Tác giả: admin

  • 3 giờ sáng, con trai gọi điện hỏi tôi: “Mẹ ăn cơm chưa?” rồi cúp máy, tôi âm ừ không hiểu chuyển gì xảy ra thì 5 phút sau, điện thoại gọi đến khiến tôi ngã quỵ

    3 giờ sáng, con trai gọi điện hỏi tôi: “Mẹ ăn cơm chưa?” rồi cúp máy, tôi âm ừ không hiểu chuyển gì xảy ra thì 5 phút sau, điện thoại gọi đến khiến tôi ngã quỵ

    Mayy
    4-5 minutes

    CUỘC GỌI LÚC 3 GIỜ SÁNG
    Ngoài kia, cơn mưa cuối đông rả rích như một khúc ru buồn. Căn phòng nhỏ chỉ có ánh đèn vàng leo lét hắt lên tấm hình cũ – ảnh thằng Lâm trong bộ quân phục công an, nụ cười rạng rỡ mà ngày nào bà Hòa cũng lau sạch bụi.

    Đã hai tháng nó chưa về. Cứ mỗi lần nhớ con, bà lại mở Zalo, nhìn ảnh đại diện của nó, rồi tắt đi. Đứa con trai duy nhất, sau khi chồng mất sớm, bà dành cả đời nuôi nó lớn. Bây giờ nó làm ở thành phố, ca đêm, bà chẳng dám gọi vì sợ con mệt.

    arrow_forward_ios

    Xem thêm

    Đêm ấy, gần ba giờ sáng, tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên. Bà giật mình, tim đập thình thịch.

    “Lâm hả con? Sao gọi giờ này?”

    Giọng nó bên kia vang lên nhỏ nhẹ, có chút khàn khàn:

    “Dạ, con đây. Mẹ… ăn cơm chưa?”

    Bà bật cười:

    “Trời đất, con khùng hả, nửa đêm ai ăn cơm. Con trực đêm à? Mưa lạnh, nhớ mặc áo ấm, nghe chưa.”

    “Dạ… con biết. Mẹ đừng lo cho con nhiều. Con chỉ muốn… nghe giọng mẹ một chút thôi.”

    Giọng nó run run, nghèn nghẹn, như thể đang cố kìm nước mắt.
    Bà Hòa thấy tim mình nhói lạ.

    “Con sao vậy? Có chuyện gì không?”

    “Không có gì đâu, mẹ ạ. Mẹ nhớ giữ sức khỏe nhé… Con thương mẹ nhiều lắm.”

    Bà chưa kịp đáp, đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng nhiễu, rồi tít… tít…

    Bà đặt điện thoại xuống, mỉm cười nhẹ.

    “Tội nghiệp, chắc trực ca khuya, nhớ mẹ đây mà…”

    Bà khẽ nhắm mắt, lòng thấy ấm áp trong cái lạnh mùa mưa.

    Năm phút sau, điện thoại lại reo. Lần này là số lạ.

    “Alo, xin hỏi… bà có phải là mẹ của đồng chí Lâm – Đội CSGT Quận 3 không ạ?”

    “Dạ, tôi là mẹ nó. Có chuyện gì không chú?”

    Giọng người đàn ông bên kia trầm lại:

    “Chúng tôi rất tiếc… Con trai bà gặp tai nạn trong lúc làm nhiệm vụ… Anh ấy mất lúc 2 giờ 50 sáng.”

    Cả căn phòng chao đảo. Bà Hòa nghe tiếng mưa rơi loạn xạ ngoài hiên, rồi mọi thứ tối sầm lại. Chiếc điện thoại rơi xuống nền, vỡ tan.

    Tang lễ diễn ra đơn giản. Lâm được truy tặng bằng khen vì đã hi sinh khi truy đuổi xe phạm luật. Người ta nói, lúc xe tải mất lái, nó vẫn cố né đám học sinh đi ngang qua.

    Bà Hòa chẳng nói gì. Bà chỉ ngồi lặng trước di ảnh con trai, đôi mắt ráo hoảnh, như thể nước mắt đã cạn từ kiếp nào.

    Khi công an giao lại tư trang của Lâm, bà run run mở túi.
    Điện thoại của nó bị nứt màn hình, còn lưu cuộc gọi cuối cùng: “Đang gọi… Mẹ – 2:49 AM.”

    Bà chết lặng.

    “Sao… lại là 2 giờ 49?”

    Giờ đó… con bà đã mất rồi. Nhưng bà nghe tiếng nó gọi vào đúng 3 giờ. Rõ ràng giọng nó còn ấm, còn run run như sợ bà buồn.

    “Lẽ nào… con về chào mẹ lần cuối?”

    Những đêm sau đó, bà không dám tắt điện thoại. Bất cứ âm thanh nhỏ nào vang lên, bà đều giật mình. Bà vẫn để điện thoại của con trên bàn, sạc pin đầy, thi thoảng mở ra, nhìn chằm chằm dòng chữ “Cuộc gọi nhỡ – 3:00 AM” mà run rẩy.

    Người trong xóm bảo bà dạo này khác lắm: hay ngồi trước hiên, lẩm bẩm nói chuyện một mình. Có người hỏi, bà chỉ cười hiền:

    “Tui nói chuyện với thằng Lâm, nó hay về thăm tui lắm.”

    Một đêm mưa nữa. Gió tạt lạnh buốt.
    Bà Hòa đang nhóm lửa nấu ấm nước thì điện thoại của con trai trên bàn bỗng sáng lên.
    “Cuộc gọi đến – Lâm”

    Bà sững sờ. Tim bà đập loạn. Tay run bần bật, bà nhấc máy:

    “Lâm… con đó hả? Con về thật hả con?”

    Bên kia, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng gió thổi qua loa. Không một lời đáp.
    Rồi máy tự tắt.

    Bà ngồi thụp xuống, ôm ngực, bật khóc như đứa trẻ.

    “Mẹ ăn cơm rồi… Con đừng lo nữa, con ơi…”

    Sáng hôm sau, người ta phát hiện bà ngồi tựa bên bàn, hai mắt nhắm hờ, khuôn mặt an yên. Điện thoại vẫn mở, màn hình hiển thị cuộc gọi chưa kết thúc — thời lượng 00:05:00, đúng bằng thời gian đêm đầu tiên Lâm gọi về.

    Trên bàn, tấm hình hai mẹ con được đặt ngay ngắn, bên cạnh bát cơm còn nóng và đôi đũa chưa kịp gắp.

    Khi đội công an đến dọn dẹp, một anh trẻ cúi xuống nhìn chiếc điện thoại cũ của bà. Trong danh bạ, chỉ có đúng một số:
    “Con trai – 3:00 AM.”

    Anh nhìn lên, khẽ nói:

    “Chắc bác ấy gặp lại con mình rồi…”

    Bên ngoài, mưa đã tạnh. Ánh nắng yếu ớt rọi qua ô cửa, phản chiếu lên bức ảnh người mẹ cười hiền cùng đứa con trong bộ quân phục.

    THÔNG ĐIỆP
    Có những lời yêu thương đến từ bên kia ranh giới.

    Có những cuộc gọi không cần tín hiệu, chỉ cần một trái tim vẫn còn nhớ.

    Và đôi khi, điều an ủi lớn nhất của người ở lại –
    là tin rằng người đã khuất vẫn chưa từng rời đi.

  • Tại sao nên để một khoản tiền đằng sau vỏ điện thoại?

    Nhiều người quan niệm bỏ tiền vào vỏ điện thoại để mang lại phú quý may mắn.

    Vậy tại sao họ làm như vậy là mê tín hay để khoe khoang với chúng ta rằng họ giàu có? Thực tế không phải vậy. Trong số này, chúng tôi sẽ nói với bạn về lý do tại sao một đồng tiền được đặt phía sau ốp điện thoại di động và công dụng của nó là gì! Khuyến khích các bạn like, sưu tầm và theo dõi để có thể kiểm tra bất cứ lúc nào khi cần nhé!

    1. Nó có ý nghĩa thu hút sự giàu có

    Nhiều người quan niệm bỏ tiền vào vỏ điện thoại để mang lại phú quý may mắn. Điều đó cũng rất dễ hiểu, chúng ta lúc nào cũng cầm trên tay chiếc điện thoại di động, nếu trong chiếc ốp lưng có tiền nghĩa là lúc nào tay chúng ta cũng cầm tiền. Nếu điện thoại của bạn luôn ở bên cạnh bạn, bạn sẽ không bao giờ thiếu tiền. Ý nghĩa rất tốt!

