Blog

  • B:ắt giữ đối tượng Phạm Văn Thoại

    Phạm Văn Thoại lợi dụng việc chơi game để tiếp cận và thực hiện hành vi giao cấu với một bé gái tại Đồng Tháp. Sau vụ việc, Thoại rời khỏi địa phương và tới TP.HCM để lẩn trốn.

    Chuyên trang Đời sống & Pháp luật ngày 20/3/2026 đưa tin: “Bắt giữ đối tượng truy nã Phạm Văn Thoại”, nội dung cụ thể như sau: 

    Ngày 20/3, Công an phường Phú Mỹ (TP.HCM) đã bắt giữ thành công đối tượng truy nã Phạm Văn Thoại (SN 1995, ngụ tỉnh Cà Mau) về tội “QH với người từ đủ 13 tuổi đến 16 tuổi” theo quy định của pháp luật.

    Theo điều tra, vào đầu năm 2023, thông qua việc chơi game trên Internet, Phạm Văn Thoại đã làm quen với một em gái sinh năm 2008 tại phường Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp.

    Bắt giữ đối tượng truy nã Phạm Văn Thoại- Ảnh 1.

    Đối tượng Phạm Văn Thoại bị bắt giữ

    Sau thời gian liên lạc, đến ngày 22/3/2023, cả 2 hẹn gặp tại khu vực chợ Đất Sét, xã Mỹ An Hưng B, huyện Lấp Vò. Lợi dụng sự nhẹ dạ, thiếu hiểu biết của nạn nhân, đối tượng Phạm Văn Thoại đã thực hiện hành vi vi phạm pháp luật.

    Sau khi vụ việc bị phát hiện, ngày 18/8/2023, cơ quan chức năng đã ra quyết định khởi tố bị can đối với Phạm Văn Thoại. Tuy nhiên, đối tượng không chấp hành, bỏ trốn khỏi địa phương và bị truy nã vào ngày 11/12/2023.

    Bằng các biện pháp nghiệp vụ, công an đã xác định và bắt giữ Phạm Văn Thoại khi đang lẩn trốn tại phường Phú Mỹ (TP.HCM); đồng thời di lý về Đồng Tháp để phục vụ công tác điều tra.

    Báo Lao động cũng đưa tin: “Bắt giữ đối tượng bị truy nã vì hành vi vi phạm pháp luật với người dưới 16 tuổi”, cho biết nội dung cụ thể như sau: 

    Bắt giữ đối tượng bị truy nã vì giao cấu với người dưới 16 tuổi
    Đối tượng lẩn trốn lệnh truy nã bị bắt giữ trên địa bàn phường Phú Mỹ. Ảnh: CAPM

    Ngày 20.3, Công an phường Phú Mỹ (TPHCM) cho biết đã phát hiện, bắt giữ đối tượng bị truy nã về tội “QH với người từ 13 đến dưới 16 tuổi” đang lẩn trốn trên địa bàn để điều tra xử lý.

    Trước đó, từ năm 2023, thông qua việc chơi game online, Phạm Văn Thoại (sinh năm 1995, ngụ tỉnh Cà Mau) đã làm quen với bé gái sinh năm 2008 (ngụ phường Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp). Sau thời gian liên lạc qua lại, ngày 22.3.2023, cả hai hẹn gặp tại khu vực chợ Đất Sét, xã Mỹ An Hưng B, huyện Lấp Vò. Lợi dụng sự thiếu hiểu biết của nạn nhân, đối tượng đã thực hiện hành vi vi phạm pháp luật.

    Sau khi vụ việc bị phát hiện, ngày 18.8.2023, cơ quan chức năng đã ra quyết định khởi tố đối với Phạm Văn Thoại để điều tra, nhưng đối tượng không chấp hành và bỏ trốn khỏi địa phương. Ngày 11.12.2023, đối tượng bị cơ quan chức năng truy nã.

    Bằng các biện pháp nghiệp vụ, lực lượng Công an phường Phú Mỹ đã xác định và tiến hành bắt giữ đối tượng. Hiện đối tượng Phạm Văn Thoại đã được di lý về tỉnh Đồng Tháp để phục vụ công tác điều tra.

    Giá xăng dầu hôm nay 11/4: Bảng giá xăng dầu Petrolimex, PVOIL, Mipec, Thalexim

    Giá xăng dầu hôm nay 11/4/2026 lúc 4h15 sáng. Bảng giá xăng dầu hôm nay 11/4/2026 từ Petrolimex, PVOIL, Mipecorp, Thalexim …

    Giá xăng dầu hôm nay 11.4: Đồng loạt giảm mạnh

    Giá xăng dầu hôm nay 11.4: Giá dầu thế giới giảm mạnh. Dầu WTI về dưới 97 USD/thùng; dầu Brent về mốc 95 USD/thùng….

    Giá xăng dầu hôm nay 11.4.2026: Dầu diesel giảm kỷ lục 12.000 đồng/lít trong tuần

    Giá dầu thế giới tiếp tục giảm nhẹ trước thềm đàm phán ngừng bắn giữa Mỹ và Iran, dự kiến diễn ra hôm nay (11.4). Nếu đàm phán thành…

    Giá vàng hôm nay 11/4: Giá vàng trong nước giảm 300.000 đồng/lượng

    -Giá vàng hôm nay, sáng ngày 11/4 (theo giờ Việt Nam), giá vàng SJC trong nước giảm 300.000 đồng/lượng, niêm yết ở mức 169,4 – 172,4 triệu đồng/lượng (mua…

    Cập nhật giá vàng sáng 11.4: Vàng trong nước đối diện nguy cơ sụt giảm

    Cập nhật giá vàng sáng 11.4: Vàng thế giới đêm qua giảm mạnh, có thể kéo vàng trong nước giảm theo khi mở cửa phiên giao dịch mới….

    Xôn xao thông tin cụ bà ở Hà Nội “bị nhốt trong nhà của mình”, con đưa cơm qua cửa sổ: Chính quyền nói gì?

    Lãnh đạo UBND xã Nội Bài, TP. Hà Nội đã cung cấp thông tin cụ thể, đầy đủ về sự việc đang nhận được sự quan tâm của dư…

    Bộ Nội vụ: Lịch nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương và 30/4 – 1/5 theo đúng quy định

    Bộ Nội vụ cho biết lịch nghỉ lễ dịp Giỗ Tổ Hùng Vương và 30/4 – 1/5 sẽ được thực hiện theo đúng quy định của Bộ luật Lao…

    Bộ Nội vụ chốt phương án không nghỉ liền 9 ngày dịp Giỗ Tổ, 30/4 và 1/5

    Bộ Nội vụ khẳng định không có phương án hoán đổi ngày làm việc để kéo dài kỳ nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương, 30/4 và 1/5 năm 2026…

    Gia Lai: Phát hiện nhiều thi thể cháy xém trong ngôi nhà ở Cát Tiến

    Từ tin báo của người dân, lực lượng công an phát hiện nhiều thi thể cháy xém trong một nhà ở xã Cát Tiến, tỉnh Gia Lai….

    Giá xăng dầu hôm nay 11.4: Đồng loạt giảm mạnh

    Giá xăng dầu hôm nay 11.4: Giá dầu thế giới giảm mạnh. Dầu WTI về dưới 97 USD/thùng; dầu Brent về mốc 95 USD/thùng….

    Nạn nhân tử vong sau tai nạn ở TPHCM là thầy thuốc ưu tú, từng làm giám đốc bệnh viện

    Công an TPHCM xác định danh tính nạn nhân là ông Đinh Thanh Hưng, thầy thuốc ưu tú, từng là Giám đốc Bệnh viện quận Tân Phú trước đây….

    Giá xăng dầu hôm nay 11/4: Dầu thế giới hạ nhiệt, trong nước duy trì mức thấp

    Giá xăng dầu hôm nay (11/4) ghi nhận dầu thô trên thị trường quốc tế giảm trước thềm đàm phán Mỹ-Iran. Trong nước, giá xăng dầu duy trì mức…

  • Vợ qua đời 3 năm, cả 2 bên gia đình nội – ngoại đều muốn tôi kết h ô n với em gái vợ

    Vợ tôi m ấ t được 3 năm, mẹ vợ và gia đình tôi đều muốn tác thành tôi cho em gái ruột của vợ.

    Thực tình tôi đang rất khó xử, mong mọi người lắng nghe và cho tôi lời khuyên.

    Tôi năm nay 41 tuổi, là giám đốc một công ty về thiết bị nhà bếp, chủ yếu là kinh doanh bếp từ.

    Tôi và vợ là mối tình đầu của nhau, chúng tôi sinh ra ở làng quê nghèo.

    Sau khi kết h/ôn, hai vợ chồng tôi dắt díu nhau lên Hà Nội thuê nhà, cố gắng làm lụng lấy chút vốn.

    Không có bằng cấp, chúng tôi chỉ lao động chân tay, một lúc làm 2-3 công việc, chẳng nề hà vất vả.

    Vợ tôi ngày bán hàng rong, tối đến lại mở quán trà đá, tôi thì làm công nhân, rồi tiếp thị thuốc, nhân viên bán hàng…

    Cứ có việc gì hợp pháp ra tiền là hai vợ chồng lại nhận làm.

    Chúng tôi ở trọ trong căn nhà chỉ khoảng hơn 15m2, chi tiêu tằn tiện, có bao nhiêu tiền lại tích cóp để dành

    May mắn đến khi một lần tôi xin được việc vào công ty chuyên phân phối bếp từ nhập khẩu.

    Nói là công ty nhưng chỉ có 2 nhân viên là tôi và một lái xe.

    Hơn 10 năm trước, bếp từ không quá phổ biến như bây giờ. Tôi vừa là nhân viên bê vác, vừa giao hàng rồi nhập kho, phân phối…

    Tính tôi chăm chỉ, thật thà và chịu khó nên anh chị chủ rất tin tưởng, thu nhập của tôi vì thế cũng dần tốt lên, ngoài lương cứng, tôi còn được anh chị thưởng % theo doanh thu.

    Năm 2011, khi chung cư ở Hà Nội bắt đầu xây dựng nhiều, nhu cầu về bếp từ cũng tăng lên, tôi cũng có kinh nghiệm trong lĩnh vực này nên quyết định tách ra làm riêng.

    Thời gian đầu, anh chị chủ còn tạo điều kiện cho tôi nhập hàng mà chưa phải ứng tiền ngay.

    Công việc may mắn thuận lợi, ngày một phát triển, cuộc sống của hai vợ chồng cũng đỡ vất vả hơn.

    Vợ tôi là người nhanh nhẹn, chu toàn và thu vén gia đình rất tốt.

    Tiền kiếm được bao nhiêu, tôi luôn yên tâm giao cho cô ấy quản lý.

    Vợ thường dành một phần lo cho con cái học tập, gửi hỗ trợ gia đình hai bên, còn lại bao nhiêu cô ấy tiết kiệm gom góp và mua hết vào bất động sản.

    Nhờ thế ngoài lợi nhuận thu được từ kinh doanh, vợ chồng tôi cũng có số lời lớn từ đất đai và tiền cho thuê nhà.

    Hơn 10 năm lập nghiệp ở Hà Nội, chúng tôi từ tay trắng cũng đã có sự nghiệp riêng, điều mừng nhất là hai vợ chồng cũng đã xây dựng được nhà cửa khang trang cho bố mẹ hai gia đình ở quê, hàng tháng cũng gửi tiền chu cấp đều đặn cho ông bà.

