Danh mục: Chưa phân loại

  • chồng đi làm xa, mẹ chồng quađời, tôi ở cữ với bố chồng nhưng cứ đến bữa ông bê mâm cơm cữ lên phòng là tôi lại chỉ muốn chạy khỏi căn nhà đó ngay lập tức

    Tôi sinh con trai đầu lòng vào một ngày mưa dầm dề của tháng chín.Ngày hôm đó, bệnh viện đông nghịt người, hành lang chật kín tiếng khóc trẻ con và tiếng bước chân vội vã của y tá. Khi bác sĩ đặt đứa bé đỏ hỏn lên ngực tôi, tôi chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt nhắm nghiền và bàn tay nhỏ xíu nắm chặt ngón tay mình.

    Tôi đã khóc.

    Đó là giọt nước mắt của hạnh phúc.

    Nhưng niềm hạnh phúc ấy… không trọn vẹn.

    Chồng tôi – Hưng – đang đi làm xa. Anh làm công trình tận miền Trung, một tháng mới về nhà một lần. Khi tôi chuyển dạ, anh chỉ có thể gọi điện thoại, giọng khàn khàn trong điện thoại:

    “Em cố lên… anh đang đặt vé xe về.”

    Nhưng đến khi anh về tới nơi, con đã được hai ngày tuổi.

    Hưng ở nhà đúng ba hôm.

    Rồi lại đi.

    Anh ôm con rất lâu trước khi đi, hôn lên trán tôi và nói:

    “Ở nhà cố gắng một thời gian nhé. Anh làm thêm vài năm nữa rồi về hẳn.”

    Tôi gật đầu.

    Tôi biết anh cố gắng vì gia đình.

    Nhà chồng tôi ở quê, một căn nhà cấp bốn khá rộng, nằm cuối con đường làng. Trước đây trong nhà có ba người: bố chồng, mẹ chồng và Hưng.

    Nhưng cách đây hai năm, mẹ chồng tôi qua đời sau một cơn đột quỵ.

    Từ đó, chỉ còn bố chồng sống một mình.

    Khi tôi sinh con, mọi người đều nói:

    “Về nhà chồng ở cữ cho có người chăm.”

    Tôi cũng nghĩ vậy.

    Dù sao bố chồng cũng là người hiền lành, ít nói. Trong suốt ba năm tôi làm dâu, ông gần như không bao giờ to tiếng.

    Thậm chí còn hơi… rụt rè.

    Ngày tôi bế con về nhà, ông đứng ở cửa, lúng túng không biết phải bế cháu thế nào.

    Ông cứ nhìn đứa bé, rồi cười.

    Một nụ cười rất hiền.

    “Cháu giống Hưng hồi nhỏ.”

    Ông nói vậy.

    Những ngày đầu ở cữ trôi qua khá bình lặng.

    Tôi gần như chỉ ở trên phòng. Con còn nhỏ, ngủ nhiều nhưng cũng khóc nhiều. Cả ngày tôi xoay quanh việc cho con bú, thay tã, ru ngủ.

    Bố chồng tôi không lên phòng nhiều.

    Ông chỉ lên vào… giờ ăn.

    Ngày ba bữa.

    Sáng, trưa, tối.

    Ông sẽ bê một cái mâm cơm lên, gõ cửa nhẹ.

    “Con ăn đi cho nóng.”

    Mâm cơm lúc nào cũng có canh móng giò, thịt kho, trứng luộc, rau luộc… toàn những món người ta bảo là tốt cho phụ nữ sau sinh.

    Ông đặt mâm lên cái bàn nhỏ cạnh giường.

    Rồi đi xuống ngay.

    Ban đầu, tôi thấy rất cảm động.

    Một người đàn ông gần sáu mươi tuổi, chưa từng nấu nướng bao giờ… giờ ngày nào cũng lo cơm nước cho con dâu.

    Tôi gọi xuống:

    “Bố ơi, bố ăn chưa?”

    Ông đáp từ dưới nhà:

    “Bố ăn rồi.”

    Nhưng sau vài ngày…

    Tôi bắt đầu cảm thấy… khó chịu.

    Không phải vì đồ ăn.

    Mà vì một thứ rất lạ.

    Cứ mỗi lần ông bê mâm cơm lên phòng… tôi lại thấy trong lòng bồn chồn.

    Một cảm giác khó tả.

    Như có gì đó… không ổn.

    Nhưng tôi không nói với ai.

    Tôi tự nhủ chắc do mình nhạy cảm sau sinh.

    Phụ nữ sau sinh dễ bị rối loạn tâm lý.

    Có thể tôi đang tưởng tượng.

    Nhưng rồi một chuyện xảy ra.

    Và từ hôm đó…

    Tôi bắt đầu sợ.

    Hôm đó là buổi tối.

    Con trai tôi vừa ngủ được một lúc. Tôi đang nằm nghiêng trên giường thì nghe tiếng gõ cửa quen thuộc.

    Cộc… cộc…

    “Con ăn cơm.”

    Tôi đáp:

    “Dạ.”

    Cửa mở ra.

    Bố chồng bước vào, bê mâm cơm như mọi ngày.

    Nhưng hôm đó… ông đứng lâu hơn.

    Tôi đang bế con nên không nhìn lên ngay.

    Tôi nói:

    “Bố để đó đi ạ.”

    Không có tiếng trả lời.

    Tôi ngẩng lên.

    Ông đang… nhìn tôi.

    Không phải nhìn bình thường.

    Ánh mắt của ông… dừng lại ở ngực tôi.

    Tôi lập tức kéo vạt áo lên che.

    Con tôi vẫn đang bú.

    Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề.

    Ông giật mình quay đi.

    “À… con ăn đi cho nóng.”

    Rồi ông đi xuống rất nhanh.

    Cánh cửa khép lại.

    Tôi ngồi chết lặng.

    Tôi tự hỏi… mình có nhìn nhầm không?

    Có thể ông chỉ vô tình.

    Nhưng từ hôm đó… tôi bắt đầu chú ý hơn.

    Và tôi nhận ra một điều.

    Mỗi lần ông mang cơm lên… ông đều đứng lại vài giây trước khi rời đi.

    Vài giây đó… đủ để tôi cảm thấy khó chịu.

    Tôi bắt đầu khóa cửa phòng.

    Nhưng ông vẫn gõ cửa.

    Vẫn bê mâm cơm lên.

    Vẫn nói câu quen thuộc:

    “Con ăn đi cho nóng.”

    Một buổi trưa, khi tôi vừa mở cửa nhận mâm cơm, ông bất ngờ nói:

    “Ở cữ phải ăn nhiều mới có sữa.”

    Tôi gật đầu.

    “Dạ.”

    Ông nhìn vào trong phòng.

    Rồi hỏi:

    “Con… cho cháu bú nhiều không?”

    Câu hỏi đó… khiến tôi lạnh sống lưng.

    Tôi đáp nhanh:

    “Dạ… cũng bình thường.”

    Ông cười.

    Một nụ cười mà tôi chưa từng thấy ở ông trước đây.

    “Có sữa là tốt.”

    Tối hôm đó, tôi gọi điện cho Hưng.

    Tôi kể cho anh nghe.

    Nhưng khi tôi nói xong… anh im lặng vài giây.

    Rồi anh cười nhẹ.

    “Em nghĩ nhiều quá rồi.”

    Tôi sững lại.

    “Nhưng em thấy rất khó chịu.”

    Anh thở dài.

    “Bố già rồi. Em đừng nghĩ lung tung.”

    Tôi không nói gì nữa.

    Sau cuộc gọi đó… tôi càng thấy cô đơn.

    Một tuần sau, chuyện xảy ra.

    Đó là buổi tối mưa rất to.

    Con tôi quấy khóc suốt.

    Tôi gần như kiệt sức.

    Khoảng chín giờ tối, tôi nghe tiếng bước chân lên cầu thang.

    Rồi tiếng gõ cửa.

    “Con ăn cơm chưa?”

    Tôi bế con ra mở cửa.

    Ông đứng đó, cầm mâm cơm.

    Nhưng lần này… ông bước vào phòng.

    Tôi hơi ngạc nhiên.

    Vì trước giờ ông chưa từng bước vào.

    Ông đặt mâm xuống bàn.

    Rồi quay sang nhìn tôi.

    Con tôi bắt đầu khóc lớn.

    Tôi vội vạch áo cho con bú.

    Trong khoảnh khắc đó… tôi thấy ông vẫn đứng đó.

    Không đi.

    Ánh mắt ông… không rời khỏi tôi.

    Tim tôi đập thình thịch.

    Tôi nói nhỏ:

    “Bố… bố xuống dưới đi ạ.”

    Ông không trả lời.

    Chỉ nói một câu.

    Một câu khiến tôi nổi da gà.

    “Ngày xưa mẹ Hưng… cũng nhiều sữa như con.”

    Tôi đứng bật dậy.

    Con tôi giật mình khóc to hơn.

    Tôi run giọng:

    “Bố xuống dưới đi!”

    Ông như bừng tỉnh.

    Rồi quay người đi ra.

    Cánh cửa đóng lại.

    Tôi ôm con… bật khóc.

    Ngay trong đêm đó, tôi gọi điện cho mẹ đẻ.

    Sáng hôm sau, mẹ tôi lên đón tôi về.

    Khi tôi xách túi xuống nhà, bố chồng đang ngồi trước hiên.

    Ông nhìn tôi.

    Rồi nhìn đứa bé.

    Ông hỏi:

    “Đi đâu vậy?”

    Tôi đáp:

    “Con về ngoại ở cữ.”

    Ông im lặng rất lâu.

    Rồi chỉ nói:

    “Ừ.”

    Không giữ.

    Không hỏi thêm.

    Sau này, nhiều người nói tôi quá nhạy cảm.

    Họ bảo:

    “Ông già rồi, nghĩ gì được.”

    Nhưng đến bây giờ… mỗi lần nhớ lại ánh mắt hôm đó…

    Tôi vẫn thấy lạnh sống lưng.

    Và tôi biết…

    Có những thứ trong một ngôi nhà…

    Người ngoài sẽ không bao giờ nhìn thấy.

    Chỉ có người ở trong đó…

    Mới hiểu vì sao mình phải chạy đi.

  • Tôi tên Thu Hà, 29 tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở quận Bình Thạnh.

    Tôi tên Thu Hà, 29 tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở quận Bình Thạnh. Chồng tôi – Lê Hoàng, 34 tuổi – là giám đốc điều hành chi nhánh miền Nam của một tập đoàn lớn. Anh ta luôn nói “đàn ông thành đạt thì phải có uy”, còn tôi chỉ cần biết điều và nghe lời.

    Nhưng điều khiến tôi nghẹt thở nhất không phải sự gia trưởng của anh ta, mà là mẹ chồng tôi – bà Lan. Bà coi tôi như người ở, sáng quét nhà tối nấu ăn, ăn nói phải nhỏ nhẹ, sai một chút là bị chì chiết. Tôi nhẫn nhịn suốt hai năm, vì nghĩ phụ nữ lấy chồng thì phải chịu.

