Blog

  • Thương tiếc Nghệ sĩ Nhân dân tài hoa, đa đoan, vội vĩnh biệt trần thế ở tuổi 50

    Nghệ sĩ Nhân dân từng thi đỗ Đại học Y, sau đó trở thành Thủ khoa trường nhạc

    Nghệ sĩ Nhân dân Lê Dung tên thật là Đoàn Lê Dung, sinh năm 1951 tại Quảng Ninh. Xuất thân trong một gia đình không có truyền thống nghệ thuật và điều kiện vật chất còn thiếu thốn, song Lê Dung sớm bộc lộ năng khiếu âm nhạc đặc biệt.

    Năm tám tuổi, bà được nhạc sĩ Đức Huyên phát hiện và dìu dắt vào con đường ca hát. Chính ông là người đưa cô bé Lê Dung khi ấy đến Câu lạc bộ Thiếu nhi Hạ Long, cho đi biểu diễn, thu thanh tại Đài Tiếng nói Việt Nam, và tham gia nhiều chương trình lớn nhỏ ở địa phương.

    Năm 17 tuổi, nghệ sĩ Lê Dung chính thức bước vào con đường nghệ thuật chuyên nghiệp khi gia nhập Đoàn Văn công Quân khu Tả Ngạn. Dù từng thi đỗ Đại học Y, bà đã gác lại con đường đó để theo đuổi niềm đam mê ca hát. Năm 1976, bà về công tác tại Đoàn Ca múa Tổng cục Chính trị và có một năm theo học Thanh nhạc tại Trường Âm nhạc Việt Nam (nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam). Tới năm 1982, sau khi đạt danh hiệu Thủ khoa, tên tuổi Lê Dung bắt đầu được đông đảo công chúng yêu nhạc biết đến.

    Với chất giọng nữ cao trữ tình hiếm có, tròn đầy và chuẩn mực, Nghệ sĩ Nhân dân Lê Dung thể hiện xuất sắc ở nhiều thể loại, từ opera, bán cổ điển, nhạc tiền chiến, nhạc cách mạng đến cả nhạc nhẹ. Những ca khúc gắn liền với tên tuổi bà như Người Hà Nội (Nguyễn Đình Thi), Trường ca sông Lô (Văn Cao), Xa khơi (Nguyễn Tài Tuệ)… đã trở thành dấu ấn sâu đậm trong lòng nhiều thế hệ khán giả.

    Trong sự nghiệp, Nghệ sĩ Nhân dân từng đoạt nhiều giải thưởng quốc tế danh giá, như Giải Tư cuộc thi Những nghệ sĩ hát opera trẻ quốc tế tại Sofia (Bulgaria), Giải Mùa xuân tại Bình Nhưỡng (CHDCND Triều Tiên) và Giải Người hát dân ca hay nhất trong cuộc thi âm nhạc quốc tế tại Liên Xô (cũ).

    Nhạc sĩ Phú Quang từng dành cho bà những lời trân trọng: “Ở Lê Dung hội tụ quá nhiều điểm hoàn hảo: phát âm tiếng Việt chuẩn, giọng hát đẹp và kỹ thuật bậc thầy. Theo quan điểm của tôi, Lê Dung là ca sĩ có học nhất Việt Nam”.

    Năm 1984, ở tuổi 33, Lê Dung được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú. Chín năm sau, bà trở thành Nghệ sĩ Nhân dân ở tuổi 42.

    Dù thành công rực rỡ trên sân khấu, đời sống riêng của Nghệ sĩ Nhân dân Lê Dung lại nhiều trắc trở. Trong cuộc hôn nhân đầu, bà có một người con trai, nhưng hai vợ chồng sớm chia tay. Năm 1991, bà kết hôn lần hai với nhà thơ Hồng Thanh Quang, song mối duyên ấy cũng khép lại sau sáu năm.

    Nhà thơ Hồng Thanh Quang từng chia sẻ với Dân Việt rằng tình yêu giữa ông và Lê Dung khởi đầu giữa nhiều ý kiến phản đối, nhưng đó là một mối tình đầy chân thành: Tôi bắt đầu mối tình ấy ai cũng phản đối, cả dư luận xã hội và những người yêu quý mình. Hồi đấy tôi chơi thân với hai người là anh Đăng Bảy (dịch giả lúc ấy đang làm ở báo Văn Nghệ) và anh Quốc Dũng (học ở Cuba về, hồi đấy là người dịch tiếng Tây Ban Nha). Anh Đăng Bẩy kể lại với tôi là khi anh Bẩy nói về việc tôi yêu Lê Dung (và bị nhiều người can ngăn) thì anh Dũng bảo: “Chúng mày buồn cười nhỉ, ngăn cái gì, đời mình chắc gì hạnh phúc hơn mà ngăn nó”.

    Tức là, tôi mới hiểu con người ta, ai cũng thế thôi, trong khi chúng ta sống theo những quy luật đời thường thì trong trái tim chúng ta le lói một điều, biết đâu vẫn có hạnh phúc khác thường. Và khi nhìn thấy một thằng bé là tôi lúc đấy làm rất chân thành, ai cũng muốn may ra nó thành công thì sao. Tất nhiên cũng như mọi thí nghiệm xã hội cao cả khác, cuối cùng đến lúc nào đó phải quay trở về đời thường. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng những bột phát, những dâng hiến, những hứng khởi của thời thanh xuân là vô nghĩa”.

    Ca sĩ Ngọc Anh, học trò của bà, cũng từng nói rằng chính cuộc đời cô giáo là một lời nhắc nhở sâu sắc: “Cô Lê Dung yêu để chết, còn tôi yêu để sống. Cô yêu quá say đắm, dốc hết tâm sức nên dẫn đến đau tim, đau não. Cô ra đi vì huyết áp tăng, nhưng tôi biết, nỗi đau tình yêu mới là nguyên nhân sâu xa khiến cô gục ngã.”

    Tháng 1 năm 2001, đúng mùng 6 Tết, Nghệ sĩ Nhân dân Lê Dung qua đời do tai biến mạch máu não, hưởng dương 50 tuổi. Sự ra

    đi đột ngột ấy khiến giới nghệ thuật và công chúng bàng hoàng, tiếc thương. Trong lễ tang diễn ra tại Nhà tang lễ Quân y viện 108, tiếng hát của bà lại vang lên qua bản thu, khiến những người tiễn biệt không khỏi xúc động, nghẹn ngào.

    https://danviet.vn/nghe-si-nhan-dan-tai-hoa-da-doan-voi-vinh-biet-tran-the-o-tuoi-50-d1374973.html2q1

  • Nghệ sĩ Ưu tú là huyền thoại nhan sắc một thời, đột ngột qua đời ở tuổi 36 trên đỉnh cao sự nghiệp

    Nghệ sĩ Ưu tú từng được mệnh danh là “nữ hoàng sân khấu”

    Cố Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga, tên thật Nguyễn Thị Nga, sinh năm 1942 tại Tây Ninh. Bà là ái nữ của ông Nguyễn Văn Lợi (ông Hội đồng Lợi) và bà Nguyễn Thị Thơ (bà bầu Thơ). Cha bà là một quan chức, còn mẹ là người dành trọn đam mê cho sân khấu cải lương.

    Ngay từ thuở nhỏ, Thanh Nga đã được nuôi dưỡng trong môi trường nghệ thuật, được mẹ dạy dỗ cẩn thận cả về cầm, kỳ, thi, họa, sớm bộc lộ năng khiếu nổi bật trên con đường nghệ thuật.

    Vẻ đẹp đài các của cố Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga. (Ảnh: TLP)

    Người trong giới kể lại rằng bà bầu Thơ vốn nổi tiếng nghiêm khắc. Chính sự rèn giũa khắt khe ấy đã giúp Thanh Nga sớm hình thành tác phong chuẩn mực, phong thái đoan trang và khí chất thanh tao, những yếu tố khiến bà trở thành hình mẫu hiếm có trong làng nghệ thuật, bên cạnh vẻ đẹp kiêu sa, đài các.

    Năm 10 tuổi, nghệ sĩ Thanh Nga bắt đầu ca vọng cổ phụ họa tại sân khấu Thanh Minh. Năm 12 tuổi, bà bắt đầu có tiếng vang trong nghề khi vào vai bé Nghi Xuân trong vở Phạm Công – Cúc Hoa. Tới năm 16 tuổi, Thanh Nga đoạt giải Thanh Tâm (một giải thưởng lớn của cải lương), chính thức trở thành ngôi sao sáng của làng cải lương miền Nam.

    Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga từng nhận giải Diễn viên xuất sắc nhất tại Đại hội Điện ảnh Á châu tổ chức năm 1974. (Ảnh: TL)

    Hơn 20 năm hoạt động nghệ thuật, tên tuổi Thanh Nga gắn liền với nhiều vở cải lương gây tiếng vang như: Tiếng trống Mê Linh, Nửa đời hương phấn, Bên cầu dệt lụa, Phụng Nghi đình, Thái hậu Dương Vân Nga... Trong đó, vai diễn Thái hậu Dương Vân Nga của Thanh Nga đã tạo nên huyền thoại sân khấu, đi vào tiềm thức của nhiều thế hệ.