    Hai con trai của tôi, bạn đầu học lớp 9, bạn thứ 2 học lớp 6 cũng rất ngoan ngoãn, học giỏi.

    Vợ chồng tôi dù công việc kinh doanh bận rộn nhưng luôn có những nguyên tắc riêng dành cho nhau để duy trì tình cảm.

    Với tôi, ngoài tình yêu dành cho vợ, đó còn là tình nghĩa, tình thân, thứ tình cảm gắn bó đồng hành cùng nhau từ thời cơ hàn nên rất trân trọng.

    Tôi những tưởng cuộc sống của mình sau những thử thách, vất vả, thăng trầm cuối cùng cũng được hạnh phúc, an nhàn.

    Thế nhưng, cuộc đời không bao giờ như chúng ta nghĩ, ông trời luôn có những thử thách bất ngờ.

    Cách đây 3 năm, vợ tôi phát hiện ung thư phổi đã di căn. Đó là cú sốc tôi không bao giờ quên.

    Cả hai vợ chồng đều suy sụp, đau khổ.

    Để hỗ trợ chăm sóc vợ, tôi nhờ Hương – em gái cô ấy lúc đó vừa tốt nghiệp đại học đến ở cùng.

    Thời gian vợ tôi bị bệnh phải điều trị ở viện, tôi bên cạnh săn sóc, còn Hương thì giúp tôi thu vén nhà cửa, lo cho hai đứa trẻ.

    Hương còn trẻ nhưng tháo vát, nhanh nhẹn. Nhờ thế, giai đoạn khó khăn nhất của cả gia đình tôi cũng đỡ được phần nào vất vả.

    Một năm sau khi vợ tôi mất, Hương vẫn ở lại nhà tôi.

    Hàng ngày, Hương thay vợ tôi làm những công việc như trước đây khi còn sống vợ tôi vẫn làm.

    Sáng cô ấy dậy sớm nấu ăn sáng, là quần áo cho tôi và bọn trẻ, đưa chúng ra điểm xe đưa đón đến trường…

    Bọn trẻ nhà tôi quấn quít yêu thương, từ bé luôn gọi Hương là mẹ.

    Thú thật, có cô ấy ở nhà, không khí gia đình tôi cũng bớt lạnh lẽo, trống trải; bữa cơm nào cũng nóng sốt, đủ món ngon.

    Vì thế, khi cô ấy đề xuất dọn ra ở riêng, tôi và bọn trẻ cũng đề nghị cô cứ ở lại căn nhà này, việc nhà nếu vất vả tôi sẽ thuê thêm giúp việc.

    Mới đây, mẹ vợ tôi có từ quê lên thăm các cháu ngoại, cũng là tiện việc cúng giỗ cho vợ tôi. Khi chỉ có hai mẹ con, bà nhìn tôi hỏi thẳng: “Con thấy cái Hương thế nào?”.

    Trong khi tôi còn chưa hiểu hết hàm ý trong câu nói của bà thì mẹ tôi đã từ tốn nói đại ý:

    Nếu tôi chưa tìm được người phụ nữ phù hợp hãy để Hương thay vợ tôi chăm sóc bọn trẻ.

    Bà nói, đây cũng là nguyện vọng của vợ tôi trước khi qua đời.

    “Trước khi vợ con mất, nó có tâm sự với mẹ và cái Hương, điều nó lo lắng trăn trở nhất là bọn trẻ và con.

    Con là một người chồng, người cha tốt.

    Vợ con cũng lo không có người phụ nữ nào có thể yêu bọn trẻ, tốt với bọn trẻ thật tâm như người trong gia đình”, mẹ vợ tôi nói.

    Không chỉ có mẹ vợ tôi, bố mẹ tôi cũng mong muốn tác thành cho tôi và Hương.

    Mẹ tôi tâm sự, lên nhà tôi ở, nhìn thấy Hương quán xuyến gia đình, chăm sóc bọn trẻ, bà rất yên tâm.

    Thú thực là tôi chưa bao giờ từng nghĩ đến chuyện này.

    Dù sao, Hương cũng là em gái ruột của vợ tôi.

    Nghĩ lại, tôi cũng nhận thấy, thái độ gần đây của Hương có phần khác so với trước đó, không giống với sự quan tâm của em gái, dành cho một người anh.

    Cô ấy thường để ý sở thích ăn uống của tôi, nhắc nhở tôi giữ gìn sức khoẻ, mang áo ấm khi đi ra ngoài hay tiếp khách…

    Tôi và Hương cũng có một buổi nói chuyện.

    Cô ấy cho biết, trước đây tình cảm dành cho tôi hoàn toàn là tình cảm anh – em.

    Gần đây, khi ở chung nhà, tiếp xúc nhiều với tôi và bọn trẻ, bản thân cô ấy rất quý trọng con người tôi. “Em thương bọn trẻ nên sẵn sàng mở lòng”, Hương nói.

    Một người anh của tôi khi biết chuyện cũng có khuyên tôi, cần suy nghĩ thấu đáo.

    Về lý thì tôi và Hương không có quan hệ huyết thống, vợ tôi cũng đã qua đời.

    Nếu cả hai thực sự có tình cảm thì cũng cho nhau một cơ hội.

    Tuy nhiên, tôi cũng sẽ phải sẵn sàng đối mặt với dư luận, khi chuyện anh rể kết hôn với em vợ dù sao nhiều người cũng khó chấp nhận.

    “Thực tình, cậu có tiền, có công danh, việc tìm một người phụ nữ để kết hôn không khó.

    Tuy nhiên, để tìm một người vừa có tình cảm với cậu, vừa bao dung, yêu thương bọn trẻ thì không dễ.

    Đôi khi, vì cậu có tiền nên để tìm một người thật lòng càng khó hơn.

    Tôi nghĩ bản thân Hương trong thời gian ở nhà cậu, chăm sóc bọn trẻ đã nảy sinh tình cảm với cậu nên mới bật đèn xanh như vậy…

    Không thì hãy cứ cho nhau một cơ hội”, người anh này nói.

    Tôi không biết có nên theo ý của mọi người, mở lòng cho Hương một cơ hội hay không?

    Xét trong hoàn cảnh của tôi, thì nếu kết hôn, Hương sẽ là người thiệt thòi hơn.

    Cô ấy còn trẻ, chưa lập gia đình, ngoại hình xinh xắn, tính tình hiền lành.

    Trong khi tôi dù có điều kiện kinh tế nhưng cũng đã có một đời vợ, lại thêm gánh nặng nuôi con, quán xuyến gia đình hai bên.

    Thời gian này, tôi với Hương vẫn bình thường, chúng tôi chưa có gì vượt quá giới hạn.

    Có điều, Hương quan tâm, chủ động hỏi thăm tôi nhiều hơn trước.

    Tôi cũng lo, nếu chuyện tình cảm của tôi và Hương không đi đến đâu, thì sau này liệu rằng anh em gặp nhau có khó xử hay không?.

    Xin cho tôi lời khuyên!

  • Chàng trai có cái tên ngắn nhất Việt Nam, ai nghe lần đầu cũng nghĩ là đùa

    Chàng trai mang tên chỉ 2 ký tự, được xem là người có cái tên ngắn nhất Việt Nam, bị hàng triệu người gọi tên mỗi ngày

    Theo Thời báo Văn học nghệ thuật có bài Chàng trai có cái tên ngắn nhất Việt Nam, ai nghe lần đầu cũng nghĩ là đùa. Nội dung như sau:

    Trong cuộc đời mỗi người, cái tên không đơn thuần chỉ là một chuỗi ký tự – đó là dấu ấn cá nhân, gắn liền với danh tính, các loại giấy tờ, thủ tục hành chính, và đôi khi còn ảnh hưởng đến tâm lý cũng như cuộc sống thường nhật. Việc mang một cái tên quá khác biệt hoặc độc lạ đôi khi khiến chủ nhân rơi vào những tình huống “dở khóc dở cười”.

    Điển hình cho trường hợp này là câu chuyện của một chàng trai sinh năm 1991, đến từ một tỉnh miền Trung, với cái tên được xem là độc nhất vô nhị – chỉ vỏn vẹn hai ký tự: OK.

    Hình ảnh giấy phép lái xe của nam thanh niên có cái tên ngắn nhất Việt Nam
    Hình ảnh giấy phép lái xe của nam thanh niên có cái tên ngắn nhất Việt Nam

    Cái tên ngắn đến mức khó tin này nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Nhiều người còn cho rằng, đây có thể là cái tên ngắn nhất Việt Nam từ trước đến nay. Không ít bình luận bày tỏ sự bất ngờ xen lẫn thích thú, bởi “OK” trong tiếng Anh vốn mang nghĩa đồng ý hoặc chấp thuận – khiến cái tên vừa đơn giản, vừa gây ấn tượng mạnh mẽ ngay từ lần đầu nghe thấy.

    Anh OK chia sẻ rằng cha mẹ đặt tên cho anh với hy vọng khi lớn lên, con trai sẽ luôn gặp thuận lợi, suôn sẻ trong mọi việc và bất cứ điều gì anh làm đều sẽ nhận được sự “đồng ý”. Chính vì vậy, họ đã quyết định đặt tên anh là “OK”. Cái tên này khiến nhiều người phải ngạc nhiên vì sự đặc biệt của nó. Với độ ngắn gọn và ấn tượng, có lẽ không ai có thể phủ nhận rằng nếu xếp hạng, cái tên “OK” sẽ đứng đầu trong số những cái tên ấn tượng.

    Mặc dù sở hữu cái tên độc đáo, ngắn gọn, nhưng anh OK không ít lần gặp phải tình huống dở khóc dở cười. Thời còn đi học, tên của anh thường xuyên là chủ đề bàn tán trong lớp.

     “Các bạn thường nói tên mình chẳng giống người Việt Nam, rồi họ đem cái tên ‘OK’ của mình ra để trêu chọc. Còn các thầy cô giáo, mỗi khi không biết gọi ai lên bảng kiểm tra bài cũ, họ sẽ lật sổ điểm và tìm ai có tên đặc biệt để gọi lên. Đương nhiên, tôi là người thường xuyên được gọi vì trong lớp chẳng ai có tên đặc biệt như ‘OK’ cả,” nam thanh niên này chia sẻ.

    Chàng trai gặp phải không ít tình huống dở khóc dở cười vì cái tên của mình
    Chàng trai gặp phải không ít tình huống dở khóc dở cười vì cái tên của mình

    Tên “Ok” không chỉ là một từ phổ biến mà người Việt thường sử dụng hàng ngày để diễn đạt sự đồng ý, mà còn được biết đến rộng rãi trên toàn cầu. Đây là một từ quen thuộc không chỉ ở Việt Nam mà còn xuất hiện ở nhiều quốc gia trên thế giới. Vì vậy, không ngoa khi nói rằng tên “OK” của anh chàng đã được hàng triệu người sử dụng trên toàn thế giới.

    Mặc dù đã gặp không ít tình huống trớ trêu liên quan đến tên gọi của mình, nhưng theo thời gian, anh OK đã dần quen thuộc và chấp nhận cái tên mà cha mẹ đã đặt. Anh không còn cảm thấy tự ti nữa, ngược lại, anh luôn tự hào về việc sở hữu một cái tên độc đáo như vậy.