    Hôm đó là giỗ bố chồng. Nhà đông, bà Lan bắt tôi làm mâm cỗ một mình. Tôi vừa đứng vừa run vì mệt, tay còn đang gắp đồ thì bà gằn giọng:

    “Cái loại vụng về như cô mà cũng đòi làm dâu nhà này à?”Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

    Tôi cắn môi, cố nhịn. Nhưng bà vẫn chưa dừng lại, còn quay sang mẹ tôi – bà Hương – đang ngồi ở phòng khách:

    “Bà dạy con kiểu gì mà nó hỗn thế? Nhìn mặt đã thấy không biết điều!”

    Mẹ tôi sững lại. Tôi nghe tim mình như bị ai bóp chặt. Tôi đặt mạnh cái đĩa xuống bàn.

    “Mẹ nói con sao cũng được, nhưng đừng xúc phạm mẹ con!”

    Không khí trong nhà đóng băng. Mẹ chồng tôi đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi:

    “Cô dám cãi tôi?”

    Tôi chưa kịp nói thêm câu nào thì Hoàng từ ngoài bước vào, mặt đỏ bừng, ánh mắt như muốn nuốt sống tôi.

    “Mày bênh mẹ mày thì biến!” – anh ta gầm lên.

    Tôi lắp bắp: “Anh… em chỉ—”

    BỐP!

    Một cú tát khiến tai tôi ù đặc, ngã sấp vào cạnh bàn. Tôi còn chưa hoàn hồn thì anh ta lao tới, giật phăng cái bình hoa sứ, đập đánh “rầm” ngay sát chân mẹ tôi. Mẹ tôi hoảng loạn, run lẩy bẩy.

    Tôi bật khóc, tay bấu vào nền gạch. Tôi không chịu nổi nữa. Tôi lôi điện thoại, bấm gọi một số mà tôi từng định sẽ không bao giờ dùng.

    Chỉ một cuộc gọi.

    Tôi nói rất ngắn, giọng khàn đặc vì đau:

    “Anh Minh… em cần anh giúp. Bây giờ.”

    Tôi ngước lên nhìn Hoàng. Anh ta còn đang thở hồng hộc, cười khẩy như thắng trận.

    Nhưng đúng lúc đó, điện thoại của anh ta rung liên tục.

    Và từ giây phút ấy, tôi biết… chiếc ghế giám đốc của Hoàng sắp rơi khỏi tay hắn thật rồi.

    Hoàng nhìn màn hình điện thoại, ban đầu còn cau mày khó chịu. Anh ta tưởng ai gọi làm phiền giữa lúc đang “dạy vợ”. Nhưng càng nghe, sắc mặt Hoàng càng thay đổi. Từ vẻ hống hách chuyển sang sững sờ, rồi tái xanh.

    Tôi không nghe được bên kia nói gì, chỉ thấy Hoàng lùi một bước. Bàn tay anh ta siết chặt điện thoại đến mức nổi gân. Mẹ chồng tôi đứng cạnh, vẫn còn hậm hực, còn định lên tiếng mắng thêm nhưng bắt gặp ánh mắt con trai thì giật mình.

    Hoàng nói, giọng nhỏ hẳn:

    “Dạ… em nghe.”

    Tôi đứng dậy, tay ôm má, tai vẫn ù. Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt vừa lo vừa sợ. Tôi chỉ kịp kéo bà ra sau lưng mình, như một phản xạ bản năng. Tôi đã yếu đuối đủ rồi.

    Hoàng tắt máy.

    Cả nhà im phăng phắc.

    Anh ta nhìn tôi, môi mấp máy như muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi thẳng. Cái kiểu đàn ông luôn tưởng mình là vua trong nhà, đến lúc gặp đúng thứ khiến anh ta mất kiểm soát thì lộ nguyên bản chất… hèn.

    Cuối cùng Hoàng gằn giọng:

    “Mày gọi cho ai?”

    Tôi nuốt nước bọt. Chưa bao giờ tôi thấy anh ta sợ như vậy. Tôi bình thản đáp:

    “Anh hỏi để làm gì?”

    Hoàng nghiến răng. Mẹ chồng tôi lao tới, chỉ tay vào mặt tôi:

    “Con này! Mày bày trò gì vậy? Mày làm mất mặt chồng mày à?”

    Tôi quay sang nhìn bà ta. Đầu óc tôi nóng ran, nhưng giọng nói lại lạnh như đá:

    “Mất mặt? Người mất mặt không phải con. Mất mặt là người đàn ông đánh vợ trước mặt mẹ vợ.”

    Mẹ tôi bật thở hắt, tay run bám vào tay tôi.

    Hoàng trừng mắt, định nhào tới, nhưng điện thoại anh ta rung thêm lần nữa. Lần này, anh ta không dám không nghe.

    Chỉ vài giây sau, anh ta cúp máy cái “cạch”, cả người như bị rút hết sức.

    Bà Lan hoảng hốt:

    “Ai gọi nữa vậy? Có chuyện gì?”

    Hoàng không trả lời bà ta. Anh ta chỉ nhìn tôi chằm chằm, như nhìn một người xa lạ. Một lát sau, anh ta nói như rít qua kẽ răng:

    “Mày… mày có liên quan gì đến chuyện công ty?”

    Tôi bật cười. Một tiếng cười cay đắng.

    “Tới giờ anh mới nhớ tôi cũng có cuộc sống ngoài cái bếp sao?”

    Tôi kể cho anh ta nghe điều anh ta chưa bao giờ thèm biết.

    Tôi từng làm trợ lý kế toán ở công ty của anh ta trước khi cưới. Nhưng sau khi cưới, Hoàng ép tôi nghỉ việc để ở nhà “cho đỡ va chạm xã hội”. Anh ta sợ tôi giỏi hơn anh ta, sợ tôi có tiếng nói riêng.

    Còn người tôi vừa gọi là Trần Đức Minh – 37 tuổi – trưởng phòng kiểm soát nội bộ của tập đoàn. Anh Minh là người từng làm việc trực tiếp với tôi hồi đó. Anh Minh không phải “người yêu cũ”, không có thứ drama rẻ tiền như Hoàng hay nghĩ. Anh Minh là người từng nói với tôi:

    “Nếu sau này em bị ép buộc, hoặc bị đối xử sai, cứ gọi anh.”

    Lúc ấy tôi chỉ cười, nghĩ mình sẽ chẳng cần đến ngày đó.

    Nhưng hôm nay, tôi buộc phải gọi.

    Tôi đã từng biết một số chuyện trong công ty khi còn làm ở đó. Những khoản chi không rõ ràng, những “quà biếu” đi đường vòng, và cả những hóa đơn đội giá. Tôi không nắm hết, nhưng tôi biết đủ để hiểu: Hoàng không sạch sẽ như cái danh giám đốc anh ta vẫn khoe.

    Anh ta dựa vào quan hệ, dựa vào việc “biết điều”, và dựa vào việc đàn áp những người yếu hơn mình.

    Hoàng bước lại gần, giọng gấp gáp nhưng cố giữ vẻ cứng:

    “Mày nói gì với Minh?”

    Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta:

    “Tôi chỉ nói đúng một câu: Tôi muốn ly hôn, và tôi muốn được bảo vệ.”

    Không cần nói thêm về cú tát, về cái bình hoa đập xuống sàn, về việc mẹ tôi suýt ngất.

    Chỉ cần một câu đó thôi, người như anh Minh sẽ hiểu phải làm gì.

    Hoàng bỗng chửi thề một tiếng. Anh ta quay phắt ra ngoài, quát lớn với mẹ:

    “MẸ IM ĐI! ĐỪNG NÓI NỮA!”

    Bà Lan đứng chết trân, không tin nổi con trai mình vừa quát lại mẹ ruột.

    Tôi biết… Hoàng đang bắt đầu hiểu.

    Không phải tôi sợ anh ta.

    Mà là anh ta sắp mất tất cả.

    Chưa đầy một tiếng sau, nhà tôi xuất hiện một người đàn ông mặc sơ mi trắng, dáng cao gầy, ánh mắt lạnh nhưng rất điềm tĩnh.

    Anh Minh.

    Anh không ầm ĩ, không lên giọng “trừng trị”. Anh chỉ đứng ở cửa, nhìn thẳng Hoàng, rồi nói một câu rõ ràng:

    “Hoàng, anh đến đón chị Hà và cô Hương về. Từ giờ, mọi trao đổi sẽ có luật sư.”

    Bà Lan hoảng loạn, lập tức xông lên:

    “Anh là ai mà tự tiện vào nhà tôi?”

    Anh Minh chỉ đưa thẻ nhân viên và một tấm danh thiếp. Bà ta nhìn lướt qua, mặt biến sắc. Tôi thấy ánh mắt bà chao đảo như vừa nghe tên người rất đáng sợ.

    Hoàng cố lấy lại bình tĩnh, nhưng giọng đã méo đi:

    “Anh Minh… chuyện gia đình thôi… anh không cần can thiệp.”

    Anh Minh gật nhẹ:

    “Gia đình? Vậy sao có dấu hiệu bạo lực? Và tại sao có người chứng kiến là mẹ vợ?”

    Anh Minh quay sang tôi, nói vừa đủ để tôi nghe:

    “Em thu xếp đi. Anh đã gọi taxi đợi dưới.”

    Tôi kéo vali nhỏ, tay mẹ tôi vẫn run. Mẹ tôi thì thầm:

    “Hà… con làm vậy có ổn không? Mẹ sợ…”

    Tôi nắm tay mẹ, siết chặt:

    “Mẹ yên tâm. Con không để mẹ bị ai dọa nữa.”

    Lúc bước ngang Hoàng, anh ta chặn lại. Mắt anh ta đỏ lên, không phải vì thương, mà vì tức.

    “Mày tưởng mày bước ra khỏi nhà này là xong hả? Mày nghĩ anh Minh cứu được mày chắc?”

    Tôi nhìn anh ta, bình thản đến lạ:

    “Hoàng, anh đánh tôi trước mặt mẹ tôi. Vậy anh nghĩ anh còn tư cách nói chuyện nữa không?”

    Hoàng giơ tay lên như định tát thêm.

    Nhưng lần này, anh Minh đã bước tới, đứng giữa chúng tôi. Anh không đánh lại, chỉ nói chậm rãi, chắc nịch:

    “Hoàng, nếu anh giơ tay thêm lần nữa, tôi sẽ gọi công an ngay. Và tôi đảm bảo anh không còn cơ hội giải thích.”

    Hoàng đứng như bị đóng băng. Bà Lan ở sau thì la lên:

    “Con ơi! Đừng làm chuyện dại!”

    Tôi bật cười nhạt.

    Bà sợ con trai bà “dại”, nhưng bà không sợ tôi bị đánh.

