Tác giả: admin

  • giá xăng dầu đã nhận tin vui từ giá xăng dầu

    Bộ Tài chính đang dự thảo Nghị quyết của Chính phủ về việc kéo dài thời hạn áp dụng của Nghị định số 72/2026/NĐ-СР ngày 9/3/2026 của Chính phủ sửa đổi mức thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi đối với một số mặt hàng xăng, dầu, nguyên liệu sản xuất xăng, dầu tại Biểu thuế nhập khẩu ưu đãi ban hành kèm theo Nghị định số 26/2023/NĐ-CP ngày 31/5/2023 của Chính phủ và áp dụng mức thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi đối với một số mặt hàng nguyên liệu sản xuất xăng, dầu.

    Báo Chính Phủ vừa mới đăng tải bài viết có tiêu đề: “Đề xuất kéo dài việc giảm thuế nhập khẩu một số mặt hàng xăng dầu về 0% đến 30/6/2026” với nội dung như sau:

     Bộ Tài chính đang dự thảo Nghị quyết của Chính phủ về việc kéo dài thời hạn áp dụng của Nghị định số 72/2026/NĐ-СР ngày 9/3/2026 của Chính phủ sửa đổi mức thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi đối với một số mặt hàng xăng, dầu, nguyên liệu sản xuất xăng, dầu tại Biểu thuế nhập khẩu ưu đãi ban hành kèm theo Nghị định số 26/2023/NĐ-CP ngày 31/5/2023 của Chính phủ và áp dụng mức thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi đối với một số mặt hàng nguyên liệu sản xuất xăng, dầu.

    Đề xuất kéo dài việc giảm thuế nhập khẩu một số mặt hàng xăng dầu về 0% đến 30/6/2026- Ảnh 1.

    Bộ Tài chính đề xuất kéo dài thời hạn áp dụng của Nghị định số 72/2026/NĐ-CP đến hết 30/6/2026

    Bộ Tài chính cho biết, ngày 09/3/2026, Chính phủ ban hành Nghị định số 72/2026/NĐ-CP  điều chỉnh mức thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi đối với một số mặt hàng xăng, dầu và nguyên liệu sản xuất xăng, dầu xuống mức 0% tại Biểu thuế nhập khẩu ưu đãi ban hành kèm theo Nghị định số 26/2023/NĐ-CP ngày 31 tháng 5 năm 2023 của Chính phủ về Biểu thuế xuất khẩu, Biểu thuế nhập khẩu ưu đãi, Danh mục hàng hóa và mức thuế tuyệt đối, thuế hỗn hợp, thuế nhập khẩu ngoài hạn ngạch thuế quan để kịp thời đa dạng hóa nguồn cung xăng, dầu trong nước (sau đây gọi là Nghị định số 72/2026/NĐ-CP), thời gian áp dụng đến hết ngày 30 tháng 4 năm 2026.

    Tại khoản 2 Điều 2 Nghị định số 72/2026/NĐ-CP quy định: “2. Trường hợp đáp ứng yêu cầu cấp bách về đảm bảo phát triển kinh tế – xã hội, ổn định thị trường xăng, dầu cần phải kéo dài thời gian có hiệu lực của Nghị định, Bộ Công Thương có ý kiến đề xuất gửi Bộ Tài chính chủ trì, tổng hợp trình Chính phủ ban hành Nghị quyết quy phạm pháp luật để kéo dài thời hạn áp dụng của Nghị định này.”

    Theo đánh giá của Bộ Công Thương, ngay sau khi ban hành, Nghị định số 72/2026/NĐ-CP đã phát huy hiệu quả thiết thực, trực tiếp hỗ trợ doanh nghiệp đa dạng hóa nguồn cung và giảm thiểu các tác động tiêu cực từ biến động giá năng lượng toàn cầu. Trong bối cảnh xung đột tại khu vực Trung Đông gây đứt gẫy chuỗi cung ứng từ các thị trường truyền thống (như Hàn Quốc và ASEAN), chính sách thuế 0% đã tạo điều kiện cho doanh nghiệp tiếp cận các nguồn hàng thay thế có xuất xứ ngoài khu vực ASEAN và Hàn Quốc góp phần quan trọng vào việc đảm bảo cung ứng cho thị trường nội địa.

    Tuy nhiên, xung đột quân sự tại Trung Đông vẫn tiếp tục diễn biến phức tạp và khó lường, nguồn cung vẫn hạn hẹp, giá xăng dầu thế giới vẫn tiếp tục gia tăng. Thời gian áp dụng Nghị định số 72/2026/NĐ-CP kết thúc vào ngày 30/4/2026, trong khi hiện nay các doanh nghiệp đã phải đàm phán cho các lô hàng tháng 4, tháng 5, tháng 6, điều này đã gây khó khăn cho các doanh nghiệp trong việc chủ động xây dựng kế hoạch nhập khẩu, ký kết hợp đồng và tổ chức sản xuất kinh doanh một cách liên tục, hiệu quả, ổn định trong trung và dài hạn trong bối cảnh xung đột, chiến tranh trên thế giới tiếp tục diễn biến phức tạp.

    Theo Bộ Tài chính, việc xây dựng Nghị quyết của Chính phủ về việc kéo dài thời hạn áp dụng của Nghị định số 72/2026/NĐ-СР ngày 9/3/2026 của Chính phủ sửa đổi mức thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi đối với một số mặt hàng xăng, dầu, nguyên liệu sản xuất xăng, dầu tại Biểu thuế nhập khẩu ưu đãi ban hành kèm theo Nghị định số 26/2023/NĐ-CP ngày 31/5/2023 của Chính phủ và áp dụng mức thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi đối với một số mặt hàng nguyên liệu sản xuất xăng, dầu nhằm góp phần ổn định thị trường xăng, dầu, đảm bảo an ninh năng lượng trong nước trước bối cảnh tình hình thế giới vẫn còn tiềm ẩn nhiều yếu tố khó lường.

    Đồng thời, đảm bảo ổn định kinh tế vĩ mô để góp phần đạt mục tiêu tăng trưởng kinh tế; đảm bảo tuân thủ đúng thẩm quyền, hình thức, trình tự, thủ tục xây dựng, ban hành theo quy định của pháp luật.

    Kéo dài thời hạn áp dụng của Nghị định số 72/2026/NĐ-CP đến hết 30/6/2026

    Tại dự thảo, Bộ Tài chính đề xuất kéo dài thời hạn áp dụng của Nghị định số 72/2026/NĐ-CP đến hết ngày 30 tháng 6 năm năm 2026.

    Bên cạnh đó, Bộ Tài chính cũng đề xuất áp dụng mức thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi đối với một số mặt hàng nguyên liệu sản xuất xăng, dầu tại Biểu thuế nhập khẩu ưu đãi ban hành kèm theo Nghị định số 26/2023/NĐ-CP như sau:

    Áp dụng mức thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi đối với các mặt hàng nguyên liệu sản xuất xăng, dầu thuộc mã hàng 2710.19.20 (Dầu thô đã tách phần nhẹ); 2710.19.89 (Dầu trung khác và các chế phẩm); 2711.19.00 (Loại khác) quy định tại Biểu thuế nhập khẩu ưu đãi ban hành kèm theo Nghị định số 26/2023/NĐ-CP là 0%.

    Bộ Tài chính đề xuất quy định này có hiệu lực kể từ ngày ký đến ngày 30 tháng 6 năm 2026. Sau ngày Nghị quyết này hết hiệu lực, mức thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi đối với một số mặt hàng xăng, dầu, nguyên liệu sản xuất xăng, dầu quy định tại Nghị quyết này và Nghị định số 72/2026/NĐ-CP thực hiện theo quy định tại Nghị định số 26/2023/NĐ-CP

    Ngày 09/3/2026, Nghị định số 72/2026/NĐ-CP đã giảm thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi từ 10% xuống 0% đối với xăng động cơ không pha chì (các mã HS 2710.12.21 – Chưa pha chế); 2710.12.22 – Pha chế với ethanol; 2710.12.24 – Chưa pha chế; 2710.12.25 – Pha chế với ethanol) và các nguyên liệu pha chế xăng như naphtha, reformate (mã HS 2710.12.80).

    Thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi cũng được giảm từ 7% xuống 0% đối với các mặt hàng nhiên liệu diesel, dầu nhiên liệu, nhiên liệu động cơ máy bay và kerosine.

    Ngoài ra, một số nguyên liệu hóa dầu như xylen, condensate, p-xylen được giảm thuế từ 3% xuống 0%, còn hydrocarbon mạch vòng loại khác giảm từ 2% xuống 0%.

    Tiếp đó Tạp chí Vietnambiz cũng đăng tải bài viết với tiêu đề: “Đề xuất kéo dài thuế nhập khẩu xăng dầu 0% thêm 2 tháng” với nội dung như sau:

    Bộ Tài chính đề nghị kéo dài thời gian áp dụng Nghị định số 72 việc giảm thuế nhập khẩu về 0% với một số mặt hàng xăng, dầu đến hết 30/6/2026.

    Bộ Tài chính dự thảo Nghị quyết của Chính phủ về việc kéo dài thời hạn áp dụng thuế nhập khẩu  ưu đãi đối với một số mặt hàng xăng, dầu, nguyên liệu sản xuất xăng, dầu về 0% thêm hai tháng.

    Trước đó, Chính phủ ban hành Nghị định số 72 về việc giảm thuế nhập khẩu về 0% với một số mặt hàng xăng, dầu, áp dụng đến hết ngày 30/4. Như vậy, nếu đề xuất được thông qua, mức thuế 0% sẽ được kéo dài đến hết 30/6/2026.

    Theo Bộ Tài chính, chính sách thuế 0% đã tạo điều kiện cho doanh nghiệp tiếp cận các nguồn hàng thay thế có xuất xứ ngoài khu vực ASEAN và Hàn Quốc góp phần quan trọng vào việc đảm bảo cung ứng cho thị trường nội địa.

    Tuy nhiên, xung đột quân sự tại Trung Đông vẫn tiếp tục diễn biến phức tạp và khó lường, nguồn cung vẫn hạn hẹp, giá xăng dầu  thế giới vẫn tiếp tục gia tăng. Thời gian áp dụng mức thuế suất ưu đãi 0% kết thúc vào ngày 30/4 sẽ gây khó khăn cho các doanh nghiệp khi đàm phán các lô hàng giao vào tháng 5, tháng 6.

    Vì vậy, việc kéo dài thời gian giảm thuế sẽ giúp doanh nghiệp xây dựng kế hoạch nhập khẩu, ký kết hợp đồng và tổ chức sản xuất kinh doanh một cách liên tục, hiệu quả, ổn định trong trung và dài hạn trong bối cảnh xung đột, chiến tranh trên thế giới tiếp tục diễn biến phức tạp.

    Theo Nghị định số 72/2026/NĐ-CP, thuế suất với thuế nhập khẩu ưu đãi được giảm từ 10% xuống 0% đối với xăng động cơ không pha chì (các mã HS 2710.12.21 – Chưa pha chế); 2710.12.22 – Pha chế với ethanol; 2710.12.24 – Chưa pha chế; 2710.12.25 – Pha chế với ethanol) và các nguyên liệu pha chế xăng như naphtha, reformate (mã HS 2710.12.80).

    Thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi cũng được giảm từ 7% xuống 0% đối với các mặt hàng nhiên liệu diesel, dầu nhiên liệu, nhiên liệu động cơ máy bay và kerosine.

    Ngoài ra, một số nguyên liệu hóa dầu như xylen, condensate, p-xylen được giảm thuế từ 3% xuống 0%, còn hydrocarbon mạch vòng loại khác giảm từ 2% xuống 0%.

  • Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị b’;’;ại li:”ệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều khủng khiếp nhất đã xảy ra

    Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị b’;’;ại li:”ệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều khủng khiếp nhất đã xảy ra

    Tôi chưa từng nghĩ cuộc đời mình sẽ rẽ sang hướng này.

    Nếu ai hỏi tôi vài năm trước, điều gì là đáng sợ nhất, tôi sẽ nói là nghèo, là bệnh tật, là mất người thân. Nhưng bây giờ, khi nhìn lại, tôi hiểu… thứ đáng sợ nhất không phải là những gì xảy ra, mà là những lựa chọn mình buộc phải đưa ra khi bị dồn đến đường cùng.

    Chồng tôi bị tai biến vào một buổi sáng rất bình thường.

    Anh đang ngồi ăn sáng, vừa cười nói với con, thì đột ngột đổ gục xuống. Mọi thứ xảy ra nhanh đến mức tôi không kịp hiểu chuyện gì.

    Chỉ vài tiếng sau, bác sĩ nói với tôi một câu mà tôi không bao giờ quên:

    “Anh ấy bị liệt nửa người. Khả năng phục hồi… rất thấp.”

