Tác giả: admin

  • Học sinh lớp 3 làm toán (3 + 3) x 2 = 12 bị cô gạch sai, mẹ lên mạng thắc mắc và kết quả khó tin

    Mỗi phụ huynh đưa ra một ý kiến khác nhau, ý kiến nào cũng có sự đồng tình từ mọi người

    Theo nguồn tin báo Người Đưa Tin, một bài toán lớp 3 gây tranh luận trên diễn đàn phụ huynh khi học sinh bị chấm sai dù cho ra kết quả đúng. Vấn đề đặt ra là cách làm bài có cần tuyệt đối theo công thức hay có thể linh hoạt theo tư duy của học sinh.

    Cụ thể, một phụ huynh đăng tải bài toán: “Biết diện tích của hình vuông là 9 cm², tính chu vi”. Học sinh đưa ra cách giải riêng và cho kết quả đúng nhưng bị giáo viên đánh sai, khiến phụ huynh bức xúc.

    Người này cho rằng con mình “tư duy bản chất đúng, ra kết quả đúng là ok” và đặt câu hỏi về việc chấm điểm mang tính máy móc, có thể ảnh hưởng đến sự sáng tạo của trẻ.

    Bài toán đang gây tranh cãi CĐM (Ảnh: Người Đưa Tin)

    Tuy nhiên, nhiều ý kiến trên diễn đàn nhận định học sinh đã làm sai về phương pháp. Theo đó, bài toán cần thực hiện đúng quy trình: từ diện tích suy ra cạnh hình vuông (9 = 3 × 3, cạnh bằng 3 cm), sau đó tính chu vi bằng công thức cạnh × 4, kết quả 12 cm. Các ý kiến này cho rằng việc áp dụng đúng công thức là yêu cầu bắt buộc trong môn Toán ở bậc tiểu học.

    Một số phụ huynh nhấn mạnh việc “sai công thức là sai”, bởi Toán học đòi hỏi tính chặt chẽ trong từng bước, không chỉ ở đáp số cuối cùng.

    Ở chiều ngược lại, một số ý kiến cho rằng cách chấm của giáo viên chưa hợp lý. Theo các ý kiến này, bước đầu học sinh làm chưa đúng bản chất nhưng vẫn được chấm đúng, trong khi bước tính chu vi – vốn có thể chấp nhận về mặt bản chất – lại bị đánh sai. Một ý kiến tự nhận là giáo viên cho rằng cần phân tích rõ 9 = 3 × 3 trước khi suy ra cạnh, đồng thời đánh giá phần tính chu vi của học sinh không sai về bản chất.

    Từ sự việc trên, nhiều ý kiến cho rằng trong môn Toán, độ chính xác không chỉ nằm ở kết quả mà còn ở toàn bộ quá trình giải bài. Việc tuân thủ đúng phương pháp giúp học sinh hình thành tư duy logic và tránh sai sót về sau.

    Bên cạnh đó, phụ huynh được khuyến nghị nên phối hợp với giáo viên trong quá trình học của trẻ, thay vì chỉ tập trung vào đúng – sai của đáp án. Việc trao đổi trực tiếp với giáo viên được xem là cần thiết để làm rõ cách chấm điểm và phương pháp giảng dạy.

    Các ý kiến cũng thống nhất rằng việc học Toán ở bậc tiểu học không chỉ nhằm tìm ra đáp số mà còn giúp học sinh rèn luyện quy trình giải bài gồm hiểu đề, phân tích và áp dụng công thức. Đây là nền tảng quan trọng cho các cấp học cao hơn.

  • Vợ đ:ột ng:ột qu:a đ:ời, 3 ngày sau tôi vô tình phát hiện tủ lạnh b::ốc m:;ùi h::ôi lúc mở ra thì h::ãi h::ùng khi thấy thứ bên trong

    Vợ tôi mất đột ngột vào một chiều thứ Bảy. Không có lời trăng trối, không có cái nắm tay cuối cùng. Cô ấy gục xuống ngay trong gian bếp khi đang chuẩn bị bữa tối, bác sĩ bảo là do tai biến mạch máu não. Sự ra đi của cô ấy nhanh đến mức tôi cảm giác như mình đang gặp một cơn ác mộng dài, chỉ cần mở mắt ra là thấy cô ấy vẫn đang lúi húi trong bếp, miệng cười nói rôm rả.

    Đám tang diễn ra trong ba ngày. Ba ngày ấy, tôi như người mất hồn, chỉ biết quỳ bên linh cữu vợ, đầu óc trống rỗng. Họ hàng, làng xóm đến chia buồn, ai cũng chép miệng thương xót cho người phụ nữ bạc mệnh, và ái ngại nhìn hai đứa con thơ của tôi – đứa lớn mới vào lớp 1, đứa bé chưa cai sữa.

    Sau khi đưa tiễn vợ về nơi an nghỉ cuối cùng, tôi trở về căn nhà trống hoác. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lên mọi ngóc ngách. Mới mấy ngày trước thôi, căn nhà này còn ấm áp hơi thở của cô ấy, còn rộn rã tiếng cười đùa. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người.

    Tôi nhốt mình trong phòng, mặc kệ lũ trẻ cho bà ngoại chăm sóc. Tôi không dám bước xuống bếp, nơi vợ tôi đã ngã xuống. Tôi sợ phải đối diện với sự thật rằng cô ấy đã vĩnh viễn không còn nữa.

    Đến ngày thứ ba sau đám tang, tức là gần một tuần kể từ khi vợ mất, tôi buộc phải bước ra khỏi phòng vì nghe tiếng con khóc đòi bố. Vừa mở cửa bước xuống cầu thang, một mùi hôi nồng nặc, khó chịu xộc thẳng vào mũi tôi. Mùi này giống như mùi thịt thối rữa, mùi của sự phân hủy.

    Tôi nhíu mày, bịt mũi đi xuống bếp. Mùi hôi càng lúc càng nồng, phát ra từ phía chiếc tủ lạnh hai cánh to đùng ở góc bếp. Tôi rùng mình nhớ lại, hôm vợ mất, trong lúc hoảng loạn đưa cô ấy đi cấp cứu, có lẽ ai đó đã rút nhầm phích cắm tủ lạnh hoặc cửa tủ bị hở mà không ai để ý. Suốt mấy ngày tang lễ, nhà bao việc, lại ăn uống cỗ bàn bên ngoài nên chẳng ai đụng đến cái tủ lạnh này.

    Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi sợ hãi nghĩ đến viễn cảnh bên trong là những tảng thịt, những mớ rau đã thối rữa, giòi bọ lúc nhúc. Nhưng không thể để cái mùi này ám ảnh ngôi nhà mãi được. Tôi nín thở, lấy hết can đảm giật mạnh cánh cửa tủ lạnh ra.

    Một cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi chết lặng, chân tay bủn rủn.

    Không phải là sự bừa bộn hay bẩn thỉu như tôi tưởng tượng. Ngăn mát tủ lạnh được sắp xếp gọn gàng đến mức đau lòng. Nhưng thứ khiến tôi “hãi hùng” và bật khóc nức nở ngay tại chỗ không phải là mùi hôi thối của thực phẩm hỏng, mà là những dòng chữ nắn nót trên từng chiếc hộp nhựa.

    Hàng chục chiếc hộp xếp chồng lên nhau, bên trong là những món ăn đã được chế biến sẵn, tẩm ướp gia vị cẩn thận, chỉ chờ nấu chín. Nhưng vì mất điện (hoặc tủ hỏng) mấy ngày nay, chúng đã bắt đầu chảy nước và bốc mùi.

    Trên nắp hộp thịt kho tàu, dòng chữ quen thuộc của vợ tôi ghi trên giấy nhớ: “Thịt kho tàu cho bố Tùng. Nhớ hâm nóng kỹ, anh hay đau dạ dày đừng ăn nguội.”

    Trên hộp cá bống kho tiêu: “Cá bống kho cho con gái rượu. Nhớ gỡ xương kỹ nhé chồng, con hay ăn vội dễ hóc.”

    Trên hộp súp gà: “Súp gà cho cu Bin. Em xay nhuyễn rồi, anh chỉ cần đun sôi lại là con ăn được.”

    Và còn rất nhiều hộp khác: bò sốt vang, nem rán, canh măng… Tất cả đều là những món khoái khẩu của ba bố con tôi. Ở ngăn dưới cùng là một chiếc bánh kem nhỏ, méo mó vì lớp kem đã chảy xệ, bên trên ghi nguệch ngoạc dòng chữ: “Mừng kỷ niệm 7 năm ngày cưới sớm. Yêu bố nó nhiều!”

    Tôi khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm lấy đầu gào khóc. Hóa ra, trước khi gục ngã, vợ tôi đã dành cả buổi chiều hôm đó, và có lẽ là cả những ngày trước đó để chuẩn bị cho “tuần lễ vắng nhà” của cô ấy.

    Tôi chợt nhớ ra, vợ tôi từng bảo tuần sau cô ấy phải đi công tác xa vài ngày. Cô ấy lo ba bố con ở nhà ăn uống linh tinh, không đảm bảo, nên đã tranh thủ đi chợ, nấu nướng, chia nhỏ từng bữa ăn rồi cấp đông, dán nhãn cẩn thận. Cô ấy chuẩn bị cho một chuyến đi xa, nhưng không ngờ đó là chuyến đi mãi mãi không có ngày về.

