Tác giả: admin

  • Bṓ NҺṓt CҺáu Troпg PҺòпg Tắm NҺιḕu Ngàү Và CҺáu Rất Đóι”…

    Đồng hồ điểm 2 giờ 18 phút sáng tại trung tâm khẩn cấp 113. Mưa trút xuống như muốn nhấn chìm cả thành phố Hà Nội trong tĩnh lặng lạnh lẽo. Tổng đài viên Thảo, người đã quen với những cuộc gọi khẩn cấp, vẫn không thể ngờ rằng cú điện thoại tiếp theo sẽ kéo cô vào một câu chuyện ám ảnh suốt nhiều tháng sau.

    Tiếng chuông ré lên, phá tan không gian tĩnh mịch. Thảo nhấc máy, giọng bình tĩnh:“113 xin nghe, tôi là Thảo. Xin hãy giữ bình tĩnh. Có chuyện gì xảy ra vậy?”Đầu dây bên kia, tiếng mưa lách tách hòa lẫn với hơi thở thều thào. Một giọng nói nhỏ xíu, run rẩy, như của một đứa trẻ đang cố nén nỗi sợ:

    “Cô ơi… cháu tên là… Hương…”

    Trái tim Thảo thắt lại. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói yếu ớt ấy. Ngay lập tức, cô khởi động hệ thống ghi âm và định vị, ra hiệu cho đồng nghiệp kiểm tra tín hiệu.“Hương, cháu đang ở đâu? Cháu có thể nói cho cô biết địa chỉ không?”

    “Cháu… cháu không biết… Ở đây tối lắm… Cháu lạnh…” – Giọng bé gái lạc đi, như bị bóng tối nuốt chửng.

    Thảo liếc sang màn hình. Hệ thống định vị dần hiện lên một địa chỉ: số 18, đường Nguyễn Văn Luyện, một khu dân cư hẻo lánh ở ngoại ô Hà Nội, nơi những con phố vắng tanh như bị thời gian lãng quên.

    “Hương, cháu có nghe thấy gì xung quanh không? Có ai ở đó không?” – Thảo cố giữ giọng trấn an.

    “Cháu… cháu bị nhốt trong phòng tắm… lâu lắm rồi. Cháu đói… cháu khát… Cháu nghe thấy tiếng chuột…” – Tiếng nức nở khe khẽ vang lên, như một nhát dao cứa vào lòng Thảo.

    Cô nuốt khan, cố giữ bình tĩnh:“Không sao đâu, Hương. Cô đang nghe cháu đây. Công an đang trên đường đến. Cháu hãy giữ máy, được không?”

    Im lặng. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt và âm thanh vải cọ vào tường vọng qua loa. Rồi Hương thì thầm:“Bố cháu bảo… nếu cháu không ngoan… sẽ bị nhốt mãi mãi… Cháu ngoan rồi mà… sao bố chưa quay lại…”

    Thảo rùng mình. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cô hỏi dồn:“Hương, có ai khác trong nhà không?”

    “Cháu… cháu không biết… Nhưng… ban nãy cháu nghe tiếng gõ ngoài cửa…”

    Thảo bật dậy, quay sang trung úy Tuấn đang đứng gần đó:“Trẻ em bị nhốt trong phòng tắm! Địa chỉ số 18 Nguyễn Văn Luyện. Cử đội tuần tra ngay!”

    Tuấn gật đầu, lập tức truyền lệnh. Thiếu úy Hằng và cảnh sát Dũng nhận nhiệm vụ, vội vã lên xe tuần tra lao vào màn mưa đen kịt.

    Trong lúc đó, Thảo tiếp tục giữ liên lạc:“Hương, cháu ở trong đó bao lâu rồi? Cháu có nhớ không?”

    “Cháu… không biết nữa… Lúc nào cũng tối… Cháu không thấy mặt trời… Chỉ có cái gương và vòi nước thôi…” – Giọng Hương yếu dần, như thể sức lực đang cạn kiệt.

    Tín hiệu bắt đầu chập chờn. Thảo nắm chặt tai nghe:“Hương? Cháu còn nghe cô không? Đừng cúp máy!”

    “Cô ơi… nếu bố cháu về… đừng nói là cháu gọi… Cháu sẽ bị đánh…”

    “Không sao, Hương. Cháu an toàn rồi. Cháu rất dũng cảm. Công an sắp đến nơi rồi, họ sẽ đưa cháu ra.”

    Đột nhiên, một tiếng “cạch” nhỏ vang lên qua điện thoại – như tiếng khóa xoay hoặc cửa bị đẩy nhẹ. Thảo nín thở:“Hương? Cháu còn đó không?”

    Không có tiếng trả lời. Chỉ còn tiếng mưa rơi và âm thanh rè rè tĩnh điện. Thảo tháo tai nghe, mặt tái mét, quay sang Tuấn:“Tôi mất liên lạc rồi.”

    Tuấn gật đầu, giọng trầm:“Đội Hằng đang đến gần khu vực. Tín hiệu yếu, tôi sẽ yêu cầu hỗ trợ đèn và đội cứu hộ.”

    Chiếc xe tuần tra rẽ vào con đường hẹp, tối tăm. Khu dân cư Nguyễn Văn Luyện vắng lặng, chỉ có vài ngôi nhà bỏ hoang lấp ló sau màn mưa. Đèn đường lập lòe, nước ngập lênh láng. Một con chó hoang gầy trơ xương gầm gừ từ bóng tối, ánh mắt lóe lên trong ánh đèn xe.

    “Số 18 đây rồi,” Dũng nói, tắt máy. Họ bước xuống, giày lội qua vũng nước bẩn, đèn pin rọi vào màn đêm. Cầu thang gỗ dẫn lên căn hộ số 2011 ẩm mốc, bốc lên mùi hôi nồng nặc. Ổ khóa trước cửa có dấu hiệu bị cạy mới.

    Hằng gõ cửa, giọng dứt khoát:“Công an đây! Có ai trong đó không?”

    Không một tiếng đáp. Không khí nặng nề bao trùm.

    “Tôi không thích cảm giác này,” Hằng thì thào, tay đặt lên khẩu súng.

    Dũng gật đầu, lấy xà beng từ túi đồ. “RẦM!” – Cánh cửa bật tung, để lộ căn hộ tối om. Mùi mốc và hôi thối xộc vào mũi. Đèn pin lia khắp phòng khách: trống rỗng, chỉ có vài chiếc hộp cũ, tấm chăn rách, và những vết bẩn loang lổ trên sàn.

    Họ di chuyển nhẹ nhàng, tiếng giày kêu kẽo kẹt trên nền gỗ mục. Đến cửa phòng tắm, Hằng dừng lại, áp tai vào cánh cửa.

    “Có tiếng thở… rất khẽ,” cô thì thầm.

    Dũng từ tốn mở cửa. Ánh đèn pin chiếu vào – một bé gái khoảng 7 tuổi, gầy gò, mặc bộ đồ ngủ rách nát, co ro trong góc phòng tắm lạnh lẽo. Đôi mắt to tròn của bé mở lớn, vô hồn, nhìn thẳng vào ánh sáng. Hai tay ôm chặt gối, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.

    “Hương… Cháu là Hương đúng không?” – Hằng nói, giọng dịu dàng hết mức.

    Bé khẽ gật đầu, không thốt nổi một lời.

    Hằng quỳ xuống, quấn chăn quanh người bé, trong khi Dũng liên lạc với đội cứu hộ. Họ nhanh chóng đưa Hương ra xe, chuyển thẳng đến bệnh viện. Các bác sĩ xác nhận cô bé suy dinh dưỡng nặng, cơ thể đầy vết bầm tím cũ, dấu hiệu của việc bị giam giữ nhiều ngày, có thể là nhiều tuần.

    Vài ngày sau, Lê Văn Phong, cha của Hương, bị bắt khi đang lén lút quay lại căn hộ. Hắn ta bình thản đến lạnh lùng, không chút hối hận. Tại đồn công an, hắn khai:“Con bé bướng lắm. Nó phải học cách im lặng.”

    Phong là một người cha đơn thân sau khi vợ qua đời. Nhưng thay vì chăm sóc con, hắn biến căn hộ thuê ở khu phố hoang vắng thành nhà tù cho chính đứa con gái của mình. Mỗi khi bực tức, hắn nhốt Hương trong phòng tắm tối tăm, bỏ mặc cô bé với cái gương vỡ và vòi nước rỉ sét.

    Sau nhiều tháng điều tra, Phong bị truy tố với các tội danh hành hạ trẻ em, giam giữ người trái pháp luật, và đe dọa tính mạng người khác. Hương được chuyển đến trung tâm bảo trợ xã hội. Dù thể xác dần hồi phục, tâm hồn bé nhỏ của cô bé vẫn cần thời gian dài để hàn gắn. Nhưng trong những giấc mơ, Hương vẫn nhớ giọng nói dịu dàng từ đầu dây bên kia:“Cháu rất dũng cảm. Công an sắp đến rồi.”

    Một cuộc gọi trong đêm mưa, một giọng nói yếu ớt từ căn phòng tối, và sự tỉnh táo của một tổng đài viên đã cứu lấy cả một cuộc đời.

  • https://giadinhtoday.com.vn/index.php/2026/03/21/luc-2-gio-sang-toi-dang-o-nha-chi-gai-voi-cau-con-trai-bon-tuoi-chong-toi-dot-nhien-goi-ra-khoi-nha-ngay-lap-tuc-dung-de-ai-phat-hien-toi-be-con-trai-len-va-ra-va-roi-khoi-phong/

    Nhiều dân mạng đã đưa ra ý kiến về ý nghĩa của số tiền 500k và 3 tờ 1k mà người yêu cũ gửi tặng chàng trai trong đám cưới.

    Ngày 07/11/2020 báo Đất Việt đưa tin “Người yêu cũ mừng cưới ‘xoắn não’: Phong bì có 503k kèm lời chúc ‘4.000 năm hạnh phúc”. Nội dung chính như sau: 

    Chắc hẳn trong chúng ta ai trước khi đến với cánh cửa hôn nhân cũng đều có cho mình một vài mối tình dang dở. Có người yêu tưởng có thể chết đi sống lại nhưng rồi chẳng thể đến với nhau, có người thì tình cũ chỉ đơn giản là một cái nắm tay vội mà chẳng kịp ngỏ lời.