    Theo báo Người đưa tin ngày 9/8 có bài Mẹ định đặt tên cho con là Nguyễn Thù Hận, nhân viên tư pháp sửa thành tên cực hay, đứa trẻ giờ rất thành đạt. Nội dung như sau:

    Tên được ghi trên giấy khai sinh sẽ đi theo đứa trẻ đến suốt cuộc đời. Chính vì thế, có thể nói, “tên gọi” có quyết định khá lớn đến sự trưởng thành, thành công hay thất bại của đứa bé ấy.

    Chính vì thế, khi đặt tên cho con, cha mẹ nên tránh đặt những cái tên có ý nghĩa không hay, dễ gây hiểu lầm hoặc mang ý nghĩa tiêu cực.

    Ảnh minh họa

    Mới đây, từ một bài đăng của một tài khoản mạng xã hội bất ngờ trở thành đề tài gây xôn xao trong cộng đồng các ông bố bà mẹ, thậm chí là những người lớn tuổi.

    Theo chia sẻ, bức ảnh chụp màn hình tivi của một phòng khám đang đến lượt người có tên là Nguyễn Hận Hoài.

    Cái tên vừa lạ vừa đem lại cảm giác không mấy vui cho mỗi người khi đọc lên. Do đó ai cũng đoán, chắc chắn người sở hữu cái tên này cũng gặp ít nhiều tình huống “éo le” chỉ vì cái tên của mình.

    Ngay phía dưới bài đăng, một tài khoản khác có tên emThi… cũng chia sẻ một câu chuyện thực tế mà cô biết xung quanh chủ đề này.

    Cư dân mạng này viết: “Hồi ba mình làm ở xã, có cô kia cũng lên xã đặt tên con Nguyễn Thù Hân. Tuy nhiên ba mình sửa thành Thu Hân rồi nói máy đánh lỗi không có dấu, mà có dấu đỏ rồi nên không sửa được đâu”.

    Thật bất ngờ đứa trẻ được nhân viên Tư pháp của xã cố tình sửa tên dùm giờ đây đã có một tương lai rất tươi sáng.

    “Anh đó bây giờ thành đạt dữ lắm, thỉnh thoảng hay ghé nhà mình cảm ơn ba mình vì ông đã cứu cuộc đời anh, dù cái tên đôi phần giống con gái”.

    Cư dân mạng này cũng cho rằng “đừng để hận thù làm mờ mắt, ảnh hưởng đến tương lai của một đứa trẻ và cái tên rất quan trọng, nó theo con người đến lúc ra đi”.

    Ảnh minh họa

    Trên thực tế cũng có không ít những câu chuyện tương tự như vậy, khi cha mẹ, người lớn đi đặt tên cho trẻ thường mắc phải nhiều sai lầm dẫn đến những đứa trẻ gặp khó khăn trong cuộc sống chỉ vì cái tên.

    Do đó, các bậc cha mẹ nên lưu ý những điều CẤM KỴ khi đặt tên cho con:

    – Về âm vần: Kiểm tra âm vần và cách phát âm của tên để đảm bảo rằng tên gọi dễ nghe và không gây khó khăn trong việc phát âm. Một cái tên hài hòa sẽ giúp trẻ tự tin hơn khi giao tiếp.

    – Tránh những tên gọi kém thẩm mỹ: Cẩn thận với việc kết hợp các tên có thể tạo ra những cái tên không phù hợp hoặc khó nghe. Tên của con nên mang tính thẩm mỹ và không gây nhầm lẫn.

    – Thể hiện sự gắn kết gia đình: Tên có thể thể hiện sự kết nối giữa các thế hệ trong gia đình. Đặt tên dựa trên tên bố mẹ giúp trẻ hiểu rõ nguồn gốc và giá trị gia đình, tạo cảm giác gắn bó hơn.

    – Tham khảo ý kiến của gia đình: Tham khảo ý kiến từ ông bà, người thân trong gia đình có thể mang lại những góc nhìn mới và những gợi ý hữu ích. Họ có thể giúp bạn lựa chọn tên phù hợp với truyền thống gia đình.

    Ảnh minh họa

    – Tránh những tên gọi được truyền từ thế hệ trước: Cân nhắc tránh đặt tên trùng lặp với những người trong gia đình hoặc những cái tên đã trở nên phổ biến, để tạo sự độc đáo cho trẻ.

    – Tương lai của trẻ: Hãy nghĩ đến cách mà cái tên sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của trẻ trong tương lai. Một cái tên phù hợp có thể tạo điều kiện thuận lợi cho trẻ trong học tập, công việc và các mối quan hệ xã hội.

    – Thể hiện văn hóa và truyền thống: Đảm bảo rằng tên mà bạn chọn không vi phạm các chuẩn mực văn hóa và truyền thống của gia đình hoặc cộng đồng. Điều này sẽ giúp trẻ cảm thấy tự hào về tên gọi của mình.

  • Gọi Con Dâu Cũ Đến Đám Cưới Để Sỉ Nhục – Mẹ Chồng Chết Lặng, Khi Cô Xuất Hiện Là Thiếu Uý

    Thiệp cưới màu đỏ được gửi đến phòng trọ của Mai Anh đúng một buổi chiều mưa. Trên phong bì, nét chữ nắn nót mà Mai Anh nhận ra ngay: bà Hạnh – mẹ chồng cũ của cô.

    Kính mời chị Mai Anh đến dự lễ thành hôn của Tuấn và Ngọc…

    Mai Anh đọc đến đó thì bàn tay siết chặt, giấy thiệp nhăn lại. Cô và Tuấn đã ly hôn hơn hai năm, sau quãng thời gian cô bị coi như “đàn bà vô phúc”: hiếm muộn, nghèo, lại “không biết điều”. Ngày cô xách vali ra khỏi nhà chồng, bà Hạnh còn đứng ở cửa, nói đủ to để hàng xóm nghe:
    — “Cút đi cho sạch nhà. Để xem ra ngoài đời ai thèm loại như cô!”

    Giờ bà ta lại mời cô đi đám cưới của chồng cũ, mời đàng hoàng, còn ghi rõ: “Mong chị đến chung vui và chứng kiến hạnh phúc mới của Tuấn.”

    Mai Anh hiểu ngay. Đây không phải lời mời. Đây là cái bẫy. Một cái bẫy để bà Hạnh có dịp “kết sổ” bằng một màn sỉ nhục trước họ hàng. Cô tưởng mình đã chai lì, nhưng cổ họng vẫn nghẹn.

    Bạn cùng phòng hỏi:
    — “Đi không?”
    Mai Anh lắc đầu theo phản xạ, rồi lại dừng. Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt Tuấn lúc ký giấy ly hôn: lảng tránh, im lặng, để mẹ nói thay. Cô đã khóc đến kiệt sức, không phải vì mất chồng, mà vì cảm giác bị đẩy ra như món đồ lỗi.

    Đêm đó, Mai Anh không ngủ. Cô không muốn bị lôi ra làm trò cười, nhưng cũng không muốn mãi trốn chạy. Cô quyết định đi. Không phải để níu kéo, càng không phải để chứng minh mình “hơn ai”. Cô đi để kết thúc.

    Ngày cưới, nhà hàng rực rỡ đèn. Ở sảnh, bà Hạnh đứng tiếp khách, miệng cười nhưng mắt sắc như dao. Nhìn thấy Mai Anh bước vào, bà ta nhếch môi:
    — “Ồ, cũng dám đến à? Tôi tưởng cô bận chạy chợ.”

    Tiếng cười khúc khích quanh đó vang lên. Mai Anh bình thản, chỉ đáp:
    — “Con đến chúc mừng.”

    Bà Hạnh liếc từ đầu đến chân cô, cố tìm dấu hiệu tơi tả để được hả hê. Nhưng Mai Anh hôm nay gọn gàng, tóc búi thấp, áo sơ mi trắng cài kín. Cô không trang điểm đậm, không cố nổi bật. Chính sự điềm tĩnh ấy làm bà Hạnh khó chịu.

    Chưa kịp nói thêm, ngoài cửa sảnh bỗng vang lên tiếng phanh xe. Một chiếc ô tô quân đội dừng lại. Hai người đàn ông mặc quân phục bước vào, nghiêm trang. Cả sảnh chững lại như bị ai đó bấm nút tắt âm.

    Đi đầu là một cô gái trẻ trong quân phục chỉnh tề, cầu vai sáng rõ. Cô đứng thẳng, ánh mắt nghiêm nhưng không lạnh. Người ta xì xào:
    — “Thiếu uý kìa… ai vậy?”

    Bà Hạnh chết lặng khi cô gái ấy dừng ngay trước mặt Mai Anh, giơ tay chào theo điều lệnh:
    — “Báo cáo chị, em đến đúng giờ.”

    Mai Anh khẽ gật đầu. Và lần đầu tiên, nụ cười thoáng qua trên môi cô khiến bà Hạnh thấy… lạnh sống lưng.

    Bà Hạnh cố lấy lại bình tĩnh, cười gượng:
    — “Ơ… đây là…?”

    Cô thiếu uý quay sang, giọng rõ ràng:
    — “Tôi là Thiếu uý Trần Thuỳ Dương, công tác tại đơn vị… Hôm nay tôi đi cùng đồng chí để dự lễ cưới theo lời mời của chị Mai Anh.”

    Cả sảnh nhà hàng rì rầm như ong vỡ tổ. Trong những đám cưới, sự xuất hiện của quân phục đã đủ gây chú ý, huống chi lại là một nữ sĩ quan trẻ, phong thái đĩnh đạc. Bà Hạnh nhìn Mai Anh, như muốn hỏi: Cô đang giở trò gì?

    Mai Anh không đáp ngay. Cô chỉ đưa tay nhận chiếc túi quà từ Thuỳ Dương, đặt lên bàn tiếp khách. Trên túi quà có dòng chữ nhỏ: “Chúc mừng tân hôn.”

    Ở góc phòng, Tuấn đã kịp nghe động. Anh ta bước ra, mặt thoáng tái:
    — “Mai Anh… em… đến thật à?”

    Tuấn vẫn vậy: giọng nhỏ, ánh mắt né tránh. Mai Anh nhìn thẳng:
    — “Anh gửi thiệp mời, em đến. Chỉ thế thôi.”

    Bà Hạnh chen vào, cười mỉa:
    — “Đến chúc mừng hay đến phá? Cô dẫn cả người của… quân đội đến làm gì? Đám cưới nhà tôi không cần phô trương.”

    Thuỳ Dương giữ lễ:
    — “Thưa bác, chúng cháu đến với tư cách khách mời. Không có ý gây ảnh hưởng.”

    Nhưng bà Hạnh không buông. Bà ta quay sang vài người họ hàng, giọng vừa đủ lớn:
    — “Nó ngày trước bám nhà tôi, ăn bám con tôi. Giờ chắc thất nghiệp nên kiếm chuyện. Mọi người coi chừng nhé.”

    Một vài tiếng cười vang lên, rồi ngập ngừng tắt khi thấy Thuỳ Dương vẫn đứng nghiêm. Mai Anh thở ra, giọng bình tĩnh đến lạ:
    — “Con không đến để tranh luận chuyện cũ. Nhưng bác nói sai, con cần đính chính.”