    Lúc tôi xuống dưới nhà, điện thoại Hoàng lại rung. Lần này tiếng chuông dài và liên tục. Anh ta nghe máy, giọng đầy hoảng hốt:

    “Dạ… em đây… sao lại—”

    Chỉ vài giây, anh ta gào lên:

    “Không! Em không làm gì sai! Ai gửi đơn tố cáo? Ai?!”

    Tôi đứng ở bậc thềm, không quay lại. Tôi biết chuyện gì đang xảy ra.

    Anh Minh đã làm đúng như lời anh nói. Anh không bịa đặt gì. Anh chỉ báo lên bộ phận kiểm soát nội bộ rằng: giám đốc chi nhánh có dấu hiệu bạo lực gia đình, có nguy cơ rủi ro về đạo đức và hình ảnh doanh nghiệp. Với một tập đoàn lớn, chỉ riêng điều đó đã đủ để bị tạm đình chỉ để điều tra.

    Và quan trọng hơn…

    Có những việc Hoàng tưởng không ai biết. Nhưng tập đoàn có cách của họ. Khi một người bị đưa vào diện rà soát, mọi thứ sẽ bị lôi ra.

    Hoàng gào thêm, rồi bỗng im bặt. Anh ta ngồi phịch xuống ghế salon, như mất hết sức.

    Tôi nghe loáng thoáng tiếng bà Lan khóc:

    “Trời ơi… giám đốc mà bị đình chỉ thì sao… con ơi…”

    Hoàng không trả lời.

    Vì lần đầu tiên trong đời, anh ta hiểu cảm giác bị dồn vào góc tường, không ai cứu.

    Tôi lên taxi cùng mẹ. Xe lăn bánh, tôi nhìn ra ngoài cửa kính, thành phố vẫn đông, vẫn ồn ào, nhưng trong lòng tôi lại yên tĩnh đến kỳ lạ.

    Tôi không vui vì Hoàng sụp đổ.

    Tôi chỉ thấy… nhẹ.

    Một tuần sau, tôi nộp đơn ly hôn. Tôi không lấy tiền của anh ta, chỉ yêu cầu chia tài sản đúng luật và một khoản nhỏ để ổn định thuê nhà trong thời gian chờ giải quyết.

    Hoàng gọi cho tôi hơn hai mươi cuộc mỗi ngày. Khi thì dọa, khi thì năn nỉ, lúc lại chửi rủa. Tôi chỉ nhắn đúng một câu:

    “Anh đã chọn cái tát. Tôi chọn cuộc gọi.”

    Một tháng sau, tin Hoàng bị miễn nhiệm chức giám đốc chi nhánh lan ra. Không phải vì tôi “hại” anh ta. Mà vì chính anh ta đã tạo ra quá nhiều vết nứt, chỉ chờ một ngày có người kéo tấm màn xuống.

    Còn tôi, tôi quay lại đi làm, thuê căn phòng nhỏ cho hai mẹ con. Mẹ tôi vẫn ám ảnh, nhưng bà bắt đầu ngủ được.

    Tôi cũng vậy.

    Đêm đầu tiên nằm trong căn phòng mới, tôi đặt tay lên tai mình. Vẫn còn đau nhẹ.

    Nhưng tôi mỉm cười.

    Vì lần này, tôi biết chắc một điều:

    Tôi đã thoát khỏi địa ngục.

    Edit

  • Lấy chồng Hàn hơn 19 tuổi nhờ mai mối, nữ 8X nay thành bà chủ trang trại 42

    Hầu hết mọi người đều cho rằng hôn nhân là một phần tất yếu của cuộc sống, nhưng mục đích kết hôn không phải lúc nào cũng là vì tình yêu nên mới muốn cùng nhau xây dựng gia đình. Với chị Đào Thị Thái (sinh năm 1989, quê Hải Phòng, hiện đang định cư tại tỉnh Cheongsong-gun, tỉnh Kyungsangbuk-do, Hàn Quốc), mục đích kết hôn của ban đầu của chị là muốn giúp đỡ gia đình mình có cuộc sống tốt hơn.

    Nhớ lại ký ức hơn chục năm về trước, chị Thái cho biết, năm 2 tuổi, chị mắc bạo bệnh khiến đôi mắt bị màng trắng đến mức không còn nhìn thấy. Nhờ cậu mợ ruột cho tiền chạy chữa, một mắt của chị nhìn lại bình thường, còn một bên mắt bị dại. Cùng năm đó, cha của chị đột ngột qua đời. Để có tiền cho con ăn học, mẹ của chị phải gian nan làm đủ nghề. Thế nhưng, Thái cũng chỉ có thể học đến lớp 9.

    Chị Thái kết hôn với anh Cho Wang Sik. Ảnh: Vietnamnet.
    Chị Thái kết hôn với anh Cho Wang Sik. Ảnh: Vietnamnet.

    “Hoàn cảnh khi ấy buộc tôi phải liều. Chị dâu tôi bị tai nạn giao thông mất năm 2005, khi ấy các cháu vẫn còn nhỏ lắm, anh trai chịu cảnh gà trống nuôi con vô cùng vất vả. Vì vậy lúc đó tôi nghĩ, nếu tôi sang được Hàn Quốc thì sẽ có cuộc sống tốt hơn, giúp đỡ được các cháu phần nào”, chị Thái chia sẻ trên Đời sống Gia đình.

    Thời điểm đó, ở quê Thái có “mốt” lấy chồng ngoại quốc thông qua mai mối. Các cô dâu Việt phần lớn là những người tuổi đôi mươi, có gia cảnh khó khăn, ôm mộng lấy chồng nước ngoài để đổi đời. Còn các chú rể được mai mối hầu hết đều đã luống tuổi, thuộc dạng “ế có thâm niên”, hoặc có khiếm khuyết nào đó nên khó có thể tìm đối tượng kết hôn.

    Biết vậy, nhưng vẫn trông đợi vào vận may, năm 2008, Thái đăng ký một chương trình mai mối. Thái được giới thiệu cho một anh nông dân lớn hơn mình 19 tuổi tên là Cho Wang Sik (sinh năm 1971). Tất cả thông tin cô biết về chồng tương lai, đó là “ông chú” ngót nghét 40 tuổi trước mặt mình có gương mặt hiền lành, nhà có vườn táo, đến từ tỉnh Gyeongsang Bắc.

    “Tôi và chồng cách nhau 19 tuổi. Chúng tôi không có thời gian hẹn hò, tìm hiểu nhau, mà chỉ thông qua giới thiệu của những người mai mối. Khi nghe anh giới thiệu là nông dân, tôi nghĩ anh ấy có thể sẽ là người thật thà. Nhà anh có ruộng vườn, nếu chăm chỉ làm việc có thể sẽ có cuộc sống tương lai đảm bảo.

    Khi nói chuyện, tôi cũng cảm thấy anh hiền lành, chân chất. Anh đã lớn tuổi nên sẽ có nhiều kinh nghiệm sống, tôi cảm thấy yên tâm khi ở bên cạnh anh, nên gật đầu đồng ý”, Thái kể lại.

    Sau khi cả hai đồng ý đến với nhau, chị Thái và anh Wang Sik làm lễ đính hôn ở khách sạn, ngay vào đêm hai người gặp nhau lần đầu tiên. Bên ngoại, chị mời các bác các cô đại diện đến dự lễ đính hôn tại khách sạn. Trong buổi lễ đính hôn, quy định của công ty môi giới là chú rể phải trao tặng cho mẹ vợ là 2.000 USD (hơn 48 triệu đồng).

    “Đêm hôm đó, tôi đã đánh cược với cuộc đời của mình, vì không ai biết được số phận sau khi sang Hàn Quốc sẽ như thế nào như. Nhưng từ đó đến nay đã 15 năm, tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định ngày hôm ấy. Thậm chí, tôi còn cảm thấy lựa chọn đó là sáng suốt vì tôi đã không gửi gắm nhầm người”, chị Thái khẳng định.

    Năm 2009, 6 tháng sau khi học tiếng Hàn và chờ đợi hồ sơ hoàn thành, chị Thái đã được nhập cảnh vào Hàn Quốc. Lễ cưới khi ấy cũng được tổ chức rất đầy đủ, trọn vẹn.

    Lễ cưới khi ấy cũng được tổ chức rất đầy đủ, trọn vẹn. Ảnh: Phụ nữ Việt Nam
    Lễ cưới khi ấy cũng được tổ chức rất đầy đủ, trọn vẹn. Ảnh: Phụ nữ Việt Nam

    “Lễ cưới tổ chức ở gia đình với hơn 100 mâm cỗ, bố mẹ đẻ của mình không qua được. Gia đình chồng rất tâm lý, bố mẹ chồng mình mời người làm mối đại diện cho họ nhà gái. Bố mẹ chồng tổ chức tiệc cưới đầy đủ, mang lại cho mình cảm giác không lạc lõng, cô đơn. Trong tiệc cưới có 1-2 người chị Việt Nam, có cả hình thức tung hoa rất vui nên mình không cảm thấy thiếu thốn tình yêu nơi xa xứ”, chị Thái tâm sự.

    Khi biết vợ bị bệnh về mắt, anh cũng hết lòng chăm lo. Anh thuốc thang và đưa vợ đến bệnh viện kiểm tra. Tuy nhiên, con mắt bị hỏng chỉ có thể đeo kính áp tròng.

    Thời gian đầu đặt chân đến Hàn Quốc, chị Thái không gặp nhiều trở ngại về ngôn ngữ vì đã học một lớp tiếng Hàn tại Việt Nam. Bên cạnh đó, chị được trung tâm hỗ trợ người nước ngoài của tỉnh Gyeongsang Bắc cho giáo viên đến tận nhà dạy tiếng Hàn. Khi vốn tiếng Hàn đã trôi chảy, chị Thái trò chuyện, chia sẻ được với chồng nhiều hơn. Chị còn tham gia nhiều cuộc thi hát tiếng Hàn và đạt được giải cao.

    Năm 2015, chị Thái lập fanpage “Cô dâu Việt tại Hàn Quốc” để kết nối các phụ nữ lấy chồng ở Hàn Quốc, cũng như chia sẻ vui buồn trong tháng ngày sống tại xứ sở Kim chi. Hiện tại, trang fanpage của chị có đến hơn 350.000 lượt người theo dõi.

    “Trong hộp thư của trang “Cô dâu Việt tại Hàn Quốc” có rất nhiều bạn đang sinh sống tại Hàn gửi câu hỏi về nhiều vấn đề, trong đó có những yêu cầu nhờ giúp đỡ… Tôi biết đến đâu, làm được gì thì đều nhiệt tình giúp đỡ họ”, chị Thái cho biết.

    Chị từng hỗ trợ một trường hợp bị lừa đảo lấy lại tiền, quyên góp tiền mai táng một người đàn ông mất ở Hàn Quốc đưa về Việt Nam, nhiều cô dâu Việt liên hệ xin quần áo hoặc các vấn đề khác…., theo Vietnamnet.