    Mạng xã hội từng chứng kiến không ít những phong bì được gửi tặng bởi “tình cũ”, nhiều khi khiến cô dâu, chú rể phải “vò đầu bứt tai” suy nghĩ vì không biết người đó muốn gửi gắm điều gì.

    Mới đây trên mạng xã hội TikTok xuất hiện video của chàng trai tên L.P chia sẻ về chiếc phong bì cưới đặc biệt của người yêu cũ. Trong clip, phong bì được bóc ra có 3 tờ 1.000 đồng và 1 tờ 500.000 đồng.

    Anh chàng không hiểu ý nghĩa của số tiền 503k này cùng lời nhắn nhủ: “Chúc 2 bạn 4.000 năm hạnh phúc” nên đã nhờ sự trợ giúp của dân mạng.

    Nhiều dân mạng đã đưa ra các ý kiến để đoán về số tiền mà chàng trai nhận được.

    “500k ngược lại là trăm năm. 3 ngàn là yêu anh 3.000 năm. Còn chúc anh 4.000 năm hạnh phúc là nhớ yêu và sống hạnh phúc cùng người ấy hơn khi bên em”, J.N bình luận.

    “500k đổi lấy 1 giờ. Chưa đầy 3 phút mấy tờ 500k. Túm lại 500k + 3k = Phòng 503. Khách sạn cũ, phòng cũ, nhưng người cũ…”, H.B.C lập luận.

    “500k tiền mừng, 3k ý là 3 đồng một mớ đàn bà, sao anh phải tiếc người như em”, lập luận của tài khoản P.T.

    Người yêu cũ mừng cưới xoắn não: Phong bì có 503k kèm lời chúc 4.000 năm hạnh phúc-1Cô gái tặng bạn trai cũ khi đi lấy vợ số tiền 503k.

    Người yêu cũ mừng cưới xoắn não: Phong bì có 503k kèm lời chúc 4.000 năm hạnh phúc-2

    Cùng lời chúc 4000 năm hạnh phúc.

    “500k tức 5 năm bên người cũ không bằng 3k tức 3 tháng bên tình mới”, theo tài khoản Nguyễn Hữu Sang.

    “500k tiền mừng còn 3k thấy dư trong túi nên chơi hết máu luôn”, N.C.M phán đoán.

    “500k là tiền mừng, còn 3k là kỷ niệm mình bên nhau 3000 ngày”, Thanh Phước chia sẻ.

    Mong rằng những sự trợ giúp của dân mạng sẽ khiến anh chàng ngộ được về ý nghĩa của tờ tiền mà người cũ tặng trong đám cưới.

    Báo Pháp luật ngày 06/02 đưa thông tin với tiêu đề: “Người đàn ông mang lựu đạn dọa giết cả nhà người yêu cũ” cùng nội dung như sau: 

    Ngày 6-2, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận cho biết đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, ra lệnh bắt tạm giam Phạm Đức Tiến (37 tuổi; ngụ xã Suối Kiết, huyện Tánh Linh) về tội đe dọa giết người, theo Điều 133 BLHS.Qua-luu-dan.jpg

    Quả lựu đạn Tiến dùng để đe dọa giết người.

    Theo hồ sơ, Phạm Đức Tiến và chị LTHN (xã Gia Huynh, huyện Tánh Linh) yêu nhau một thời gian, sau đó chị N quyết định chia tay.

    Sau nhiều lần liên lạc với chị N để níu kéo tình cảm nhưng bất thành, ngày 28-1, Tiến mang theo một quả lựu đạn đến nhà chị N. Tuy nhiên, do chị N không có ở nhà nên Tiến lấy quả lựu đạn mang theo ra đe dọa cha chị N phải gọi điện thoại cho con gái về nhà gặp Tiến, nếu không sẽ cho quả lựu đạn nổ giết chết tất cả những người trong nhà.

    Lúc này trong nhà chị N có đến 7 người và vô cùng lo sợ. Nhận tin báo có một thanh niên đang cầm trên tay quả lựu đạn đe dọa nhiều người, Công an huyện Tánh Linh đã triển khai lực lượng bao vây căn nhà yêu cầu Tiến giao quả lựu đạn.

    quả lựu đạn
    Công an khống chế kẻ cầm lựu đạn.

    Tuy nhiên, Phạm Đức Tiến không giao quả lựu đạn mà còn buộc lực lượng công an phải rời đi, nếu không sẽ cho nổ tung giết chết hết những người trong nhà chị N.

    Để đảm bảo an toàn, Công an huyện Tánh Linh đã giải tán người dân hiếu kỳ và tiếp tục thuyết phục, vận động.

    qua-luu-Dan (4).jpg
    Phạm Đức Tiến tại cơ quan công an.

    Tiến vẫn cầm quả lựu đạn trên tay đe dọa rút chốt giết chết tất cả những ai đến gần. Sau khoảng hơn một giờ vận động bất thành, Công an huyện Tánh Linh đã tìm cách đánh lạc hướng và ập vào khống chế, tước quả lựu đạn trên tay của Phạm Đức Tiến.

    qua-luu-dan (3).jpg
    Qua kiểm tra, quả lựu đạn Tiến sử dụng để đe dọa giết người là lựu đạn giả.

    Qua kiểm tra nhanh, công an phát hiện quả lựu đạn này là lựu đạn giả.

    Hiện, Công an huyện Tánh Linh đang điều tra, xử lý vụ án theo quy định.

  • Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều kinh hoàng đến nghẹt thở

    Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều kinh hoàng đến nghẹt thở

    Lúc 2 giờ sáng, tôi – Lan – đang ngủ nhờ ở nhà chị gái sau một ngày dài đi làm. Thằng Bin, con trai tôi bốn tuổi, nằm bên cạnh, ngủ say đến mức cái miệng còn hé hé thở đều.

    Điện thoại rung lên.

    Là chồng tôi – Quân.

    Giọng anh căng như sợi dây đàn:

    “Lan… nghe rõ anh nói không?
    Ra khỏi nhà của chị em ngay lập tức. Đừng để ai phát hiện. Mang Bin theo.”

    Tôi giật bắn.

    “Anh bị làm sao đấy? 2 giờ sáng mà—”

    Lan! Làm ngay! Ra khỏi nhà, đừng mở bất kỳ đèn nào. Cứ bế con, đi ra cửa. Ra rồi anh sẽ nói.”

    Chưa bao giờ tôi nghe Quân nói với giọng như vậy: run, gấp và sợ hãi.

    Tôi bế Bin lên, chân run lập cập bước ra khỏi phòng ngủ của chị gái. Căn nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng quạt trần quay lạch phạch.

    Tôi đưa tay xoay nắm đấm cửa chính.

    Và đúng giây phút đó… tôi phát hiện ra điều kinh hoàng khiến toàn thân như đông cứng.


    ĐIỀU Ở BÊN NGOÀI CÁNH CỬA

    Nắm đấm cửa… nóng ran.

    Không phải nóng kiểu trời oi bức, mà là nóng như vừa có ai từ bên ngoài nắm lấy nó thật chặt, thật lâu.

    Cảm giác đó khiến tôi sởn gai ốc.

    Tôi áp nhẹ tai vào cánh cửa.

    Có tiếng thở.

    Ai đó… đứng sát ngay ngoài cửa, gần đến mức tôi nghe rõ tiếng mũi khò khè như một người cố nén lại cơn ho.

    Tôi giật tay khỏi nắm đấm, ôm chặt Bin như che chắn.

    Điện thoại rung lần nữa: Quân gọi.

    Tôi run rẩy nhấn nghe.

    Có người đang đứng trước cửa nhà chị em đúng không?” – Quân hỏi, giọng như thì thầm.

    Tôi gần như khuỵu xuống:
    “Anh… làm sao anh biết?”

    “Đừng mở cửa. Đi lùi lại thật chậm.”

    Tôi nuốt khan.
    “Anh nói em nghe đi! Chuyện gì đang xảy ra?”

    Ở đầu dây bên kia, Quân hít vào thật sâu, như đang đấu tranh xem có nên nói hay không.

    “Người đang đứng ngoài cửa… không phải người lạ.”

    Tim tôi muốn nổ tung.


    BÍ MẬT MÀ CHỒNG GIẤU SUỐT 2 NĂM

    Quân nói nhanh, đứt quãng:

    “Lan… hai năm trước, anh từng giúp công an làm nhân chứng trong một vụ án. Kẻ đó bị kết tội, nhưng anh ta thề sẽ ‘đến tìm người thân của anh’ để trả thù.”

    Tôi gần như không tin vào tai mình.

    “Cách đây 1 tiếng… công an báo với anh rằng hắn đã trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
    Camera giao thông… ghi hắn xuất hiện… gần khu chị gái em.”

    Tôi nghẹn họng:

    “Nhưng sao hắn lại biết em ở đây?”

    Vì ảnh đại gia đình mà em đăng tối qua, Lan!
    Phía sau có cửa nhà chị gái em. Hắn chỉ cần quen bố cục là tìm ra.”

    Chân tôi mềm nhũn.

    Tôi bế Bin, lần theo bóng tối lùi về phía bếp – nơi có cửa sau.

    Thình lình…

    CÓ TIẾNG XOÀN XOẠT Ở NGOÀI CỬA SAU.

    Tôi đông cứng.

    Không thể nào.

    Không thể nào hắn lại ở cả phía sau được.

    Tôi run rẩy mở loa nhỏ:
    “Quân… hình như… có ai đó ở cửa sau nữa.”

    Vài giây im lặng chết người.

    Rồi Quân nói một câu khiến máu tôi lạnh buốt:

    “Lan… kẻ trước cửa không phải hắn.
    Người đứng cửa sau mới là hắn.”

    Tôi chết trân.

    “Vậy… vậy người đứng trước cửa là ai?”

    Quân im lặng.

    Một giây. Hai giây. Ba giây.

    Rồi anh nói:

    “…Chị gái em báo với anh chiều nay rằng chị đang điều tra chuyện em nghi ngờ Quân ngoại tình, và tối nay chị định… nói chuyện với em.”

    Tôi choáng.

    “Chị em ra ngoài từ 11 giờ đêm… nhưng 2 tiếng nay không ai liên lạc được.”

    Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

    Vậy người đứng trước cửa, với tiếng thở khò khè…

    Ngay lúc đó, cửa chính gõ một tiếng thật nhẹ.

    Một giọng khàn, yếu, gần như không thể gọi là giọng người:

    “Lan… mở… mở cửa…
    Là… chị đây…”

    Tôi ôm chặt Bin, toàn thân run bần bật.