    Ngoài cải lương, nghệ sĩ góp mặt trong nhiều phim điện ảnh như: Loan mắt nhung, Xa lộ không đèn, Sau giờ giới nghiêm, Lan và Điệp…

    Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga được xem là một trong những biểu tượng nhan sắc của Sài Gòn một thời. Bà sở hữu gương mặt thanh thoát, đôi mắt biết nói và nụ cười dịu dàng – tất cả hòa quyện tạo nên một vẻ đẹp vừa quý phái vừa đằm thắm, khó ai có thể rời mắt. Nét kiêu sa nhưng vẫn gần gũi ấy khiến Thanh Nga trở thành mỹ nhân khiến bao người ngưỡng mộ và say mê.

    Với đồng nghiệp, Thanh Nga được yêu quý bởi sự khiêm nhường, đức độ. Bà luôn giúp đỡ, động viên những nghệ sĩ mới vào nghề. Trong lần nằm bệnh viện vì bị ném lựu đạn, khi được khán giả hâm mộ tặng quà, nghệ sĩ Thanh Nga đem chia đều cho những bệnh nhân nằm cùng phòng bệnh.

    Giai đoạn những năm 1960 – 1970, Thanh Nga được coi là “nữ hoàng” trên sân khấu cải lương miền Nam, đoạt tới hai giải Thanh Tâm. Ngoài cải lương, Thanh Nga cũng là gương mặt tham gia nhiều phim điện ảnh. Thanh Nga từng nhận giải Diễn viên xuất sắc nhất tại Đại hội Điện ảnh Á châu tổ chức năm 1974, với vai cô gái Huế trong phim “Nắng chiều”.

    Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga là nữ nghệ sĩ đầu tiên được truy tặng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú sau khi qua đời. (Ảnh: TLP)

    Trong ký ức của Nghệ sĩ Ưu tú Hữu Châu (cháu Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga), bà là người vô tư, hồn nhiên và gần như không phải bận tâm đến chuyện tiền bạc. “Từ nhỏ tới lớn, má Ba (Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga) làm cái gì cũng là do bà nội tôi (bà bầu Thơ) lo hết. Bà nội lo toàn bộ, ăn gì cũng do bà mua. Má Ba không biết đếm tiền”.

    Ngay cả khi lập gia đình, cuộc sống của nghệ sĩ Thanh Nga vẫn được chồng chu toàn. Thời điểm đó, một suất hát của bà có thù lao lên đến 42 đồng, con số đáng kể lúc bấy giờ. Tuy nhiên, toàn bộ tiền cát xê đều do chồng giữ, bà chỉ giữ lại một đồng để mua sầu riêng, món bà rất thích.

    Đêm 26/11/1978, biến cố đột ngột tới với nữ nghệ sĩ khi Thanh Nga diễn xong vở cải lương “Thái hậu Dương Vân Nga” ở rạp hát Cao Đồng Hưng. Đang cùng chồng và con lên xe trở về nhà, một kẻ lạ mặt đã xông vào xe chĩa súng đòi bắt cóc con trai bà. Trong lúc cố gắng bảo vệ con trai, nữ nghệ sĩ và chồng đã bị bọn bắt cóc nổ súng sát hại. Bà qua đời ở tuổi 36, khi đang ở thời kỳ rực rỡ nhất.

    Năm 1984, bà là nữ nghệ sĩ đầu tiên dù đã qua đời nhưng vẫn được truy tặng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú trong đợt xét tặng đầu tiên. Danh hiệu một lần nữa khẳng định những đóng góp của Thanh Nga với nền cải lương nước nhà.

  • Đi họp lớp, tôi để chiếc BMW ở nhà, chọn đi xe bus: Về đến nhà, nhận được tin nhắn cả đời không thể quên

    Tưởng chừng chỉ là buổi họp lớp, nhưng quyết định để lại chiếc BMW ở nhà và đi xe buýt đã mang đến cho người đàn ông này một trải nghiệm không ngờ.

    Bài viết dưới đây là chia sẻ của Hà Lục (Trung Quốc) đang thu hút sự chú ý trên nền tảng Toutiao. 

    Cuối tuần trước, tôi quyết định để lại chiếc BMW trong gara, bắt chuyến xe buýt số 93 đến buổi họp lớp cấp ba tổ chức tại một nhà hàng sang trọng. Sau nhiều năm bôn ba, lập nghiệp và ít liên lạc, tôi muốn trở lại với mọi người một cách giản dị nhất, như thuở còn cùng ngồi chung bàn học.

    Lúc bước vào nhà hàng, tôi nhận ra phần lớn bạn cũ đã đến từ trước. Không khó để nhận ra người bạn ngồi ghế đầu năm xưa giờ là giám đốc chi nhánh ngân hàng. Người từng học không giỏi toán, nay đang điều hành một chuỗi nhà hàng lớn. Họ đến bằng xe sang, mang theo cả người phụ trách truyền thông cá nhân chụp ảnh đăng mạng xã hội.

    Câu chuyện trong bàn tiệc xoay quanh bất động sản, chứng khoán, học phí các trường quốc tế cho con. Tôi ngồi lặng lẽ nghe, mỉm cười gật gù khi có ai đó hỏi thăm: “Dạo này cậu sao”, “Đang làm gì”. Tôi chỉ nói mình đang kinh doanh nhỏ, sống vừa đủ. Không ai hỏi gì thêm.

     

    Ảnh minh hoạ

    Bữa tiệc kết thúc nhanh, mọi người rời đi vội vã, như thể chỉ tham dự cho đủ thủ tục. Tôi đón chuyến xe buýt cuối để kịp về nhà lúc 21h30.

    Ngay khi vừa đến sảnh chung cư, mở điện thoại, tôi nhận được một tin nhắn từ Trương Văn – người bạn ngồi cạnh suốt bữa tiệc. Năm xưa, anh bạn này từng là lớp phó học tập.

    “Cảm ơn cậu hôm nay đã đến. Mình biết cậu để xe lại ở nhà vì không muốn phô trương. Cậu vẫn như xưa, khiêm tốn, tinh tế và thật lòng. Mình ngưỡng mộ cậu, không chỉ vì thành công mà vì cậu không cần phải chứng minh điều đó với ai cả. Mình chúc cậu luôn bình an”, lời nhắn của anh bạn.

    Tôi lặng người trước những dòng chữ giản dị ấy. Trong bữa tiệc ồn ào và náo nhiệt, tôi tưởng bản thân chỉ như chiếc bóng lạc lõng giữa ánh đèn chói mắt của sự thành đạt, hóa ra vẫn có người nhìn thấy, và thấu hiểu.

    Trương Văn là người duy nhất năm xưa hay ở lại sau giờ học để dọn lớp cùng tôi. Cậu ấy cũng là người từng âm thầm mang bánh mì cho tôi những hôm quên ăn sáng. Trong lớp, cậu ấy không nổi bật, ít nói, nhưng luôn âm thầm quan sát và sẻ chia. Hôm đó, cậu ấy vẫn một ánh nhìn chân thành giữa đám đông hào nhoáng.

    Sau dòng tin nhắn của Trương Văn, tôi nghĩ về những người bạn cũ, mỗi người một ngã rẽ, một cách sống. Không phải ai thành công cũng cần chứng minh. Không phải ai sống giản dị là không đủ đầy. Và đôi khi, giá trị thật sự nằm trong những điều lặng thầm – như một tin nhắn lúc đêm khuya, đủ để sưởi ấm cả một chặng đường dài.

    Ở thành phố này, ai cũng mải miết chạy theo thứ gọi là “thành đạt”. Tôi học được rằng, không cần nói quá nhiều, không cần thể hiện quá nhiều. Bạn chỉ cần sống đúng với mình, và đủ tinh tế để lắng nghe như Trương Văn đã làm.

    Chiếc BMW vẫn nằm yên trong gara. Những chuyến xe buýt chiều mưa hôm ấy, lại đưa tôi trở về với một điều quan trọng hơn cả: tình bạn, và sự tử tế không cần phô trương.

  • Chăm vợ b;ạ;;i li;ệ;t suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi ru-n r-ẩy c-h;ế;;t lặng

    Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi chết lặng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó đánh mạnh vào ngực, nghẹt thở. Tất cả những gì tôi từng gìn giữ, nâng niu suốt ngần ấy năm, sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.

    Tôi là Minh, người đàn ông ngoài ba mươi với thân hình gầy gò, gương mặt hốc hác và đôi mắt luôn ánh lên sự nhẫn nại. Cuộc đời tôi từng rất giản đơn và bình dị bên vợ – Thảo – trong căn nhà cấp bốn nhỏ ở vùng ngoại ô yên ả của thành phố Huế. Chúng tôi cùng là giáo viên tiểu học, không giàu có nhưng đủ sống, và quan trọng hơn hết, luôn trân quý nhau.