    Hai vợ chồng lúc đầu chưa có nhiều tình cảm, nhưng chồng vẫn chủ động lập một tài khoản riêng để gửi tiền về cho gia đình Thái, đưa thẻ cho vợ chủ động chi tiêu. Năm 2010, chị sinh cậu con trai đầu lòng. Sau đó 2 năm, chị sinh thêm bé trai thứ hai. Cả hai bé đều khỏe mạnh, đáng yêu và học giỏi.

    Năm 2010, chị sinh cậu con trai đầu lòng. Sau đó 2 năm, chị sinh thêm bé trai thứ hai. Ảnh: Vietnamnet.
    Năm 2010, chị sinh cậu con trai đầu lòng. Sau đó 2 năm, chị sinh thêm bé trai thứ hai. Ảnh: Vietnamnet.

    Dù chỉ đến với nhau thông qua mai mối nhưng sau khi kết hôn, chị Thái và chồng vẫn có được cuộc hôn nhân mặn nồng. Chồng chị không rượu bia. Anh hiền lành, nhường nhịn, dành cho tình yêu thương đặc biệt cho chị.

    Sang tới đất Hàn, Thái mới biết anh chồng nông dân của mình không hề “bèo bọt”. Cô lập tức bị choáng ngợp, vì là nông dân, nhưng nhà chồng Thái ở Gyeongsang Bắc có rất nhiều ruộng đất, táo và ớt trồng bạt ngàn. Không chỉ vậy, quy mô nông nghiệp của nhà chồng cũng rất hoành tráng, đủ loại máy móc, tiện nghi.

    Khác với hình dung của chị Thái, việc làm nông của nhà chồng cô không quá vất vả, dùng nhiều loại máy móc để thay thế sức người ở nhiều công đoạn. Cày bừa, cắt cỏ, bón phân, xịt thuốc, hái táo trên cao… đều bằng máy hết.

    “Mỗi gia đình làm nghề nông ở đây đều đầu tư, sắm sửa từ 5 đến 10 máy móc nông nghiệp hiện đại. Con người chỉ làm việc vận hành và một số công đoạn cần bàn tay con người như thu hoạch trái, vặt tỉa lá… nên cũng không vất vả như mình tưởng tượng ban đầu”, chị Thái cho biết.

    Sau 15 năm ở bên “ông chú” nông dân, Thái cũng chủ động vun vén cho công việc đồng áng. Ảnh: ĐS&PL.
    Sau 15 năm ở bên “ông chú” nông dân, Thái cũng chủ động vun vén cho công việc đồng áng. Ảnh: ĐS&PL.

    Sau 15 năm ở bên “ông chú” nông dân, Thái cũng chủ động vun vén cho công việc đồng áng. Ngoài ruộng vườn được bố mẹ chồng cho, vợ chồng chị Thái sau đó đã cố gắng mua thêm đất. Diện tích canh tác cứ thế mà rộng thêm, đến nay đã rộng tới 42 triệu m2.

    Không chỉ thế, nhà chị còn nuôi ong làm mật, có xưởng sản xuất nước ép táo, nước ép rau củ làm từ nông sản vườn nhà. Hiện chị Thái có hơn 125.000 người theo dõi trên mạng xã hội, nên “tiện thể” chị bán hàng online các mặt hàng nông sản, nhân sâm Hàn Quốc.

    Chị Thái nói: “Hiện tại, tôi thấy rất mãn nguyện và may mắn khi được sống cùng một người chồng tốt, biết lo tương lai, có trách nhiệm với gia đình. Anh là bờ vai cho tôi tựa vào cả cuộc đời”.

    Hiện chị Thái có hơn 125.000 người theo dõi trên mạng xã hội, nên “tiện thể” chị bán hàng online các mặt hàng nông sản, nhân sâm Hàn Quốc. Ảnh: ĐS&PL.
    Hiện chị Thái có hơn 125.000 người theo dõi trên mạng xã hội, nên “tiện thể” chị bán hàng online các mặt hàng nông sản, nhân sâm Hàn Quốc. Ảnh: ĐS&PL.

    Chia sẻ về bí quyết giữ lửa hôn nhân của mình, cô dâu Việt nói: “Đến nay đã 15 năm trôi qua, tôi rất mãn nguyện với sự lựa chọn năm đó của mình và chưa bao giờ hối hận về quyết định đó. Tôi cảm thấy tổ ấm hiện tại là một nơi trú ngụ an toàn. Chồng là bờ vai cho tôi tựa vào cả cuộc đời này.

    Nhưng tôi nghĩ, muốn hôn nhân hạnh phúc bền lâu thì cần phải có sự cố gắng từ cả hai vợ chồng. Với phụ nữ, theo tôi điều quan trọng nhất là phải nhìn được cuộc sống trong gia đình mình, thấu hiểu được đức tính của mỗi người để dung hòa cân bằng cuộc sống. Phải biết chấp nhận cuộc sống hiện tại và vun đắp để tổ ấm của mình càng ngày càng hạnh phúc và ấm áp, ngọt ngào hơn. Hiện tại với tôi mỗi ngày trôi qua là một ngày vui, tôi trân quý mỗi ngày. Đấy là những kỷ niệm đẹp nhất mà tôi đang muốn duy trì. Giờ sang năm mới, tôi chỉ mong gia đình mình vẫn mãi hạnh phúc như vậy là đủ rồi”.

    Theo: Người đưa tin Copy link

    Link bài gốcLấy link

    https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/lay-chong-han-hon-19-tuoi-nho-mai-moi-nu-8x-nay-thanh-ba-chu-trang-trai-42-a474198.html

  • Mẹ chồng tôi từng là nạn nhân của “Hợp đồng kỳ nghỉ” nhưng bà đã “thoát bẫy” khiến cả nhà nể phục

    Cả nhà tôi cười phá lên vì câu trả lời quá tỉnh của bà mẹ U70. Bản lĩnh ấy không phải tự nhiên mà có!

    Những ngày gần đây, khi những thước phim phóng sự của VTV về thủ đoạn “Hợp đồng kỳ nghỉ” được phát sóng, trái tim tôi như thắt lại vì một nỗi phẫn nộ không tên. Những chiêu trò nhắm thẳng vào người già – những người vốn dĩ cả đời hy sinh, chắt chiu từng đồng lương hưu, từng chút tiết kiệm… thật sự là một sự vô cảm đến tàn nhẫn. Tôi cứ ám ảnh mãi câu hỏi: Những cô cậu sale trẻ tuổi ấy, khi cầm số tiền lừa được từ tay những người đáng tuổi cha mẹ mình để hoàn thành chỉ tiêu doanh số, liệu trong một phút tĩnh lặng nào đó, họ có bao giờ nghĩ rằng chính bố mẹ họ ở nhà cũng đang có thể bị một kẻ khác giăng bẫy?

    Sự vô cảm là căn bệnh trầm kha của thời đại, nơi người ta sẵn sàng đổi lòng tự trọng và sự lương thiện lấy những con số KPI vô hồn.

    Bản lĩnh của một người mẹ trước “ma trận” thao túng tâm lý

    Cách đây 3 năm, tôi từng trải qua một buổi chiều mà đến tận bây giờ vẫn thấy nhớ từng chi tiết. Mẹ chồng tôi, người phụ nữ hiền lành và luôn tin vào lòng tốt của người đời, gọi điện cho tôi với giọng đầy phấn khởi: “Con ơi, mẹ được tặng một đôi vé nghỉ dưỡng xịn lắm, bạn mẹ đi rồi, người ta uy tín lắm, không lừa đảo đâu”. Tôi hiểu, đó là cách mà những kẻ săn mồi bắt đầu công cuộc giăng lưới. Thay vì ngăn cản sự hào hứng của mẹ, tôi chọn cách đi cùng, như một lá chắn bảo vệ.

    Chúng tôi được đưa đến một văn phòng sang trọng trên tầng 4 trong 1 tòa nhà tại khu vực Ba Đình. Không gian được bài trí hiện đại, những bàn nhỏ được kê tách biệt, tạo ra một bầu không khí kín kẽ và đầy áp lực. Sau màn chào hỏi, tôi và mẹ bị tách ra. Cảm giác bất an ập đến, tôi nhắn vội cho mẹ: “Mẹ ơi, tuyệt đối không được ký bất kỳ giấy tờ gì, mọi việc đã có con, mẹ hãy cứ bình tĩnh”.

    Tôi chủ động xin ra ngoài để giữ cho mình sự tỉnh táo, nhưng đáng sợ là tôi không thể tiếp cận lại mẹ chồng. Đột nhiên, điện thoại báo tin nhắn, tài khoản của tôi được cộng 25 triệu, số tiền mẹ chồng vừa chuyển sang. Hóa ra, khi đối diện với những lời mật ngọt “bơm” vào tai, bà đã chọn cách tự phong tỏa nguồn tài chính của chính mình. Bà biết rằng nếu giữ tiền trong tay, sự mềm lòng của một người mẹ, một người phụ nữ vốn coi trọng chữ tín có thể sẽ khiến bà gục ngã. Bà đã tự khóa chặt đường lui của mình để giữ lại sự an toàn cho cả gia đình.

    Khi buổi “tư vấn” kết thúc, một cô gái trẻ xưng là quản lý cấp cao vẫn cố tình bám riết lấy mẹ tôi để gạ gẫm gói nghỉ dưỡng 10 năm. Trên đường về mẹ cười nói với tôi: “Suýt thì mẹ xuống tiền đấy, chúng nó nói hay quá, quá hấp dẫn”.

    Đến bữa cơm tối tôi có hỏi lúc đối diện với mức lãi suất và ưu đãi khi được “làm chủ” 1 bất động sản nghỉ dưỡng mẹ đã trả lời sale thế nào. Bà cười kể lại câu bà nói với nhân viên tư vấn: “Cháu có chắc công ty cháu trụ được đến 10 năm nữa để trả lãi cho bác không?”. Cả nhà tôi cười phá lên vì thái độ quá tỉnh của bà mẹ U70. Câu nói ấy không chỉ là sự tỉnh táo của một người từng trải, mà còn là bản lĩnh của một người phụ nữ đã tự mình bước qua những cám dỗ.

    Đâu là “tấm khiên” vững chắc nhất của gia đình

    Nhìn lại sự việc, tôi nhận ra rằng, chúng ta thường mải mê với guồng quay công việc mà quên mất rằng bố mẹ cần nhiều hơn là những khoản phụ cấp hàng tháng. Họ cần một “hành trang” tinh thần để đối mặt với thời đại số – thời đại mà AI và những thủ đoạn lừa đảo tinh vi có thể đánh bại bất kỳ ai nếu không được cảnh báo.

    Tuổi già thường mang theo sự cô đơn và đó chính là kẽ hở lớn nhất để những kẻ xấu lợi dụng. Nhưng sự gắn kết giữa con cái và cha mẹ chính là lớp áo giáp kiên cố nhất.