    Tôi đứng đó, tay ôm con, mà cảm giác như cả thế giới sụp xuống.

    Những tháng đầu tiên là chuỗi ngày địa ngục.

    Anh không nói được.

    Không đi lại được.

    Mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào tôi.

    Tôi vừa phải chăm con, vừa phải chăm chồng, vừa phải lo tiền bạc.

    Tiền tiết kiệm cạn dần.

    Tôi nghỉ việc để ở nhà chăm anh.

    Bạn bè giúp được một thời gian, rồi ai cũng có cuộc sống riêng.

    Tôi bắt đầu kiệt sức.

    Không chỉ về thể xác… mà cả tinh thần.

    Có những đêm, tôi ngồi bên giường anh, nhìn người đàn ông từng là trụ cột gia đình giờ nằm bất động, mắt mở nhưng vô hồn.

    Tôi không khóc.

    Không phải vì tôi mạnh mẽ.

    Mà vì tôi… đã cạn nước mắt.

    Một ngày, chị Hạnh – hàng xóm – ghé qua.

    Chị hơn tôi vài tuổi, sống một mình, làm đủ nghề để kiếm sống. Chị là người tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người trong xóm.

    Thấy tôi tiều tụy, chị nói:

    “Hay là tối em thuê chị qua trông anh ấy vài tiếng, để em nghỉ ngơi?”

    Tôi ngập ngừng.

    “Em… không có nhiều tiền.”

    Chị cười:

    “500 nghìn một đêm. Chị giúp em.”

    500 nghìn… với tôi lúc đó là một con số lớn.

    Nhưng đổi lại… là vài tiếng ngủ trọn vẹn.

    Tôi gật đầu.

    Đêm đầu tiên, tôi ngủ như chết.

    Không mộng mị.

    Không giật mình.

    Không tiếng thở dài.

    Không tiếng con khóc xen lẫn tiếng máy đo huyết áp.

    Sáng dậy, tôi thấy mình như sống lại.

    Chị Hạnh nấu sẵn cháo, lau người cho chồng tôi, dọn dẹp gọn gàng.

    Tôi biết ơn chị.

    Thật lòng.

    Những đêm sau đó, chị vẫn đến.

    Đều đặn.

    Chị làm mọi thứ rất chu đáo.

    Tôi dần tin tưởng.

    Thậm chí… có chút ỷ lại.

    Tôi bắt đầu ngủ sớm hơn.

    Không còn thức canh chồng mỗi đêm.

    Không còn giật mình mỗi tiếng động nhỏ.

    Cho đến một đêm.

    Hôm đó trời mưa.

    Con tôi sốt, quấy khóc suốt.

    Tôi mệt đến mức đầu óc quay cuồng.

    Khoảng 11 giờ, chị Hạnh đến như thường lệ.

    Tôi dặn dò vài câu rồi bế con vào phòng ngủ.

    Nhưng không hiểu sao… tôi không ngủ được.

    Có cảm giác bất an.

    Một thứ linh cảm rất mơ hồ.

    Tôi nằm đó, nghe tiếng mưa rơi, rồi… nghe thấy tiếng gì đó từ phòng ngoài.

    Ban đầu tôi nghĩ mình nghe nhầm.

    Nhưng rồi… nó rõ dần.

    Một tiếng động lạ.

    Không phải tiếng bước chân.

    Không phải tiếng đồ đạc.

    Mà là… một âm thanh khiến tim tôi đập mạnh.

    Tôi nhẹ nhàng đặt con xuống, bước ra ngoài.

    Cửa phòng chồng tôi khép hờ.

    Ánh đèn vàng hắt ra.

    Tôi tiến lại gần.

    Tim đập dồn dập.

    Tôi đẩy cửa.

    Cảnh tượng trước mắt khiến tôi… chết lặng.

    Chị Hạnh đang đứng bên giường.

    Không phải đang chăm sóc.

    Không phải đang lau người.

    Mà là… đang làm một điều mà tôi không bao giờ nghĩ tới.

    Chị đang cúi xuống, thì thầm điều gì đó vào tai chồng tôi.

    Và điều khiến tôi rùng mình nhất…

    Là ánh mắt của anh.

    Không còn vô hồn.

    Không còn trống rỗng.

    Mà là… đang nhìn chị.

    Rất rõ.

    Rất tỉnh.

    Tôi hét lên.

    “Chị đang làm gì vậy?!”

    Chị Hạnh giật mình, quay lại.

    Mặt chị tái mét.

    “Em… em hiểu lầm rồi…”

    Tôi lao đến.

    “Chị vừa làm gì?!”

    Tôi quay sang chồng.

    “Anh… anh nhìn em đi!”

    Anh vẫn nhìn.

    Nhưng không nói.

    Không cử động.

    Tôi run rẩy.

    “Anh… anh có nghe em nói không?”

    Một giọt nước mắt lăn xuống từ khóe mắt anh.

    Tôi chết lặng.

    Chị Hạnh lắp bắp:

    “Anh ấy… anh ấy có phản ứng… em chỉ…”

    “Chỉ cái gì?!”

    Tôi hét lên.

    Đêm đó… mọi thứ vỡ vụn.

    Không phải vì một hành động cụ thể.

    Mà vì một sự thật kinh khủng hơn.

    Chồng tôi… không hoàn toàn vô thức như tôi nghĩ.

    Anh biết.

    Anh cảm nhận được.

    Anh nhìn thấy.

    Nhưng… không thể nói.

    Không thể phản kháng.

    Những ngày sau đó là địa ngục thật sự.

    Tôi không thuê chị Hạnh nữa.

    Không cho chị bước vào nhà.

    Nhưng điều đó… không giải quyết được gì.

    Vì vấn đề… không chỉ nằm ở chị.

    Mà là ở tôi.

    Tôi đã bỏ mặc chồng mình.

    Tôi đã giao anh cho một người khác.

    Tôi đã chọn nghỉ ngơi… thay vì ở bên anh.

    Có người nói tôi không sai.

    Rằng tôi cũng là con người.

    Rằng tôi có quyền mệt mỏi.

    Nhưng…

    Mỗi lần nhìn vào mắt anh…

    Tôi biết.

    Tôi đã sai.

    Câu chuyện của tôi khiến nhiều người tranh cãi.

    Có người trách chị Hạnh.

    Có người trách tôi.

    Có người trách số phận.

    Nhưng điều khiến tôi ám ảnh nhất… không phải là đêm hôm đó.

    Mà là…

    Ánh mắt của chồng tôi.

    Ánh mắt của một người…

    Bị mắc kẹt trong chính cơ thể mình…

    Và bất lực nhìn mọi thứ xảy ra.

    Ngay trước mắt.

  • Bài viết không có tiêu đề 568

    Trên đường về quê chồng mới, cô dâu bắt tài xế dừng lại ở ngh;;ĩa tra//ng để thắ/p nha;;ng cho chồng cũ. Nhưng sau khi rời đi, tài xế thì thầm với tai cô dâu nói mình đã nhìn thấy…

    Chiếc xe hoa lặng lẽ băng qua con đường làng vắng vẻ dưới ánh chiều tà. Trên xe, Linh — cô dâu mới — ngồi lặng im, tay vuốt nhẹ lên tà áo cưới trắng muốt. Hôm nay là ngày cô về quê chồng mới ra mắt họ hàng, một nghi thức truyền thống không thể thiếu. Bên cạnh cô, không có chú rể, chỉ có tài xế riêng của gia đình chồng — anh Bình — một người đàn ông trầm tính, khoảng bốn mươi, gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng như cất giấu cả kho ký ức phía sau ánh mắt.

    Khi xe đi qua khúc quanh rừng thưa, Linh bất chợt cất giọng:

    — Anh Bình, làm ơn dừng lại ở nghĩ;;a tra//ng phía trước một chút được không? Em muốn thắp nén nha;/ng cho chồng cũ…

    Tài xế liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, ánh mắt thoáng qua một tia ngỡ ngàng. Nhưng không hỏi gì thêm, anh lặng lẽ đánh lái, đưa xe tấp vào lề cạnh khu ng//hĩa tr//ang rợp bóng cây.

    Linh bước xuống xe, tay ôm bó hoa cưới. Cô tiến về phía một ngôi mộ nhỏ nằm khuất sau hàng dương xỉ. Cô quỳ xuống, rút nhang từ bó hoa ra, châm lửa. Không khóc, chỉ thì thầm điều gì đó.

    Khi trở lại xe, Linh ngồi xuống, ánh mắt ráo hoảnh nhưng sâu hoắm. Cô thở dài. Chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh.

    Im lặng kéo dài suốt mấy phút, rồi đột nhiên, anh Bình lái xe nói khẽ, gần như là thì thầm sát tai cô:

    — Tôi… ban nãy tôi thấy…

    — Tôi… ban nãy tôi thấy… có ai đó đứng cạnh mộ anh ấy lúc cô đang thắp nhang.

    Anh Bình vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng ánh mắt lướt qua gương chiếu hậu nhìn Linh, lộ rõ một tia lo lắng khó tả. Chiếc xe hoa vẫn đều đặn lướt đi trên con đường làng, nhưng không khí bên trong bỗng chốc trở nên đặc quánh.

    Linh giật mình, quay phắt sang nhìn anh Bình. Bó hoa cưới trên tay cô khẽ rung lên.

    — Anh thấy ai cơ? Linh hỏi lại, giọng nói xen lẫn sự hoài nghi và một chút sợ hãi vừa trỗi dậy. — Làm gì có ai ở đấy? Em đã nhìn xung quanh rất kỹ rồi.

    Linh tự nhủ trong đầu rằng mình đã không hề nhìn thấy ai, chỉ có tiếng gió xào xạc và những cây cổ thụ rì rào. Nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi, lạnh lẽo, bám lấy Linh như một bóng ma vô hình. Cô cố gắng trấn tĩnh, nhưng ánh mắt dáo dác nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nơi bóng đêm đang dần bao trùm lấy những cánh đồng và hàng cây. Anh Bình vẫn im lặng, tay siết chặt vô lăng, ánh mắt vẫn thường xuyên liếc nhìn Linh qua gương chiếu hậu.

    Linh cảm thấy sống lưng lạnh toát, nỗi sợ hãi như một bàn tay vô hình siết chặt lấy tim cô. Anh Bình, sau một thoáng im lặng căng như dây đàn, cuối cùng cũng cất lời, giọng trầm khàn và đầy vẻ chắc chắn.

    — Một bóng người… mờ ảo, cứ đứng đó nhìn cô. Tôi còn tưởng là người nhà, anh Bình chậm rãi thuật lại, ánh mắt vẫn không rời gương chiếu hậu. Anh nhớ lại rõ ràng cái hình dáng lờ mờ ấy, đứng khuất sau những cây cổ thụ rợp bóng trong khu nghĩa trang rợp bóng cây.

    Linh run rẩy, ngón tay bấu chặt vào bó hoa cưới trắng muốt. Đầu óc cô quay cuồng, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý cho những gì anh Bình vừa kể. “Chắc chắn là anh ấy nhìn nhầm. Mình đã nhìn khắp rồi, làm gì có ai ở đó chứ?” Cô tự nhủ trong đầu, lời nói thầm như một câu thần chú để trấn an bản thân khỏi nỗi sợ hãi đang bùng lên dữ dội.

    — Chắc là anh nhìn nhầm thôi, nghĩa trang thì làm gì có ai, Linh nói, giọng cố tỏ ra bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy. Tay cô khẽ vuốt lên chiếc áo cưới trắng muốt, cảm giác lạnh lẽo từ bên trong vẫn không ngừng lan tỏa. Trong khoảnh khắc ấy, Linh chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi con đường làng vắng vẻ này, rời xa cái cảm giác u ám đang bao trùm lấy mình.

    Anh Bình vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt anh ta phản chiếu một sự bối rối không thể giấu. Anh ta siết chặt vô lăng, giọng nói trầm hơn, như thể đang cố gắng thuyết phục chính mình và Linh về điều mình đã thấy.

    — Không, tôi nhìn rõ lắm, Linh ạ, Anh Bình nhấn mạnh, đầu khẽ lắc. Tôi không thể nhầm lẫn được. Người đó có vẻ quen thuộc… y hệt chồng cũ cô, nhưng lại rất mờ ảo, như một làn khói. Tôi đã cố gọi, nhưng không ai trả lời. Dù tôi gọi mấy tiếng liền, bóng người đó vẫn cứ đứng yên, nhìn chằm chằm về phía cô.