    Biến cố ập đến vào một chiều cuối năm, khi Thảo đi chợ Tết và gặp tai nạn giao thông. Cú va chạm nghiệt ngã khiến cô tổn thương cột sống nặng, dẫn đến liệt nửa người. Khi nhận cuộc gọi từ bệnh viện, tôi còn đang đứng lớp. Vội vã lao đến nơi, tôi gần như không nhận ra vợ mình – người phụ nữ luôn rạng rỡ, năng động – giờ chỉ nằm đó, đôi mắt ầng ậng nước, miệng mấp máy chẳng thành lời.

    Từ ngày Thảo nằm l/i/ệt giường, tôi xin nghỉ việc dài hạn. Từng thìa cháo, từng miếng băng, từng lần xoay trở lau người – tôi làm hết. Căn nhà nhỏ dần biến thành nơi điều trị tại gia với đầy đủ thuốc men, thiết bị, và mùi sát trùng. Nhiều người thương tình khuyên tôi gửi cô vào trung tâm chăm sóc, nhưng tôi chỉ lắc đầu: “Vợ tôi, tôi chăm. Không ai thay được.”

    Ngày nối ngày, tôi thức dậy từ tờ mờ sáng, nấu ăn, chăm vợ, rồi tranh thủ nhận sửa điện tại nhà để có chút thu nhập. Tối đến, tôi ngồi bên giường, đọc sách cho cô nghe, xoa bóp tay chân mong có ngày dây thần kinh hồi phục. Có lần, ngón tay cô khẽ động đậy – một phản ứng nhỏ nhưng khiến tôi rưng rưng, như thấy phép màu.

    Thảo gần như không nói. Cô sống trong sự im lặng kéo dài, chỉ đôi khi gật đầu hoặc lặng lẽ khóc. Tôi tin đó là biểu hiện của sự bất lực – và cũng là sự cảm động. Tôi không nghi ngờ. Tôi chỉ thương.

    Dần dần, họ hàng hai bên cũng không còn ghé thăm nhiều như trước. Có người thẳng thắn bảo tôi buông tay, sống cho mình. Nhưng tôi không trách. Tôi hiểu, chăm người bại liệt là hành trình dài và đơn độc, không phải ai cũng đủ sức đi hết cùng mình.

    Cuộc sống trôi chậm rãi trong một vòng quay quen thuộc. Cho đến buổi chiều hôm ấy…

    Trên đường đến tiệm sửa điện, tôi bỗng nhớ ra để quên ví. Trong đó có giấy tờ quan trọng và cả tiền khách đã thanh toán. Tôi quay xe về nhà, chỉ nghĩ sẽ ghé lấy rồi đi ngay. Nhưng khi mở cửa bước vào, tôi chết đứng tại chỗ.

     

    Khám phá thêm

    Các Ngày lễ & Sự kiện Theo mùa

    ly hôn

    Bất động sản

     

    Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ, hắt vào phòng. Và chính vệt sáng ấy đã phơi bày tất cả: một cảnh tượng không thể ngờ, không thể tưởng tượng, không thể tha thứ.

    Căn phòng mà suốt 5 năm tôi xem là nơi tận tụy, nơi chứng minh tình yêu và hy vọng, giờ đây… phản bội tôi bằng sự thật phũ phàng đến cay nghiệt..

  • Nữ Sinh Viên 20 Tuổi Sốt Cao 41 Độ, Khi Vào Viện Khám Bác Sĩ K/éo Qu/ần Xuống Liền Sững Sờ Trước Cảnh Tượng

    Nữ Sinh Viên 20 Tuổi Sốt Cao 41 Độ, Khi Vào Viện Khám Bác Sĩ Kéo Quần Xuống Liền Sững Sờ Trước Cảnh Tượng

    Nguyễn Thảo Linh, 20 tuổi, sinh viên năm hai ở Hà Nội, vốn khỏe mạnh. Đêm đó, Linh nhắn bạn cùng phòng là Trang: “Tao rét run… nóng như lửa.” Trang sờ trán Linh giật bắn: người nóng hầm hập, mồ hôi túa ra mà tay chân lại lạnh. Nhiệt kế hiện 41,0°C.

    Trang cuống cuồng gọi xe đưa Linh vào khoa Cấp cứu Bệnh viện quận. Linh lơ mơ, thở gấp, môi khô, mắt nhắm nghiền. Khi đo mạch và huyết áp, điều dưỡng Hạnh cau mày: mạch nhanh, huyết áp tụt, da tái. Bác sĩ trực là Lê Quang Minh bước tới, hỏi dồn dập: Linh có uống thuốc gì chưa, có đau đầu, nôn, đau bụng không. Trang trả lời thay: Linh uống hạ sốt mấy lần nhưng không xuống, có kêu đau toàn thân, chóng mặt, rồi đột nhiên yếu rũ.

    Bác sĩ Minh ra hiệu đưa Linh vào giường cấp cứu, đặt đường truyền, cho thở oxy. Anh nhìn bảng theo dõi rồi quay sang điều dưỡng: “Chuẩn bị xét nghiệm máu, cấy máu, khí máu, và gọi bác sĩ hồi sức. Có dấu hiệu sốc.”

    Khi khám nhanh, bác sĩ Minh nhận ra một điểm lạ: Linh thỉnh thoảng co người vì đau vùng hạ vị, nhưng không kêu rõ. Anh nói rõ ràng, bình tĩnh: “Anh cần khám toàn thân để tìm nguồn nhiễm trùng. Em Hạnh ở lại hỗ trợ nhé.” Điều dưỡng gật đầu, kéo rèm, giải thích lại cho Trang và Linh đang lơ mơ.

    Bác sĩ Minh nhẹ nhàng kéo phần quần xuống mức cần thiết để kiểm tra da vùng đùi và bẹn—những nơi có thể xuất hiện ban xuất huyết trong nhiễm khuẩn nặng. Ngay lập tức, anh khựng lại. Trên mặt trong đùi Linh là những đốm tím đỏ li ti lan dọc, kèm mảng bầm bất thường. Không giống dị ứng hay muỗi đốt.

    Điều dưỡng Hạnh hít vào: “Ban xuất huyết…?”

    Bác sĩ Minh lạnh sống lưng. Với sốt 41, tụt huyết áp và ban kiểu này, thứ anh sợ nhất không phải cúm hay viêm họng. Anh nói như ra lệnh: “Báo động đỏ. Có thể nhiễm khuẩn huyết nặng—phải xử trí ngay.”

    Không khí khoa Cấp cứu đổi hẳn. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng máy monitor bíp đều nhưng nghe như thúc giục. Bác sĩ Minh vừa nhìn ban xuất huyết trên đùi Linh vừa rà lại từng khả năng trong đầu: sốt cao, lơ mơ, mạch nhanh, huyết áp tụt—nhiễm khuẩn huyết gần như chắc chắn. Ban xuất huyết khiến anh nghĩ tới những tác nhân nguy hiểm có thể gây rối loạn đông máu, thậm chí suy đa cơ quan nếu chậm trễ.

    Anh ra y lệnh: truyền dịch nhanh, thuốc vận mạch nếu cần, kháng sinh phổ rộng ngay trong “giờ vàng”, lấy máu cấy trước khi tiêm. Điều dưỡng Hạnh thao tác gọn: đặt kim luồn, treo chai dịch, dán nhãn ống nghiệm. Trang đứng ngoài rèm, mặt trắng bệch, tay run run ôm điện thoại. Cô sợ mình chậm một chút thôi sẽ mất bạn.

    Bác sĩ Minh kéo rèm ra, nói ngắn gọn nhưng rõ: “Bạn em đang trong tình trạng rất nặng. Bọn anh đang xử trí sốc và tìm nguồn nhiễm trùng. Em gọi người nhà bạn ấy ngay. Cần có người ký cam kết nếu phải can thiệp sâu.”

    Trang gọi, giọng lạc đi. Đầu dây bên kia là mẹ Linh—bà Hương—đang ở Nam Định. Nghe Trang nói “Linh sốc, đang cấp cứu”, bà Hương gần như gào lên, bảo sẽ bắt xe lên ngay.

    Trong lúc chờ kết quả xét nghiệm, bác sĩ Minh tiếp tục khám kỹ hơn để tìm “ổ” gây nhiễm: phổi, đường tiểu, da, bụng, và cả những nguyên nhân ít ai nghĩ tới ở nữ trẻ tuổi. Anh hỏi nhanh bệnh sử nhưng Linh chỉ ú ớ. Trang cố nhớ: mấy hôm nay Linh ôn thi, thức khuya, gần như không ăn. Linh có than “đau bụng dưới” và “khó chịu” nhưng bảo do đến kỳ.