    Tiếng gọi yếu đến mức tôi nhận ra ngay: người đó đang bị thương. Rất nặng.

    Tôi hét lên trong điện thoại:

    “Quân! Chị em! Chị bị hắn tấn công?”

    Quân hét lại:

    “ĐỪNG MỞ! HẮN NUỐT TỪNG CÂU NÓI CỦA NẠN NHÂN VÀ BẮT CHƯỚC!
    ĐÓ LÀ MỘT TRIỆU CHỨNG TÂM THẦN CỦA HẮN!”

    Tôi chết lặng.

    Tiếng ngoài cửa lại vang lên:

    “Lan… Bin… mở cửa cho chị… đau… lắm…”

    Tim tôi như rớt xuống.

    Nó… đang bắt chước giọng chị tôi.
    Và nó đang đứng cách tôi chưa đầy một cánh cửa.

    Tôi chạy thẳng vào phòng kho, ôm Bin trốn trong đó, khóa trái lại.

    Bên ngoài, âm thanh ở hai phía cửa nhà vang lên:
    gõ nhẹ… rồi cào… rồi thì thào tên tôi.

    Tôi gần như phát điên.

    Đúng lúc đó, chuông điện thoại lại reo.

    Lần này… là số của chị gái.

    Tôi run rẩy bắt máy.

    “Chị… chị đang ở đâu!?”

    Giọng chị bình thường, tỉnh táo:

    “Chị đang ở bệnh viện với mẹ, điện thoại hết pin nên giờ mới sạc được. Em ngủ chưa?”

    Tôi như chết trân.

    Miệng cứng đờ lại.

    Tôi từ từ quay đầu nhìn ra khe cửa phòng kho.

    Bên ngoài… tiếng “chị gái” vẫn tiếp tục khe khẽ:

    “Lan… mở cửa…”

  • Năm 1986, mẹ bảo tôi sang nhà bác cả vay ít gạo, không ngờ bác hào phóng cho hẳn 10kg gạo


    Năm 1986, tôi vừa tròn mười hai tuổi. Đó là thời điểm mà cái đói len lỏi vào từng mái nhà. Bữa cơm của gia đình tôi thường chỉ có chút gạo độn thêm khoai sắn, chan canh rau muống loãng. Cha đã mất từ nhiều năm trước, để lại mẹ gồng gánh nuôi ba chị em tôi.

    Hôm ấy, trời cuối đông, gió bấc hun hút thổi. Tôi thấy mẹ loay hoay bên chiếc hũ gạo đã trơ đáy. Bà bốc từng hạt còn sót lại, rồi thở dài:

    – Con sang bác cả vay ít gạo, mai mẹ tìm cách trả.

    Tôi rụt rè xách cái túi cói cũ, chạy sang nhà bác cả. Nói ra lời nhờ vả, tôi thấy hai gò má mình nóng ran. Nhưng bác cả không trách, chỉ nhìn tôi thật lâu. Đôi mắt bác ánh lên một điều gì đó rất khó tả: vừa x;ót xa, vừa nặng nề.

    Một lát sau, bác quay vào nhà, mang ra cả túi gạo nặng trĩu, chắc phải mười cân. Bác đặt vào tay tôi, giọng khẽ run:

    – Mang về cho mẹ con, đừng ngại.

    Tôi vui mừng khôn xiết, líu ríu cảm ơn rồi khệ nệ ôm bao gạo về. Trên đường, cái lạnh như không còn buốt giá, vì tôi nghĩ tới cảnh cả nhà sẽ được ăn cơm trắng, không phải cháo loãng nữa.

    Vừa bước vào sân, tôi hồ hởi gọi:

    – Mẹ ơi, bác cho nhiều lắm!

    Mẹ ra đỡ, đặt túi gạo xuống, mở miệng túi. Bất ngờ, bàn tay bà khựng lại. Giữa đống gạo trắng, có một cái hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ, kèm một túi vải buộc chặt. Mẹ sững người, rồi run run nhặt lên.

    Mở hộp, mẹ ng;hẹn ng;ào khi thấy chiếc khăn tay cũ thêu hai chữ “H – L” và con dao gấp quen thuộc. Đó là những kỷ vật cha tôi mang theo trước lúc nhập ngũ.

    Rồi mẹ mở túi vải. Bên trong, những đồng bạc trắng lấp lánh ánh lên dưới ngọn đèn dầu. Tôi ngỡ ngàng, còn mẹ thì run bắn người, đôi mắt đỏ hoe. Bà vội mở tiếp lá thư ố vàng được gấp cẩn thận.

    Giọng mẹ lạc đi khi đọc:

    “Lan à, nếu em đọc được những dòng này, có lẽ anh đã không còn ở bên em và các con. Anh gửi bác cả giữ hộ ít gạo, chút kỷ vật và số bạc dành dụm. Nếu một ngày gia đình thật sự lâm cảnh khốn khó, bác sẽ trao lại. Hãy dùng số bạc này để vượt qua những ngày đói rét. Anh không thể về, nhưng mong hơi ấm cuối cùng này giúp em và các con đứng vững. Anh tin em đủ mạnh mẽ. Ở nơi xa, anh vẫn dõi theo…”

    Mẹ gục xuống, ôm chặt lá thư vào ngực, nước mắt trào ra như suối. Tôi đứng lặng, tim nặng trĩu. Chưa bao giờ tôi thấy mẹ vừa đau đớn vừa xúc động đến vậy.

    Đêm hôm ấy, mẹ không nấu gạo ngay. Bà thắp nén nhang trên bàn thờ cha, đặt lá thư, chiếc khăn và số bạc cạnh di ảnh, thì thầm:

    – Mình ơi, cuối cùng em cũng nhận được hơi ấm mình gửi lại. Mình vẫn ở đây, vẫn lo cho mẹ con em…

    Khói hương bay nghi ngút, gương mặt mẹ sáng lên trong dòng nước mắt.

    Những ngày sau, nhờ số bạc trong túi, mẹ mua thêm thóc, khoai, chút muối mắm. Ba mẹ con thoát khỏi cảnh đói khát đang đe dọa. Mỗi bữa cơm không còn là nỗi lo, mà là niềm biết ơn. Mẹ luôn dặn:

    – Ăn đi con. Đây không chỉ là cơm, mà là tình thương cha các con gửi lại.

    Tôi cầm bát cơm trắng, thấy ngọt ngào lạ lùng, mà cũng mằn mặn nơi khóe mắt.

    Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, tôi vẫn nhớ như in buổi chiều đông năm ấy. Buổi chiều mà từ trong bao gạo, mẹ tìm thấy cả một kho báu: không chỉ là số bạc cứu đói, mà còn là lá thư thấm đẫm tình yêu của cha.

    Tôi hiểu rằng, di sản lớn nhất cha để lại không phải là tiền bạc, mà là sự lo toan, tình thương, và ngọn lửa để cả gia đình bước qua giông bão.

    Và cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy hạt gạo trắng, tôi lại nhớ đến hình ảnh mẹ ôm lá thư khóc nức nở – một ký ức không bao giờ phai, một ký ức nuôi dưỡng tôi cả đời.

  • Ông bà ngoại mừng đầy tháng cháu 30 triệu nhưng bà nội lại b ế cháu vào phòng l é n lút làm điều t ồ i tệ này

    Tôi lấy phong bì đỏ của con trai mở ra xem thì chỉ thấy có 10 triệu đồng nhưng rõ ràng mẹ đẻ đã nói nhỏ với tôi trước khi về số tiền đó là 30 triệu.

    Tôi lớn lên trong một gia đình khá giả, nhà có ba anh chị em. Bố mẹ tôi luôn yêu thương và đối xử công bằng với chúng tôi.

    Bản thân chúng tôi cũng là những đứa con ngoan ngoãn, hiếu thảo với bố mẹ.

    Khi đến tuổi lấy chồng, tôi chọn kết hôn với một chàng trai nghèo, là chồng của tôi hiện tại.

    Ban đầu bố mẹ tôi phản đối vì họ muốn tôi lấy một người đàn ông giàu có để sau này có cuộc sống sung túc, không phải lo lắng về tiền bạc.

    Nhưng tôi nghĩ tiền bạc không quan trọng bằng tình yêu chân thành và sự thấu hiểu nhau, tôi trước sau quyết tâm chỉ lấy người mình yêu và cuối cùng bố mẹ tôi cũng đành miễn cưỡng đồng ý, chiều theo ý tôi.

    Trước đám cưới, bố mẹ chuẩn bị cho tôi rất nhiều thứ để tôi có một cuộc sống thoải mái nhất có thể.

    Bố mẹ có vài căn nhà đủ cho mỗi đứa con một căn nên khi cưới, tôi cũng có phần. Không những thế, sau khi kết hôn, mẹ tôi còn thường xuyên đến thăm và cho tôi tiền.

    Tôi rất cảm động trước sự quan tâm của bố mẹ và tôi hiểu rằng trên thế gian này người tốt nhất vẫn luôn là bố mẹ.

    Thế nhưng, khác hẳn với bố mẹ đẻ, mẹ chồng lại đối xử với tôi rất tệ bạc, vì không thích tôi nên bà hay tìm cách gây sự, nói xấu hoặc soi mói tôi từ những điều vụn vặt nhất, sẵn sàng làm tôi bẽ mặt trước người khác.

    Tôi cũng không ưa mẹ chồng, nhưng bà đã dọn đến ở với chúng tôi nên tôi đành phải chịu đựng.

    Sau này, khi tôi mang bầu, mẹ chồng không hề có chút quan tâm đến tôi chứ đừng nói đến đỡ đần việc nhà.

    Kể cả khi bầu to mệt mỏi, tôi vẫn phải cáng đáng rất nhiều việc mỗi ngày vì mẹ chồng cho rằng phải vận động thì mới dễ đẻ.

    Thậm chí bà còn nghĩ ra đủ cách để khiến tôi bận rộn hơn trong khi bà chỉ nằm dài xem điện thoại cả ngày.

    Tôi có cảm giác như bà sẽ không chịu được nếu thấy tôi nhàn rỗi hay có thời gian thư giãn, vậy nên bà cứ liên tục hành con dâu.

    Vì sự hòa thuận của gia đình, tôi vẫn luôn nín nhịn mà nghe lời bà chứ không bao giờ dám bắt bẻ hay tâm sự, than thở với chồng.