    Linh nghe những lời đó, sống lưng chợt lạnh buốt. Cảm giác ớn lạnh không còn là sự nghi ngờ mơ hồ nữa, mà là một bàn tay vô hình siết chặt lấy tim cô, khiến cô thở dốc. Ánh mắt Linh dán chặt vào bóng dáng của chính mình trong gương chiếu hậu, như thể muốn tìm kiếm điều gì đó khác thường. Chắc chắn là một sự trùng hợp, hoặc anh Bình đã nhìn lầm trong màn đêm mờ ảo của khu nghĩa trang rợp bóng cây. Nhưng tại sao cảm giác bất an này lại dâng trào mạnh mẽ đến vậy? Cô bắt đầu nghi ngờ sự thật, nghi ngờ cả những điều mình đã thấy và cả những điều mình đang cố gắng phủ nhận. Một nỗi sợ hãi vô hình len lỏi vào từng tế bào, gieo rắc hạt mầm của sự hoài nghi sâu sắc. Linh biết, có điều gì đó không ổn, có một bí mật nào đó đang bị che giấu, và nó đang từ từ hiện rõ. Cô liếc nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe hoa, con đường làng vắng vẻ vẫn mịt mờ trong ánh chiều tà, nhưng giờ đây, nó mang một vẻ u ám, đáng sợ hơn bao giờ hết.

    Linh cảm thấy toàn thân lạnh toát, không phải vì khí lạnh bên ngoài, mà từ nỗi sợ hãi đang bò dần trong tâm trí cô. Bóng đêm đã bắt đầu bao trùm, và những câu chuyện ma mị người lớn hay kể về người đã khuất bỗng dưng ùa về, rõ mồn một như vừa mới nghe chiều nay. Họ nói, những linh hồn còn vương vấn trần gian thường trở về nơi họ thuộc về, hoặc tìm đến những người thân yêu để nhắc nhở điều gì đó chưa kịp nói, hoặc níu giữ những gì họ nghĩ là của mình. Linh vô thức siết chặt bó hoa cưới trong tay, những cánh hoa trắng muốt giờ đây như thấm đẫm sự lo âu.

    Cô nghĩ về người chồng cũ. Cái chết của anh thật bất ngờ, đột ngột như một giấc mơ, để lại cho cô nỗi đau xé lòng và hàng vạn câu hỏi không lời đáp. Những kỷ niệm đau buồn cứ thế hiện về, từng mảnh ghép vụn vỡ. Nụ cười của anh, giọng nói của anh, tất cả đều tan biến chỉ trong một khoảnh khắc. Cô đã từng vật vã, từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể yêu thêm một ai nữa. Nhưng rồi thời gian trôi qua, vết thương cũng dần lành miệng, và cô đã tìm thấy hạnh phúc mới bên chồng mới.

    Nhưng giờ đây, một suy nghĩ lạnh lẽo hơn cả cái chết của anh chợt xẹt qua đầu Linh. Nếu như linh hồn anh thật sự vẫn còn quanh quẩn? Nếu như anh không siêu thoát? “Liệu có phải anh ấy không muốn mình đi lấy chồng mới?” Linh thầm hỏi, giọng run rẩy dù chỉ là suy nghĩ. Đôi mắt cô trừng trừng nhìn ra màn đêm, nơi những bóng cây cao vút lắc lư như những oan hồn đang nhảy múa. Nỗi lo sợ từ việc chỉ là một suy đoán giờ đây đã biến thành một sự chắc chắn đáng sợ. Cô tin rằng có một điều gì đó đang níu giữ cô lại, một bàn tay vô hình của quá khứ đang cố gắng kéo cô trở về. Cảm giác bị theo dõi ngày càng rõ nét, khiến Linh rùng mình. Anh Bình, vẫn đang lái xe trong im lặng, thỉnh thoảng liếc nhìn Linh qua gương chiếu hậu, gương mặt anh ta vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt thoáng qua một sự khó hiểu và có lẽ là cả một chút sợ hãi. Linh biết, cô không còn đơn độc với nỗi sợ này nữa.

    Chiếc xe hoa tiếp tục lăn bánh, ánh đèn pha xuyên qua màn đêm đặc quánh. Nỗi sợ hãi vẫn như một lớp băng giá bao trùm lấy Linh, khiến cô thấy từng thớ thịt mình tê dại. Bỗng, từ xa hiện ra những vệt sáng lấp lánh, tiếng nhạc xập xình cùng những tràng cười nói rộn rã vỡ òa trong không gian. Xe rẽ vào một con hẻm nhỏ, rồi dừng lại trước một cánh cổng sơn đỏ rực rỡ, được trang trí lộng lẫy bằng bóng bay và hoa tươi.

    Không khí náo nhiệt, huyên náo hoàn toàn tương phản với sự u ám, nặng nề đang đè nén trong lòng Linh. Anh Bình dừng xe, gương mặt vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng ánh mắt lướt qua Linh vẫn ẩn chứa một sự khó hiểu khó tả. Cánh cửa xe vừa mở, một nhóm người đã ùa tới, tất cả đều rạng rỡ tươi cười.

    Mẹ chồng tương lai của Linh, một người phụ nữ phúc hậu, lập tức tiến đến, kéo Linh ra khỏi xe. Bà nắm chặt tay Linh, đôi mắt hiền từ ánh lên niềm hạnh phúc: “Con dâu của mẹ, cuối cùng cũng về đến nhà rồi! Mọi người đợi con mãi đó!”

    Những cô dì, chú bác, anh chị em họ hàng khác cũng vây quanh, xúm xít chào đón Linh nồng nhiệt. Họ khen cô dâu xinh đẹp, khen bộ áo cưới trắng muốt lộng lẫy, và chúc phúc cho đôi trẻ. Lời nói của họ như những mũi kim châm vào tâm hồn Linh. Cô cảm thấy mình như một diễn viên đang cố gắng diễn một vai diễn mà không hề có cảm xúc.

    Linh gượng cười, nụ cười méo mó trên môi cô cố gắng che giấu sự lo lắng đến tột cùng, những ám ảnh từ nghĩa trang vẫn còn vương vấn, luẩn quẩn trong tâm trí, không chịu buông tha. Cô cúi đầu chào hỏi từng người, bàn tay siết chặt bó hoa cưới, cảm giác lạnh lẽo từ nén nhang vô hình dường như vẫn còn đọng lại trên đầu ngón tay. Mỗi lời chúc mừng, mỗi ánh mắt hồ hởi lại khiến Linh thêm nặng trĩu. Cô chỉ muốn hét lên, muốn chạy trốn khỏi tất cả, nhưng lý trí mách bảo cô phải giữ vững. Linh biết, cô phải giả vờ hạnh phúc, giả vờ như không có chuyện gì đã xảy ra. Cái đêm tân hôn này, liệu có bình yên như cô vẫn hằng mong?

    Cả nhà cùng nhau bước vào căn nhà rộn ràng tiếng cười nói. Một bàn ăn lớn đã được bày sẵn đủ món sơn hào hải vị, tỏa hương thơm nức mũi. Linh được xếp ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh Chồng mới của cô. Dù cố gắng nở nụ cười tươi tắn nhất có thể, nhưng ánh mắt Linh vẫn không giấu được sự lo âu, cảm giác xa lạ bao trùm lấy cô.

    Mẹ chồng tương lai của Linh gắp thức ăn cho cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương: “Con dâu ăn nhiều vào nhé. Đây là những món mẹ và các cô làm riêng để đón con đó.”

    Một người cô họ hàng, có vẻ ngoài sắc sảo, bất chợt lên tiếng, phá tan bầu không khí ấm cúng: “Con dâu mới của anh chị đúng là xinh đẹp phúc hậu. Nghe nói Linh đã từng lập gia đình rồi phải không?”

    Linh giật mình, chiếc đũa trong tay khựng lại. Cô thoáng lúng túng nhìn Chồng mới rồi gượng gạo trả lời: “Dạ… vâng, cháu đã từng ạ.”

    Người cô đó tiếp lời, giọng điệu có chút tò mò hơn: “À, vậy là cháu cũng đã có kinh nghiệm làm vợ rồi. Thế là tốt. Mà chồng cũ của cháu… anh ấy mất lâu chưa?”

    Sắc mặt Linh lập tức tái đi. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, như thể những nén nhang vô hình lại hiện hữu. Linh cố gắng giữ bình tĩnh, siết chặt tay dưới gầm bàn. Chồng mới dường như nhận ra sự khó chịu của Linh, anh đặt tay lên đùi cô, ra hiệu trấn an.

    Linh hít một hơi sâu, nụ cười trên môi gượng gạo đến lạ: “Dạ, cũng đã một thời gian rồi ạ. Cháu… cháu xin phép không nhắc đến chuyện đó nữa.”

    Nhưng một người chú khác, có vẻ là em trai của bố chồng tương lai, lại không chịu dừng lại. Ông rót rượu, nhìn Linh với ánh mắt dò xét: “Ô hay, có gì mà phải giấu giếm? Chuyện đã qua rồi thì cứ nói ra, coi như kinh nghiệm sống. Chồng cũ của cháu làm nghề gì? Có giỏi giang không?”

    Những câu hỏi cứ dồn dập, như những mũi tên sắc nhọn đâm thẳng vào tim Linh. Cô cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, cố gắng trả lời qua loa: “Dạ… anh ấy làm việc bình thường thôi ạ. Chuyện cũ qua rồi, cháu cũng không muốn nhớ lại.” Cô tự nhủ, *Chuyện cũ qua rồi, mình phải quên đi,* nhưng tâm trí Linh vẫn không ngừng xoáy sâu vào những ký ức kinh hoàng. Hình ảnh Ngôi mộ nhỏ rợp bóng cây, và khuôn mặt Chồng cũ như hiện rõ mồn một trước mắt cô. Sự lo lắng và nỗi sợ hãi lại dâng trào. Cô biết mình cần phải thoát khỏi những suy nghĩ này, nhưng chúng cứ bám riết lấy cô, không buông tha.

    Linh trằn trọc trong chiếc giường tân hôn rộng lớn, đôi mắt mở thao láo nhìn trần nhà tối đen. Căn phòng im ắng đến lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng rả rích từ xa vọng lại, càng khiến không khí thêm phần nặng nề. Lời thì thầm của Anh Bình cứ văng vẳng bên tai cô, không dứt: “Cô chủ đừng quay đầu nhìn lại quá khứ… Có những thứ tốt nhất là nên để yên.” Nghe như một lời cảnh báo, hay một sự ngụ ý đáng sợ nào đó. Linh khẽ rùng mình.

    Hình ảnh bóng người mờ ảo cô từng cảm nhận trong lúc đi thắp nhang cho Chồng cũ lại hiện về. Không rõ là do trí óc cô tự vẽ nên hay thực sự có một sự hiện diện vô hình nào đó đang dõi theo. Linh cố trấn an bản thân, nhưng cảm giác bị theo dõi cứ bám riết lấy cô, lạnh lẽo và đầy bất an. Cô cảm thấy có gì đó không ổn, một sợi dây vô hình đang kéo cô vào một mê cung mà cô không thể thoát ra.

    Linh lén vươn tay, mò mẫm chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên yếu ớt trong bóng tối, phản chiếu khuôn mặt cô hiện rõ vẻ căng thẳng và lo sợ. Ngón tay cô run run gõ vào thanh tìm kiếm. Cô nhập vội vàng những từ khóa: “hiện tượng siêu nhiên”, “cái chết bí ẩn”, “linh hồn vương vấn”. Hàng loạt kết quả hiện ra, những câu chuyện ma mị, những bài báo về các sự kiện kỳ lạ, và cả những truyền thuyết dân gian rợn người. Linh đọc ngấu nghiến từng dòng, từng chữ, hy vọng tìm thấy một manh mối, một lời giải thích nào đó cho những bất thường đang bao vây cuộc đời cô.

    Sáng hôm sau, Linh thức dậy với đôi mắt thâm quầng. Cả đêm cô không chợp mắt, những câu chuyện ma quỷ và sự kiện kỳ lạ cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô. Linh xuống nhà, thấy Anh Bình đang kiểm tra lốp xe hoa đỗ bên hông nhà. Gương mặt Anh Bình vẫn lạnh lùng, dường như mọi chuyện đêm qua chưa từng xảy ra. Linh tiến lại gần, giọng cô hơi run.

    “Anh Bình, tôi muốn nói chuyện riêng với anh một chút.” Linh nói, cố giữ bình tĩnh.

    Anh Bình ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm lướt qua cô dâu mới. Anh gật đầu nhẹ, chỉ tay về phía góc sân vắng người. Linh đi theo Anh Bình đến đó, lòng nặng trĩu những băn khoăn.

    “Chuyện đêm qua… anh nói về bóng người anh thấy ở khúc quanh rừng thưa,” Linh hít một hơi sâu. “Anh có thể kể kỹ hơn cho tôi nghe không? Là gì… hay là ai?”