    Tai sao nen de mot khoan tien dang sau vo dien thoai?

    2. Thay đổi cho trường hợp khẩn cấp

    Chúng ta thường chỉ mang theo điện thoại di động khi đi ra ngoài và có thể quét mã hoặc chuyển khoản internet banking để thanh toán trực tiếp, nhưng đôi khi có những nơi chỉ chấp nhận tiền mặt, thật xấu hổ nếu chuyển khoản tiền lẻ? Lúc này nếu có sẵn tiền mặt cầm theo thì sẽ thuận tiện hơn.

    Tai sao nen de mot khoan tien dang sau vo dien thoai?-Hinh-2

    3. Giữ khoản riêng phòng thủ ra ngoài

    Nhiều người đàn ông tiết kiệm quỹ đen một số tiền riêng tư. Nếu bạn mua một chiếc ốp lưng điện thoại trong suốt thì rất dễ bị lộ, do vậy nên sử dụng ốp lưng kín. Đây cũng là cách nhiều đàn ông sử dụng để tránh bị vợ tịch thu.

    Tai sao nen de mot khoan tien dang sau vo dien thoai?-Hinh-3

    Cho dù đó là để cầu may hay để giải tỏa tình huống nhất thời, việc đặt một số tiền giấy sau điện thoại di động vẫn rất hữu ích. Tuy nhiên, việc đặt tiền giấy sau vỏ điện thoại di động trong suốt thực sự ảnh hưởng đến hình thức bên ngoài, và dễ bị hiểu là khoe tiền. Khuyên bạn nếu muốn đặt tiền thì nên chọn những chiếc ốp lưng điện thoại có màu đục.

  • Bé gái Hậu Giang được mẹ đặt cho cái tên chứa đựng đầy sự thù hận, biết lý do ai cũng thương xót

    Cô bé nghe xong đã không giận cha mẹ bởi đó chính là người sinh thành, cho cô bé một cuộc đời.

     

    Tên có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với một con người, không chỉ dùng để gọi, phân biệt giữa người này với người kia mà còn ẩn chứa ý nghĩa, ước vọng tương lai… Vì thế bậc phụ huynh thường “vắt óc” suy nghĩ xem đặt tên con là gì sao cho thật đẹp, thật mĩ miều và thật hay. Song cũng có người đặt con rất “vô tình”, điển hình như trường hợp của bé gái tên Nguyễn Ngọc Hận (Châu Thành A, Hậu Giang) dưới đây!

    Mẹ của Ngọc Hận – người phụ nữ miền Tây lam lũ, gầy gò và đen đuốc cho biết xưa chị mang thai con gái thứ 2 – tức bé Hận bị chồng đối xử tệ bạc và phụ tình. Chị bụng mang dạ chửa vẫn phải ra đồng làm lụng, kiếm tiền với hi vọng tiết kiệm đủ đi sinh con.

    Ngờ đâu người phụ nữ ấy phải vượt cạn một mình, không có đủ tiền đi đẻ. Chị hận chồng, hận đời và hận cả cuộc hôn nhân nên đã bồng bột quyết định đặt cho con gái cái tên Nguyễn Ngọc Hận như để trút giận nỗi đau đớn, đắng cay nhất cuộc đời.

    Sở hữu tên chứa đựng đầy sự thù hận của mẹ, bé Ngọc Hận càng lớn càng tự nhận thức rõ ràng chuyện bản thân có cái tên “không bình thường”. Cô bé thường xuyên bị bạn bè trong lớp, trong trường hỏi về nguồn gốc của tên Hận. Và cô bé chẳng thể biết rõ, không biết trả lời các bạn ra sao cho hợp lý.

    Bé Nguyễn Ngọc Hận có ước mơ đổi tên thành Nguyễn Ngọc Hân nhưng vẫn chưa thành.

    Bé Nguyễn Ngọc Hận có ước mơ đổi tên thành Nguyễn Ngọc Hân nhưng vẫn chưa thành.

    Sau này Ngọc Hận từng tò mò về tên của bản thân. Cô bé thắc mắc rằng tại sao mình là con gái lại được mẹ đặt tên Hận. Cô bé thầm nghĩ rằng chắc phải có lý do đặc biệt cũng như nỗi khổ tâm nên mẹ mới quyết định đặt tên con như vậy.

    Và khi thấy Ngọc Hận đủ lớn, người mẹ đã kể tường tận câu chuyện của quá khứ cách đây hàng chục năm. Cô bé nghe xong đã không giận cha mẹ bởi đó chính là người sinh thành, cho cô bé một cuộc đời. Song cô bé luôn tự thấy tên rất xấu xí, chẳng giống ai giữa xã hội hiện đại này.

    “Em thấy tên mình kỳ cục quá! Mỗi khi có người thắc mắc, em không biết phải trả lời sao vì quá ngại ngùng. Hơn cả nó gợi tên quá khứ không tốt đẹp của cha mẹ”, Ngọc Hận từng chia sẻ.

    Từng có quãng thời gian, thầy cô giáo của Ngọc Hận muốn giúp đỡ cô bé đổi tên. Nhưng vì một số lý do, họ chẳng thế giúp đỡ được học trò.

    Nhắc đến ước mơ, cô bé 11 tuổi bộc bạch rằng bản thân ước được đổi tên từ “Hận” thành “Hân”, chỉ cần mất đi dấu “nặng” sẽ khiến tên trở nên nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Đặc biệt cô bé cũng cảm thấy bớt áp lực khi đi ra ngoài, đối diện với người xung quanh.

    Cô giáo của Ngọc Hận cho biết ở trường thầy cô luôn an ủi, động viên cô bé cố gắng học tập để sau này có nghề nghiệp ổn định và một tương lai sáng ngời. Song họ luôn băn khoăn, sợ sau này cô bé đi làm sẽ gặp rắc rối, ảnh hưởng tinh thần… mỗi khi có người tò mò về nguồn gốc của cái tên Ngọc Hận.

    Ca sinh 3 hy hữu tại Bình Phước: Mẹ đặt tên nghe như đùa nhưng ẩn chứa ý nghĩa đặc biệt

    Hiện tại 3 bé trai Mịn – Màng – May Mắn được gần 3 tháng tuổi, có da có thịt nhưng phải nhập viện để chữa trị một số bệnh.

    Tin tức 24h

    NGỌC HÀ (Tổng hợp)

    Nguồn: Tri thức & cuộc sống

    Tin liên quan

    Tin tức - Bố họ Bao, cô gái được đặt tên hết sức nhạy cảm, không bao giờ dám trốn học

    Cái tên độc lạ và có phần nhạy cảm đã khiến cô gái không bao giờ dám trốn học vì sợ giáo viên nhận ra.

    Tin tức - Tháng 5 âm lịch là tháng cửu độc, có 9 "ngày độc": 5 điều nên làm và 4 việc tuyệt đối kiêng kỵ để đón may mắn

    Người xưa đã đúc kết nhiều kinh nghiệm về những việc nên làm và những điều cần tránh trong 9 ngày độc của tháng 5 âm lịch nhằm giữ gìn sức…

    Tin tức - Hai bé trai được bố đặt tên rất ngẫu hứng, không trùng với bất cứ ai và lý do đằng sau

    Họ đặt tên cho con rất ngẫu nhiên, chỉ đơn giản là tên của diễn viên nhí nổi tiếng Hàn Quốc hay cầu thủ đá bóng lừng danh thế giới.

    Tin tức - Người phụ nữ sở hữu cái tên "nghe là thấy giàu", suốt 30 năm không ngủ vì "cày quá nhiều"

    Chị Mỹ Kim không ngủ suốt 30 năm đồng nghĩa với việc tiệm may sáng đèn chừng đó thời gian.