    Từ khóa “đến kỳ” khiến bác sĩ Minh dừng lại một nhịp. Anh quay sang điều dưỡng Hạnh: “Em hỏi giúp: Linh đang dùng băng vệ sinh hay tampon/cốc nguyệt san? Có quên thay không?” Hạnh hỏi khẽ, vừa trấn an vừa tôn trọng riêng tư. Linh lơ mơ lắc đầu, nhưng môi mấp máy: “Em… em quên…”

    Câu trả lời đó như một mảnh ghép rơi đúng chỗ. Bác sĩ Minh vẫn giữ giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã sắc lại: “Có khả năng hội chứng sốc nhiễm độc liên quan kỳ kinh—hiếm nhưng cực nguy hiểm nếu bỏ qua.” Anh nhờ bác sĩ sản trực hội chẩn, đồng thời yêu cầu siêu âm và xét nghiệm viêm, đông máu.

    Kết quả máu trả về từng phần: bạch cầu tăng, CRP và Procalcitonin cao, men gan bắt đầu rối, tiểu cầu có xu hướng giảm. Khí máu cho thấy dấu hiệu toan chuyển hóa nhẹ—một tín hiệu cơ thể đang “đuối”. Huyết áp Linh vẫn thấp dù đã truyền dịch.

    Bác sĩ hồi sức Phạm Đức Anh tới, nhìn qua monitor rồi hỏi nhanh: “Nguồn nhiễm dự đoán?” Minh chỉ tay về phía ban xuất huyết và nói nhỏ: “Khả năng nhiễm khuẩn huyết. Có dấu liên quan kỳ kinh, nghi TSS.”

    Họ thống nhất: chuyển Linh lên khu hồi sức tích cực ngay khi ổn định đường thở và huyết áp. Điều dưỡng chuẩn bị bơm tiêm điện, thuốc vận mạch liều thấp. Trang nghe những từ “ICU” mà chân mềm nhũn.

    Khi bác sĩ sản tới, mọi thao tác đều được giải thích rõ và thực hiện đúng quy trình có người chứng kiến. Không có bất kỳ sự thô bạo hay mập mờ nào—chỉ là y khoa lạnh lùng trước sinh mạng nóng rực vì sốt. Và đúng như nghi ngờ, họ phát hiện một tình huống “đáng sợ vì dễ quên”: Linh đã dùng phương tiện vệ sinh kinh nguyệt quá lâu trong những ngày ôn thi, cơ thể mệt lả, miễn dịch tụt, tạo điều kiện cho độc tố vi khuẩn bùng lên.

    Bác sĩ Minh nhìn Trang, nói thẳng nhưng không làm cô hoảng: “May là em đưa bạn đến kịp. Nếu trễ thêm vài giờ, nguy cơ suy đa cơ quan rất cao.”

    Ngay khoảnh khắc đó, Trang bật khóc. Cô không khóc vì sợ nữa, mà vì nhận ra: chỉ một thói quen nhỏ, một lần “quên thay”, cộng với mấy đêm thức trắng… có thể đẩy một người trẻ vào ranh giới sống chết.

    ICU luôn có một thứ âm thanh đặc trưng: tiếng máy thở, tiếng monitor, tiếng bước chân nhẹ nhưng vội. Linh được chuyển lên trong tình trạng vẫn lơ mơ, sốt đã hạ chút nhờ thuốc và chườm, nhưng huyết áp còn bấp bênh. Bác sĩ Đức Anh tiếp nhận, đánh giá lại toàn diện: đường thở ổn, chưa cần đặt nội khí quản, nhưng phải theo dõi sát vì nhiễm độc có thể làm phù phổi hoặc rối loạn ý thức nhanh chóng.

    Kháng sinh được chỉnh theo phác đồ, dịch truyền và vận mạch được cân bằng để vừa nâng huyết áp, vừa không làm quá tải tuần hoàn. Họ đặt catheter theo dõi, làm thêm xét nghiệm đông máu, men tim, chức năng thận. Mọi thứ diễn ra như một cuộc chiến có kỷ luật: giờ nào việc nấy, chỉ số nào lệch là lập tức điều chỉnh.

    Đêm đó, bà Hương tới bệnh viện. Người phụ nữ ngoài bốn mươi, áo khoác còn dính bụi đường, vừa nhìn thấy Trang đã nắm chặt tay: “Con ơi, Linh sao rồi?” Trang nghẹn lại, cố kể rõ ràng những gì bác sĩ nói. Bà Hương nghe tới đoạn “quên thay” thì mặt sượng đi, vừa xót vừa giận: “Nó học hành kiểu gì… sao không nói với mẹ…” Nhưng ngay lập tức bà lại òa khóc, tự trách mình không sát sao khi con đi học xa.

    Bác sĩ Minh lên ICU thăm lại. Anh gặp bà Hương trước cửa, giải thích bằng ngôn ngữ dễ hiểu: Linh bị tình trạng nhiễm độc và nhiễm khuẩn nặng, có khả năng liên quan kỳ kinh cộng với suy kiệt do thức khuya, ăn uống kém. Anh nhấn mạnh: “Đây là tai nạn y khoa có thể xảy ra. Quan trọng là mình đã phát hiện và xử trí kịp.”

    Trong phòng bệnh, Linh thỉnh thoảng mở mắt, nhìn mẹ rồi nhắm lại. Cô không đủ sức nói, chỉ có giọt nước mắt lăn ra ở khóe mắt như xin lỗi. Bà Hương nắm tay con qua găng, miệng lẩm bẩm: “Mẹ đây rồi, con cố lên…”

    Ngày thứ hai, tình trạng Linh bắt đầu có chuyển biến. Sốt giảm rõ, huyết áp ổn hơn, liều vận mạch được hạ dần. Ban xuất huyết không lan thêm. Các chỉ số viêm giảm từ từ—một kiểu giảm rất “y khoa”: không phải phép màu, mà là dấu hiệu cơ thể đang thắng lại độc tố.

    Nhưng cú nguy vẫn chưa hoàn toàn qua. Buổi chiều, Linh đột nhiên nôn khan, than đau đầu. Bác sĩ Đức Anh lập tức loại trừ những biến chứng khác: mất nước, rối loạn điện giải, hoặc nhiễm trùng lan. Họ làm CT não, may mắn không có xuất huyết. Điện giải cho thấy natri hơi thấp do truyền dịch và ăn uống chưa hồi phục; họ điều chỉnh và theo dõi. Linh ổn lại sau vài giờ.

    Ba ngày sau, Linh tỉnh táo hơn, có thể nói chuyện nhỏ. Cô kể trong giọng khàn: “Em ôn thi… em cứ nghĩ sốt do cảm… em sợ mất thời gian… em uống thuốc… rồi em quên…” Nói tới đó, Linh bật khóc. Cô không khóc vì đau, mà vì hối hận khi đã coi nhẹ những tín hiệu của cơ thể.

    Bác sĩ Minh không trách. Anh kéo ghế ngồi cạnh giường, nói như nói với em gái: “Em không phải người đầu tiên. Áp lực học hành khiến nhiều bạn bỏ qua ăn ngủ, bỏ qua cả dấu hiệu nguy hiểm. Nhưng từ giờ, em phải nhớ: sốt cao kéo dài, lơ mơ, tụt huyết áp, ban tím—đó không phải chuyện ‘cố chịu’ được.”

    Trang cũng đến thăm. Cô nhìn Linh đang truyền dịch mà tim vẫn thắt lại. Linh nắm tay Trang, nói khẽ: “Tao nợ mày mạng sống.” Trang lắc đầu, nước mắt rơi: “Đừng nói vậy. Chỉ cần mày sống.”

    Một tuần sau, Linh được chuyển xuống khoa thường. Trước khi xuất viện, bác sĩ Minh dặn kỹ những điều “không ai muốn học bằng ICU”: vệ sinh kinh nguyệt đúng cách, không dùng quá thời gian khuyến cáo, không tự ý lạm dụng thuốc hạ sốt và kháng sinh, và quan trọng nhất—khi cơ thể báo động, đừng coi thường.

    Ngày Linh ra viện, bà Hương cúi đầu cảm ơn ê-kíp. Bác sĩ Minh chỉ gật nhẹ: “Chăm con giúp tôi. Và nhắc con… chăm chính mình trước đã.” Linh đứng cạnh mẹ, dáng gầy đi nhưng mắt đã có lại ánh sáng. Cô bước ra khỏi cổng bệnh viện, cảm giác như vừa đi qua một cánh cửa mà nếu đóng sầm lại, có thể đã không còn ngày hôm nay.

    TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!

  • Con dâu bận đi công tác, để cháu cho bà nội trông, trở về thấy nhà cửa vẫn ngăn nắp, cháu ngủ ngon, nhưng mở tủ lạnh ra thì mẹ trẻ bỗng g;ào kh;óc ng;;ất lịm

    Chị Hạnh lấy chồng muộn, 6 năm chạy chữa khắp nơi mới sinh được cậu con trai đầu lòng. Bởi vậy, đứa bé là “báu vật” của cả gia đình, đặc biệt là với vợ chồng chị.