    Anh Bình nhìn Linh thật lâu, đôi mắt anh dường như đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, anh thở dài, giọng trầm đục. “Tôi không muốn nhắc lại chuyện đó, cô chủ. Nó không hay ho gì.”

    “Nhưng tôi cần biết!” Linh gắt lên, không kìm được sự sợ hãi đang dâng trào. “Tôi cần hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh thấy gì?”

    Anh Bình chần chừ, rồi hạ giọng, kể lại. “Khi cô chủ đang thắp nhang ở ngôi mộ nhỏ… tôi thấy một bóng đen lướt qua. Lúc đầu tôi nghĩ là người… nhưng nó không phải. Nó đứng ở rìa khu nghĩa trang rợp bóng cây, nhìn về phía cô chủ.”

    Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô nhớ lại cảm giác bị theo dõi lúc đó.

    “Và rồi…” Anh Bình nói tiếp, ánh mắt trở nên xa xăm, như đang nhìn lại khung cảnh rợn người ấy. “Bóng người đó đã vẫy tay về phía ngôi mộ, như muốn cô đừng rời đi.”

    “Vẫy… vẫy tay?” Linh tái mặt, toàn thân như bị đóng băng. Cô lùi lại một bước, cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng. Chi tiết này quá sức chịu đựng của cô. Một bóng người vô hình vẫy tay, giữ cô ở lại ngôi mộ của Chồng cũ?

    “Đúng vậy, cô chủ.” Anh Bình gật đầu, gương mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ tin tưởng vào điều mình đã thấy. “Nó không muốn cô chủ rời đi.”

    Linh cắn chặt môi, hai tay bấu vào nhau đến mức trắng bệch. Những lời cảnh báo của Anh Bình, hình ảnh bóng người mờ ảo, và giờ là chi tiết rợn người này, tất cả như một cú đấm giáng mạnh vào sự nghi ngờ của cô. Cô bắt đầu tin, một niềm tin lạnh lẽo và đầy sợ hãi đang len lỏi vào từng tế bào. Chân Linh run lên bần bật, cô gần như không thể đứng vững.

    Chân Linh run lên bần bật, cô gần như không thể đứng vững. Một nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy Linh, nhưng xen lẫn vào đó là sự tức giận và một khao khát cháy bỏng muốn làm rõ mọi chuyện. Cô không thể sống trong sự mơ hồ này được nữa. Linh quay lưng lại Anh Bình, gương mặt cô đanh lại.

    “Tôi sẽ quay lại đó,” Linh nói, giọng dứt khoát đến bất ngờ. “Tôi phải tự mình xác nhận.”

    Anh Bình nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ lo ngại. “Cô chủ… điều đó không an toàn. Đừng liều lĩnh.”

    “Tôi phải đi,” Linh cắt lời, không cho phép bản thân chần chừ. Cô không tin vào ma quỷ, nhưng những gì Anh Bình kể lại quá chi tiết, quá rợn người để có thể bỏ qua. Linh muốn đối diện với nó, dù có là ảo giác hay sự thật kinh hoàng. Cô đi thẳng vào nhà, tìm lấy chiếc túi xách của mình. Linh không muốn ai biết, nhất là Chồng mới. Anh sẽ không bao giờ hiểu được nỗi ám ảnh này.

    Vài phút sau, Linh đã đứng ở rìa con đường làng vắng vẻ, tự mình đi bộ về phía khúc quanh rừng thưa. Ánh nắng ban trưa chói chang nhưng không đủ xua tan đi cái lạnh lẽo trong lòng Linh. Cô mặc một bộ đồ đơn giản, khác hẳn chiếc áo cưới trắng muốt hôm qua, nhưng cảm giác nặng nề thì vẫn vậy. Từng bước chân của Linh đều mang theo một sự căng thẳng tột độ. Con đường đất quen thuộc hôm qua giờ đây trở nên xa lạ và đáng sợ lạ thường.

    Linh cố gắng hít thở sâu, tự trấn an bản thân. “Không có gì đâu, chỉ là mình tưởng tượng thôi.” Cô lặp đi lặp lại câu nói đó trong đầu, như một câu thần chú. Nhưng rồi, một cảm giác lạnh gáy bất chợt ập đến. Linh có cảm giác như có ai đó đang dõi theo từng bước chân của mình từ phía sau. Cô quay đầu lại thật nhanh, đôi mắt quét một vòng quanh những bụi cây rậm rạp và những cánh đồng lúa xanh ngắt hai bên đường. Không một bóng người. Chỉ có tiếng gió xào xạc và tiếng côn trùng kêu vo ve.

    Linh tự véo vào tay mình, cố gắng tập trung. “Bình tĩnh, Linh. Mày đang tự hù dọa mình đấy.” Cô tăng tốc bước đi, muốn nhanh chóng đến được khu nghĩa trang rợp bóng cây. Thế nhưng, cảm giác bị theo dõi không hề biến mất. Nó như một cái bóng vô hình, bám riết lấy Linh, khiến cô phải liên tục liếc nhìn xung quanh. Mỗi khi có một chiếc lá rụng, hay một tiếng động bất chợt từ phía xa, Linh lại giật mình, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Linh biết, lòng cô vẫn bất an, và sự bất an đó không hề chỉ là tưởng tượng. Nó chân thực đến rợn người.

    Linh thở dốc, cuối cùng cũng đến được khu nghĩa trang rợp bóng cây. Nơi đây im ắng đến rợn người, chỉ có tiếng lá khô xào xạc dưới chân và tiếng gió rít qua những nấm mồ cũ kỹ. Ánh nắng ban trưa bị những tán cây cổ thụ che khuất, tạo nên một không khí âm u, lạnh lẽo. Linh rụt rè bước vào, đôi mắt quét một lượt tìm kiếm. Nỗi sợ hãi vẫn bủa vây, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với sự quyết tâm mãnh liệt.

    Cô rảo bước chậm rãi giữa những hàng mộ, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Linh nhìn quanh, không một bóng người. Nghĩa trang vắng lặng như tờ, chỉ có cô độc hành giữa những linh hồn đã khuất. Tim Linh đập thình thịch trong lồng ngực khi cô nhận ra ngôi mộ nhỏ quen thuộc. Đó chính là mộ của chồng cũ.

    Linh đứng sững lại trước phiến đá lạnh lẽo. Gió thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô, lướt nhẹ qua bia mộ. Cô giật mình lùi lại một bước, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng đối mặt với nơi này vẫn khiến Linh run rẩy. Cô nhìn chằm chằm vào tấm bia, không biết nên nói gì. Linh nắm chặt nén nhang trong tay, bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi.

    Bất chợt, một chi tiết nhỏ thu hút sự chú ý của Linh. Dưới chân phiến đá, ngay cạnh những bông cúc dại héo úa, có một mảnh giấy nhỏ bị kẹp hờ. Nó chỉ là một mẩu giấy bình thường, nhưng lại khiến Linh cảm thấy bất an đến lạ. Cô cau mày, sự tò mò lấn át nỗi sợ hãi. Linh từ từ cúi xuống, tay run rẩy nhặt mảnh giấy lên.

    Cảm giác lạnh buốt từ mảnh giấy truyền đến đầu ngón tay cô. Linh thận trọng mở ra. Mảnh giấy đã ngả màu ố vàng, nhưng những nét chữ nguệch ngoạc trên đó lại vô cùng rõ ràng. Đó không phải là mực. Linh rùng mình khi nhận ra, dòng chữ được viết bằng máu đỏ thẫm đã khô lại: “Anh vẫn ở đây, và anh sẽ không để em đi đâu cả.”

    Mảnh giấy rơi khỏi tay Linh. Cô lùi lại liên tục, va phải một bia mộ phía sau. Cả người Linh đông cứng. Ánh mắt cô dại ra nhìn dòng chữ kinh hoàng đó. Không thể nào. Linh lẩm bẩm, giọng lạc đi. Cô không tin vào ma quỷ, nhưng đây không phải là một trò đùa đơn giản. Một cơn ớn lạnh tột cùng chạy khắp cơ thể Linh. Cô cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ mình, kéo cô lại. Cô nhìn xung quanh, hoảng loạn tìm kiếm một dấu hiệu, một điều gì đó chứng minh đây chỉ là một ảo giác. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng chết chóc của nghĩa trang. Linh muốn chạy, nhưng chân cô như bị đóng chặt xuống đất.

    Linh hét lên một tiếng thất thanh, một tiếng thét bị nỗi kinh hoàng bóp nghẹt. Mảnh giấy ố vàng với dòng chữ máu khô rơi khỏi tay Linh, đáp xuống đất như một lời nguyền. Linh không còn dám nhìn lại nó dù chỉ một giây. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Linh giật mình quay người, lao đi như một con thú bị săn đuổi.

    Cô chạy, chạy thục mạng qua những hàng mộ, không màng đến những cành cây khô quất vào áo cưới trắng muốt hay những viên đá dưới chân khiến Linh suýt vấp ngã. Tiếng thở dốc của Linh hòa vào tiếng gió rít qua nghĩa trang, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mỗi bước chạy, Linh lại cảm thấy như có thứ gì đó vô hình đang bám riết phía sau, hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy Linh.

    Linh lảo đảo, đôi chân như muốn khuỵu xuống, nhưng nỗi sợ hãi tột độ đã tiếp thêm sức mạnh cho Linh. Cô chỉ biết chạy, chạy khỏi nơi u ám này, chạy khỏi lời nguyền kinh hoàng. Khi đến được con đường làng vắng vẻ, nhìn thấy chiếc xe hoa vẫn còn ở đó, một tia hy vọng mỏng manh lóe lên.

    Linh mở cửa xe, ngồi phịch xuống ghế sau. Anh Bình ngẩng đầu nhìn qua gương chiếu hậu, đôi mắt lạnh lùng không biểu lộ cảm xúc. “Cô về rồi à?” Giọng Anh Bình đều đều, không một chút tò mò hay lo lắng.

    Linh không đáp, cô chỉ cố gắng hít thở thật sâu, nắm chặt bó hoa cưới đến nhàu nát. Mặt Linh tái mét, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Linh cố gắng kìm nén sự run rẩy, giấu đi ánh mắt thất thần. “Về thôi,” Linh khẽ nói, giọng vẫn còn run. Linh biết mình phải che giấu điều này. Không ai được biết.

    Khi xe hoa lăn bánh, Linh tựa đầu vào cửa kính, cố gắng làm dịu trái tim đang đập điên cuồng. Đầu óc Linh quay cuồng với đủ loại suy nghĩ. Ai? Ai đã làm điều này? Chắc chắn có ai đó đang muốn hù dọa Linh. Nhưng ai? Và tại sao? Hay… hay không phải là một trò đùa? Một cảm giác ớn lạnh khác chạy dọc sống lưng Linh. Liệu Chồng cũ… thật sự vẫn “ở đây”, vẫn đang ám ảnh Linh, không muốn để Linh yên? Nỗi sợ hãi vô hình này còn đáng sợ hơn bất cứ hồn ma nào. Linh khẽ rùng mình, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây xanh mướt dần trôi về phía sau, mang theo cả một nỗi ám ảnh kinh hoàng.

    Linh vẫn ngồi tựa đầu vào cửa kính, cố gắng kìm nén những cơn rùng mình. Trái tim Linh đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực, và cảnh tượng mảnh giấy ố vàng với dòng chữ máu khô cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí Linh. Nỗi sợ hãi tột cùng đã đánh bại mọi lý trí, Linh không thể giữ bí mật này thêm nữa.

    Linh đột ngột ngồi thẳng dậy, quay người nhìn về phía Anh Bình qua gương chiếu hậu. Gương mặt Linh trắng bệch, đôi môi run rẩy.

    “Anh Bình… tôi… tôi vừa thấy một thứ… kinh khủng lắm,” Linh khó nhọc nói, giọng thì thào, gần như mất tiếng.

    Anh Bình vẫn tập trung lái xe, ánh mắt qua gương chiếu hậu vẫn lạnh lùng như thường lệ. “Thứ gì?” Anh Bình hỏi, ngữ điệu đều đều không chút cảm xúc.

    “Ở nghĩa trang… có một mảnh giấy… trên mộ anh ấy,” Linh tiếp tục, mỗi từ bật ra như một nỗ lực lớn. “Nó… nó viết là… ‘Chết không yên thân’.” Linh nhắm nghiền mắt lại, hình ảnh đó quá ám ảnh.

    Anh Bình siết nhẹ vô lăng, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Vẻ lạnh lùng trên gương mặt Anh Bình lần đầu tiên xuất hiện một chút bất ngờ, xen lẫn lo lắng.