    Bà Hạnh bật cười:
    — “Đính chính? Cô có gì mà đính chính?”

    Mai Anh nhìn quanh, rồi nhẹ nhàng:
    — “Hồi còn làm dâu, con đi làm văn phòng, lương không cao nhưng con tự chi trả phần lớn sinh hoạt của hai vợ chồng. Sổ tiết kiệm con góp cùng anh Tuấn, bác giữ. Tiền hồi môn của con, bác cũng giữ. Con không đòi lại khi ly hôn, vì con muốn yên.”

    Tuấn giật mình, định nói gì nhưng lại im. Bà Hạnh cau mặt:
    — “Cô nói bậy! Ai chứng?”

    Mai Anh gật đầu:
    — “Có. Con có bản sao chuyển khoản, hoá đơn, và biên bản hoà giải ly hôn. Con không muốn đưa ra, nhưng bác bắt con phải nói.”

    Cô quay sang Thuỳ Dương. Thiếu uý mở túi hồ sơ mỏng, không đưa ngay, chỉ giữ trong tay như một lời nhắc: Chúng tôi đã chuẩn bị.

    Không khí trở nên căng. Cô dâu mới Ngọc từ trong đi ra, váy trắng lấp lánh, mắt đảo nhanh:
    — “Có chuyện gì vậy anh?”

    Tuấn lúng túng. Bà Hạnh liền kéo Ngọc lại, nói như rót mật:
    — “Không có gì con. Chỉ là… người cũ đến chúc mừng thôi.”

    Mai Anh bước tới, mỉm cười với Ngọc:
    — “Chúc mừng em. Anh Tuấn là người hiền, chỉ hơi… thiếu quyết đoán. Em chịu được thì hạnh phúc.”

    Câu nói tưởng nhẹ, nhưng như một nhát cắt tinh tế. Ngọc khựng lại, nhìn Tuấn, rồi nhìn bà Hạnh.

    Bà Hạnh đỏ mặt:
    — “Cô nói vậy là ý gì?!”

    Mai Anh vẫn bình thản:
    — “Ý là: em đến đây như khách. Nhưng nếu bác muốn biến em thành trò cười, em sẽ không im nữa.”

    Rồi cô đặt món quà cưới lên bàn, nói rõ ràng:
    — “Đây là quà của em: một phong bì và một bản thỏa thuận hoàn trả. Em không lấy lãi. Em chỉ lấy lại đúng phần của em: tiền hồi môn và khoản tiết kiệm em góp.”

    Bà Hạnh sững sờ như bị tạt nước lạnh. Bà không ngờ Mai Anh lại dám nói ra giữa đám đông, lại còn có người chứng kiến. Bà ta nhìn Thuỳ Dương, bỗng cảm thấy mọi thứ không còn nằm trong tay mình nữa.

    Tuấn bước tới, giọng run:
    — “Mai Anh… em làm thế này… khó xử lắm.”

    Mai Anh nhìn anh, chậm rãi:
    — “Khó xử là cảm giác của anh. Còn danh dự là thứ em đã mất suốt hai năm nay.”

    Trong khoảnh khắc ấy, Mai Anh không còn là “con dâu cũ” bị gọi đến để sỉ nhục. Cô đứng thẳng, không cần cao giọng, mà vẫn khiến cả sảnh cưới im phăng phắc.

    Bữa tiệc bắt đầu, nhạc vẫn bật, nhưng không khí đã méo mó. Người ta ăn mà mắt liếc về phía bàn tiếp khách. Một số họ hàng của Tuấn thì thầm: “Hồi đó nghe bà Hạnh kể khác cơ mà…”

    Bà Hạnh kéo Tuấn vào một góc, nghiến răng:
    — “Con đàn bà đó định làm nhục mẹ trước thiên hạ! Con phải đuổi nó đi!”

    Tuấn nhăn nhó:
    — “Mẹ đừng làm lớn chuyện. Mai Anh… có vẻ chuẩn bị rồi.”

    Bà Hạnh càng tức:
    — “Chuẩn bị? Mẹ mới là người chuẩn bị cho nó hôm nay!”

    Bà ta quay phắt lại, tiến thẳng đến chỗ Mai Anh đang ngồi cùng Thuỳ Dương. Giọng bà ta cao lên:
    — “Tôi nói cho cô biết, đám cưới nhà tôi không phải nơi cô bày trò. Tiền bạc gì đó, thích thì ra toà mà kiện! Cô nghĩ cô có người mặc quân phục đứng cạnh là tôi sợ à?”

    Thuỳ Dương đặt ly nước xuống, giữ đúng mực:
    — “Thưa bác, chúng cháu không can thiệp. Nhưng bác đang nói những lời có thể gây tổn hại danh dự người khác. Nếu bác tiếp tục xúc phạm, chị Mai Anh có quyền yêu cầu lập vi bằng hoặc trình báo.”

    Bà Hạnh trợn mắt:
    — “Trình báo? Cô ta làm gì được tôi? Nó là cái loại…”

    Mai Anh ngắt lời, vẫn bình tĩnh nhưng dứt khoát:
    — “Bác Hạnh. Con đã nhịn đủ rồi.”

    Cô đứng dậy, rút từ túi xách một tập giấy. Không phải kiểu “ném thẳng vào mặt” ai đó, mà là đặt lên bàn, từng thứ một, gọn gàng.

    — “Đây là bản sao sổ tiết kiệm có chữ ký của con và anh Tuấn.”
    — “Đây là sao kê chuyển khoản lương của con vào tài khoản chung.”
    — “Đây là tin nhắn bác yêu cầu con đưa tiền hồi môn để ‘mẹ cầm cho chắc’.”

    Cả nhóm người gần đó dồn lại. Tuấn tái mặt khi nhìn thấy tin nhắn cũ hiện rõ ngày tháng. Ngọc cũng bước tới, môi mím chặt.

    Bà Hạnh chụp lấy tập giấy, run tay:
    — “Cô… cô lưu những thứ này để làm gì?!”

    Mai Anh nhìn thẳng:
    — “Để tự cứu mình, khi không ai cứu.”

    Tuấn cố kéo mẹ ra:
    — “Thôi mẹ… đừng nữa.”

    Nhưng bà Hạnh như bị dồn đến chân tường, bỗng gào lên:
    — “Tại nó! Nó làm con mất mặt! Nó mà ngoan, nó mà biết đẻ, thì nhà này có cần cưới con khác không?!”

    Câu nói đó như một chiếc búa nện xuống. Vài người lớn tuổi sững lại. Ngọc nhìn Tuấn, mắt đỏ:
    — “Anh… nhà anh ly hôn vì chị ấy không đẻ được thật à?”

    Tuấn ấp úng, không đáp được. Mai Anh khẽ cười, nhưng nụ cười buồn:
    — “Không phải. Con không hiếm muộn. Người gặp vấn đề… là anh Tuấn.”

    Im lặng nổ tung rồi trùm xuống. Có người đánh rơi cả đũa. Tuấn đứng chết, mặt trắng bệch.

    Mai Anh tiếp lời, giọng không hả hê, chỉ là sự thật:
    — “Con biết từ khi đi khám. Con đề nghị cùng chữa trị, cùng giữ kín. Nhưng anh Tuấn chọn im lặng để mặc mẹ đổ hết lên đầu con. Con chịu nhục để nhà anh yên. Đến khi ly hôn, con cũng không nói.”

    Ngọc lùi lại nửa bước, như bị ai tát. Cô quay sang Tuấn:
    — “Anh… anh để em bước vào cuộc hôn nhân này mà giấu chuyện đó?”

    Tuấn cuống cuồng:
    — “Anh… anh sẽ chữa. Anh sợ em bỏ…”

    Ngọc cười khan, nước mắt rơi:
    — “Em không sợ chuyện chữa trị. Em sợ cái cách anh trốn tránh và để người khác chịu thay.”

    Bà Hạnh lắp bắp:
    — “Con… con đừng nghe nó! Nó nói để phá!”

    Thuỳ Dương bình tĩnh đưa ra một phong bì:
    — “Thưa chị Ngọc, bọn em không can thiệp chuyện riêng. Nhưng nếu chị cần, chị có thể hỏi trực tiếp bệnh viện hoặc yêu cầu anh Tuấn minh bạch. Còn phần chị Mai Anh, hôm nay chị ấy đến chỉ để chúc mừng và lấy lại những gì thuộc về chị ấy.”

    Mai Anh quay sang Ngọc, nhẹ giọng:
    — “Em xứng đáng được biết sự thật trước khi ký vào một cuộc đời.”

    Rồi cô quay sang Tuấn:
    — “Còn anh, em không đến để trả thù. Em đến để trả lại đúng vị trí của mình: một người đã từng bị oan.”

    Cô cúi đầu chào họ hàng theo đúng phép lịch sự, đặt lại thiệp mời lên bàn như một dấu chấm hết. Khi Mai Anh bước ra cửa, tiếng nhạc cưới vẫn vang, nhưng không còn ai thấy đó là một bữa tiệc vui nữa.

    Bà Hạnh đứng sững, miệng há ra không nói được. Bà từng muốn sỉ nhục con dâu cũ để “hả” một lần. Nhưng điều bà nhận lại là một sự thật khiến bà chết lặng: hóa ra thứ làm bà mất mặt không phải Mai Anh, mà là chính cách bà đã đối xử với người khác.

    Ngoài sảnh, Thuỳ Dương đi cạnh Mai Anh, hỏi nhỏ:
    — “Chị ổn không?”

    Mai Anh nhìn mưa lất phất, thở nhẹ:
    — “Ổn. Từ hôm nay, chị không còn nợ ai sự im lặng nữa.”

    Và lần đầu tiên sau hai năm, cô thấy lòng mình… nhẹ đi thật.

  • Người trong cuộc h/é l/ộ nguyên nhân

    Người trong cuộc h/é l/ộ nguyên nhân

    Phú Thọ: Ngay lúc này 1 Thanh niên không được gặp con liền ra tay c.h.é.m trọng thương nặng vợ và mẹ vợ rồi trốn xuống ao

    Một vụ việc nghiêm trọng xảy ra tại Phú Thọ khi một thanh niên do mâu thuẫn gia đình, không được gặp con nên đã dùng hung khí tấn công vợ và mẹ vợ, khiến cả hai bị thương rất nặng.

    Sau khi gây án, đối tượng bỏ trốn xuống ao, liên tục la hét đòi cắt tay tu tu, buộc lực lượng công an và người dân phải vây quanh vận động suốt khoảng một tiếng rưỡi mới khống chế và đưa lên bờ an toàn.

    Hai nạn nhân sau đó được sơ cứu tại địa phương rồi chuyển gấp lên Bệnh viện Việt Đức để điều trị chuyên sâu do vết thương nghiêm trọng, hiện cơ quan chức năng đang tiếp tục điều tra, làm rõ nguyên nhân và xử lý theo quy định pháp luật.

    video chi tiết

    Người trong cuộc h/é l/ộ nguyên nhân

    Phú Thọ: Ngay lúc này 1 Thanh niên không được gặp con liền ra tay c.h.é.m trọng thương nặng vợ và mẹ vợ rồi trốn xuống ao

    Một vụ việc nghiêm trọng xảy ra tại Phú Thọ khi một thanh niên do mâu thuẫn gia đình, không được gặp con nên đã dùng hung khí tấn công vợ và mẹ vợ, khiến cả hai bị thương rất nặng.