    Một lần, công ty cử chị đi công tác đột xuất 3 ngày. Ban đầu chị định đưa con đi cùng, nhưng chồng khuyên:

    “Có bà nội ở nhà, để bà trông cho, em yên tâm đi làm.”

    Thấy mẹ chồng tỏ vẻ vui vẻ, nhiệt tình nhận trông cháu, chị cũng xuôi lòng.

    Ba ngày công tác trôi qua, chị trở về. Căn nhà quen thuộc vẫn ngăn nắp, gọn gàng. Trong phòng, con trai đang ngủ ngoan trong nôi, hơi thở đều đều, khuôn mặt hồng hào. Mẹ chồng ngồi cạnh, vừa quạt vừa khe khẽ hát ru. Nhìn cảnh tượng ấy, tim chị như tan chảy vì hạnh phúc, nghĩ bụng “may mắn có bà”.

    Chị Hạnh bước xuống bếp dọn đồ, mở tủ lạnh để cất thực phẩm mang về. Và rồi…

    Cánh cửa tủ vừa bật ra, chị sữ;ng sờ, cả người r;un lên bần bật. Bên trong, ngăn trên cùng là hàng chục hộp thủy tinh được xếp ngay ngắn. Mỗi hộp đều dán nhãn ghi ngày tháng cẩn thận. Trên nắp, nét chữ của mẹ chồng hiện rõ: “Sữa của H…”, “Sữa của M…” – đó là tên đứa con trai chị.

    Chị hoả;ng h;ốt, mở nắp một hộp ra, mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Tim chị nghẹt thở, mọi thứ trước mắt tối sầm lại. Chị g;ào khóc, ôm ngực rồi ngã qu;ỵ ngay dưới nền gạch lạnh ngắt.

    Trong phòng, con trai vẫn ngủ say, không hề biết sóng gió khủng khiếp vừa ập xuống gia đình nhỏ của mình.

    Câu hỏi rợn người dội lên trong đầu chị:
    “Mẹ chồng đã làm gì với chính giọt máu của con đây trời ơi…?”

  • Giá vàng mới nhất 17h hôm nay 15/6: Ngất lịm

    Giá vàng trong nước chiều nay 15/6 chưa có biến động trùng lặp ngày nghỉ cuối tuần, trong khi giá vàng thế giới tăng mạnh ngay phiên đầu tuần và tiến sát ngưỡng 4.300 USD/ounce.

    Giá vàng hôm nay 15/6 ghi nhận thị trường vàng miếng SJC và vàng nhẫn trong nước đồng loạt giữ nguyên so với sáng hôm trước đang trong bất kỳ kỳ nghỉ cuối tuần nào. Trong khi đó, trên thị trường quốc tế, giá vàng bật tăng mạnh ngay phiên mở đầu tuần mới, tiến sát đèn 4.300 USD/ounce.

    Theo ghi nhận vào đầu giờ sáng 15/6, giá vàng miếng SJC bán ra tiếp tục duy trì ở mức 147 triệu đồng/lượng, không thay đổi so với đầu giờ sáng trước đó.

     

     

    Ở phân khúc vàng, nhiều thương hiệu lớn như Bảo Tín Mạnh Hải, Bảo Tín Minh Châu, Phú Quý, Doji… cũng đồng loạt giữ nguyên giá bán ở mức 147 triệu đồng/lượng.

    Giới chuyên gia nhận định các biến thể của thị trường vàng trong nước vẫn đang bám sát xu hướng giá vàng thế giới. Trong bối cảnh kim loại quý quốc tế tăng mạnh ngay đầu tuần, giá vàng trong nước được dự báo sẽ tiếp tục có xu hướng đi lên.

    Tính đến 6 giờ 30 phút sáng 15/6, tại Bảo Tín Mạnh Hải, giá vàng miếng SJC được niêm yết ở cấp 144 – 147 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), ổn định ở cả hai chiều so với đầu giờ sáng hôm qua. Mức độ chênh lệch giữa giá mua và giá bán duy trì ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Tại Tập đoàn Doji ở Hà Nội và TP.HCM, giá vàng miếng SJC cũng được giao dịch quanh mức 144 – 147 triệu đồng/lượng (mua – bán), không đổi ở cả hai chiều so với đầu giờ sáng hôm trước. Độ lệch mua – bán vẫn ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Hướng dẫn Thành phố & Địa phương

     

    Bảo Tín Minh Châu cũng niêm yết giá vàng SJC ở mức 144 – 147 triệu đồng/lượng (mua – bán), giữ nguyên so với phiên trước đó. Khoảng cách giữa chiều mua và bán là 3 triệu đồng/lượng.

    Tại Phú Quý, vàng miếng SJC được giao dịch xung quanh 144 – 147 triệu đồng/lượng (mua – bán), không có biến động so với sáng hôm qua, chênh lệch mua – bán ở 3 triệu đồng/lượng.

     

     

    Ngoài ra, giá vàng SJC tại Vàng bạc đá quý Phú Nhuận (PNJ) được giao dịch ở mức 144 – 147 triệu đồng/lượng (mua – bán). Giá vàng miếng SJC Hà Nội tại Vàng bạc đá quý Asean cũng được niêm yết ở mức 144 – 147 triệu đồng/lượng (mua – bán).

    Tài chính

     

    Đối với vàng, vàng vòng ép của Bảo Tín Mạnh Hải giao dịch xung quanh hạng 144 – 147 triệu đồng/lượng, ổn định ở cả chiều mua vào và bán ra so với đầu giờ sáng hôm qua. Độ lệch mua – bán vẫn ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Giá vòng tròn vàng Rồng Thăng Long tại Bảo Tín Minh Châu được niêm yết ở mức 144 – 147 triệu đồng/lượng (mua – bán), không thay đổi so với phiên trước, với chênh lệch giữa hai chiều mua – bán là 3 triệu đồng.

    Trong khi đó, giá vàng Doji Hưng Thịnh Vượng 9999 tại thị trường Hà Nội được giao dịch ở mức 144 – 147 triệu đồng/lượng, giữ nguyên ở cả hai chiều mua và bán so với đầu giờ sáng hôm qua. Chênh lệch mua – bán tiếp tục duy trì ở mức 3 triệu đồng.

    Giá vàng vòng tròn 999,9 tại Công ty Phú Quý cũng giao dịch xung quanh món đồ 144 – 147 triệu đồng/lượng, không thay đổi so với phiên trước và chênh lệch mua – bán ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Trên thị trường quốc tế, giá vàng thế giới giao ngay tại thị trường châu Á lúc 6 giờ 30 sáng 15/6 (giờ Việt Nam) được giao dịch quanh ngưỡng 4.284 USD/ounce, tăng mạnh 66 USD/ounce so với thời điểm cuối tuần trước.

    Theo Kitco News, trong tuần này, các ngân hàng trung ương sẽ là điểm chú ý của thị trường. Cuộc thi FOMC đầu tiên do Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) Kevin Warsh chủ trì được xem là sự kiện được ở đầu tư quan tâm nhất. Bên cạnh đó, thị trường cũng theo dõi các dữ liệu quan  trọng liên quan đến bán lẻ, nhà ở và sản phẩm.

    Tuần giao dịch bắt đầu với công việc bố Khảo sát sản xuất Empire State vào sáng thứ Hai theo giờ địa phương. Tiếp theo đó là quyết định chính sách tiền tệ của Ngân hàng Nhật Bản vào đêm trước và quyết định của Ngân hàng Dự trữ Australia vào sớm thứ Ba. Trong ngày thứ Ba cũng sẽ công bố số liệu về quá trình khởi động xây dựng nhà ở và giấy phép xây dựng trong tháng 5.

    Đến sáng thứ Tư, giới giao dịch sẽ theo dõi doanh số bán lẻ và doanh số bán nhà chờ xử lý của Mỹ trong tháng 5 trước khi có ý kiến ​​hướng dẫn quyết định chính sách tiền tệ của Fed và cuộc họp báo đầu tiên của Chủ tịch mới Kevin Warsh vào buổi chiều.

    lịch

     

    Sáng thứ Năm sẽ là quyết định chính sách tiền tệ chính sách của Ngân hàng Quốc gia Thụy Sĩ và Ngân hàng Anh, tiếp theo là Khảo sát sản phẩm của Cục Dự trữ Liên bang Philadelphia cùng số liệu về đơn xin hỗ trợ thất nghiệp hàng tuần.

    Thị trường chứng khoán Mỹ sẽ đóng cửa vào Ngày thứ Sáu nhân dịp Lễ Bang tại Hoa Kỳ, còn được gọi là ngày Juneteenth.

