đang đứng cách tôi chưa đầy một cánh cửa.
Tôi chạy thẳng vào phòng kho, ôm Bin trốn trong đó, khóa trái lại.
Bên ngoài, âm thanh ở hai phía cửa nhà vang lên: gõ nhẹ… rồi cào… rồi thì thào tên tôi.
Tôi gần như phát điên.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại lại reo.
Lần này… là số của chị gái.
Tôi run rẩy bắt máy.
“Chị… chị đang ở đâu!?”
Giọng chị bình thường, tỉnh táo:
“Chị đang ở bệnh viện với mẹ, điện thoại hết pin nên giờ mới sạc được. Em ngủ chưa?”
Năm 1986, tôi vừa tròn mười hai tuổi. Đó là thời điểm mà cái đói len lỏi vào từng mái nhà. Bữa cơm của gia đình tôi thường chỉ có chút gạo độn thêm khoai sắn, chan canh rau muống loãng. Cha đã mất từ nhiều năm trước, để lại mẹ gồng gánh nuôi ba chị em tôi.
Hôm ấy, trời cuối đông, gió bấc hun hút thổi. Tôi thấy mẹ loay hoay bên chiếc hũ gạo đã trơ đáy. Bà bốc từng hạt còn sót lại, rồi thở dài:
– Con sang bác cả vay ít gạo, mai mẹ tìm cách trả.
Tôi rụt rè xách cái túi cói cũ, chạy sang nhà bác cả. Nói ra lời nhờ vả, tôi thấy hai gò má mình nóng ran. Nhưng bác cả không trách, chỉ nhìn tôi thật lâu. Đôi mắt bác ánh lên một điều gì đó rất khó tả: vừa x;ót xa, vừa nặng nề.
Một lát sau, bác quay vào nhà, mang ra cả túi gạo nặng trĩu, chắc phải mười cân. Bác đặt vào tay tôi, giọng khẽ run:
– Mang về cho mẹ con, đừng ngại.
Tôi vui mừng khôn xiết, líu ríu cảm ơn rồi khệ nệ ôm bao gạo về. Trên đường, cái lạnh như không còn buốt giá, vì tôi nghĩ tới cảnh cả nhà sẽ được ăn cơm trắng, không phải cháo loãng nữa.
Vừa bước vào sân, tôi hồ hởi gọi:
– Mẹ ơi, bác cho nhiều lắm!
Mẹ ra đỡ, đặt túi gạo xuống, mở miệng túi. Bất ngờ, bàn tay bà khựng lại. Giữa đống gạo trắng, có một cái hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ, kèm một túi vải buộc chặt. Mẹ sững người, rồi run run nhặt lên.
Mở hộp, mẹ ng;hẹn ng;ào khi thấy chiếc khăn tay cũ thêu hai chữ “H – L” và con dao gấp quen thuộc. Đó là những kỷ vật cha tôi mang theo trước lúc nhập ngũ.
Rồi mẹ mở túi vải. Bên trong, những đồng bạc trắng lấp lánh ánh lên dưới ngọn đèn dầu. Tôi ngỡ ngàng, còn mẹ thì run bắn người, đôi mắt đỏ hoe. Bà vội mở tiếp lá thư ố vàng được gấp cẩn thận.
Giọng mẹ lạc đi khi đọc:
“Lan à, nếu em đọc được những dòng này, có lẽ anh đã không còn ở bên em và các con. Anh gửi bác cả giữ hộ ít gạo, chút kỷ vật và số bạc dành dụm. Nếu một ngày gia đình thật sự lâm cảnh khốn khó, bác sẽ trao lại. Hãy dùng số bạc này để vượt qua những ngày đói rét. Anh không thể về, nhưng mong hơi ấm cuối cùng này giúp em và các con đứng vững. Anh tin em đủ mạnh mẽ. Ở nơi xa, anh vẫn dõi theo…”
Mẹ gục xuống, ôm chặt lá thư vào ngực, nước mắt trào ra như suối. Tôi đứng lặng, tim nặng trĩu. Chưa bao giờ tôi thấy mẹ vừa đau đớn vừa xúc động đến vậy.
