Blog

  • Giá xăng dầu hôm nay 19/4: Dầu thô trượt dốc xuống dưới 83 USD, xăng dầu thế giới suy giảm mạnh

    Giá xăng dầu hôm nay ngày 19/4, sau khi Iran tuyên bố mở cửa eo biển Hormuz, giá dầu thô thế giới lao dốc mạnh xuống ngưỡng 83-90 USD/thùng. Đây là mức thấp nhất kể từ khi cuộc xung đột giữa Mỹ và Iran nổ ra 28/2.

    Ngày 19 tháng 4 năm 2026, báo Dân Việt đăng tải bài viết với tiêu đề “Giá xăng dầu hôm nay 19/4: Dầu thô trượt dốc xuống dưới 83 USD, xăng dầu thế giới suy giảm mạnh”. Nội dung như sau:

    Giá xăng dầu

     

    Giá xăng dầu hôm nay 19/4: Giá dầu thô lao dốc dưới 90 USD/thùng

    Giá dầu trên thị trường quốc tế ghi nhận lao dốc mạnh từ đêm ngày 18/4 sau khi tuyên bố của Iran về việc mở cửa eo biển Hormuz. Trên Trading Economics, giá dầu WTI giao dịch ở mức thấp nhất hơn tháng qua với 83,8 USD/thùng, giảm 10,8 USD/thùng, giảm mạnh hơn 11,45% theo ngày.

    Dầu thô ngọt nhẹ Brent biển Bắc giao dịch ở mức 90,36 USD/thùng, giảm 9 USD/thùng, tương đương giảm 9% theo ngày.

    Bình quân giá dầu tháng 4 so với tháng liền kề trước vẫn ghi nhận đà giảm rất mạnh, trong đó dầu WTI giảm giá bán 12,16%, dầu Brent giảm giá bán hơn 15,8%. So với cùng kỳ năm trước, dầu thô các loại trên thị trường đã giảm đà tăng xuống ngưỡng 34% đến trên 36%, giảm mạnh so với các tháng trước.

    Khám phá thêm

    Đời sống xã hội

    Chăm sóc sắc đẹp

    Sao Hàn

    Trading Economics nhận định giá dầu Brent giao kỳ hạn đã giảm mạnh 10% xuống dưới 90 USD/thùng vào thứ Sáu, chạm mức thấp nhất trong gần 5 tuần sau khi Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi tuyên bố rằng eo biển Hormuz hiện đã hoàn toàn mở cửa cho giao thông thương mại trong thời gian ngừng bắn.

    Động thái này đã làm tăng sự lạc quan rằng một trong những gián đoạn nguồn cung năng lượng toàn cầu nghiêm trọng nhất trong lịch sử gần đây có thể đang được giảm bớt.

    Tuyên bố này được đưa ra sau những phát biểu trước đó của Tổng thống Donald Trump, người cho rằng những nhượng bộ của Iran có thể mở đường cho một thỏa thuận hòa bình rộng lớn hơn.

    Giá dầu tiếp tục giảm sau khi có báo cáo rằng Mỹ có thể giải phóng 20 tỷ USD tiền bị đóng băng của Iran để đổi lấy lượng uranium làm giàu dự trữ, với các cuộc đàm phán tiếp theo dự kiến ​​diễn ra vào cuối tuần này.

    Thị trường ngày càng kỳ vọng vào việc chấm dứt tác động của cuộc xung đột đối với nguồn cung, sau gần 50 ngày gián đoạn đã làm tắc nghẽn một phần đáng kể dòng chảy dầu toàn cầu.

    Giá xăng dầu hôm nay 19/4: Cơ hội lớn cho giá xăng dầu trong nước giảm mạnh

    Rạng sáng ngày 16/4, liên Bộ Công Thương – Bộ Tài chính có quyết định điều chỉnh giá xăng dầu bán lẻ trong nước. Theo đó, 0 giờ 00 phút ngày 16/4, liên Bộ Công Thương – Bộ Tài chính quyết định tăng giá xăng bán lẻ trong nước và giảm mạnh giá dầu các loại.

    Giá xăng dầu

     

    Cụ thể:
    – Xăng E5RON92 tăng 248 đồng/ lít so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 22.592 đồng/lít;
    – Xăng RON95-III tăng 218 đồng/ lí so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 23.761 đồng/lít;
    – Dầu Diesel 0.05S giảm mạnh 1.928 đồng/ lít so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 31.041 đồng/lít;
    – Dầu mazut 180CST 3.5S giảm 2.281 đồng/ kg so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 20.332 đồng/kg.

    Tại kỳ điều hành này, liên Bộ tiếp tục cho trích lập Quỹ bình ổn giá xăng dầu, cụ thể diesel 400 đồng, xăng và mazut 800 đồng một lít, kg.

    Bộ Công Thương cho biết, ngày 12/4/2026, Quốc hội ban hành Nghị quyết số 19/2026/QH16 về việc ban hành một số quy định về thuế bảo vệ môi trường, thuế giá trị gia tăng, thuế tiêu thụ đặc biệt đối với xăng, dầu và nhiên liệu bay.

    Theo đó, từ 00h00 ngày 16/4/2026 đến hết ngày 30/6/2026: mức thuế bảo vệ môi trường đối với xăng (trừ ethanol), dầu diesel, dầu hỏa, dầu mazut và nhiên liệu bay là 0 đồng/lít; xăng, dầu diesel, dầu hỏa, dầu mazut và nhiên liệu bay thuộc đối tượng không phải kê khai, tính nộp thuế giá trị gia tăng nhưng được khấu trừ thuế giá trị gia tăng đầu vào; thuế suất thuế tiêu thụ đặc biệt đối với xăng các loại là 0%.

    Hiện, giá xăng dầu bán lẻ trong nước vẫn thấp hơn khá nhiều so với khu vực, theo tính toán của Bộ Cong Thương ngày 16/4, giá xăng RON tại Thái Lan: 35.371 VNĐ/lít ( do Chính phủ trợ giá); xăng tại Campuchia: 33.742 VNĐ/lít (Chính phủ trợ giá); Lào: 47.975 VNĐ/lít; Trung Quốc: 36.200 VNĐ/lít (Chính phủ khống chế giá); Việt Nam: 23.761 VNĐ/lít.

    Về giá dầu: Thái Lan: 36.564 VNĐ/lít (Chính phủ trợ giá); Campuchia: 42.178 VNĐ/lít; Lào: 59.573 VNĐ/lít; Trung Quốc: 33.070 VNĐ/lít (Chính phủ khống chế giá); Việt Nam: 31.041 VNĐ/lít.

    Như vậy, giá xăng dầu của Việt Nam hiện đang ở mức trung bình và thấp hơn so với các nước có chung đường biên giới.

    Báo Nghệ An cũng đăng tải bài viết với tiêu đề “Giá xăng dầu hôm nay 19/4: Bảng giá xăng dầu tại Petrolimex, PVOIL, Mipec, Thalexim …”. Nội dung như sau:

    Bảng giá xăng dầu hôm nay 19/4 tại Petrolimex lúc 4h15

    Theo bảng giá xăng dầu lúc 00h00 ngày 16/4/2026, giá bán lẻ xăng dầu tại hệ thống Petrolimex như sau:

    files.petrolimex.com.vn-thumbnailwebps-6783dc1271ff449e95b74a9520964169-1-1280-0-6844d5a01cec4d55ae85ef8bd9f1536c-_2026-04-16-004801.png

    Bảng giá xăng dầu lúc 4h15 hôm nay 19/4/2026 tại PVOIL

    TT Mặt hàng Giá xăng dầu hôm nay 19/4/2026 (Đồng/lít thực tế)
    1 Xăng RON 95-III 23.760 đ
    2 Xăng E10 RON 95-III 23.160 đ
    3 Xăng E5 RON 92-II 22.590 đ
    4 Dầu DO 0,05S-II 31.040 đ
    5 Dầu DO 0,001S-V 32.300 đ

    (Giá trên đã bao gồm thuế GTGT và thuế môi trường)

    Bảng giá xăng dầu hôm nay 19/4/2026 tại Mipecorp lúc 4h15

    Tổng công ty Xăng dầu Quân đội (Mipecorp) điều chỉnh giá các mặt hàng xăng dầu từ 00h00′ ngày 16/4/2026, mức giá mới cụ thể như sau:

    Mặt hàng Đơn vị tính
    (Đã bao gồm thuế GTGT)
    Tại vùng 1 Tại vùng 2
    Xăng RON 95 – III Đồng/lít 23.760 24.230
    Xăng E5 RON 92 – II Đồng/lít 22.590 23.040
    Điêzen 0,05S – II Đồng/lít 31.040 31.660
    Điêzen 0,001S – V Đồng/kg 32.300 32.940

    Bảng giá xăng dầu hôm nay 19/4/2026 tại Thalexim lúc 4h15

    Giá xăng dầu Giá bán lẻ các địa phương gần cảng tiếp nhận (Vùng 1) Giá bán lẻ các địa phương xa cảng tiếp nhận (Vùng 2)
    Xăng RON 95 Mức 3 23.760 24.230
    Dầu Điêzen 0.05S Mức 2 31.040 31.660
    Dầu Điêzen 0.001S Mức 5 32.300 32.940

    Giá dầu Brent và WTI cùng giảm mạnh nhất từ đầu tháng

    Giá dầu thô trên thị trường thế giới đã có phiên giảm mạnh nhất kể từ đầu tháng 4, khi Iran tuyên bố cho phép toàn bộ tàu thương mại đi qua eo biển Hormuz trong thời gian còn lại của lệnh ngừng bắn. Thông tin này được đưa ra cùng thời điểm Tổng thống Mỹ Donald Trump xác nhận Iran đã cam kết sẽ không bao giờ đóng cửa tuyến hàng hải huyết mạch này một lần nữa.

    Tin tức giải trí

     

    Giá dầu Brent giao sau đã lao dốc về dưới mốc 90 USD/thùng trong phiên, trước khi chốt tại 91,87 USD/thùng với mức giảm 7,520 USD, tương đương 7,57%. Đây là mức giá thấp nhất của dầu Brent trong gần 5 tuần qua. Dầu thô WTI của Mỹ còn giảm sâu hơn, mất 9,120 USD tương đương 9,63% và chốt ở 85,57 USD/thùng.

    Mức giảm gần 10% chỉ trong một phiên cho thấy thị trường dầu mỏ đang nhanh chóng gỡ bỏ phần phí rủi ro địa chính trị đã được cộng vào giá suốt gần 50 ngày qua. Giá dầu hôm nay phản ánh kỳ vọng nguồn cung toàn cầu sẽ sớm được khơi thông trở lại.

    Đây là mức giảm theo ngày lớn nhất của cả hai loại dầu kể từ phiên 8/4. Diễn biến này cho thấy tâm lý lo ngại về nguy cơ gián đoạn nguồn cung dầu từ Trung Đông đang nhanh chóng hạ nhiệt sau nhiều tuần căng thẳng leo thang.

    Mặt hàng Giá Thay đổi % Thay đổi
    Dầu thô WTI (USD/thùng) 85,57 ▼9,120 -9,63%
    Dầu Brent (USD/thùng) 91,87 ▼7,520 -7,57%
    Khí tự nhiên (USD/MMBtu) 2,68 ▲0,0280 +1,06%
    Xăng (USD/gallon) 3,02 ▼0,1470 -4,65%
    Dầu sưởi (USD/gallon) 3,44 ▼0,3953 -10,31%
    Than (USD/tấn) 132,30 ▼1,25 -0,94%
    Ethanol (USD/gallon) 1,89 ▼0,0075 -0,39%
    Naphtha (USD/tấn) 874,44 ▼40,99 -4,48%
    Propane (USD/gallon) 0,78 ▼0,02 -2,02%
    Uranium (USD/pound) 86,65 ▲0,3500 +0,41%
    Methanol (CNY/tấn) 3.173,00 ▼15,00 -0,47%
    Dầu Urals (USD/thùng) 114,65 ▼1,75 -1,50%
  • Ô tô bị tàu hoả tông biến dạng ở Hà Nội: Tình trạng tài xế và nguyên nhân tai nạn

    Qua kiểm tra sau đó, Cảnh sát xác định tài xế T. không vi phạm nồng độ cồn, trong máu không có ma túy.

    Ngày 19 tháng 4 năm 2026, tạp chí Phụ Nữ Mới đăng tải bài viết với tiêu đề “Clip ô tô bị tàu hoả tông biến dạng ở Hà Nội: Tình trạng tài xế và nguyên nhân tai nạn”. Nội dung như sau:

    Vào khoảng 18h30 ngày 18/4, tại một đường ngang dân sinh qua đường tàu thuộc xã Đại Xuyên, Hà Nội, xảy ra một vụ tai nạn giao thông đường sắt khi ô tô con va chạm với tàu hỏa SE6/927, khiến phương tiện bị hư hỏng nặng.

    Theo đó, theo camera an ninh ghi lại vào thời điểm trên, ô tô con mang BKS: 30M-282.xx do anh Lê Văn T. (SN 1984, trú tại Vĩnh Hạ, xã Đại Xuyên, Hà Nội) di chuyển qua đường ngang dân sinh tại Km 35+637, khu vực Đồng Văn – Phú Xuyên. Lúc này, đèn cảnh báo tàu hoả và gác chắn đã hạ nhưng tài xế vẫn đi vượt qua khiến thanh chắn hạ vướng vào xe khiến chiếc xe không thể di chuyển.

    Clip ô tô bị tàu hoả tông biến dạng ở Hà Nội: Tình trạng tài xế và nguyên nhân tai nạn- Ảnh 1.

    Chiếc xe bị tông biến dạng -Ảnh:

    Tài xế ô tô đã xuống xe để dùng tay nâng thanh chắn nhưng không được. Tiếp đó, tàu hỏa lao tới và tông trúng đuôi ô tô. Chiếc ô tô sau cú tông đã bị văng xa vài mét và hư hỏng nặng. May mắn, tài xế của chiếc xe khi thấy tàu hỏa di chuyển đến gần đã kịp thời thoát ra ngoài nên không có thiệt hại về người.

    Tuy nhiên, chiếc ô tô con BKS 30M-282.xx bị hư hỏng nặng, cần chắn tàu tự động bị gãy đổ.

    Nhận được tin báo, Đội CSGT số 8 (Phòng CSGT Công an TP Hà Nội) đã cử cán bộ xuống hiện trường phối hợp với Công an xã Đại Xuyên tổ chức phân luồng chống ùn tắc và điều tra vụ việc theo quy định. Qua kiểm tra sau đó, Cảnh sát xác định tài xế T. không vi phạm nồng độ cồn, trong máu không có ma túy.

    Tin tức mạng

     

    Bước đầu xác định nguyên nhân vụ tai nạn đến từ hành vi của tài xế T là dừng xe trong phạm vi an toàn đường sắt.

    Trước đó, tối 16/3, một chiếc ô tô con bị tàu hỏa đâm văng xuống mương khi qua đường ngang dân sinh ở xã Đại Thanh (Hà Nội). Theo thông tin ban đầu, vụ việc xảy ra vào khoảng 19h30 ngày 16/3, tại khu vực đường ngang giao cắt với đường sắt Km 33+920 (đoạn qua mthôn Nhân Hòa, xã Đại Thanh, TP Hà Nội).

    Vào thời điểm trên, ô tô BKS 30K-901.XX do một người đàn ông điều khiển khi qua đường ngang dân sinh, bị tàu hỏa chở hàng đâm trúng.

    Cú đâm trực diện vào phần đuôi xe khiến ô tô văng xuống mương. Sau khi xảy ra tai nạn, tài xế tự thoát ra ngoài.

    Tiếp nhận tin báo, lực lượng chức năng có mặt tại hiện trường giải quyết vụ việc.

    Chiếc xe gặp nạn sau đó được cẩu lên khỏi mương nước. Tại khu vực xảy ra tai nạn có biển báo nhưng không có đèn cảnh báo và gác chắn.

  • Gặp tình cũ, 3 bé trai sinh ba giống hệt anh!

    Gặp tình cũ, 3 bé trai sinh ba giống hệt anh!