    Dù vậy, sâu trong thâm tâm tôi cũng rất bất bình và bức xúc với mẹ chồng quá đáng.

    Một lần khi tôi sắp đến ngày dự sinh thì có anh chị bên nhà chồng sang chơi và ở lại ăn tối, mẹ chồng vẫn bắt tôi đi chợ, nấu nướng

    . Tôi nói với mẹ chồng rằng tôi mệt, còn sắp sinh nên không muốn đi lại nhiều vì có thể chuyển dạ bất cứ lúc nào.

    Kết quả là tôi bị mẹ chồng mắng, bà còn nói rằng tôi keo kiệt không muốn bỏ tiền ra chiêu đãi gia đình bên chồng.

    Bất lực, tôi đành cắn răng chịu đựng và đi mua đồ ăn, nấu nướng.

    Khi đang nấu được nửa chừng, tôi đột nhiên cảm thấy khó chịu, liền gọi mẹ chồng cầu giúp đỡ nhưng bà lờ đi như không nghe thấy.

    Một lúc sau thì tôi bất ngờ vỡ ối, lại đau bụng nên sợ hãi ngồi bệt xuống đất và la hét.

    Mẹ chồng nghe thấy vẫn không vào vì bà nghĩ tôi giả vờ, mãi sau chị chồng vào kiểm tra, thấy tình trạng tôi như thế mặt chị tái mét, hốt hoảng gọi xe cấp cứu đưa tôi vào viện.

    May mắn mọi chuyện vẫn chưa quá muộn và tôi đã vượt cạn an toàn.

    Sau khi sinh con, tôi rất bất bình với mẹ chồng và thề rằng từ giờ cũng sẽ không quan tâm đến bà, cũng không nghe lời bà vô điều kiện nữa vì tôi thấy mình càng nhún nhường thì bà càng không coi trọng mình.

    Sau ba ngày trong bệnh viện, tôi về nhà ở cữ nhưng mẹ chồng vẫn không muốn vướng bận, bà tỏ ra không có trách nhiệm và nghĩa vụ gì với con dâu và cháu nội mà còn kiếm cớ đi du lịch, đi chơi.

    Thời gian đó tôi đã rất tức giận và phải thuê người chăm sóc.

    Điều tôi buồn nhất là chồng tôi biết rõ mẹ cố tình nhưng anh vẫn không nói gì, cũng không trách móc bà nửa câu.

    Bố mẹ tôi cũng rất buồn khi thấy tôi than thở và thường đến an ủi tôi hơn. Khi con tôi đầy tháng, chúng tôi làm cơm cúng, cha mẹ tôi cũng đến dự và ăn tối.

    Khi đó, bố mẹ tôi cho con trai tôi một phong bao 30 triệu với mong muốn cả tôi và con đều khỏe mạnh.

    Lúc đó, chiếc phong bì đỏ được để trong chăn bông của con trai tôi.

    Mẹ chồng tôi thấy ông bà ngoại cho cháu phong bao thì vội ôm cháu rồi bế thẳng vào phòng.

    Vào thời điểm đó, tôi không để ý nhiều về chiếc phong bì, tưởng bà có việc gì nên bế cháu theo thôi.

    Một lúc sau bà bế con trai tôi ra, trao lại cho tôi làm tôi bối rối, không biết mẹ chồng có ý gì nhưng tôi chỉ im lặng.

    Đêm hôm đó, tôi lấy phong bì đỏ của con trai mở ra xem thì chỉ thấy có 10 triệu đồng nhưng rõ ràng mẹ đẻ đã nói nhỏ với tôi trước khi về số tiền đó là 30 triệu.

    Lúc bấy giờ tôi mới nhớ lại hành động của mẹ chồng lúc trước, tôi đoán chắc số tiền đó đã bị mẹ chồng lấy mất nên đã tìm bà để chất vấn.

    Trước áp lực của tôi, cuối cùng bà cũng phải thừa nhận nhưng vẫn bao biện:

    “Đó là cháu tôi, tôi có quyền lấy số tiền đó để góp cho con trai út làm ăn, vì nó đang rất cần, tôi phải giúp nó”.

    Câu nói của mẹ chồng khiến tôi rất tức giận nên đã xảy ra tranh cãi với bà.

    Tôi cũng đã nói với chồng về chuyện đó nhưng anh bỏ ngoài tai, vẫn lờ đi như bao lần khác.

    Tôi không còn muốn nhún nhường nữa nên đã cảnh báo rằng tôi sẽ đệ đơn ly hôn và đuổi mẹ con họ ra ngoài, vì nhà là của tôi.

    Tôi cảm thấy khinh thường và rất ác cảm với họ nên chẳng thiết tha gì nữa, nếu họ tiếp tục quá đáng thì tôi chắc chắn sẽ không chịu đựng nữa.

  • Từ năm 2026, trẻ em được hưởng chính xác 795.000 đồng hằng tháng tiền trợ cấp xã hội theo Nghị quyết 34, cụ thể ra sao?

    Thực hiện theo Nghị quyết 34, trẻ em được hưởng chính xác 795.000 đồng hằng tháng tiền trợ cấp xã hội từ năm 2026 khi thuộc trường hợp bao nhiêu tuổi nào?

    Báo Người Đưa Tin đưa tin với tiêu đề: “Từ năm 2026, trẻ em được hưởng chính xác 795.000 đồng hằng tháng tiền trợ cấp xã hội theo Nghị quyết 34, cụ thể ra sao?”, nội dung được đăng tải như sau:

    Theo quy định tại Điều 4 Nghị quyết 34/2025/NQ-HĐND như sau:

    Đối tượng khó khăn khác chưa được quy định tại Nghị định số 20/2021/NĐ-CP

    1. Đối tượng

    a) Trẻ em dưới 16 tuổi không có nguồn nuôi dưỡng thuộc một trong các trường hợp sau đây:

    – Mồ côi cha hoặc mẹ và người còn lại đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng (trừ đối tượng thuộc khoản 4 Điều 5 Nghị định số 20/2021/NĐ -CP) hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng;

    – Cả cha và mẹ đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng;

    – Cha hoặc mẹ bị tuyên bố mất tích theo quy định của pháp luật và người còn lại đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng (trừ đối tượng thuộc khoản 4 Điều 5 Nghị định số 20/2021/NĐ-CP) hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng;

    – Cha hoặc mẹ đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng và người còn lại đang trong thời gian chấp hành án phạt tù tại trại giam hoặc đang chấp hành quyết định xử lý vi phạm hành chính tại trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục bắt buộc , cơ sở cai nghiện bắt buộc.

    b) Người thuộc diện quy định tại điểm a khoản 1 Điều này đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng mà đủ 16 tuổi nhưng đang học văn hóa, học nghề, trung học chuyên nghiệp, cao đẳng, đại học văn bằng thứ nhất thì tiếp tục được hưởng chính sách trợ giúp xã hội cho đến khi kết thúc học nhưng tối đa không quá 22 tuổi.

    c) Người khuyết tật thần kinh, tâm thần mức độ đặc biệt nặng có hành vi nguy hiểm cho gia đình, cộng đồng trên địa bàn tỉnh Tuyên Quang thuộc diện cần thiết phải cách ly khỏi cộng đồng, đưa vào quản lý, nuôi dưỡng, điều trị, phục hồi chức năng tại cơ sở trợ giúp xã hội để đảm bảo trật tự, an toàn xã hội.

    d) Trẻ em dưới 3 tuổi thuộc diện hộ nghèo, hộ cận nghèo chưa được hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng theo quy định tại Nghị định số 20/2021/NĐ-CP.

    2. Mức trợ cấp xã hội hằng tháng

    Đối tượng quy định tại khoản 1 Điều này được hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng với mức bằng mức chuẩn trợ giúp xã hội quy định tại Điều 2 Nghị quyết này nhân với hệ số tương ứng quy định, như sau:

    a) Đối tượng quy định tại điểm a khoản 1 Điều này được hưởng:

    – Hệ số 2,5 đối với trường hợp dưới 4 tuổi;

    – Hệ số 1,5 đối với trường hợp từ đủ 4 tuổi trở lên.

    b) Đối tượng quy định tại điểm b, d khoản 1 Điều này được hưởng hệ số 1,5.

    c) Đối tượng quy định tại điểm c khoản 1 Điều này được hưởng mức trợ giúp xã hội quy định tại Điều 3 Nghị quyết này và các chế độ chính sách khác theo quy định.

    13-1773978268.jpg
    Từ năm 2026, trẻ em được hưởng chính xác 795.000 đồng hằng tháng tiền trợ cấp xã hội theo Nghị quyết 34, cụ thể ra sao? Ảnh minh họa

    Dẫn chiếu đến Điều 2 Nghị quyết 34/2025/NQ-HĐND quy định mức mức chuẩn trợ giúp xã hội là 530.000 đồng/tháng.

    Như vậy, trẻ em từ đủ 4 tuổi trở lên thuộc đối tượng sau sẽ được hưởng 795.000 đồng/tháng tiền trợ cấp xã hội:

    + Mồ côi cha hoặc mẹ và người còn lại đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng (trừ đối tượng thuộc khoản 4 Điều 5 Nghị định 20/2021/NĐ -CP) hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng;

    + Cả cha và mẹ đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng;

    + Cha hoặc mẹ bị tuyên bố mất tích theo quy định của pháp luật và người còn lại đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng (trừ đối tượng thuộc khoản 4 Điều 5 Nghị định 20/2021/NĐ-CP) hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng;

    + Cha hoặc mẹ đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng, hoặc trợ cấp ưu đãi người có công hằng tháng và người còn lại đang trong thời gian chấp hành án phạt tù tại trại giam hoặc đang chấp hành quyết định xử lý vi phạm hành chính tại trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục bắt buộc , cơ sở cai nghiện bắt buộc.

    + Người khuyết tật thần kinh, tâm thần mức độ đặc biệt nặng có hành vi nguy hiểm cho gia đình, cộng đồng trên địa bàn tỉnh Tuyên Quang thuộc diện cần thiết phải cách ly khỏi cộng đồng, đưa vào quản lý, nuôi dưỡng, điều trị, phục hồi chức năng tại cơ sở trợ giúp xã hội để đảm bảo trật tự, an toàn xã hội.

    + Trẻ em thuộc diện hộ nghèo, hộ cận nghèo chưa được hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng theo quy định tại Nghị định 20/2021/NĐ-CP.