Đêm hôm ấy, mẹ không nấu gạo ngay. Bà thắp nén nhang trên bàn thờ cha, đặt lá thư, chiếc khăn và số bạc cạnh di ảnh, thì thầm:
– Mình ơi, cuối cùng em cũng nhận được hơi ấm mình gửi lại. Mình vẫn ở đây, vẫn lo cho mẹ con em…
Khói hương bay nghi ngút, gương mặt mẹ sáng lên trong dòng nước mắt.
Những ngày sau, nhờ số bạc trong túi, mẹ mua thêm thóc, khoai, chút muối mắm. Ba mẹ con thoát khỏi cảnh đói khát đang đe dọa. Mỗi bữa cơm không còn là nỗi lo, mà là niềm biết ơn. Mẹ luôn dặn:
– Ăn đi con. Đây không chỉ là cơm, mà là tình thương cha các con gửi lại.
Tôi cầm bát cơm trắng, thấy ngọt ngào lạ lùng, mà cũng mằn mặn nơi khóe mắt.
Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, tôi vẫn nhớ như in buổi chiều đông năm ấy. Buổi chiều mà từ trong bao gạo, mẹ tìm thấy cả một kho báu: không chỉ là số bạc cứu đói, mà còn là lá thư thấm đẫm tình yêu của cha.
Tôi hiểu rằng, di sản lớn nhất cha để lại không phải là tiền bạc, mà là sự lo toan, tình thương, và ngọn lửa để cả gia đình bước qua giông bão.
Và cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy hạt gạo trắng, tôi lại nhớ đến hình ảnh mẹ ôm lá thư khóc nức nở – một ký ức không bao giờ phai, một ký ức nuôi dưỡng tôi cả đời.
Tôi lấy phong bì đỏ của con trai mở ra xem thì chỉ thấy có 10 triệu đồng nhưng rõ ràng mẹ đẻ đã nói nhỏ với tôi trước khi về số tiền đó là 30 triệu.
Tôi lớn lên trong một gia đình khá giả, nhà có ba anh chị em. Bố mẹ tôi luôn yêu thương và đối xử công bằng với chúng tôi.
Bản thân chúng tôi cũng là những đứa con ngoan ngoãn, hiếu thảo với bố mẹ.
Khi đến tuổi lấy chồng, tôi chọn kết hôn với một chàng trai nghèo, là chồng của tôi hiện tại.
Ban đầu bố mẹ tôi phản đối vì họ muốn tôi lấy một người đàn ông giàu có để sau này có cuộc sống sung túc, không phải lo lắng về tiền bạc.
Nhưng tôi nghĩ tiền bạc không quan trọng bằng tình yêu chân thành và sự thấu hiểu nhau, tôi trước sau quyết tâm chỉ lấy người mình yêu và cuối cùng bố mẹ tôi cũng đành miễn cưỡng đồng ý, chiều theo ý tôi.
Trước đám cưới, bố mẹ chuẩn bị cho tôi rất nhiều thứ để tôi có một cuộc sống thoải mái nhất có thể.
Bố mẹ có vài căn nhà đủ cho mỗi đứa con một căn nên khi cưới, tôi cũng có phần. Không những thế, sau khi kết hôn, mẹ tôi còn thường xuyên đến thăm và cho tôi tiền.
Tôi rất cảm động trước sự quan tâm của bố mẹ và tôi hiểu rằng trên thế gian này người tốt nhất vẫn luôn là bố mẹ.
Thế nhưng, khác hẳn với bố mẹ đẻ, mẹ chồng lại đối xử với tôi rất tệ bạc, vì không thích tôi nên bà hay tìm cách gây sự, nói xấu hoặc soi mói tôi từ những điều vụn vặt nhất, sẵn sàng làm tôi bẽ mặt trước người khác.
Tôi cũng không ưa mẹ chồng, nhưng bà đã dọn đến ở với chúng tôi nên tôi đành phải chịu đựng.