    Ngay cả cái bánh kem kia… Hôm vợ mất là ngày 10, còn kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi là ngày 15. Cô ấy sợ đi công tác không về kịp đúng ngày nên đã mua bánh để sẵn, định bụng sẽ tạo bất ngờ cho tôi trước khi đi.

    Vậy mà tôi, người chồng vô tâm, suốt thời gian qua chỉ biết cắm đầu vào công việc, về nhà là nằm ườn ra xem tivi, để mặc vợ loay hoay với bếp núc, con cái. Tôi đâu biết rằng, trong những giây phút cuối đời, trong những nhịp đập cuối cùng của trái tim, cô ấy vẫn chỉ nghĩ đến chồng, đến con.

    Mùi hôi từ tủ lạnh vẫn bốc ra nồng nặc, nhưng với tôi lúc này, đó là mùi của sự hy sinh, mùi của tình yêu thương vô bờ bến mà vợ dành cho gia đình. Những món ăn này đã hỏng, không thể ăn được nữa, nhưng tâm ý của vợ thì tôi đã “ăn” trọn, nuốt trọn vào trong tim, đắng ngắt và đau đớn.

    Tôi vừa khóc vừa lúi húi dọn dẹp từng chiếc hộp. Tôi không nỡ vứt chúng vào sọt rác như những thứ bỏ đi. Tôi đem chúng ra sau vườn, đào một cái hố nhỏ chôn xuống. Tôi muốn giữ lại chút gì đó, dù chỉ là nắm đất thấm đẫm công sức của vợ.

    Tối hôm đó, tôi ngồi bên mâm cơm chỉ có mì tôm úp vội. Nhìn sang di ảnh vợ trên bàn thờ, nụ cười cô ấy vẫn rạng rỡ như thế. Tôi tự hứa với lòng mình, và hứa với cô ấy, sẽ thay cô ấy chăm sóc các con nên người, sẽ học cách nấu món cá bống kho, món súp gà mà cô ấy đã cẩn thận ghi chú.

    Cánh cửa tủ lạnh đã đóng lại, mùi hôi đã bay đi, nhưng bài học về sự trân trọng người bên cạnh thì sẽ còn mãi. Đừng đợi đến khi chỉ còn là những di vật vô tri mới nhận ra mình đã được yêu thương nhiều đến thế nào.

  • Á:c mộng chiều 17/04: Giá vàng không thể tưởng tượng nổi

    Giá vàng trong nước tăng trở lại khi giá thế giới biến động mạnh sau thông tin mở lại eo biển Hormuz, căng thẳng ở Trung Đông hạ nhiệt.

    Theo thông tin từ báo Người lao động, giá vàng trong nước sáng 18/4 tăng trở lại sau chuỗi phiên giảm, theo diễn biến phục hồi của thị trường thế giới khi căng thẳng Trung Đông có dấu hiệu hạ nhiệt. Giá vàng miếng SJC hiện quay lại mốc 172 triệu đồng/lượng ở chiều bán ra.

    Công ty Vàng bạc Đá quý Sài Gòn (SJC) cùng nhiều doanh nghiệp niêm yết giá vàng miếng SJC ở mức 168,5 – 172 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), tăng 1 triệu đồng/lượng so với cuối ngày 17/4. Giá vàng nhẫn và vàng trang sức 99,99% cũng tăng lên 168 – 171,5 triệu đồng/lượng, cùng mức điều chỉnh 1 triệu đồng/lượng.

    Trước đó, giá vàng miếng SJC từng đạt đỉnh khoảng 175,5 triệu đồng/lượng trong tuần, sau đó giảm về 170,5 triệu đồng/lượng trước khi phục hồi trở lại.

    Trên thị trường quốc tế, giá vàng chốt tuần ở mức 4.831 USD/ounce. Trong phiên giao dịch gần nhất, có thời điểm giá tăng lên sát 4.900 USD/ounce sau thông tin eo biển Hormuz được mở lại cho tàu thương mại. Diễn biến này diễn ra trong bối cảnh rủi ro địa chính trị được đánh giá giảm bớt khi tình hình Trung Đông có dấu hiệu hạ nhiệt.

    Tổng thống Mỹ Donald Trump cho biết lạc quan về khả năng đạt thỏa thuận ngừng bắn giữa Mỹ và Iran, đồng thời hai bên đang thảo luận gia hạn lệnh ngừng bắn tạm thời.

    Theo giới phân tích, thị trường vàng đang chuyển dần trọng tâm từ yếu tố địa chính trị sang các yếu tố kinh tế vĩ mô. Trong thời gian tới, diễn biến dữ liệu kinh tế Mỹ và kỳ vọng chính sách của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) sẽ là yếu tố chi phối xu hướng giá vàng.

    Hiện giá vàng thế giới quy đổi khoảng 153,5 triệu đồng/lượng, vẫn thấp hơn đáng kể so với giá trong nước, duy trì mức chênh lệch lớn.

  • kenh69.info Tôi tên Lan, 32 tuổi, lấy chồng được 7 năm. Nhà chồng tôi ở chung một căn nhà 3 tầng, mẹ chồng

    Tôi tên Lan, 32 tuổi, lấy chồng được 7 năm. Nhà chồng tôi ở chung một căn nhà 3 tầng, mẹ chồng — bà Hường, tính vốn soi mói, hay lục lọi tủ của vợ chồng tôi với lý do “coi có thiếu đồ đạc gì không”.

    Tôi không tin tưởng bà lắm, nhất là từ ngày tôi phát hiện mất hai chiếc vòng vàng mẹ ruột cho trước khi cưới. Hỏi thì bà cười hềnh hệch bảo:
    “Nhà này làm gì có trộm?”

    Tôi nghi quá, bèn đặt một camera siêu nhỏ giấu sau chậu cây trong phòng, hướng thẳng vào tủ quần áo — định bụng theo dõi vài ngày để bắt tại trận.

    Tôi thậm chí còn bật chế độ gửi thông báo khi camera phát hiện chuyển động.

    Ba ngày sau.
    Đang làm ở công ty thì điện thoại rung liên tục: Camera phát hiện chuyển động trong phòng.

    Tôi mở ra xem.

    Đúng như tôi nghĩ:
    Bà Hường bước vào, đảo mắt, rồi bắt đầu mở tủ tôi lục từng ngăn.

    “Tốt rồi, bắt được rồi nhé,” tôi lầm bầm.

    Nhưng chưa đầy 20 giây sau…

    Cảnh tượng trên màn hình khiến tôi lạnh cả sống lưng.

    **KHÔNG PHẢI MẸ CHỒNG.
    MÀ LÀ CHỒNG TÔI.**

    Anh Dũng — chồng tôi — xuất hiện từ phía cửa. Anh nhìn quanh rồi rón rén khóa cửa lại.

    Tôi tưởng anh quay về nhà giữa giờ làm, nhưng điều tiếp theo xảy ra khiến tôi muốn nôn.

    Anh đi đến bên cạnh mẹ tôi, thì thầm gì đó. Bà gật đầu, nhếch mép cười.

    Rồi anh mở ngăn tủ đựng đồ lót của tôi, lôi ra một cái túi nhỏ màu đỏ — túi tôi đựng những thứ riêng tư nhất.

    Anh mở bung ra.

    Không phải vàng.

    Mà là… những tờ giấy ghi nợ.

    Những tờ giấy mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy trong đời.

    Bà Hường nói to, rõ ràng đến mức camera thu được:

    “Giữ kỹ vào, không để con Lan nó biết. Cái món nó gửi về cho tao hàng tháng, mày nhớ lấy trước một nửa. Con này ngu, dễ moi lắm.”

    Tôi như bị ai bóp tim.

    Lấy tiền tôi gửi cho mẹ chồng?
    Giấu giấy nợ trong tủ của tôi?
    Nhưng vì sao?

    Chưa kịp định thần, camera ghi tiếp cảnh khiến tôi buồn nôn:

    **CHỒNG TÔI QUỲ XUỐNG.
    NHƯ CON NỢ ĐANG CẦU CỨU.**

    Anh nói, giọng run:

    “Mẹ… con xin mẹ đừng nói với nó. Mười năm nay chuyện này kín rồi. Để nó biết là đời con tàn.”

    Bà Hường khoanh tay:

    “Muốn tao im thì mỗi tháng để tao giữ cái thẻ ATM của nó. Con Lan nó yêu mày như điếu đổ, nó không dám nghi đâu.”

    Dũng gật đầu lia lịa như kẻ đang chịu ơn.

    Tôi choáng váng.

    Mười năm?
    Anh nói mười năm?

    Nhưng tệ hơn vẫn còn ở phía sau.

    SỰ THẬT KINH TỞM NHẤT
    Dũng đứng dậy, nhìn quanh phòng tôi như kẻ trộm, rồi mở một cái hộp tôi chưa bao giờ thấy.

    Bên trong là hàng loạt hóa đơn bí mật:

    Tiền nhà cho một người phụ nữ khác

    Tiền viện phí của một đứa trẻ 8 tuổi

    Tiền học thêm

    Và một tờ giấy khai sinh…

    Camera zoom đủ gần để tôi thấy rõ dòng chữ:

    Tên cha: Dũng (chồng tôi).

    Tôi suýt đánh rơi điện thoại.