    Tin bài cùng chủ đề Những họ tên độc lạ

    10 cái tên độc lạ được bố mẹ đặt cho con: Người từng nằng nặc đòi đổi, người thích thú vì bao năm không “đụng hàng”

    Mỗi cái tên mà các bậc phụ huynh đặt cho con mình luôn mang một ý nghĩa đặc biệt hoặc gắn với một kỷ niệm đáng nhớ nào đó, hay đơn giản chỉ là muốn con sở hữu cái tên không “đụng hàng”. Cũng…

    Nam sinh sở hữu cái tên độc lạ không giống ai, từng “dở khóc dở cười” vì lầm tưởng trêu chọc khi được hỏi tên

    Được ông đặt tên lạ sau một giấc mơ, nam bác sĩ nhiều phen dở khóc dở cười vì nghe bệnh nhân gọi nhầm

    Cô gái được ông ngoại đặt tên để gắn kết với nhà nội, nghe như "hướng về Thủ đô", hơn 20 năm chưa đụng hàng

    5 người sở hữu cái tên ngắn nhất nhì Việt Nam, lúc nhỏ gặp không ít tình huống "dở khóc dở cười", lớn lên lại tự hào

    Con gái út được cha đặt cho cái tên độc lạ, nghe tên của 3 người chị lần lượt Thích - Thật - Thà mới rõ nguyên nhân

  • Mẹ Tây Ninh đặt tên con gái 4 chữ là Nguyễn Thị Châu Phi, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên rất kêu

    Theo Người đưa tin đăng tải bài viết “Mẹ Tây Ninh đặt tên con gái 4 chữ là Nguyễn Thị Châu Phi, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên rất kêu” với nội dung chính như sau: 

    Tin tức giải trí

    Đặt tên cho con là một trong những trách nhiệm quan trọng của bố mẹ. Chính vì thế, nếu bố mẹ không chú tâm thì rất dễ mắc sai lầm, đặt tên cho con theo cảm xúc cá nhân và không tìm hiểu kỹ ý nghĩa. Từ đó, có thể khiến cho đứa trẻ sở hữu tên gọi kém hay, kém duyên và kém may mắn, khi lớn lên con sẽ rất tự ti.

    Giống như câu chuyện có thật được chia sẻ bởi một tài khoản mạng xã hội gần đây, và nhanh chóng nhận được sự chú ý từ nhiều người.

    Trong bài chia sẻ có bức hình chụp đơn xin đổi tên khai sinh cho con. Một người mẹ ở Tây Ninh đã đặt tên cho con gái của mình bao gồm 4 chữ là Nguyễn Thị Châu Phi. Tuy nhiên, có lẽ sau đó đã nhận sự phản đối từ gia đình, vì tên Phi thông thường được sử dụng cho đứa trẻ giới tính nam thay vì nữ, nếu vẫn giữ lại tên này cho con thì lớn lên bé rất dễ bị trêu chọc.

    Nguồn:….Hoá

    Vậy nên người mẹ đã ra phòng tư pháp và đổi lại thành một cái tên mới rất kêu, nghe thôi đã biết đứa trẻ tương lai xán lạn và phước lành, đó là Nguyễn Mỹ Phúc Châu. Nhiều người cho rằng, việc đổi tên là lựa chọn rất đúng đắn và cần thiết.

    Dựa vào ý nghĩa từ điển tên gọi, đệm “Phúc” mang ý nghĩa sâu sắc về sự may mắn, hạnh phúc và bình an. Còn trong tiếng Hán, tên “Châu” có nghĩa là “châu báu, viên ngọc quý”, hay còn gọi là trân châu – với vẻ đẹp tinh khiết và rực sáng của mình.

    Phúc Châu có ý nghĩa là “vùng đất nhiều phúc”. Tên này thể hiện mong muốn của cha mẹ rằng con cái sẽ được may mắn, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống. Ngoài ra, Phúc Châu còn mang ý nghĩa là “người có phúc khí”, tức là người được trời ban cho nhiều điều tốt lành.

    Câu chuyện trên không phải là trường hợp duy nhất. Trên thực tế, không ít bậc phụ huynh đã đặt tên cho con theo cảm xúc cá nhân, từng gây xôn xao và dẫn đến những phản ứng trái chiều trên mạng xã hội. Càng đáng buồn hơn, còn rất nhiều đứa trẻ khác phải mang gánh nặng của những cái tên không mấy dễ nghe, thậm chí còn gây tổn thương đến tâm lý, khiến bé cảm thấy tự ti và mặc cảm suốt cuộc đời.

    Do đó, việc lựa chọn một cái tên cho con không chỉ đơn thuần là hành động, mà còn là một nghĩa vụ cực kỳ quan trọng mà các bậc cha mẹ cần suy nghĩ một cách nghiêm túc và thấu đáo.

    >>Xem thêm video: Mẹ trẻ lên mạng hỏi cách đặt tên cho con gái có chữ “Thị” mà không bị “quê” và cái kết cười đau ruột.

    Để tên gọi không đem lại phiền toái, bất lợi cho con, cha mẹ nên đặc biệt chú ý tới 4 điều kiêng kỵ dưới đây:

    1. Tránh đặt tên quá phổ biến

    Đặt tên con theo trào lưu hoặc quá phổ biến không gây bất lợi cho trẻ song việc trùng lặp quá nhiều cũng không mấy lý tưởng. Các bậc phụ huynh nên lựa chọn kỹ lưỡng, tránh việc qua loa đại khái bởi một cái tên đẹp sẽ gây thiện cảm với người khác, tạo thuận lợi cho công việc và giao tiếp của trẻ.

    2. Tránh đặt tên xấu xí, thô tục

    Ông bà ta từ xưa thường quan niệm tên xấu không ảnh hưởng tới cuộc sống sau này mà còn giúp trẻ dễ nuôi, ít đau ốm. Tuy nhiên, đây là quan niệm hết sức sai lầm.

    Tên gọi sẽ theo trẻ suốt cuộc đời, trong quá trình trưởng thành không ít lần trẻ tự viết tên mình trên giấy tờ quan trọng. Sự thật là từ khi sinh ra, không ai có thể tự chọn tên gọi cho mình. Với một cái tên xấu xí, trẻ sẽ gặp nhiều rắc rối, thậm chí là ảnh hưởng tới sự nghiệp sau này. Chưa kể tới thời gian đi học, trẻ sẽ bị bạn bè chế giễu khiến bản thân trở nên tự ti, xấu hổ.

    3. Tránh đặt trùng tên với người có vai vế lớn hơn

    Theo văn hóa của người Việt, việc đặt tên cho con cần phải thận trọng để không bị trùng với các bậc tiền bối, tránh phạm húy và thiếu tôn trọng người lớn. Để chọn lựa cho con tên đẹp và ý nghĩa cha mẹ cũng nên chú ý xem trước gia phả để tránh sự trùng lặp.

    Rau củ Việt

    4. Tránh đặt tên “quá khác biệt”

    Tên gọi được sử dụng trong việc giao tiếp, xưng hô và quan hệ hàng ngày. Chính vì thế, một cái tên “quá khác biệt” có thể khiến con gặp rắc rối ngoài mong muốn, thậm chí là dễ dàng viết sai hoặc nhầm lẫn trong giấy tờ.

    Chưa kể tới tên gọi khác biệt có thể gây ấn tượng tiêu cực với người khác, trẻ sẽ bị trêu chọc, giễu cợt và dần trở nên thiếu tự tin về bản thân.

    Theo Người đưa tin “Mẹ định đặt tên con gái 7 chữ: Trương Nguyễn Tòng Tâm Ngọc Uyển Dao, dân mạng sửa lại tên 4 chữ vừa chuẩn vừa hay” với nội dung chính như sau: 

    Tên gọi là một trong những món quà đầu tiên và vô giá trong cuộc đời mỗi đứa trẻ. Chính vì thế, nhiều bậc cha mẹ rất tâm huyết khi đặt tên cho con. Song cũng vì nhiều quy định về mặt pháp luật và gia quy, việc đặt tên cho con trở nên khá rắc rối, khiến nhiều cha mẹ phiền lòng.

    Mới đây, một mẹ Việt chia sẻ câu chuyện của bản thân khi đặt tên cho con gái sắp sinh, nhận được sự quan tâm của rất nhiều người.

    Ảnh minh họa

    Tin tức giải trí

    Theo đó, người mẹ này cho biết, cô sắp có con gái nên từ 8 tháng trước đã suy nghĩ một cái tên để đặt cho con sao cho vừa hay, vừa ý nghĩa nhưng cũng phải phù hợp với truyền thống của gia đình. Cuối cùng, bà mẹ nghĩ ra cái tên hợp gia phả, quả thực vừa hay, vừa đẹp mĩ miều nhưng lại còn nhiều băn khoăn.

    Mẹ Việt nói: “Mọi người ơi! Mình sắp có con, mình định đặt tên con là “Trương Nguyễn Tòng Tâm Ngọc Uyển Dao”. Hơi dài, không biết khi đăng ký khai sinh cho bé có được không? Mình không biết nên nhờ anh em tư vấn ạ! Tên này mình nghiên cứu cả 8 tháng trời”.