    Ngay sau khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, một luồng điện xẹt qua Lâm Khánh. Trái tim ông đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến nỗi ông tưởng chừng như cả khoang máy bay có thể nghe thấy. Bằng kinh nghiệm bao năm trên thương trường, Lâm Khánh vờ nhấp một ngụm rượu vang, che giấu sự chấn động tột độ đang bùng nổ bên trong. Ông cố gắng giữ khuôn mặt mình bình thản nhất có thể, như thể vừa nhìn thấy một người quen cũ không quá quan trọng.

    Nhưng ông không thể lừa được chính mình, cũng không thể bỏ qua phản ứng của Mai. Ông thấy rõ Mai khựng lại, đôi mắt cô thoáng mở to vì kinh ngạc, nhưng chỉ trong tích tắc, cô đã nhanh chóng quay mặt đi, vờ như đang chỉnh lại đồ cho ba đứa trẻ. Ánh mắt cô tránh né Lâm Khánh như thể ông là một bóng ma từ quá khứ mà cô không muốn đối diện.

    Một nỗi đau xót cứa vào tim Lâm Khánh, hòa lẫn với sự tức giận đang sục sôi. Tại sao? Tại sao cô lại giấu ông? Tại sao cô lại ngoảnh mặt đi như thế, như chưa hề quen biết? Ông siết chặt ly rượu trong tay, kìm nén bản năng muốn đứng dậy, bước đến dãy ghế bên kia và kéo Mai ra khỏi hàng ghế đó. Trong đầu ông hiện lên vô vàn viễn cảnh: Mai sẽ phản ứng thế nào nếu ông đối mặt cô ngay bây giờ? Cô sẽ phủ nhận? Cô sẽ giải thích? Hay cô sẽ chỉ im lặng, như cái cách cô đã chọn rời bỏ ông gần chục năm trước? Lâm Khánh cảm thấy một cơn sóng dữ đang cuộn trào, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Ông biết, cuộc gặp gỡ định mệnh này không chỉ dừng lại ở ánh mắt né tránh nhau trên chuyến bay.

    Mai quay vội đi, gương mặt thoáng nét hoảng loạn trước khi cố gắng trấn tĩnh. Cô vươn tay, vờ như không có chuyện gì, chỉnh lại cổ áo và mái tóc bù xù cho một trong ba cậu con trai đang hiếu động gần đó. Thằng bé không chịu ngồi yên, cứ lay hoay hết kéo gối lại đá chân vào thành ghế trước.

    “Con trai, ngồi yên nào,” Mai khẽ nhắc, giọng cô cố giữ vẻ bình thản nhất có thể, nhưng bàn tay lại run nhẹ khi chạm vào vai con.

    Trán cô khẽ nhíu lại, trong lòng dậy sóng với hàng ngàn câu hỏi. Lâm Khánh đã thấy cô từ bao giờ? Ông ta có nhận ra ba đứa trẻ không? Và quan trọng nhất, ông ta sẽ làm gì? Một sự lo lắng tột độ bủa vây Mai, khiến cô thở dốc. Cô thầm cầu mong Lâm Khánh sẽ không làm ầm ĩ mọi chuyện ngay trên chuyến bay này, cầu mong ông ta chỉ coi cô như một người lạ thoáng qua, một bóng hình mờ nhạt từ quá khứ. Nhưng tận sâu trong thâm tâm, Mai biết, ánh mắt lạnh lùng vừa rồi của Lâm Khánh không hề hờ hững, nó mang theo sự giận dữ bị kìm nén, một cơn bão sắp bùng lên.

    Lâm Khánh không thể kìm nén sự sốt ruột thêm một phút nào nữa. Ánh mắt ông dán chặt vào bóng lưng Mai, vào ba đứa trẻ đang nô đùa không ngừng nghỉ. Mỗi cử chỉ của chúng, mỗi nét mặt hệt như một phiên bản thu nhỏ của ông. Cơn bão giận dữ và khao khát tìm hiểu sự thật cồn cào trong lồng ngực. Ông khẽ nâng tay, làm một cử chỉ nhỏ, không quá lộ liễu nhưng đủ rõ ràng để thu hút sự chú ý của một Tiếp viên đang đi ngang qua lối đi.

    Tiếp viên, một cô gái trẻ với nụ cười chuyên nghiệp thường trực, lập tức cúi người xuống gần Lâm Khánh.

    “Vâng thưa quý khách, ngài có cần giúp đỡ gì không ạ?” cô thì thầm.

    Lâm Khánh lạnh lùng nhìn về phía Mai, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy quyền: “Tôi muốn nói chuyện riêng với vị hành khách nữ đang ngồi ở hàng ghế phía trước, cùng với ba đứa trẻ. Ngay lập tức.”

    Tiếp viên thoáng chút ngạc nhiên trước sự yêu cầu thẳng thừng và ánh mắt sắc lạnh của vị tỷ phú, nhưng lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh. “Thưa ngài, chuyến bay đang cất cánh, việc di chuyển và nói chuyện có thể gây ảnh hưởng đến các hành khách khác.”

    Ánh mắt Lâm Khánh nheo lại, lộ rõ sự khó chịu. “Cô cứ nói rằng tôi có chuyện khẩn cấp muốn trao đổi. Nếu cô ấy không muốn, tôi sẽ tự đến.” Ông không để cho Tiếp viên kịp phản ứng thêm, ánh mắt ông đã quay trở lại nhìn chằm chằm vào Mai, như một lời đe dọa không lời.

    Mai, bằng giác quan nhạy bén của người mẹ đang trong tình thế nguy hiểm, cảm nhận được ánh mắt của Lâm Khánh. Cô quay đầu lại một cách vô thức, và cái nhìn của cô chạm vào ánh mắt đầy ra lệnh của ông. Cô thấy Tiếp viên đang cúi người cạnh ghế của Lâm Khánh, rồi nhìn sang cô với vẻ bối rối. Một dự cảm chẳng lành ập đến, khiến Mai rùng mình. Trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cơn ác mộng đã bắt đầu.

    Mai rùng mình, cơn ác mộng đã bắt đầu. Trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong khi đó, Tiếp viên, sau cái nhìn lướt qua vẻ mặt hoảng loạn của Mai và biết rõ sự bất tiện khi tiếp cận hành khách khác lúc này, nhẹ nhàng quay lại phía Lâm Khánh. Cô biết rằng yêu cầu của vị tỷ phú này không hề đơn giản, và việc tạo ra sự xáo trộn trên khoang hạng thương gia là điều tối kỵ.

    Tiếp viên cúi người lịch sự hơn, hạ giọng thì thầm: “Thưa ngài Lâm Khánh, liệu tôi có thể hỗ trợ ngài điều gì khác không ạ? Việc tiếp cận hành khách khác vào lúc này có thể gây hiểu lầm.”

    Lâm Khánh nhìn thẳng vào mắt Tiếp viên, ánh mắt kiên định nhưng giọng nói lại hạ thấp đầy bí ẩn, như không muốn ai nghe thấy: “Cô có thể giúp tôi sắp xếp một cuộc nói chuyện riêng với cô Mai ở dãy ghế kia sau khi máy bay hạ cánh không?”

    Tiếp viên thoáng chút ngạc nhiên trước sự thay đổi trong yêu cầu của Lâm Khánh, từ sự cấp bách ban đầu sang một đề nghị hợp lý hơn. Cô gật đầu, vẻ mặt vẫn chuyên nghiệp nhưng đôi mắt không khỏi ánh lên sự tò mò. “Vâng, thưa ngài. Tôi sẽ cố gắng hết sức để sắp xếp theo yêu cầu của ngài Lâm Khánh. Ngài có muốn tôi thông báo trước cho cô ấy không?”

    Lâm Khánh lắc đầu nhẹ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. “Không cần. Cứ để cô ấy bất ngờ.” Ông biết, sự chờ đợi sẽ càng khiến Mai phải lo lắng, và đó chính là điều ông muốn.

    Lâm Khánh dựa lưng vào ghế, khóe môi vẫn giữ nụ cười lạnh nhạt nhưng ánh mắt lại dán chặt vào dãy ghế của Mai. Ông đã ra yêu cầu, và giờ là lúc chờ đợi. Cái chờ đợi này không khiến ông sốt ruột, ngược lại, nó càng thổi bùng lên ngọn lửa tò mò và một sự háo hức khó tả.

    Ông lại đưa mắt nhìn ba cậu bé đang chơi đùa ở hàng ghế phía trước Mai. Ba gương mặt non nớt ấy, ở độ tuổi khoảng sáu, bảy, mỗi đứa một vẻ nhưng lại có những nét tương đồng đến kinh ngạc. Một cậu bé đang say sưa với mô hình máy bay đồ chơi, cậu thứ hai dùng iPad xem hoạt hình, còn cậu bé thứ ba, có mái tóc hơi rối và đôi mắt to tròn, ngước lên.

    Cậu bé nghịch ngợm ấy vô tình chạm ánh mắt Lâm Khánh. Thay vì né tránh, cậu nhóc nheo mắt lại, khóe môi khẽ nhếch lên một cách tinh quái, rồi nhanh chóng quay đi. Chỉ một cái liếc nhìn thoáng qua, nhưng nó như một cú giáng mạnh vào lồng ngực Lâm Khánh. Cái nhìn ấy… hoàn toàn là ông của gần chục năm về trước. Cái bản năng nghịch ngợm, ánh mắt lém lỉnh đầy tự tin, không chút sợ sệt nào.

    Một cảm giác chắc chắn đến rợn người ập đến. Không chỉ một, mà là ba cậu bé, tất cả đều mang bóng dáng của ông, của Mai. Tất cả đều là con của ông. Cảm giác chắc chắn rằng đây là ba đứa con mình ngày càng mãnh liệt, khiến Lâm Khánh vừa đau đớn đến thắt lòng vì sự thật bị che giấu suốt ngần ấy năm, lại vừa hạnh phúc đến tột cùng khi phát hiện ra mình có đến ba đứa con trai.

    Lâm Khánh vẫn đang chìm đắm trong mớ cảm xúc hỗn độn ấy, từng đường nét của ba cậu bé dường như khắc sâu hơn vào tâm trí ông. Một trong số chúng, cậu bé với vóc dáng có vẻ lớn hơn một chút, mái tóc đen nhánh hơi che phủ vầng trán, bỗng dừng chơi. Cậu bé quay đầu lại, đôi mắt đen láy, trong veo như ngọc, không chút sợ sệt mà nhìn thẳng vào Lâm Khánh. Ánh nhìn ấy đầy vẻ tò mò, khám phá. Khóe môi non nớt của cậu bé khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười tinh nghịch, không chút e dè, giống hệt như Lâm Khánh khi còn nhỏ, đầy vẻ thách thức và tự tin. Trái tim Lâm Khánh như bị một luồng điện xẹt qua, thắt lại đột ngột. Một cảm giác gắn kết lạ lùng, tự nhiên và mạnh mẽ, trỗi dậy cuồn cuộn trong lồng ngực vị tỷ phú. Nó không chỉ là sự xác nhận của lý trí, mà là một lời khẳng định từ sâu thẳm bản năng. Lâm Khánh mím môi, nụ cười ẩn giấu sau vẻ ngoài điềm tĩnh. Ông đã sẵn sàng.

    Ánh nhìn của cậu bé vẫn kiên định, không chút rời Lâm Khánh, nụ cười tinh nghịch vẫn vương trên khóe môi non nớt. Lâm Khánh đáp lại bằng một cái nhếch môi nhẹ, một dấu hiệu ngầm của sự thấu hiểu. Bỗng, một bàn tay mềm mại nhưng đầy lực khẽ kéo tay cậu bé xuống. Mai, đang ngồi bên cạnh con, ánh mắt cô lướt qua Lâm Khánh như một tia chớp rồi nhanh chóng quay về phía con trai. Cô cúi xuống, mái tóc che đi một phần khuôn mặt đang tái nhợt vì lo lắng, ghé sát tai cậu bé.

    “Con đừng nhìn lung tung thế, tập trung đọc truyện đi,” Mai thì thầm, giọng nói nén chặt giữa hai hàm răng, ẩn chứa sự căng thẳng đến tột độ. Bàn tay cô siết chặt tay con trai, như muốn truyền đi sự sợ hãi đang dâng trào trong lòng. Cô không dám ngẩng đầu lên, sợ hãi đối diện với ánh mắt của Lâm Khánh, người đàn ông mà cô đã cố gắng trốn tránh suốt gần chục năm qua. Lưng Mai toát mồ hôi lạnh, từng nhịp tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô biết, chỉ cần một ánh mắt nữa, một cử chỉ vô tình nữa từ con trai, mọi thứ có thể sẽ vỡ lở. Mai cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng nỗi sợ bị phát hiện đã hiện rõ trong từng cử chỉ nhỏ nhặt.

    Tiếng loa thông báo từ khoang lái bất ngờ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ đang xoáy sâu trong tâm trí mỗi hành khách trên chuyến bay. “Kính thưa quý khách, chúng ta chuẩn bị hạ cánh tại sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, Việt Nam. Mời quý khách vui lòng thắt dây an toàn và điều chỉnh ghế ngồi về vị trí thẳng đứng.”

    Mai giật mình, bờ vai khẽ run lên. Bàn tay cô vẫn siết chặt lấy tay con trai, những ngón tay bấu víu như muốn tìm kiếm một điểm tựa vô hình. Cô không còn dám cúi xuống, không còn dám né tránh. Ánh mắt Mai vô thức ngước lên, và như một định mệnh trớ trêu, chúng va phải ánh mắt sâu thẳm của Lâm Khánh qua hàng ghế.

    Lâm Khánh vẫn ngồi đó, dáng vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý, khẽ nở trên môi Lâm Khánh, một nụ cười không hề mang chút ấm áp nào, mà như một lời khẳng định cho sự kiểm soát tuyệt đối. Anh đã nhìn thấy hết sự sợ hãi tột độ trong mắt Mai, và dường như còn cảm nhận được nhịp tim đang đập loạn xạ của cô. Ánh mắt Lâm Khánh như xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc, bóc trần nỗi lo lắng đến cùng cực mà Mai đang cố gắng che giấu.

    Không khí trong khoang hạng thương gia vốn đã yên tĩnh, giờ đây càng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, đặc biệt là giữa hai con người này. Tiếng máy bay dần giảm tốc độ, nhưng sự căng thẳng giữa Mai và Lâm Khánh lại như nghẹt thở, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi khi chiếc máy bay chạm xuống đất Việt Nam. Mai lập tức quay mặt đi, lảng tránh ánh mắt của Lâm Khánh, nhưng trong lòng cô, một cơn bão tố đang thực sự nổi lên.

    Lâm Khánh nhìn theo bờ vai đang run rẩy của Mai. Cô ta vẫn cố gắng lảng tránh, vẫn định vờ như không có chuyện gì xảy ra. Một cơn giận âm ỉ cuộn lên trong Lâm Khánh. Gần chục năm trước, Mai đã biến mất không một lời từ biệt, để lại sau lưng Lâm Khánh một khoảng trống hoác. Giờ đây, cô lại xuất hiện, cùng ba đứa trẻ mang gương mặt y hệt anh. Lâm Khánh thầm hạ quyết tâm. Sẽ không có lần thứ hai. Mai sẽ không biến mất khỏi tầm mắt của Lâm Khánh nữa. Cảm giác bị lừa dối, bị giấu giếm một sự thật động trời khiến máu trong huyết quản Lâm Khánh sôi lên. Anh khao khát đào sâu, lật tẩy mọi thứ. Những đứa trẻ đó, chúng chắc chắn là con của Lâm Khánh. Cùng với nỗi tức giận, một sự tò mò, một khao khát mãnh liệt muốn biết toàn bộ sự thật bùng cháy dữ dội trong lòng người tỷ phú.

    Tiếng bánh máy bay chạm đường băng rít lên, kéo Lâm Khánh về thực tại. Anh siết nhẹ bàn tay, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng Mai. Đây mới chỉ là sự khởi đầu.

    Tiếng động cơ máy bay cuối cùng cũng tắt hẳn. Cánh cửa khoang hạng thương gia được mở ra, những hành khách đầu tiên bắt đầu di chuyển, hối hả lấy hành lý. Mai vẫn ngồi tại chỗ, cố gắng tỏ ra bình thản trong khi lồng ngực đập thình thịch. Cô cảm nhận được ánh mắt như thiêu đốt từ phía sau, biết rõ Lâm Khánh vẫn đang nhìn mình.