    Bà Hường khoát tay, nói câu chốt hạ:

    “Cứ giấu con Lan. Để nó nuôi mày còn nuôi cả con kia. Mày ngu chứ nó ngu hơn.”

    Tôi muốn hét lên.
    Muốn đập nát cái điện thoại.

    Nhưng tôi chỉ ngồi bất động — nước mắt chảy xuống bàn tay.

    Cuối video, chồng tôi đưa cho mẹ một xấp tiền tôi chưa bao giờ thấy anh có. Nhưng thứ làm tôi chết lặng là chiếc nhẫn cưới của tôi trong tay mẹ chồng.

    Bà cười khẩy:

    “Nó sắp phát hiện rồi. Lo mà dọn đường đi. Nhẫn tao giữ để khi cần còn mang chỗ khác.”

    Chồng tôi đáp:

    “Ừ… chuẩn bị ly hôn đi thì vừa. Con bé (nhân tình) nó giục rồi.”

    Tôi chết lặng.

    Mười năm chung sống.
    Tôi nuôi con riêng của anh với người khác.
    Tôi bị mẹ chồng moi tiền.
    Tôi bị chồng cắm sừng, cướp nhẫn cưới, chuẩn bị đá khỏi nhà…

    Và tất cả —
    nhờ cái camera giấu để bắt mẹ chồng trộm vàng —
    tôi đã tận mắt chứng kiến sự thật kinh tởm nhất đời mình.

     

  • Bất chấp lấy chồng già hơn cả t::uổi bố, cưới xong đêm đêm tôi mã-n ng;/ uyện vì một điều “trai trẻ cũng không làm được”, nhưng chỉ 3 ngày sau

    Bất chấp lấy chồng già hơn cả t::uổi bố, cưới xong đêm đêm tôi mã-n ng;/ uyện vì một điều “trai trẻ cũng không làm được”, nhưng chỉ 3 ngày sau…

    Tôi biết, nếu kể câu chuyện này ra, sẽ có rất nhiều người lắc đầu, thậm chí buông một câu quen thuộc: “Đáng đời.”

    Nhưng cuộc đời vốn không đơn giản như những lời phán xét.
    Tôi năm đó hai mươi bảy tuổi. Không phải quá trẻ, nhưng cũng chưa đủ từng trải để hiểu hết những quyết định của mình sẽ dẫn đến đâu. Tôi làm nhân viên kế toán cho một công ty nhỏ, lương ba cọc ba đồng, cuộc sống xoay quanh tiền trọ, tiền ăn, tiền gửi về quê cho mẹ.

    Bố tôi mất sớm, một mình mẹ nuôi hai chị em tôi khôn lớn. Em trai tôi còn đang học đại học. Gánh nặng gia đình đè lên vai tôi từ lúc nào không hay.

    Tôi từng có một mối tình kéo dài ba năm. Anh ấy bằng tuổi, hiền lành, yêu tôi thật lòng. Nhưng cuối cùng chúng tôi chia tay… vì tiền.
    Không phải vì tôi tham.

    Mà vì chúng tôi đều nghèo.

    Có những ngày hai đứa ngồi nhìn nhau, không biết tháng sau lấy gì đóng tiền phòng. Tình yêu khi đó… trở nên mỏng manh hơn cả tờ giấy.

    Chia tay xong, tôi không khóc nhiều. Tôi chỉ thấy mệt.

    Mệt vì phải cố gắng.

    Mệt vì cứ mãi loay hoay trong cái vòng luẩn quẩn của thiếu thốn.
    Và rồi… ông ấy xuất hiện..

    Ông ấy là đối tác lớn của công ty tôi, một người đàn ông đã ngoài sáu mươi, tóc đã bạc trắng nhưng phong thái lại toát lên vẻ quyền uy và tĩnh lặng của một người đã đứng trên đỉnh cao sự nghiệp.

    Khi ông ấy ngỏ lời cầu hôn, tôi đã mất ngủ ròng rã một tuần. Cưới một người đàn ông già hơn cả tuổi bố mình? Bạn bè nói tôi thực dụng, mẹ tôi ở quê thì khóc ròng vì thương con. Nhưng nhìn vào khoản nợ của gia đình và tương lai của đứa em trai, tôi nhắm mắt đưa chân.

    Tôi cứ ngỡ cuộc sống hôn nhân với một người chênh lệch tuổi tác quá lớn sẽ là những đêm dài chịu đựng, là sự gượng ép về thể xác lẫn tinh thần. Thế nhưng, tôi đã lầm.

    Những đêm tân hôn, tôi thực sự mãn nguyện. Điều mà “trai trẻ không làm được” chính là sự trân trọng và thấu hiểu đến tận cùng. Ông ấy không vồ vập, không đòi hỏi. Đêm đêm, ông ấy ngồi bên giường, kiên nhẫn nghe tôi kể về những vất vả đã qua, nhẹ nhàng xoa dịu những lo âu trong lòng tôi bằng sự trải đời và bao dung. Ông chăm sóc tôi từ những chi tiết nhỏ nhất, điều mà người yêu cũ – trong cái sự bồng bột của tuổi trẻ – chưa bao giờ làm được. Tôi đã nghĩ, hóa ra bến đỗ bình yên đôi khi không nằm ở sự nồng nhiệt, mà nằm ở sự vững chãi.

    Nhưng chỉ 3 ngày sau…

    Hạnh phúc ngắn ngủi ấy vỡ tan khi tôi tình cờ nghe được cuộc điện thoại của ông ấy với luật sư riêng trong phòng làm việc.

    “Cứ chuẩn bị sẵn các thủ tục đi. Tôi không còn nhiều thời gian nữa. Cô ấy là một cô gái tốt, tôi muốn trước khi đi có thể để lại cho cô ấy một danh phận và khối tài sản này, coi như là sự bù đắp cho những năm tháng tôi sống cô độc.”

    Tôi rụng rời chân tay, đẩy cửa bước vào. Trước mặt tôi không còn là người đàn ông quyền lực nữa, mà là một người già yếu đang cố che giấu cơn ho khan cùng gương mặt xám ngắt. Ông ấy thú nhận mình bị ung thư giai đoạn cuối, chỉ còn sống được vài tháng.

    Ông ấy chọn tôi không phải vì muốn có một người vợ trẻ để vui vẻ, mà vì ông ấy biết mình sắp đi xa. Ông ấy không có con cái, tài sản khổng lồ kia sẽ bị tranh chấp nếu không có người thừa kế hợp pháp. Ông ấy muốn dùng những ngày cuối đời để “mua” lấy một người bầu bạn chân thành, và đổi lại, ông ấy tặng tôi một tương lai không còn phải lo toan cơm áo.

    Ba ngày làm vợ, tôi từ một kẻ bị coi là “tham giàu” bỗng chốc trở thành người đứng trước một bản di chúc khổng lồ và một cuộc ly biệt đã định sẵn.

    Cầm tờ bệnh án của chồng trên tay, tôi bật khóc nức nở. Tôi nhận ra mình không còn quan tâm đến khối tài sản kia nữa. Hóa ra, cái giá của sự đủ đầy về vật chất lại là sự đớn đau khi tìm thấy một tâm hồn đồng điệu, rồi lại phải trơ mắt nhìn người đó tan biến vào cõi hư vô. Đêm ấy, tôi lại ngồi cạnh ông, nhưng không phải để nghe chuyện, mà để nắm chặt bàn tay gầy guộc ấy, cầu xin thời gian hãy trôi chậm lại một chút… cho một người chồng mà tôi chỉ mới kịp gọi t

  • Vụ việc đau lòng tại Nghệ An đặt ra câu hỏi về trách nhiệm pháp lý khi trẻ nhỏ bị bỏ quên trên ô tô dẫn đến tử vong.

    Vụ việc đau lòng tại Nghệ An đặt ra câu hỏi về trách nhiệm pháp lý khi trẻ nhỏ bị bỏ quên trên ô tô dẫn đến tử vong.

    Theo Báo Người Lao Động, một bé gái 2 tuổi đã tử vong sau khi bị bỏ quên trên ô tô trong hơn 5 tiếng tại Nghệ An.

    Hơn 5 tiếng bị bỏ quên trên ô tô

    Sáng 16/4, anh Đ., trú tại xã Đông Lộc, tỉnh Nghệ An, lái ô tô 5 chỗ chở hai con gái đến trường. Sau khi đưa con lớn vào lớp, anh không đưa bé út đến nhà trẻ như thường lệ mà lái xe thẳng đến nơi làm việc.

    Người cha sau đó khóa xe mà không biết con gái nhỏ vẫn đang ngồi ở ghế sau.

    Đến chiều cùng ngày, một đồng nghiệp phát hiện bé gái nằm trong ô tô nên lập tức thông báo cho anh Đ. Dù được đưa đi cấp cứu ngay sau đó, bé gái đã không qua khỏi.

    Theo xác định ban đầu của cơ quan chức năng, tổng thời gian từ khi bé bị bỏ quên đến lúc được phát hiện là hơn 5 tiếng. Được biết, bình thường bé 2 tuổi do mẹ đưa đón, trong khi chị gái được bố chở đi học.

    Luật sư: Có thể xem xét tội vô ý làm che;t người

    Đánh giá về vụ việc, luật sư Đào Thị Bích Liên, Văn phòng Luật sư Hà Hải và Cộng sự, cho rằng hành vi của người cha về bản chất là lỗi vô ý do cẩu thả, không phải lỗi cố ý.