    Để bảo vệ bố mẹ, chúng ta cần thay đổi cách tiếp cận:

    1. Sự kết nối là liều thuốc giải độc

    Người già cả tin vì họ khao khát được trò chuyện và được lắng nghe. Hãy để cha mẹ biết rằng bất cứ lời mời chào nào, bất cứ điều gì khiến họ cảm thấy lạ lẫm, con cái luôn là bến đỗ an toàn nhất để hỏi han mà không sợ bị phán xét.

    2. Chia sẻ kỹ năng sinh tồn trong thời đại số

    Hãy kiên nhẫn dạy bố mẹ về những thủ đoạn lừa đảo qua điện thoại, mạng xã hội. Hãy thiết lập một “quy tắc vàng” trong gia đình: Bất cứ khi nào có ai đó đề nghị tiền bạc hoặc chữ ký, hãy dừng lại và gọi cho con cái trước.

    3. Lấy tình yêu thương làm thước đo

    Khi cha mẹ cảm nhận được sự quan tâm thật sự, họ sẽ không cần tìm kiếm sự an ủi từ những người lạ mưu mô. Họ sẽ hiểu rằng con cái chính là “bộ lọc” thông tin đáng tin cậy nhất.

    Cuộc đời này không có những “bữa ăn miễn phí”. Đừng để đến khi những đồng lương hưu chắt chiu của bố mẹ rơi vào tay kẻ bất lương, chúng ta mới hối hận vì đã không dành đủ thời gian để bảo vệ họ. Hãy gắn kết với cha mẹ bằng sự thấu hiểu, để tình yêu thương không chỉ là lời nói, mà là lá chắn bảo vệ họ khỏi những bất trắc của cuộc đời.

    Sau tất cả, thứ duy nhất có thể giữ cho gia đình bình yên trước mọi cơn bão, không phải là sự đề phòng đầy hoài nghi, mà là sự thấu hiểu và gắn kết bền chặt giữa những người yêu thương nhau. Khi bạn là điểm tựa của bố mẹ, bố mẹ cũng sẽ là người kiên cường nhất để cùng bạn bước qua mọi giông bão.

  • Tôi 21 tuổi, sinh viên năm ba của một trường đại học có tiếng tăm ở Hà Nội,


    Tôi 21 tuổi, sinh viên năm ba của một trường đại học có tiếng tăm ở Hà Nội, được mọi người đánh giá khá xinh xắn và đáng yêu. Tôi có bạn trai 4 năm, chúng tôi yêu nhau say đắm và chuyện tình này được mọi người ủng hộ. Tôi rất hạnh phúc khi ở bên bạn trai. Trong thời gian đi học việc, tôi được sếp để ý và theo đuổi. Sếp hơn tôi 26 tuổi, phong độ, đề nghị tôi có mối quan hệ không ràng buộc, anh bảo sẽ cho tôi tiền bạc hoặc những gì tôi muốn. Anh chia tay vợ rồi nhưng quanh anh luôn có những cô gái khác.

    Đơn vị Tiền tệ & Ngoại hối

    Thú thật, tôi không có tình cảm với sếp, cũng không cảm thấy cám dỗ bởi những thứ sếp đưa ra. Thế nhưng tôi vẫn muốn thử vì bản tính luôn tò mò, liều lĩnh và thích những gì nguy hiểm, phức tạp. Tôi không từ chối sếp, cũng không đồng ý. Mối quan hệ giữa chúng tôi cứ mơ hồ và lưng chừng như thế. Tôi không có ý định lừa dối bạn trai, từ đầu đến cuối luôn thành thật với anh ấy. Nếu tôi có trở thành tình nhân của sếp cũng sẽ chấm dứt với người yêu trước.”

    Những ngày sau đó, cuộc sống của tôi như mắc kẹt giữa hai thế giới hoàn toàn trái ngược. Bạn trai tôi vẫn ngọt ngào, chân thành, luôn nghĩ cách làm tôi vui. Nhưng mỗi lần gặp anh, tôi lại mang trong lòng cảm giác tội lỗi mơ hồ vì những suy nghĩ mà chính mình không kiểm soát được. Còn sếp, anh ta không quá vội vã, chỉ dùng ánh mắt và những câu nói đầy ẩn ý khiến tôi không khỏi bị cuốn vào một trò chơi mà bản thân chưa sẵn sàng đối mặt.

    Một buổi tối, sau giờ tan làm, sếp bất ngờ đề nghị:

    Hôn nhân

    • Hôm nay không vội về nhà, em có muốn đi uống chút gì đó không?
      Tôi hơi lưỡng lự, nhưng sự tò mò trong tôi lại thắng thế.
    • Vâng, nhưng em chỉ có thể ngồi một lát thôi.

    Chúng tôi đến một quán bar nhỏ, nơi ánh đèn mờ ảo và âm nhạc êm dịu khiến không gian như tách biệt với thế giới. Sếp ngồi đối diện, ánh mắt chăm chú nhìn tôi qua ly rượu. Anh ta không nói gì, nhưng sự im lặng ấy lại khiến tôi thấy mình như đang bị cuốn vào một lốc xoáy không lối thoát.

    • Em biết không, anh không phải kiểu người thích theo đuổi những điều không thể. Nhưng em khác. Ở em có một thứ gì đó làm anh không dứt ra được, giống như một câu đố mà anh muốn giải mã.

    Lời nói ấy khiến tôi rùng mình, không hẳn vì sợ, mà vì trong lòng bất chợt xuất hiện một cảm giác lạ lùng, vừa e ngại, vừa phấn khích. Tôi không biết mình đã đáp lại anh ta thế nào, chỉ nhớ ánh mắt anh ấy chưa từng rời khỏi tôi dù chỉ một giây.

    Đêm hôm đó, tôi không về thẳng nhà mà đi dạo quanh hồ Hoàn Kiếm một mình. Những dòng suy nghĩ hỗn loạn cứ thế ùa đến. Tôi không yêu sếp, thậm chí còn cảm thấy bản thân thật đáng khinh vì đã để mọi thứ đi xa như vậy. Nhưng cũng chính sự nguy hiểm và táo bạo từ con người ấy lại như ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt mọi nguyên tắc tôi từng đặt ra.

    Tôi nhắn tin cho bạn trai:

    • Em muốn chúng ta tạm thời xa nhau một thời gian.

    Tin nhắn gửi đi trong nỗi bứt rứt. Tôi không muốn lừa dối anh ấy, nhưng cũng không đủ can đảm để thú nhận rằng tôi đang đứng bên bờ vực của sự phản bội.

    Những ngày sau đó, tôi bước chân vào mối quan hệ mập mờ với sếp. Anh ta không vội vàng, không ép buộc, nhưng sự chu đáo và cách anh ta đối xử khiến tôi dần quên mất ranh giới của mình. Những món quà đắt tiền, những bữa tối lãng mạn tại những nơi tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đặt chân đến, tất cả như một thế giới mới mở ra trước mắt.

    Đơn vị Tiền tệ & Ngoại hối

    Rồi một ngày, bạn trai tôi bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà tôi. Anh đứng đó, ánh mắt đầy tổn thương và thất vọng.

    • Em có thể giải thích không?

    Tôi sững sờ. Anh đưa điện thoại, trên màn hình là hình ảnh tôi và sếp đang bước ra từ một nhà hàng sang trọng. Ai đó đã chụp lại và gửi đến anh.

    Tôi không biết mình đã nói gì, chỉ nhớ rằng giây phút anh quay lưng bước đi, trái tim tôi như vỡ vụn. Tôi đã tự tay phá nát mối tình mà mình từng nghĩ sẽ đi đến cuối đời, chỉ vì một sự tò mò ngu ngốc.

    Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Những bí mật về sếp bắt đầu lộ ra. Hóa ra anh ta không đơn giản là một người đàn ông từng ly hôn. Vẫn còn rất nhiều bí mật đáng sợ mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ bị cuốn vào…..

  • Chồng Mấ;t Tích Khi Du Lịch Sầm Sơn, 12 Năm Sau Bất Ngờ Chồng Xuất Hiện Với Người Phụ Nữ Khác

    Tiếng sóng biển Sầm Sơn đêm ấy dội vào bờ dữ dội, như muốn nuốt chửng mọi thứ trước mắt. Hạnh vẫn còn nhớ rõ cái khoảnh khắc định mệnh: chồng chị – anh Quang – vừa rời khỏi khách sạn, nói chỉ đi dạo một vòng bờ biển cho khuây khỏa. Nhưng rồi… anh không bao giờ trở về.

    Ban đầu, Hạnh chỉ nghĩ anh mải vui, hoặc lạc bạn bè. Nhưng khi trời hửng sáng, chị tìm khắp các con đường, hỏi nhân viên khách sạn, gọi điện đến công an địa phương – tất cả đều vô vọng. Không một dấu vết, không một lời nhắn, anh Quang bốc hơi khỏi thế giới này.

    Những ngày sau đó, gia đình lao vào tìm kiếm. Công an tổ chức rà soát dọc bờ biển, thợ lặn quần nát cả một vùng nước sâu nghi ngờ có thi thể. Người dân địa phương thì bàn tán, có người bảo “sóng lớn cuốn đi”, kẻ lại thì thầm “hay là gặp chuyện bất trắc liên quan đến nợ nần”. Hạnh gạt hết. Chồng chị là người hiền lành, đâu có kẻ thù, đâu dính dáng chuyện mờ ám. Nhưng sự thật vẫn lạnh lùng: không ai tìm thấy anh.

    Một năm, rồi hai năm, thời gian trôi trong tuyệt vọng. Mỗi lần có tin báo phát hiện thi thể trôi dạt, tim Hạnh lại run lên, sợ đó là anh. Mỗi lần trôi qua vô vọng, chị lại gục ngã, tưởng chừng không gượng nổi. Bố mẹ hai bên dỗ dành, hàng xóm khuyên nhủ, song trong lòng Hạnh, nỗi mất mát ấy thành hố sâu không đáy.

    Mười hai năm trôi đi, Hạnh thành người phụ nữ trung niên gầy gò, mái tóc đã lốm đốm bạc. Chị một mình nuôi con khôn lớn, gánh vác cả gia đình. Niềm tin vào sự trở lại của chồng chỉ còn là một đốm lửa le lói, lúc có lúc tắt. Thế rồi, một buổi chiều mưa bất ngờ, khi Hạnh đang đi chợ, mắt chị bỗng tối sầm: giữa đám đông ồn ào, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện – dáng đi, đôi vai, thậm chí cả cách xoay đầu… không thể nhầm được. Là anh Quang. Nhưng bên cạnh anh là một người phụ nữ lạ, nắm tay anh đầy thân mật.

    Hạnh chết lặng. Bao nhiêu năm đau khổ, tưởng chừng gặp lại sẽ vỡ òa trong hạnh phúc. Nhưng trái tim chị chỉ thấy nghẹn đắng, như bị dìm xuống đáy biển lần nữa. Người đàn ông mất tích 12 năm kia – nay trở về với một thân phận khác.