    Đột nhiên, một TIẾP VIÊN (25-30 tuổi, mặc đồng phục hàng không) xuất hiện bên cạnh Mai. Cô cúi người, nở nụ cười xã giao và khẽ nói, đủ nhỏ để chỉ Mai nghe thấy.

    TIẾP VIÊN
    Thưa cô Mai, có một hành khách ở dãy ghế đối diện muốn nói chuyện riêng với cô sau khi mọi người ra khỏi máy bay.

    Cả người Mai giật thót, như vừa bị điện giật. Sắc mặt cô tái mét, trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi mắt mở to, vô thức liếc nhanh về phía Lâm Khánh đang ngồi. Anh vẫn ở đó, ánh mắt kiên định, không một chút dao động. Mai biết, khoảnh khắc này đã đến. Cô nuốt khan, cổ họng khô khốc.

    MAI
    (Giọng run run, cố giữ bình tĩnh)
    Tôi… tôi không nghĩ có gì cần nói.

    TIẾP VIÊN
    (Vẫn giữ nụ cười xã giao, nhưng giọng kiên định hơn)
    Thưa cô, ông ấy nói là chuyện rất quan trọng, thưa cô. Có vẻ như liên quan đến một vấn đề cá nhân mà ông ấy cần giải quyết.

    Mai cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Chuyện cá nhân? Cô biết ngay Lâm Khánh đang ám chỉ điều gì. Ánh mắt Mai vô thức liếc nhanh về phía Lâm Khánh một lần nữa, anh vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm ghim chặt vào cô. Không còn đường lui.

    MAI
    (Khẽ gật đầu, gần như bất lực)
    Được… được rồi.

    Cả người Mai run lên bần bật. Cảm giác sợ hãi và bất an tột độ ập đến, bóp nghẹt lồng ngực cô. Cô biết, cuộc đối đầu mà cô đã trốn tránh gần chục năm qua, cuối cùng cũng phải diễn ra. Lâm Khánh đã phát hiện ra bí mật lớn nhất của cô.

    Không đợi Mai kịp phản ứng thêm, Lâm Khánh chậm rãi đứng dậy từ ghế của mình. Ánh mắt ông ghim chặt vào Mai, không một chút dao động. Mỗi bước chân của Lâm Khánh khi ông tiến về phía dãy ghế của Mai đều dứt khoát và nặng nề, như thể ông đang đạp lên từng chút hy vọng cuối cùng của cô. Sự kiên quyết pha lẫn một chút thách thức toát ra từ Lâm Khánh khiến Mai cứng đờ. Ba cậu con trai sinh ba ngồi cạnh cô, cảm nhận được sự căng thẳng lạ lùng, cũng ngước đôi mắt tròn xoe, ngây thơ nhìn chằm chằm vào người đàn ông xa lạ đang tiến đến gần. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Mai, khi cô nhận ra, không chỉ mình cô, mà các con cũng đang bị cuốn vào cơn bão này.

    Lâm Khánh đứng sững trước dãy ghế của Mai, ánh mắt ông sắc lạnh găm chặt vào cô, rồi lại quét qua ba gương mặt non nớt đang ngước nhìn mình. Ba cậu bé sinh ba, trước nay chưa từng thấy một người đàn ông nào nhìn chúng và mẹ chúng bằng ánh mắt phức tạp đến vậy, cùng tròn xoe mắt nhìn chằm chằm Lâm Khánh, vẻ mặt vừa ngây thơ vừa tò mò.
    Cậu bé nhỏ nhất trong ba anh em, bỗng nắm chặt vạt áo Mai.
    “Mẹ ơi,” giọng nói trong trẻo của thằng bé vang lên giữa khoang hạng thương gia đang chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, “chú đó nhìn con lạ quá à?”
    Câu hỏi ngây thơ của con trai như một tia sét đánh thẳng vào Mai, khiến cô giật mình kinh hãi. Mọi giác quan của cô lập tức căng cứng. Khuôn mặt cô tái mét, vội vàng ôm chặt cậu bé vào lòng, siết mạnh như thể muốn giấu con khỏi ánh mắt đầy ẩn ý của Lâm Khánh. Cả hai anh em còn lại cũng rụt rè nép sát vào mẹ, cảm nhận được sự bất an đang lan tỏa.

    Lâm Khánh đứng sững, câu hỏi ngây thơ của đứa trẻ như một nhát dao cứa vào sự ngập ngừng trong lòng ông. Ánh mắt Lâm Khánh găm chặt vào Mai, một sự dò hỏi xé lòng xen lẫn nỗi đau âm ỉ. Ông muốn tìm câu trả lời trong đôi mắt hoảng loạn của cô, muốn hiểu lý do vì sao gần chục năm qua cô lại biến mất không một dấu vết. Nhưng rồi, ánh mắt Lâm Khánh lại không thể rời khỏi ba cậu bé. Ông nhìn chằm chằm từng gương mặt non nớt, đôi mắt to tròn, sống mũi cao, và cả cái bĩu môi quen thuộc của cậu út. Mỗi chi tiết trên khuôn mặt chúng như một cú đấm thẳng vào lồng ngực Lâm Khánh, vẽ nên một bức tranh quá rõ ràng. Không gian khoang hạng thương gia đột ngột trở nên ngột ngạt, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của Mai và Lâm Khánh vang vọng trong màng nhĩ mỗi người, như tiếng trống dồn dập báo hiệu một điều gì đó sắp vỡ òa.

    Không gian khoang hạng thương gia vẫn chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng lần này, một cảm giác nặng nề, ngột ngạt hơn bao trùm. Lâm Khánh, sau một khoảnh khắc im lặng kéo dài như vô tận, cuối cùng cũng phá vỡ sự tĩnh mịch đó. Ông nhìn thẳng vào Mai, ánh mắt thâm sâu không một chút dao động, như thể đang muốn xuyên thấu tâm can cô. Giọng nói của ông trầm khàn, mang theo sự uy lực vốn có của một người đứng trên đỉnh cao quyền lực, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi đau và sự chất vấn không thể giấu giếm.

    “Chúng ta cần nói chuyện, Mai.” Lâm Khánh nhấn mạnh từng chữ, giọng ông khẽ run lên nhưng đầy kiên quyết. “Ngay bây giờ.”

    Ánh mắt ông găm chặt vào Mai, không rời đi dù chỉ một khoảnh khắc, đòi hỏi một câu trả lời, một lời giải thích. Mai cảm thấy hơi thở như nghẹn lại trong lồng ngực. Cô nuốt khan, cố gắng tìm lại sự bình tĩnh đang tan biến. Ba cậu bé vẫn hồn nhiên chơi đùa ở ghế bên cạnh, hoàn toàn không hay biết rằng một trận bão lớn đang ập đến, và chúng chính là tâm điểm của cơn bão đó. Lâm Khánh liếc nhanh qua ba đứa trẻ một lần nữa, trước khi ánh mắt sắc lạnh của ông quay trở lại khóa chặt Mai. Sự chờ đợi trong ánh mắt ông như một gọng kìm vô hình, siết chặt lấy cô.

    Khoảnh khắc đó, Mai biết mình không còn đường lui. Mọi lối thoát đã bị Lâm Khánh chặn đứng, ngay trên chuyến bay định mệnh này, giữa không trung, trước mặt ba đứa con thơ. Một cảm giác bất lực đến tột cùng dâng lên, nhưng cùng với đó là một tia kiên cường le lói. Cô không thể chạy trốn mãi, cũng không thể để nỗi sợ hãi nhấn chìm mình. Ba bàn tay nhỏ bé, ấm áp của các con, vẫn vô tư chạm vào tay cô khi chúng đùa nghịch, như một lời nhắc nhở rằng cô phải mạnh mẽ. Mai siết chặt tay các con, hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại mọi sự run rẩy.

    Cô ngước nhìn Lâm Khánh, đôi mắt giao nhau. Trong ánh mắt của Mai lúc này, không chỉ có nỗi sợ hãi mơ hồ và sự căm giận âm ỉ suốt bao năm bị bỏ rơi, mà còn là một chút bối rối khó hiểu trước sự xuất hiện đột ngột và quyết đoán của người đàn ông từng là tất cả của cô. Lâm Khánh vẫn nhìn cô không chớp mắt, dường như đang chờ đợi, đang đánh giá. Mai biết, đây không còn là lúc để né tránh. Định mệnh đã an bài, cô phải đối mặt. Cô chỉ gật đầu nhẹ, chấp nhận cuộc đối mặt định mệnh đó.

    Cái gật đầu nhẹ ấy không chỉ là sự đồng ý, mà còn là sự buông bỏ. Buông bỏ gánh nặng của quá khứ, của những bí mật bị chôn vùi, của những nỗi sợ hãi đã đeo bám Mai gần một thập kỷ. Trên cao vút giữa trời, khoang hạng thương gia bỗng trở thành một không gian đặc biệt, nơi thời gian dường như ngừng lại để dành chỗ cho sự thật và những khúc mắc cần được gỡ bỏ. Ba cậu bé, những nhân chứng vô tri của khoảnh khắc định mệnh này, vẫn say sưa với thế giới riêng của mình, như một lời nhắc nhở thầm lặng về tương lai, về những gì thực sự quan trọng.

    Lâm Khánh nhìn thấy sự chấp nhận trong mắt Mai, và một phần nào đó trong ông cũng cảm thấy được giải thoát. Sự thật, dù có đau đớn đến mấy, vẫn luôn tốt hơn một lời nói dối hay một sự im lặng kéo dài. Cuộc sống của ông, của Mai, và của ba đứa trẻ, sẽ không còn là những đường thẳng song song vô tận. Có lẽ, đây chính là cơ hội để hàn gắn, để bắt đầu một chương mới, không phải chỉ riêng cho họ, mà còn cho những đứa con vô tội đang cần một gia đình trọn vẹn. Máy bay vẫn lướt đi êm ái qua từng tầng mây, mang theo những con người với những số phận đan xen, hướng về một tương lai chưa định, nhưng đầy hứa hẹn. Có những vết sẹo sẽ không bao giờ lành hẳn, nhưng thời gian và sự dũng cảm đối mặt có thể biến chúng thành những bài học quý giá, nhắc nhở về sức mạnh của tình yêu, của sự tha thứ và của chính định mệnh đã gắn kết họ lại một lần nữa. Cuộc hành trình này, có lẽ, không chỉ đơn thuần là từ Singapore về Việt Nam, mà còn là một hành trình tìm lại chính mình, tìm lại những giá trị đã bị lãng quên giữa bộn bề cuộc đời.

  • Phát hiện loại băng vệ sinh nhiều người sử dụng chứa nồng độ thuốc trừ sâu cực cao

    Báo cáo mới công bố cho thấy nồng độ thuốc trừ sâu glyphosate, chất có khả năng gây ung thư, trong băng vệ sinh bán tại Anh cao gấp 40 lần giới hạn cho phép.

    Theo nguồn tin báo Vnexpress, một báo cáo tại Anh phát hiện dư lượng thuốc diệt cỏ glyphosate trong các sản phẩm băng vệ sinh, làm dấy lên lo ngại về nguy cơ sức khỏe đối với phụ nữ. Kết quả được công bố bởi các tổ chức nghiên cứu môi trường và sức khỏe.

    Tin tức mạng

     

    Theo báo cáo của Mạng lưới Hành động chống Thuốc trừ sâu Vương quốc Anh (Pan UK), Mạng lưới Môi trường Phụ nữ và Tổ chức Hợp tác Chống thuốc trừ sâu, glyphosate và hợp chất phân hủy của nó là axit aminomethylphosphonic (AMPA) đã được phát hiện trong mẫu băng vệ sinh từ nhiều thương hiệu phổ biến tại Anh.

    Các nhà nghiên cứu cho biết vùng âm đạo có khả năng hấp thụ hóa chất trực tiếp vào máu, không qua cơ chế giải độc thông thường của cơ thể, nên ngay cả hàm lượng thấp cũng có thể gây nguy cơ sức khỏe nếu tiếp xúc kéo dài.

    Băng vệ sinh được bày bán tại một siêu thị. Ảnh: Alamy

    Kết quả thử nghiệm ghi nhận glyphosate ở mức 0,004 mg/kg trong một mẫu sản phẩm, cao hơn khoảng 40 lần so với giới hạn 0,0001 mg/kg trong nước uống theo quy định của Anh và Liên minh châu Âu.

    Glyphosate là hoạt chất diệt cỏ được sử dụng rộng rãi trên toàn cầu. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) từng phân loại chất này “có khả năng gây ung thư cho con người”. Một số nghiên cứu cũng đề cập đến mối liên hệ với các rối loạn thần kinh và tác động đến hệ sinh thái.

    Amy Heley, đại diện Pesticide Collaboration, đặt câu hỏi: “Nếu mức glyphosate này bị cấm trong nước uống vì nguy cơ sức khỏe, thì tại sao nó lại tồn tại trong các sản phẩm dành cho kỳ kinh nguyệt?” Đồng thời cảnh báo phụ nữ và trẻ em gái có thể tiếp xúc định kỳ với hóa chất mà không nhận biết.

    Theo báo cáo, nguyên nhân có thể xuất phát từ nguyên liệu bông – thành phần chính của băng vệ sinh – vốn là cây trồng sử dụng nhiều thuốc trừ sâu. Quá trình canh tác công nghiệp có thể sử dụng tới khoảng 300 loại hóa chất khác nhau.

    Josie Cohen, giám đốc tạm thời của Pan UK, cho rằng phát hiện này cho thấy khoảng trống trong hệ thống kiểm soát an toàn sản phẩm, đồng thời kêu gọi xây dựng quy trình kiểm định và loại bỏ các chất có nguy cơ khỏi sản phẩm thiết yếu.

    Các tác giả báo cáo đề xuất thiết lập chương trình kiểm định và chứng nhận an toàn đối với sản phẩm sử dụng trong kỳ kinh nguyệt, bao gồm kiểm tra dư lượng hóa chất và đánh giá rủi ro sức khỏe.

    Hiện nay, chính phủ Anh chưa công bố kế hoạch cụ thể để kiểm soát hóa chất trong các sản phẩm này. Trong khi đó, nhiều hội đồng địa phương vẫn sử dụng glyphosate để xử lý cỏ dại, dù một số nơi đã chuyển sang các phương án không sử dụng hóa chất.

  • Mẹ đẻ lên trông cháu bỗng nhiên thông báo có bầu, tôi ngã ngửa khi biết tác giả bào thai

    Thảo nào ᵭợt này tȏi thấy mẹ xanh xao, lại hay kêu chóng mặt. Tưởng bà trȏng cháu vất vả nên ảnh hưởng sức khỏe, ai ngờ bà lại có bầu.

    Sau khi sinh con ᵭầu lòng, tȏi ở nhà chăm con 2 năm ᵭể bé cứng cáp, có thể ᵭi học mẫu giáo rṑi mới ᵭi làm trở lại. Cȏng việc của tȏi khá bận rộn, con mới ᵭi học lại hay ṓm, phải nghỉ ở nhà. Vì vậy, tȏi nhờ mẹ ruột ở quê lên hỗ trợ việc nhà cửa, ᵭưa ᵭón, trȏng nom cháu những ngày bé ᵭau ṓm.

    Vợ chṑng tȏi ở riêng, bṓ mẹ chṑng còn ᵭang cȏng tác nên khȏng hỗ trợ ᵭược nhiḕu. Mẹ ᵭẻ của tȏi thì còn trẻ, năm nay mới 43 tuổi, bà chỉ có mình tȏi là con, bṓ tȏi mất ᵭã 10 năm rṑi. Ở nhà mẹ cũng chẳng vướng bận gì nhiḕu nên bà nhận lời ngay.

    Mẹ tȏi nhanh nhẹn, chăm chỉ, sạch sẽ, khỏe mạnh lắm. Nhờ có bà mà tȏi thảnh thơi hơn nhiḕu.