    Người mẹ giải thích thêm về ý nghĩa những chữ trong tên con gái: “Tòng Tâm là mong con sống theo bản tâm, Dao là Dao ngọc quý”.

    Rau củ Việt

    Sau khi tất cả mọi người đều thắc mắc về lý do tại sao lại đặt tên cho con gái dài 7 chữ như vậy, người mẹ thổ lộ thêm, việc đặt tên cho con cháu từ xưa là truyền thống của gia đình, được các cụ chú trọng lựa chọn.

    “Theo gia phả và bát tự của bé, mình sẽ dùng chữ tương ứng. Nhưng lại sợ đặt dài quá, khai sinh khó, đang gom lại 5 chữ thôi. Nhưng các cụ thương cháu quá, kỳ vọng nhiều nên tên nó ngoằng ngòe ra thế ạ” – mẹ Việt nói.

    Trong khi một số người nói rằng bố mẹ nên làm chủ trong việc đặt tên cho con, nếu thích có thể tự do đặt nhưng hầu hết lời khuyên của các phụ huynh đó chính là việc khai sinh tên cho quá dài không chỉ gặp trục trặc về mặt pháp lý mà còn có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của đứa trẻ khi chúng trưởng thành, nhất là sẽ bị chú ý khi đi học.

    Do đó, ai nấy đều gợi ý cho mẹ bỉm những cái tên 3-4 chữ nghe vừa hay, vừa kêu, vừa sang lại phù hợp với tên họ của bố mẹ.

    Rau củ Việt

    Ví dụ như Trương Ngọc Uyển Dao, Trương Nguyễn Uyển Giao, Trương Nguyễn Tâm Dao, Trương Nguyễn Ngọc Dao, Nguyễn Tòng Tâm Dao, Nguyễn Tâm Dao, Nguyễn Uyển Dao,Trương Nguyễn Ngọc Uyển …

    Theo Luật pháp tại Việt Nam, có những cái tên bị cấm đặt, cha mẹ cần nắm rõ để không bị phạt.

    Theo quy định trong Bộ luật Dân sự và Thông tư 04/2020/TT-BTP hướng dẫn Luật Hộ tịch, người được đăng ký Giấy khai sinh bị cấm khai sinh 5 cái tên thuộc các trường hợp được nêu TẠI ĐÂY. Trong đó, có nhắc tới điều khoản: bị cấm đặt tên quá dài.

    Cụ thể: Mặc dù chưa có quy định cụ thể về độ dài tối đa của tên, nhưng cha mẹ nên lưu ý tên thường gồm họ, tên đệm và tên chính, thông thường là 3-4 chữ. Tên quá dài sẽ gây khó khăn khi thể hiện trên các giấy tờ và trong cuộc sống hàng ngày. Trước đây từng có đề xuất tên không quá 25 ký tự, tuy nhiên vẫn chưa được phê duyệt.

    Đối với cá nhân có hành vi vi phạm quy định về đăng ký khai sinh có thể bị phạt tiền từ 1-5 triệu đồng (tùy từng trường hợp). Thậm chí có thể bị xử hình thức phạt bổ sung như tịch thu tang vật là giấy tờ, văn bản bị tẩy xoá, sửa chữa làm sai lệch nội dung đối với hành vi vi phạm quy định tại khoản 1 Điều này.

    Ngoài ra trong trường hợp cá nhân đã vi phạm cũng có biện pháp khắc phục hậu quả: Kiến nghị cơ quan, tổ chức, người có thẩm quyền xem xét, xử lý đối với giấy khai sinh đã cấp do có hành vi vi phạm quy định tại các khoản 1 và 2 Điều này; giấy tờ, văn bản bị tẩy xóa, sửa chữa làm sai lệch nội dung quy định tại khoản 1 Điều này.

    (Điều 37 Nghị định số 82/2020/NĐ-CP ngày 15 tháng 7 năm 2020 của Chính phủ, có hiệu lực thi hành từ ngày 01 tháng 9 năm 2020).

    Từ đó có thể thấy việc đặt tên cho con lại vô cùng quan trọng hơn nữa nên các bậc phụ huynh cần hết sức cẩn thận.

    Dưới đây là những cái tên hay gợi ý cho bố mẹ đặt tên cho con trai 2026 và đặt tên cho con gái 2026.

    Ảnh minh họa

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Thương tiếc Nghệ sĩ Nhân dân tài hoa, đa đoan, vội vĩnh biệt trần thế ở tuổi 50

    Nghệ sĩ Nhân dân từng thi đỗ Đại học Y, sau đó trở thành Thủ khoa trường nhạc

    Nghệ sĩ Nhân dân Lê Dung tên thật là Đoàn Lê Dung, sinh năm 1951 tại Quảng Ninh. Xuất thân trong một gia đình không có truyền thống nghệ thuật và điều kiện vật chất còn thiếu thốn, song Lê Dung sớm bộc lộ năng khiếu âm nhạc đặc biệt.

    Năm tám tuổi, bà được nhạc sĩ Đức Huyên phát hiện và dìu dắt vào con đường ca hát. Chính ông là người đưa cô bé Lê Dung khi ấy đến Câu lạc bộ Thiếu nhi Hạ Long, cho đi biểu diễn, thu thanh tại Đài Tiếng nói Việt Nam, và tham gia nhiều chương trình lớn nhỏ ở địa phương.

    Năm 17 tuổi, nghệ sĩ Lê Dung chính thức bước vào con đường nghệ thuật chuyên nghiệp khi gia nhập Đoàn Văn công Quân khu Tả Ngạn. Dù từng thi đỗ Đại học Y, bà đã gác lại con đường đó để theo đuổi niềm đam mê ca hát. Năm 1976, bà về công tác tại Đoàn Ca múa Tổng cục Chính trị và có một năm theo học Thanh nhạc tại Trường Âm nhạc Việt Nam (nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam). Tới năm 1982, sau khi đạt danh hiệu Thủ khoa, tên tuổi Lê Dung bắt đầu được đông đảo công chúng yêu nhạc biết đến.

    Với chất giọng nữ cao trữ tình hiếm có, tròn đầy và chuẩn mực, Nghệ sĩ Nhân dân Lê Dung thể hiện xuất sắc ở nhiều thể loại, từ opera, bán cổ điển, nhạc tiền chiến, nhạc cách mạng đến cả nhạc nhẹ. Những ca khúc gắn liền với tên tuổi bà như Người Hà Nội (Nguyễn Đình Thi), Trường ca sông Lô (Văn Cao), Xa khơi (Nguyễn Tài Tuệ)… đã trở thành dấu ấn sâu đậm trong lòng nhiều thế hệ khán giả.

    Trong sự nghiệp, Nghệ sĩ Nhân dân từng đoạt nhiều giải thưởng quốc tế danh giá, như Giải Tư cuộc thi Những nghệ sĩ hát opera trẻ quốc tế tại Sofia (Bulgaria), Giải Mùa xuân tại Bình Nhưỡng (CHDCND Triều Tiên) và Giải Người hát dân ca hay nhất trong cuộc thi âm nhạc quốc tế tại Liên Xô (cũ).

    Nhạc sĩ Phú Quang từng dành cho bà những lời trân trọng: “Ở Lê Dung hội tụ quá nhiều điểm hoàn hảo: phát âm tiếng Việt chuẩn, giọng hát đẹp và kỹ thuật bậc thầy. Theo quan điểm của tôi, Lê Dung là ca sĩ có học nhất Việt Nam”.

    Năm 1984, ở tuổi 33, Lê Dung được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú. Chín năm sau, bà trở thành Nghệ sĩ Nhân dân ở tuổi 42.

    Dù thành công rực rỡ trên sân khấu, đời sống riêng của Nghệ sĩ Nhân dân Lê Dung lại nhiều trắc trở. Trong cuộc hôn nhân đầu, bà có một người con trai, nhưng hai vợ chồng sớm chia tay. Năm 1991, bà kết hôn lần hai với nhà thơ Hồng Thanh Quang, song mối duyên ấy cũng khép lại sau sáu năm.