    Bà Colin Cieszynski, chiến lược gia trưởng thị trường tại SIA Wealth Management, cho biết bà vẫn lạc quan về phát triển vọng giá vàng trong tuần này.

    “Về mặt kỹ thuật, vàng đã kiểm tra thành công trình hỗ trợ gần 4.000 USD/ounce và đang bật tăng trở lại, Phải như một chiến tăng giá mới bắt đầu. Nếu đạt được thỏa thuận hòa bình và giá dầu tiếp tục giảm, những lo về kiềm phát và tăng lãi suất có thể giảm giảm, điều này có thể có lợi cho loại kim quý”, bà Cieszynski nhận định.

    Trong khi đó, ông Darin Newsom, nhà phân tích thị trường cấp cao tại Barchart.com, cho rằng ở thời điểm hiện tại việc đánh giá hướng đi của thị trường kim loại quý là rất khó khăn.

    “Thị trường vàng hiện nay không còn mang tính kỹ thuật hay cơ bản nữa. Những gì chúng tôi đang chứng minh là các ngân hàng trung chuyển tiếp tục mua vào và các nhà đầu tư, nhà giao dịch tiếp tục bán ra bất chấp thực tế là chúng ta đang đối mặt với các vấn đề địa chính trị. Vàng theo giao thông là thị trường ngoại ẩn an toàn, nhưng hiện tại nó không hoạt động như vậy. Các số liệu phát mà chúng ta thấy trong tuần này đáng lẽ phải dừng việc làm sẽ trở lại, nhưng giá vàng sẽ không tăng trừ khi giá dầu thô giảm”, ông Newsom phân tích.

    Đề nghị đến lãi suất và chính sách tiền tệ của Fed, ông Newsom cho biết thị trường hiện đang dự báo khả năng tăng lãi suất vào cuối năm 2026 và ông không cho rằng Chủ tịch Fed mới sẽ tăng lãi suất trước cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ.

    “Tôi nghĩ rằng vào một thời điểm nào đó, có thể là nửa cuối năm hoặc quý III hoặc IV/2026, chúng tôi sẽ bắt đầu tìm thấy một phần tiền đầu tư rời khỏi thị trường vàng bắt đầu quay trở lại. Nhưng hiện tại, lĩnh vực được thải nhiều nhất là nhiều năng lượng, để đưa vào nơi phân phát, chứ không phải vàng để trong phòng chơi”, ông Newsom nói.

    Tác giả: Bảo Thoa 

    Theo Tạp chí Sở hữu Trí tuệ (Đăng 15/6/2026 | 9:59)

  • Đàn ông ‘hạ mình’ làm 4 điều này, chắc chắn đã nghiện vợ phát điên không cai được

    Đàn ông ‘hạ mình’ làm 4 điều này, chắc chắn đã nghiện vợ phát điên không cai được

     Người đàn ông yêu thật lòng sẽ sẵn sàng “hạ mình” làm những điều này chỉ vì vợ thích, chiều vợ hết lòng hết dạ.

    Dưới đây là những điều đàn ông yêu thật lòng sẽ tình nguyện làm cho vợ, không để bạn mở miệng đòi hỏi mà tự động thực hiện.

    Để vợ quản lý tiền bạc

    Đàn ông 'hạ mình' làm 4 điều này, chắc chắn đã nghiện vợ phát điên không cai được - Hình 1

    Đàn ông yêu thật lòng thường để vợ quản lý t.iền bạc của mình – Ảnh minh họa: Internet

    Người chồng thương vợ thật lòng sẽ không ngại để vợ quản lý t.iền bạc vì họ tin tưởng và tôn trọng người bạn đời của mình. Họ không muốn vợ tò mò hay hoài nghi quá nhiều về việc chồng tiêu xài như thế nào, mỗi tháng kiếm được bao nhiêu. Họ muốn để vợ biết rõ về những việc mình làm, không suy nghĩ lung tung quá nhiều mà hại sức khỏe.1038

    Bảo vệ vợ mọi lúc mọi nơi

    Đàn ông 'hạ mình' làm 4 điều này, chắc chắn đã nghiện vợ phát điên không cai được - Hình 2

    Đàn ông tốt sẽ bảo vệ vợ hết mình – Ảnh minh họa: Internet

    Chỉ những người thật tâm thật dạ mới bảo vệ vợ mọi lúc mọi nơi, đặc biệt là trước mặt gia đình của mình. Họ không cho phép người khác đụng chạm hay chê bai vợ. Không muốn vợ bị tổn thương bởi những lời nói vô lý của thiên hạ. Họ cực kỳ quan tâm đến cảm xúc của vợ chứ không để tâm đến miệng lưỡi người đời. Nếu có người chồng cực phẩm như thế này, đàn bà khôn ngoan nên biết nắm giữ thật chặt, đừng dại buông tay.

    Không để vợ phải chịu thiệt thòi về đời sống vật chất

    Đàn ông 'hạ mình' làm 4 điều này, chắc chắn đã nghiện vợ phát điên không cai được - Hình 3

    Đàn ông tử tế sẽ không để vợ chịu thiệt thòi – Ảnh minh họa: Internet

    Người đàn ông tử tế, có trách nhiệm với gia đình sẽ không bao giờ để vợ phải chịu thiệt thòi về vật chất lẫn tinh thần. Họ không muốn vợ phải thua thiệt người này người kia. Lúc nào cũng muốn vợ ăn ngon mặc đẹp, cho vợ một một cuộc sống đủ đầy, không phải lo lắng quá nhiều về vật chất. Nếu có người đàn ông này bên cạnh, phụ nữ nên biết trân trọng và yêu thương hết lòng. Đừng vì bất cứ điều gì mà buông tay hạnh phúc đích thực của mình.223

    Bỏ hết cuộc vui để về bên vợ

    Đàn ông 'hạ mình' làm 4 điều này, chắc chắn đã nghiện vợ phát điên không cai được - Hình 4
    Đàn ông thương vợ có thể bỏ hết cuộc vui để về bên vợ – Ảnh minh họa: Internet

    Chỉ người yêu thương vợ thật lòng mới bỏ hết những cuộc vui để về bên vợ. Họ xem trọng cảm xúc của vợ hơn là những cuộc vui vô bổ ngoài kia. Vì họ biết được rằng vợ là nhà, là mái ấm bình yên cả đời. Còn những cuộc vui kia chỉ là nhất thời, không thể nào đi theo mình cả đời được. Thế nên ai rồi cũng sẽ chọn về nơi bình yên nhất và không bao giờ từ bỏ hạnh phúc đích thực của cuộc đời mình.

  • Gặp lại chồng cũ m;ù và con gái hát rong sau 16 năm, nữ tỷ phú khóc như mưa…

    Giữa phố xá ồn ào của Sài Gòn, người phụ nữ mặc bộ vest hàng hiệu bước xuống từ chiếc xe sang. Ánh mắt cô rơi vào một cô bé đang ôm cây đàn guitar cũ, hát bằng giọng run run. Bên cạnh là người đàn ông ngồi bệt xuống lề đường, đôi mắt trắng đục vô hồn. Bản nhạc vang lên khiến cô như nghẹt thở… “Ngày em đi, anh đứng nhìn theo bóng em…” – bài hát năm xưa họ cùng viết khi còn yêu nhau. Nước mắt cô rơi, không phải vì âm nhạc… mà bởi cô đã nhận ra – đó là chồng cũ và con gái mình.

    Ngọc – một nữ doanh nhân thành đạt, được vinh danh trên tạp chí Forbes Việt Nam với biệt danh “Nữ hoàng bất động sản” – vừa hoàn tất hợp đồng bạc tỷ ở trung tâm thành phố. Cuộc sống của cô tưởng chừng như đã đạt đỉnh cao, nhưng trong lòng lại trống rỗng.

    16 năm trước, cô từng có một  gia đình nhỏ ở một vùng quê nghèo. Chồng cô – Quân – là một nhạc sĩ mù đam mê âm nhạc. Họ sống nghèo nhưng hạnh phúc. Ngày Ngọc mang thai, gia đình bắt đầu lâm vào khốn khó. Quân không kiếm ra tiền, bệnh tình đôi mắt của anh nặng thêm, còn cô thì bị gia đình chồng ép nghỉ học để lo cho chồng con.

    Gia đình

    Nhưng Ngọc là một cô gái có khát vọng. Cô không chịu đầu hàng số phận. Trong một lần có cơ hội lên Sài Gòn làm việc, cô chấp nhận xa gia đình, gửi con gái cho mẹ chồng trông. Nhưng sóng gió dồn dập – Quân bất ngờ mất thị lực hoàn toàn sau một tai nạn, còn mẹ chồng thì gửi bé My – con gái cô – cho người quen nuôi rồi bỏ đi biệt tích.

    Ngọc trở về, không tìm được chồng con. Cô suy sụp. Sau đó, cô biết được rằng Quân nghĩ cô đã bỏ đi theo người đàn ông khác. Hận thù và hiểu lầm chồng chất. Không ai tìm ai nữa.