    Sau khi gây án, đối tượng bỏ trốn xuống ao, liên tục la hét đòi cắt tay tu tu, buộc lực lượng công an và người dân phải vây quanh vận động suốt khoảng một tiếng rưỡi mới khống chế và đưa lên bờ an toàn.

    Hai nạn nhân sau đó được sơ cứu tại địa phương rồi chuyển gấp lên Bệnh viện Việt Đức để điều trị chuyên sâu do vết thương nghiêm trọng, hiện cơ quan chức năng đang tiếp tục điều tra, làm rõ nguyên nhân và xử lý theo quy định pháp luật.

    video chi tiết

  • Trong Túi Chồng Có Bao Cao Su Tôi Không Làm Ấm Lên Mà Lén Tiêm Axit Vào. Tôi Hôm Đó, BệnhViện Gọi Điện Chồng Và Em Dâu NguyKịch, Phải C/ắ/t Bỏ “Chỗ Ấy

    Trong Túi Chồng Có Bao Cao Su Tôi Không Làm Ấm Lên Mà Lén Tiêm Axit Vào. Tôi Hôm Đó, Bệnh Viện Gọi Điện Chồng Và Em Dâu Nguy Kịch, Phải Cắt Bỏ “Chỗ Ấy”…

    Tôi phát hiện túi đựng đồ nghề của chồng có một hộp bao cao su còn nguyên tem. Chồng tôi, Huy, cưới tôi ba năm, chưa từng dùng thứ đó trong nhà. Tôi đứng trong bếp, tay lạnh toát, nghe tiếng máy hút mùi kêu ù ù mà tim như bị ai bóp.

    Tôi không hỏi thẳng. Tôi sợ câu trả lời. Sợ ánh mắt anh ấy lảng đi, sợ câu “em nghĩ nhiều quá”. Tôi lén đặt hộp đó vào ngăn kéo tủ quần áo rồi theo dõi: mùi nước hoa lạ trên cổ áo, điện thoại úp mặt xuống bàn, những cuộc gọi đi ra ban công. Tất cả như mảnh vụn ghim vào đầu.

    Hôm thứ Bảy, nhà tôi làm giỗ ba, em dâu tôi – Thảo, vợ của em trai Huy – qua phụ nấu. Thảo khéo, nói chuyện nhẹ nhàng, lúc nào cũng “chị Hai ăn cái này đi” khiến ai cũng quý. Tôi cũng quý… cho đến khi tôi để ý cách Thảo nhìn Huy: thoáng qua, nhanh, nhưng đủ để người đàn bà như tôi hiểu.

    Chiều đó, tôi thấy chiếc túi đồ nghề nằm trong phòng làm việc. Tôi mở ra lần nữa. Hộp bao cao su đã… thiếu đi vài cái.

    Tôi phát điên. Tôi không la lên. Tôi không đập đồ. Tôi chọn cách im lặng, và chính cái im lặng ấy dẫn tôi tới quyết định ngu muội nhất đời: tôi muốn “dạy” anh một bài học, muốn anh sợ, muốn anh phải thú nhận.

    Tôi lén thay một chai dung dịch cá nhân trong nhà tắm bằng một thứ hóa chất tẩy rửa mạnh. Tôi nghĩ cùng lắm chỉ rát, chỉ khó chịu, để anh hoảng mà chạy ra, để tôi có cớ lật tung mọi thứ.

    Nhưng bữa giỗ tan, mọi người về, tôi đang rửa bát thì điện thoại đổ chuông.

    “Chị Lan phải không? Bệnh viện đa khoa… gọi. Anh Trần Minh Huy và chị Nguyễn Thu Thảo đang trong tình trạng nguy kịch. Gia đình đến ngay.”

    Tôi đánh rơi cái bát. Tiếng vỡ chói tai. Tôi bỗng hiểu: không chỉ có Huy.

    Tôi lao ra đường trong bộ đồ còn vương mùi hành phi. Đêm Sài Gòn nóng hầm hập, xe máy phóng như trốn chạy. Tôi không biết mình sợ điều gì hơn: mất chồng hay bị lộ việc mình vừa làm.

    Bệnh viện sáng trắng. Mùi sát khuẩn đánh thẳng vào cổ họng. Tôi nhìn thấy Tuấn – em trai Huy – đứng ở hành lang, mặt xám ngoét, áo sơ mi nhăn nhúm như vừa bị kéo giật. Anh ấy chạy đến nắm vai tôi:

    “Chị Lan, chị biết chuyện gì không? Thảo… Thảo trong đó. Còn anh Hai… bác sĩ nói nặng lắm.”

    Tôi nuốt khan. “Em… em không biết. Sao… sao lại cả Thảo?”

    Tuấn chửi thề, rồi chỉ tay về phía cửa phòng cấp cứu. “Họ nói là tổn thương do hóa chất. Thảo kêu đau từ lúc về tới nhà, anh Hai cũng vậy. Rồi hai người ói, choáng… gọi cấp cứu. Người ta nghi ngộ độc hoặc tiếp xúc hóa chất mạnh.”

    Tôi nghe chữ “hóa chất” mà chân mềm nhũn. Tôi vịn vào ghế nhựa. Đầu tôi lặp đi lặp lại một câu: Mình chỉ muốn anh sợ. Mình chỉ muốn anh thú nhận. Nhưng sự thật là, tôi đã mở một cánh cửa mà không biết phía sau là vực.

    Một bác sĩ ra, giọng mệt mỏi: “Người nhà anh Huy đâu? Chúng tôi phải phẫu thuật xử lý vùng tổn thương và ổn định huyết áp. Còn chị Thảo cũng tương tự. Hiện giờ chưa kết luận được nguyên nhân, nhưng khả năng tiếp xúc hóa chất đậm đặc là rất cao.”

    Tôi muốn hỏi “vùng nào” nhưng cổ họng nghẹn cứng. Tôi chỉ gật. Tuấn ký tên mà tay run bần bật. Tôi đứng cạnh, như kẻ vô hình.

    Nửa đêm, mẹ chồng tôi – bà Hồng – tới. Bà vừa nhìn thấy tôi đã òa lên: “Sao con không can Huy nó? Nó làm cái gì mà dính tới Thảo? Trời ơi, nhà này tạo nghiệp gì…”

    Tôi muốn lao vào giải thích rằng tôi không biết, rằng tôi cũng là nạn nhân. Nhưng lời nói mắc kẹt trong miệng, vì một phần trong tôi biết: nếu không có tôi đổi chai dung dịch ấy, có lẽ đêm nay đã khác.

    Gần sáng, Huy được đẩy ra phòng hồi sức. Mặt anh trắng bệch, mắt nhắm nghiền. Tôi nhìn bàn tay anh – bàn tay từng nắm tay tôi qua những tháng ngày khó khăn – mà thấy mình như đang nhìn một người xa lạ. Tôi yêu anh, nhưng tôi cũng hận anh. Và chính sự lẫn lộn ấy đã biến tôi thành kẻ tàn nhẫn.

    Hai ngày sau, bệnh viện yêu cầu gia đình phối hợp điều tra nguyên nhân. Công an khu vực tới lấy lời khai. Họ hỏi chi tiết: hôm đó ăn gì, uống gì, có dùng sản phẩm lạ không, trong nhà có ai mua hóa chất mới không.

    Tôi chuẩn bị nói dối. Tôi thậm chí đã diễn tập trong đầu: “Nhà em không có gì khác, chắc anh ấy ngoài đường dính.” Nhưng rồi Tuấn bất ngờ đưa điện thoại cho công an, giọng lạnh:

    “Anh ơi, camera nhà em có ghi. Hôm đó, chị Lan có vào nhà tắm… cầm chai dung dịch. Sau đó chị Lan đem một chai khác vào thay.”

    Tôi chết sững. Tôi không biết Tuấn lắp camera từ khi nào. Có thể là từ vụ trộm vặt trong hẻm. Có thể là từ nỗi lo đàn ông trong nhà. Dù là lý do gì, nó đang đóng đinh tôi vào tường.

    Công an nhìn tôi. Không quát. Không dọa. Chỉ hỏi một câu rất bình tĩnh:

    “Chị Lan, chị có đổi chai dung dịch đó không?”

    Tôi nhìn xuống đôi dép nhựa, thấy những vệt nước bẩn khô lại. Tôi nghe tiếng máy thở từ phòng hồi sức như nhắc nhở. Tôi không thể nuốt nổi lời dối trá nữa.

    “Tôi… có.” Tôi nói nhỏ, rồi bật khóc. “Nhưng tôi không định hại… tôi chỉ… tôi nghi chồng tôi ngoại tình. Tôi phát hiện bao cao su…”

    Bà Hồng sững sờ rồi tát tôi một cái. Tai tôi ù đi. “Con ác vừa thôi! Nếu Huy có sai thì cũng là chuyện vợ chồng, sao con làm vậy?”

    Tuấn ôm đầu ngồi thụp xuống. “Trời ơi… vậy là vì chị? Thảo… Thảo thì liên quan gì?”

    Tôi cũng muốn hỏi câu đó. Nhưng khi công an yêu cầu tôi kể lại từng bước, từng giờ, tôi mới nhớ ra một chi tiết: chiều hôm giỗ, Thảo từng xin tôi “cho mượn nhà tắm thay đồ”, vì áo bị dính nước sốt. Tôi đã gật đầu, không nghĩ gì.

    Tôi đã bày bẫy cho chồng… và em dâu vô tình bước vào.

    Và còn một điều khiến tôi rùng mình hơn: hộp bao cao su thiếu vài cái—nó không tự biến mất.

    Nó đã được dùng.

    Huy tỉnh lại vào ngày thứ năm. Bác sĩ nói anh đã qua cửa nguy hiểm, nhưng cần theo dõi dài ngày vì tổn thương do hóa chất ảnh hưởng nhiều cơ quan. Tôi đứng ngoài cửa kính nhìn anh, lòng tôi rỗng không như vừa bị lấy mất một phần.

    Công an cho tôi tại ngoại vì cần chăm con nhỏ (con tôi mới hơn một tuổi), nhưng tôi phải có mặt khi được triệu tập. Tôi về nhà, căn nhà quen thuộc bỗng nặng mùi tội lỗi. Ngăn kéo tủ quần áo vẫn đó. Hộp bao cao su tôi cất vẫn đó—nhưng giờ nó giống một vật chứng hơn là một cú sốc.

    Ngày Huy chuyển sang phòng thường, anh yêu cầu gặp tôi. Bà Hồng không cho, nhưng bác sĩ nói bệnh nhân cần ổn định tâm lý. Tôi bước vào, tay chân rời rã.

    Huy nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt anh không còn là ánh mắt của người chồng thân quen. Nó là ánh mắt của một người vừa sống sót và đang cố hiểu vì sao mình bị kéo xuống địa ngục.

    “Là em làm?” anh hỏi, giọng khàn.

    Tôi không quanh co. “Đúng.”

    Anh nhắm mắt lại, nước mắt lăn xuống thái dương. “Vì cái hộp… bao cao su?”

    Tôi gật, cổ họng như có lưỡi dao. “Em thấy nó trong túi anh. Em… em nghĩ anh phản bội.”