    Nhà thơ Hồng Thanh Quang từng chia sẻ với Dân Việt rằng tình yêu giữa ông và Lê Dung khởi đầu giữa nhiều ý kiến phản đối, nhưng đó là một mối tình đầy chân thành: Tôi bắt đầu mối tình ấy ai cũng phản đối, cả dư luận xã hội và những người yêu quý mình. Hồi đấy tôi chơi thân với hai người là anh Đăng Bảy (dịch giả lúc ấy đang làm ở báo Văn Nghệ) và anh Quốc Dũng (học ở Cuba về, hồi đấy là người dịch tiếng Tây Ban Nha). Anh Đăng Bẩy kể lại với tôi là khi anh Bẩy nói về việc tôi yêu Lê Dung (và bị nhiều người can ngăn) thì anh Dũng bảo: “Chúng mày buồn cười nhỉ, ngăn cái gì, đời mình chắc gì hạnh phúc hơn mà ngăn nó”.

    Tức là, tôi mới hiểu con người ta, ai cũng thế thôi, trong khi chúng ta sống theo những quy luật đời thường thì trong trái tim chúng ta le lói một điều, biết đâu vẫn có hạnh phúc khác thường. Và khi nhìn thấy một thằng bé là tôi lúc đấy làm rất chân thành, ai cũng muốn may ra nó thành công thì sao. Tất nhiên cũng như mọi thí nghiệm xã hội cao cả khác, cuối cùng đến lúc nào đó phải quay trở về đời thường. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng những bột phát, những dâng hiến, những hứng khởi của thời thanh xuân là vô nghĩa”.

    Ca sĩ Ngọc Anh, học trò của bà, cũng từng nói rằng chính cuộc đời cô giáo là một lời nhắc nhở sâu sắc: “Cô Lê Dung yêu để chết, còn tôi yêu để sống. Cô yêu quá say đắm, dốc hết tâm sức nên dẫn đến đau tim, đau não. Cô ra đi vì huyết áp tăng, nhưng tôi biết, nỗi đau tình yêu mới là nguyên nhân sâu xa khiến cô gục ngã.”

    Tháng 1 năm 2001, đúng mùng 6 Tết, Nghệ sĩ Nhân dân Lê Dung qua đời do tai biến mạch máu não, hưởng dương 50 tuổi. Sự ra

    đi đột ngột ấy khiến giới nghệ thuật và công chúng bàng hoàng, tiếc thương. Trong lễ tang diễn ra tại Nhà tang lễ Quân y viện 108, tiếng hát của bà lại vang lên qua bản thu, khiến những người tiễn biệt không khỏi xúc động, nghẹn ngào.

    https://danviet.vn/nghe-si-nhan-dan-tai-hoa-da-doan-voi-vinh-biet-tran-the-o-tuoi-50-d1374973.html2q1

  • Nghệ sĩ Ưu tú là huyền thoại nhan sắc một thời, đột ngột qua đời ở tuổi 36 trên đỉnh cao sự nghiệp

    Nghệ sĩ Ưu tú từng được mệnh danh là “nữ hoàng sân khấu”

    Cố Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga, tên thật Nguyễn Thị Nga, sinh năm 1942 tại Tây Ninh. Bà là ái nữ của ông Nguyễn Văn Lợi (ông Hội đồng Lợi) và bà Nguyễn Thị Thơ (bà bầu Thơ). Cha bà là một quan chức, còn mẹ là người dành trọn đam mê cho sân khấu cải lương.

    Ngay từ thuở nhỏ, Thanh Nga đã được nuôi dưỡng trong môi trường nghệ thuật, được mẹ dạy dỗ cẩn thận cả về cầm, kỳ, thi, họa, sớm bộc lộ năng khiếu nổi bật trên con đường nghệ thuật.

    Vẻ đẹp đài các của cố Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga. (Ảnh: TLP)

    Người trong giới kể lại rằng bà bầu Thơ vốn nổi tiếng nghiêm khắc. Chính sự rèn giũa khắt khe ấy đã giúp Thanh Nga sớm hình thành tác phong chuẩn mực, phong thái đoan trang và khí chất thanh tao, những yếu tố khiến bà trở thành hình mẫu hiếm có trong làng nghệ thuật, bên cạnh vẻ đẹp kiêu sa, đài các.

    Năm 10 tuổi, nghệ sĩ Thanh Nga bắt đầu ca vọng cổ phụ họa tại sân khấu Thanh Minh. Năm 12 tuổi, bà bắt đầu có tiếng vang trong nghề khi vào vai bé Nghi Xuân trong vở Phạm Công – Cúc Hoa. Tới năm 16 tuổi, Thanh Nga đoạt giải Thanh Tâm (một giải thưởng lớn của cải lương), chính thức trở thành ngôi sao sáng của làng cải lương miền Nam.

    Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga từng nhận giải Diễn viên xuất sắc nhất tại Đại hội Điện ảnh Á châu tổ chức năm 1974. (Ảnh: TL)

    Hơn 20 năm hoạt động nghệ thuật, tên tuổi Thanh Nga gắn liền với nhiều vở cải lương gây tiếng vang như: Tiếng trống Mê Linh, Nửa đời hương phấn, Bên cầu dệt lụa, Phụng Nghi đình, Thái hậu Dương Vân Nga... Trong đó, vai diễn Thái hậu Dương Vân Nga của Thanh Nga đã tạo nên huyền thoại sân khấu, đi vào tiềm thức của nhiều thế hệ.

    Ngoài cải lương, nghệ sĩ góp mặt trong nhiều phim điện ảnh như: Loan mắt nhung, Xa lộ không đèn, Sau giờ giới nghiêm, Lan và Điệp…

    Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga được xem là một trong những biểu tượng nhan sắc của Sài Gòn một thời. Bà sở hữu gương mặt thanh thoát, đôi mắt biết nói và nụ cười dịu dàng – tất cả hòa quyện tạo nên một vẻ đẹp vừa quý phái vừa đằm thắm, khó ai có thể rời mắt. Nét kiêu sa nhưng vẫn gần gũi ấy khiến Thanh Nga trở thành mỹ nhân khiến bao người ngưỡng mộ và say mê.

    Với đồng nghiệp, Thanh Nga được yêu quý bởi sự khiêm nhường, đức độ. Bà luôn giúp đỡ, động viên những nghệ sĩ mới vào nghề. Trong lần nằm bệnh viện vì bị ném lựu đạn, khi được khán giả hâm mộ tặng quà, nghệ sĩ Thanh Nga đem chia đều cho những bệnh nhân nằm cùng phòng bệnh.

    Giai đoạn những năm 1960 – 1970, Thanh Nga được coi là “nữ hoàng” trên sân khấu cải lương miền Nam, đoạt tới hai giải Thanh Tâm. Ngoài cải lương, Thanh Nga cũng là gương mặt tham gia nhiều phim điện ảnh. Thanh Nga từng nhận giải Diễn viên xuất sắc nhất tại Đại hội Điện ảnh Á châu tổ chức năm 1974, với vai cô gái Huế trong phim “Nắng chiều”.

    Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga là nữ nghệ sĩ đầu tiên được truy tặng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú sau khi qua đời. (Ảnh: TLP)

    Trong ký ức của Nghệ sĩ Ưu tú Hữu Châu (cháu Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga), bà là người vô tư, hồn nhiên và gần như không phải bận tâm đến chuyện tiền bạc. “Từ nhỏ tới lớn, má Ba (Nghệ sĩ Ưu tú Thanh Nga) làm cái gì cũng là do bà nội tôi (bà bầu Thơ) lo hết. Bà nội lo toàn bộ, ăn gì cũng do bà mua. Má Ba không biết đếm tiền”.

    Ngay cả khi lập gia đình, cuộc sống của nghệ sĩ Thanh Nga vẫn được chồng chu toàn. Thời điểm đó, một suất hát của bà có thù lao lên đến 42 đồng, con số đáng kể lúc bấy giờ. Tuy nhiên, toàn bộ tiền cát xê đều do chồng giữ, bà chỉ giữ lại một đồng để mua sầu riêng, món bà rất thích.

    Đêm 26/11/1978, biến cố đột ngột tới với nữ nghệ sĩ khi Thanh Nga diễn xong vở cải lương “Thái hậu Dương Vân Nga” ở rạp hát Cao Đồng Hưng. Đang cùng chồng và con lên xe trở về nhà, một kẻ lạ mặt đã xông vào xe chĩa súng đòi bắt cóc con trai bà. Trong lúc cố gắng bảo vệ con trai, nữ nghệ sĩ và chồng đã bị bọn bắt cóc nổ súng sát hại. Bà qua đời ở tuổi 36, khi đang ở thời kỳ rực rỡ nhất.