    Mẹ bỗng nhiên thȏng báo mang thai khiḗn tȏi sững sờ. (Ảnh minh họa)

    Mẹ bỗng nhiên thȏng báo mang thai khiḗn tȏi sững sờ. (Ảnh minh họa)

    Thấm thoắt mẹ tȏi cũng lên Hà Nội ᵭược hơn 1 năm. Thời gian gần ᵭȃy, tȏi thấy mẹ khá mệt mỏi, xanh xao, hay kêu chóng mặt. Tȏi cứ nghĩ mẹ chăm cháu vất vả nên ᵭộng viên bà nghỉ ngơi, ᵭṑng thời mua ᵭṑ ăn ngon ᵭể bà tẩm bổ.

    Thḗ nhưng mọi chuyện lại khác xa với những gì tȏi nghĩ. Tṓi hȏm ᵭó mẹ tȏi vào phòng, nước mắt ngȃn ngấn, tay run run rṑi chìa ra trước mặt tȏi chiḗc que thử thai 2 vạch. Tȏi sững sờ, khȏng hiểu chuyện gì ᵭang xảy ra. Tȏi liên tục hỏi mẹ mọi chuyện là như thḗ nào, ai là bṓ ᵭứa trẻ?

    Sau một hṑi bình tĩnh lại, mẹ tȏi mới kể hḗt mọi chuyện. Bṓ của em bé chính là ȏng Thức, hàng xóm ở ᵭṓi diện nhà tȏi. Ông Thức năm nay 60 tuổi, vợ ᵭã mất từ lȃu, con cái cũng ᵭã có gia ᵭình riêng nên ȏng ở một mình. Tȏi thì vṓn khȏng ưa ȏng Thức lắm vì ȏng rất khó tính, hay soi mói nhà tȏi. Có lần, nhà tȏi với nhà ȏng ấy còn cãi nhau vì chuyện ᵭể xe máy lấn ngõ.

    Mẹ tȏi kể, bà và ȏng Thức nảy sinh tình cảm ᵭược một thời gian nhưng giấu mọi người. Mẹ tȏi bình thường khȏng dùng biện pháp tránh thai nào cả. Khi qua lại với ȏng Thức, mẹ chỉ tránh ngày an toàn, và cũng cứ nghĩ bản thȃn ᵭã nhiḕu tuổi, khó mà có con ᵭược. Khȏng ngờ, giờ mẹ tȏi ᵭã mang thai 7 tuần rṑi.

    Vợ chṑng tȏi lập tức ᵭưa mẹ sang nhà ȏng Thức nói chuyện. Ông rất vui vẻ và mong chúng tȏi tạo ᵭiḕu kiện, tác hợp cho hai người. Tȏi hoang mang lắm, hỏi kỹ mẹ xem bà thực sự có muṓn ᵭḗn với ȏng Thức khȏng, có muṓn giữ em bé ᵭể ᵭẻ khȏng? Cȃu trả lời của mẹ tȏi là có. Vì vậy, tȏi tȏn trọng ý kiḗn của bà.

    Hóa ra, bṓ em bé chính là ȏng hàng xóm khó tính ᵭṓi diện nhà tȏi. Mẹ tȏi cứ nghĩ bản thȃn ᵭã nhiḕu tuổi, khó mà có con ᵭược. (Ảnh minh họa)

    Hóa ra, bṓ em bé chính là ȏng hàng xóm khó tính ᵭṓi diện nhà tȏi. Mẹ tȏi cứ nghĩ bản thȃn ᵭã nhiḕu tuổi, khó mà có con ᵭược. (Ảnh minh họa)

    Cuṓi tuần trước, mẹ tȏi và ȏng Thức ᵭã ᵭi ᵭăng ký kḗt hȏn. Sau ᵭó, mẹ chuyển sang nhà ȏng Thức ở. Nhìn ȏng hàng xóm, nay thành bṓ dượng chăm sóc chu ᵭáo cho mẹ, tȏi cũng vui và yên tȃm. 10 năm qua mẹ ở vậy nuȏi tȏi khȏn lớn, trưởng thành, giờ cũng ᵭã ᵭḗn lúc lo cho hạnh phúc riêng của mình. Mặc dù vậy, tȏi vẫn có chút lo lắng vì mẹ hiện ᵭã 50 tuổi, khȏng biḗt mang thai ở ᵭộ tuổi này có an toàn hay khȏng?

    Những vấn ᵭḕ gặp phải khi mang thai ở ᵭộ tuổi ngoài 50

    Sau tuổi 35, việc mang thai sẽ trở nên khó khăn hơn rất nhiḕu do sṓ lượng trứng giảm mạnh theo ᵭộ tuổi, chất lượng trứng cũng khȏng tṓt như trước.

    Phụ nữ mang thai ở ᵭộ tuổi cao sẽ phải ᵭṓi diện với nhiḕu biḗn chứng trong thai kỳ như tăng huyḗt áp, tiểu ᵭường thai kỳ, các vấn ᵭḕ vḕ nhau thai,…

    Mẹ ngoài 50 tuổi có nguy cơ bị thai lưu, sinh non, sinh con nhẹ cȃn cao hơn. Tỷ lệ trẻ chào ᵭời mắc các bệnh lý bẩm sinh như: Tiểu ᵭường typ 1, tăng huyḗt áp,… cao hơn.

    Chất lượng tinh trùng của người bṓ ᵭã cao tuổi cũng bị suy giảm rõ rệt, dẫn ᵭḗn nguy cơ dị tật thai nhi.

    Để có ᵭược thai kỳ khỏe mạnh, người mẹ cần ᵭḗn bệnh viện thăm khám, làm các xét nghiệm, chú ý việc ăn uṓng, nghỉ ngơi, ᵭi khám ᵭịnh kỳ ᵭúng hẹn ᵭể ᵭược bác sĩ tư vấn và có những lời khuyên phù

  • DỪ.NG X.E TANG LẠI! Cả nhà hóa đá khi thấy thứ này trong quan t à i

    Bác sĩ Hùng không bỏ cuộc. Ông kiên quyết chặn đầu xe tang giữa con hẻm nhỏ, mặc kệ những ánh mắt bối rối của Dòng họ nhà Bà Tư.

    Mười phút giằng co căng thẳng trôi qua, cuối cùng, chiếc xe tang cũng buộc phải dừng lại. Bác sĩ Hùng, với gương mặt đầy mồ hôi và sự khẩn trương tột độ, ra lệnh tài xế xe tang mở nắp quan tài.

    Cả gia đình Bà Tư còn đang bàng hoàng, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Họ chỉ biết nhìn theo Bác sĩ Hùng hối thúc, rồi đến khi tấm ván quan tài nặng nề được nhấc lên, một khung cảnh kinh hoàng đập vào mắt họ.

    Mắt tròn xoe, Dòng họ nhà Bà Tư đứng sững lại. Thời gian như ngừng đọng.

    Ngay khoảnh khắc đó, một chuyển động nhẹ nhàng, gần như không thể nhận thấy, xuất hiện. Ngón tay của Bà Tư, bàn tay đặt trên ngực, khẽ cử động. Nó run rẩy, nhẹ như cánh bướm.

    Một tiếng thét thất thanh, nghẹn ngào bật ra từ cô con gái lớn. “Mẹ ơi!” Cô lao đến, muốn chạm vào bàn tay ấy, muốn xác nhận điều không tưởng đang diễn ra trước mắt mình.

    Môi Bà Tư mấp máy, tái nhợt và yếu ớt, như thể muốn nói điều gì đó, một lời cuối, hay một lời chào trở lại từ cõi chết. Cả không gian như chìm vào sự hỗn loạn tột cùng.

    Giữa mớ hỗn độn của tiếng thét và sự bàng hoàng, Bác sĩ Hùng không hề do dự. Anh lập tức lao tới bên quan tài, đôi mắt xanh xao đầy vẻ căng thẳng nhìn chăm chú vào gương mặt tái nhợt của Bà Tư.

    Tay anh nhanh nhẹn đặt lên cổ tay gầy guộc của bà, tìm kiếm mạch đập, rồi cúi xuống áp tai vào lồng ngực bất động.

    Không khí nín thở, chỉ có tiếng tim của Dòng họ nhà Bà Tư đập thình thịch trong lồng ngực. Một giây, hai giây… rồi một tiếng thở phào nhẹ nhõm bật ra từ Bác sĩ Hùng, nhưng giọng nói của anh vẫn còn run lên vì căng thẳng tột độ.

    “Mau đưa bà ấy về bệnh viện ngay!” Bác sĩ Hùng dứt khoát ra lệnh, ánh mắt quét qua những người thân đang đứng chết trân. “Đây là một phép màu, nhưng vẫn còn rất mong manh!”

    Như bừng tỉnh từ một giấc mộng hãi hùng, cả gia đình Bà Tư lập tức xúm lại. Tiếng khóc nức nở xen lẫn tiếng reo mừng, tiếng gọi “Mẹ ơi”, “Bà ơi” vang lên trong con hẻm nhỏ. Cô con gái lớn, vẫn còn sụt sùi, vội vã đưa tay đỡ lấy đầu Bà Tư.

    Mọi người tranh nhau muốn chạm vào bà, muốn xác nhận rằng điều kỳ diệu này là thật. Tài xế xe tang, sau vài giây đứng sững sờ, cũng đã hiểu ra tình hình.

    Anh vội vàng hạ nắp quan tài xuống một cách cẩn trọng, không phải để đóng mà để chuẩn bị di chuyển Bà Tư ra khỏi chiếc xe định mệnh.

    Bác sĩ Hùng không ngừng hướng dẫn: “Nhanh lên! Xe cứu thương đang đến, chúng ta cần giữ cho bà ấy ổn định nhất có thể!”

    Ngay lập tức, Tài xế xe tang không còn giữ vẻ chậm rãi, trang nghiêm của một người đưa tiễn.

    Anh ta siết chặt vô lăng, đạp ga một cách dứt khoát. Tiếng động cơ rú lên phá tan sự tĩnh lặng buổi sáng, khiến chiếc xe tang chồm lên, lao về phía trước như một mũi tên.

    Phía sau, chiếc xe cứu thương cũng hú còi hụ hết cỡ, tiếng còi chói tai vang vọng khắp con hẻm nhỏ, đuổi sát theo, cả hai chiếc xe như những con thú bị thương đang chạy đua với tử thần.

    Trong thùng xe tang, Dòng họ nhà Bà Tư chen chúc quanh quan tài, cố gắng giữ chặt Bà Tư để bà không bị xóc nảy.

    Cô con gái lớn nước mắt vẫn còn đọng trên mi nhưng ánh mắt đã ánh lên tia hy vọng, một tay giữ lấy vai mẹ, tay kia nắm chặt tay bà, như sợ rằng kỳ tích này sẽ tan biến bất cứ lúc nào.

    Những lời cầu nguyện thầm thì trộn lẫn với tiếng nức nở nhẹ, mỗi khuôn mặt đều căng thẳng tột độ, xen lẫn giữa nỗi lo lắng tột cùng và niềm hy vọng mãnh liệt chưa từng có.

    Bác sĩ Hùng đứng ngay bên cạnh, đôi mắt không rời Bà Tư, liên tục kiểm tra nhịp thở yếu ớt của bà, thỉnh thoảng lại đưa ra những chỉ dẫn khẩn cấp cho người nhà.

    Con hẻm nhỏ, từng chìm trong tiếng khóc than ai oán, giờ đây lại vang lên âm thanh chói tai của còi hụ, nhưng lần này, đó là tiếng còi của sự sống, của một cuộc chạy đua giành giật sinh mạng khỏi lưỡi hái tử thần.

    Xe cứu thương và xe tang vừa rít phanh chói tai, dừng khựng lại ngay trước cửa cấp cứu của Bệnh viện. Cánh cửa xe cấp cứu bật mở, đội ngũ y bác sĩ đã đợi sẵn, lập tức đẩy băng ca có Bà Tư xuống.

    Tiếng bánh xe lăn trên sàn nhà hành lang vang dội. Không một giây chậm trễ, Bà Tư được đưa thẳng vào phòng hồi sức tích cực.

    Trong phòng, không khí căng như dây đàn. Đèn phòng cấp cứu sáng rực. Các y tá và bác sĩ thoăn thoắt di chuyển, kết nối đủ loại máy móc y tế lên người Bà Tư.

    Tiếng bíp bíp liên hồi của máy đo nhịp tim, tiếng ù ù của máy thở, và âm thanh của các thiết bị khác trộn lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự sống và cái chết.

    Bác sĩ Hùng, với chiếc áo blouse trắng giờ đã nhăn nhúm và ướt đẫm mồ hôi, đứng đầu kíp cấp cứu. Anh liên tục ra hiệu lệnh, đôi mắt đỏ ngầu tập trung cao độ, không rời màn hình máy monitor.

    Các đồng nghiệp của anh cũng làm việc không ngừng nghỉ, mồ hôi đầm đìa trên trán, bàn tay thoăn thoắt thực hiện các thao tác cứu chữa.

    Mỗi động tác đều nhanh gọn, chính xác, như đang chạy đua với từng khoảnh khắc mong manh của sự sống.

    Bên ngoài phòng hồi sức tích cực, cả Dòng họ nhà Bà Tư tụ tập trước cửa kính, tất cả đều nín thở, không dám chớp mắt.

    Nỗi sợ hãi vẫn còn hiển hiện rõ rệt trên từng khuôn mặt, nhưng lần này, nó trộn lẫn với một tia hy vọng mỏng manh, tựa như ngọn nến le lói giữa đêm tối.

    Cô con gái lớn dựa vào tường, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, bàn tay siết chặt tay người thân, thấp thỏm không yên.

    Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bên trong, nơi Bà Tư đang nằm giữa lằn ranh sinh tử, và hy vọng rằng phép màu sẽ một lần nữa xảy ra.

    Không ai nói một lời, chỉ có tiếng thở dốc và những tiếng cầu nguyện thầm thì trong tâm trí.

    Nhiều giờ đồng hồ trôi qua, dài như vô tận. Bên ngoài phòng hồi sức tích cực, tiếng máy móc vẫn đều đặn vọng ra, căng thẳng và nặng nề.

    Dòng họ nhà Bà Tư kiệt sức vì lo lắng, họ dựa vào nhau, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa thép lạnh lẽo.

    Bất chợt, cánh cửa bật mở, khiến tất cả giật mình.

    Bác sĩ trưởng khoa, một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc điểm bạc và vẻ mặt khắc khổ, bước ra. Áo blouse của ông phẳng phiu, nhưng đôi mắt hằn lên những vết chân chim mệt mỏi, lộ rõ sự căng thẳng và nghiêm trọng.

    Ông đứng giữa hành lang, cúi đầu nhìn xuống, không dám đối diện với ánh mắt mong chờ của Dòng họ nhà Bà Tư. Một sự im lặng nặng nề bao trùm.

    “Thưa gia đình…”, Bác sĩ trưởng khoa khẽ nói, giọng ông trầm và khó nhọc, “Chúng tôi thành thật xin lỗi vì đã để mọi người chờ đợi lâu.”

    Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự ăn năn. “Hiện tại, Bà Tư đã qua cơn nguy kịch. Tình trạng của bà ấy đã ổn định.”

    Cả Dòng họ nhà Bà Tư như vỡ òa. Tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên, xen lẫn những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô con gái lớn run rẩy, nước mắt trào ra.

    “Tuy nhiên,” Bác sĩ trưởng khoa tiếp tục, kéo sự chú ý trở lại, “có một điều mà chúng tôi cần giải thích. Trường hợp của Bà Tư là một hiện tượng y học cực kỳ hiếm gặp, được gọi là ‘hội chứng Lazarus’.”

    Ông dừng lại, quan sát từng khuôn mặt bối rối trước mặt. “Đó là khi trái tim tự đập trở lại sau một khoảng thời gian đã ngừng hoạt động, thường là sau khi các nỗ lực hồi sức đã thất bại. Trong y học, điều này vô cùng hiếm.”

    Vẻ mặt ông càng thêm nặng trĩu. “Chúng tôi… chúng tôi thành thật xin lỗi sâu sắc vì sự nhầm lẫn nghiêm trọng trong chẩn đoán ban đầu. Chúng tôi đã xác nhận Bà Tư đã mất lâm sàng… đó là một sai sót không thể chấp nhận được của bệnh viện, của đội ngũ y bác sĩ chúng tôi.”