Sau này, khi tôi mang bầu, mẹ chồng không hề có chút quan tâm đến tôi chứ đừng nói đến đỡ đần việc nhà.
Kể cả khi bầu to mệt mỏi, tôi vẫn phải cáng đáng rất nhiều việc mỗi ngày vì mẹ chồng cho rằng phải vận động thì mới dễ đẻ.
Thậm chí bà còn nghĩ ra đủ cách để khiến tôi bận rộn hơn trong khi bà chỉ nằm dài xem điện thoại cả ngày.
Tôi có cảm giác như bà sẽ không chịu được nếu thấy tôi nhàn rỗi hay có thời gian thư giãn, vậy nên bà cứ liên tục hành con dâu.
Vì sự hòa thuận của gia đình, tôi vẫn luôn nín nhịn mà nghe lời bà chứ không bao giờ dám bắt bẻ hay tâm sự, than thở với chồng.
Dù vậy, sâu trong thâm tâm tôi cũng rất bất bình và bức xúc với mẹ chồng quá đáng.
Một lần khi tôi sắp đến ngày dự sinh thì có anh chị bên nhà chồng sang chơi và ở lại ăn tối, mẹ chồng vẫn bắt tôi đi chợ, nấu nướng
. Tôi nói với mẹ chồng rằng tôi mệt, còn sắp sinh nên không muốn đi lại nhiều vì có thể chuyển dạ bất cứ lúc nào.
Kết quả là tôi bị mẹ chồng mắng, bà còn nói rằng tôi keo kiệt không muốn bỏ tiền ra chiêu đãi gia đình bên chồng.
Bất lực, tôi đành cắn răng chịu đựng và đi mua đồ ăn, nấu nướng.
Khi đang nấu được nửa chừng, tôi đột nhiên cảm thấy khó chịu, liền gọi mẹ chồng cầu giúp đỡ nhưng bà lờ đi như không nghe thấy.
Một lúc sau thì tôi bất ngờ vỡ ối, lại đau bụng nên sợ hãi ngồi bệt xuống đất và la hét.
Mẹ chồng nghe thấy vẫn không vào vì bà nghĩ tôi giả vờ, mãi sau chị chồng vào kiểm tra, thấy tình trạng tôi như thế mặt chị tái mét, hốt hoảng gọi xe cấp cứu đưa tôi vào viện.
May mắn mọi chuyện vẫn chưa quá muộn và tôi đã vượt cạn an toàn.
Sau khi sinh con, tôi rất bất bình với mẹ chồng và thề rằng từ giờ cũng sẽ không quan tâm đến bà, cũng không nghe lời bà vô điều kiện nữa vì tôi thấy mình càng nhún nhường thì bà càng không coi trọng mình.
Sau ba ngày trong bệnh viện, tôi về nhà ở cữ nhưng mẹ chồng vẫn không muốn vướng bận, bà tỏ ra không có trách nhiệm và nghĩa vụ gì với con dâu và cháu nội mà còn kiếm cớ đi du lịch, đi chơi.
Thời gian đó tôi đã rất tức giận và phải thuê người chăm sóc.
Điều tôi buồn nhất là chồng tôi biết rõ mẹ cố tình nhưng anh vẫn không nói gì, cũng không trách móc bà nửa câu.
Bố mẹ tôi cũng rất buồn khi thấy tôi than thở và thường đến an ủi tôi hơn. Khi con tôi đầy tháng, chúng tôi làm cơm cúng, cha mẹ tôi cũng đến dự và ăn tối.
Khi đó, bố mẹ tôi cho con trai tôi một phong bao 30 triệu với mong muốn cả tôi và con đều khỏe mạnh.
Lúc đó, chiếc phong bì đỏ được để trong chăn bông của con trai tôi.
Mẹ chồng tôi thấy ông bà ngoại cho cháu phong bao thì vội ôm cháu rồi bế thẳng vào phòng.
Vào thời điểm đó, tôi không để ý nhiều về chiếc phong bì, tưởng bà có việc gì nên bế cháu theo thôi.