    Huy cười khẩy, nhưng tiếng cười bật ra như bị bẻ gãy. “Vậy em chọn cách hại anh. Em nghĩ em vẫn còn là vợ anh sao, Lan?”

    Tôi muốn nói “em xin lỗi”. Nhưng xin lỗi có nghĩa gì khi hậu quả nằm trên giường bệnh?

    Tôi quay sang giường bên cạnh khu hồi sức (cùng tầng), nơi Thảo cũng đang điều trị. Thảo không gặp tôi. Tuấn cấm. Anh ấy gửi một tin nhắn duy nhất: “Chị đừng tới gần vợ em nữa.”

    Tôi sống trong chuỗi ngày chờ đợi: chờ kết luận chuyên môn, chờ công an điều tra, chờ Huy ký đơn gì đó. Có lúc tôi tưởng mọi thứ sẽ dừng lại ở mức “tai nạn trong gia đình”, nhưng không. Khi Thảo hồi phục đủ để lấy lời khai, sự thật thứ hai trồi lên—không phải từ tôi, mà từ chính cô ấy.

    Trong biên bản, Thảo thừa nhận: cô và Huy đã qua lại trong gần một năm. Ban đầu chỉ là nhắn tin tâm sự khi Tuấn đi công tác dài ngày. Sau đó là những buổi “đi mua đồ cho cháu”, những lần trốn vào khách sạn ở quận khác. Bao cao su là của Huy mua “để an toàn”.

    Tôi nghe công an đọc lại mà người lạnh ngắt. Trong khoảnh khắc ấy, tôi vừa thấy mình đúng—và càng thấy mình sai. Đúng vì linh cảm không lừa tôi. Sai vì tôi đã tự biến mình thành hung thủ.

    Bà Hồng từ ngày biết con trai ngoại tình thì như già đi mười tuổi. Bà mắng Huy, nhưng vẫn bênh Huy trước mặt người ngoài. Bà ghét Thảo, nhưng Thảo lại là nạn nhân trong vụ hóa chất. Bà ghét tôi, nhưng tôi là mẹ của cháu bà. Cả gia đình mắc kẹt trong một mớ dây thòng lọng, càng giãy càng siết.

    Tuấn thì sụp đổ hoàn toàn. Anh xin nghỉ việc, chạy đi chạy lại giữa nhà và bệnh viện, mắt thâm quầng. Một lần, anh chặn tôi ở hành lang:

    “Chị Lan… chị hận anh Hai thì chị đánh, chị chửi, chị ly hôn. Sao chị chọn cách đó? Thảo có tội với chị, nhưng… chị có biết em nghĩ gì không? Em nghĩ… trong nhà mình, ai cũng phản bội ai hết.”

    Tôi không trả lời được. Vì tôi cũng đang tự hỏi: nếu hôm đó tôi hỏi thẳng Huy, liệu có tránh được tất cả? Hay Huy sẽ vẫn chối, vẫn coi tôi là kẻ đa nghi, và tôi vẫn âm thầm chìm xuống?

    Vụ việc đi tới kết luận: tôi cố ý thay đổi sản phẩm bằng hóa chất gây hại, hậu quả nghiêm trọng. Dù tôi không “nhắm” vào Thảo, pháp luật vẫn tính hậu quả với cả hai người bị ảnh hưởng. Luật sư nói tôi có thể đối mặt với án tù, và gần như chắc chắn tôi sẽ mất hôn nhân.

    Huy nộp đơn ly hôn khi vừa đủ sức ngồi dậy. Anh không nhìn tôi lúc ký. Chỉ nói một câu: “Anh sai trước. Nhưng em kết thúc mọi thứ bằng cách tệ nhất.”

    Tôi ký. Tay tôi run. Tôi biết mình đang ký vào một bản án của đời mình.

    Ngày ra tòa, tôi đứng trước vành móng ngựa, nghe người ta gọi tên mình như gọi một người khác: “Bị cáo Nguyễn Thị Lan…” Tôi nhìn xuống hàng ghế dự khán, thấy bà Hồng ôm cháu tôi, mắt đỏ hoe. Huy ngồi phía bên kia, gầy rộc, nhưng ánh mắt đã cứng lại như đá. Tuấn không tới. Thảo cũng không tới.

    Không ai thắng trong câu chuyện này. Chỉ có một đứa trẻ lớn lên với vết nứt chạy dọc gia đình.

    Nếu được quay lại, tôi sẽ chọn cách đau hơn nhưng sạch hơn: đối thoại, rời đi, và giữ mình khỏi biến thành quái vật. Nhưng đời không có “nếu”.

    Đời chỉ có hậu quả.

  • 3 loại thịt siêu “phá gan”, “nuôi ung thư” đến bác sĩ cũng phải sợ: Nhiều người Việt lại cực mê

    Không hề sai khi nói rằng bệnh từ miệng vào, họa từ miệng ra. Nếu không biết cách phòng ngừa mà tiếp tục nuông chiều bản thân với những món ăn ngon, nguy cơ mắc bệnh ung thư là điều khó tránh khỏi.

    Ung thư là một trong những bệnh ác tính gây ảnh hưởng tiêu cực cho cả sức khỏe thể chất và tinh thần của người bệnh. Hiện nay, ung thư không còn là một căn bệnh hiếm gặp mà ngược lại còn rất dễ xảy ra do thói quen ăn uống và sinh hoạt hàng ngày của mỗi người.

    Bên cạnh chế độ làm việc, nghỉ ngơi và tập luyện, việc ăn uống có đảm bảo hay không cũng góp phần quan trọng trong việc phòng chống ung thư. Để tránh xa căn bệnh này, các bác sĩ khuyên bạn nên hạn chế ăn 2 loại thịt sau trong thực đơn mỗi ngày của mình.

    1. Thịt nướng

    Nướng là một trong những phương pháp chế biến thịt được ưa chuộng nhất nhờ hương thơm hấp dẫn và vị đậm đà kích thích cả khứu giác lẫn vị giác. Tuy nhiên, các hình thức nướng như nướng than, nướng lửa trực tiếp, quay hoặc nướng trong lò đều tiềm ẩn những nguy cơ nhất định đối với sức khỏe nếu sử dụng thường xuyên.

    Theo bác sĩ Nguyễn Văn Tiến, Trung tâm Giáo dục Truyền thông dinh dưỡng, Viện Dinh dưỡng, khi nướng thịt trên than ở nhiệt độ 500–600 độ C, những giọt mỡ chảy xuống than hồng hình thành các phân tử hydrocarbon thơm đa vòng (PAH), là những chất gây ung thư. Trong lò, ở nhiệt độ 80–100 độ C, chất creatine trong thịt sẽ trở thành amin thơm dị vòng (HCA). Chất này khi vào tới gan sẽ biến thành chất độc, sau đó đi xuống ruột, tạo ra nguy cơ ung thư đại tràng, ung thư gan.

    Bên cạnh đó, những chất tiết ra lúc đầu, nước thịt dính lò (mà ta thường thu gom lại) rất dễ chuyển thành HCA. Nếu vì khoái khẩu hoặc tiếc rẻ mà ăn, sau một thời gian dài có nguy cơ mắc ung thư. Ở nhiệt độ trên 200 độ C, nhiều loại HCA khác có thể hình thành do sự phân hủy axit amin. Những HCA này nằm tại chỗ thịt quay bị cháy. Vì vậy, ăn thịt nướng nói riêng hay kể cả bất kỳ đồ ăn nướng nói chung cũng gây hại sức khỏe.

    2. Thịt hun khói

    Các loại thực phẩm hun khói như thịt xông khói, cá hun khói, trứng hun khói và nhiều món chế biến tương tự được xếp vào nhóm thực phẩm có nguy cơ gây ung thư cao do trong quá trình chế biến có thể hình thành nhiều hợp chất gây ung thư nhóm 1.

    Theo Hiệp hội Nghiên cứu Ung thư Quốc tế (IARC) thuộc Tổ chức Y tế Thế giới, việc tiêu thụ thường xuyên thịt xông khói làm gia tăng nguy cơ mắc các bệnh ung thư, đặc biệt là ung thư đại trực tràng, dạ dày, tuyến tụy và tuyến tiền liệt. Ngoài ra, trong quá trình chế biến, thực phẩm hun khói thường được sử dụng lượng muối lớn để bảo quản và tạo hương vị, đây được xem là một trong những yếu tố làm tăng nguy cơ ung thư dạ dày. Các chất phụ gia như nitrit và nitrat trong loại thực phẩm này khi được chế biến ở nhiệt độ cao sẽ kết hợp thành hợp chất nitrosamine – cũng là một loại chất gây ung thư.

    Ăn thường xuyên thịt xông khói cũng kích thích các loại ung thư khác phát tác như ung thư tuyến tiền liệt, ung thư phổi, ung thư thực quản… Để hạn chế những nguy cơ tiềm ẩn, không nên hun khói ở nhiệt độ quá cao và chú ý khử bụi than cũng như dầu nhựa gỗ trong khói hun.

    3. Thịt đỏ chế biến sẵn

    Các loại thịt đỏ chế biến sẵn được WHO xếp vào danh mục tác nhân gây ung thư nhóm 1 – được coi là nguy hiểm hơn nhóm 2A bao gồm thịt đỏ chưa chế biến, bởi thịt chế biến sẵn còn có chứa thành phần nitrate, nitrite và muối là những yếu tố được cho là có thể trực tiếp gây ung thư.

    Thịt đỏ là nguồn cung cấp dồi dào các chất dinh dưỡng như protein, sắt, kẽm và vitamin B12. Tuy nhiên, theo WCRF, chúng ta không cần phải ăn thịt đỏ mỗi ngày. WCRF khuyên mọi người nên giới hạn lượng thịt đỏ ăn vào ở mức 3 phần mỗi tuần (350-500 g khi nấu chín). Tốt nhất nên chọn thịt nạc thay vì thịt mỡ.

    (Tổng hợp)

  • Cựu tuyển thủ bóng đá vừa qua đời

    Tin cựu tiền vệ Hồ Văn Lợi giã từ cõi tạm ở tuổi 55 khiến nhiều thế hệ người yêu bóng đá Việt Nam bàng hoàng và xót xa.

    Hồ Văn Lợi ra đi lặng lẽ sau cơn bạo bệnh rạng sáng 12-11 nhưng dấu ấn để lại trong lòng đồng đội, giới chuyên môn và người hâm mộ bóng đá TP HCM nói riêng, bóng đá Việt Nam nói chung, thì không hề nhỏ.

    Hồ Văn Lợi bị loại từ vòng tuyển chọn vì thấp bé

    Sinh năm 1970 tại Huế, Hồ Văn Lợi đến với bóng đá theo cách ít ai nghĩ đến. Anh từng bị loại ngay từ vòng tuyển chọn năng khiếu chỉ vì… vóc dáng thấp bé.

    Tuy vậy, cuộc đời bóng đá của anh đã chứng minh điều ngược lại: Tài năng, ý chí và trái tim chơi bóng quan trọng hơn chiều cao. Trong suốt hơn một thập niên, Hồ Văn Lợi là linh hồn tuyến giữa của Cảng Sài Gòn – một trong 3 đội bóng mang tính biểu tượng của thành phố (cùng với Hải Quan và Sở Công nghiệp TP HCM).

    Cựu tuyển thủ bóng đá Hồ Văn Lợi qua đời - Ảnh 1.