    Năm 1984, bà là nữ nghệ sĩ đầu tiên dù đã qua đời nhưng vẫn được truy tặng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú trong đợt xét tặng đầu tiên. Danh hiệu một lần nữa khẳng định những đóng góp của Thanh Nga với nền cải lương nước nhà.

  • Đi họp lớp, tôi để chiếc BMW ở nhà, chọn đi xe bus: Về đến nhà, nhận được tin nhắn cả đời không thể quên

    Tưởng chừng chỉ là buổi họp lớp, nhưng quyết định để lại chiếc BMW ở nhà và đi xe buýt đã mang đến cho người đàn ông này một trải nghiệm không ngờ.

    Bài viết dưới đây là chia sẻ của Hà Lục (Trung Quốc) đang thu hút sự chú ý trên nền tảng Toutiao. 

    Cuối tuần trước, tôi quyết định để lại chiếc BMW trong gara, bắt chuyến xe buýt số 93 đến buổi họp lớp cấp ba tổ chức tại một nhà hàng sang trọng. Sau nhiều năm bôn ba, lập nghiệp và ít liên lạc, tôi muốn trở lại với mọi người một cách giản dị nhất, như thuở còn cùng ngồi chung bàn học.

    Lúc bước vào nhà hàng, tôi nhận ra phần lớn bạn cũ đã đến từ trước. Không khó để nhận ra người bạn ngồi ghế đầu năm xưa giờ là giám đốc chi nhánh ngân hàng. Người từng học không giỏi toán, nay đang điều hành một chuỗi nhà hàng lớn. Họ đến bằng xe sang, mang theo cả người phụ trách truyền thông cá nhân chụp ảnh đăng mạng xã hội.

    Câu chuyện trong bàn tiệc xoay quanh bất động sản, chứng khoán, học phí các trường quốc tế cho con. Tôi ngồi lặng lẽ nghe, mỉm cười gật gù khi có ai đó hỏi thăm: “Dạo này cậu sao”, “Đang làm gì”. Tôi chỉ nói mình đang kinh doanh nhỏ, sống vừa đủ. Không ai hỏi gì thêm.

     

    Ảnh minh hoạ

    Bữa tiệc kết thúc nhanh, mọi người rời đi vội vã, như thể chỉ tham dự cho đủ thủ tục. Tôi đón chuyến xe buýt cuối để kịp về nhà lúc 21h30.

    Ngay khi vừa đến sảnh chung cư, mở điện thoại, tôi nhận được một tin nhắn từ Trương Văn – người bạn ngồi cạnh suốt bữa tiệc. Năm xưa, anh bạn này từng là lớp phó học tập.

    “Cảm ơn cậu hôm nay đã đến. Mình biết cậu để xe lại ở nhà vì không muốn phô trương. Cậu vẫn như xưa, khiêm tốn, tinh tế và thật lòng. Mình ngưỡng mộ cậu, không chỉ vì thành công mà vì cậu không cần phải chứng minh điều đó với ai cả. Mình chúc cậu luôn bình an”, lời nhắn của anh bạn.

    Tôi lặng người trước những dòng chữ giản dị ấy. Trong bữa tiệc ồn ào và náo nhiệt, tôi tưởng bản thân chỉ như chiếc bóng lạc lõng giữa ánh đèn chói mắt của sự thành đạt, hóa ra vẫn có người nhìn thấy, và thấu hiểu.

    Trương Văn là người duy nhất năm xưa hay ở lại sau giờ học để dọn lớp cùng tôi. Cậu ấy cũng là người từng âm thầm mang bánh mì cho tôi những hôm quên ăn sáng. Trong lớp, cậu ấy không nổi bật, ít nói, nhưng luôn âm thầm quan sát và sẻ chia. Hôm đó, cậu ấy vẫn một ánh nhìn chân thành giữa đám đông hào nhoáng.

    Sau dòng tin nhắn của Trương Văn, tôi nghĩ về những người bạn cũ, mỗi người một ngã rẽ, một cách sống. Không phải ai thành công cũng cần chứng minh. Không phải ai sống giản dị là không đủ đầy. Và đôi khi, giá trị thật sự nằm trong những điều lặng thầm – như một tin nhắn lúc đêm khuya, đủ để sưởi ấm cả một chặng đường dài.

    Ở thành phố này, ai cũng mải miết chạy theo thứ gọi là “thành đạt”. Tôi học được rằng, không cần nói quá nhiều, không cần thể hiện quá nhiều. Bạn chỉ cần sống đúng với mình, và đủ tinh tế để lắng nghe như Trương Văn đã làm.

    Chiếc BMW vẫn nằm yên trong gara. Những chuyến xe buýt chiều mưa hôm ấy, lại đưa tôi trở về với một điều quan trọng hơn cả: tình bạn, và sự tử tế không cần phô trương.

  • Chăm vợ b;ạ;;i li;ệ;t suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi ru-n r-ẩy c-h;ế;;t lặng

    Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi chết lặng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó đánh mạnh vào ngực, nghẹt thở. Tất cả những gì tôi từng gìn giữ, nâng niu suốt ngần ấy năm, sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.

    Tôi là Minh, người đàn ông ngoài ba mươi với thân hình gầy gò, gương mặt hốc hác và đôi mắt luôn ánh lên sự nhẫn nại. Cuộc đời tôi từng rất giản đơn và bình dị bên vợ – Thảo – trong căn nhà cấp bốn nhỏ ở vùng ngoại ô yên ả của thành phố Huế. Chúng tôi cùng là giáo viên tiểu học, không giàu có nhưng đủ sống, và quan trọng hơn hết, luôn trân quý nhau.

    Biến cố ập đến vào một chiều cuối năm, khi Thảo đi chợ Tết và gặp tai nạn giao thông. Cú va chạm nghiệt ngã khiến cô tổn thương cột sống nặng, dẫn đến liệt nửa người. Khi nhận cuộc gọi từ bệnh viện, tôi còn đang đứng lớp. Vội vã lao đến nơi, tôi gần như không nhận ra vợ mình – người phụ nữ luôn rạng rỡ, năng động – giờ chỉ nằm đó, đôi mắt ầng ậng nước, miệng mấp máy chẳng thành lời.

    Từ ngày Thảo nằm l/i/ệt giường, tôi xin nghỉ việc dài hạn. Từng thìa cháo, từng miếng băng, từng lần xoay trở lau người – tôi làm hết. Căn nhà nhỏ dần biến thành nơi điều trị tại gia với đầy đủ thuốc men, thiết bị, và mùi sát trùng. Nhiều người thương tình khuyên tôi gửi cô vào trung tâm chăm sóc, nhưng tôi chỉ lắc đầu: “Vợ tôi, tôi chăm. Không ai thay được.”

    Ngày nối ngày, tôi thức dậy từ tờ mờ sáng, nấu ăn, chăm vợ, rồi tranh thủ nhận sửa điện tại nhà để có chút thu nhập. Tối đến, tôi ngồi bên giường, đọc sách cho cô nghe, xoa bóp tay chân mong có ngày dây thần kinh hồi phục. Có lần, ngón tay cô khẽ động đậy – một phản ứng nhỏ nhưng khiến tôi rưng rưng, như thấy phép màu.

    Thảo gần như không nói. Cô sống trong sự im lặng kéo dài, chỉ đôi khi gật đầu hoặc lặng lẽ khóc. Tôi tin đó là biểu hiện của sự bất lực – và cũng là sự cảm động. Tôi không nghi ngờ. Tôi chỉ thương.

    Dần dần, họ hàng hai bên cũng không còn ghé thăm nhiều như trước. Có người thẳng thắn bảo tôi buông tay, sống cho mình. Nhưng tôi không trách. Tôi hiểu, chăm người bại liệt là hành trình dài và đơn độc, không phải ai cũng đủ sức đi hết cùng mình.

    Cuộc sống trôi chậm rãi trong một vòng quay quen thuộc. Cho đến buổi chiều hôm ấy…

    Trên đường đến tiệm sửa điện, tôi bỗng nhớ ra để quên ví. Trong đó có giấy tờ quan trọng và cả tiền khách đã thanh toán. Tôi quay xe về nhà, chỉ nghĩ sẽ ghé lấy rồi đi ngay. Nhưng khi mở cửa bước vào, tôi chết đứng tại chỗ.

     

    Khám phá thêm

    Các Ngày lễ & Sự kiện Theo mùa

    ly hôn

    Bất động sản

     

    Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ, hắt vào phòng. Và chính vệt sáng ấy đã phơi bày tất cả: một cảnh tượng không thể ngờ, không thể tưởng tượng, không thể tha thứ.