Một lúc sau bà bế con trai tôi ra, trao lại cho tôi làm tôi bối rối, không biết mẹ chồng có ý gì nhưng tôi chỉ im lặng.
Đêm hôm đó, tôi lấy phong bì đỏ của con trai mở ra xem thì chỉ thấy có 10 triệu đồng nhưng rõ ràng mẹ đẻ đã nói nhỏ với tôi trước khi về số tiền đó là 30 triệu.
Lúc bấy giờ tôi mới nhớ lại hành động của mẹ chồng lúc trước, tôi đoán chắc số tiền đó đã bị mẹ chồng lấy mất nên đã tìm bà để chất vấn.
Trước áp lực của tôi, cuối cùng bà cũng phải thừa nhận nhưng vẫn bao biện:
“Đó là cháu tôi, tôi có quyền lấy số tiền đó để góp cho con trai út làm ăn, vì nó đang rất cần, tôi phải giúp nó”.
Câu nói của mẹ chồng khiến tôi rất tức giận nên đã xảy ra tranh cãi với bà.
Tôi cũng đã nói với chồng về chuyện đó nhưng anh bỏ ngoài tai, vẫn lờ đi như bao lần khác.
Tôi không còn muốn nhún nhường nữa nên đã cảnh báo rằng tôi sẽ đệ đơn ly hôn và đuổi mẹ con họ ra ngoài, vì nhà là của tôi.
Tôi cảm thấy khinh thường và rất ác cảm với họ nên chẳng thiết tha gì nữa, nếu họ tiếp tục quá đáng thì tôi chắc chắn sẽ không chịu đựng nữa.
Thực hiện theo Nghị quyết 34, trẻ em được hưởng chính xác 795.000 đồng hằng tháng tiền trợ cấp xã hội từ năm 2026 khi thuộc trường hợp bao nhiêu tuổi nào?
Báo Người Đưa Tin đưa tin với tiêu đề: “Từ năm 2026, trẻ em được hưởng chính xác 795.000 đồng hằng tháng tiền trợ cấp xã hội theo Nghị quyết 34, cụ thể ra sao?”, nội dung được đăng tải như sau:
Theo quy định tại Điều 4 Nghị quyết 34/2025/NQ-HĐND như sau:
Đối tượng khó khăn khác chưa được quy định tại Nghị định số 20/2021/NĐ-CP
1. Đối tượng
a) Trẻ em dưới 16 tuổi không có nguồn nuôi dưỡng thuộc một trong các trường hợp sau đây:
– Mồ côi cha hoặc mẹ và người còn lại đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng (trừ đối tượng thuộc khoản 4 Điều 5 Nghị định số 20/2021/NĐ -CP) hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng;
– Cả cha và mẹ đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng;
– Cha hoặc mẹ bị tuyên bố mất tích theo quy định của pháp luật và người còn lại đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng (trừ đối tượng thuộc khoản 4 Điều 5 Nghị định số 20/2021/NĐ-CP) hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng;
– Cha hoặc mẹ đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng và người còn lại đang trong thời gian chấp hành án phạt tù tại trại giam hoặc đang chấp hành quyết định xử lý vi phạm hành chính tại trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục bắt buộc , cơ sở cai nghiện bắt buộc.
b) Người thuộc diện quy định tại điểm a khoản 1 Điều này đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng mà đủ 16 tuổi nhưng đang học văn hóa, học nghề, trung học chuyên nghiệp, cao đẳng, đại học văn bằng thứ nhất thì tiếp tục được hưởng chính sách trợ giúp xã hội cho đến khi kết thúc học nhưng tối đa không quá 22 tuổi.
c) Người khuyết tật thần kinh, tâm thần mức độ đặc biệt nặng có hành vi nguy hiểm cho gia đình, cộng đồng trên địa bàn tỉnh Tuyên Quang thuộc diện cần thiết phải cách ly khỏi cộng đồng, đưa vào quản lý, nuôi dưỡng, điều trị, phục hồi chức năng tại cơ sở trợ giúp xã hội để đảm bảo trật tự, an toàn xã hội.
d) Trẻ em dưới 3 tuổi thuộc diện hộ nghèo, hộ cận nghèo chưa được hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng theo quy định tại Nghị định số 20/2021/NĐ-CP.