    Ông cúi gằm mặt, một sự hổ thẹn rõ rệt hiện lên. “Là Bác sĩ trưởng khoa, tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm về sai sót này.

    Chúng tôi đã không thực hiện đủ thời gian theo dõi cần thiết sau khi tim ngừng đập trước khi đưa ra kết luận cuối cùng.”

    Một người thân trong Dòng họ nhà Bà Tư định lên tiếng, nhưng Bác sĩ trưởng khoa giơ tay ra hiệu tạm dừng.

    “Rất may mắn,” ông nói tiếp, ánh mắt tìm kiếm, “nhờ có Bác sĩ Hùng, người đã có sự nhạy bén và quyết đoán dừng xe tang khi phát hiện điều bất thường, Bà Tư đã có cơ hội sống sót.

    Nếu không có Bác sĩ Hùng, có lẽ mọi chuyện đã khác…”

    Ông ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Dòng họ nhà Bà Tư, đôi mắt đỏ hoe. “Chúng tôi sẽ làm mọi thứ có thể để bù đắp cho những tổn thất và sự lo lắng mà gia đình đã phải trải qua.”

    Mấy ngày sau, không khí căng thẳng tại Phòng cấp cứu/Hồi sức tích cực dần tan đi, nhường chỗ cho niềm hy vọng mong manh.

    Dòng họ nhà Bà Tư thay phiên nhau túc trực, ánh mắt không rời khỏi Bà Tư đang nằm yên trên giường.

    Các thiết bị y tế vẫn hoạt động đều đặn, nhưng giờ đây, mỗi tiếng “bíp” đều mang một ý nghĩa khác, ý nghĩa của sự sống.

    Một buổi chiều, khi ánh nắng yếu ớt len lỏi qua ô cửa kính, đôi mắt Bà Tư khẽ động đậy.

    Con gái lớn của Bà Tư, đang ngồi gục bên cạnh, lập tức ngẩng phắt dậy. Cô gọi khẽ, giọng run run: “Mẹ… Mẹ ơi?”

    Đôi mắt Bà Tư chầm chậm mở ra, đờ đẫn nhìn quanh. Ánh nhìn của bà lướt qua trần nhà trắng toát, qua những gương mặt người thân đang vây quanh, đầy lo lắng và mừng rỡ.

    Có một thoáng hoang mang trong đôi mắt ấy, như thể bà đang cố gắng ghép nối những mảnh ký ức rời rạc.

    Điều gì đã xảy ra? Tại sao bà lại ở đây?

    Nhưng rồi, ánh mắt Bà Tư dừng lại trên khuôn mặt con gái. Một nụ cười yếu ớt, méo mó hiện trên môi bà, như thể một sợi dây vô hình vừa được nối lại. Bàn tay Bà Tư khẽ cử động, vươn ra, tìm kiếm.

    Cô con gái lập tức nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc của mẹ, nước mắt trào ra. “Mẹ… mẹ nhận ra con rồi!”

    Những người thân khác trong Dòng họ nhà Bà Tư vỡ òa. Họ xúm lại gần giường bệnh, chen chúc nhau để nhìn rõ hơn, để cảm nhận sự kỳ diệu ấy.

    Tiếng nấc nghẹn ngào, tiếng thở phào nhẹ nhõm, tiếng gọi “Bà Tư!” vang lên lẫn lộn.

    Sự sống đã thực sự quay trở lại trong đôi mắt Bà Tư, dù vẫn còn yếu ớt và đầy bối rối, nhưng đó là ánh sáng của một phép màu.

    Cả gia đình ôm chầm lấy nhau ngay tại giường bệnh, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má, mừng rỡ như vừa giành lại được một báu vật đã tưởng chừng như mất đi mãi mãi.

    Sau niềm vui vỡ òa ấy, Dòng họ nhà Bà Tư vẫn còn chìm trong những giọt nước mắt hạnh phúc. Họ thay phiên nhau nắm lấy bàn tay Bà Tư, thì thầm những lời yêu thương, những lời cảm tạ ông trời.

    Các y tá khẽ nhắc nhở họ giữ yên tĩnh, nhưng sự xúc động là điều không thể kìm nén.

    Vài giờ sau, trong một căn phòng họp nhỏ của bệnh viện, Bác sĩ Hùng bước vào. Trên khuôn mặt anh vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi sau ca trực dài, nhưng đôi mắt anh ánh lên vẻ nhẹ nhõm rõ rệt.

    Dòng họ nhà Bà Tư đang ngồi đó, ánh mắt đổ dồn về phía anh, chờ đợi một lời giải thích.

    “Chào gia đình,” Bác sĩ Hùng khẽ nói, ngồi xuống đối diện họ. “Tôi biết mọi người có rất nhiều thắc mắc.”

    Con gái lớn của Bà Tư lên tiếng, giọng vẫn còn run run: “Bác sĩ Hùng… cảm ơn bác sĩ. Nếu không có bác sĩ thì…” Cô nghẹn lại.

    Bác sĩ Hùng gật đầu, nở một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành. “Đừng nói vậy. Tôi chỉ làm những gì một bác sĩ cần làm.” Anh hít một hơi sâu, bắt đầu kể lại.

    “Sau khi ca trực kết thúc sáng hôm đó, tôi đã rà soát lại hồ sơ bệnh án lần cuối của các bệnh nhân. Đây là quy trình thường lệ trước khi một bệnh nhân được xuất viện, dù là trong trường hợp đau buồn như của Bà Tư.”

    Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt lo lắng. “Khi tôi xem lại hồ sơ của Bà Tư, đặc biệt là các chỉ số sinh tồn cuối cùng… tôi đã cảm thấy có điều gì đó không ổn.

    Nó rất nhỏ, một dấu hiệu cực kỳ mờ nhạt mà có lẽ rất nhiều người sẽ bỏ qua. Đó là một dao động rất khẽ trong biểu đồ điện tim, gần như không thể nhận ra, nhưng nó khiến tôi chững lại.”

    Bác sĩ Hùng đưa tay xoa trán, như thể vẫn còn sống lại khoảnh khắc căng thẳng đó. “Linh tính mách bảo tôi, bằng một cách nào đó, rằng Bà Tư vẫn còn cơ hội. Có một tia hy vọng mong manh, và tôi không thể bỏ qua nó.

    Tôi đã phải hành động ngay lập tức, không một phút giây chần chừ.”

    Một người đàn ông trong Dòng họ nhà Bà Tư lắp bắp hỏi: “Vậy… đó là gì ạ, thưa bác sĩ?”

    “Đó là một dấu hiệu cực kỳ hiếm gặp, chỉ ra rằng tim có thể tự hoạt động lại sau một khoảng thời gian ngừng đập.

    Y học gọi nó là ‘hội chứng Lazarus’,” Bác sĩ Hùng giải thích. “Nó đòi hỏi phản ứng ngay lập tức để có thể cấp cứu kịp thời.”

    Anh nhìn cả gia đình, đôi mắt anh ánh lên sự nhẹ nhõm tột độ. “Thật may mắn, chúng ta đã kịp thời. Khi tôi yêu cầu dừng xe tang, mỗi giây phút đều quý giá. Tôi vô cùng nhẹ nhõm khi mọi chuyện đã được sửa chữa kịp thời.

    Đó là một phép màu, và chúng ta đã cùng nhau chứng kiến nó.” Dòng họ nhà Bà Tư nhìn nhau, những đôi mắt vẫn còn ngấn lệ nhưng giờ đã tràn đầy biết ơn và niềm tin vào sự sống.

    Vài ngày sau, không khí căng thẳng bao trùm phòng họp lớn của Bệnh viện.

    Một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập, với sự tham gia của Bác sĩ trưởng khoa, các trưởng bộ phận, và đặc biệt là Bác sĩ Hùng cùng một số bác sĩ, y tá có liên quan đến ca bệnh của Bà Tư. Trên khuôn mặt ai nấy đều hiện rõ sự nghiêm trọng.

    Bác sĩ trưởng khoa đứng lên, ánh mắt quét qua từng người. Giọng ông trầm và dứt khoát: “Kính thưa toàn thể quý vị.

    Chúng ta ở đây hôm nay để xem xét lại một sự việc nghiêm trọng đã xảy ra tại bệnh viện chúng ta, liên quan đến bệnh nhân Bà Tư. Sự việc này không chỉ ảnh hưởng đến uy tín của bệnh viện mà còn liên quan trực tiếp đến sinh mạng của người bệnh.”

    Ông dừng lại, hít một hơi sâu. “Sau khi xem xét kỹ lưỡng toàn bộ quy trình, các báo cáo chuyên môn và lời khai của các bên liên quan, Ban Giám đốc đã đi đến một số quyết định.”

    Ánh mắt Bác sĩ trưởng khoa hướng về phía Bác sĩ Hùng, người đang ngồi thẳng lưng với vẻ mặt điềm tĩnh.

    “Trước tiên, thay mặt Ban Giám đốc và toàn thể y bác sĩ bệnh viện, tôi xin biểu dương và khen thưởng Bác sĩ Hùng vì sự tận tâm, tinh thần trách nhiệm cao độ và sự nhạy bén đặc biệt trong chuyên môn.

    Nhờ có sự can thiệp kịp thời của Bác sĩ Hùng, chúng ta đã cứu sống được một bệnh nhân tưởng chừng đã không còn cơ hội. Đây là một hành động đáng ngưỡng mộ, là tấm gương sáng về y đức mà mỗi y bác sĩ cần học tập.”

    Một tràng pháo tay nhỏ vang lên từ phía các trưởng bộ phận, nhưng không khí vẫn rất nghiêm trang. Bác sĩ Hùng chỉ khẽ gật đầu tỏ vẻ cảm ơn.

    Bác sĩ trưởng khoa tiếp tục, giọng ông trở nên cứng rắn hơn: “Tuy nhiên, sự việc này cũng đã phơi bày những lỗ hổng trong quy trình chẩn đoán và xác nhận tình trạng bệnh nhân.

    Một số bác sĩ và y tá có liên quan đến việc chẩn đoán ban đầu đã mắc phải sai sót nghiêm trọng.

    Dù hiểu rằng đây là một trường hợp y học hiếm gặp, nhưng chúng ta không thể chấp nhận bất kỳ sai lầm nào gây nguy hiểm đến tính mạng bệnh nhân.”

    Ông nhìn thẳng vào nhóm bác sĩ và y tá đang cúi mặt. “Do đó, Ban Giám đốc quyết định khiển trách nghiêm khắc một số cá nhân có liên quan.

    Chúng ta sẽ tiến hành đào tạo lại và siết chặt hơn nữa các quy trình kiểm tra chéo, đặc biệt là trong những ca bệnh phức tạp. Bệnh viện cam kết sẽ cải thiện toàn bộ quy trình để đảm bảo không có bất kỳ sai sót tương tự nào xảy ra nữa trong tương lai.”

    Cả phòng họp chìm vào im lặng, mọi người đều hiểu rằng đây không chỉ là một lời khiển trách mà còn là một lời cảnh tỉnh sâu sắc cho toàn bộ hệ thống. Bác sĩ trưởng khoa kết thúc:

    “Chúng ta sẽ thành lập một ủy ban rà soát quy trình đặc biệt ngay lập tức. Mong rằng tất cả chúng ta sẽ cùng nhau khắc phục và mang lại niềm tin trọn vẹn cho người bệnh.”

    Sau gần một tuần hồi phục tích cực, thể trạng của Bà Tư đã ổn định đáng kể. Ngày xuất viện, phòng bệnh không còn vẻ u ám như trước, thay vào đó là không khí nhẹ nhõm, xen lẫn niềm vui của con cháu.

    Bác sĩ Hùng đứng ở cửa, nở một nụ cười thật tươi khi thấy Bà Tư được dìu ra xe lăn. Ông khẽ gật đầu chào gia đình, trong lòng tràn ngập sự mãn nguyện.

    Chiếc xe chở Bà Tư từ từ lăn bánh trên con đường quen thuộc. Qua khung cửa kính, Bà Tư nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài, từng hàng cây, mái nhà đều mang một vẻ khác lạ, như thể bà đã xa cách thế giới này một thời gian rất dài.

    Trong lòng bà, niềm vui sống sót xen lẫn một nỗi sợ hãi mơ hồ.

    Hình ảnh chiếc xe tang, tiếng còi cấp cứu vẫn lởn vởn trong tâm trí, tựa như một giấc mơ kinh hoàng không bao giờ tan biến.

    Khi chiếc xe rẽ vào Hẻm nhỏ, từ xa đã thấy Cổng nhà Bà Tư. Một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt so với buổi sáng định mệnh ấy.

    Không còn là cổng nhà vắng lặng với chiếc xe tang lạnh lẽo, mà thay vào đó là tiếng reo hò rộn ràng của con cháu, những gương mặt rạng rỡ chào đón. Chúng đứng túm tụm, vẫy tay gọi, tiếng “Bà Tư về!” vang lên rộn rã.

    Chiếc xe dừng lại trước cổng. Con trai lớn của Bà Tư vội vàng mở cửa xe. Bà Tư bước xuống, được các con đỡ, đôi chân còn yếu ớt nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ hạnh phúc.

    Bà nhìn quanh, từng đứa cháu lao đến ôm chầm lấy bà, những giọt nước mắt lăn dài trên má chúng không còn là nước mắt tang thương mà là giọt lệ của niềm vui sướng vỡ òa.

    “Bà Tư về rồi!” một đứa cháu gái thốt lên, giọng nghẹn ngào.

    Bà Tư khẽ vuốt mái tóc bạc của đứa cháu, nụ cười yếu ớt nhưng đầy trìu mến. “Bà về rồi đây, các con, các cháu của bà.”

    Nhưng giữa niềm vui đoàn tụ, một sự u ám vẫn len lỏi trong tâm trí mỗi người. Con dâu Bà Tư đỡ bà vào nhà, ánh mắt lướt qua nơi chiếc xe tang từng đậu. Một cảm giác chua xót dâng lên.

    “Cứ nghĩ mẹ không còn nữa,” cô thì thầm, giọng vẫn còn run rẩy. “Thật không thể nào tha thứ cho cái bệnh viện đó. Suýt chút nữa thì…”

    Bà Tư ngồi xuống ghế sofa, thở phào nhẹ nhõm. Bà nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm của ngôi nhà thân thuộc.

    Niềm vui sống sót là thật, nhưng nỗi ám ảnh về cái chết cận kề và sự tắc trách của bệnh viện vẫn còn đọng lại.

    Nó như một vết sẹo vô hình, nhắc nhở bà và cả gia đình về khoảnh khắc định mệnh, về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, và cả sự bất lực, tức giận trước sai lầm của những người mang sứ mệnh cứu người.

    Ngay khi Dòng họ nhà Bà Tư vừa kịp thở phào nhẹ nhõm, câu chuyện về Bà Tư “chết đi sống lại” đã không ngừng râm ran.

    Từ những lời thì thầm trong Hẻm nhỏ, câu chuyện nhanh chóng vượt ra khỏi Cổng nhà Bà Tư, lan khắp xóm như cháy rừng.

    Người ta đổ xô đến, mắt tròn xoe, tai dỏng lên nghe ngóng. Những lời kể, những đoạn video quay vội bằng điện thoại từ buổi sáng định mệnh nhanh chóng được chia sẻ chóng mặt trên các trang mạng xã hội.

    “Bà Tư đó, bả chết rồi mà còn sống lại đó!” một người hàng xóm thốt lên, giọng đầy vẻ kinh ngạc. “Giống y như trong phim vậy!”

    Chẳng mấy chốc, từ một câu chuyện địa phương, sự việc biến thành hiện tượng gây bão mạng.

    Các nhóm cộng đồng, fanpage thi nhau đăng tải, bàn tán sôi nổi. Bình luận, lượt chia sẻ tăng vọt. Hashtag #BàTưHồiSinh #KỳTíchYHọc trở thành xu hướng.

    Người thì ca ngợi phép màu, người thì tò mò về hiện tượng “hội chứng Lazarus”, nhưng đa số đều bày tỏ sự phẫn nộ trước sự tắc trách của Bệnh viện.