    Hồ Văn Lợi (quỳ, 14) tại lễ đăng quang của Cảng Sài Gòn

    Không cao to, không ồn ào, nhưng mỗi lần anh chạm bóng, khán giả sân Thống Nhất đều cảm nhận được nét tinh quái, thông minh và tài hoa. Anh chạy ít, nhưng nghĩ nhanh. Anh không va chạm nhiều, nhưng biết cách làm trái bóng phục tùng.

    Nếu anh ruột của Lợi là trung vệ Hồ Văn Tam tiêu biểu cho lối chơi mạnh mẽ, gan lì thì “Tiếu già” Hồ Văn Lợi là đại diện của trường phái chơi hoa mỹ, tinh tế và chọn vị trí cực tốt để dứt điểm – điều hiếm thấy ở một tiền vệ tấn công thấp bé, nhẹ cân. Chỉ cần hàng thủ đối phương sơ sẩy, Hồ Văn Lợi sẽ xuất hiện đúng lúc để trừng phạt họ…

    Hồ Văn Lợi gây sốc với danh hiệu “Vua phá lưới”

    Cầu thủ nhỏ con ấy từng đoạt danh hiệu Vua phá lưới V-League 2001-2002 – điều hiếm có với một nội binh ở thời giải đấu còn sôi động ngoại binh và sức mạnh cơ bắp.

    Cựu tuyển thủ bóng đá Hồ Văn Lợi qua đời - Ảnh 2.

    Hồ Văn Lợi

    Đặc biệt, Lợi gắn bó trọn sự nghiệp với Cảng Sài Gòn – điều càng tạo nên hình ảnh đẹp: một cầu thủ trung thành, sống tử tế, yêu bóng đá theo cách giản dị và chân thành nhất. Anh không có duyên khoác áo tuyển quốc gia ở các giải lớn, nhưng trong trái tim người hâm mộ Sài Gòn, anh luôn là biểu tượng.

    Cựu tuyển thủ bóng đá Hồ Văn Lợi qua đời - Ảnh 3.

    Đồng đội, thân hữu nỗ lực hỗ trợ Hồ Văn Lợi những ngày anh bạo bệnh. Anh ruột của anh là cựu trung vệ Hồ Văn Tam (áo nâu) nhận sự đóng góp, hỗ trợ của các đồng nghiệp, người hâm mộ

    Những năm cuối đời, bệnh tật hành hạ khiến anh phải chiến đấu trong lặng lẽ. Bạn bè, đồng đội – những người từng một thời vào sinh ra tử cùng anh – đã cùng nhau giúp đỡ, động viên anh vượt qua. Nhưng rồi, anh đã không thể giữ lại được cuộc sống đầy sóng gió ấy.

    Hôm nay, khi Hồ Văn Lợi rời xa sân cỏ trần gian, người ta nhớ đến anh không chỉ là một cầu thủ tài hoa, mà còn là một con người giản dị, hiền lành, giàu nghĩa tình. Một phần ký ức bóng đá Sài Gòn – thời hào hoa, nghĩa hiệp và giàu chất nhân văn – cũng theo anh mà khép lại.

    Vĩnh biệt Hồ Văn Lợi – người nghệ sĩ của tuyến giữa Cảng Sài Gòn. Trái bóng ngừng lăn, nhưng dấu giày của anh sẽ còn mãi trong ký ức người yêu bóng đá Việt Nam.

  • Giá xăng dầu hôm nay 11.4.2026: Dầu diesel giảm kỷ lục 12.000 đồng/lít trong tuần

    Giá dầu thế giới tiếp tục giảm nhẹ trước thềm đàm phán ngừng bắn giữa Mỹ và Iran, dự kiến diễn ra hôm nay (11.4). Nếu đàm phán thành công và eo biển Hormuz được mở trở lại, dầu được kỳ vọng giảm tiếp vào tuần sau. Tuần này, giá dầu giảm mạnh, đẩy giá dầu trong nước giảm đến 12.000 đồng/lít.

    Ngày 11 tháng 4 năm 2026, báo Thanh Niên đăng tải bài viết với tiêu đề “Giá xăng dầu hôm nay 11.4.2026: Dầu diesel giảm kỷ lục 12.000 đồng/lít trong tuần”. Nội dung như sau:

    Giá xăng dầu

     

    Giá xăng dầu có xu hướng giảm nhẹ, đóng phiên lúc rạng sáng nay (11.4, theo giờ Việt Nam), giá dầu Brent giảm 72 cent/thùng, tương đương 0,8%, về 95,20 USD/thùng; dầu WTI giảm 1,3 USD/thùng, tương đương 1,3%, xuống 96,57 USD/thùng.

    Như vậy, tính cả tuần này, cả 2 loại dầu chuẩn đã giảm khoảng 13%, đánh dấu mức giảm hàng tuần cao nhất trong vòng 3,5 năm qua đối với dầu Brent và gần 7 năm đối với dầu WTI.

    Thị trường đang “ngóng” chờ các hoạt động vận tải qua eo biển Hormuz được khôi phục nếu đàm phán thành công. Ngược lại, nếu nguồn cung dầu từ khu vực vùng Vịnh tiếp tục bị gián đoạn, giá dầu có thể tăng trở lại.

    Giá xăng dầu hôm nay 11.4.2026: Dầu diesel giảm kỷ lục 12.000 đồng/lít trong tuần- Ảnh 1.

    Trước tác động bất ổn từ thị trường thế giới, Việt Nam đã triển khai đồng bộ nhiều giải pháp ứng phó, nâng mức dự trữ xăng dầu từ 15 ngày lên khoảng 26 ngày

    ẢNH: NGỌC DƯƠNG

    Khám phá thêm

    Chuyên mục truyện

    Tin tức giải trí

    Sao Hàn

    Trong diễn biến khác, Cơ quan thông tin năng lượng Mỹ (EIA) cho biết, các nhà sản xuất dầu ở Trung Đông đã cắt giảm sản lượng dầu thô trong tháng 3 khoảng 7,5 triệu thùng/ngày do hạn chế về lưu trữ và con số này dự kiến tăng lên 9,1 triệu thùng/ngày trong tháng 4. Tuy vậy, mới đây, các nhà sản xuất dầu ở Trung Đông đã yêu cầu các nhà máy lọc dầu châu Á nộp kế hoạch nhận dầu cho tháng 4 và 5, nhằm chuẩn bị cho khả năng hoạt động vận chuyển qua eo biển Hormuz được nối lại.

    Cập nhật tin

     

    Trong nước, tuần qua, sau 2 lần điều chỉnh, giá dầu diese, đã giảm được 12.000 đồng/lít, đưa giá dầu từ mức 45.000 đồng/lít về 33.000 đồng/lít. Bộ Công thương cho biết, sẽ phối hợp với các cơ quan chức năng kiểm tra, giám sát việc thực hiện trách nhiệm bảo đảm nguồn cung xăng dầu cho thị trường của các thương nhân kinh doanh xăng dầu và sẽ xử lý nghiêm các hành vi vi phạm, nếu có.

    Giá bán lẻ xăng dầu trong nước hôm nay (11.4) theo công bố của Petrolimex như sau:

    Giá xăng dầu hôm nay 11.4.2026: Dầu diesel giảm kỷ lục 12.000 đồng/lít trong tuần- Ảnh 2.

    Dầu diesel giảm mạnh, về mức thấp 33.000 đồng lít, trong khi giá xăng về ngưỡng 23.000 đồng/lit.

    ẢNH: CHỤP MÀN HÌNH

    Báo Dân Việt cũng đăng tải bài viết với tiêu đề “Giá xăng dầu biến động: Lộ diện phân khúc hưởng lợi nhất”. Nội dung như sau:

    Giá xăng dầu

     

    Lý do thượng nguồn hưởng lợi khi giá dầu biến động

    Theo Chứng khoán MB (MBS), chuỗi giá trị ngành dầu khí đang phản ứng khác nhau trước biến động của giá dầu.

    Trong đó, phân khúc thượng nguồn được đánh giá là hưởng lợi trực tiếp và rõ rệt nhất khi giá dầu duy trì trên ngưỡng hòa vốn.

    Điều này không chỉ giúp cải thiện hiệu quả khai thác mà còn thúc đẩy các quyết định đầu tư mới.

    Đồng thời, trong bối cảnh an ninh năng lượng được đặt lên hàng đầu và trữ lượng suy giảm, hoạt động thăm dò – khai thác (E&P) có xu hướng gia tăng, qua đó kéo theo nhu cầu dịch vụ dầu khí và cải thiện khối lượng công việc tồn đọng (backlog) toàn ngành.

    Vì vậy, thượng nguồn thường đóng vai trò dẫn dắt chu kỳ và có mức độ nhạy cao nhất với giá dầu, đồng thời cũng là nhóm ghi nhận tăng trưởng lợi nhuận mạnh khi thị trường thuận lợi.

    Ở chiều khác, phân khúc trung nguồn dù cũng được hưởng lợi từ xu hướng tăng của giá dầu nhưng mức độ tác động thấp hơn và mang tính ổn định hơn. Giá dầu đi lên kéo theo giá khí và cước vận tải tăng, qua đó hỗ trợ doanh thu và duy trì dòng tiền, đặc biệt khi phần lớn hoạt động được đảm bảo bởi các hợp đồng trung và dài hạn.

    Gián đoạn nguồn cung khiến giá xăng dầu thế giới biến động: Thấy gì về chuỗi giá trị ngành dầu khí Việt Nam?

    Tuy nhiên, do chịu ràng buộc bởi cơ chế điều tiết giá cũng như đặc thù hợp đồng, dư địa tăng trưởng của nhóm này không quá lớn. Nhìn chung, đây vẫn là phân khúc có tính phòng thủ tương đối, với mức biến động thấp hơn so với thượng nguồn.

    Trong khi đó, hạ nguồn được hưởng lợi từ sự phục hồi của crack spread và xu hướng tăng của giá bán lẻ xăng dầu, qua đó hỗ trợ biên lợi nhuận trong ngắn hạn.

    Dù vậy, nhóm này lại nhạy cảm hơn với chi phí đầu vào và rủi ro nguồn cung, đặc biệt khi giá dầu neo ở mức cao trong thời gian dài. Trong kịch bản bất lợi, biên lợi nhuận có thể bị thu hẹp, khiến kết quả kinh doanh kém ổn định hơn so với hai phân khúc còn lại.

    Nguồn: MBS.

    Lợi nhuận dầu khí quý I tăng hai tới ba chữ số

    Dựa trên ước tính của MBS, các doanh nghiệp dầu khí được kỳ vọng ghi nhận tăng trưởng lợi nhuận sau thuế tích cực trong quý I/2026 cũng như cả năm 2026, với động lực chính đến từ diễn biến giá năng lượng, hoạt động khai thác và vận tải.

    Cụ thể, Tổng Công ty cổ phần Dịch vụ Kỹ thuật Dầu khí Việt Nam (PVS) được dự báo đạt lợi nhuận quý I/2026 khoảng 480 tỷ đồng, tăng 44,7% so với cùng kỳ, chủ yếu nhờ backlog từ các dự án EPCi#1-3 thuộc Lô B đóng góp ngay từ đầu năm.

    Tuy nhiên, tính chung cả năm 2026, lợi nhuận ước đạt 1.967 tỷ đồng, tương ứng mức tăng 8,1%.