    Anh Đ. đã không thực hiện đầy đủ nghĩa vụ trông nom, chăm sóc trẻ nhỏ, dẫn đến hậu quả đặc biệt nghiêm trọng là con ruột tử vong.

    Xét trên phương diện hình sự, hành vi này có thể bị xem xét theo tội “Vô ý làm chết người” quy định tại Điều 128 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017).

    Theo quy định, người phạm tội có thể bị phạt cải tạo không giam giữ đến 3 năm hoặc phạt tù từ 1 đến 5 năm.

    Tuy nhiên, trong thực tiễn, các cơ quan tố tụng thường cân nhắc giữa việc xử lý nghiêm và yếu tố nhân đạo.

    Trong trường hợp này, anh Đ. là cha ruột của nạn nhân nên có thể được xem xét nhiều tình tiết giảm nhẹ, đặc biệt khi hậu quả xảy ra cũng là mất mát lớn nhất đối với chính người gây ra.

    Hồi chuông cảnh tỉnh về an toàn trẻ nhỏ

    Vụ việc một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh báo đối với các bậc phụ huynh trong việc trông nom và giám sát trẻ nhỏ. Trong bối cảnh ô tô ngày càng phổ biến, nguy cơ bỏ quên trẻ trên xe không còn là tình huống hiếm gặp.

    Luật sư cho rằng cần nghiên cứu, bổ sung các giải pháp kỹ thuật như hệ thống cảnh báo khi còn người trong xe nhằm hạn chế rủi ro.

    Bên cạnh đó, các cơ sở giáo dục và giữ trẻ cũng cần xây dựng quy trình kiểm tra sĩ số chặt chẽ. Khi trẻ vắng mặt bất thường, cần chủ động liên hệ ngay với phụ huynh để kịp thời phát hiện sự việc.

    Trước đó, năm 2024, một bé trai 5 tuổi tại Thái Bình cũng tử vong sau khi bị bỏ quên trên ô tô đưa đón trong 11 tiếng. Tài xế và nhân viên liên quan bị xử lý hình sự, trong khi giáo viên chịu trách nhiệm liên đới.

  • Giá xăng dầu hôm nay ‘rẻ như rau’, giá vé máy bay 30/4 – 1/5 khiến nhiều người ‘toát mồ hôi’

    Giá xăng dầu ngày 18/4 tại Việt Nam: Giá dầu diesel và mazut vẫn duy trì đà giảm sâu sau nhiều kỳ điều hành liên tiếp. Trong bối cảnh đó, giá vé máy bay dịp 30/4 – 1/5 năm 2026 duy trì ở mức cao, nhiều chặng vượt 4 triệu đồng, song nguồn cung dồi dào, chưa xuất hiện tình trạng ‘cháy vé’.

    Ngày 18 tháng 4 năm 2026, tạp chí Sở Hữu Trí Tuệ đăng tải bài viết với tiêu đề “Giá xăng dầu hôm nay 18/4 ‘rẻ như rau’, giá vé máy bay 30/4 – 1/5 khiến nhiều người ‘toát mồ hôi’”. Nội dung như sau:

    Giá xăng dầu trong nước hôm nay 18/4

    Giá xăng dầu

     

    Tại thị trường trong nước, giá bán lẻ xăng dầu ngày 18/4 tiếp tục áp dụng theo kỳ điều hành từ 0h ngày 16/4, với xu hướng trái chiều giữa xăng và dầu.

    Cụ thể:

    • Xăng E5 RON92: không cao hơn 22.592 đồng/lít
    • Xăng RON95-III: không cao hơn 23.761 đồng/lít
    • Dầu diesel: không cao hơn 31.041 đồng/lít
    • Dầu mazut: không cao hơn 20.332 đồng/kg

    Đáng chú ý, giá dầu trong nước đã trải qua 3 kỳ giảm liên tiếp (8/4, 9/4 và 16/4), với mức giảm rất mạnh:

    • Dầu diesel giảm tổng cộng 13.747 đồng/lít
    • Dầu mazut giảm 4.261 đồng/kg

    Riêng tại kỳ điều hành gần nhất ngày 16/4:

    • Dầu diesel giảm 1.928 đồng/lít
    • Dầu mazut giảm 2.281 đồng/kg

    Trong khi đó, giá xăng chỉ biến động nhẹ, phản ánh diễn biến không đồng nhất của thị trường năng lượng toàn cầu.

    1
    Giá xăng dầu ở Petrolimex ngày 18/4

    Theo Bộ Công Thương, mặt bằng giá xăng dầu trong nước hiện đang ở mức trung bình và thấp hơn so với nhiều quốc gia có chung đường biên giới.

    Việc điều hành linh hoạt, kết hợp với chính sách giảm thuế và sử dụng Quỹ bình ổn giá, đã góp phần giữ giá nhiên liệu ở mức hợp lý, hỗ trợ người dân và doanh nghiệp trong bối cảnh chi phí đầu vào còn nhiều biến động.

    Trong ngắn hạn, giá dầu thế giới được dự báo tiếp tục biến động mạnh khi phụ thuộc vào diễn biến tại eo biển Hormuz và tiến trình đàm phán giữa các bên liên quan ở Trung Đông.

    Tình hình giá vé máy bay dịp 30/4 – 1/5

    Dịp nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương và 30/4 – 1/5 năm 2026, thị trường hàng không ghi nhận mặt bằng giá vé duy trì ở mức cao, nhiều chặng vượt ngưỡng 4 triệu đồng mỗi chiều. Tuy nhiên, nguồn cung chuyến bay vẫn dồi dào, chưa xuất hiện tình trạng khan hiếm vé như một số năm trước.

    Theo khảo sát, nhu cầu đặt vé năm nay được phân bổ tương đối đều trong toàn bộ kỳ nghỉ. Nguyên nhân là hai dịp lễ diễn ra sát nhau, kéo dài thời gian nghỉ, giúp hành khách linh hoạt lựa chọn lịch trình, không dồn vào các ngày cao điểm. Trong các ngày đầu kỳ nghỉ như 25, 26 và 29, 30/4, tỷ lệ lấp đầy trên nhiều đường bay từ Hà Nội và TP.HCM đến các điểm du lịch vẫn ở mức thấp, ghế trống còn khá nhiều.

    Dù vậy, một số đường bay đặc thù đã ghi nhận tỷ lệ đặt chỗ trên 90%, chủ yếu ở các chặng đến Tuy Hòa, Côn Đảo, Chu Lai và Đồng Hới. Ở chiều ngược lại, nhu cầu quay về các đô thị lớn tăng dần vào cuối kỳ nghỉ, song mặt bằng chung vẫn chưa quá căng thẳng. Chỉ một số chặng như Côn Đảo – TP.HCM hay Đồng Hới – Hà Nội đạt trên 80% công suất.

    Đáng chú ý, các đường bay trục chính như TP.HCM – Hà Nội có tỷ lệ lấp đầy khá thấp, chỉ khoảng 20% – 40%, cho thấy hành khách vẫn còn nhiều lựa chọn về chuyến bay và khung giờ.

    Về giá vé, trong giai đoạn đầu kỳ nghỉ (25 – 29/4), chặng Hà Nội – TP.HCM có giá phổ biến từ 3,6 – 4,2 triệu đồng mỗi chiều. Trong đó, Vietnam Airlines và Bamboo Airways duy trì mức cao nhất, khoảng 3,9 – 4,2 triệu đồng; Vietjet Air dao động từ 3,2 – 3,9 triệu đồng; Vietravel Airlines từ 3,3 – 3,8 triệu đồng. Mức giá này tương đương dịp Tết Nguyên đán 2026 và tăng nhẹ 8 – 10% so với cùng kỳ năm trước.

    image_1776398390890

    Trên các đường bay du lịch, giá vé cũng không hạ nhiệt. Chặng TP.HCM – Đà Nẵng ngày 29/4 có giá từ 2,7 – 3,2 triệu đồng với Vietnam Airlines, trong khi các hãng khác dao động từ 1,8 – 2,6 triệu đồng. Chặng Hà Nội – Đà Nẵng phổ biến từ 2,1 – 3,8 triệu đồng. Đối với các điểm đến xa như Phú Quốc, giá vé chặng Hà Nội – Phú Quốc có thể lên tới 4,8 triệu đồng mỗi chiều, trong khi TP.HCM – Phú Quốc dao động từ 1,8 – 3 triệu đồng.

    Ở chiều về cuối kỳ nghỉ, giá vé tăng mạnh theo nhu cầu. Khảo sát ngày 3/5 cho thấy nhiều chuyến bay từ Cam Ranh, Phú Quốc về Hà Nội đã hết vé hạng phổ thông hoặc có giá cao, dao động khoảng 3,9 – 4,2 triệu đồng mỗi chiều.

    Nhìn chung, dù giá vé máy bay dịp lễ năm nay ở mức cao, thị trường chưa rơi vào tình trạng quá tải sớm. Với lượng ghế còn dồi dào trên nhiều chặng bay, hành khách vẫn có thể tìm được vé phù hợp nếu chủ động lên kế hoạch di chuyển từ sớm.