    “Mảnh giấy… viết bằng máu khô,” Linh bổ sung, run rẩy.

    Anh Bình im lặng một lúc, chiếc xe tiếp tục lướt đi trên con đường làng vắng vẻ. “Tôi… tôi không biết có nên nói điều này không,” Anh Bình đột nhiên cất lời, giọng Anh Bình trầm hơn, mang một vẻ lưỡng lự rõ ràng.

    Linh mở mắt, nhìn chằm chằm vào Anh Bình qua gương chiếu hậu, cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt. “Nói gì cơ, Anh Bình?”

    “Thời gian gần đây… tôi hay thấy một người đàn ông lạ mặt lảng vảng ở khu vực nghĩa trang đó,” Anh Bình bắt đầu kể, ánh mắt Anh Bình lướt qua gương chiếu hậu, chạm vào đôi mắt hoảng loạn của Linh. “Trông ông ta… rất giống chồng cũ của cô.”

    Linh cứng người. Cảm giác ớn lạnh không còn là vô hình nữa, nó hiện hữu rõ ràng như một lời nguyền. “Giống… giống anh ấy?” Linh lắp bắp, hầu như không thở nổi.

    “Đúng vậy, nhưng gầy gò và tiều tụy hơn nhiều,” Anh Bình tiếp tục, giọng Anh Bình đầy vẻ suy tư. “Tôi đã từng nghĩ đó chỉ là một người hành khất, nhưng ông ta cứ quanh quẩn ở đó, cứ nhìn chằm chằm vào khu mộ. Tôi không chắc có phải anh ấy không, nhưng tôi có linh cảm lạ.”

    Anh Bình dừng lời, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt Anh Bình, hoàn toàn khác với sự thờ ơ thường ngày. Linh nhìn chằm chằm vào Anh Bình, nỗi kinh hoàng bủa vây Linh. Chồng cũ… giống chồng cũ? Điều này… không thể nào. Nhưng mảnh giấy đó… Linh không dám nghĩ tiếp. Một cảm giác lạnh lẽo tột cùng bao trùm lấy Linh, khiến cô gần như tê liệt.

    Linh nhìn chằm chằm vào Anh Bình, nỗi kinh hoàng bủa vây Linh. Chồng cũ… giống chồng cũ? Điều này… không thể nào. Nhưng mảnh giấy đó… Linh không dám nghĩ tiếp. Một cảm giác lạnh lẽo tột cùng bao trùm lấy Linh, khiến cô gần như tê liệt. Xe hoa vẫn lăn bánh trên con đường làng vắng vẻ, tiếng động cơ đều đều như tiếng trống dội vào màng nhĩ cô. Trong đầu Linh, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu xâu chuỗi: Mảnh giấy máu, lời kể của Anh Bình, và cả cảm giác bất an không ngừng đeo bám cô suốt thời gian qua.

    Một ý nghĩ lạnh lẽo, sắc nhọn chợt lóe lên trong đầu Linh, đẩy lùi nỗi sợ hãi ban đầu: Chuyện này không đơn giản. Không thể là ngẫu nhiên. Cô phải tìm hiểu, phải tự mình tìm ra sự thật. Cảm giác bị lừa dối, bị che giấu một bí mật khủng khiếp dần thay thế nỗi kinh hoàng, biến thành một quyết tâm cứng rắn.

    Về đến nhà chồng mới, sau những nghi thức chào hỏi qua loa trong tâm trạng rối bời, Linh vội vã tìm một góc riêng. Cô lấy chiếc điện thoại thông minh ra, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bàn tay Linh run rẩy gõ tên chồng cũ cùng các từ khóa “tai nạn”, “tử vong”, “nguyên nhân” vào thanh tìm kiếm. Hàng loạt bài báo, bản tin địa phương và các diễn đàn cũ bắt đầu hiện ra. Linh cắm mặt vào màn hình, đọc ngấu nghiến từng dòng, bỏ qua những tiêu đề giật gân, chỉ tập trung vào các chi tiết cụ thể.

    Đôi mắt Linh căng thẳng lướt qua từng câu chữ. Cô đọc đi đọc lại bản báo cáo tai nạn giao thông được đăng tải trên một trang tin địa phương. Theo báo cáo, chồng cũ của Linh tử vong do “mất lái khi xe lao xuống vực sâu trên một con đường đèo hiểm trở, vào rạng sáng”. Thời gian và địa điểm được ghi rất rõ ràng. Linh siết chặt điện thoại, những ngón tay cô bấu chặt vào vỏ máy. Đây… đây là chi tiết mấu chốt. Gia đình chồng mới của Linh, bao gồm cả chồng mới của cô, đã từng kể rằng chồng cũ của cô qua đời vì “bạo bệnh, sau một thời gian dài chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo”. Không hề có nhắc đến tai nạn giao thông, không hề có con đường đèo hay vực sâu nào cả.

    Máu trong huyết quản Linh như đông lại. Mất lái? Tai nạn? Không phải bệnh nặng? Vậy bấy lâu nay, cô đã bị lừa dối một cách trắng trợn? Một cơn phẫn nộ lạnh lẽo dâng lên trong Linh, lớn đến mức át đi cả nỗi sợ hãi. Gương mặt Linh trắng bệch, đôi mắt tối sầm lại. Sự thật về cái chết của chồng cũ… đang bị che giấu. Ai là người đứng sau tất cả? Và mục đích của họ là gì? Linh cảm thấy một hố đen đang mở ra trước mắt cô, nuốt chửng mọi sự thật mà cô từng tin tưởng.

    Linh đứng lặng người trong góc nhà, tiếng ồn ào của buổi ra mắt họ hàng như xa dần, chỉ còn lại tiếng tim Linh đập thình thịch trong lồng ngực. Cô siết chặt điện thoại, đôi mắt vẫn dán vào màn hình như muốn xuyên thủng từng dòng chữ. Tai nạn giao thông. Vực sâu. Rạng sáng. Không phải bạo bệnh. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Linh, không phải vì sợ hãi, mà là sự căm phẫn tột độ. Cô đã bị lừa dối. Toàn bộ.

    Cần một chút không gian để hít thở, Linh khẽ lách mình ra khỏi khu vực đông người, tìm đến một hành lang vắng vẻ hơn dẫn ra phía sau nhà. Tiếng gió luồn qua khe cửa sổ, mang theo mùi hương của hoa lài thoang thoảng. Linh muốn bình tâm lại, muốn sắp xếp những mảnh ghép hỗn độn trong đầu.

    Khi Linh bước gần đến một căn phòng hé cửa, giọng nói của mẹ chồng cô, vốn đang nhỏ nhẹ nay lại trở nên thì thầm và căng thẳng, lọt vào tai Linh. Bên cạnh là một giọng phụ nữ khác, có vẻ là một người họ hàng mà Linh vừa gặp lúc nãy. Linh dừng lại, ẩn mình sau cánh cửa lớn, trái tim bỗng đập nhanh hơn.

    “Bà có chắc không? Chuyện này liên quan đến… bí mật của cái nghĩa trang đó,” giọng người họ hàng run rẩy.

    Mẹ chồng Linh lập tức đáp lại, giọng bà trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng: “Suỵt! Nhỏ tiếng thôi. Dù đã giấu kín bao nhiêu năm, nhưng linh hồn nó vẫn còn vương vấn. Người không thể siêu thoát được… vẫn quanh quẩn đâu đây. Con bé Linh này… nó lại về đúng lúc.”

    Linh đứng sững sờ, không thể tin vào tai mình. Bí mật của cái nghĩa trang? Người không thể siêu thoát được? Những lời nói đó như những lưỡi dao lạnh lẽo cứa vào tâm trí Linh. Nó không còn là những giấc mơ kỳ lạ, không còn là sự tưởng tượng về ma quỷ. Đây là một bí mật. Một âm mưu.

    Linh cảm thấy toàn thân mình đông cứng. Cô lùi lại từng bước nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Cơn phẫn nộ trong Linh giờ đây hòa lẫn với một sự kinh hoàng tột độ. Mọi chuyện không đơn thuần là sự lừa dối về cái chết của chồng cũ. Nó còn sâu xa và đáng sợ hơn rất nhiều. Cô phải tìm hiểu. Phải phơi bày sự thật này, dù cho nó có đáng sợ đến mức nào đi chăng nữa.

    Linh hít một hơi thật sâu, dồn nén tất cả sự hoang mang và phẫn nộ vào trong lồng ngực. Cô bước ra khỏi chỗ nấp, đôi mắt sắc lạnh găm thẳng vào mẹ chồng. Người họ hàng kia giật mình, vội vã cáo từ rồi lủi mất, để lại mẹ chồng Linh đứng sững sờ, nét mặt tái mét.

    “Mẹ vừa nói gì?” Linh cất giọng, từng tiếng như cứa vào không khí. “Bí mật của cái nghĩa trang? Linh hồn không thể siêu thoát? Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra ở đây, mẹ nói đi!”

    Mẹ chồng Linh lùi lại một bước, đôi tay run rẩy bấu chặt vào vạt áo. Bà né tránh ánh mắt của Linh, khẽ lắc đầu quầy quậy.

    “Linh, con… con nghe nhầm rồi. Không có gì đâu con. Mẹ chỉ nói chuyện bâng quơ thôi mà.”

    Linh tiến đến gần hơn, giọng cô đanh lại, không còn chút kính trọng. “Nghe nhầm? Con nghe rất rõ. Mẹ giấu con điều gì? Chồng cũ của con… cái chết của anh ấy… không phải là tai nạn đúng không? Nói đi!”

    Mẹ chồng Linh tái xanh mặt mày, đôi môi bà mấp máy nhưng không thành tiếng. Bà nhìn Linh như nhìn thấy một bóng ma, toàn thân run bần bật.

    “Linh… mẹ…”

    “Nói sự thật đi!” Linh gằn giọng, “Tất cả mọi chuyện. Từ cái chết của chồng cũ cho đến những điều kỳ lạ ở cái nghĩa trang mà con đã đến! Tại sao con lại bị kéo vào chuyện này? Tại sao con lại cảm thấy chồng cũ của con vẫn ở quanh đây? Mẹ biết gì, nói hết đi!”

    Nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo của mẹ chồng Linh. Bà khuỵu xuống, vùi mặt vào đôi bàn tay run rẩy, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra.

    “Con ơi… Mẹ xin lỗi… Mẹ không cố ý giấu con… Nhưng… nhưng chuyện này quá kinh khủng…”

    “Kinh khủng cỡ nào?” Linh lạnh lùng hỏi, trái tim cô như đóng băng.

    Mẹ chồng Linh ngẩng mặt lên, đôi mắt bà đỏ hoe, tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng. Bà cố gắng hít thở, từng lời nói như bị xé ra từ cuống họng.

    “Chồng cũ của con… nó… nó không chết vì tai nạn giao thông như mọi người vẫn nghĩ đâu con… Nó… nó bị sát hại…”

    Linh đứng sững sờ, máu trong huyết quản cô như ngừng chảy. Sát hại? Một kẻ nào đó? Toàn bộ thế giới trong Linh như sụp đổ. Cô không thể tin vào tai mình.

    “Bị… bị sát hại?” Linh thì thầm, giọng nói méo mó. “Ai? Ai đã làm chuyện đó? Và tại sao… tại sao mẹ lại nói nó bị chôn cất không đúng nghi thức?”

    Mẹ chồng Linh ôm lấy ngực, hơi thở dồn dập. “Mẹ không biết… Mẹ không biết là ai… Chỉ biết là một buổi tối nọ, người ta tìm thấy nó… trong một khu rừng vắng, bị đánh đập dã man… rồi chôn vội vàng… Mẹ… mẹ đã phải giữ kín bí mật này bao nhiêu năm nay… vì sợ hãi…”

    Bí mật kinh hoàng đó như một cú giáng trời giáng xuống tâm trí Linh. Chồng cũ của cô không chết vì tai nạn. Anh ấy bị giết. Và linh hồn anh ấy… vẫn còn vương vấn vì cái chết oan nghiệt và sự chôn cất không đúng nghi thức. Mọi thứ bắt đầu khớp lại một cách rợn người. Linh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không chỉ là nỗi sợ hãi, mà còn là sự căm phẫn tột độ. Cô phải tìm ra sự thật. Bằng mọi giá.

    Mẹ chồng Linh ôm lấy ngực, hơi thở dồn dập. “Mẹ không biết… Mẹ không biết là ai… Chỉ biết là một buổi tối nọ, người ta tìm thấy nó… trong một khu rừng vắng, bị đánh đập dã man… rồi chôn vội vàng… Mẹ… mẹ đã phải giữ kín bí mật này bao nhiêu năm nay… vì sợ hãi…”

    Bí mật kinh hoàng đó như một cú giáng trời giáng xuống tâm trí Linh. Chồng cũ của Linh không chết vì tai nạn. Anh ấy bị giết. Và linh hồn anh ấy… vẫn còn vương vấn vì cái chết oan nghiệt và sự chôn cất không đúng nghi thức. Mọi thứ bắt đầu khớp lại một cách rợn người. Linh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không chỉ là nỗi sợ hãi, mà còn là sự căm phẫn tột độ. Cô phải tìm ra sự thật. Bằng mọi giá.