    Chưa đầy hai ngày, những chiếc xe ô tô bóng loáng với logo đài truyền hình, báo chí bắt đầu xuất hiện trước Cổng nhà Bà Tư. Điện thoại của con cái Bà Tư reo liên tục.

    Nhà báo, phóng viên xúm đen xúm đỏ, chĩa micro, máy quay về phía gia đình.

    Một phóng viên trẻ tuổi, vẻ mặt hăm hở, chen chúc hỏi con trai Bà Tư: “Xin lỗi anh, gia đình có thể chia sẻ thêm về cảm xúc khi chứng kiến mẹ mình từ cõi chết trở về không ạ?

    Gia đình có định khởi kiện bệnh viện không?”

    Dòng họ nhà Bà Tư, ban đầu còn ngỡ ngàng, nay đã dần quen với sự chú ý. Họ vừa cảm thấy tự hào khi Bà Tư trở thành “người nổi tiếng”, vừa có chút phiền phức vì cuộc sống riêng tư bị xáo trộn.

    Con gái Bà Tư, ánh mắt lấp lánh niềm vui, cố gắng trả lời: “Chúng tôi… chúng tôi rất mừng. Mẹ tôi như được sinh ra lần nữa vậy.”

    Phía Bệnh viện cũng không tránh khỏi tâm điểm. Bác sĩ Hùng, với vai trò là người đã phát hiện ra sai sót và kịp thời cứu Bà Tư, bỗng chốc trở thành nhân vật được săn đón.

    Hàng loạt cuộc phỏng vấn, bài báo ca ngợi sự “dũng cảm và tận tâm” của ông. Tuy nhiên, bệnh viện vẫn phải đối mặt với làn sóng chỉ trích gay gắt từ dư luận

    . Bác sĩ trưởng khoa đã phải nhiều lần đứng ra họp báo, giải thích về “sự cố y khoa hi hữu” và hiện tượng “hội chứng Lazarus”, nhưng vẫn không thể xoa dịu được sự bức xúc của công chúng.

    Tại Cổng nhà Bà Tư, không khí luôn tấp nập. Bà Tư ngồi trên chiếc ghế tựa, đôi khi cũng được đưa ra ngoài hóng gió.

    Bà nhìn dòng người hiếu kỳ, nhìn những chiếc camera chĩa về phía mình, trong lòng có chút bối rối.

    Từ một người phụ nữ bình thường, bà bỗng trở thành biểu tượng của một câu chuyện ly kỳ, một minh chứng sống động cho sự mong manh của sinh tử.

    Sự nổi tiếng này, bà chưa bao giờ tưởng tượng tới. Con dâu Bà Tư đưa ly nước cho bà, khẽ thở dài: “Mẹ ơi, có vẻ chuyện này còn lâu mới yên.”

    Nhiều ngày trôi qua, dù bên ngoài Cổng nhà Bà Tư vẫn không ngớt tiếng xe cộ và những ánh đèn flash nhấp nháy, nhưng sức khỏe của Bà Tư đã dần ổn định hơn.

    Những vết hằn của tai biến vẫn còn đó, nhưng đôi mắt bà đã có thể nhìn rõ hơn, và giọng nói, dù còn yếu ớt, đã không còn đứt quãng.

    Một buổi chiều tĩnh lặng, khi chỉ có Dòng họ nhà Bà Tư quây quần bên bà trong căn phòng quen thuộc, tách biệt khỏi sự ồn ào bên ngoài, Bà Tư khẽ cựa mình. Con gái bà vội vã đỡ lưng, đưa ly sữa ấm.

    Bà Tư nhấp từng ngụm nhỏ, đôi mắt nhìn xa xăm, như thể đang cố gắng nắm bắt điều gì đó vô hình. Căn phòng im phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bà. Họ biết, đã đến lúc Bà Tư có thể hé lộ điều gì đó.

    “Mẹ…” Bà Tư thều thào, giọng như từ một nơi rất xa vọng về. “Mẹ… có vẻ như… mẹ đã đi đâu đó rất xa.”

    Dòng họ nhà Bà Tư nín thở. Lần đầu tiên, Bà Tư tự mình nhắc đến khoảng thời gian kinh hoàng đó.

    “Mẹ cảm thấy… như mình đang trôi lơ lửng,” Bà Tư tiếp tục, mỗi chữ như một hơi thở nặng nhọc. “Không trọng lượng. Lạnh lẽo… nhưng không đau đớn.”

    Con trai Bà Tư nắm chặt tay mẹ, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn tò mò.

    “Rồi mẹ nhìn thấy… ánh sáng,” Bà Tư nhắm nghiền mắt lại, như để hình dung rõ hơn. “Một ánh sáng rất… dịu dàng. Có những hình ảnh… lạ lùng… trôi qua rất nhanh. Như là… những ký ức? Hay… những giấc mơ?”

    Con dâu Bà Tư đặt tay lên ngực, cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng. Ý nghĩ về cái chết, về thế giới bên kia, bỗng trở nên chân thực đến đáng sợ.

    “Mẹ không biết đó là gì,” Bà Tư mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. “Nhưng mẹ cảm thấy… mình đang đi về phía nó. Giống như… một cánh cửa đang mở ra vậy.” Bà Tư dừng lại, thở dốc.

    Dòng họ nhà Bà Tư không ai dám lên tiếng, chỉ lắng nghe từng lời của bà, nỗi kinh hoàng len lỏi vào từng tế bào.

    “Rồi đột nhiên…” Bà Tư hơi giật mình, đôi mắt ánh lên vẻ bối rối. “Mẹ bị kéo lại. Mạnh lắm.

    Như có một sợi dây… níu mẹ về. Cánh cửa đó… đóng sầm lại.” Bà Tư yếu ớt thì thầm, giọng run rẩy. “Như thể tôi đã đi qua một cánh cửa, rồi lại được kéo về.” Bà Tư khẽ rùng mình, khuôn mặt hằn rõ sự mệt mỏi và một nỗi sợ hãi mơ hồ mà bà cũng không thể gọi tên.

    Bà Tư khẽ rùng mình, khuôn mặt hằn rõ sự mệt mỏi và một nỗi sợ hãi mơ hồ mà bà cũng không thể gọi tên.

    Không khí trong phòng trở nên đặc quánh, nặng nề sau lời kể của Bà Tư.

    Con trai cả của Bà Tư, anh Ba, siết chặt nắm tay, các khớp xương trắng bệch. Khuôn mặt anh đanh lại vì giận dữ, ánh mắt quét qua mọi người.

    “Mẹ đã phải trải qua những gì chỉ vì sự tắc trách của họ!” Anh gằn giọng, chất vấn Dòng họ nhà Bà Tư.

    “Một sự tắc trách không thể chấp nhận được! Con nghĩ chúng ta phải làm lớn chuyện này, kiện bệnh viện, đòi bồi thường cho mẹ!”

    Chị Hai, con gái thứ của Bà Tư, lập tức lắc đầu. “Anh Ba, anh nói gì vậy? Mẹ còn sống là may mắn lắm rồi! Con không muốn rước thêm phiền phức. Nhỡ đâu họ lại gây khó dễ cho mẹ thì sao?”

    Một người cô của Dòng họ nhà Bà Tư, bà Sáu, gật gù đồng tình với chị Hai. “Đúng đó Ba, con nghĩ coi, chuyện này ồn ào đến mức nào? Mẹ mình lại mới bình phục, không nên để bà bị ảnh hưởng thêm.” Bà Sáu lo lắng.

    Anh Ba đập mạnh tay xuống bàn trà, ánh mắt rực lửa quét qua những người phản đối. “Phiền phức?

    Họ suýt chút nữa đã đưa mẹ mình vào mồ! Đây không phải là phiền phức, đây là đòi lại công bằng! Họ phải chịu trách nhiệm cho sự cẩu thả đến mức đó!

    Con muốn họ phải đền bù thiệt hại xứng đáng, không chỉ chi phí điều trị mà còn cả những tổn thương tinh thần của mẹ!”

    Con dâu Bà Tư, vợ anh Ba, dịu giọng hơn nhưng vẫn hướng về phía chồng. “Thật sự, lần này họ đã sai quá nghiêm trọng.

    Chuyện ‘hội chứng Lazarus’ gì đó có thể giải thích được việc mẹ vẫn còn sống, nhưng việc chẩn đoán nhầm thành tử vong thì là một lỗi không thể tha thứ.”

    Chị Hai lắc đầu nguầy nguậy, cảm thấy bế tắc. “Anh chị nghĩ xa quá rồi! Con chỉ muốn mẹ yên ổn.

    Mẹ đã khổ nhiều rồi. Bây giờ mọi thứ đã qua, mẹ còn sống. Đó mới là điều quan trọng nhất.”

    Bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng cực độ. Những tiếng nói tranh cãi gay gắt, hòa lẫn với tiếng thở dài của những người không muốn can dự. Ánh mắt Dòng họ nhà Bà Tư chạm nhau, đầy mâu thuẫn và lo lắng.

    Bà Tư, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe cuộc tranh cãi của con cái, khẽ cựa mình.

    Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà. Giọng bà yếu ớt, nhưng đầy kiên định.

    “Mẹ… không muốn… ồn ào.” Bà Tư nói từng chữ một cách khó nhọc. “Mẹ… chỉ muốn… sự thật… được công nhận.”

    Anh Ba vội vàng tiến đến, nắm lấy tay Bà Tư. “Mẹ nói vậy là sao ạ? Mẹ muốn con làm gì?”

    Bà Tư nhìn thẳng vào mắt con trai, rồi nhìn sang những người còn lại trong Dòng họ nhà Bà Tư.

    “Hãy yêu cầu… họ bồi thường… chi phí điều trị…” Bà Tư ngừng lại, lấy hơi. “…và… đảm bảo… không ai… phải chịu cảnh này… nữa.”

    Sự im lặng bao trùm căn phòng. Lời nói của Bà Tư, dù yếu ớt, lại có trọng lượng hơn bất kỳ cuộc tranh cãi nào.

    Anh Ba nhìn mẹ, ánh mắt từ giận dữ dần chuyển sang sự thấu hiểu. Chị Hai và những người khác cũng gật đầu.

    Con trai thứ của Bà Tư, anh Năm, lên tiếng, phá tan sự im lặng. “Vậy chúng ta sẽ làm theo lời mẹ.

    Yêu cầu bệnh viện bồi thường toàn bộ chi phí điều trị và đưa ra một cam kết chính thức rằng sẽ không có bất kỳ sai sót tương tự nào tái diễn trong tương lai.”

    Anh nhìn mọi người, ánh mắt kiên quyết. “Đó là điều tối thiểu họ phải làm.”

    Mọi người trong Dòng họ nhà Bà Tư đồng loạt gật đầu, dù vẫn còn chút tiếc nuối hay lo lắng.

    Quyết định cuối cùng đã được đưa ra, không phải vì sợ hãi, mà vì muốn Bà Tư được bình yên.

    Thời gian trôi qua, dư âm của sự việc Bà Tư vẫn còn vang vọng, không chỉ trong Dòng họ nhà Bà Tư mà còn tại Bệnh viện.

    Bác sĩ Hùng, người đã trở thành tâm điểm của sự chú ý sau hành động dừng xe tang cứu sống Bà Tư, nay đã là một hình mẫu về y đức.

    Câu chuyện về sự dũng cảm và tận tâm của anh lan truyền khắp nơi, nhưng đằng sau sự ngưỡng mộ đó, là một tâm hồn đã bị lay động sâu sắc, mang theo nỗi ám ảnh và sự cẩn trọng tột độ.

    Một buổi sáng nọ, tại Bệnh viện, Bác sĩ Hùng đang đứng trước một hồ sơ bệnh án.

    Đó là trường hợp của một bệnh nhân lớn tuổi, được chẩn đoán mắc bệnh tim mạch giai đoạn cuối, tiên lượng xấu.

    Các chỉ số đều cho thấy bệnh nhân đang dần suy kiệt. Đồng nghiệp đã đưa ra kết luận gần như cuối cùng, chuẩn bị thông báo cho gia đình.

    Bác sĩ Hùng nhìn chăm chú vào từng dòng dữ liệu, ánh mắt anh dò xét đến từng chi tiết nhỏ nhất.

    Anh không vội vàng chấp nhận. Anh nhớ lại khuôn mặt của Bà Tư, cái rùng mình cuối cùng trên chiếc xe tang, và cảm giác tuyệt vọng khi anh nhận ra mình đã mắc sai lầm kinh hoàng.

    Cái chết có thể không phải là điểm cuối cùng, và sự sống có thể ẩn chứa những điều kỳ diệu đến không ngờ.

    “Phiền cô kiểm tra lại tất cả các xét nghiệm điện giải và kết quả siêu âm tim lần gần nhất. Tôi muốn xem lại.” Bác sĩ Hùng nói với một nữ y tá, giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết. “Và cả lịch sử dùng thuốc của bệnh nhân trong 24 giờ qua nữa.”

    Nữ y tá hơi ngạc nhiên. “Thưa Bác sĩ Hùng, tất cả đã được kiểm tra kỹ lưỡng rồi ạ. Kết quả khá rõ ràng.”

    Bác sĩ Hùng khẽ lắc đầu. “Rõ ràng không có nghĩa là tuyệt đối.

    Chúng ta từng có một trường hợp… ‘rõ ràng’ đã tử vong, nhưng sau đó lại sống lại một cách kỳ diệu. Vụ việc của Bà Tư đã dạy cho tôi một bài học.

    Ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh hơn chúng ta tưởng rất nhiều.”

    Anh cầm chiếc bút, ghi chú cẩn thận vào hồ sơ.

    Từng đường nét trên khuôn mặt anh phản ánh sự tập trung cao độ, xen lẫn một chút lo âu thường trực. Sau vụ việc Bà Tư, Bác sĩ Hùng không còn tin tưởng tuyệt đối vào bất kỳ chẩn đoán ban đầu nào.

    Anh luôn kiểm tra, kiểm tra lại, thậm chí đến mức ám ảnh.

    Không phải vì anh sợ mắc lỗi, mà vì anh hiểu rằng, mỗi quyết định của anh đều liên quan đến một sinh mạng. Anh không thể để bất kỳ ai phải trải qua khoảnh khắc kinh hoàng như Bà Tư đã trải qua.

    Cái chết, anh đã thấy, có thể lừa dối. Và nhiệm vụ của anh, với tư cách là một thầy thuốc, là không bao giờ để điều đó xảy ra nữa.

    Anh đi đến giường bệnh của bệnh nhân. Nắm lấy cổ tay gầy guộc của người bệnh, anh cảm nhận nhịp đập yếu ớt, nhưng vẫn còn đó. Một tia hy vọng le lói trong đôi mắt mệt mỏi của anh. Anh phải tìm ra nó, dù là nhỏ nhất.

    Nhiều năm sau đó, Bà Tư vẫn sống khỏe mạnh, vui vẻ bên con cháu, tóc đã bạc trắng nhưng đôi mắt vẫn ánh lên niềm vui và sự an yên.

    Câu chuyện về giây phút sinh tử trên chiếc xe tang đã trở thành một phần không thể thiếu trong những buổi sum họp của Dòng họ nhà Bà Tư, được kể đi kể lại như một huyền thoại.

    Gia đình Bà Tư coi đây không chỉ là một phép màu hiếm có mà còn là một bài học sâu sắc về giá trị của sự sống và lòng biết ơn.

    Mỗi khoảnh khắc bên Bà Tư đều được trân trọng, như thể là một món quà vô giá mà họ đã suýt đánh mất.

    Tại ngôi nhà nhỏ của Bà Tư, tiếng cười con trẻ rộn ràng. Bà Tư, dù đã cao tuổi, vẫn thoăn thoắt xếp bánh, chuẩn bị bữa ăn cho cả đại gia đình.

    Một trong những người cháu gái ôm lấy Bà Tư, khẽ nói: “Bà ơi, mai mình đi thăm Bác sĩ Hùng nha bà. Lâu rồi con chưa gặp bác sĩ.”

    Bà Tư mỉm cười hiền hậu, xoa đầu đứa cháu: “Ừ, đi chứ con. Phải luôn nhớ ơn Bác sĩ Hùng. Nếu không có ơn của bác sĩ, bà đâu còn được ở đây với các con, các cháu.”