    Báo VietNamNet cũng đăng tải bài viết với tiêu đề “Giá xăng dầu hôm nay 17/4: Dầu thế giới đi lên, trong nước chờ điều chỉnh”. Nội dung như sau:

    Giá dầu thế giới hôm nay

    Giá dầu quốc tế trong phiên giao dịch 16/4 đi lên, tiến sát mốc 100 USD/thùng.

    Giá xăng dầu

     

    Theo Reuters, kết thúc phiên giao dịch 16/4, giá dầu Brent tăng 4,7%, lên mức 99,39 USD/thùng; giá dầu WTI tăng 3,7%, lên mức 94,69 USD/thùng.

    Đầu phiên giao dịch hôm nay (17/4), giá dầu thế giới biến động trái chiều.

    Theo dữ liệu từ Oilprice, vào lúc 6h53′ ngày 17/4 (giờ Việt Nam), giá dầu Brent được niêm yết ở mức 99,39 USD/thùng, tăng 0,47% so với phiên liền trước. Còn giá dầu WTI được niêm yết ở mức 93,46 USD/thùng, giảm 1,3% so với phiên liền trước.

    Ảnh: Nguyễn Huế
    Ảnh: Nguyễn Huế

    Giá dầu thế giới đi lên khi lưu lượng tàu chở dầu qua eo biển Hormuz vẫn ở mức rất thấp và chưa có lộ trình rõ ràng nào để mở lại hoàn toàn tuyến đường biển quan trọng này.

    Eo biển Hormuz là tuyến hàng hải chiến lược vận chuyển khoảng 20% sản lượng dầu thô và khí tự nhiên hóa lỏng toàn cầu. Theo các nhà phân tích, việc đóng cửa eo biển Hormuz đã làm gián đoạn dòng chảy dầu khoảng 13 triệu thùng dầu mỗi ngày.

    CNBC thông tin, lưu lượng tàu chở dầu qua eo biển Hormuz đang ở mức rất hạn chế, chỉ còn vài chuyến mỗi ngày trong bối cảnh Hải quân Mỹ phong tỏa bờ biển Iran và Tehran đe dọa trả đũa các tàu thuyền hoạt động tại Vịnh Ba Tư.

    Tin tức đời sống

     

    Giá dầu tăng còn phản ánh tâm lý thận trọng của thị trường trước những bất ổn kéo dài liên quan đến xung đột tại Trung Đông.

    Một số nguồn tin cho biết, các bên đang giảm bớt kỳ vọng về một thỏa thuận hòa bình toàn diện và thay vào đó đang tìm kiếm một bản ghi nhớ tạm thời để ngăn chặn xung đột tái diễn.

    Trong khi đó, phát biểu với báo giới hôm thứ Năm, Tổng thống Mỹ Donald Trump cho biết Mỹ và Iran có thể tiến hành vòng đàm phán thứ hai vào cuối tuần này, nhưng thời điểm cụ thể vẫn chưa được ấn định.

    Cùng thời điểm, ông Trump tuyên bố Israel và Lebanon đã đạt được thỏa thuận ngừng bắn kéo dài 10 ngày. Tuy nhiên, thông báo này cũng không đủ để xoa dịu lo ngại của giới đầu tư.

    Thỏa thuận ngừng bắn kéo dài hai tuần giữa Mỹ và Iran dự kiến sẽ hết hiệu lực vào ngày 21/4.

    Trước đó, ông Trump đã chấp thuận lệnh ngừng bắn với điều kiện Iran mở cửa eo biển Hormuz cho hoạt động hàng hải. Song Tehran vẫn tìm cách duy trì quyền kiểm soát đối với tuyến vận tải biển chiến lược này.

    Giá xăng dầu trong nước

    Giá bán lẻ các mặt hàng xăng dầu phổ biến tại thị trường trong nước sáng 17/4 được áp dụng như sau:

    Xăng E5 RON 92 có giá bán lẻ không cao hơn 22.592 đồng/lít. Giá xăng RON95-III không cao hơn 23.761 đồng/lít.

    Giá bán dầu diesel không cao hơn 31.041 đồng/lít. Còn giá dầu mazut không cao hơn 20.332 đồng/kg.

    Giá dầu trong nước đã được điều chỉnh giảm mạnh trong 3 kỳ điều hành liên tiếp gần đây.

    Tại kỳ điều chỉnh ngày 16/4, giá dầu diesel giảm 1.928 đồng/lít, còn giá dầu mazut 180CST 3.5S giảm 2.281 đồng/kg.

    Trước đó, tại 2 kỳ điều hành liên tiếp vào ngày 8/4 và 9/4, giá dầu diesel được điều chỉnh giảm tổng cộng 11.819 đồng/lít trong khi giá dầu mazut giảm 1.980 đồng/kg.

    Như vậy, sau 3 kỳ điều hành liên tiếp (8/4, 9/4 và 16/4), giá dầu diesel đã giảm tới 13.747 đồng/lít và dầu mazut giảm 4.261 đồng/kg.

    Theo Bộ Công Thương, giá xăng dầu của Việt Nam đang ở mức trung bình và thấp hơn so với các nước có chung đường biên giới.

    Liên bộ Công Thương – Tài chính đang tiếp tục theo dõi sát diễn biến thị trường để thông báo giá xăng dầu phù hợp, đúng chỉ đạo và kịp thời đề xuất Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ về các giải pháp bình ổn giá xăng dầu.

  • Mượп Xe CҺồпg Vḕ Quȇ, Tȏι GҺé Vào Cȃү Xăпg Dọc Đườпg… NҺȃп Vιȇп Bỗпg Hṓt Hoảпg ĐáпҺ Rơι Cả Vòι… cҺị ơι troпg xe có tҺứ пàү

    Mượп Xe CҺồпg Vḕ Quȇ, Tȏι GҺé Vào Cȃү Xăпg Dọc Đườпg… NҺȃп Vιȇп Bỗпg Hṓt Hoảпg ĐáпҺ Rơι Cả Vòι… cҺị ơι troпg xe có tҺứ пàү

    Chị em ơi, có những lần tưởng chừng chỉ là chuyện bình thường, nhưng lại trở thành cú sốc cả đời…

    Tôi là Lan, 34 tuổi, sống ở Sài Gòn. Hôm đó chồng tôi đi công tác xa, để lại chiếc xe máy Wave cũ cho tôi. Nhân tiện cuối tuần tôi quyết định về quê thăm mẹ ở Long An. Trước khi đi, chồng dặn: “Xe xăng còn ít, nhớ đổ đầy trước khi về”.

    Tôi gật đầu, lên xe chạy một mạch. Đường về quê yên bình, nắng vàng, gió mát. Đi được hơn nửa đường, đồng hồ xăng báo gần cạn. Tôi dừng lại ở một cây xăng nhỏ ven đường quốc lộ.

    Cây xăng vắng, chỉ có một nhân viên nam khoảng 40 tuổi đang ngồi chơi điện thoại. Tôi đưa xe vào, tắt máy và nói:

    Anh ta gật đầu, cầm vòi xăng bước lại gần. Nhưng vừa cúi xuống mở nắp bình xăng, anh ta đột nhiên giật bắn người, mặt tái mét, tay run run đến mức đánh rơi cả vòi xăng xuống đất.

    “Chị ơi… trong xe chị có thứ này…”

    Giọng anh ta lạc đi, mắt nhìn chằm chằm vào cốp xe tôi, miệng há hốc không nói nổi câu tiếp theo.

    Tôi ngẩn người, tim đập thình thịch. “Thứ gì cơ anh?”

    Anh nhân viên không trả lời, chỉ lùi lại hai bước, mặt cắt không còn giọt máu. Tay anh run lẩy bẩy chỉ vào cốp xe. Lúc này tôi mới để ý, cốp xe hơi hở một chút vì tôi để đồ lỉnh kỉnh.

    Tôi cúi xuống định mở cốp ra xem thì anh nhân viên hoảng hốt giơ tay ngăn lại:

    Không khí xung quanh cây xăng bỗng trở nên nặng nề lạ thường. Tôi đứng chết trân, mồ hôi lạnh toát ra sống lưng. Trong đầu lúc này chỉ toàn một câu hỏi: “Trong cốp xe tôi có cái quái gì mà anh ta sợ đến mức này?”

    Tôi nhớ rõ sáng nay trước khi đi, chồng tôi có ra xe một lúc khá lâu. Anh nói là kiểm tra lại lốp và đổ thêm dầu nhớt. Còn tôi thì chỉ việc ngồi lên xe chạy…

    Nhân viên cây xăng nhìn tôi bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa thương hại, giọng run run:

    “Chị… chị gọi công an đi… trong xe chị có thứ rất nguy hiểm…”

    Cái gì đang xảy ra vậy trời………………………

    … Nhân viên cây xăng nhìn tôi bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa thương hại, giọng run run:

    “Chị… chị gọi công an đi… trong xe chị có thứ rất nguy hiểm…”

    Tôi đứng chết trân, tay vẫn đang nắm chặt chìa khóa xe. Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. “Thứ gì cơ anh? Anh nói rõ đi!”

    Anh nhân viên liếc quanh một lượt, rồi hạ giọng xuống gần như thì thầm:

    “Chị mở cốp xe ra… nhưng chị mở từ từ thôi…”

    Tôi run run bước lại gần chiếc Wave cũ. Tay tôi lạnh ngắt. Sáng nay chồng tôi có mở cốp xe khá lâu, tôi chỉ nghĩ anh ấy xếp lại vài món đồ linh tinh. Giờ nghe anh nhân viên nói vậy, tôi chợt thấy sợ.