2. Mức trợ cấp xã hội hằng tháng
Đối tượng quy định tại khoản 1 Điều này được hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng với mức bằng mức chuẩn trợ giúp xã hội quy định tại Điều 2 Nghị quyết này nhân với hệ số tương ứng quy định, như sau:
a) Đối tượng quy định tại điểm a khoản 1 Điều này được hưởng:
– Hệ số 2,5 đối với trường hợp dưới 4 tuổi;
– Hệ số 1,5 đối với trường hợp từ đủ 4 tuổi trở lên.
b) Đối tượng quy định tại điểm b, d khoản 1 Điều này được hưởng hệ số 1,5.
c) Đối tượng quy định tại điểm c khoản 1 Điều này được hưởng mức trợ giúp xã hội quy định tại Điều 3 Nghị quyết này và các chế độ chính sách khác theo quy định.
Từ năm 2026, trẻ em được hưởng chính xác 795.000 đồng hằng tháng tiền trợ cấp xã hội theo Nghị quyết 34, cụ thể ra sao? Ảnh minh họa
Dẫn chiếu đến Điều 2 Nghị quyết 34/2025/NQ-HĐND quy định mức mức chuẩn trợ giúp xã hội là 530.000 đồng/tháng.
Như vậy, trẻ em từ đủ 4 tuổi trở lên thuộc đối tượng sau sẽ được hưởng 795.000 đồng/tháng tiền trợ cấp xã hội:
+ Mồ côi cha hoặc mẹ và người còn lại đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng (trừ đối tượng thuộc khoản 4 Điều 5 Nghị định 20/2021/NĐ -CP) hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng;
+ Cả cha và mẹ đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng;
+ Cha hoặc mẹ bị tuyên bố mất tích theo quy định của pháp luật và người còn lại đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng (trừ đối tượng thuộc khoản 4 Điều 5 Nghị định 20/2021/NĐ-CP) hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng;
+ Cha hoặc mẹ đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng và người còn lại đang trong thời gian chấp hành án phạt tù tại trại giam hoặc đang chấp hành quyết định xử lý vi phạm hành chính tại trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục bắt buộc , cơ sở cai nghiện bắt buộc.
+ Người khuyết tật thần kinh, tâm thần mức độ đặc biệt nặng có hành vi nguy hiểm cho gia đình, cộng đồng trên địa bàn tỉnh Tuyên Quang thuộc diện cần thiết phải cách ly khỏi cộng đồng, đưa vào quản lý, nuôi dưỡng, điều trị, phục hồi chức năng tại cơ sở trợ giúp xã hội để đảm bảo trật tự, an toàn xã hội.
+ Trẻ em thuộc diện hộ nghèo, hộ cận nghèo chưa được hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng theo quy định tại Nghị định 20/2021/NĐ-CP.
Lưu ý: Nghị quyết 34/2025/NQ-HĐND quy định mức chuẩn trợ giúp xã hội, mức trợ cấp hưu trí xã hội, mức trợ giúp xã hội, đối tượng khó khăn được hưởng chính sách trợ giúp xã hội, mức chi phí chi trả chính sách trợ giúp xã hội trên địa bàn tỉnh Tuyên Quang.
Ngoài ra, theo quy định tại Điều 3 Nghị định 20/2021/NĐ-CP như sau:
Nguyên tắc cơ bản về chính sách trợ giúp xã hội
1. Chính sách trợ giúp xã hội được thực hiện kịp thời, công bằng, công khai, minh bạch; hỗ trợ theo mức độ khó khăn và ưu tiên tại gia đình, cộng đồng nơi sinh sống của đối tượng.
2. Chế độ, chính sách trợ giúp xã hội được thay đổi theo điều kiện kinh tế đất nước và mức sống tối thiểu dân cư từng thời kỳ.