    Lưu ý: Nghị quyết 34/2025/NQ-HĐND quy định mức chuẩn trợ giúp xã hội, mức trợ cấp hưu trí xã hội, mức trợ giúp xã hội, đối tượng khó khăn được hưởng chính sách trợ giúp xã hội, mức chi phí chi trả chính sách trợ giúp xã hội trên địa bàn tỉnh Tuyên Quang.

    Ngoài ra, theo quy định tại Điều 3 Nghị định 20/2021/NĐ-CP như sau:

    Nguyên tắc cơ bản về chính sách trợ giúp xã hội

    1. Chính sách trợ giúp xã hội được thực hiện kịp thời, công bằng, công khai, minh bạch; hỗ trợ theo mức độ khó khăn và ưu tiên tại gia đình, cộng đồng nơi sinh sống của đối tượng.

    2. Chế độ, chính sách trợ giúp xã hội được thay đổi theo điều kiện kinh tế đất nước và mức sống tối thiểu dân cư từng thời kỳ.

    3. Nhà nước khuyến khích, tạo điều kiện để cơ quan, tổ chức và cá nhân nuôi dưỡng, chăm sóc và trợ giúp đối tượng trợ giúp xã hội.

    Theo đó, các nguyên tắc cơ bản về chính sách trợ giúp xã hội là:

    – Chính sách trợ giúp xã hội được thực hiện kịp thời, công bằng, công khai, minh bạch; hỗ trợ theo mức độ khó khăn và ưu tiên tại gia đình, cộng đồng nơi sinh sống của đối tượng.

    – Chế độ, chính sách trợ giúp xã hội được thay đổi theo điều kiện kinh tế đất nước và mức sống tối thiểu dân cư từng thời kỳ.

    – Nhà nước khuyến khích, tạo điều kiện để cơ quan, tổ chức và cá nhân nuôi dưỡng, chăm sóc và trợ giúp đối tượng trợ giúp xã hội.

    Báo Dân Việt đưa tin với tiêu đề: “Đề xuất hỗ trợ 2 triệu đồng khi sinh con thứ hai với 3 nhóm phụ nữ: Chuyên gia dân số nói gì?”, nội dung được đăng tải như sau:

    3 nhóm phụ nữ sinh con thứ hai được đề xuất hỗ trợ 2 triệu đồng

    Bộ Y tế vừa đề xuất hỗ trợ 2 triệu đồng mỗi lần sinh cho 3 nhóm phụ nữ khi sinh con thứ hai, trong dự thảo nghị định hướng dẫn thi hành Luật Dân số.

    Theo đó, các chính sách hỗ trợ được định hướng tập trung vào ba nhóm: Phụ nữ dân tộc thiểu số rất ít người; phụ nữ cư trú tại địa phương có mức sinh thấp hơn mức sinh thay thế; và phụ nữ sinh đủ hai con trước 35 tuổi. Đối với nhóm sinh đủ hai con trước 35 tuổi, dự thảo làm rõ các trường hợp như sinh lần đầu nhưng sinh đôi trở lên, hoặc sinh lần thứ hai (kể cả sinh đôi, sinh ba), với điều kiện tại thời điểm đó có con đẻ còn sống.

    Một cháu bé sinh ra tại Bệnh viện Đa khoa Đức Giang, Hà Nội. Ảnh: Gia Khiêm

    Liên quan đến vấn đề này, trao đổi với PV Dân Việt, GS.TS Nguyễn Đình Cử, nguyên Viện trưởng Viện Dân số và các vấn đề xã hội – Đại học Kinh tế quốc dân cho rằng, việc đưa ra mức hỗ trợ tài chính khi sinh con, như đề xuất 2 triệu đồng/trường hợp là một tín hiệu tích cực trong bối cảnh cần khuyến khích mức sinh.

    Tuy nhiên, ông Cử cho rằng, điều quan trọng hơn là chính sách phải được thiết kế một cách hợp lý, tránh dàn trải và đảm bảo đúng mục tiêu. Cụ thể, chính sách dân số không chỉ đơn thuần là hỗ trợ tài chính mà còn phải giải quyết bài toán dài hạn về cơ cấu dân số. Do đó, việc xác định đúng đối tượng thụ hưởng là yếu tố then chốt.

    GS.TS Nguyễn Đình Cử, nguyên Viện trưởng Viện Dân số và các vấn đề xã hội – Đại học Kinh tế quốc dân. Ảnh: Gia Khiêm

    “Nếu quy định không rõ ràng, có thể dẫn đến tình trạng áp dụng thiếu thống nhất giữa các địa phương hoặc phát sinh những trường hợp ngoài dự kiến. Cùng với đó, cần làm rõ mối quan hệ giữa các chính sách hiện hành với quy định mới trong Dự thảo Nghị định hướng dẫn thi hành Luật Dân số. Nếu không có sự đồng bộ, chính sách có thể bị chồng chéo, gây khó khăn trong quá trình thực thi cũng như làm giảm hiệu quả khuyến sinh”, GS Cử nói.

    Xu hướng lười đẻ ngày càng lan rộng

    Đồng quan điểm trên, trao đổi với PV Dân Việt, GS.TS Hoàng Bá Thịnh, chuyên gia nghiên cứu Gia đình và Giới cho rằng, hiện nay, nhiều cặp vợ chồng trẻ chỉ sinh 1 con, chưa kể không ít thanh niên không muốn lập gia đình.

    Độ tuổi kết hôn muộn thì chất lượng dân số tương lai cũng bị ảnh hưởng rất nhiều, thậm chí dẫn đến vô sinh thứ phát, nhiều người lại phải thêm gánh nặng “kiếm tiền để sinh con” rồi lại “kiếm tiền nuôi con”. Xu hướng phụ nữ lười kết hôn, nam giới muộn lấy vợ thì việc đẻ 2-3 con càng là sự xa vời.

    Bé sơ sinh chào đời tại Bệnh viện Sản nhi tỉnh Quảng Ninh. Ảnh: BVCC

    Chuyên gia dân số cho rằng, xu hướng lười đẻ sẽ ngày càng lan rộng và khó có thể ngăn chặn, càng khó để khuyến sinh trở lại, cho dù có bỏ chính sách về quy định số con. Nguyên nhân lười sinh con có nhiều nhưng gánh nặng lớn nhất chính là áp lực của cuộc sống.

    Giới trẻ có nhu cầu phát triển cá nhân hoặc buộc phải phấn đấu để có được thu nhập đủ sống. Bên cạnh đó, chi phí sinh hoạt trong xã hội, chi phí nuôi dạy con cũng ngày càng cao. Sự thay đổi xã hội này cũng đã ảnh hưởng đến khái niệm “trẻ cậy cha, già cậy con”.

    “Quan trọng là chính sách liên quan đến dịch vụ xã hội như: chăm sóc sức khoẻ, giáo dục trẻ em, cơ sở dịch vụ y tế, giáo dục, nhà ở… Gánh nặng chi phí dịch vụ an sinh xã hội lớn. Nếu không giải quyết được những gánh nặng kinh tế lớn như thế thì việc hỗ trợ sinh con như muối bỏ biển”, GS Thịnh nhấn mạnh.

    GS.TS Nguyễn Đình Cử cũng đề nghị cân nhắc kỹ các trường hợp đặc thù. Việc mở rộng đối tượng thụ hưởng cần đi kèm với đánh giá đầy đủ về nguồn lực, tránh tình trạng chính sách ban hành nhưng không đủ khả năng triển khai trên thực tế.

    “Chính sách phải đảm bảo công bằng, đúng quy định pháp luật và phù hợp với điều kiện thực tiễn. Quan trọng nhất là phải hướng tới nhóm cần khuyến khích sinh con, thay vì áp dụng một cách dàn trải”, ông Cử nhấn mạnh.

    Về mức hỗ trợ 2 triệu đồng khi sinh con, cơ quan soạn thảo đề xuất cần quy định rõ hơn về đối tượng áp dụng, cụ thể là các nhóm đã được nêu trong luật. Việc này nhằm hạn chế cách hiểu khác nhau giữa các địa phương khi triển khai.

    Từ các số liệu đánh giá, đại diện Cục Dân số cho biết, số lượng đối tượng thụ hưởng chính sách thực tế không lớn. Chẳng hạn, nhóm phụ nữ thuộc dân tộc rất ít người có số sinh mỗi năm khoảng 550 trường hợp, trong đó số người đáp ứng đầy đủ các điều kiện để hưởng chính sách chỉ chiếm khoảng 30%.

    Do đó, cơ quan soạn thảo đề xuất cho phép các đối tượng đủ điều kiện được hưởng đồng thời nhiều chính sách hỗ trợ, thay vì chia nhỏ theo từng tiêu chí. Cách tiếp cận này vừa đảm bảo tính khuyến khích, vừa không tạo áp lực lớn lên ngân sách nhà nước. Ngoài ra, các phương án chi trả và cân đối nguồn lực đã được tính toán kỹ lưỡng, có sự tham gia thẩm định của Bộ Tài chính, nhằm đảm bảo tính khả thi khi chính sách đi vào thực tiễn.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Dự báo giá vàng năm 2026 của nhà tiên tri mù Vanga

    Dự báo giá vàng năm 2026 theo lời nhà tiên tri mù Baba Vanga đang gây xôn xao khi được liên hệ với nguy cơ khủng hoảng tài chính toàn cầu.

    Theo báo Lao động có bài Dự báo giá vàng năm 2026 của nhà tiên tri mù Vanga. Nội dung như sau:

    Dự báo giá vàng năm 2026 của nhà tiên tri mù Vanga

    Dự báo giá vàng trong năm 2026 tiếp tục có nhiều điều chỉnh mạnh. Ảnh: Khánh Minh

    Đầu năm 2026, cái tên nhà tiên tri mù Vanga người Bulgaria một lần nữa xuất hiện trên mạng xã hội và các diễn đàn tài chính quốc tế. Lần này, sự chú ý tập trung vào lời dự báo được cho là của bà về một cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, kéo theo làn sóng tăng mạnh của giá vàng, giá bạc và nhiều kim loại quý khác.

    Baba Vanga (1911-1996) được biết đến rộng rãi nhờ hàng loạt lời tiên đoán gây tranh cãi về các biến cố lớn của thế giới. Dù nhiều dự báo chưa từng được kiểm chứng một cách khoa học, tên tuổi của bà vẫn thường được nhắc lại mỗi khi kinh tế, chính trị toàn cầu bước vào giai đoạn bất ổn.