    Mẹ chồng Linh vừa dứt lời, định nói thêm điều gì đó về kẻ thù hằn nào đó của chồng cũ Linh, về những món nợ ngầm hay mối làm ăn mờ ám mà bà lờ mờ biết được, nhưng âm thanh đã tắc nghẹn lại trong cổ họng. Một tiếng bước chân nặng nề, đều đặn vang lên từ phía cầu thang gỗ cũ kỹ. Từng bước, từng bước, như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực Linh. Cả Linh và mẹ chồng đều cứng đờ, đôi mắt dán chặt vào bóng tối nơi góc cầu thang.

    Một bóng người đàn ông cao lớn từ từ xuất hiện. Hắn đứng ngược sáng, tạo thành một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy cả hai người phụ nữ. Ánh đèn vàng yếu ớt từ phía sau hắt lên, chỉ đủ để Linh nhìn thấy vóc dáng vạm vỡ và cái đầu hơi cúi xuống. Linh nín thở, mọi giác quan đều căng như dây đàn. Có điều gì đó rất quen thuộc trong dáng người ấy, một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng cô.

    Người đàn ông ngẩng mặt lên, và một giọng nói trầm khàn vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sự chiếm hữu đáng sợ.

    “Em đang nói chuyện gì với mẹ anh thế, vợ yêu?”

    Cả thế giới của Linh sụp đổ. Đôi mắt cô mở to, con ngươi co lại đến cực hạn khi ánh sáng cuối cùng cũng đủ rõ để soi rọi gương mặt hắn. Khuôn mặt đó, từng đường nét, từng vết sẹo mờ trên gò má, đôi mắt sắc lạnh đó… không thể nào nhầm lẫn được. Đó chính là gương mặt của chồng cũ, người đàn ông mà cô đã tin rằng đã chết trong một tai nạn thảm khốc nhiều năm về trước. Anh ta đang sống sờ sờ, đứng ngay trước mặt cô, gọi cô là “vợ yêu” với một nụ cười nhếch mép ghê tởm. Linh đông cứng tại chỗ, như bị đóng băng, trái tim cô thắt lại, cảm giác kinh hoàng đến mức không thể thốt nên lời.

    Khoảnh khắc gương mặt ấy hiện ra, mọi mảnh ghép trong tâm trí Linh như vỡ tan rồi lại được ráp nối một cách tàn nhẫn. Sự thật, vốn dĩ luôn tồn tại, dù bị chôn vùi dưới lớp màn dối trá hay những định kiến nặng nề, cuối cùng vẫn sẽ tìm được đường ra ánh sáng. Chuyến đi tưởng chừng là khởi đầu cho một cuộc sống mới, giờ đây lại đưa Linh trở về điểm xuất phát của một bi kịch bị lãng quên. Nhưng cũng chính từ cái vực thẳm của sự thật trần trụi ấy, Linh nhận ra một điều: cuộc đời không cho phép ai trốn tránh mãi. Dù quá khứ có đáng sợ đến đâu, dù những bí mật có đau đớn nhường nào, chỉ khi đối mặt với chúng, con người mới thực sự tìm thấy tự do. Những vết sẹo có thể sẽ mãi ở đó, nhưng chúng cũng là minh chứng cho một hành trình dũng cảm, một trái tim kiên cường không chịu khuất phục trước bóng tối. Sẽ có ngày, Linh tìm được bình yên, không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách thấu hiểu và tha thứ, cho người đã khuất, cho kẻ đã gây ra tội lỗi, và quan trọng hơn cả, cho chính bản thân mình, để cuối cùng, linh hồn được siêu thoát, không còn bị trói buộc bởi những oan nghiệt năm xưa. Dù con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng ánh sáng của sự thật đã rọi chiếu, và đó là khởi đầu cho một sự giải thoát, một cuộc đời được chữa lành, nơi những tiếng vọng từ quá khứ chỉ còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những bài học đã qua.

  • Cả 2 mẹ con đều bị ung thư gan và qua đời, bác sĩ cảnh báo: 3 thứ tuyệt đối không cho vào cháo

    Cả 2 mẹ coп ƌḕu Ьị uпg tҺư gaп và qua ƌờι, Ьác sĩ cảпҺ Ьáo: 3 tҺứ tuүệt ƌṓι kҺȏпg cҺo vào cҺáo

    Chḗ ᵭộ ăn ᴜṓng, dinh dưỡng ⱪhȏng ʟành mạnh ʟà một trong những nguyên nhȃn hàng ᵭầu gȃy ra bệnh ᴜng thư.

    Ung thư ʟà căn bệnh ᵭáng sợ, nói chung nhắc tới ᴜng thư ʟà như treo án tử trên ᵭầu. Chỉ ⱪhi ᵭược phát hiện và ᵭiḕu trị tích cực ở giai ᵭoạn sớm mới có thể ⱪéo dài thời gian sṓng.

    Để ngăn ngừa ᴜng thư, chúng ta cần ᵭặc biệt quan tȃm tới chḗ ᵭộ ăn ᴜṓng. Có những thói quen ăn ᴜṓng vȏ tình ʟàm ᴜng thư phát triển.

    Hãy cùng ᵭọc cȃu chuyện dưới ᵭȃy:

    Người phụ nữ trong cȃu chuyện trên cȏ Lý (ở Trung Quṓc). Lȃu nay cȏ Lý ʟà người rất thích ăn cháo ᵭậu phộng (lạc), nên thường mua một ít ᵭể sẵn ở nhà. Và ngày nào 2 mẹ con cȏ Lý cũng dùng ʟoại cháo này. Tuy nhiên, ᵭḗn ⱪhoảng tháng 8, cȏ Lý ʟúc nào cũng cảm thấy thỉnh thoảng bụng hơi ᵭau, nhưng cȏ ʟại ⱪhȏng coi trọng việc này. Khoảng 10 ngày sau, tình trạng của cȏ Lý ⱪhȏng có dấu hiệu cải thiện, còn mẹ của cȏ cũng bắt ᵭầu bị ᵭau dạ dày.

    Sự việc này ⱪhiḗn cȏ Lý cảm thấy rất bất thường, nên cȏ cùng mẹ ᵭã ᵭḗn bệnh viện ⱪiểm tra. Sau ⱪhi thăm ⱪhám và ʟàm các xét nghiệm, bác sĩ ᵭưa ra chẩn ᵭoán cả 2 mẹ con ᵭḕu bị ᴜng thư gan giai ᵭoạn cuṓi. Chỉ ⱪhoảng 3 tháng sau, tình hình bệnh tật của 2 người ᵭã ⱪhȏng thể cứu vãn nên ᵭã ʟần ʟượt qua ᵭời.

    Sau ⱪhi trao ᵭổi cụ thể với bác sĩ, mới biḗt có thể trong cháo ʟạc mà cả 2 mẹ con sử dụng hàng ngày, có thể nhiḕu người ⱪhȏng biḗt có nhiḕu thứ ⱪhȏng thể cho vào cháo.

    Bác sĩ cảnh báo, có 3 ʟoại thực phẩm tuyệt ᵭṓi ⱪhȏng ᵭược cho vào cháo

    1

    Lạc mṓc, ngả vàng, nhăn nheo

    Lạc có dấu hiệu nhăn nheo, mṓc, có màu ʟạ thì tṓt nhất nên vứt ᵭi. Nhất ʟà ⱪhi có vị ᵭắng hoặc chua.

    Lúc này, trong hạt ʟạc biḗn chất có chứa aflatoxin. Các nghiên cứu ᵭã phát hiện ra rằng chỉ cần 20UG aflatoxin có thể gȃy mất mạng. Và nḗu hấp thụ aflatoxin trong thời gian dài nó có thể gȃy ᴜng thư tḗ bào gan và ảnh hưởng ᵭḗn sức ⱪhỏe.

    Chất ᵭộc aflatoxin ⱪhȏng những có ở ʟạc mà còn ở hầu hḗt những thứ mṓc như các ʟoại thực phẩm, thớt mṓc, ᵭũa mṓc…

    Khoai tȃy mọc mầm

    Theo nghiên cứu, ⱪhoai tȃy sau ⱪhi nảy mầm sẽ sản sinh ra một ʟượng ʟớn solanin, ăn nhiḕu sẽ gȃy ngộ ᵭộc, ăn ʟȃu sẽ gȃy phù nḕ gan và các bộ phận ⱪhác, ảnh hưởng ᵭḗn sức ⱪhỏe.

    Khoai ʟang có ᵭṓm

    Sau ⱪhi ᵭể ʟȃu ⱪhoai ʟang sẽ xuất hiện những ᵭṓm ᵭen trên bḕ mặt củ ⱪhoai. Hiện tượng này xảy ra phần ʟớn ʟà do màu ᵭỏ bị nhiễm mầm bệnh ᵭṓm ᵭen, thường xuyên ăn phải ʟoại ⱪhoai ʟang có ᵭṓm ᵭen này sẽ gȃy ngộ ᵭộc, nghiêm trọng. Ngoài ra nó cũng có thể gȃy ᴜng thư và nguy hiểm ᵭḗn tính mạng.

    Nguṑn:https://phunutoday.vn/ca-2-me-con-deu-bi-ung-thu-gan-va-qua-doi-bac-si-canh-bao-3-thu-tuyet-doi-khong-cho-vao-chao-d288347.html

    Post Views: 60

  • Vụ nam tài xế nh/ả/y khỏi xe, c/ứ/u bé gái 2 tuổi đi bộ giữa quốc lộ: Gia đình cháu bé nói gì?

    Sự việc tài xế Lý Văn Tố (31 tuổi, trú tại phường Thanh Khê, TP Đà Nẵng) bỏ xe, lao qua giải phân cách cứu cháu bé đi bộ ở giữa quốc lộ đã nhận được sự quan tâm lớn của dư luận. Sự việc xảy ra chiều ngày 4/4, trên tuyến quốc lộ 1 thuộc địa phận xã Phú Lộc, TP Huế.

    Chia sẻ trên Thanh Niên, anh Tố cho biết thời điểm đó, đoạn đường cho phép xe chạy với tốc độ từ 80 – 90km/ giờ. Từ xa, anh phát hiện một bóng nhỏ từ trong nhà chạy thẳng ra đường, hướng về phía làn xe bên kia. Phản xạ lúc đó của nam tài xế là phải dừng xe bằng mọi giá.

    Quan sát phía sau không có xe, anh Tố lập tức phanh gấp, bật đèn tín hiệu. Vì tình huống quá khẩn cấp và tập trung cao độ vào việc cứu người, anh Tố đã nhảy khỏi cabin và bị trật khớp chân song nam tài xế vẫn cố chạy, lao qua dải phân cách để đưa cháu bé vào lề đường an toàn.

    Khoảnh khắc nam tài xế lao xuống cứu cháu bé.

    Theo lời anh Tố, cháu bé trong clip là bé gái, khoảng 2 tuổi. Khi xảy ra sự việc, cháu bé khá bình tĩnh, không khóc lóc hay hoảng sợ. Nam tài xế sau đó đã trao cháu bé cho người thân.

    Trên báo Dân trí, anh Tố chia sẻ thêm, bố mẹ của cháu bé hiện đang làm việc tại TP.HCM còn cháu ở nhà cùng các chị gái. Do các chị của bé cũng còn nhỏ tuổi, thiếu kinh nghiệm nên trong phút sơ sẩy đã để em bé chạy ra quốc lộ.

    Bố mẹ của bé gái sau đó đã liên lạc, gửi lời cảm ơn anh Tố, đồng thời thăm hỏi tình hình của nam tài xế. Anh Tố cho hay, bố mẹ cháu bé lo lắng, hỏi anh việc dừng xe gấp giữa đường như vậy có bị cảnh sát giao thông xử phạt hay không? Nếu có, họ xin được đóng phạt thay. Rất may là anh Tố không bị phạt, ngược lại còn được cảnh sát giao thông gọi điện động viên.

    Người đàn ông chia sẻ thêm, bản thân có một con trai 3 tuổi nên có lẽ tâm thế của một người làm cha đã giúp anh có phản xạ nhanh và quyết liệt trong tình huống nghẹt thở đó.

    Sau khi trở về nhà, nam tài xế mới bắt đầu cảm thấy đau ở chân do cú nhảy từ cabin xuống đường.