    Căn phòng mà suốt 5 năm tôi xem là nơi tận tụy, nơi chứng minh tình yêu và hy vọng, giờ đây… phản bội tôi bằng sự thật phũ phàng đến cay nghiệt..

  • Nữ Sinh Viên 20 Tuổi Sốt Cao 41 Độ, Khi Vào Viện Khám Bác Sĩ K/éo Qu/ần Xuống Liền Sững Sờ Trước Cảnh Tượng

    Nữ Sinh Viên 20 Tuổi Sốt Cao 41 Độ, Khi Vào Viện Khám Bác Sĩ Kéo Quần Xuống Liền Sững Sờ Trước Cảnh Tượng

    Nguyễn Thảo Linh, 20 tuổi, sinh viên năm hai ở Hà Nội, vốn khỏe mạnh. Đêm đó, Linh nhắn bạn cùng phòng là Trang: “Tao rét run… nóng như lửa.” Trang sờ trán Linh giật bắn: người nóng hầm hập, mồ hôi túa ra mà tay chân lại lạnh. Nhiệt kế hiện 41,0°C.

    Trang cuống cuồng gọi xe đưa Linh vào khoa Cấp cứu Bệnh viện quận. Linh lơ mơ, thở gấp, môi khô, mắt nhắm nghiền. Khi đo mạch và huyết áp, điều dưỡng Hạnh cau mày: mạch nhanh, huyết áp tụt, da tái. Bác sĩ trực là Lê Quang Minh bước tới, hỏi dồn dập: Linh có uống thuốc gì chưa, có đau đầu, nôn, đau bụng không. Trang trả lời thay: Linh uống hạ sốt mấy lần nhưng không xuống, có kêu đau toàn thân, chóng mặt, rồi đột nhiên yếu rũ.

    Bác sĩ Minh ra hiệu đưa Linh vào giường cấp cứu, đặt đường truyền, cho thở oxy. Anh nhìn bảng theo dõi rồi quay sang điều dưỡng: “Chuẩn bị xét nghiệm máu, cấy máu, khí máu, và gọi bác sĩ hồi sức. Có dấu hiệu sốc.”

    Khi khám nhanh, bác sĩ Minh nhận ra một điểm lạ: Linh thỉnh thoảng co người vì đau vùng hạ vị, nhưng không kêu rõ. Anh nói rõ ràng, bình tĩnh: “Anh cần khám toàn thân để tìm nguồn nhiễm trùng. Em Hạnh ở lại hỗ trợ nhé.” Điều dưỡng gật đầu, kéo rèm, giải thích lại cho Trang và Linh đang lơ mơ.

    Bác sĩ Minh nhẹ nhàng kéo phần quần xuống mức cần thiết để kiểm tra da vùng đùi và bẹn—những nơi có thể xuất hiện ban xuất huyết trong nhiễm khuẩn nặng. Ngay lập tức, anh khựng lại. Trên mặt trong đùi Linh là những đốm tím đỏ li ti lan dọc, kèm mảng bầm bất thường. Không giống dị ứng hay muỗi đốt.

    Điều dưỡng Hạnh hít vào: “Ban xuất huyết…?”

    Bác sĩ Minh lạnh sống lưng. Với sốt 41, tụt huyết áp và ban kiểu này, thứ anh sợ nhất không phải cúm hay viêm họng. Anh nói như ra lệnh: “Báo động đỏ. Có thể nhiễm khuẩn huyết nặng—phải xử trí ngay.”

    Không khí khoa Cấp cứu đổi hẳn. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng máy monitor bíp đều nhưng nghe như thúc giục. Bác sĩ Minh vừa nhìn ban xuất huyết trên đùi Linh vừa rà lại từng khả năng trong đầu: sốt cao, lơ mơ, mạch nhanh, huyết áp tụt—nhiễm khuẩn huyết gần như chắc chắn. Ban xuất huyết khiến anh nghĩ tới những tác nhân nguy hiểm có thể gây rối loạn đông máu, thậm chí suy đa cơ quan nếu chậm trễ.

    Anh ra y lệnh: truyền dịch nhanh, thuốc vận mạch nếu cần, kháng sinh phổ rộng ngay trong “giờ vàng”, lấy máu cấy trước khi tiêm. Điều dưỡng Hạnh thao tác gọn: đặt kim luồn, treo chai dịch, dán nhãn ống nghiệm. Trang đứng ngoài rèm, mặt trắng bệch, tay run run ôm điện thoại. Cô sợ mình chậm một chút thôi sẽ mất bạn.

    Bác sĩ Minh kéo rèm ra, nói ngắn gọn nhưng rõ: “Bạn em đang trong tình trạng rất nặng. Bọn anh đang xử trí sốc và tìm nguồn nhiễm trùng. Em gọi người nhà bạn ấy ngay. Cần có người ký cam kết nếu phải can thiệp sâu.”

    Trang gọi, giọng lạc đi. Đầu dây bên kia là mẹ Linh—bà Hương—đang ở Nam Định. Nghe Trang nói “Linh sốc, đang cấp cứu”, bà Hương gần như gào lên, bảo sẽ bắt xe lên ngay.

    Trong lúc chờ kết quả xét nghiệm, bác sĩ Minh tiếp tục khám kỹ hơn để tìm “ổ” gây nhiễm: phổi, đường tiểu, da, bụng, và cả những nguyên nhân ít ai nghĩ tới ở nữ trẻ tuổi. Anh hỏi nhanh bệnh sử nhưng Linh chỉ ú ớ. Trang cố nhớ: mấy hôm nay Linh ôn thi, thức khuya, gần như không ăn. Linh có than “đau bụng dưới” và “khó chịu” nhưng bảo do đến kỳ.

    Từ khóa “đến kỳ” khiến bác sĩ Minh dừng lại một nhịp. Anh quay sang điều dưỡng Hạnh: “Em hỏi giúp: Linh đang dùng băng vệ sinh hay tampon/cốc nguyệt san? Có quên thay không?” Hạnh hỏi khẽ, vừa trấn an vừa tôn trọng riêng tư. Linh lơ mơ lắc đầu, nhưng môi mấp máy: “Em… em quên…”

    Câu trả lời đó như một mảnh ghép rơi đúng chỗ. Bác sĩ Minh vẫn giữ giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã sắc lại: “Có khả năng hội chứng sốc nhiễm độc liên quan kỳ kinh—hiếm nhưng cực nguy hiểm nếu bỏ qua.” Anh nhờ bác sĩ sản trực hội chẩn, đồng thời yêu cầu siêu âm và xét nghiệm viêm, đông máu.

    Kết quả máu trả về từng phần: bạch cầu tăng, CRP và Procalcitonin cao, men gan bắt đầu rối, tiểu cầu có xu hướng giảm. Khí máu cho thấy dấu hiệu toan chuyển hóa nhẹ—một tín hiệu cơ thể đang “đuối”. Huyết áp Linh vẫn thấp dù đã truyền dịch.

    Bác sĩ hồi sức Phạm Đức Anh tới, nhìn qua monitor rồi hỏi nhanh: “Nguồn nhiễm dự đoán?” Minh chỉ tay về phía ban xuất huyết và nói nhỏ: “Khả năng nhiễm khuẩn huyết. Có dấu liên quan kỳ kinh, nghi TSS.”

    Họ thống nhất: chuyển Linh lên khu hồi sức tích cực ngay khi ổn định đường thở và huyết áp. Điều dưỡng chuẩn bị bơm tiêm điện, thuốc vận mạch liều thấp. Trang nghe những từ “ICU” mà chân mềm nhũn.

    Khi bác sĩ sản tới, mọi thao tác đều được giải thích rõ và thực hiện đúng quy trình có người chứng kiến. Không có bất kỳ sự thô bạo hay mập mờ nào—chỉ là y khoa lạnh lùng trước sinh mạng nóng rực vì sốt. Và đúng như nghi ngờ, họ phát hiện một tình huống “đáng sợ vì dễ quên”: Linh đã dùng phương tiện vệ sinh kinh nguyệt quá lâu trong những ngày ôn thi, cơ thể mệt lả, miễn dịch tụt, tạo điều kiện cho độc tố vi khuẩn bùng lên.

    Bác sĩ Minh nhìn Trang, nói thẳng nhưng không làm cô hoảng: “May là em đưa bạn đến kịp. Nếu trễ thêm vài giờ, nguy cơ suy đa cơ quan rất cao.”