    Tôi hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở cốp xe ra.

    Ngay khoảnh khắc cốp xe bật lên, tôi cũng há hốc miệng không khác gì anh nhân viên.

    Bên trong cốp xe không phải quần áo, không phải đồ ăn, không phải những thứ tôi tưởng tượng. Đó là một túi ni lông đen to, bên trong có rất nhiều gói nhỏ màu trắng đục, được gói cẩn thận bằng băng dính trong suốt. Bên cạnh còn có một cái cân điện tử mini và vài ống tiêm nhỏ.

    Tôi đứng hình, đầu óc trống rỗng.

    Anh nhân viên lùi xa hơn, giọng hoảng loạn: “Chị ơi… đó là ma túy… rất nhiều luôn…”

    Lúc này tôi mới hiểu hết mức độ nghiêm trọng. Chồng tôi – người đàn ông mà tôi chung sống hơn 8 năm, người mà tôi tin tưởng tuyệt đối – đã giấu ma túy vào cốp xe của tôi.

    Tôi nhớ lại sáng nay anh ấy dặn dò tôi: “Về quê cẩn thận nhé, đi chậm thôi.” Giọng anh lúc đó bình thường đến mức đáng sợ. Hóa ra anh không lo tôi đi đường xa, anh lo túi ma túy trong cốp xe bị phát hiện.

    Nước mắt tôi trào ra. Tay run đến mức không cầm nổi điện thoại. Anh nhân viên cây xăng thấy vậy cũng thương, giọng nhỏ lại: “Chị bình tĩnh… chị gọi công an đi, không thì chị sẽ bị liên lụy đấy.”

    Tôi ngồi phịch xuống đất, đầu óc hỗn loạn. Nếu gọi công an, chồng tôi chắc chắn sẽ bị bắt. Còn nếu không gọi, tôi sẽ trở thành người vận chuyển ma túy. Dù vô tình hay cố ý, tôi cũng không thoát khỏi tội.

    Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo. Là chồng tôi gọi.

    Tôi nhìn màn hình, tay run lẩy bẩy. Cuối cùng tôi cũng nhấn nghe máy.

    Giọng chồng tôi vang lên, vẫn ngọt ngào như mọi khi: “Em về đến đâu rồi? Xe có hết xăng không?”

    Tôi cố kìm nước mắt, giọng lạc đi: “Anh… anh giấu gì trong cốp xe của em vậy?”

    Bên kia đầu dây im lặng một lúc lâu. Rồi giọng anh thay đổi hẳn, trở nên lạnh tanh và gấp gáp:

    “Em đừng có mở cốp xe ra! Nghe anh nói, em khóa cốp lại ngay và chạy tiếp về quê đi. Đừng dừng ở đâu nữa!”

    Tôi cười đau đớn: “Quá muộn rồi anh ơi… nhân viên cây xăng đã thấy hết…”

    Đầu dây bên kia im bặt. Chỉ còn lại tiếng thở dồn dập của chồng tôi.

    Tôi ngồi đó, giữa cây xăng vắng vẻ, nước mắt rơi lã chã. Tất cả những năm tháng chung sống, những lần anh nói “anh yêu em”, những lần anh hứa sẽ lo cho vợ con… hóa ra chỉ là lớp vỏ bọc cho việc buôn bán ma túy.

    Anh nhân viên cây xăng thấy tôi khóc cũng không biết làm sao, chỉ lặng lẽ gọi công an địa phương.

    Chưa đầy 20 phút sau, công an đến hiện trường. Họ kiểm tra cốp xe, chụp ảnh, niêm phong tang vật. Lượng ma túy thu giữ lên đến hơn 2kg – đủ để chồng tôi phải ngồi tù rất lâu.

    Khi bị dẫn giải lên xe công an, chồng tôi nhìn tôi bằng ánh mắt đầy hối hận và tuyệt vọng. Anh chỉ nói được một câu:

    Tôi không trả lời. Tôi chỉ đứng đó, nhìn chiếc xe công an chở chồng tôi đi xa dần.

    Câu chuyện này khiến tôi nhận ra một điều đau đớn: Đôi khi người nằm cạnh ta mỗi đêm lại là người nguy hiểm nhất.

    Sau vụ việc, tôi ly hôn, chuyển về quê ở với mẹ. Tôi bắt đầu lại từ con số 0. Nhưng ít nhất, tôi còn được sống tự do và trong sạch.

  • Đám ᴛᴀɴɢ ᴄᴏɴ ɢáɪ 𝟻 ᴛᴜổɪ, chồng ᴅắᴛ ᴛᴀʏ ɴʜâɴ ᴛìɴʜ bước vào, vợ không ɴổɪ ɢɪậɴ mà còn chúc mừng, và rồi… – Chào mừng Quý Độc giả đến với Chuyện Thiên Hạ – Nơi những câu chuyện, thông tin đời sống, thời cuộc và con người được chia sẻ một cách gần gũi, chân thực và đa chiều.

    Con bé nằm đó, trong chiếc quan tài nhỏ, như đang ngủ. Khuôn mặt nó an yên, không còn nước mắt hay sợ hãi. Mọi thứ lặng ngắt. Chị ngồi cạnh, tay đặt lên nắp quan tài. Ánh mắt chị trống rỗng.
    Nhà tang lễ đông người. Họ đến vì thương đứa nhỏ. Ít ai để tâm đến chị – người mẹ gầy gò, tóc rối, mắt đỏ quạnh. Tiếng xì xào vang khắp nơi, nhưng chị không nghe rõ. Tai chị ù đi. Trái tim chị chỉ còn lại khoảng trống lạnh buốt.
    Rồi anh ta cũng xuất hiện.
    Tiếng giày da vang lên. Nhưng hôm nay, bên cạnh tiếng giày ấy còn có tiếng guốc mảnh. Anh ta bước vào, tay nắm chặt tay một người đàn bà trẻ. Cô ta mặc váy đen lụa mỏng, tóc uốn nhẹ, môi đỏ, ánh mắt kiêu hãnh. Cô ta nép sát anh ta, cầm tay anh ta không rời.
    Mọi người chết lặng. Không ai ngờ anh ta dám đưa cô ta tới đây, ngay trong tang lễ con gái ruột mình.
    Chị đứng dậy. Từng người nín thở chờ đợi. Họ nghĩ chị sẽ lao tới, chửi rủa, giành giật, đánh đập. Nhưng không.
    Chị chỉ nhìn họ. Ánh mắt bình thản đến đáng sợ. Rồi chị gật đầu.
    “Chúc mừng anh,” chị nói, giọng đều đều. “Cuối cùng anh cũng đưa được cô ấy ra ánh sáng.”
    Anh ta khựng lại. Cô nhân tình nhếch môi cười, siết tay anh ta chặt hơn.
    Đúng lúc đó, bố mẹ anh ta tiến lên

    Bố mẹ anh ta tiến lên, không phải để can ngăn đứa con trai tội lỗi, mà là để đứng chắn trước mặt cô nhân tình trẻ. Bà mẹ chồng, người từng nắm tay chị thề thốt rằng “nhà này chỉ có mình con là dâu”, nay nhìn chị bằng ánh mắt lạnh lùng, xa cách.

    “Dù sao con bé cũng đi rồi,” bà ta nói, giọng ráo hoảnh như thể đang bàn về một món đồ hỏng. “Thằng Thắng nó cũng cần có tương lai. Cô Linh đang mang thai, là con trai. Nhà này không thể tuyệt hậu được.”

    Cả khán phòng lặng đi. Hóa ra, lý do của sự trơ trẽn này là một sinh linh mới đang hình thành. Một đứa trẻ sắp ra đời để thay thế cho đứa trẻ đang nằm trong quan tài. Cô nhân tình tên Linh khẽ vuốt ve vòng bụng hơi nhô cao, ánh mắt lướt qua di ảnh của bé mây – đứa con gái xấu số của chị – với vẻ đắc thắng tột cùng.

    Thắng, chồng chị, người cha mà con bé vẫn hằng mong đợi mỗi đêm trước khi trút hơi thở cuối cùng, lúc này mới lên tiếng. Giọng anh ta không một chút hối lỗi: “Tôi đưa Linh đến đây để tạ lỗi với con bé, cũng là để thông báo cho cô biết. Đám tang xong, chúng ta ký đơn. Căn nhà này và mảnh đất ở quê, tôi sẽ lấy lại để lo cho con trai tôi.”

    Chị không khóc. Chị nhìn sâu vào mắt Thắng, nhìn sang vẻ đắc ý của Linh, rồi dừng lại ở gương mặt già nua nhưng khắc nghiệt của bố mẹ chồng. Chị khẽ mỉm cười – một nụ cười khiến những người xung quanh phải rùng mình vì nó quá tĩnh lặng.

    “Được,” chị bình thản nói. “Tôi chúc mừng anh chị, chúc mừng cả dòng họ nhà anh đã tìm được ‘người kế vị’. Con tôi nằm đây, chắc nó cũng thấy nhẹ lòng vì từ nay không còn phải gọi một người như anh là cha nữa.”

    Chị quay sang phía quan tài, thì thầm nhỏ chỉ đủ cho mình con nghe thấy: “Con ngoan, ngủ đi. Mẹ sẽ đòi lại công bằng cho con.”