    Năm 2025, truyền thông quốc tế từng “đào lại” các lời tiên đoán được cho là đã ứng nghiệm, khiến sự quan tâm dành cho Baba Vanga tiếp tục lan sang năm 2026.

    Theo những nội dung đang được chia sẻ, Baba Vanga từng cảnh báo rằng giá trị của tiền giấy trên toàn cầu sẽ dần suy giảm. Khi niềm tin vào các đồng tiền pháp định lung lay, thanh khoản tiền mặt sẽ co lại, buộc người dân và giới đầu tư tìm đến các loại tài sản hữu hình. Vàng, bạc và đồng – những hàng hóa có giá trị nội tại – được cho là sẽ trở thành nơi trú ẩn an toàn, thay thế cho tiền tệ trong bối cảnh bất ổn.

    Chính lời dự báo này đang được nhiều người liên hệ với diễn biến của thị trường kim loại trong thời gian gần đây. Từ cuối năm 2025 sang đầu năm 2026, giá vàng và bạc liên tục biến động mạnh, phản ánh tâm lý lo ngại trước các rủi ro địa chính trị, xung đột kéo dài ở nhiều khu vực, cùng những bất định xoay quanh chính sách tiền tệ toàn cầu.

    Trên mạng xã hội, không ít ý kiến cho rằng đây có thể là “tín hiệu sớm” của kịch bản mà Baba Vanga từng đề cập.

    Nhà tiên tri mù Baba Vanga. Ảnh: Sputnik
    Nhà tiên tri mù Baba Vanga. Ảnh: Sputnik

    Một số nguồn tin và bài viết suy đoán rằng nếu một cuộc khủng hoảng tài chính thực sự xảy ra trong năm 2026, giá vàng và bạc có thể tăng vọt trong nửa cuối năm, khi dòng tiền ồ ạt rời bỏ các tài sản rủi ro để tìm đến các kênh an toàn.

    Những dự đoán này càng được thổi bùng trong bối cảnh nhiều ngân hàng trung ương vẫn duy trì lãi suất ở mức cao, nợ công toàn cầu gia tăng và tăng trưởng kinh tế ở một số khu vực có dấu hiệu chậm lại.

    Tuy nhiên, không phải ai cũng tin vào các dự báo mang màu sắc huyền bí. Nhiều chuyên gia và nhà đầu tư cho rằng việc giá vàng và bạc tăng chủ yếu xuất phát từ những yếu tố kinh tế – chính trị cụ thể, thay vì các lời tiên tri.

    Theo nhóm ý kiến này, căng thẳng địa chính trị, nhu cầu công nghiệp (đặc biệt với bạc), cùng xu hướng các ngân hàng trung ương tăng dự trữ vàng mới là những động lực thực sự đẩy giá kim loại quý đi lên. Trong cách nhìn đó, việc gắn biến động thị trường với dự báo của Baba Vanga chỉ mang tính tâm lý và truyền thông.

    Các nhà đầu tư thận trọng cho rằng thị trường luôn vận động dựa trên cung – cầu và các yếu tố vĩ mô cụ thể, không nên đặt niềm tin tuyệt đối vào những lời tiên đoán không thể kiểm chứng.

    Dù dự báo của Baba Vanga có trở thành hiện thực hay không, một điều rõ ràng là vàng và bạc đang quay trở lại vị trí trung tâm trong các cuộc thảo luận về an toàn tài chính.

    Giá vàng thế giới lúc 17h10 ngày 9.2 giao dịch ở mức 5.009,02 USD/ounce, tăng 42,76 USD, tương đương tăng 0,86%.

    Về giá vàng trong nước ở thị trường Việt Nam, giá vàng miếng JSC giao dịch ở mức 177,4 – 180,4 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Giá vàng nhẫn 9999 Bảo Tín Minh Châu giao dịch ở mức 176,9 – 179,9 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra).

    Theo báo Đời sống pháp luật có bài Lời tiên tri đáng lo ngại về năm 2026 của nhà ngoại cảm đã thành sự thật chỉ một tuần sau khi năm mới đến. Nội dung như sau:

    Tờ Daily Mail (Anh) mới đây đưa tin, Jill M Jackson – một nhà giáo dục tâm linh và nhà văn đến từ bang Mississippi, Mỹ – từng cảnh báo về sự gia tăng động đất trong năm nay, đặc biệt là dọc theo bờ biển phía tây nước Mỹ và ở châu Á.

    Và chỉ trong bảy ngày đầu tiên của năm 2026, Cơ quan Khảo sát Địa chất Hoa Kỳ (USGS) đã ghi nhận 95 trận động đất có cường độ lớn hơn 4,5 độ richter, hầu hết tập trung dọc theo Vành đai Thái Bình Dương.

    Nhà ngoại cảm Jill M Jackson đã đưa ra một số dự đoán cho năm 2026 trong chương trình JeffMara Postcast được phát sóng trên Youtube vào cuối năm 2025. Ảnh: JeffMara Postcast

    Nhà ngoại cảm Jackson cảnh báo người dân Mỹ nên có sự chuẩn bị, bao gồm cả những người sống ở các bang như California, Oregon và Washington – những nơi có thể bị ảnh hưởng bởi một số đường đứt gãy địa chất nguy hiểm nằm dọc theo bờ biển phía tây nước Mỹ.

    “Sẽ có rất nhiều thay đổi sắp xảy ra. Sẽ có rất nhiều biến đổi địa chất sắp xảy ra. Tôi thấy đất đang dịch chuyển… Và điều quan trọng là chúng ta phải ở trong tình trạng sẵn sàng. Hãy chú ý đến nguồn nước và những thứ tương tự”, bà nói.

    Jackson – người từng hai lần được vinh danh là “Nhà ngoại cảm của năm” – cho biết thêm trong chương trình JeffMara Postcast được phát sóng trên Youtube vào cuối năm 2025 rằng Trái đất sẽ chứng kiến sự “gia tăng” cường độ động đất, bao gồm cả ở Nhật Bản, Indonesia và Thái Lan.

    Bà cũng dự đoán nguy cơ lũ lụt mạnh hơn sẽ xuất hiện đối với các đảo ở vùng biển Caribbean, Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương trong năm nay.

    Theo Daily Mail, vào tháng 11/2025, Jackson từng dự đoán chính xác trận động đất lớn 7,6 độ richter xảy ra ngoài khơi tỉnh Aomori của Nhật Bản vào ngày 8/12/2025, gây thương vong, thiệt hại và cảnh báo sóng thần.

    Một trong những dự đoán về động đất vào năm 2026 của nhà ngoại cảm Jill M Jackson đã trở thành sự thật. Ảnh: Daily Mail

    Theo Daily Mail, dự báo của nhà ngoại cảm Jackson cho năm mới cũng bao gồm lời kêu gọi người dân Mỹ chuẩn bị cho sự bất ổn đáng kể trong nền kinh tế Mỹ, dẫn đến tình trạng nhiều người mất việc làm.

    “Tôi thấy rất nhiều sự phân cực… Rất nhiều thăng trầm. Nó sẽ giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc. Đáng buồn thay, tôi thấy sẽ có nhiều người mất việc hơn nữa vào năm 2026”, bà đưa ra dự đoán trong chương trình JeffMara Postcast vào ngày 26/12/2025.

    Nhà ngoại cảm này cũng cho rằng các cuộc chiến đang diễn ra, bao gồm cả xung đột Nga – Ukraine, sẽ tiếp tục trong vài năm nữa mà không có dấu hiệu kết thúc nhanh chóng, mặc dù một số cuộc xung đột như ở Venezuela có thể “lắng xuống” vào giữa năm 2026.

    Trong khi Jackson cảnh báo rằng nhiều người Mỹ có thể thất nghiệp trong năm nay, sự chuyển biến mạnh mẽ trong nền kinh tế Mỹ thực tế sẽ có lợi cho những người lao động này, vì bà cho rằng việc sa thải sẽ buộc mọi người phải từ bỏ những nghề nghiệp mà họ không phù hợp.

    “Tôi thấy rất nhiều người thay đổi hoàn toàn hướng đi, bỏ việc và sự nghiệp mà họ đã gắn bó nhiều năm để bắt đầu lại, khởi nghiệp mới. Tôi cũng thấy rất nhiều doanh nghiệp mới được thành lập, nhưng có vẻ như họ tập trung vào phạm vi địa phương hơn”, Jackson chia sẻ. “Sau khi trải qua giai đoạn đó, họ sẽ có cơ hội nhìn nhận lại bản thân và nhận ra rằng dù sao thì họ cũng không đi đúng con đường của tâm hồn mình.”

    Nhà ngoại cảm Jackson nói thêm rằng những thay đổi lớn này ở Mỹ sẽ khiến nhiều người đột nhiên cảm thấy thôi thúc không rõ lý do muốn rời bỏ những ngôi nhà mà họ đã sinh sống trong 10, 15, hoặc thậm chí 20 năm.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Tổ Tiên dạy cách nhìn người: ‘Nhất bụng bự, nhì mũi to, thứ ba râu quai nón’, nghĩa là gì?

    Nhân tướng học từ xưa cho rằng, một người đàn ông có những đặc điểm tướng mạo dưới đây rất đáng tin, phụ nữ có thể hoàn toàn tin tưởng để dựa vào.

    Các cụ xưa cho rằng, chỉ cần nhìn vào tướng mạo của một người có thể đoán biết được nhiều về vận mệnh của người đó.

    Đặc biệt, đối với việc ⱪết hôn, người xưa thường chọn chồng theo quan niệm ‘Nhất bụng bự, nhì mũi to, thứ ba râu quai nón’.

    Đàn ông bụng bự

    Người đàn ông có bụng bự thường có vận mệnh giàu sang, phú quý và có tâm địa tốt.

    Họ hay đi làm từ thiện, tích đức cho bản thân và con cháu sau này, vì vậy được mọi người rất tôn trọng và yêu quý.

    Đi đâu cũng được tiếp đón nhiệt tình.

    Những người đàn ông này phúc lớn mệnh lớn, làm ăn thuận lợi, cuộc sống yên ấm ⱪhông bị chi phối bởi cơm áo gạo tiền.

    Ngoài ra họ cần chịu ⱪhó hành thiện tích đức cho con cháu sau này cũng được như mình hiện tại .