    Ngay khoảnh khắc đó, Trang bật khóc. Cô không khóc vì sợ nữa, mà vì nhận ra: chỉ một thói quen nhỏ, một lần “quên thay”, cộng với mấy đêm thức trắng… có thể đẩy một người trẻ vào ranh giới sống chết.

    ICU luôn có một thứ âm thanh đặc trưng: tiếng máy thở, tiếng monitor, tiếng bước chân nhẹ nhưng vội. Linh được chuyển lên trong tình trạng vẫn lơ mơ, sốt đã hạ chút nhờ thuốc và chườm, nhưng huyết áp còn bấp bênh. Bác sĩ Đức Anh tiếp nhận, đánh giá lại toàn diện: đường thở ổn, chưa cần đặt nội khí quản, nhưng phải theo dõi sát vì nhiễm độc có thể làm phù phổi hoặc rối loạn ý thức nhanh chóng.

    Kháng sinh được chỉnh theo phác đồ, dịch truyền và vận mạch được cân bằng để vừa nâng huyết áp, vừa không làm quá tải tuần hoàn. Họ đặt catheter theo dõi, làm thêm xét nghiệm đông máu, men tim, chức năng thận. Mọi thứ diễn ra như một cuộc chiến có kỷ luật: giờ nào việc nấy, chỉ số nào lệch là lập tức điều chỉnh.

    Đêm đó, bà Hương tới bệnh viện. Người phụ nữ ngoài bốn mươi, áo khoác còn dính bụi đường, vừa nhìn thấy Trang đã nắm chặt tay: “Con ơi, Linh sao rồi?” Trang nghẹn lại, cố kể rõ ràng những gì bác sĩ nói. Bà Hương nghe tới đoạn “quên thay” thì mặt sượng đi, vừa xót vừa giận: “Nó học hành kiểu gì… sao không nói với mẹ…” Nhưng ngay lập tức bà lại òa khóc, tự trách mình không sát sao khi con đi học xa.

    Bác sĩ Minh lên ICU thăm lại. Anh gặp bà Hương trước cửa, giải thích bằng ngôn ngữ dễ hiểu: Linh bị tình trạng nhiễm độc và nhiễm khuẩn nặng, có khả năng liên quan kỳ kinh cộng với suy kiệt do thức khuya, ăn uống kém. Anh nhấn mạnh: “Đây là tai nạn y khoa có thể xảy ra. Quan trọng là mình đã phát hiện và xử trí kịp.”

    Trong phòng bệnh, Linh thỉnh thoảng mở mắt, nhìn mẹ rồi nhắm lại. Cô không đủ sức nói, chỉ có giọt nước mắt lăn ra ở khóe mắt như xin lỗi. Bà Hương nắm tay con qua găng, miệng lẩm bẩm: “Mẹ đây rồi, con cố lên…”

    Ngày thứ hai, tình trạng Linh bắt đầu có chuyển biến. Sốt giảm rõ, huyết áp ổn hơn, liều vận mạch được hạ dần. Ban xuất huyết không lan thêm. Các chỉ số viêm giảm từ từ—một kiểu giảm rất “y khoa”: không phải phép màu, mà là dấu hiệu cơ thể đang thắng lại độc tố.

    Nhưng cú nguy vẫn chưa hoàn toàn qua. Buổi chiều, Linh đột nhiên nôn khan, than đau đầu. Bác sĩ Đức Anh lập tức loại trừ những biến chứng khác: mất nước, rối loạn điện giải, hoặc nhiễm trùng lan. Họ làm CT não, may mắn không có xuất huyết. Điện giải cho thấy natri hơi thấp do truyền dịch và ăn uống chưa hồi phục; họ điều chỉnh và theo dõi. Linh ổn lại sau vài giờ.

    Ba ngày sau, Linh tỉnh táo hơn, có thể nói chuyện nhỏ. Cô kể trong giọng khàn: “Em ôn thi… em cứ nghĩ sốt do cảm… em sợ mất thời gian… em uống thuốc… rồi em quên…” Nói tới đó, Linh bật khóc. Cô không khóc vì đau, mà vì hối hận khi đã coi nhẹ những tín hiệu của cơ thể.

    Bác sĩ Minh không trách. Anh kéo ghế ngồi cạnh giường, nói như nói với em gái: “Em không phải người đầu tiên. Áp lực học hành khiến nhiều bạn bỏ qua ăn ngủ, bỏ qua cả dấu hiệu nguy hiểm. Nhưng từ giờ, em phải nhớ: sốt cao kéo dài, lơ mơ, tụt huyết áp, ban tím—đó không phải chuyện ‘cố chịu’ được.”

    Trang cũng đến thăm. Cô nhìn Linh đang truyền dịch mà tim vẫn thắt lại. Linh nắm tay Trang, nói khẽ: “Tao nợ mày mạng sống.” Trang lắc đầu, nước mắt rơi: “Đừng nói vậy. Chỉ cần mày sống.”

    Một tuần sau, Linh được chuyển xuống khoa thường. Trước khi xuất viện, bác sĩ Minh dặn kỹ những điều “không ai muốn học bằng ICU”: vệ sinh kinh nguyệt đúng cách, không dùng quá thời gian khuyến cáo, không tự ý lạm dụng thuốc hạ sốt và kháng sinh, và quan trọng nhất—khi cơ thể báo động, đừng coi thường.

    Ngày Linh ra viện, bà Hương cúi đầu cảm ơn ê-kíp. Bác sĩ Minh chỉ gật nhẹ: “Chăm con giúp tôi. Và nhắc con… chăm chính mình trước đã.” Linh đứng cạnh mẹ, dáng gầy đi nhưng mắt đã có lại ánh sáng. Cô bước ra khỏi cổng bệnh viện, cảm giác như vừa đi qua một cánh cửa mà nếu đóng sầm lại, có thể đã không còn ngày hôm nay.

    TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!

  • Con dâu bận đi công tác, để cháu cho bà nội trông, trở về thấy nhà cửa vẫn ngăn nắp, cháu ngủ ngon, nhưng mở tủ lạnh ra thì mẹ trẻ bỗng g;ào kh;óc ng;;ất lịm

    Chị Hạnh lấy chồng muộn, 6 năm chạy chữa khắp nơi mới sinh được cậu con trai đầu lòng. Bởi vậy, đứa bé là “báu vật” của cả gia đình, đặc biệt là với vợ chồng chị.

    Một lần, công ty cử chị đi công tác đột xuất 3 ngày. Ban đầu chị định đưa con đi cùng, nhưng chồng khuyên:

    “Có bà nội ở nhà, để bà trông cho, em yên tâm đi làm.”

    Thấy mẹ chồng tỏ vẻ vui vẻ, nhiệt tình nhận trông cháu, chị cũng xuôi lòng.

    Ba ngày công tác trôi qua, chị trở về. Căn nhà quen thuộc vẫn ngăn nắp, gọn gàng. Trong phòng, con trai đang ngủ ngoan trong nôi, hơi thở đều đều, khuôn mặt hồng hào. Mẹ chồng ngồi cạnh, vừa quạt vừa khe khẽ hát ru. Nhìn cảnh tượng ấy, tim chị như tan chảy vì hạnh phúc, nghĩ bụng “may mắn có bà”.

    Chị Hạnh bước xuống bếp dọn đồ, mở tủ lạnh để cất thực phẩm mang về. Và rồi…

    Cánh cửa tủ vừa bật ra, chị sữ;ng sờ, cả người r;un lên bần bật. Bên trong, ngăn trên cùng là hàng chục hộp thủy tinh được xếp ngay ngắn. Mỗi hộp đều dán nhãn ghi ngày tháng cẩn thận. Trên nắp, nét chữ của mẹ chồng hiện rõ: “Sữa của H…”, “Sữa của M…” – đó là tên đứa con trai chị.

    Chị hoả;ng h;ốt, mở nắp một hộp ra, mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Tim chị nghẹt thở, mọi thứ trước mắt tối sầm lại. Chị g;ào khóc, ôm ngực rồi ngã qu;ỵ ngay dưới nền gạch lạnh ngắt.

    Trong phòng, con trai vẫn ngủ say, không hề biết sóng gió khủng khiếp vừa ập xuống gia đình nhỏ của mình.

    Câu hỏi rợn người dội lên trong đầu chị:
    “Mẹ chồng đã làm gì với chính giọt máu của con đây trời ơi…?”