    Khám phá thêm

    gia đình

    Gia đình

    Ngọc chọn cách đi lên từ tay trắng. Cô lao vào công việc, từ một nhân viên bán hàng dần trở thành chủ một chuỗi bất động sản. Nhưng mỗi đêm, cô đều lặng lẽ ôm bức ảnh cũ – nơi cô, Quân và con gái nhỏ cười bên nhau.

    Hôm đó, khi đang cùng thư ký đi khảo sát dự án ở quận 1, Ngọc bất ngờ bị tiếng hát quen thuộc níu chân. Giọng ca non nớt của cô bé ấy khiến tim cô như thắt lại:

    “…Ngày em đi, anh đứng nhìn theo bóng em,
    Dù đôi mắt anh chẳng còn thấy được gì…”

    Tim Ngọc đập thình thịch. Đó là ca khúc Quân viết tặng cô, chưa từng công bố. Chỉ có hai người biết. Cô nhìn về phía âm thanh phát ra: một cô bé khoảng 15, ôm cây đàn, bên cạnh là một người đàn ông ngồi lặng lẽ, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt vô hồn.

    Ngọc bước lại gần. Cô bé ngước lên – đôi mắt to, sáng, sống mũi cao, khuôn miệng nhỏ nhắn… Rồi quay sang người đàn ông: tóc bạc lốm đốm, làn da rám nắng, nhưng dáng dấp ấy – không thể nhầm lẫn.

    Là anh… Quân.

    Và nếu như cô không nhầm… Cô bé ấy chính là con gái mình.

    Ngọc lùi lại, tay bấu chặt lấy túi xách, toàn thân run lên. Cô không dám bước tới. Không biết họ còn nhận ra cô không? Có còn oán giận cô không?

    Quân không nhìn thấy cô. Nhưng dường như anh cảm nhận được điều gì đó, đôi tay lần mò về phía không khí, nhẹ nhàng hỏi con gái:

    – My à… Có phải… có người đang khóc không?

    Khám phá thêm

    gia đình

    Gia đình

    Cô bé nhìn sang. Và ánh mắt chạm ánh mắt Ngọc.

    – Ba… Có một cô… đang nhìn ba… và khóc.

    – Là… ai vậy con?

    My nhìn Ngọc, rồi quay sang cha. Chỉ trong vài giây, đôi mắt cô bé long lanh:

    – Ba ơi… Hình như… là mẹ!

    Quân lặng người. Cây đàn rơi khỏi tay anh. Cả người run bần bật.

    – Em… Ngọc… Là em phải không?

    Ngọc òa khóc, quỳ xuống bên cạnh anh. Cô nắm lấy đôi tay chai sạn của chồng cũ:

    – Là em đây, Quân… Em xin lỗi…

    Anh đưa tay lên, run rẩy chạm vào gương mặt cô. Đôi mắt mù không thấy, nhưng từng đường nét anh vẫn nhớ như in.

    – Anh tưởng… em đã rời bỏ cha con anh…

    – Không… Em đi kiếm tiền, để lo cho tương lai… Nhưng em không ngờ mọi thứ lại tồi tệ đến vậy… Em không thể tìm được hai người…

    My vẫn đứng im, bối rối nhìn cha mẹ khóc. Cô bé chưa từng gặp mẹ, chỉ nghe cha kể bằng những lời đầy yêu thương. Và giờ đây, người phụ nữ ấy đang ở đây – bằng xương bằng thịt.

    Ngọc mở tay, ôm chặt lấy con gái.

    – Mẹ xin lỗi… mẹ đến muộn quá…

    My òa khóc trong vòng tay mẹ.

    Sau cuộc gặp gỡ đầy nước mắt giữa phố phường Sài Gòn, Ngọc đưa Quân và My về một căn hộ cao cấp mà cô đang sống. Căn hộ rộng rãi, tiện nghi đầy đủ, nhưng trong lòng ba người lại chất chứa ngổn ngang cảm xúc.

    Ngọc không biết bắt đầu từ đâu. Cô muốn bù đắp, muốn giải thích, nhưng 16 năm là cả một đời người. Quân – người từng là bệ đỡ tinh thần cho cô, giờ lại ngồi lặng lẽ, không nói một lời. Còn My, dù nhận mẹ rất nhanh, nhưng vẫn giữ khoảng cách dè dặt – như thể giữa họ tồn tại một bức tường vô hình.

    Tối đó, Ngọc kể hết. Từng chi tiết, từng sự việc trong quá khứ. Rằng cô không hề bỏ đi, rằng sau tai nạn của Quân, cô tìm kiếm cha con trong vô vọng. Cô tìm đến bệnh viện, về quê, đến cả các trung tâm xã hội. Nhưng không ai biết họ ở đâu. Lúc ấy, Ngọc như phát điên. Cô định bỏ sự nghiệp để đi khắp nơi tìm con, nhưng một người bạn khuyên:

    – Muốn tìm lại người thân, trước hết… em phải mạnh mẽ và có vị trí. Khi có tiền, có quyền, em sẽ có cách tìm được họ.

    Ngọc chọn con đường ấy. Nhưng cô không ngờ… phải mất 16 năm.

    Nghe đến đó, Quân cúi đầu. Anh nghẹn ngào:

    – Anh cũng có lỗi… Anh không tin em. Anh nghe lời mẹ nói em bỏ theo trai, nên anh đau đớn dắt con bỏ đi biệt xứ. Khi em trở lại, anh đã không chờ em, không nghe em giải thích…

    Ngọc nắm lấy tay anh:

    – Không… Chúng ta đều bị cuốn vào một trò đùa cay nghiệt của số phận. Nhưng bây giờ, ta tìm được nhau rồi… là điều quý giá nhất.

    Một tuần sau, trong khi thu dọn đồ cũ, Quân đưa cho Ngọc một bức thư cũ, đã ố vàng. Đó là thư của mẹ chồng Ngọc – bà đã viết trước khi bỏ đi:

    “Ngọc à, mẹ xin lỗi. Mẹ đã ghen ghét con vì nghĩ con khiến Quân thành ra mù lòa, khiến  gia đình khốn khó. Mẹ đưa My rời xa con, không cho hai đứa biết địa chỉ mới. Mẹ ích kỷ. Nhưng khi biết sự thật… mẹ đã hối hận.”

    Gia đình

    Bức thư không gửi đi, Quân chỉ tìm thấy nó khi bà mất.

    Ngọc lặng người. Cô từng oán hận người phụ nữ ấy rất nhiều. Nhưng giờ đây, sự oán hận chỉ còn là tro bụi. Thay vào đó là nỗi đau âm ỉ – vì những điều đáng lẽ có thể khác đi.

    Thời gian dần qua. Căn nhà của Ngọc không còn vắng lặng như trước. Tiếng đàn vang lên mỗi sáng. Quân – dù không còn thấy được, vẫn có thể sáng tác bằng cảm nhận và trí nhớ. My thường hát những giai điệu mà anh viết, chất giọng trong trẻo như dòng suối mát.

    Một buổi tối, Ngọc đưa con đến một phòng trà sang trọng. Cô muốn My thử sức.

    My run lắm. Nhưng ánh mắt mẹ và cha như chở che lấy em. Lần đầu tiên, My bước lên sân khấu – không phải ở góc đường chật chội, mà dưới ánh đèn chuyên nghiệp. Khi em cất giọng, cả khán phòng như nín lặng.

    “Con hát cho ba, cho mẹ…
    Cho những năm tháng con không có gia đình…”

    Câu hát ấy khiến bao người bật khóc. Bài hát đầu tiên được sáng tác bởi một người cha mù và trình bày bởi đứa con gái hát rong năm nào – giờ vang lên như bản hồi sinh của một gia đình.

    Sau đêm đó, My được mời biểu diễn ở nhiều nơi. Cô bé được học bổng âm nhạc từ một trường danh tiếng. Quân – người cha tưởng như mất tất cả – giờ lại trở thành “nhạc sĩ truyền cảm hứng” được mời hợp tác cùng các nghệ sĩ nổi tiếng.

    Một năm sau, báo chí giật tít:

    “Nữ tỷ phú bất động sản tài giỏi, từng là mẹ đơn thân đi tìm lại con sau 16 năm thất lạc.”
    “Cô bé hát rong trở thành hiện tượng âm nhạc nhí.”
    “Người cha mù và câu chuyện khiến cả nước rơi nước mắt.”

    Ngọc, Quân và My xuất hiện trong chương trình truyền hình thực tế, kể lại câu chuyện của mình. Không tô vẽ, không kịch tính – chỉ là những điều chân thành.

    Gói kỳ nghỉ gia đình

    Cuối chương trình, người dẫn hỏi Quân:

    – Nếu anh có một điều ước, anh sẽ ước gì?