    Đối với Tổng Công ty cổ phần Khoan và Dịch vụ khoan Dầu khí (PV Drilling), lợi nhuận quý I/2026 được dự báo đạt 285 tỷ đồng, tăng 86,2%.

    Kết quả này đến từ việc các giàn khoan PVD I, VI cùng bốn giàn đối tác bắt đầu ghi nhận hiệu quả từ các hợp đồng có giá thuê cao ký vào cuối năm 2025. Nhờ đó, lợi nhuận cả năm 2026 dự kiến đạt 1.211 tỷ đồng, tăng 16,7%.

    Trong khi đó, Tổng Công ty Khí Việt Nam (GAS) được kỳ vọng duy trì đà tăng trưởng ổn định với lợi nhuận quý I/2026 ước đạt 3.174 tỷ đồng, tăng 15,1% nhờ giá bán khí cải thiện. Lũy kế cả năm, lợi nhuận dự kiến đạt 13.227 tỷ đồng, tăng 15,9%.

    Tương tự, Tổng Công ty cổ phần Vận tải Dầu khí (PVTrans) được dự báo đạt lợi nhuận quý I/2026 khoảng 256 tỷ đồng, tăng 19,1%.

    Dù hoạt động vận tải chưa hoàn toàn sôi động trở lại, xu hướng tăng của giá thuê tàu trên thị trường quốc tế vẫn hỗ trợ tích cực cho kết quả kinh doanh. Theo đó, lợi nhuận năm 2026 ước đạt 1.220 tỷ đồng, tăng 17,5%.

    Đáng chú ý, CTCP Lọc hóa Dầu Bình Sơn (BSR) là doanh nghiệp ghi nhận mức tăng trưởng nổi bật nhất. Lợi nhuận quý I/2026 ước đạt 4.217 tỷ đồng, tăng mạnh 956,9% so với cùng kỳ, chủ yếu do nền so sánh thấp của năm trước.

    Bên cạnh đó, crack spread phục hồi cùng với sản lượng ổn định đã hỗ trợ đáng kể cho lợi nhuận. Tính chung cả năm 2026, lợi nhuận dự kiến đạt 10.319 tỷ đồng, tăng 97,9%.

    Cuối cùng, Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) cũng được dự báo cải thiện kết quả kinh doanh khi giá bán lẻ xăng dầu trong nước tăng. Lợi nhuận quý I/2026 ước đạt 286 tỷ đồng, tăng 114,2% so với cùng kỳ.

    Tuy vậy, mức tăng trưởng cả năm tương đối khiêm tốn, với lợi nhuận dự kiến đạt khoảng 2.770 tỷ đồng, tăng 2,8%.

    Nguồn: MBS.

    Nhìn chung, theo MBS, ngành dầu khí bước vào năm 2026 với nhiều yếu tố hỗ trợ từ giá năng lượng, hoạt động khai thác và vận tải. Tuy nhiên, mức độ tăng trưởng lợi nhuận có sự phân hóa rõ rệt giữa các doanh nghiệp, phản ánh đặc thù riêng của từng phân khúc trong chuỗi giá trị.

  • Bà bầu 26 tuổi quỳ lạy 2 lần để được sinh mổ nhưng bị gia đình từ chối, cái kết cả mẹ và con đều không qua khỏi


    Một câu chuyện cách đây khá lâu, tại khoa sản tầng 5 của Bệnh viện Số 1 thành phố Du Lâm (tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc), một sản phụ trẻ đã ra đi mãi mãi từ cửa sổ bệnh viện, tuvong ngay tại chỗ. Đứa trẻ chưa kịp chào đời cũng không thể giữ được. Vụ việc gây chấn động dư luận Trung Quốc, khơi lại nỗi ám ảnh của nhiều người từng trải qua hành trình sinh nở đầy nước mắt, đau đớn và bất lực.

    Bị mẹ chồng kiểm soát từ ăn uống đến sinh hoạt

    Sau khi tốt nghiệp, Mã Nhung Nhung (26 tuổi) kết hôn với Diêm Tráng Tráng – người hơn cô một tuổi và được nhận xét là hiền lành, tử tế. Là con một trong gia đình, Nhung Nhung từ nhỏ đã được cha mẹ yêu thương, che chở. Cô từng tin rằng sau khi lấy chồng, mình vẫn sẽ được sống trong hạnh phúc. Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược.

    Từ ngày về sống cùng gia đình chồng, cô bị mẹ chồng kiểm soát từng chuyện nhỏ nhặt, kể cả bữa ăn hàng ngày. Dù không thích bí đỏ, Nhung Nhung vẫn bị bắt ăn liên tục vì mẹ chồng cho rằng “ăn cho cháu chứ không phải cho cô”. Mỗi lần cô than phiền, bà chỉ lạnh lùng đáp lại hoặc cấm đoán: “Chừng nào cháu tôi chưa ra đời thì cô vẫn phải ăn như thế”.

    Điều đau lòng là chồng cô lại không đứng về phía vợ. Bất cứ khi nào Nhung Nhung nói lên nỗi khó chịu, anh chỉ buông một câu: “Đừng nói nữa, đó là mẹ tôi. Cô phải nghe”.

    Dù mong muốn sinh con muộn vài năm để chuẩn bị tâm lý, Nhung Nhung vẫn phải mang thai ngay sau khi kết hôn vì chồng đổi ý sau một cuộc gọi từ bố mẹ. Không những thế, mẹ chồng còn thường xuyên đến tận nhà giám sát việc mang thai của cô. Trong cả thai kỳ, Nhung Nhung phải sống theo lịch “dưỡng thai” nghiêm ngặt do mẹ chồng đặt ra, hoàn toàn không có quyền tự quyết. Chồng cô tiếp tục chọn cách im lặng, mặc kệ vợ dần rơi vào bế tắc.

    Hai lần quỳ gối xin sinh mổ nhưng bị từ chối

    Ngày lâm bồn, Nhung Nhung vẫn hy vọng gia đình sẽ nghĩ lại. Nhưng bi kịch chỉ càng khốc liệt hơn.

    Cô đau đớn suốt nhiều giờ mà không có dấu hiệu chuyển dạ. Bác sĩ đề nghị mổ lấy thai và chính Nhung Nhung cũng tha thiết xin được mổ.

    Bác sĩ đánh giá tình trạng của Nhung Nhung có thể sinh mổ.

    Cô rời phòng sinh, tìm gặp chồng và quỳ xuống cầu xin:

    “Em đau lắm rồi. Xin anh ký cho em mổ.”

    Nhưng chồng và mẹ chồng cô không đồng ý.

    Hình ảnh sản phụ cầu xin được sinh mổ…

    Diêm Tráng Tráng ban đầu có chút mềm lòng, nhưng khi mẹ anh phản đối, anh lập tức im lặng và không đưa ra bất kỳ quyết định nào.

    Camera bệnh viện ghi lại cảnh Nhung Nhung quỳ lần thứ hai, mong lay chuyển gia đình. Nhưng đáp lại cô chỉ là sự thờ ơ. Mẹ chồng lạnh lùng tuyên bố:

    “Cháu trai cả của tôi chỉ có thể sinh tự nhiên.”

    Bất lực, kiệt quệ và tuyệt vọng, Nhung Nhung xin phép vào nhà vệ sinh. Ít phút sau, tiếng hét vang lên dưới sân bệnh viện: “Có người nh*** y l***u. Cửa sổ phòng vệ sinh mở tung. Nhung Nhung đã gi****o mình xuống từ tầng 5….

    Cảnh sát xác nhận đây là vụ t*t*, không phải do bệnh lý tâm thần. Bệnh viện cho biết họ đã cố gắng hết khả năng nhưng không có quyền ép người nhà ký giấy mổ.

    Điều khiến công chúng phẫn nộ hơn là thái độ của gia đình chồng sau bi kịch. Chồng cô khẳng định rằng mình đã “đồng ý miệng”, nhưng thực tế lại không ký bất cứ giấy tờ nào. Ngay sau cái chết của vợ, anh và gia đình chỉ tập trung vào việc thương lượng đền bù với bệnh viện, né tránh mọi trách nhiệm.

    Câu chuyện của Nhung Nhung khiến cộng đồng mạng Trung Quốc bùng nổ phẫn nộ. Nhiều người viết:

    “Chỉ ai từng trải qua đau đẻ mới hiểu cô ấy đã tuyệt vọng đến mức nào.”

    Có người chia sẻ:

    “Cô ấy không nh**y l****u vì yếu đuối, mà vì quá bất lực…”

    Bi kịch của Nhung Nhung trở thành hồi chuông cảnh tỉnh: về sự tàn nhẫn của những định kiến cũ kỹ, sự im lặng ch***t người của người chồng và nỗi cô độc của phụ nữ khi sinh nở – khi họ đáng lẽ phải được yêu thương và bảo vệ hơn bao giờ hết.

    Đoạn video ghi lại sự việc sản phụ cầu xin được sinh mổ

    Điều gây tranh cãi là sau khi sự việc xảy ra, chồng của sản phụ lại tuyên bố rằng anh ta đã đồng ý cho vợ sinh mổ, nhưng bác sĩ nói không cần thiết. Tuy nhiên, ba bản ghi chép trong hồ sơ bệnh án trước đó đều thể hiện rõ: gia đình chồng đã từ chối yêu cầu mổ. Hai bản do y tá Trương Phàm ghi, bản cuối cùng do chính Lưu Lệ lập.

    Thời điểm cô Mã leo lên cửa sổ, Lưu Lệ vừa mở cửa bước vào. Thấy sự việc, cô chạy đến cố kéo lại nhưng chỉ kịp nắm một góc váy. Hình ảnh ấy ám ảnh cô đến tận ngày hôm nay. Dù vậy, Lưu Lệ vẫn bị xem là một trong những người chịu trách nhiệm trực tiếp. Ngày 4/12/2017, bệnh viện ra quyết định cách chức và sa thải nhiều nhân viên, trong đó có cô.

    Theo lời Lưu Lệ, đây chỉ là kế hoạch “xoa dịu dư luận” của bệnh viện. Họ hứa sau khi bị cách chức, cô sẽ được đưa đi đào tạo nửa năm rồi nhận việc tại một phòng khám nhờ thư giới thiệu. Nhưng khi cô chính thức nghỉ việc, bệnh viện lập tức quay lưng, không thực hiện bất kỳ cam kết nào.

    Quyết tâm đòi lại công bằng, Lưu Lệ kiện bệnh viện. Tháng 3/2019, tòa tuyên rằng bệnh viện phải nhận cô trở lại và đối xử bình đẳng như các nhân viên khác. Tòa cũng nhận định mức kỷ luật dành cho cô là bất hợp lý, khi các nhân viên liên quan khác chỉ bị cảnh cáo nhưng riêng cô lại bị đuổi.

    Dù bệnh viện không kháng cáo, một năm sau, Lưu Lệ vẫn chưa được bố trí quay lại làm việc. Ngày 8/5/2020, Ủy ban Y tế thành phố Ngọc Lâm phải lên tiếng yêu cầu bệnh viện thi hành bản án.

    Thế nhưng cho đến năm 2020, không một cá nhân hay đơn vị nào phải chịu trách nhiệm cho cái chết đau lòng của sản phụ họ Mã. Và dĩ nhiên, cũng chưa ai bị trừng phạt.