3. Nhà nước khuyến khích, tạo điều kiện để cơ quan, tổ chức và cá nhân nuôi dưỡng, chăm sóc và trợ giúp đối tượng trợ giúp xã hội.
Theo đó, các nguyên tắc cơ bản về chính sách trợ giúp xã hội là:
– Chính sách trợ giúp xã hội được thực hiện kịp thời, công bằng, công khai, minh bạch; hỗ trợ theo mức độ khó khăn và ưu tiên tại gia đình, cộng đồng nơi sinh sống của đối tượng.
– Chế độ, chính sách trợ giúp xã hội được thay đổi theo điều kiện kinh tế đất nước và mức sống tối thiểu dân cư từng thời kỳ.
– Nhà nước khuyến khích, tạo điều kiện để cơ quan, tổ chức và cá nhân nuôi dưỡng, chăm sóc và trợ giúp đối tượng trợ giúp xã hội.
Báo Dân Việt đưa tin với tiêu đề: “Đề xuất hỗ trợ 2 triệu đồng khi sinh con thứ hai với 3 nhóm phụ nữ: Chuyên gia dân số nói gì?”, nội dung được đăng tải như sau:
3 nhóm phụ nữ sinh con thứ hai được đề xuất hỗ trợ 2 triệu đồng
Bộ Y tế vừa đề xuất hỗ trợ 2 triệu đồng mỗi lần sinh cho 3 nhóm phụ nữ khi sinh con thứ hai, trong dự thảo nghị định hướng dẫn thi hành Luật Dân số.
Theo đó, các chính sách hỗ trợ được định hướng tập trung vào ba nhóm: Phụ nữ dân tộc thiểu số rất ít người; phụ nữ cư trú tại địa phương có mức sinh thấp hơn mức sinh thay thế; và phụ nữ sinh đủ hai con trước 35 tuổi. Đối với nhóm sinh đủ hai con trước 35 tuổi, dự thảo làm rõ các trường hợp như sinh lần đầu nhưng sinh đôi trở lên, hoặc sinh lần thứ hai (kể cả sinh đôi, sinh ba), với điều kiện tại thời điểm đó có con đẻ còn sống.
Một cháu bé sinh ra tại Bệnh viện Đa khoa Đức Giang, Hà Nội. Ảnh: Gia Khiêm
Liên quan đến vấn đề này, trao đổi với PV Dân Việt, GS.TS Nguyễn Đình Cử, nguyên Viện trưởng Viện Dân số và các vấn đề xã hội – Đại học Kinh tế quốc dân cho rằng, việc đưa ra mức hỗ trợ tài chính khi sinh con, như đề xuất 2 triệu đồng/trường hợp là một tín hiệu tích cực trong bối cảnh cần khuyến khích mức sinh.
Tuy nhiên, ông Cử cho rằng, điều quan trọng hơn là chính sách phải được thiết kế một cách hợp lý, tránh dàn trải và đảm bảo đúng mục tiêu. Cụ thể, chính sách dân số không chỉ đơn thuần là hỗ trợ tài chính mà còn phải giải quyết bài toán dài hạn về cơ cấu dân số. Do đó, việc xác định đúng đối tượng thụ hưởng là yếu tố then chốt.
GS.TS Nguyễn Đình Cử, nguyên Viện trưởng Viện Dân số và các vấn đề xã hội – Đại học Kinh tế quốc dân. Ảnh: Gia Khiêm
“Nếu quy định không rõ ràng, có thể dẫn đến tình trạng áp dụng thiếu thống nhất giữa các địa phương hoặc phát sinh những trường hợp ngoài dự kiến. Cùng với đó, cần làm rõ mối quan hệ giữa các chính sách hiện hành với quy định mới trong Dự thảo Nghị định hướng dẫn thi hành Luật Dân số. Nếu không có sự đồng bộ, chính sách có thể bị chồng chéo, gây khó khăn trong quá trình thực thi cũng như làm giảm hiệu quả khuyến sinh”, GS Cử nói.