    Quân mỉm cười, quay mặt về phía vợ và con gái – ánh sáng mà anh không nhìn thấy bằng mắt, nhưng cảm nhận bằng cả trái tim:

    – Tôi không cần ước gì nữa. Vì điều kỳ diệu nhất đã xảy ra rồi: tôi tìm lại được gia đình của mình.

    Ngọc đưa tay lau nước mắt. My siết chặt bàn tay cha. Họ ngồi bên nhau, giữa ánh đèn sân khấu – như thể ánh sáng ấy không chỉ chiếu vào hiện tại… mà còn thắp sáng cả một tương lai trọn vẹn.

  • Giá vàng nhẫn trơn, vàng miếng hôm nay 15/6 tăng vọt

    Sau chuỗi ngày lao dốc dữ dội, giá vàng trong nước đã quay đầu hồi phục ấn tượng trong phiên giao dịch ngày 15/6, với mức tăng lên tới 3 triệu đồng/lượng so với đầu phiên. Thị trường vàng đang cho thấy sức bật đáng chú ý sau tuần biến động chưa từng có – nhưng giới phân tích vẫn chưa dám khẳng định đà phục hồi này sẽ kéo dài.

    Giá vàng nhẫn trơn, vàng miếng sáng ngày 15/6 tăng vọt

    Giá vàng trong nước bứt phá mạnh trong phiên 15/6

    Mở đầu phiên giao dịch sáng 15/6, giá vàng tại Công ty SJC được niêm yết ở mức 143,9 – 146,9 triệu đồng/lượng với vàng nhẫn và 144 – 147 triệu đồng/lượng với vàng miếng. Các đơn vị PNJ, DOJI, Bảo Tín Minh Châu và Bảo Tín Mạnh Hải cũng giao dịch đồng loạt ở vùng 144 – 147 triệu đồng/lượng cho cả vàng nhẫn lẫn vàng miếng.

    Tuy nhiên, diễn biến trong phiên nhanh chóng thay đổi theo chiều hướng tích cực. Theo cập nhật mới nhất, giá vàng trong nước đã đồng loạt bật tăng khoảng 2,5 – 3 triệu đồng/lượng so với mức đầu phiên. Tại SJC, vàng miếng được niêm yết ở mức 147,0 – 149,5 triệu đồng/lượng, trong đó chiều mua tăng 3 triệu đồng và chiều bán tăng 2,5 triệu đồng so với đầu ngày. Vàng nhẫn SJC cũng tiến lên mức 147,0 – 149,53 triệu đồng/lượng.

    Đà tăng trong phiên hôm nay diễn ra trong bối cảnh giá vàng giao ngay trên thị trường quốc tế cũng hồi phục lên mức 4.300 USD/ounce, tương đương khoảng 137,5 triệu đồng/lượng chưa bao gồm thuế và phí.

    Tuần qua: Vàng trải qua cơn bão biến động hiếm gặp

    Mức tăng trong phiên hôm nay có ý nghĩa đặc biệt khi nhìn lại tuần giao dịch vừa qua – một trong những tuần biến động mạnh nhất của thị trường vàng trong thời gian gần đây. Giá vàng trong nước đã có lúc lao dốc tới 15 – 17 triệu đồng/lượng, rơi xuống vùng 131 – 136 triệu đồng/lượng, trước khi đảo chiều bật tăng trở lại 10 – 11 triệu đồng/lượng ngay trong tuần.

    Trên thị trường quốc tế, giá vàng ghi nhận mức 4.283 USD/ounce vào đầu phiên 15/6, hồi phục đáng kể sau khi rơi xuống vùng 4.000 USD/ounce trong tuần trước. Dù vậy, tính chung cả tuần, giá vàng thế giới vẫn giảm 2,53%, đánh dấu tuần giảm thứ hai liên tiếp.

    Theo phân tích, làn sóng bán tháo mạnh giữa tuần xuất hiện khi lực hỗ trợ từ nhu cầu trú ẩn an toàn suy yếu, cộng hưởng với dữ liệu lạm phát Mỹ nóng hơn dự báo, xung đột tại Trung Đông tái bùng phát và kỳ vọng Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) tiếp tục nâng lãi suất gia tăng.

    Lãng mạn

     

    Phố Wall thận  trọng, nhà đầu tư cá nhân nghiêng về bi quan

    Khảo sát vàng hàng tuần mới nhất của Kitco News phản ánh rõ sự phân hóa trong tâm lý thị trường. Trong tổng số 17 chuyên gia tham gia khảo sát, chỉ có 4 người – tương đương 24% – dự báo giá vàng sẽ tăng trong tuần tới. Chỉ 2 chuyên gia, chiếm 12%, cho rằng giá sẽ tiếp tục giảm. Đáng chú ý, nhóm lớn nhất gồm 11 nhà phân tích, tương đương 65%, lựa chọn đứng ngoài quan sát và chờ định hướng chính sách từ Fed trước khi đưa ra nhận định rõ ràng hơn.

    Trong khi đó, kết quả khảo sát trực tuyến của Kitco đối với 70 nhà đầu tư cá nhân cho thấy tâm lý trên Main Street đã nghiêng về phía bi quan. Có 27 người, tương đương 39%, dự báo giá vàng tăng tuần tới. Ngược lại, 34 người, chiếm 49%, cho rằng kim loại quý sẽ tiếp tục suy giảm. Số còn lại gồm 9 nhà đầu tư, chiếm 13%, nhận định giá có thể biến động cả hai chiều mà chưa hình thành xu hướng rõ ràng.

    Các chuyên gia nói gì về triển vọng vàng?

    Ông Marc Chandler, Giám đốc điều hành của Bannockburn Global Forex, cho biết: “Giá vàng giao ngay đã giảm xuống gần 4.024 USD/ounce trong tuần này, mức thấp nhất kể từ tháng 11 năm ngoái. Đợt phục hồi trong vài phiên gần đây đã giúp giá tăng trở lại quanh 4.246,50 USD/ounce, tương ứng mức thoái lui Fibonacci 38,2% của đợt giảm kể từ đỉnh gần 4.600 USD/ounce được thiết lập vào cuối tháng 5. Các chỉ báo động lượng đang ở trạng thái quá bán nhưng vẫn chưa phát tín hiệu đảo chiều.” Ông Chandler cũng lưu ý rằng tuần tới sẽ có hàng loạt cuộc họp chính sách của các ngân hàng trung ương thuộc nhóm G10, trong đó chỉ có Ngân hàng Trung ương Nhật Bản được kỳ vọng nâng lãi suất. Với Fed, đây sẽ là cuộc họp đầu tiên dưới sự chủ trì của ông Warsh cùng với việc công bố biểu đồ dự báo lãi suất mới. Ông Chandler cho biết cá nhân ông có xu hướng gia tăng nắm giữ vàng nếu giá thiết lập mức đáy mới.

    Đời sống Xã hội

     

    Ông Adrian Day, Chủ tịch Adrian Day Asset Management, giữ góc nhìn lạc quan hơn: “Khả năng cao, dù chưa phải tuyệt đối, rằng vàng đã tạo đáy ngắn hạn. Khi căng thẳng giữa Iran và các bên liên quan dần hạ nhiệt, đồng USD có thể mất đi một phần sức hấp dẫn trú ẩn an toàn, qua đó hỗ trợ giá vàng. Đồng thời, việc giá dầu giảm trở lại sẽ giúp giảm áp lực đối với các đợt tăng lãi suất.” Ông Day cũng cho rằng dù Ngân hàng Trung ương châu Âu đã nâng một số lãi suất chủ chốt, Fed với ban lãnh đạo mới nhiều khả năng sẽ chọn giữ nguyên lãi suất thay vì tiếp tục thắt chặt. “Kịch bản này chưa đủ cơ sở để kỳ vọng một đợt phục hồi mạnh và ngay lập tức của vàng, nhưng nó cho thấy triển vọng giá tăng sẽ lớn hơn khả năng giảm sâu hơn nữa,” ông Day đánh giá.

    Trái lại, ông David Morrison, chuyên gia phân tích thị trường cấp cao tại Trade Nation, vẫn duy trì cái nhìn thận trọng: “Nếu một thỏa thuận hòa bình được ký kết và điều đó kéo đồng USD giảm giá đáng kể – dù đây chưa phải kịch bản chắc chắn – thì vàng có thể lấy lại đà tăng khi tâm lý nhà đầu tư được cải thiện. Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại, bất chấp đợt tăng mạnh trong phiên hôm qua, vàng vẫn đang nằm trong vùng rủi ro,” ông Morrison nhận xét.

    Cuộc họp của Fed trong tuần tới được xem là yếu tố quyết định hướng đi tiếp theo của giá vàng – nhà đầu tư nên theo dõi sát diễn biến chính sách lãi suất và tín hiệu từ biểu đồ dot plot mới trước khi đưa ra quyết định.

    Hoa Ly

    Theo Tạp chí Sở hữu trí tuệ & Sáng tạo (Đăng: 15/06/2026 | 10:02)