    Nói chung, những người đàn ông bụng bự có trách nhiệm lớn với gia đình.

    Ai cưới được họ ⱪhông chỉ hạnh phúc về đời sống tình cảm mà còn dư dả về đời sống vật chất.

    Đàn ông mũi to

    Người ta hay nói những người đàn ông có mũi to vừa giỏi ⱪiếm tiền, biết cách ⱪinh doanh vừa sung mãn trong chuyện yêu.

    Hơn nữa trong cuộc sống thường ngày họ rất chiều chuộng và ga lăng, luôn phóng ⱪhoáng với người vợ của mình.

    Không những vậy theo quan niệm của người xưa, người đàn ông có mũi to thường rất mạnh mẽ và tự tin trong chuyện phòng the.

    Đặc biệt, người nào có cánh mũi to đều và dày dặn thì càng có sức hút và nhiệt huyết hơn trong chuyện yêu.

    Người có mũi to mà có sống mũi thẳng cùng cánh mũi thẳng mà ⱪhông bị nốt ruồi hay có điểm gì bất thường ⱪhác thì đó là dấu hiệu tốt.

    Người đàn ông có đặc điểm mũi như vậy thường rất thông minh, giỏi giang, thăng tiến nhanh, đường công danh sự nghiệp thuận lợi. Không chỉ vậy, họ cũng là người sống thọ cùng con cháu.

    Tuy nhiên, nếu bạn là người có mũi to nhưng lỗ mũi hẹp thì bạn là người quá coi trọng tiền bạc, đôi ⱪhi sống quá thực tế, ⱪeo ⱪiệt nên hay bị người ⱪhác xem thường.

    Ngược lại nếu lỗ mũi to và phình ra ngoài thì lại rất giàu có và sống thoải mái, có thể sống tiết ⱪiệm nhưng ⱪhông quá ⱪi bo.

    Theo nhân tướng học người đàn ông có cánh mũi dày và sống mũi cao thường rất thông minh. Họ luôn biết cách chớp thời cơ để đạt được thành công. Không những thế, trong cuộc sống họ là người biết điều nên được nhiều người tôn trọng.

    Những người đàn ông có mũi to, cao, thẳng thường công thành danh toại, cuộc sống đủ đầy giàu có và rất chiều chuộng vợ con, gia đình.

    Đàn ông râu quai nón

    Râu là một trong những đặc điểm trên ⱪhuôn mặt của nam giới, thể hiện ⱪhí chất và phong độ, sự nam tính của phái mạnh.

    Thông thường, râu bắt đầu xuất hiện ở tuổi dậy thì và là quá trình sinh lý bình thường của cơ thể. Râu mọc tập trung ở vùng cằm, xung quanh miệng.

    Đàn ông râu quai nón thường được nhận xét là người có phong độ, ngoại hình nam tính, cường tráng, nhanh nhẹn.

    Và thêm phần trưởng thành trong suy nghĩ. Vì vậy, với người đối diện họ luôn tạo được những ấn tượng nhất định.

    Hơn nữa, người có râu quai nón luôn toát lên vẻ ⱪhí chất, hùng dũng mang lại cho họ sức hút ⱪỳ lạ.

    Có thể nói là đi tới đâu họ cũng được mọi người quan tâm, săn đón.

    Những người đàn ông râu quai nón được đánh giá là dễ thành công trong công việc, tuy nhiên về chuyện tình cảm thường dễ vướng đào hoa.

    Ngoài ra, đàn ông có những nét tướng sau đây cũng được dự đoán là người giàu có

    Tướng mũi đầy đặn

    Theo nhân tướng học, mũi là dấu hiệu nhận biết tài vận và quan vận của mỗi người.

    Khi đánh giá tài vận của ai đó, người ta thường nhìn tướng mũi đầu tiên.

    Đàn ông mũi to, rộng, đầy đặn thường sống phóng ⱪhoáng, thoải mái.

    Nếu bề ngang rộng thì hào phóng nhưng vẫn tiết ⱪiệm tốt, biết quản lý tiền bạc.

    Bên cạnh đó họ cũng rất nhạy bén, đầu óc nhanh nhạy, tự tin, biết nắm bắt cơ hội nên dễ dàng thành công.

    Ngoài ra, những người đàn ông này đối xử rất tinh tế mọi người xung quanh nhất là người ⱪhác giới.

    Đặc biệt, người có sống mũi thẳng dài vượt ấn đường là đại phú.

    Ấn đường là vùng thịt giữa 2 hàng lông mày.

    Người có sống mũi thẳng, dài vượt ấn đường rất ít. Mũi cũng là cung thổ, liên quan đến đất cát. Mũi đẹp là cung điền trạch vượng.

    Điển hình là tỷ phú Phạm Nhật Vượng, xem Phạm Nhật Vượng ⱪinh doanh nhà đất đủ biết cung tài lộc và cung điền trạch của ông đẹp tới mức nào.

    Nhưng xem mũi thấy đẹp còn phải xem đường thái dương và các gò trong lòng bàn tay.

    Nếu thấy mũi đẹp mà đường thái dương ngắn, 2 gò dưới ngón út và ngón áp út ⱪhông đầy, ⱪhông sáng thì cũng ⱪhông phải là người có cung tài lộc đẹp.

    Tướng tai dày và đầy đặn

    Theo quan niệm của nhân tướng học, người đàn ông có tướng tai to, dày thường có cuộc sống giàu sang, phú quý.

    Người này có đầu óc nhạy bén, ham học hỏi nên hiểu biết sâu rộng, biết phân biệt phải trái.

    Họ biết nhìn xa trông rộng, làm việc thận trọng, tính tình ổn định nên rất dễ chạm tay đến thành công.

    Trong công việc, người này có thể trở thành người đứng đầu, có tướng làm quan.

    Con đường sự nghiệp của họ luôn rộng mở, cơ hội phát triển ⱪhông ngừng tự tìm đến.

    Một cách đơn giản để nhận biết tướng tai dày dặn là ⱪhi sờ vào, tai hoặc dái tai phải dày, chắc nịch, tròn và có thịt mới.

    Chủ nhân của ⱪiểu tai này luôn gặp may mắn về tài vận, đặc biệt là may mắn ở những ⱪhoản ngoài luồng, ngoài công việc chính.

  • anh nghe tiếng gọi thất thanh

    anh nghe tiếng gọi thất thanh

    Nhưng vừa chạm đến nắp qu;;an tà;;i, anh nghe tiếng gọi thất thanh: Tuấn! Mày đang làm cái gì vậy?!

    1. Người mẹ nghèo và sợi dây chuyền

    Bà Hạnh sống cả đời ở vùng quê nghèo ven sông. Chồng mất sớm, bà một mình nuôi ba con khôn lớn. Cuộc đời lam lũ, gánh gồng, nhưng bà chưa một lần oán than.

    Khi tuổi già chồng chất, bà chỉ có một tài sản đáng giá – sợi dây chuyền hai chỉ vàng. Đó là số tiền bà dành dụm cả chục năm, định để phòng khi đau yếu hoặc làm của hồi môn cho đứa con út – Tuấn, cậu con trai bà thương nhất.

    Tuấn từ nhỏ vốn ham chơi, ít chí thú làm ăn. Bà Hạnh biết, nhưng tình mẹ làm bà luôn mềm lòng. Đứa nào lười thì mặc, hễ Tuấn cần tiền, bà lại lén cho, sẵn sàng bán lúa bán gà. Hai người anh chị nhiều lần khuyên can, bà chỉ thở dài:
    – Nó là thằng út, số khổ, thôi mẹ thương nó một chút.

    2. Cái chết và tang lễ

    Năm bảy mươi ba tuổi, bà Hạnh qua đời vì bệnh tim. Đám tang diễn ra giản dị mà đông người, bởi bà sống hiền lành, cả xóm ai cũng thương.

    Khi khâm liệm, chị cả run run mở cái hộp gỗ cũ, lấy ra sợi dây chuyền.
    – Đây là thứ mẹ giữ cả đời, để chôn theo mẹ cho trọn vẹn.

    Mọi người đồng ý, vì tin rằng người mất mang theo vật mình trân quý sẽ được an lòng. Tuấn đứng đó, mắt hoe đỏ, nhưng không nói gì.

    Chiều hôm ấy, quan tài hạ huyệt trong tiếng khóc xé lòng. Ai cũng nghĩ tang lễ đã khép lại bình yên. Nhưng họ không ngờ, bi kịch bắt đầu từ chính sợi dây chuyền vàng.

    3. Cơn tham nổi lên

    Ba ngày sau, Tuấn bất ngờ tìm đến hai anh chị.
    – Tôi nói thật, hôm khâm liệm có để nhầm sợi dây chuyền hai chỉ vàng vào quan tài. Giờ nghĩ lại, tiếc quá. Vàng thì để lại cho con cháu xài, chứ chôn xuống đất thì phí. Tôi muốn đào mộ lấy lại.

    Nghe vậy, chị cả tái mặt:
    – Tuấn! Đó là thứ mẹ giữ cả đời. Mẹ đã yên nghỉ, sao em nỡ?
    Anh hai đập bàn:
    – Mày điên rồi à? Làng trên xóm dưới biết cả, mày làm vậy người ta khinh cả dòng họ.

    Tuấn gân cổ cãi:
    – Người chết rồi thì đâu còn dùng được! Vàng ấy mẹ giữ cho tôi, tôi lấy lại cũng đúng thôi.

    Tin đồn lan ra. Cả làng bàng hoàng: “Con trai út bà Hạnh định đào mộ lấy vàng!”. Người thương mẹ thì phẫn nộ, kẻ nhiều chuyện thì cười khẩy.

    4. Đêm định mệnh

    Đêm hôm đó, Tuấn cầm xẻng lén ra nghĩa địa. Ánh trăng mờ hắt xuống, gió hun hút. Anh đào điên cuồng, đất văng tung tóe. Trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh sợi dây chuyền lấp lánh, như chìa khóa để thoát nghèo.

    Nhưng vừa chạm đến nắp quan tài, anh nghe tiếng gọi thất thanh:
    – Tuấn! Mày đang làm cái gì vậy?!

    Đèn pin sáng rực. Đó là anh hai và chị cả, họ đã đoán trước ý định nên theo dõi. Cả hai lao đến kéo Tuấn lại.

    – Mày còn là con người không? Mẹ chưa tròn bảy ngày, mày đã toan đào mộ!
    – Trả lại vàng cho tôi! – Tuấn gào thét, giãy giụa.