    Đám tang kết thúc trong sự bàn tán xôn xao. Ngay ngày hôm sau, Thắng cùng Linh và bố mẹ anh ta hùng hổ kéo đến nhà để đuổi chị đi, ép chị ký vào đơn ly hôn và biên bản bàn giao tài sản. Họ tin rằng chị – một người đàn bà vừa mất con, không nghề nghiệp ổn định, không gia thế – sẽ khuất phục.

    Nhưng khi họ vừa bước vào phòng khách, thay vì một người đàn bà rũ rượi, họ thấy chị đang ngồi cùng hai người đàn ông mặc vest đen nghiêm chỉnh. Trên bàn là một xấp hồ sơ dày cộm và một chiếc máy ghi âm.

    “Các người đến đúng lúc lắm,” chị nói, giọng đanh thép.

    Thắng nhếch mép: “Đừng bày đặt thuê luật sư. Nhà này đứng tên tôi, tiền mua đất là tiền của bố mẹ tôi cho. Cô không có quyền gì hết!”

    Luật sư của chị đứng dậy, đẩy xấp hồ sơ về phía Thắng. “Anh Thắng, chúng tôi không ở đây để bàn về việc phân chia tài sản thông thường. Chúng tôi ở đây để thông báo về việc khởi tố hình sự.”

    Sắc mặt Thắng biến đổi: “Khởi tố? Khởi tố cái gì?”

    “Vụ tai nạn của bé Mây,” chị tiếp lời, ánh mắt sắc lẹm như dao. “Anh nghĩ rằng con bé bị ngã cầu thang là do vô ý? Anh nghĩ rằng chiếc camera trong hành lang đã hỏng đúng lúc đó?”

    Linh đứng bên cạnh bỗng run bắn người, bàn tay đang vịn bụng khẽ siết chặt váy. Chị đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cô ta.

    “Ngày hôm đó, tôi đi chợ sớm. Anh và cô ta đã lén lút gặp nhau tại nhà tôi. Con bé đã nhìn thấy. Nó khóc, nó đòi gọi cho mẹ. Và trong lúc giằng co để lấy chiếc điện thoại, ai đó đã đẩy nó xuống cầu thang. Anh khi ấy vì sợ hãi nên đã cùng cô ta xóa sạch dấu vết, giả hiện trường con bé tự ngã, rồi anh gọi điện cho tôi đóng kịch như một người cha đau khổ.”

    “Cô nói láo! Không có bằng chứng!” Thắng hét lên, nhưng mồ hôi đã rịn đầy trán.

    Chị mỉm cười, bật chiếc máy ghi âm trên bàn. Tiếng của Linh vang lên rõ mồn một, là cuộc trò chuyện của cô ta với Thắng trong đêm đám tang, khi họ tưởng chị đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức trong phòng trong:

    “Anh à, liệu cảnh sát có tra ra không? Em không cố ý, tại nó cứ hét lên đòi gọi cho con mụ đó… Lúc nó ngã xuống, máu chảy nhiều quá, em sợ…” “Yên tâm đi, anh đã lo hết rồi. Camera hành lang anh đã rút điện từ trước. Cứ đổ cho nó nghịch ngợm là xong. Giờ lo mà chăm sóc đứa con trai trong bụng em ấy, đó mới là vốn liếng của chúng ta.”

    Cả căn phòng rơi vào im lặng chết chóc. Bố mẹ chồng chị lảo đảo ngã xuống ghế. Thắng run rẩy không nói thành lời. Chị đã giấu một chiếc máy ghi âm siêu nhỏ trong túi áo của Linh ngay lúc chị giả vờ tiến lại gần “chúc mừng” và chạm vào người cô ta ở nhà tang lễ. Chị biết rõ bản tính của bọn họ: sự đắc thắng luôn đi kèm với sự sơ hở.

    “Chưa hết đâu,” chị lạnh lùng nói tiếp. “Mảnh đất và căn nhà này, Thắng ạ, anh quên rằng tiền mua nó vốn là tiền đền bù đất đai của nhà ngoại tôi sao? Tôi đã để anh đứng tên vì tin tưởng, nhưng giấy tờ chuyển nhượng tiền từ tài khoản của bố mẹ tôi sang anh vẫn còn đây. Anh không chỉ đối mặt với án tù vì che giấu tội phạm và gián tiếp gây ra cái chết của con tôi, mà anh sẽ ra đi với hai bàn tay trắng.”

    “Chị… chị tha cho em, em đang có bầu…” Linh quỳ sụp xuống chân chị, khóc lóc thảm thiết.

    Chị nhìn xuống cái bụng bầu mà cô ta coi là bùa hộ mệnh. “Đứa trẻ không có lỗi, nhưng nó sẽ phải hổ thẹn vì có một người mẹ như cô. Công lý không có chỗ cho sự thương hại giả tạo.”

    Cảnh sát bước vào ngay sau đó. Thắng và Linh bị giải đi trong sự ngỡ ngàng và nhục nhã tột cùng. Bố mẹ chồng chị, những người vừa mới hôm qua còn đòi “tuyệt hậu”, giờ đây già sụp đi chục tuổi, lê những bước chân không vững ra khỏi căn nhà mà họ vừa toan tính chiếm đoạt.

    Một tháng sau.

    Chị đứng trước mộ của bé Mây. Ngôi mộ nhỏ xinh xắn, xung quanh trồng đầy những khóm hoa mười giờ mà con bé yêu thích. Chị đặt lên đó một con búp bê mới và một tờ giấy quyết định của tòa án.

    Mọi thứ đã kết thúc. Thắng nhận án 7 năm tù vì che giấu tội ác và xâm phạm quyền trẻ em dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Linh, do đang mang thai nên được tại ngoại nhưng vẫn phải đối mặt với bản án ngộ sát sau khi sinh con. Tài sản đã được trả về đúng chủ sở hữu. Chị đã bán tất cả để lập một quỹ từ thiện mang tên con gái, chuyên giúp đỡ những đứa trẻ bị bạo hành và bỏ rơi.

    Gió thổi nhẹ qua làn tóc chị. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, chị cảm thấy lòng mình thanh thản. Chị không còn là người đàn bà gầy gò, mắt đỏ quạnh vì uất ức nữa. Chị đứng vững trên đôi chân của mình, không phải vì chị đã thắng, mà vì chị đã hoàn thành lời hứa cuối cùng với con.

    “Mây ơi, mẹ đi nhé. Con cứ yên tâm ngủ ngoan. Ở thế giới bên kia, sẽ không có ai làm đau con nữa.”

    Chị quay lưng đi, ánh nắng hoàng hôn dát vàng lên bóng hình người mẹ đơn độc nhưng kiên cường. Phía trước chị là một con đường mới. Dù không còn tiếng cười của con trẻ, nhưng trong tim chị, hình bóng bé nhỏ ấy sẽ luôn là ngọn lửa sưởi ấm, nhắc nhở chị rằng: Sau cơn bão dữ, bầu trời nhất định sẽ lại xanh trong.

    Cuộc đời có thể lấy đi của ta tất cả, nhưng không thể lấy đi phẩm giá và khát vọng đòi lại công lý của một người mẹ. Kẻ ác đã phải đền tội, và sự im lặng của chị trong đám tang ngày ấy, hóa ra không phải là sự hèn nhát, mà là sự tĩnh lặng trước một cơn cuồng phong quét sạch mọi rác rưởi ra khỏi cuộc đời mình.

  • Thuê Gái Quê về để Làm Vợ hào môn che mắt cả họ, Thiếu Gia “Khóc Thét” Khi đêm tân hôn nhìn thấy vợ xuất hiện với bộ dạng khiến tôi ngỡ ngàng

    Tôi chưa từng nghĩ cuộc đời mình lại rẽ sang một hướng kỳ lạ đến thế—từ một cô gái quê chân lấm tay bùn… trở thành “vợ” của một thiếu gia hào môn.

    Mà tất cả… chỉ là một bản hợp đồng.

    Tôi tên là Hạnh.

    Quê tôi ở một vùng nghèo, nơi mà mỗi mùa mưa về, đường làng lại lầy lội, còn mỗi mùa nắng thì nứt nẻ đến tận gốc rạ. Nhà tôi chẳng có gì ngoài mảnh ruộng nhỏ và căn nhà cấp bốn đã xuống cấp.

    Bố mất sớm, mẹ bệnh quanh năm. Tôi là con cả, dưới còn hai đứa em đang tuổi ăn học.

    Tôi lên thành phố làm đủ thứ việc: rửa bát, bưng bê, dọn phòng… miễn là có tiền gửi về.

    Cho đến một ngày, tôi nhận được một lời đề nghị… đổi đời.

    Một người phụ nữ sang trọng tìm đến quán ăn nơi tôi làm việc. Bà nhìn tôi rất lâu, rồi hỏi một câu khiến tôi nhớ mãi:

    “Cô có muốn kiếm một khoản tiền lớn… chỉ trong một năm không?”

    Tôi đã gật đầu.

    Vì lúc đó, tôi không có quyền từ chối.

    Người phụ nữ đó là quản gia của một gia đình giàu có.

    Họ cần tôi… đóng vai vợ của con trai họ.

    Một cuộc hôn nhân giả, kéo dài một năm, để “che mắt” họ hàng và đối tác.