Xu hướng lười đẻ ngày càng lan rộng
Đồng quan điểm trên, trao đổi với PV Dân Việt, GS.TS Hoàng Bá Thịnh, chuyên gia nghiên cứu Gia đình và Giới cho rằng, hiện nay, nhiều cặp vợ chồng trẻ chỉ sinh 1 con, chưa kể không ít thanh niên không muốn lập gia đình.
Độ tuổi kết hôn muộn thì chất lượng dân số tương lai cũng bị ảnh hưởng rất nhiều, thậm chí dẫn đến vô sinh thứ phát, nhiều người lại phải thêm gánh nặng “kiếm tiền để sinh con” rồi lại “kiếm tiền nuôi con”. Xu hướng phụ nữ lười kết hôn, nam giới muộn lấy vợ thì việc đẻ 2-3 con càng là sự xa vời.
Bé sơ sinh chào đời tại Bệnh viện Sản nhi tỉnh Quảng Ninh. Ảnh: BVCC
Chuyên gia dân số cho rằng, xu hướng lười đẻ sẽ ngày càng lan rộng và khó có thể ngăn chặn, càng khó để khuyến sinh trở lại, cho dù có bỏ chính sách về quy định số con. Nguyên nhân lười sinh con có nhiều nhưng gánh nặng lớn nhất chính là áp lực của cuộc sống.
Giới trẻ có nhu cầu phát triển cá nhân hoặc buộc phải phấn đấu để có được thu nhập đủ sống. Bên cạnh đó, chi phí sinh hoạt trong xã hội, chi phí nuôi dạy con cũng ngày càng cao. Sự thay đổi xã hội này cũng đã ảnh hưởng đến khái niệm “trẻ cậy cha, già cậy con”.
“Quan trọng là chính sách liên quan đến dịch vụ xã hội như: chăm sóc sức khoẻ, giáo dục trẻ em, cơ sở dịch vụ y tế, giáo dục, nhà ở… Gánh nặng chi phí dịch vụ an sinh xã hội lớn. Nếu không giải quyết được những gánh nặng kinh tế lớn như thế thì việc hỗ trợ sinh con như muối bỏ biển”, GS Thịnh nhấn mạnh.
GS.TS Nguyễn Đình Cử cũng đề nghị cân nhắc kỹ các trường hợp đặc thù. Việc mở rộng đối tượng thụ hưởng cần đi kèm với đánh giá đầy đủ về nguồn lực, tránh tình trạng chính sách ban hành nhưng không đủ khả năng triển khai trên thực tế.
“Chính sách phải đảm bảo công bằng, đúng quy định pháp luật và phù hợp với điều kiện thực tiễn. Quan trọng nhất là phải hướng tới nhóm cần khuyến khích sinh con, thay vì áp dụng một cách dàn trải”, ông Cử nhấn mạnh.
Về mức hỗ trợ 2 triệu đồng khi sinh con, cơ quan soạn thảo đề xuất cần quy định rõ hơn về đối tượng áp dụng, cụ thể là các nhóm đã được nêu trong luật. Việc này nhằm hạn chế cách hiểu khác nhau giữa các địa phương khi triển khai.
Từ các số liệu đánh giá, đại diện Cục Dân số cho biết, số lượng đối tượng thụ hưởng chính sách thực tế không lớn. Chẳng hạn, nhóm phụ nữ thuộc dân tộc rất ít người có số sinh mỗi năm khoảng 550 trường hợp, trong đó số người đáp ứng đầy đủ các điều kiện để hưởng chính sách chỉ chiếm khoảng 30%.
Do đó, cơ quan soạn thảo đề xuất cho phép các đối tượng đủ điều kiện được hưởng đồng thời nhiều chính sách hỗ trợ, thay vì chia nhỏ theo từng tiêu chí. Cách tiếp cận này vừa đảm bảo tính khuyến khích, vừa không tạo áp lực lớn lên ngân sách nhà nước. Ngoài ra, các phương án chi trả và cân đối nguồn lực đã được tính toán kỹ lưỡng, có sự tham gia thẩm định của Bộ Tài chính, nhằm đảm bảo tính khả thi khi chính sách đi vào thực tiễn.
Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!