    Hàng xóm nghe tiếng ồn cũng ùa ra. Ánh đèn pin loang loáng, tiếng bàn tán rì rầm:
    – Trời ơi, thằng út bà Hạnh định phá mộ mẹ thật kìa!

    Tuấn bị giữ chặt, rũ rượi như kẻ mất hồn. Trong ánh mắt mọi người chỉ còn sự khinh bỉ.

    5. Bản di chúc bất ngờ

    Sáng hôm sau, trưởng thôn đến nhà. Ông mang theo một phong bì cũ được bà Hạnh gửi lại trước lúc mất. Bên trong là vài dòng chữ run run:

    “Sợi dây chuyền hai chỉ, mẹ dặn chôn theo mẹ. Nhưng nếu con cái khó khăn, hãy bán nó giúp nhau mà sống. Chỉ xin đừng tranh giành, bởi tình thân mới là tài sản quý nhất.”

    Đọc xong, cả nhà chết lặng. Hóa ra bà Hạnh từng tính toán cả rồi, chỉ mong các con biết thương nhau. Nhưng giờ, di nguyện ấy đã bị chính lòng tham phá nát.

    Chị cả bật khóc:
    – Em có biết mẹ thương em nhất không? Vậy mà em làm thế này, mẹ nơi chín suối có nhắm mắt nổi không?

    Tuấn ú ớ, nước mắt trào ra. Anh bàng hoàng nhận ra: mình chẳng những không giữ được vàng, mà còn mất đi thứ quý giá hơn – lòng tin và tình thương của cả gia đình, cả xóm làng.

    6. Cái kết

    Từ sau đêm đó, Tuấn bị mọi người xa lánh. Bạn bè tránh mặt, làng xóm coi thường. Anh hai chị cả thương em nhưng cũng buông xuôi, bởi vết nhơ ấy khó gột sạch.

    Tuấn phải bỏ quê lên thành phố làm thuê. Ngày tháng trôi qua, anh sống chật vật trong nỗi dằn vặt. Mỗi khi đêm xuống, trong giấc mơ anh vẫn thấy bóng dáng mẹ ngồi bên hiên, đôi bàn tay gầy guộc cầm bát cơm chan nước rau, ánh mắt hiền từ.

    Còn ngôi mộ bà Hạnh vẫn nằm yên dưới gốc đa già, bên trên luôn có hoa tươi. Anh hai chị cả thay nhau thắp hương. Sợi dây chuyền vàng mãi mãi nằm cùng bà – như chứng tích cho tình thương vô điều kiện của người mẹ, và cũng là lời nhắc nhở cay đắng về lòng tham của một đứa con.

    Người trong làng mỗi khi nhắc lại, đều thở dài:
    – Vàng bạc có giá, nhưng tình mẹ cha vô giá. Đứa nào quên điều đó, sớm muộn cũng phải trả giá bằng cả đời hối hận.


    Thông điệp

    Câu chuyện khép lại không chỉ bằng sự phẫn nộ, mà còn để lại một bài học: Vật chất có thể đào lên, nhưng một khi lòng hiếu và tình thân bị chôn vùi, sẽ chẳng bao giờ lấy lại được.

  • Nhưng vừa chạm đến nắp qu;;an tà;;i, anh nghe tiếng gọi thất thanh: Tuấn! Mày đang làm cái gì vậy?!

    1. Người mẹ nghèo và sợi dây chuyền

    Bà Hạnh sống cả đời ở vùng quê nghèo ven sông. Chồng mất sớm, bà một mình nuôi ba con khôn lớn. Cuộc đời lam lũ, gánh gồng, nhưng bà chưa một lần oán than.

    Khi tuổi già chồng chất, bà chỉ có một tài sản đáng giá – sợi dây chuyền hai chỉ vàng. Đó là số tiền bà dành dụm cả chục năm, định để phòng khi đau yếu hoặc làm của hồi môn cho đứa con út – Tuấn, cậu con trai bà thương nhất.

    Tuấn từ nhỏ vốn ham chơi, ít chí thú làm ăn. Bà Hạnh biết, nhưng tình mẹ làm bà luôn mềm lòng. Đứa nào lười thì mặc, hễ Tuấn cần tiền, bà lại lén cho, sẵn sàng bán lúa bán gà. Hai người anh chị nhiều lần khuyên can, bà chỉ thở dài:
    – Nó là thằng út, số khổ, thôi mẹ thương nó một chút.

    2. Cái chết và tang lễ

    Năm bảy mươi ba tuổi, bà Hạnh qua đời vì bệnh tim. Đám tang diễn ra giản dị mà đông người, bởi bà sống hiền lành, cả xóm ai cũng thương.

    Khi khâm liệm, chị cả run run mở cái hộp gỗ cũ, lấy ra sợi dây chuyền.
    – Đây là thứ mẹ giữ cả đời, để chôn theo mẹ cho trọn vẹn.

    Mọi người đồng ý, vì tin rằng người mất mang theo vật mình trân quý sẽ được an lòng. Tuấn đứng đó, mắt hoe đỏ, nhưng không nói gì.

    Chiều hôm ấy, quan tài hạ huyệt trong tiếng khóc xé lòng. Ai cũng nghĩ tang lễ đã khép lại bình yên. Nhưng họ không ngờ, bi kịch bắt đầu từ chính sợi dây chuyền vàng.

    3. Cơn tham nổi lên

    Ba ngày sau, Tuấn bất ngờ tìm đến hai anh chị.
    – Tôi nói thật, hôm khâm liệm có để nhầm sợi dây chuyền hai chỉ vàng vào quan tài. Giờ nghĩ lại, tiếc quá. Vàng thì để lại cho con cháu xài, chứ chôn xuống đất thì phí. Tôi muốn đào mộ lấy lại.

    Nghe vậy, chị cả tái mặt:
    – Tuấn! Đó là thứ mẹ giữ cả đời. Mẹ đã yên nghỉ, sao em nỡ?
    Anh hai đập bàn:
    – Mày điên rồi à? Làng trên xóm dưới biết cả, mày làm vậy người ta khinh cả dòng họ.

    Tuấn gân cổ cãi:
    – Người chết rồi thì đâu còn dùng được! Vàng ấy mẹ giữ cho tôi, tôi lấy lại cũng đúng thôi.

    Tin đồn lan ra. Cả làng bàng hoàng: “Con trai út bà Hạnh định đào mộ lấy vàng!”. Người thương mẹ thì phẫn nộ, kẻ nhiều chuyện thì cười khẩy.

    4. Đêm định mệnh

    Đêm hôm đó, Tuấn cầm xẻng lén ra nghĩa địa. Ánh trăng mờ hắt xuống, gió hun hút. Anh đào điên cuồng, đất văng tung tóe. Trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh sợi dây chuyền lấp lánh, như chìa khóa để thoát nghèo.

    Nhưng vừa chạm đến nắp quan tài, anh nghe tiếng gọi thất thanh:
    – Tuấn! Mày đang làm cái gì vậy?!

    Đèn pin sáng rực. Đó là anh hai và chị cả, họ đã đoán trước ý định nên theo dõi. Cả hai lao đến kéo Tuấn lại.

    – Mày còn là con người không? Mẹ chưa tròn bảy ngày, mày đã toan đào mộ!
    – Trả lại vàng cho tôi! – Tuấn gào thét, giãy giụa.

    Hàng xóm nghe tiếng ồn cũng ùa ra. Ánh đèn pin loang loáng, tiếng bàn tán rì rầm:
    – Trời ơi, thằng út bà Hạnh định phá mộ mẹ thật kìa!

    Tuấn bị giữ chặt, rũ rượi như kẻ mất hồn. Trong ánh mắt mọi người chỉ còn sự khinh bỉ.

    5. Bản di chúc bất ngờ

    Sáng hôm sau, trưởng thôn đến nhà. Ông mang theo một phong bì cũ được bà Hạnh gửi lại trước lúc mất. Bên trong là vài dòng chữ run run:

    “Sợi dây chuyền hai chỉ, mẹ dặn chôn theo mẹ. Nhưng nếu con cái khó khăn, hãy bán nó giúp nhau mà sống. Chỉ xin đừng tranh giành, bởi tình thân mới là tài sản quý nhất.”

    Đọc xong, cả nhà chết lặng. Hóa ra bà Hạnh từng tính toán cả rồi, chỉ mong các con biết thương nhau. Nhưng giờ, di nguyện ấy đã bị chính lòng tham phá nát.

    Chị cả bật khóc:
    – Em có biết mẹ thương em nhất không? Vậy mà em làm thế này, mẹ nơi chín suối có nhắm mắt nổi không?

    Tuấn ú ớ, nước mắt trào ra. Anh bàng hoàng nhận ra: mình chẳng những không giữ được vàng, mà còn mất đi thứ quý giá hơn – lòng tin và tình thương của cả gia đình, cả xóm làng.

    6. Cái kết

    Từ sau đêm đó, Tuấn bị mọi người xa lánh. Bạn bè tránh mặt, làng xóm coi thường. Anh hai chị cả thương em nhưng cũng buông xuôi, bởi vết nhơ ấy khó gột sạch.

    Tuấn phải bỏ quê lên thành phố làm thuê. Ngày tháng trôi qua, anh sống chật vật trong nỗi dằn vặt. Mỗi khi đêm xuống, trong giấc mơ anh vẫn thấy bóng dáng mẹ ngồi bên hiên, đôi bàn tay gầy guộc cầm bát cơm chan nước rau, ánh mắt hiền từ.

    Còn ngôi mộ bà Hạnh vẫn nằm yên dưới gốc đa già, bên trên luôn có hoa tươi. Anh hai chị cả thay nhau thắp hương. Sợi dây chuyền vàng mãi mãi nằm cùng bà – như chứng tích cho tình thương vô điều kiện của người mẹ, và cũng là lời nhắc nhở cay đắng về lòng tham của một đứa con.

    Người trong làng mỗi khi nhắc lại, đều thở dài:
    – Vàng bạc có giá, nhưng tình mẹ cha vô giá. Đứa nào quên điều đó, sớm muộn cũng phải trả giá bằng cả đời hối hận.


    Thông điệp

    Câu chuyện khép lại không chỉ bằng sự phẫn nộ, mà còn để lại một bài học: Vật chất có thể đào lên, nhưng một khi lòng hiếu và tình thân bị chôn vùi, sẽ chẳng bao giờ lấy lại được.