    Vụ nam tài xế bỏ xe, cứu bé gái 2 tuổi đi bộ giữa quốc lộ: Gia đình cháu bé nói gì? - Ảnh 1.

    Gia đình nhỏ của anh Tố. (Ảnh: Dân trí)

    Được biết, anh Tố đã gắn bó với nghề lái xe từ năm 2013. Trong hơn chục năm làm nghề, anh đã nhiều lần chứng kiến và giúp đỡ người lạ gặp sự cố trên đường. Công việc của anh khá vất vả, thường xuyên xa nhà, rong ruổi trên những hành trình kéo dài 2-3 ngày, xuyên đêm từ miền Trung ra Hà Nội hoặc vào các tỉnh Tây Nguyên, điều kiện ăn ngủ tạm bợ, thu nhập chỉ dao động khoảng 8 – 10 triệu đồng/tháng. Tuy nhiên, anh vẫn lựa chọn gắn bó với nghề, mỗi chuyến xe là hành trình mưu sinh và trách nhiệm với gia đình phía sau.

    Trước đó, mạng xã hội thót tim khi xem đoạn clip trích xuất từ camera hành trình, ghi lại cảnh anh Tố cứu cháu bé đi bộ giữa quốc lộ. Thời điểm này, anh Tố đang điều khiển xe tải mang BKS 29A-083.47 lưu thông hướng Bắc – Nam thì bất ngờ phát hiện một bé gái băng qua quốc lộ, nơi có nhiều phương tiện đang lưu thông với tốc độ nhanh.

    Nam tài xế lập tức dừng xe, chạy xuống ra hiệu cho các phương tiện dừng lại và cứu cháu bé. Khoảnh khắc anh Tố bế cháu bé trên tay, nhiều người thở phào, bày tỏ khen ngợi sự nhanh nhạt của nam tài xế.

  • Qua đêm ở quê nhà bạn trai bị mất dây chuyền vàng, lục tủ mẹ chồng tương lai tôi bỏ vào đó 5 triệu

    Ngṑi trên xe buýt, chạy trên con ᵭường gập ghḕnh ở quê, tȏi nắm chặt cánh tay của bạn trai, lòng tràn ᵭầy sự háo hức xen lẫn lo lắng, bởi ᵭȃy là lần ᵭầu tiên tȏi theo anh vḕ quê ra mắt gia ᵭình.

    Chiḗc xe dừng lại bên một cánh ᵭṑng lúa, xa xa là một ngȏi nhà ᵭơn sơ nằm dưới chȃn một ngọn ᵭṑi. Tȏi hít một hơi thật sȃu, cṓ gắng xoa dịu nỗi bất an trong lòng rṑi theo chȃn bạn trai bước vào ngȏi nhà lạ lẫm.

    Buổi gặp mặt diễn ra khá suȏn sẻ. Vì ᵭường xa, nên tṓi ᵭó tȏi ᵭã ngủ lại ở nhà bạn trai và ngủ ở phòng riêng.

    Sáng hȏm sau, khi tiḗng gà gáy, tȏi tỉnh giấc rṑi vȏ thức sờ vào cổ mình. Sợi dȃy chuyḕn vàng ᵭeo trên cổ tȏi ᵭã biḗn mất. Đó là kỷ vật duy nhất mẹ ᵭể lại, nên nó mang ý nghĩa vȏ cùng to lớn ᵭṓi với tȏi.

    Tȏi cṓ gắng nhớ lại từng chuyện ᵭã xảy ra tṓi qua, nhưng khȏng thể nhớ nổi thời ᵭiểm chiḗc vòng cổ khȏng cánh mà bay. Tȏi khȏng dám nói cho bạn trai biḗt, phần vì khȏng muṓn anh lo lắng, phần vì khȏng muṓn gȃy rắc rṓi trong lần ᵭầu tiên ᵭḗn thăm nhà.

    Tuy nhiên, lòng tȏi lại cảm thấy khó chịu như bị mèo cào. Tȏi bắt ᵭầu lục lọi khắp phòng, kiểm tra hành lý, lật tung giường và thậm chí tìm kiḗm trên sàn nhà, nhưng sợi dȃy chuyḕn dường như ᵭã biḗn mất khȏng dấu vḗt.

    Lòng tȏi lại cảm thấy khó chịu như bị mèo cào khi sợi dȃy chuyḕn vàng của mình biḗn mất. (Ảnh minh họa)

    Lòng tȏi lại cảm thấy khó chịu như bị mèo cào khi sợi dȃy chuyḕn vàng của mình biḗn mất. (Ảnh minh họa)

    Tìm mãi khȏng thấy sợ dȃy chuyḕn ᵭȃu, nỗi lo lắng của tȏi dần chuyển thành nghi ngờ. Tȏi nhớ lại thái ᵭộ lạnh nhạt và xa cách của mẹ bạn trai tṓi qua, khiḗn tȏi khȏng khỏi nghi ngờ liệu có khi nào là bà ᵭã lấy ᵭi sợi dȃy chuyḕn của tȏi.

    Dù biḗt rằng suy nghĩ này có phần vȏ lý, nhưng trong mȏi trường xa lạ này, tȏi khȏng tìm ra ᵭược lý do nào hợp lý hơn. Sau bữa sáng, khi bạn trai ᵭược hàng xóm nhờ sang nhà giúp, mẹ bạn trai ᵭã ᵭi chợ từ sớm, trong nhà chỉ còn lại tȏi và bà nội anh, tȏi ᵭã tìm cơ hội vào phòng ngủ của mẹ bạn trai tìm kiḗm.

    Tȏi cẩn thận lục lọi từng ngóc ngách trong tủ quần áo, lo sợ phát ra bất kỳ ȃm thanh nào. Tȏi kiểm tra từng món ᵭṑ, từng ngăn kéo, thậm chí khȏng bỏ qua cả gầm giường. Khi gần như ᵭã từ bỏ hy vọng, tȏi bất ngờ phát hiện một chiḗc hộp gỗ cũ kỹ, ᵭược giấu kín ở sȃu trong tủ. Tim tȏi ᵭập mạnh, tay run rẩy khi mở nắp hộp. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo cũ và một sṓ trang sức ᵭơn giản, nhưng khȏng có sợi dȃy chuyḕn vàng mà tȏi ᵭang tìm kiḗm.

    Dù thất vọng, nhưng tȏi cũng thở phào nhẹ nhõm. Khi chuẩn bị ᵭóng nắp hộp, tȏi chợt thấy một tấm ván gỗ ở ᵭáy hộp có vẻ lỏng lẻo. Tò mò, tȏi nhẹ nhàng nȃng tấm ván lên và phát hiện một chiḗc túi vải nhỏ bên dưới. Cảm xúc trong lòng dȃng trào, sự tò mò khiḗn tȏi khȏng thể cưỡng lại.

    Tȏi từ từ ᵭưa tay ra, mở chiḗc túi. Bên trong là một ít tiḕn lẻ, vài tờ tiḕn nhăn nheo và một bức ảnh ᵭã phai màu, ᵭó là mẹ bạn trai khi còn trẻ. Một cảm xúc phức tạp trào dȃng trong lòng, có lẽ tȏi ᵭã hiểu lầm mẹ bạn trai.

    Khi ᵭang ᵭịnh ᵭặt mọi thứ trở lại chỗ cũ, tȏi bỗng nghe thấy tiḗng bước chȃn từ bên ngoài. Cảm giác hṑi hộp ập ᵭḗn, tȏi vội vàng cất chiḗc hộp vào chỗ cũ rṑi rời khỏi phòng mẹ bạn trai.

    Khi trở vḕ phòng, tȏi ngṑi sụp xuṓng suy nghĩ và cṓ gắng ổn ᵭịnh lại cảm xúc của mình. Ánh mắt tȏi vȏ tình hướng ra ngoài cửa sổ thì thấy bà nội của bạn trai ᵭang lúi húi làm việc ngoài vườn. Sau khi suy nghĩ kỹ, tȏi quyḗt ᵭịnh gặp bà ᵭể hỏi thẳng.

    Sau khi suy nghĩ kỹ, tȏi quyḗt ᵭịnh gặp bà bạn trai ᵭể hỏi thẳng. (Ảnh minh họa)

    Sau khi suy nghĩ kỹ, tȏi quyḗt ᵭịnh gặp bà bạn trai ᵭể hỏi thẳng. (Ảnh minh họa)

    Tȏi tiḗn lại gần bà nội của bạn trai, ấp úng hỏi:

    – Bà ơi, cháu… cháu ᵭã làm mất một món ᵭṑ rất quan trọng. Đó là một sợi dȃy chuyḕn vàng, bà có thấy nó khȏng ạ?

    Bà im lặng một lúc rṑi bảo tȏi theo bà vào trong nhà. Sau ᵭó, bà mở tủ quần áo và lấy ra một chiḗc túi vải ᵭược gói ghém cẩn thận, ᵭưa cho tȏi. Tȏi run rẩy mở chiḗc túi ra và thấy sợi dȃy chuyḕn vàng của mình cùng một mảnh giấy bên trong. Bà nói, là mẹ bạn trai ᵭưa cho bà trước khi ᵭi chợ, nhờ bà ᵭưa cho tȏi nhưng bà quên mất.

    Trong mảnh giấy là dòng chữ viḗt tay của mẹ bạn trai:

    – Vy à, ᵭȃy là món ᵭṑ cháu vȏ tình làm rơi dưới giường tṓi qua. Bác ᵭịnh ᵭưa cho cháu sáng nay, nhưng thấy cháu ngủ say quá nên khȏng nỡ ᵭánh thức nên bác ᵭưa cho bà, nhờ bà ᵭưa cho cháu.

    Đọc những dòng chữ này, nước mắt tȏi trào ra. Tȏi cảm thấy xấu hổ và tự trách bản thȃn vì ᵭã hiểu lầm mẹ bạn trai và lén lút lục lọi tủ quần áo của bác ấy.

    Khi mẹ bạn trai vḕ, tȏi ᵭã thú nhận mọi việc với bác ấy và xin tha lỗi. Thật may, bác ấy ᵭã thȏng cảm cho tȏi.

    Ngày hȏm sau, tȏi lén ᵭặt 5 triệu vào tủ quần áo của mẹ bạn trai như một món quà thể hiện tấm lòng và sự bù ᵭắp cho những hiểu lầm.

  • ”Đàn bà damdang” thường có 4 đặc điểm, dù gi/ấ/u kỹ đến mấy cũng có thể nhìn ra

    Phụ nữ da/mđ/ãng thì thường có tình tò mò mạnh mẽ. Họ lúc nào chỉ để tâm đến những chủ đề như: Ti/nh/d/ụ/c, tình yêu và mong muốn khám phá những cảm xúc cũng như mong muốn của chính bản thân mình. Sự tò mò thúc đẩy họ tìm kiếm những trải nghiệm và hứng thú mới, kể cả trong mối quan hệ thân mật.

    Cách nhận biết

    Phụ nữ tò mò thường quan tâm đến tình dục, sẵn sàng tích cực tham gia vào các cuộc thảo luận. Họ có thể chủ động thử những trải nghiệm tình dục mới mẻ và thể hiện sự tò mò nhất định trong vấn đề tình dục.

    2. Tự tin và hấp dẫn

    Phụ nữ gợi tình thường tự tin và hấp dẫn. Họ tự tin vào chính cơ thể của mình, sự quyến rũ của bản thân và lúc nào sẵn sàng điều đó ra. Họ thu hút đàn ông bằng sự quyến rũ của mình.

    Cách nhận biết

    Phụ nữ tự tin và hấp dẫn thì lúc nào thể hiện sự quyến rũ của mình thông qua vẻ ngoài và phong thái của họ. Họ có thể tập trung vào ngoại hình và trang phục của mình để thu hút những người khác giới.

    3. Cởi mở với những trải nghiệm mới

    Phụ nữ ”hứng tình” thì thường sống cởi mở trong chuyện phòng the. Họ sẵn sàng thử cách kỹ thuật tình dục, đồ chơi, nhập vai để tăng sự hứng thú.

    Chính thái độ cởi mở của họ đối với tình dục khiến cho họ mạnh dạn hơn, thích khám phá các mối quan hệ hai giới.

    Cách nhận biết

    Kiểu phụ nữ cởi mở với những trải nghiệm mới thường sẵn sàng khám phá những cách tình dục với bạn tình.

    4. Biểu hiện cảm xúc mạnh mẽ

    Phụ nữ dâm đãng có biểu hiện cảm xúc mạnh mẽ. Họ có thể bày tỏ rằng mình mong muốn thế này, nhu cầu thế khác. Cảm xúc ấm áp và thân mật mà họ thể hiện ở trong mối quan hệ của mình có thể nâng cao cảm giác thân mật và hài lòng của một cặp đôi.