    Lý do?

    Thiếu gia nhà đó – Khải – bị ép cưới, nhưng anh ta không muốn. Anh ta cần một người vợ “ngoan ngoãn, ít nói, không gây phiền phức” để diễn tròn vai trong một năm.

    Và tôi… là lựa chọn hoàn hảo.

    “Cô chỉ cần làm đúng vai. Sau một năm, ly hôn, nhận một khoản tiền đủ để thay đổi cuộc đời.” – quản gia nói.

    Tôi hỏi:

    “Còn… người đó thì sao?”

    “Cậu chủ không quan tâm cô là ai.”

    Câu trả lời ấy… khiến tôi yên tâm hơn.

    Vì tôi cũng không cần anh ta quan tâm.

    Tôi chỉ cần tiền.

    Ngày tôi bước chân vào căn biệt thự đó… tôi cảm giác như mình lạc vào một thế giới khác.

    Mọi thứ đều xa lạ.

    Sang trọng.

    Và lạnh lẽo.

    Khải – “chồng” của tôi – xuất hiện với vẻ ngoài đúng chuẩn thiếu gia: cao ráo, gương mặt lạnh, ánh mắt sắc lạnh.

    Anh nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi cười nhạt:

    “Đúng kiểu họ thích.”

    Tôi không hiểu câu đó lúc đầu.

    Sau này mới biết… gia đình anh muốn một cô dâu “hiền lành, quê mùa, dễ kiểm soát”.

    Còn anh… thì thấy tôi chỉ là một con rối.

    Đám cưới diễn ra nhanh chóng.

    Xa hoa, hoành tráng.

    Tôi mặc váy cưới, đứng cạnh một người đàn ông xa lạ, cười trước hàng trăm khách mời.

    Ai cũng nói tôi may mắn.

    Chỉ có tôi biết… mình đang bán một năm cuộc đời.

    Đêm tân hôn.

    Tôi bước vào căn phòng lớn đến choáng ngợp.

    Trên người là bộ váy cưới nặng trĩu.

    Tôi đứng đó, không biết phải làm gì.

    Khải bước vào sau.

    Anh tháo áo vest, ném lên ghế, rồi nhìn tôi.

    “Chúng ta nói chuyện rõ ràng luôn.”

    Tôi gật đầu.

    “Đây là hôn nhân giả. Tôi không quan tâm cô làm gì, miễn là không gây phiền phức.”

    “Vâng.”

    “Không được phép động vào đồ của tôi. Không can thiệp vào cuộc sống của tôi.”

    “Vâng.”

    “Và đặc biệt…” – anh nhìn thẳng vào tôi – “đừng bao giờ có ý nghĩ mình là vợ thật.”

    Tôi im lặng.

    “Sau một năm, chúng ta ly hôn. Tôi sẽ trả đủ tiền.”

    Tôi gật đầu.

    “Được.”

    Cuộc nói chuyện kết thúc… lạnh lùng như một bản hợp đồng.

    Nhưng cao trào của đêm đó… lại đến sau đó.

    Khi Khải đi tắm.

    Còn tôi… một mình trong căn phòng xa lạ.

    Tôi nhìn vào chiếc váy cưới của mình.

    Rồi nhìn vào gương.

    Một cô gái quê… cố khoác lên mình lớp vỏ sang trọng.

    Tôi bỗng thấy buồn cười.

    Rồi… tôi làm một việc mà có lẽ chính tôi cũng không ngờ.

    Tôi tháo bỏ lớp trang điểm.

    Gỡ tóc.

    Cởi váy cưới.

    Và thay vào đó… là bộ đồ quen thuộc nhất của tôi: một bộ đồ ngủ cũ, rộng, màu đã phai.

    Không phải vì tôi không biết giữ hình tượng.

    Mà vì tôi mệt.

    Quá mệt để giả vờ thêm nữa.

    Tôi leo lên giường, ngồi bó gối.

    Không phải chờ đợi điều gì.

    Chỉ là… muốn được là chính mình một chút.

    Cửa phòng mở ra.

    Khải bước ra từ phòng tắm.

    Và rồi… anh đứng chết lặng.

    Tôi thấy rõ gương mặt anh… biến đổi.

    Từ lạnh lùng → ngạc nhiên → sốc.

    “Cô… đang làm cái gì vậy?”

    Tôi nhìn anh, bình thản.

    “Ngủ.”

    “Ngủ?” – anh gần như bật cười – “Cô biết hôm nay là gì không?”

    “Đêm tân hôn.”

    “Vậy mà cô mặc cái… cái bộ đó?”

    Anh chỉ vào bộ đồ ngủ của tôi, như thể đó là thứ gì rất khó chấp nhận.

    Tôi nhún vai.

    “Anh đã nói đây là hôn nhân giả.”

    Khải nghẹn lời.

    Tôi tiếp tục:

    “Vậy thì tôi không cần diễn trước mặt anh.”

    Không khí im lặng vài giây.

    Rồi… Khải bật cười.

    Lần đầu tiên tôi thấy anh cười thật.

    “Cô… thú vị đấy.”

    Tôi không nói gì.

    Anh tiến lại gần, nhìn tôi kỹ hơn.

    Không lớp trang điểm.

    Không váy áo lộng lẫy.

    Chỉ là một cô gái quê… đúng nghĩa.

    “Cô không sợ tôi à?” – anh hỏi.

    Tôi lắc đầu.

    “Anh trả tiền. Tôi làm việc. Không có gì phải sợ.”

    Câu trả lời ấy khiến anh im lặng.

    Đêm đó… không có chuyện gì xảy ra.

    Nhưng nó lại là khởi đầu của một điều mà cả tôi và anh… đều không lường trước.

    Những ngày sau đó, tôi làm đúng vai.

    Hiền lành.

    Ít nói.

    Ngoan ngoãn trước mặt gia đình anh.

    Nhưng khi chỉ có hai người… tôi lại là chính mình.

    Tôi không nịnh nọt.

    Không cố làm vừa lòng.

    Tôi sống… rất thật.

    Và chính điều đó khiến Khải bắt đầu… thay đổi.

    Anh bắt đầu quan sát tôi.

    Từ cách tôi ăn uống giản dị.

    Cách tôi gọi điện về cho mẹ, giọng nhẹ nhàng nhưng giấu đi nỗi lo.

    Cách tôi từ chối mua sắm dù có tiền trong tay.

    Một ngày, anh hỏi:

    “Cô không thích tiền à?”

    Tôi cười:

    “Có chứ. Nhưng tôi biết mình cần gì hơn.”

    “Là gì?”

    “Gia đình.”

    Khải không nói gì.

    Nhưng từ hôm đó, ánh mắt anh nhìn tôi… khác đi.

    Cao trào đến vào một buổi tối.

    Khi một người phụ nữ xuất hiện.

    Cô ta đẹp, sang trọng… và quen thuộc với Khải.

    Người yêu cũ.

    Cô ta nhìn tôi, cười khẩy:

    “Đây là người anh cưới thay tôi à?”

    Tôi im lặng.

    Khải cũng không phủ nhận.

    Cô ta tiến lại gần tôi, giọng đầy mỉa mai:

    “Cô biết mình chỉ là người thay thế không?”

    Tôi nhìn thẳng vào cô ta.

    “Biết.”

    “Vậy mà vẫn ở lại?”

    Tôi mỉm cười nhẹ:

    “Tôi được trả tiền.”

    Câu trả lời khiến cô ta sững lại.

    Nhưng điều khiến tất cả bất ngờ… là phản ứng của Khải.

    “Đủ rồi.” – anh nói.

    Giọng anh lạnh hơn bao giờ hết.

    “Em không có quyền nói cô ấy như vậy.”

    Cả tôi và cô ta đều ngạc nhiên.

    “Anh đang bảo vệ cô ta?” – cô ta hỏi.

    Khải nhìn tôi một giây, rồi nói:

    “Cô ấy là vợ tôi.”

    Câu nói đó… không chỉ khiến cô ta im lặng.

    Mà còn khiến tim tôi… chệch đi một nhịp.

    Đêm hôm đó, tôi không ngủ được.

    Tôi tự hỏi:

    Mình là gì trong căn nhà này?

    Một người làm công?

    Một vai diễn?

    Hay… điều gì đó khác?

    Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, chắc chắn sẽ gây tranh cãi.

    Có người sẽ nói tôi thực dụng.

    “Bán hôn nhân để lấy tiền.”

    Có người lại trách Khải.

    “Xem hôn nhân như trò đùa.”

    Nhưng cũng có người sẽ hỏi:

    “Nếu là bạn, bạn có dám bước vào một cuộc hôn nhân giả… khi biết có thể mình sẽ không còn thoát ra được?”

    Tôi không biết câu trả lời đúng.

    Tôi chỉ biết…

    Đêm tân hôn hôm đó, khi tôi ngồi trên giường trong bộ đồ ngủ cũ kỹ…

    Không phải tôi không hiểu quy tắc của thế giới này.

    Mà là lần đầu tiên…

    Tôi chọn không giả vờ.

    Và có lẽ… chính khoảnh khắc đó đã khiến một thiếu gia kiêu ngạo “khóc thét” không phải vì bộ dạng của tôi…

    Mà vì anh nhận ra…

    Có những thứ tiền không thể mua được.

    Ví dụ như… một con người thật lòng.