    Cảm giác nghẹn ngào ấy khiến Hạnh không thể bước tới. Chị lặng lẽ theo sau, tim đập dồn dập, vừa run sợ, vừa phẫn nộ. Người phụ nữ đi cạnh Quang trẻ hơn chị nhiều, dáng vẻ kiêu sa, ăn mặc sang trọng. Họ cùng nhau vào một quán cà phê gần biển, trò chuyện, cười nói như thể thế giới chỉ có hai người.

    Hạnh ngồi cách xa, trong góc khuất, đôi mắt không rời khỏi người đàn ông từng là cả thanh xuân của mình. Cái dáng ấy, cái giọng ấy – không thể sai. Anh còn sống, khỏe mạnh, thậm chí còn tươi tắn hơn cả ngày trước khi biến mất. Vậy suốt 12 năm qua, anh đã ở đâu? Tại sao lại bỏ mặc vợ con trong đau khổ?

    Trong đầu chị, bao giả thuyết xoay vần. Có thể anh bị bắt cóc, sau đó trốn thoát? Có thể anh mất trí nhớ rồi nay mới hồi phục? Nhưng nếu vậy, tại sao anh không tìm về, mà lại xuất hiện tay trong tay cùng người khác?

    Đêm đó, Hạnh về nhà mà lòng như rối tung. Chị thao thức, nước mắt chảy ướt gối. Sáng hôm sau, chị quyết định quay lại quán cà phê. Và đúng như dự đoán, Quang cùng người phụ nữ kia lại xuất hiện. Lần này, chị lấy hết can đảm bước tới.

    “Anh Quang!” – tiếng gọi bật ra, run rẩy mà đầy oán trách.

    Người đàn ông giật mình, đôi mắt thoáng hoảng sợ rồi nhanh chóng che giấu bằng nụ cười gượng gạo. Người phụ nữ bên cạnh nhìn Hạnh với ánh mắt nghi ngờ, cau mày khó chịu.

    “Hạnh… là em sao?” – Quang lắp bắp, giọng ngập ngừng như kẻ phạm tội bị bắt quả tang.

    Hạnh run lên, nghẹn ngào không nói nên lời. Chị chỉ kịp hỏi: “Mười hai năm qua, anh ở đâu? Anh có biết em và con đã sống thế nào không?”

    Quang tránh ánh mắt vợ, cúi đầu. Người phụ nữ kia cắt ngang: “Anh, đi thôi. Chúng ta không cần phải ở đây nữa.”

    Nhưng Hạnh chặn lại, nước mắt chan hòa: “Anh nợ em một lời giải thích! Anh nợ con một người cha!”

    Bầu không khí căng thẳng đến mức mọi người trong quán quay nhìn. Quang thở dài, cuối cùng cũng thốt ra: “Anh xin lỗi… nhưng mọi chuyện không đơn giản như em nghĩ. Anh sẽ giải thích, nhưng không phải ở đây.”

    Cuộc đối thoại ngắn ngủi ấy mở ra một cánh cửa đau đớn cho Hạnh. Anh còn sống – nhưng lựa chọn im lặng suốt 12 năm. Chị vừa muốn lao vào đánh, vừa muốn ôm chặt, vừa muốn gào lên cho hả cơn uất hận. Nhưng trong lòng, nỗi khát khao được biết sự thật vẫn lớn hơn tất cả.

    Tối hôm đó, Quang lặng lẽ đến nhà gặp Hạnh. Anh già đi nhiều so với hình ảnh trong trí nhớ chị, nhưng vẫn là người đàn ông từng thề non hẹn biển. Anh ngồi xuống, im lặng rất lâu, rồi nói: “Anh phải rời khỏi em và con, vì có những chuyện em không thể tưởng tượng được. Nếu ngày đó anh không biến mất, có lẽ cả gia đình đã rơi vào thảm kịch.”

    Hạnh chết lặng. Thảm kịch gì có thể khiến một người cha, một người chồng, chấp nhận để vợ con chịu cảnh mất mát suốt 12 năm?

    Quang kể lại, giọng khàn đặc: “Ngày ấy, khi chúng ta du lịch Sầm Sơn, anh đã dính vào một vụ làm ăn nguy hiểm. Anh tưởng chỉ là chuyện buôn bán bình thường, nhưng thực chất lại vướng vào đường dây rửa tiền. Khi anh phát hiện ra, thì đã quá muộn – chúng dọa sẽ giết em và con nếu anh không biến mất. Đêm đó, anh buộc phải bỏ đi, để bọn chúng tin rằng anh đã bị sóng cuốn mất tích.”

    Hạnh bàng hoàng, đôi tay run lẩy bẩy. Chị vừa thương, vừa giận. “Anh không thể tin công an sao? Không thể tin gia đình sao? Anh chọn biến mất, để mặc mẹ con em sống dở chết dở?”

    Quang cúi đầu, mắt đỏ hoe: “Anh biết anh sai. Nhưng lúc ấy, mọi thứ rối ren, bọn chúng quá tàn nhẫn. Anh chỉ có thể trốn đi, đổi tên, bắt đầu lại ở nơi khác. Người phụ nữ em thấy – là người đã cưu mang anh suốt những năm tháng ấy. Anh nợ cô ấy một ân tình lớn.”

    Những lời ấy như nhát dao xoáy vào tim Hạnh. Suốt 12 năm, chị một mình gánh vác tất cả, chờ đợi trong tuyệt vọng, trong khi anh xây dựng một cuộc đời mới với người khác.

    “Vậy còn con? Nó đã lớn lên mà không có cha. Anh có biết bao nhiêu đêm nó hỏi em: ‘Ba đâu rồi?’, em phải cắn răng mà nói dối không?” – Hạnh bật khóc nức nở.

    Quang im lặng. Giọt nước mắt đàn ông hiếm hoi rơi xuống. Anh biết, có những vết thương không bao giờ hàn gắn.

    Câu chuyện kéo dài đến tận khuya. Hạnh không biết mình nên vui vì chồng còn sống, hay nên căm giận vì bị phản bội. Cuối cùng, chị thốt lên: “Anh hãy chọn đi. Một là trở về, đối diện với quá khứ, với con. Hai là đi hẳn, đừng bao giờ xuất hiện nữa.”

    Sự lựa chọn ấy đẩy Quang vào ngã ba sinh tử. Người phụ nữ kia chắc chắn sẽ không buông, vì 12 năm qua cô ta đã ở cạnh anh. Nhưng con trai anh cũng là máu mủ, là trách nhiệm không thể chối bỏ.

    Vài tuần sau, Quang tìm gặp lại. Anh quyết định: “Anh sẽ trở về, dù có phải trả giá thế nào. Anh không thể để em và con tiếp tục sống trong bóng tối của lỗi lầm anh.”

    Hạnh nghe, nhưng trái tim chị không còn như trước. Tình yêu đã nứt gãy, niềm tin đã vỡ vụn. Nhưng ít nhất, sự thật đã được phơi bày, và con trai chị có lại một người cha.

    Đêm đó, bên tiếng sóng biển Sầm Sơn dạt dào, Hạnh đứng lặng nhìn xa xăm. Biển vẫn mênh mông như mười hai năm trước, chỉ có lòng người là đổi thay. Chị hiểu: cuộc đời không thể quay lại như xưa, nhưng ít ra, nỗi ám ảnh đã khép lại. Và từ đây, chị sẽ học cách bước tiếp – dù có hay không có người đàn ông ấy bên cạnh

  • Bố chồng 70 tuổ::i nằng nặc đòi lấy gia sư trẻ đang dạy học cho cháu, 2 vợ chồng tôi muối mặt mời cả làng đi đám cưới

    Bố chồng tôi năm nay đã 70 tuổi, tóc bạc gần hết, lưng hơi còng nhưng vẫn ăn mặc bóng bẩy, nước hoa thơm phức như thanh niên mới đôi mươi. Ở cái tuổi người ta thường sum vầy bên cháu chắt, thì ông lại khiến cả họ “té ngửa” khi nằng nặc đòi cưới… cô gia sư trẻ 25 tuổi đang dạy học cho cháu nội của mình. Ban đầu, cả nhà phản đối kịch liệt, nhưng ông một mực bảo “yêu là yêu, không có tuổi tác ở đây” rồi dọa sẽ bán đất, chia tài sản nếu ai cản.

    Cuối cùng, 2 vợ chồng tôi muối mặt tổ chức đám cưới linh đình, mời cả làng, ai cũng vừa ăn vừa bàn tán rôm rả. Cô dâu xinh như hoa, son phấn lộng lẫy, tay ôm bó hoa mà mắt vẫn liếc điện thoại liên tục, còn bố chồng tôi thì cười híp cả mắt, miệng nói “Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời tôi!”.

    Đêm tân hôn, chúng tôi cố tình ở phòng khách, để ông bà mới cưới có không gian riêng. Khoảng 10 giờ đêm, cả nhà đã im lặng, tôi với chồng đang lơ mơ ngủ thì bỗng nghe tiếng “hự… hự…” rất lạ, kéo dài khoảng 3 phút rồi im bặt. Tưởng ông mệt, tôi còn tính ra pha nước gừng. Ai ngờ, chưa đầy 10 giây sau, tiếng hét thất thanh của bố chồng vang lên chói tai:
    — “ỐI GIỜI ƠI!!! CON ƠI!!! RA MÀ XEM!!!”Không có mô tả ảnh.

    Tôi và chồng bật dậy, lao vào phòng. Vừa mở cửa, ánh đèn sáng trưng chiếu thẳng vào cảnh tượng khiến tôi chết điếng: trên giường, chăn gối vương vãi, quần áo của cô dâu tung tóe dưới đất… và ngay cạnh đó, một gã thanh niên trần trụi, hoảng hốt chui nửa người xuống gầm giường, còn cô dâu thì mặt tái mét, tay vẫn nắm chặt… phong bì tiền mừng cưới!

    Bố chồng tôi ngồi bệt dưới sàn, thở hổn hển, chỉ tay run rẩy về phía gã kia mà lắp bắp:
    — “Nó… nó là… thằng… người yêu cũ của nó… nó hẹn từ chiều nay… bảo tôi ngủ sớm… trời ơi…”

    Cả nhà đứng chết lặng, ngoài cửa sổ tiếng chó sủa vang lên hòa với tiếng hàng xóm thì thầm: “Bảo sao cô dâu không chịu hôn chú rể…”

  • Nhắn anh nhớ em cho bạn gái nhưng gửi nhầm sang vợ cũ, đọc tin nhắn hồi đáp tôi bật khóc

    Chỉ một phút sau, khi tôi chưa kịp thu hồi tin nhắn thì vợ cũ đã nhắn lại.

     

    Tôi từng nghĩ, sau ly hôn, mọi thứ rồi sẽ ổn. Hương là vợ cũ tôi, cô ấy đã rời đi trong lặng lẽ, còn tôi nhanh chóng bắt đầu một mối quan hệ mới. Nhưng trớ trêu thay, bạn gái hiện tại của tôi lại trùng tên với vợ cũ.