    Và thế là, Dòng họ nhà Bà Tư vẫn thường xuyên lui tới Bệnh viện, không phải để thăm bệnh, mà để thăm hỏi và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến Bác sĩ Hùng.

    Mỗi lần họ đến, Bác sĩ Hùng luôn dành thời gian tiếp đón, đôi khi chỉ là vài câu chuyện phiếm, đôi khi là những cái ôm ấm áp từ những người con, người cháu của Bà Tư. Anh đã trở thành một ân nhân, một người thân trong gia đình họ.

    Một buổi chiều nọ, tại quán cà phê gần Bệnh viện, Bác sĩ Hùng đang ngồi trò chuyện với con trai của Bà Tư. “Lần nào gặp lại Bà Tư, tôi cũng thấy như mình vừa được tiếp thêm sức mạnh,”

    Bác sĩ Hùng nói, nụ cười nhẹ nhõm trên môi. “Trường hợp của Bà Tư đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời và cách hành nghề của tôi.”

    Con trai Bà Tư gật đầu, mắt rưng rưng: “Chúng tôi cũng vậy, Bác sĩ Hùng.

    Gia đình chúng tôi mang ơn anh suốt đời. Nhờ anh mà mẹ tôi được sống thêm bao nhiêu năm, được nhìn thấy các cháu lớn khôn.

    Mẹ tôi vẫn thường bảo, mỗi ngày bà sống đều là một ngày đặc biệt, một ngày được ban tặng.”

    Cuộc sống của Dòng họ nhà Bà Tư kể từ sau biến cố ấy, tràn ngập niềm vui và sự trân trọng từng khoảnh khắc.

    Họ không còn vội vã, không còn để những lo toan nhỏ nhặt che mờ đi ý nghĩa của tình thân và sự hiện diện của những người yêu thương.

    Họ đã học được rằng, phép màu có thể xảy ra, và sự sống, dù mong manh đến mấy, cũng luôn xứng đáng được bảo vệ và yêu thương.

    Mỗi bữa cơm, mỗi câu chuyện, mỗi nụ cười đều là minh chứng cho một cuộc đời đã được tái sinh, một gia đình đã tìm thấy ý nghĩa thật sự của hạnh phúc.

    Câu chuyện của Bà Tư, từ khoảnh khắc sinh tử trên chiếc xe tang, nhanh chóng lan truyền khắp vùng.

    Nó không chỉ là một lời thì thầm trong Dòng họ nhà Bà Tư nữa, mà đã trở thành một huyền thoại nhỏ, được người dân kể lại trong những buổi chợ, bên ấm trà chiều, hay mỗi khi đi qua Cổng nhà Bà Tư.

    Người ta nhắc đến Bà Tư không chỉ như một người may mắn, mà như một minh chứng sống động cho những điều kỳ diệu mà khoa học đôi khi không thể giải thích trọn vẹn.

    Tại Bệnh viện, nơi Bà Tư đã được chẩn đoán tử vong, câu chuyện này cũng trở thành một bài học lớn. Bác sĩ Hùng, người đã trực tiếp chứng kiến và hành động, vẫn thường xuyên suy nghĩ về nó.

    Anh hiểu về hội chứng Lazarus, về những phản ứng sinh học phức tạp của cơ thể con người, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết có điều gì đó vượt xa kiến thức y học thuần túy.

    Đó là sự mong manh của ranh giới giữa sống và chết, và cả sự kỳ diệu của ý chí sinh tồn.

    Một buổi sáng, khi đang pha cà phê trong phòng nghỉ, Bác sĩ Hùng nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện của vài đồng nghiệp. Họ đang bàn tán về một trường hợp tưởng chừng đã tuyệt vọng nhưng rồi lại hồi phục.

    Một bác sĩ trẻ tuổi nói, “Nhớ chuyện Bà Tư không? Tưởng chừng đã hết, vậy mà…”

    Bác sĩ Hùng khẽ mỉm cười. Anh biết, câu chuyện đó đã gieo vào lòng biết bao y bác sĩ một hạt giống của sự cẩn trọng, của lòng trắc ẩn và của một niềm hy vọng mãnh liệt.

    Nó nhắc nhở họ rằng y học dù hiện đại đến mấy cũng luôn có những giới hạn, và lương tâm người thầy thuốc, sự tận tâm đến cùng, đôi khi có thể tạo nên những điều phi thường.

    Mỗi khi nhìn thấy Bà Tư đến thăm mình, với mái tóc bạc trắng nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười rạng rỡ, Bác sĩ Hùng lại cảm thấy một sự bình yên lan tỏa.

    Anh biết, cuộc đời đã cho anh một cơ hội để sửa chữa sai lầm, và cùng với đó là một bài học vô giá.

    Bà Tư đã sống, không chỉ cho bản thân bà và Dòng họ nhà Bà Tư, mà còn như một biểu tượng.

    Biểu tượng cho niềm tin rằng sự sống luôn ẩn chứa những phép màu, rằng con người có thể vượt qua cả những chẩn đoán khắc nghiệt nhất, và rằng lòng tốt cùng sự tận tụy có thể thay đổi số phận.

    Câu chuyện của Bà Tư đã trở thành lời nhắc nhở không bao giờ phai mờ về tầm quan trọng của lương tâm, và về những kỳ tích vẫn luôn hiện hữu trong cuộc đời này.

    Bà Tư sống thêm nhiều năm nữa, mỗi ngày là một minh chứng sống động cho phép màu và ý chí kiên cường

    . Bà không chỉ là một người phụ nữ may mắn, mà trở thành một biểu tượng, một huyền thoại sống giữa Dòng họ nhà Bà Tư và cộng đồng.

    Mỗi khi có ai đó đối mặt với khó khăn, tuyệt vọng, câu chuyện của Bà Tư lại được nhắc đến như một nguồn động viên vô tận.

    Ánh mắt tinh anh của bà, nụ cười hiền hậu nhưng ẩn chứa nghị lực phi thường, là hình ảnh in sâu trong tâm trí những người bà đã gặp.

    Bác sĩ Hùng vẫn thường xuyên ghé thăm Bà Tư, chứng kiến bà sống một cuộc đời trọn vẹn, bình an. Anh biết, câu chuyện của bà không chỉ thay đổi cuộc đời bà, mà còn thay đổi cả cách anh nhìn nhận về nghề y và về sự sống.

    Nhiều năm trôi qua, những đứa cháu chắt của Bà Tư lớn lên, rồi lại có những đứa cháu chắt mới ra đời. Chúng nghe kể về bà cố của mình, về một sự kiện phi thường đã xảy ra vào buổi sáng định mệnh ấy.

    Câu chuyện ấy không hề cũ đi, trái lại, nó càng thêm sống động qua lời kể của những thế hệ.

    Dù cuộc sống hiện đại có bao nhiêu đổi thay, thì sự kiện Bà Tư “sống lại” từ cõi chết vẫn là một ký ức không thể xóa nhòa, một bài học về lòng kiên cường và niềm tin vào điều kỳ diệu.

    Vào một buổi chiều thu yên ả, sau một giấc ngủ dài và thanh thản, Bà Tư đã ra đi.

    Bà ra đi một cách nhẹ nhàng, không đau đớn, ở tuổi gần trăm. Sự sống của bà đã kết thúc tự nhiên, để lại phía sau một di sản lớn hơn bất kỳ tài sản vật chất nào.

    Dòng họ nhà Bà Tư tề tựu đông đủ, không còn những giọt nước mắt tuyệt vọng như ngày xưa trên chiếc xe tang, mà là những ánh mắt biết ơn, trân trọng một cuộc đời đầy ý nghĩa.

    Lời kể về Bà Tư, về người phụ nữ đã trở về từ cõi chết, không chỉ là một câu chuyện, mà là một lời răn, một niềm hy vọng được truyền từ đời này sang đời khác.

    Thời gian trôi đi, và mọi thứ rồi cũng sẽ lùi vào dĩ vãng, nhưng câu chuyện về Bà Tư thì không.

    Nó vượt ra ngoài ranh giới của một ký ức cá nhân, trở thành một phần của văn hóa, của niềm tin dân gian.

    Nó nhắc nhở rằng, ngay cả khi những cánh cửa đã đóng lại, ngay cả khi lý trí và khoa học dường như đã tuyên bố kết thúc, vẫn luôn có một tia sáng le lói, một cơ hội nhỏ nhoi cho những điều phi thường.

    Cuộc đời của Bà Tư không phải là một chuỗi ngày bị ám ảnh bởi cái chết, mà là một hành trình rực rỡ của sự sống, của tình yêu thương gia đình, và của niềm hy vọng không bao giờ tắt.

    Bà sống, không phải để thách thức cái chết, mà để tôn vinh sự sống, để chứng minh rằng giá trị của một con người không chỉ nằm ở thời gian tồn tại, mà còn ở cách họ đã sống, cách họ đã truyền cảm hứng.

    Hàng năm, vào ngày giỗ của Bà Tư, Dòng họ nhà Bà Tư lại tụ họp. Không khí không còn u buồn mà tràn ngập sự ấm áp, những câu chuyện vui, những lời nhắc nhở về bà.

    Những đứa trẻ thơ ngây ngồi lắng nghe ông bà kể chuyện, mắt tròn xoe kinh ngạc về bà cố mình.

    Chúng không hiểu hết sự phức tạp của y học hay ranh giới sinh tử, nhưng chúng hiểu về một người phụ nữ mạnh mẽ, về tình yêu thương gia đình, và về niềm tin vào những điều tốt đẹp.

    Câu chuyện của Bà Tư đã trở thành một di sản vô giá, một ngọn hải đăng của lòng kiên cường, soi sáng cho những ai đang đứng trước vực thẳm của sự tuyệt vọng.

    Nó là minh chứng hùng hồn cho việc: chừng nào còn thở, chừng đó còn hy vọng. Và đôi khi, ngay cả khi hơi thở tưởng chừng đã tắt, phép màu vẫn có thể xảy ra, để rồi viết nên một khúc ca bất tử về sự sống.

  • Lương hưu 13 triệu, tôi vẫn lên trông cháu, nhưng sau khi biết con dâu lưu tên tôi là gì trong điện thoại, tôi b/ỏ về quê ngay lập tức

    Bà Lan, 60 tuổi, vừa nghỉ hưu sau hơn ba mươi năm đứng trên bục giảng. Nghĩ mình còn khỏe, bà chủ động nói với con trai:
    – Mẹ lên thành phố trông cháu cho hai đứa, đỡ tốn tiền thuê người.

    Con trai bà – Tuấn, một kỹ sư xây dựng, mừng ra mặt. Nhưng con dâu – Mai – chỉ cười gượng:
    – Dạ… mẹ muốn lên thì tụi con cũng mừng.

    Từ ngày bà Lan dọn lên, căn nhà nhỏ thêm tiếng trẻ con, nhưng cũng thêm những tiếng thở dài khẽ khàng. Bà làm việc quần quật: sáng dậy sớm nấu ăn, đưa cháu đi học, chiều đón về, tối giặt đồ, dọn dẹp. Mọi việc đều do bà gánh, trong khi vợ chồng Tuấn bận rộn với công việc.

    Lương hưu 13 triệu mỗi tháng, bà không giữ cho riêng mình. Tháng nào cũng dúi cho con dâu vài triệu tiền chợ, nói là “đỡ cho tụi con một phần”. Bà không tính toán, chỉ mong gia đình yên ấm, con cháu ngoan ngoãn.

    Nhưng càng ngày, bà càng cảm nhận rõ ràng sự lạnh nhạt từ con dâu. Mai ít nói, tránh mặt, thỉnh thoảng còn cau có khi bà góp ý chuyện nuôi con. Tuấn thì đi làm suốt, chẳng để ý.

    Chiều hôm ấy, khi bà đang phơi quần áo, Mai vội vã chạy ra:
    – Mẹ ơi, mẹ có điện thoại không? Nháy máy giúp con phát, con làm rơi điện thoại đâu rồi!

    Bà Lan lấy điện thoại trong túi áo, làm theo lời con dâu. Chỉ vài giây sau, tiếng chuông vang lên trong phòng khách. Bà đi theo, nhặt chiếc điện thoại rơi dưới ghế sofa, định đưa lại thì màn hình sáng lên – đúng lúc có cuộc gọi từ chính bà.

    Ánh mắt bà khựng lại. Trên màn hình hiển thị tên người gọi: “Bà Già Phiền”.

    Bà đứng lặng vài giây. Cảm giác tim như bị ai bóp nghẹt. Cái tên ngắn ngủi đó như xát muối vào lòng. Cả đời bà sống vì con, yêu thương con dâu như con gái, vậy mà trong mắt nó, bà chỉ là “bà già phiền”.

    Mai từ phòng bước ra, thấy bà cầm điện thoại liền cười:
    – À, tìm được rồi. Cảm ơn mẹ nha.

    Bà Lan khẽ gật đầu, không nói gì. Nụ cười hiền của bà cứng lại trên môi.

    Tối hôm đó, bà vẫn dọn cơm, vẫn giục cháu ăn ngoan, vẫn giặt đồ như mọi ngày. Nhưng khi mọi người đã ngủ, bà âm thầm mở tủ, gấp từng bộ quần áo, bỏ vào chiếc vali cũ.

    Sáng sớm, Tuấn ngủ dậy không thấy mẹ đâu. Trên bàn ăn chỉ còn tờ giấy gấp đôi, với mấy dòng chữ nắn nót:

    “Mẹ về quê. Ở đây mẹ thấy mình không còn cần thiết nữa. Đừng lo cho mẹ.”

    Mai cầm tờ giấy, bần thần, miệng lẩm bẩm:
    – Mẹ giận gì chứ, có mỗi chuyện đó mà cũng…

    Tuấn nhìn vợ, trong lòng dâng lên một nỗi bực bội xen lẫn xót xa. Anh gọi điện cho mẹ hàng chục lần nhưng bà không bắt máy.

    Về đến quê, bà Lan trở lại căn nhà nhỏ giữa vườn cau, nơi bà từng sống suốt mấy chục năm. Hàng xóm thấy bà về sớm thì hỏi:
    – Ơ, tưởng bà lên thành phố trông cháu cơ mà?

    Bà chỉ cười hiền:
    – Tôi nhớ quê, nhớ mấy cây cau này quá.

    Từ đó, bà sống một mình, nhưng lòng bình thản lạ kỳ. Buổi sáng tưới cây, chiều dạy mấy đứa nhỏ hàng xóm học chữ. Dù chẳng nhiều tiền, bà vẫn gửi đều đặn 5 triệu mỗi tháng lên cho cháu nội, qua tài khoản của con trai.

    Một tháng sau, Mai dắt cháu về thăm bà. Nhìn thấy mẹ chồng gầy đi, tóc bạc hơn, Mai rơm rớm nước mắt.
    – Mẹ… con xin lỗi. Con không cố ý đâu. Con đặt tên vậy… chỉ là đùa thôi…

    Bà Lan khẽ đặt chén nước xuống bàn, mỉm cười:
    – Con à, lời nói hay một cái tên đều thể hiện cách mình nhìn người khác. Mẹ không giận, nhưng mẹ hiểu mình nên ở đâu thì tốt hơn.

    Mai cúi đầu, lặng lẽ khóc. Lần đầu tiên, cô thấy hối hận thật sự.

    Tối đó, khi Tuấn gọi điện về, bà vẫn cười hiền như mọi khi:
    – Mẹ khỏe, đừng lo. Giờ mẹ có mấy đứa nhỏ ở xóm, ngày nào cũng vui.

    Nhưng sau khi tắt máy, bà lặng lẽ nhìn ra vườn, nước mắt rơi. Bà chẳng trách ai, chỉ buồn vì tình thân đôi khi lại mong manh đến thế.

    Câu chuyện của bà Lan lan khắp xóm nhỏ — người ta thương bà, nhưng cũng nể bà vì cách bà chọn rời đi trong lặng lẽ, không trách móc, không oán hờn.

    Bởi có lẽ, khi lòng tự trọng của một người mẹ bị tổn thương, thì ra đi chính là cách họ giữ lại chút tình

  • Bà Lan, 54t là một doanh nhân giàu có trong lĩnh vực BĐS ở Hà Nội. Bà quen Hưng, nhân viên phục vụ để rồi rơi vào lưới tì nh với anh ta

    Bà Lan, 54t là một doanh nhân giàu có trong lĩnh vực BĐS ở Hà Nội.