    Cách nhận biết

    Phụ nữ có biểu hiện cảm xúc mạnh mẽ thường có khả năng bày tỏ mong muốn và nhu cầu của mình một cách rõ ràng.

  • Vì sao người xưa dặn:”Con rể không cày ruộng bố vợ, con gái không tảo mộ nhà mẹ đẻ trong lễ Thanh minh?

    Con rể không đến ruộng của bố vợ

    Người xưa thường cho rằng, con gái sau khi kết hôn thì đã không còn là họ gái trong nhà nữa, đã thuộc về họ nhà chồng nên con cái sau khi kết hôn sẽ ít khi về nhà mẹ đẻ. Nếu bố mẹ đẻ “lén” đưa cho con gái nhiều tài sản thì ít nhiều cũng bị anh trai, chị dâu, em ún trong nhà dị nghị.

    Thời xưa, hầu hết mọi người đều kiếm sống bằng nghề nông, đất đai là bảo đảm nguồn sống của họ; xã hội thời đó cũng không thừa nhận việc con rể làm đồng trên ruộng của cha mẹ vợ, nên dù nghèo đến mấy cũng không cấy ruộng của bố mẹ vợ.

    Với người đàn ông mà nói thì lấy vợ là phải có trách nhiệm che chở cho vợ, dựa vào nguồn lực của bố mẹ vợ để mưu cầu cuộc sống chính là điều đáng hổ thẹn. Một người đàn ông phải sống có trách nhiệm, vun vén cho gia đình, ấy mới là một người đàn ông chân chính thực thụ.

    Vì vậy, “con rể không cày ruộng đất của bố vợ” là vì để con rể tránh bị người khác chê bai, từ đó giảm thiểu mâu thuẫn giữa 2 bên gia đình.

    Con gái không tảo mộ nhà mẹ đẻ trong lễ Thanh minh

    ntdvn_pexels-photo-1670579

    Người xưa rất tin vào phong thủy tài lộc. Nếu người đàn bà lấy chồng mà về nhà mẹ đẻ quét dọn lăng mộ sẽ ảnh hưởng đến tài lộc của gia đình nhà đẻ, những điều may mắn đáng lẽ thuộc về nhà mẹ đẻ thì sẽ chuyển sang cho nhà chồng. Vì vậy, người con gái đã lấy chồng không thể về quê thăm mộ vì sợ lấy đi những điều may mắn của gia đình mẹ đẻ.

    Hơn nữa, con gái đã lấy chồng rốt cuộc cũng không còn thuộc dòng họ mình, lại còn đổi họ, thuộc họ khác, nếu có người nhà khác giúp gia đình mình tảo mộ thì có nghĩa là gia đình đó không còn con cháu nào nữa.

    Cách làm này sẽ mang đến những điều xui xẻo cho người khác. Vì con trai là cái gốc của gia đình, được truyền từ đời này sang đời khác. Con cái đi lấy chồng, làm dâu nhà khác thì chỉ có thể thờ chồng, tổ tiên nhà chồng chứ không phải tổ tiên nhà mẹ đẻ. Tất nhiên, thời đại đang thay đổi, và mặc dù “Con gái không đi tảo mộ cha mẹ trong lễ Thanh minh” là rất hợp lý, nhưng rõ ràng là không thể áp dụng cho xã hội hiện tại.

    5 loại người không nên quét mộ trong lễ Thanh Minh

    viber-image-2022-04-06-11-43-57-164

    Người xưa cũng khuyên nhủ 6 người sau cố gắng quét tránh lăng mộ.

    1. Người bị bệnh

    Người đang bị cảm mạo nặng, đang chống chọi với bệnh ung thư hoặc tương đối yếu, nếu xuống mồ sẽ dễ hấp thụ luồng khí xấu, làm bệnh nặng thêm.

    2. Người trên 80 tuổi

    Sau 80 tuổi, từ trường tương đối nhẹ, sau khi quét mả dễ có cảm giác không khỏe hoặc cảm lạnh.

    3. Phụ nữ mang thai

    Phụ nữ mang thai tốt nhất không nên ra mồ mả, vì cơ thể sẽ dễ bị ảnh hưởng bởi luồng khí không tốt, ít nhiều ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng.

    4. Trẻ con dưới 3 tuổi

    Trẻ 0-3 tuổi có trường khí yếu, bóng vía yếu, hơn nữa chúng dễ nhìn thấy những thứ mà người lớn không thể nhìn thấy, dễ trở nên sợ hãi.

    5. Những người sắp hoặc mới kết hôn

    Theo quan điểm người xưa, người sắp hoặc mới kết hôn không nên đi tảo mộ, việc hỷ và cưới xin thuộc dương, quét mộ là thuộc âm, rất không tốt.

    Theo phunutoday

  • Thấy vợ suốt ngày l:;én l:út nhắn tin riêng cho người viết tắt là “AY”, tôi âm thầm rủ cả bố ruột và bố vợ đi bắt gh;;en, nhưng vừa đến nơi, đạp tung cánh cửa phòng khách sạn ra thì trước mắt lại là cảnh tượng không ngờ

    Thấy vợ suốt ngày l:;én l:út nhắn tin riêng cho người viết tắt là “AY”, tôi âm thầm rủ cả bố ruột và bố vợ đi bắt gh;;en, nhưng vừa đến nơi, đạp tung cánh cửa phòng khách sạn ra thì trước mắt lại là cảnh tượng không ngờ

    Dạo gần đây, tôi thấy vợ hay lén lút ôm điện thoại vào góc khuất mà nhắn tin. Trên màn hình lúc nào cũng chỉ hiện cái tên viết tắt “AY”. Hỏi thì cô ấy ấp úng bảo “bạn cùng lớp cũ”, nhưng tôi không tin. Linh cảm mách bảo có gì đó khuất tất.

    Tôi không muốn một mình lao vào rồi bị cho là đa nghi, nên lén gọi cả bố ruột và bố vợ cùng đi bắt quả tang, cho ra nhẽ một lần. Hai ông ban đầu gạt đi, bảo “đàn bà con gái nhiều khi nhắn tin tầm phào thôi”, nhưng thấy tôi quyết liệt, cả hai cuối cùng cũng gật đầu.

    Đêm đó, ba cha con tôi rình theo dấu định vị. Cuối cùng vợ tôi bước vào một khách sạn nhỏ ở ngoại ô. Tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Chúng tôi lao tới, hừng hực quyết tâm vạch trần sự thật.

    Cánh cửa phòng khách sạn bị đạp tung. Tôi hét lên:

    “Cô còn gì để chối cãi không!?”

    Nhưng ngay khoảnh khắc ánh đèn trong phòng hắt ra, cả ba chúng tôi đều đứng chết lặng. Trên giường không phải cảnh ân ái vụng trộm nào, mà là một người đàn ông nằm bất động, đầy dây truyền và máy móc y tế quấn quanh. Vợ tôi đang quỳ bên cạnh, nước mắt lã chã.

    Cô ấy giật mình quay lại, mặt mũi tái nhợt, vừa khóc vừa lắp bắp:

    “Anh… anh hiểu lầm rồi… AY… chính là Anh Yên – anh trai ruột em, mắc bệnh hiểm nghèo, không muốn ai biết nên phải giấu kín. Em chỉ còn cách thuê phòng khách sạn gần viện để thay phiên chăm sóc, vì sợ nói ra gia đình lo lắng…”

    Không khí trong phòng đặc quánh, cả bố tôi lẫn bố vợ đều chết lặng, ngơ ngác nhìn nhau. Tôi run rẩy, ngượng ngập đến mức không thốt nên lời, còn vợ thì gục xuống nghẹn ngào bên người anh trai đang thoi thóp.

    Nhưng đúng lúc ai cũng tưởng đã sáng tỏ, một chi tiết khác lộ ra: trên chiếc bàn cạnh giường, có xếp ngay ngắn tờ cam kết hiến nội tạng, người ký tên chính là… vợ tôi.

    Tôi sững sờ đến tột độ. Hóa ra bấy lâu nay, sự “lén lút” mà tôi nghi ngờ lại là những lần cô ấy chuẩn bị cho việc tự mình cứu anh trai, thậm chí đánh đổi bằng tính mạng…

  • Giá xăng dầu hôm nay17h 4/4/2026: Bảng giá cả xăng dầu Petrolimex, Thalexim, PVOIL và Mipecorp

    Giá xăng dầu hôm nay 4/4/2026 ghi nhận lúc 17h00 chiều nay. Bảng giá cả xăng dầu hôm nay 3/4/2026 lúc 13h00 tại Petrolimex, Thalexim, PVOIL và Mipecorp.

    Ngày 4/4/2026, báo Lâm Đồng đăng tải bài viết: “Giá xăng dầu hôm nay 4/4/2026: Bảng giá cả xăng dầu Petrolimex, Thalexim, PVOIL và Mipecorp” có nội dung như sau:

    So sánh giá

     

    Bảng giá xăng dầu hôm nay Petrolimex lúc 13h00 ngày 4/4/2026

    Bảng giá xăng dầu hôm nay 4/4/2026 tại Petrolimex ghi nhận vào thời điểm 13h00 sáng nay được tổng hợp đầy đủ như sau:

    Bảng giá xăng dầu hôm nay 4/4/2026 tại Petrolimex

    *Bảng giá xăng dầu ngày 4/4/2026 được công khai tại website petrolimex.com.vn và các Công ty xăng dầu thành viên Petrolimex.

    Giá xăng dầu hôm nay lúc 13h00 ngày 4/4 tại Thalexim

    Bảng giá xăng dầu chi tiết hôm nay ghi nhận tại thời điểm 13h00 sáng ngày 4/4 tại Thalexim như sau:

    *Bảng giá xăng dầu ngày 4/4/2026 được công khai tại website Thalexim.

    So sánh giá

     

    Bảng giá cả xăng dầu tại PVOIL hôm nay 4/4/2026 lúc 13h00

    Bảng giá chi tiết giá xăng dầu hôm nay ghi nhận tại PVOIL vào lúc 13h00 ngày 4/4 dưới đây:

    Bảng giá xăng dầu lúc 04h10 hôm nay 4/4/2026 tại Mipecorp

    Bảng giá cả xăng dầu hôm nay tại hệ thống các trạm xăng thuộc Mipecorp đang cập nhật…

    Tiếp đến, báo Thanh Niên thông tin thêm trong bài đăng: Giá xăng dầu hôm nay 4.4.2026: Chi quỹ bình ổn cho mặt hàng dầu diesel” cụ thể như sau:

    Ngày 4.4, kết thúc phiên giao dịch cuối cùng trong tuần, giá dầu Brent tăng 7,89 USD/thùng, tương đương 7,8%, lên 109 USD/thùng; dầu WTI tăng 11,42 USD/thùng, tương đương 11,41%, lên 111,5 USD/thùng.

    Như vậy, giá dầu WTI của Mỹ tiếp tục cao hơn dầu thô Brent chuẩn toàn cầu.

    Lo lắng xung đột leo thang tại Trung Đông đẩy giá dầu tăng. Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố sẽ gia tăng các cuộc tấn công nhằm vào Iran và cơ sở hạ tầng của nước này trong những tuần tới nếu Iran không chấp nhận các điều kiện ngừng bắn do phía Mỹ đưa ra.

    Các nhà phân tích bày tỏ lo ngại bởi nếu căng thẳng leo thang hoặc rủi ro hàng hải gia tăng, giá dầu có thể tiến đến một mức giá mới khác khi thị trường tính đến khả năng gián đoạn nguồn cung.

    Giá dầu thế giới ở mức cao trong phiên giao dịch cuối tuần

    ẢNH: REUTERS

    Bên cạnh đó, xung đột và những nguy cơ tại eo biển Hormuz được dự báo có thể sẽ còn kéo dài, gây rủi ro gián đoạn nguồn cung dầu mỏ luôn hiện hữu.

    Trong nước, 23 giờ 45 phút tối qua (3.4), liên Bộ Công thương – Tài chính cho điều chỉnh giá bán lẻ xăng dầu. Tại kỳ điều hành này, Quỹ bình ổn giá xăng dầu (từ nguồn tạm ứng ngân sách Nhà nước) chỉ chi sử dụng riêng cho mặt hàng dầu diesel với mức 5.000 đồng/lít.

    So sánh giá

     

    Sau điều chỉnh, bảng giá bán lẻ xăng dầu hôm nay (4.4) của Petrolimex công bố tại các thị trường vùng 1 và vùng 2 như sau:

    Khẩu Trang Chống Nắng UPF50+ Chống UV UPPER YOU Chất Lụa Băng Mịn Mát Thoáng Khí cho mùa hè này!