    Tuy nhiên, tính cách thì hoàn toàn trái ngược. Vợ cũ điềm đạm, ít nói, có phần cứng rắn và độc lập khiến tôi đôi khi có cảm giác dư thừa trong chính ngôi nhà của mình. Còn bạn gái hiện tại thì dịu dàng, trẻ trung, hay nói hay cười và rất biết cách khiến tôi muốn được che chở cho cô ấy.

    Chúng tôi đã tính tới chuyện cưới xin, nhưng không ngờ chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra khiến tôi bối rối đôi chút.

    Bạn gái hiện tại khiến tôi muốn được che chở cho cô ấy. (Ảnh minh họa)

    Hôm đó, tôi cùng bạn gái đi ăn tối và dạo phố. Sau khi đưa cô ấy về nhà, tôi quay về căn hộ của mình, mở laptop xử lý nốt một số công việc. Giữa lúc đang trao đổi với đối tác qua Facebook, tôi chợt nhớ ra chưa nhắn tin chúc Hương ngủ ngon như thường lệ.

    Không suy nghĩ nhiều, tôi gõ nhanh dòng tin nhắn quen thuộc:

    – Chúc em ngủ ngon. Anh nhớ em.Bạn gái hiện tại khiến tôi muốn được che chở cho cô ấy. (Ảnh minh họa)

    Tôi nhấn gửi như một thói quen. Nhưng chỉ vài giây sau, tim tôi chợt hẫng một nhịp. Tin nhắn đó… đã không gửi đến bạn gái tôi, mà đến vợ cũ tôi.

    Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình. Tên vợ cũ nằm ngay đầu danh sách trò chuyện, ảnh đại diện của cô ấy là tấm ảnh nền xám, nghiêng đầu nhẹ, mang một nét trầm lặng. Mà trùng hợp thay, sáng nay bạn gái tôi cũng vừa đổi ảnh đại diện với gam màu na ná. Trong lúc đầu óc rối vì công việc, tôi chỉ lướt qua cái tên quen thuộc mà không để ý tên đệm phía sau, nhìn thoáng qua ảnh đại diện rồi nhấn gửi.

    Dòng chữ “đã xem” hiện lên. Tôi chỉ muốn thu hồi lại tất cả, không chỉ tin nhắn đó, mà là cả cảm giác ngượng ngập, lẫn nỗi hoang mang dâng lên trong lòng. Nhưng chỉ một phút sau, khi tôi chưa kịp thu hồi tin nhắn thì vợ cũ đã nhắn lại. Câu trả lời của cô ấy rất điềm tĩnh:

    – Em biết tin nhắn đó không dành cho em, bởi sau khi kết hôn, anh không bao giờ nhắn tin như thế với em nữa. Nhưng đọc xong, tim em vẫn nhói.

    Tôi sững người. Không phải chỉ vì nhắn nhầm, mà bởi chính câu “anh nhớ em” ấy, một câu nói tưởng như đơn giản, thậm chí có phần sến súa, vậy mà suốt 4 năm chung sống với vợ cũ, tôi chưa từng nói hay nhắn tin với cô ấy dù chỉ một lần.

    Tôi đã từng trách Hương sống quá độc lập, không biết làm nũng hay tỏ ra yếu đuối để cần đến chồng. Nhưng giờ nghĩ lại, tôi mới thấy mình cũng chẳng nói với cô ấy được mấy câu tử tế, bày tỏ sự quan tâm. Tôi chợt hiểu ra cô ấy mạnh mẽ vì không được dựa vào ai, độc lập vì chẳng thể trông chờ vào người bạn đời như tôi. Hóa ra, người thờ ơ, lạnh nhạt không phải cô ấy, mà là tôi.

    Tôi sững người khi phát hiện gửi nhầm tin nhắn cho vợ cũ. (Ảnh minh họa)

    Tôi sững người khi phát hiện gửi nhầm tin nhắn cho vợ cũ. (Ảnh minh họa)

    Điện thoại lại rung, tin nhắn thứ hai từ vợ cũ hiện lên:

    – Em không trách anh đâu. Nếu thời gian quay lại, em vẫn sẽ cưới anh. Đời này, em chưa từng hối hận vì đã lấy anh… vì anh từng cho em biết yêu là như thế nào.

    Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy, tim nhói lên từng cơn. Không một lời trách móc, không một câu chì chiết, chỉ là một sự nhẹ nhàng đến đau lòng. Giữa những đổ vỡ, em vẫn giữ cho tôi một chỗ đẹp đẽ trong ký ức của mình. Còn tôi, đến tận lúc này mới nhận ra mình đã đánh mất một người phụ nữ tử tế biết nhường nào.

    Đắn đo một lúc, tôi nhắn lại:

    – Cảm ơn em vì đã từng là thanh xuân đẹp nhất đời anh. Anh xin lỗi vì tin nhắn gửi nhầm, cũng xin lỗi vì từng khiến em bị tổn thương. Anh mong rằng sau này em sẽ gặp được người đàn ông tốt hơn anh, sống thật hạnh phúc. 

    Sau tin nhắn đó, vợ cũ không hồi đáp nữa. Tôi đặt điện thoại xuống, ngồi lặng một góc phòng ngẫm nghĩ. Ngoài kia, phố đã lên đèn, người ta chắc vẫn đang bận rộn với những cuộc hẹn, những câu chuyện yêu đương mới. Còn tôi, ngồi giữa hiện tại và ký ức, nhận ra có những điều khi đã trôi qua rồi mới hiểu được giá trị của nó.

    Tôi cũng biết, quá khứ là thứ không thể xoá bỏ, nhưng hiện tại mới là điều đáng để giữ gìn. Tôi đã từng đánh mất một người vì sự vô tâm và bồng bột của tuổi trẻ. Giờ đây, tôi không mong gì hơn ngoài việc học cách trân trọng người đang bên mình, để không lặp lại những sai lầm cũ.

    Còn vợ cũ là một phần ký ức mà tôi luôn sẽ mang theo, không phải để tiếc nuối, mà để nhắc mình sống tốt hơn, cho hiện tại, cho người đang nắm tay tôi, và cho một tương lai mà lần này, tôi sẽ không để vuột mất.

    Đến nhà chồng cũ thăm con gái thì nghe tiếng rên của anh, tôi chết lặng khi thấy vật anh cầm trên tay

    Lúc đó, trong đầu tôi thoáng nghĩ: “Anh có người mới rồi sao?” Cảm xúc trào lên, không phải ghen, mà là một sự hụt hẫng khó gọi tên.

    Tâm sự

    Theo Cẩm Tú

    Nguồn: Thời báo văn học nghệ thuật

    Tin liên quan

    Yêu - Tân hôn đang vui vẻ bên vợ mới thì vợ cũ gọi tới, nghe tiếng rên truyền đến mà tôi hoảng loạn

    Tôi từng nghĩ đêm tân hôn sẽ là khởi đầu ngọt ngào cho một chương mới trong cuộc đời. Nhưng tôi không ngờ, đêm ấy giữa những hoa nến, váy…

    Yêu - U40 ly hôn tay trắng, cưới chồng Pakistan kém 15 tuổi sau 3 tháng yêu, sinh 2 con lai đẹp như thiên thần

    Từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và những năm tháng chật vật mưu sinh, người phụ nữ không ngờ ở tuổi U40 lại tìm được hạnh phúc bên…

    Yêu - Đến nhà con trai ở được 2 ngày, con dâu đòi 5 triệu/tháng, tôi đưa một thứ khiến nó tái mặt

    Tôi sững người khi nghe con dâu đưa ra đề nghị. 5 triệu là gần bằng tiền lương hưu mỗi tháng của hai vợ chồng rồi.
  • Sự quái chiêu của bố chồng khiến con dâu khiếp vía

    Vừa nghe thấy chuông điện thoại kêu, mặt Hiền đã trắng bợt. Nghe xong cuộc điện thoại, mặt Hiền cắt không ra một giọt máu, cô cuốn gói về nhà chồng ngay, chẳng kịp ăn uống hay đợi bố mẹ đẻ về để chào một câu.

     

    Hiền kể cho tôi nghe câu chuyện đầy bế tắc của cô. Cô lấy chồng khi đã ngoài 30 tuổi. Vừa nghe tin cô lấy được chồng, gia đình bạn bè cô ai cũng vui mừng khôn xiết. Chồng cô làm chân bí thư đoàn phường, bố mẹ chồng làm nghề kinh doanh buôn bán, nhà lại ở mặt phố lớn nên ai cũng nghĩ cô sung sướng.

    Nhưng cuộc sống không như là mơ, có ở trong chăn mới biết chăn có rận. Lấy chồng chọn chồng đã khó, mấy ai chọn được cả bố mẹ chồng.

    Cô kể chồng cô và bố chồng không hợp nhau, nên từ khi cô về làm dâu hầu như không có ngày nào là không nghe bố chồng và chồng cãi nhau. Có lần cãi nhau to quá, ông còn giơ cả dép đánh vào mặt chồng cô trước mặt các con, và cô.

    Đỉnh điểm là vụ gần đây, khi mẹ chồng cô đi ăn liên hoan với bạn bè, nhưng bố chồng thì không gọi điện cho bà được. Ông nổi khùng lên. Ngay lúc về tới nhà, ông không chờ bà giải thích, ông lao vào đánh đập vợ, lăng mạ vợ. Ông còn nói bà đi làm đĩ, bỏ mặc chồng con, cháu chắt ở nhà đi hú hí, trong khi đó bà thì đi ăn liên hoan cùng chính đám bạn trong khu, mọi người ông đều biết.

    “Ông bắt bà quỳ gối cả tối ở ngoài hè, quỳ xong vẫn không cho vào nhà còn đuổi bà đi. Mấy ngày sau đó, bà còn phải đi trốn ở nhà người quen. Đánh rồi, ông cũng mặc kệ không quan tâm bỏ nhà đi chơi cả tuần” – chị Hiền kể lại.

    Sự amp;#34;quái chiêuamp;#34; của bố chồng khiến con dâu khiếp vía - 1

    Hầu như ngày nào bố chồng cô cũng chửi nhau với chồng và mắng chửi cô. (Ảnh minh họa)

    Nghĩ bố chồng đi chơi xa, cô đi xuống nhà ngoại cũng không gọi điện thoại báo cho ông nữa. Không ngờ ông bất chợt về nhà. Lúc không thấy cô, ông đã gọi điện thoại lớn tiếng quát nạt, chẳng thèm quan tâm tới thái độ của ông bà thông gia.

    “Mày có thấy chuyện vừa xảy ra với con mẹ chồng mày không? Mày không thấy đấy là tấm gương hay sao mà đi còn không báo tao. Mày có muốn như con mẹ chồng mày không?. Nghe xong câu đó, mình chỉ biết lắp bắp xin lỗi, nhưng mặt thì đơ luôn, cảm giác như cắt không còn một giọt máu” – Hiền nhớ lại.

    Sau lần ông bà cãi nhau, ông đánh bà, chồng cô lớn tiếng bênh vực mẹ thì cũng bị ông đánh và đuổi ra khỏi nhà. Nước mắt lưng chòng cô đành ôm con đi theo chồng. Nhưng ông chỉ cho cô mang con bé con, còn đứa con trai ông giữ lại.

    Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, bởi sau khi tống cổ vợ chồng cô ra khỏi nhà, ông còn viết thư tận tay mang tới nhà ông bà thông gia (bố mẹ đẻ Hiền) với nội dung cảnh báo ông bà thông gia về việc cẩn trọng không sẽ bị thằng con rể (tức con trai ông) lừa cho mất cả chì lẫn chài.

    Sự amp;#34;quái chiêuamp;#34; của bố chồng khiến con dâu khiếp vía - 2

    Lúc không thấy cô, ông đã gọi điện thoại lớn tiếng quát nạt, chẳng thèm quan tâm tới thái độ của ông bà thông gia. (Ảnh minh họa)

    “Ông viết thư dài tới 3 trang giấy, chạy qua nhà mình từ lúc 5 giờ sáng để gửi tận tay bố mẹ mình. Trong thư gửi bố mẹ mình ông bảo, tôi có mỗi thằng con trai, nuôi nó mà giờ nó trộm hết tài sản của tôi. Ông bà cẩn thận không thì lại bị nó lừa. Thậm chí còn cảnh báo cả nhà mình là không nên giúp đỡ vợ chồng mình, không được dung túng con trai ông. Nói rồi ông than như khổ lắm, rằng gia đình đang rối, tôi rất buồn nên phải về ngay còn giải quyết. Ông bà cứ đọc thư rồi hồi âm lại cho tôi” – chị Hiền ngậm ngùi kể lại.

    Giờ mặc dù đã ra ngoài sống, nhưng bố chồng mình đòi giữ lại con trai chị với lý do cho nó tiếp tục đi học gần nhà và sau này để cháu hương hỏa cho tổ tiên. Còn thằng Tùng – chồng Hiền thì ông không cần, ông từ luôn.

    “Nói thì nói vậy, nhưng nhiều hôm mình về thấy ông bóng gió mắng chồng mình, rồi ông cũng trù ẻo cả con mình. Nghe thấy con khóc lóc, sợ hãi mà mình thắt cả lòng lại chẳng biết phải làm sao. Không biết phải làm cách nào để có thể đón con đi cùng, hoặc hòa giải câu chuyện của bố chồng và chồng mình bây giờ” – chị Hiền tuyệt vọng.

  • Em gái mưa hí hửng nhắn tin cho vợ: “Chồng chị và em đang v::ui v:ẻ tâm sự nơi qua đêm mất tiền đó”

    Hương là mẫu phụ nữ truyền thống, hiền lành đến mức nhu mì. Về làm dâu nhà bà Phương – một người đàn bà nổi tiếng thép trong giới kinh doanh bất động sản, ai cũng ái ngại cho cô. Người ta bảo Hương như con thỏ non sống trong hang hùm. Nhưng lạ thay, bà Phương lại thương Hương như con đẻ, có lẽ vì bà nhìn thấy ở cô sự chân thành hiếm có trong cái xã hội đầy toan tính này.

    Ngược lại, Thành – chồng Hương và là con trai độc nhất của bà Phương – lại ngày càng đổ đốn. Cậy thế nhà giàu, Thành thường xuyên tụ tập, chơi bời. Hương biết, nhưng cô chọn cách im lặng, nhẫn nhịn để giữ êm ấm cửa nhà, nhất là khi cô đang mang thai đứa con đầu lòng được 4 tháng.

    Hôm ấy là ngày giỗ bố chồng. Hương tất bật trong bếp từ sáng sớm để chuẩn bị mâm cỗ. Bụng bầu lùm lùm khiến cô di chuyển có phần nặng nhọc. Bà Phương thấy vậy liền xắn tay vào giúp con dâu, miệng quở trách: “Thằng Thành đâu rồi? Giỗ bố nó mà nó đi biệt tăm từ sáng là sao?”.

    Hương cười gượng, lau mồ hôi trên trán: “Anh ấy bảo đi đón khách quan trọng cho công ty mẹ ạ. Chắc lát anh về”.

    Bà Phương hừ lạnh. Bà lạ gì tính con trai mình. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Hương đặt trên bàn đảo bếp rung lên bần bật. Một tin nhắn zalo đến, màn hình sáng rực.

    Hương đang dở tay nhào bột, nhờ mẹ chồng: “Mẹ xem giúp con ai nhắn, lỡ anh Thành bảo mua thêm gì”.

    Bà Phương cầm máy lên. Mắt bà nheo lại, rồi mở to hết cỡ, gương mặt đang hồng hào bỗng chuyển sang tím tái vì giận dữ. Dòng tin nhắn hiện lên đầy đủ, trơ trẽn đến mức khiến người đàn bà thép như bà cũng phải rùng mình:

    “Chồng chị và em đang vui vẻ trong nhà nghỉ đấy. Anh ấy tuyệt vời lắm… còn khen em làm tình giỏi hơn chị nữa đấy. Anh ấy bảo quay lại về bắt chị xem mà làm theo”.

    Kèm theo đó là một bức ảnh selfie mờ ảo trong ánh đèn vàng vọt, một cô gái trẻ đang áp má vào ngực trần của Thành – con trai bà, cả hai đều đang cười cợt nhả nhớt.

    Hương thấy mẹ chồng im lặng quá lâu, lo lắng hỏi: “Sao thế mẹ? Có chuyện gì gấp ạ?”.

    Bà Phương hít một hơi thật sâu, nhanh tay xóa tin nhắn, rồi quay sang nhìn con dâu bằng ánh mắt bình thản đến lạ lùng: “Không có gì. Tin nhắn quảng cáo rác rưởi ấy mà. Con cứ làm đi, mẹ ra ngoài có chút việc”.

    Bà bước ra khỏi bếp, đôi bàn tay nắm chặt đến mức móng tay găm vào da thịt. “Được lắm. Dám động đến con dâu và cháu nội tao, lại còn dám vác mặt thách thức bà già này. Để tao xem mày ‘giỏi’ đến mức nào”.

    Bà Phương không gọi cho Thành. Bà gọi thẳng cho đội vệ sĩ thân tín vẫn thường đi theo bà trong những vụ đền bù giải tỏa đất đai. Chỉ mất 15 phút định vị qua chiếc đồng hồ thông minh mà bà ép Thành đeo (với lý do theo dõi sức khỏe), chiếc xe sang màu đen của bà đã đỗ xịch trước cửa một nhà nghỉ kín đáo trong ngõ hẻm.

    Bà Phương bước xuống, khí thế bức người. Bà ném một xấp tiền lên quầy lễ tân: “Chìa khóa phòng 302. Đừng để tôi phải phá cửa”.

    Cậu lễ tân run rẩy đưa chìa khóa dự phòng.

    Trên phòng 302, ả nhân tình tên My đang hí hửng chờ đợi cơn thịnh nộ của Hương. Ả nghĩ rằng với tính cách yếu đuối của Hương, cô sẽ khóc lóc gọi điện, và Thành sẽ chán ghét vợ mà ly dị ngay lập tức. Nhưng không, cánh cửa bật mở, người bước vào không phải là Hương.

    Thành đang quấn khăn tắm, nhìn thấy mẹ thì mặt cắt không còn giọt máu, chân tay bủn rủn: “Mẹ… sao mẹ lại ở đây?”.

    Bà Phương không nói không rằng, giơ tay tát Thành một cái như trời giáng, âm thanh chát chúa vang lên trong căn phòng hẹp. Thành ngã dúi dụi xuống giường.

    My – ả bồ nhí, tuy bất ngờ nhưng vẫn giữ thái độ xấc xược. Cô ta kéo chăn che người, hất hàm: “Bác là ai mà tự tiện xông vào đây đánh người? Tôi báo công an đấy”.

    Bà Phương cười nhạt, bước tới gần giường, ánh mắt sắc lạnh như dao cau chém đá: “Mày là đứa vừa nhắn tin dạy con dâu tao cách làm tình phải không? Loại gái bán hoa mà cũng đòi dạy vợ chính chuyên giữ chồng à?”.

    My tím mặt vì bị xúc phạm: “Bà già, bà nói cho cẩn thận. Con trai bà mê tôi, chê vợ nó như khúc gỗ. Bà về bảo con dâu bà dọn đi là vừa”.

    Vừa nói, My vừa chồm dậy định giật lấy điện thoại của bà Phương để xóa bằng chứng (bà đang quay video). Trong lúc giằng co, ả nhân tình hung hăng xô mạnh bà Phương ngã vào tường.

    Thành hét lên: “My! Mày điên à? Đó là mẹ tao!”.

    Thấy mẹ mình bị ngã, cơn điên trong người Thành nổi lên, nhưng chưa kịp làm gì thì tai nạn ập đến. Cú xô của My quá mạnh khiến bà Phương ngã, nhưng bà kịp né người. My theo đà lao tới, chân vướng vào tấm ga trải giường lùng bùng.

    “RẦM!”

    Một tiếng động khô khốc vang lên. My ngã sấp mặt xuống, nhưng kinh khủng hơn, vùng bụng dưới của cô ta đập mạnh vào chiếc kệ tivi bằng gỗ lim. My hét lên một tiếng xé ruột rồi nằm quằn quại trên sàn. Xe cấp cứu đến đưa My đi trong tình trạng cô ta đau dữ dội. Tại bệnh viện, bác sĩ bước ra với vẻ mặt nghiêm trọng.

    “Bệnh nhân bị tổn thương tử cung nghiêm trọng do va đập mạnh. Chúng tôi buộc phải cắt bỏ toàn bộ tử cung để cứu tính mạng. Cô ấy vĩnh viễn không còn khả năng làm mẹ nữa”.

    Thành đứng chết lặng ở hành lang. Bà Phương ngồi trên ghế chờ, chỉnh lại tà áo dài, gương mặt lạnh băng không chút biến sắc.

    Khi My tỉnh lại và biết tin dữ, cô ta gào thét như một con thú điên loạn. Cô ta còn trẻ, còn cả một tương lai phía trước, và giấc mộng dùng đứa con để trói chân đại gia giờ đây tan thành mây khói. Tin nhắn “…không biết đẻ” mà cô ta định mỉa mai Hương, giờ đây lại trở thành lời nguyền vận vào chính cuộc đời cô ta một cách tàn khốc nhất.

    Bà Phương bước vào phòng bệnh, nhìn My đang tiều tụy, đau đớn. Bà đặt xuống một phong bì:

    “Đây là tiền viện phí tao trả cho mày coi như làm phúc. Còn thằng Thành, tao đã phong tỏa toàn bộ tài sản. Nếu nó muốn đi theo mày, nó sẽ phải ra đi tay trắng. Mày nghĩ mày còn đủ sức giữ chân một thằng đàn ông khi mày không còn gì trong tay, kể cả khả năng sinh con không?”.

    My nhìn bà Phương, nước mắt trào ra, không nói được lời nào vì sợ hãi và tuyệt vọng.