    Bà quen Hưng, nhân viên phục vụ để rồi rơi vào lưới tình với anh ta

     

     Bà Lan (Hà Nội) mua nhà, ôtô cho bạn trai nhưng không ngờ anh này lại dùng chính những thứ đó để ‘câu’ người khác.

    Bà Lan, 54 tuổi, là một doanh nhân giàu có trong lĩnh vực bất động sản ở Hà Nội.

    Trong nhà, bà là người quyết hết mọi việc, chồng hiền lành, không có tiếng nói. Nhiều năm nay hai người không có quan hệ tình dục.

    Một năm trước, bà quen Hưng, một nhân viên phục vụ tại nhà hàng ăn.

    Chàng trai mới 27 tuổi gây ấn tượng với bà bởi hình thể đẹp, đầu tóc bóng bẩy, luôn nhiệt tình giúp đỡ, hỗ trợ mọi người.

    Anh luôn là người ra tận nơi mở cửa xe ôtô cho bà, luôn nhẹ nhàng mỗi khi bà đến quán cùng bè bạn.

    Đã lâu không được ai quan tâm, chăm sóc tận tình như vậy nên những hành động của Hưng khiến bà Lan rung động.

    Bà dần lấy lòng chàng trai trẻ nhờ những lần rủ đi ăn, kèm những món quà đắt tiền.

    Họ trở thành người tình chỉ sau vài tháng.

    Sau gần một năm quen nhau, bà Lan không ngần ngại mua cho bạn trai một căn chung cư và chiếc ôtô để anh tiện đi lại.

    Mỗi tháng, bà cũng cho Hưng tiền chi tiêu, sinh hoạt rủng rỉnh nên anh này bỏ việc, chỉ ở nhà ăn chơi.

    Bà giấu mọi người về mối quan hệ này, nên thường bí mật tới căn hộ đã mua để gặp tình trẻ.

    Ở bên cạnh Hưng, bà Lan luôn cảm thấy được yêu thương, chiều chuộng hết mực – cảm giác đã lâu chưa có nên bà càng ngày càng say đắm.

    Vì muốn Hưng là của riêng mình nên bà Lan không ngại đáp ứng các yêu cầu của anh.

    Từ những chuyến đi du lịch trong nước, nước ngoài, bà đều dẫn anh đi theo.

    Để tránh dị nghị, bà đặt vé máy bay riêng, phòng khách sạn riêng cho Hưng, sau đó mới tới gặp anh với cớ là đi gặp đối tác.

    Phát triển sự nghiệp

    Nhiều nữ đại gia sốc khi phát hiện phi công trẻ phản bội mình dù luôn thề thốt chung thủy. Nhiều nữ đại gia sốc khi phát hiện “phi công trẻ” phản bội mình dù luôn thề thốt chung thủy. Ảnh: T.T

    Bà Lan thậm chí còn nghĩ tới việc sẽ ly hôn để cưới tình trẻ.

    Thế nhưng khoảng vài tháng nay, bà thấy Hưng có nhiều biểu hiện lạ.

    Anh không còn mặn nồng như trước, nhiều lần gọi không thấy trả lời.

    Nhiều buổi tối còn lấy cớ bận việc để không gặp bà.

    Thấy người tình khác trước, bà Lan quyết định tìm đến một công ty cung cấp thông tin ở Cầu Giấy, Hà Nội, nhờ người theo chân bạn trai.

    Anh Việt Hoàn, người chịu trách nhiệm đi theo Hưng, cho biết sau nửa tháng, anh phát hiện chàng trai này có tình mới, là một cô gái trẻ xinh xắn, nhân viên văn phòng.

    Hưng thường đưa đón cô gái này đi ăn, đi chơi trên chiếc xe được bà Lan mua cho.

    Thậm chí có lần, anh còn đưa bạn gái về căn hộ để ăn uống.

    Hưng cũng không ngần ngại mua tặng cô gái kia túi xách, giày dép đắt tiền.

    “Khi nghe tin người tình phản bội, bà Lan sốc nặng.

    Bà im lặng hồi lâu trong điện thoại, sau đó mới buồn bã tâm sự rằng đã chiều chuộng anh ta hết mức, đã tin vào những lời hứa hẹn đường mật, nhưng không ngờ lại bị ‘cắm sừng’”, anh Hoàn kể lại.

    Việt Hoàn cho biết công ty anh từng gặp khá nhiều trường hợp các nữ đại gia bị “phi công trẻ” lừa như vậy.

    Một người phụ nữ ở TP HCM cũng từng đau đớn khi phát hiện ra người tình trẻ hơn mình 20 tuổi bí mật nuôi bạn gái sau hai năm cặp với bà.

    Khi hỏi ra, anh này nói đó mới là tình yêu đích thực.

    Nhiều năm theo đuổi các vụ việc tương tự, anh Việt Hoàn cho biết thường những anh bồ trẻ có người khác sau lưng nhưng vẫn cặp với phụ nữ lớn tuổi để có kinh tế.

    Qua nhiều vụ, anh rút ra rằng nếu như đàn ông thường chỉ coi bồ là chốn vui chơi, không xác định lâu dài, thì những phụ nữ nhiều tiền thường nặng tình.

    Họ nghĩ khi đã cho bạn trai nhiều tiền, đáp ứng đủ nhu cầu cho anh ta thì sẽ không bị phản bội và người đàn ông trẻ sẽ theo mình lâu dài.

    Vì vậy, khi phát hiện ra bị “cắm sừng”, họ thường rất đau đớn.

    Chuyên gia tâm lý Trần Thị Hồng Hà, Trung tâm tư vấn hôn nhân – gia đình TP HCM cho biết bà cũng từng nhận những cuộc điện thoại xin tư vấn từ những người phụ nữ lớn tuổi cặp bồ trẻ.

    Những câu hỏi họ thường thắc mắc là: “Phải làm sao khi thấy người tình lạnh nhạt?”;

    “Trước đây em ấy thường ngọt ngào với tôi, nhưng gần đây lại hay cộc cằn, gọi điện thoại không nghe.

    Có phải em ấy chán tôi rồi không?”…

    Chuyên gia phân tích rằng phụ nữ rất dễ rung động trước những người đàn ông tinh tế, quan tâm chăm sóc mình, đặc biệt là những người thiếu thốn tình cảm.

    Vì thế, khi có một người sẵn sàng làm bờ vai cho họ, lại trẻ trung, chiều chuộng, họ thường mù quáng, không suy nghĩ lâu dài, dẫn tới việc bị bồ trẻ lợi dụng ngược mà không biết.

  • Khẩn: Tất cả hành khách có chuyến bay tại sân bay Tân Sơn Nhất chú ý

    Nhằm rút ngắn thời gian chờ đợi và hiện đại hóa quy trình thông quan, Cục Quản lý Xuất nhập cảnh Việt Nam vừa chính thức áp dụng quy định bắt buộc khai báo thông tin trực tuyến đối với hành khách là người nước ngoài và kiều bào khi nhập cảnh qua sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất.

    Theo nguồn tin báo Phụ Nữ Mới, từ ngày 15/4/2026, hành khách nước ngoài và người Việt Nam định cư ở nước ngoài nhập cảnh qua sân bay Tân Sơn Nhất phải thực hiện khai báo thông tin cá nhân trước khi làm thủ tục. Quy định do Cục Quản lý Xuất nhập cảnh ban hành nhằm rút ngắn thời gian xử lý tại cửa khẩu.

    Tin tức đời sống

     

    Theo thông báo, quy định áp dụng với người sử dụng thị thực (visa) khi nhập cảnh, không áp dụng với công dân Việt Nam dùng hộ chiếu Việt Nam hoặc hành khách quá cảnh không làm thủ tục nhập cảnh.

  • Một phụ nữ ở Hà Nội mất 82 tỷ đồng do mua vàng

    Tin vào lời mời gọi đầu tư vàng trực tuyến lợi nhuận cao, một phụ nữ ở Hà Nội đã sập bẫy sàn giao dịch giả mạo ngân hàng nước ngoài, bị lừa đảo chiếm đoạt 82 tỷ đồng.

    Ngày 18/4/2026, báo Đời Sống Pháp Luật đăng tải bài viết: “Một phụ nữ ở Hà Nội mất 82 tỷ đồng do mua vàng” có nội dung như sau:

    Tin tức mạng

     

    Nạn nhận được giới thiệu đầu tư vàng sinh lời cao qua nền tảng giao dịch liên kết với “ngân hàng Mỹ State Street Bank”, cam kết lợi nhuận ổn định, an toàn tuyệt đối. Sau đó các đối tượng dẫn dụ nạn nhân đầu tư, nạp ít tiền thử nghiệm. Lúc này hệ thống hiển thị lợi nhuận tăng nhanh và cho rút tiền thành công nhằm củng cố niềm tin.

    Tin kẻ lừa đảo, người phụ nữ mất trắng tiền đầu tư

    Khi nạn nhân đầu tư số tiền lớn, các đối tượng đưa ra hàng loạt lý do để yêu cầu nộp thêm tiền, như: Phí đổi tiền quốc tế; Phí mở tài khoản quốc tế; Phí mở tài khoản pháp nhân; Phí bảo hiểm giao dịch; Phí phát hành hồ sơ, chứng thư tài chính; Phí thuế, phí xác minh chống rửa tiền. Sau mỗi lần nộp phí, hệ thống tiếp tục viện dẫn lý do mới để không cho rút tiền. Nạn nhân đã đầu tư vào hệ thống 82 tỷ đồng nhưng không rút được tiền ra.

    Để phòng ngừa thủ đoạn lừa đảo của các đối tượng, Công an thành phố Hà Nội khuyến cáo người dân:

    – Chỉ tham gia đầu tư tại các tổ chức tài chính được cấp phép hợp pháp.

    – Không tin tưởng vào các lời mời gọi đầu tư sinh lời cao, cam kết chắc chắn có lãi.

    – Tuyệt đối không chuyển tiền khi bị yêu cầu nộp phí để rút tiền hoặc “xử lý kỹ thuật”.

    – Khi phát hiện dấu hiệu nghi vấn, cần báo ngay cho cơ quan Công an để giải quyết vụ việc theo quy định của pháp luật.

    Tiếp đến, báo Đời Sống Pháp Luật thông tin thêm trong bài đăng: “Mua vàng online: Nhận tiền tươi 350 triệu, đợi 2 tháng vẫn trắng tay vì giao hàng ảo, luật sư chỉ cách đòi bồi thường gấp 3” cụ thể như sau:

    Thời gian qua, việc “săn sale” mua vàng giá rẻ trên các nền tảng ở Trung Quốc là cực kỳ phổ biến. Tuy nhiên, nó cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro báo động. Theo phản ánh từ Red Star News, làn sóng khiếu nại về việc mua vàng online nhưng không nhận được hàng đang gia tăng đột biến.

    Một trường hợp điển hình là nữ khách hàng đã chi gần 28.800 NDT (khoảng hơn 100 triệu VNĐ) vào cuối tháng 11 để mua một chiếc vòng tay vàng 30g tại phòng livestream “Thủy Bối Phù Dao Jewelry” với giá khoảng 930 NDT/gram.

    Dù cửa hàng cam kết giao hàng trong vòng 15 ngày, nhưng đến nay đã hơn một tháng trôi qua, thông tin vận chuyển của đơn hàng vẫn dậm chân tại chỗ ở trạng thái “đang tiến hành kiểm định chất lượng”. Điều đáng nói, trong thời gian khách hàng mòn mỏi chờ đợi, giá vàng quốc tế đã có thời điểm vọt lên mốc 1.010 NDT/gram. Sự chênh lệch giá quá lớn khiến người mua nghi ngờ cửa hàng cố tình trì hoãn, không chịu giao hàng vì tiếc rẻ mức giá đã chốt trước đó.

    Tin tức mạng

     

    Không chỉ riêng trường hợp trên, một khách hàng khác cho biết cô đã chi tổng cộng gần 100.000 NDT (khoảng 350 triệu VNĐ) để mua vàng tại 3 phòng livestream khác nhau thuộc hệ thống Thủy Bối. Kể từ ngày 28/10 đến nay, tức là gần 2 tháng trôi qua, tất cả đơn hàng đều trong trạng thái “kiểm định” và chưa hề được gửi đi. Người này bức xúc cho rằng các chủ shop đang chơi chiêu bài “bán khống”, tức là chốt đơn trước, sau đó quan sát thị trường. Nếu giá vàng giảm họ sẽ nhập hàng giao để ăn chênh lệch, còn nếu giá vàng tăng như hiện tại, họ sẽ dùng dằng không giao hòng ép khách hủy đơn để tránh lỗ.

    Trước làn sóng phẫn nộ của người tiêu dùng, Cục Quản lý thị trường khu Bình Quế (thành phố Hạ Châu, Quảng Tây) – nơi đăng ký kinh doanh của công ty chủ quản “Thủy Bối Phù Dao Jewelry” xác nhận đã nhận được hàng chục đơn khiếu nại. Cơ quan chức năng cho biết công ty này vừa mới thành lập hồi tháng 2 năm nay và hiện đã bị liệt vào danh sách “hoạt động bất thường” do di dời trụ sở và nhân sự về Thâm Quyến mà không báo cáo. Hiện tại, cơ quan quản lý đang ráo riết đốc thúc doanh nghiệp thực hiện nghĩa vụ giao hàng và thu thập chứng cứ để điều tra hành vi “giao hàng giả mạo” (lên đơn ảo nhưng không gửi hàng).

    Dưới góc độ pháp lý, các chuyên gia nhận định hành vi của cửa hàng không chỉ đơn thuần là sự chậm trễ mà đã chạm ngưỡng vi phạm pháp luật. Luật sư Trương Kiện (Văn phòng Luật sư Trác Hạo Bắc Kinh) khẳng định, biến động giá vàng là rủi ro thương mại thông thường, không phải lý do bất khả kháng để doanh nghiệp từ chối hoặc trì hoãn giao hàng. Việc không giao hàng đúng hẹn là vi phạm hợp đồng nghiêm trọng.

    Đáng chú ý, luật sư dẫn chứng một phán quyết tại Bắc Kinh năm 2024, nơi tòa án đã bảo vệ quyền lợi người mua trong trường hợp tương tự. Cụ thể, một khách hàng tên Lạc đã chi hơn 1,1 triệu NDT mua 2.300g vàng nhưng bị shop “bùng” hàng do giá tăng. Tòa án sau đó không chỉ buộc cửa hàng hoàn tiền gốc mà còn phải bồi thường thêm cho bà Lạc hơn 156.000 NDT (khoảng 550 triệu VNĐ) – tương đương với khoản chênh lệch giá vàng tại thời điểm tuyên án.

    Nghiêm trọng hơn, Luật sư Triệu Lương Thiện (Văn phòng Luật sư Hằng Đạt Thiểm Tây) cảnh báo nếu cửa hàng có hành vi tạo mã vận đơn giả, ngụy tạo lý do kiểm định để kéo dài thời gian chiếm dụng vốn, đây có thể bị coi là hành vi gian lận. Theo Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng Trung Quốc, người mua có thể kiện đòi bồi thường theo nguyên tắc “hoàn 1 đền 3”. Thậm chí, nếu chứng minh được cửa hàng không có nguồn hàng nhưng vẫn nhận tiền rồi bỏ trốn, vụ việc sẽ chuyển sang xử lý hình sự về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

    Để tránh rơi vào bẫy “vàng ảo”, các chuyên gia khuyến cáo người tiêu dùng không nên đặt cọc số tiền quá lớn cho các đơn hàng “đặt trước” (pre-order) dài ngày trên livestream. Khi xảy ra tranh chấp, cần yêu cầu nền tảng thương mại điện tử đóng băng tiền ký quỹ của gian hàng, đồng thời khiếu nại lên cơ quan quản lý thị trường hoặc khởi kiện để đòi bồi thường khoản chênh lệch giá, thay vì chỉ chấp nhận nhận lại tiền gốc một cách thiệt thòi.

    Xem thêm các bài viết cùng chủ đề: