Tôi chưa từng nghĩ cuộc đời mình lại rẽ sang một hướng kỳ lạ đến thế—từ một cô gái quê chân lấm tay bùn… trở thành “vợ” của một thiếu gia hào môn.
Mà tất cả… chỉ là một bản hợp đồng.
—
Tôi tên là Hạnh.
Quê tôi ở một vùng nghèo, nơi mà mỗi mùa mưa về, đường làng lại lầy lội, còn mỗi mùa nắng thì nứt nẻ đến tận gốc rạ. Nhà tôi chẳng có gì ngoài mảnh ruộng nhỏ và căn nhà cấp bốn đã xuống cấp.
Bố mất sớm, mẹ bệnh quanh năm. Tôi là con cả, dưới còn hai đứa em đang tuổi ăn học.
Tôi lên thành phố làm đủ thứ việc: rửa bát, bưng bê, dọn phòng… miễn là có tiền gửi về.
Cho đến một ngày, tôi nhận được một lời đề nghị… đổi đời.
Một người phụ nữ sang trọng tìm đến quán ăn nơi tôi làm việc. Bà nhìn tôi rất lâu, rồi hỏi một câu khiến tôi nhớ mãi:
“Cô có muốn kiếm một khoản tiền lớn… chỉ trong một năm không?”
Tôi đã gật đầu.
Vì lúc đó, tôi không có quyền từ chối.
—
Người phụ nữ đó là quản gia của một gia đình giàu có.
Họ cần tôi… đóng vai vợ của con trai họ.
Một cuộc hôn nhân giả, kéo dài một năm, để “che mắt” họ hàng và đối tác.
Lý do?
Thiếu gia nhà đó – Khải – bị ép cưới, nhưng anh ta không muốn. Anh ta cần một người vợ “ngoan ngoãn, ít nói, không gây phiền phức” để diễn tròn vai trong một năm.
Và tôi… là lựa chọn hoàn hảo.
“Cô chỉ cần làm đúng vai. Sau một năm, ly hôn, nhận một khoản tiền đủ để thay đổi cuộc đời.” – quản gia nói.
Tôi hỏi:
“Còn… người đó thì sao?”
“Cậu chủ không quan tâm cô là ai.”
Câu trả lời ấy… khiến tôi yên tâm hơn.
Vì tôi cũng không cần anh ta quan tâm.
Tôi chỉ cần tiền.
—
Ngày tôi bước chân vào căn biệt thự đó… tôi cảm giác như mình lạc vào một thế giới khác.
Mọi thứ đều xa lạ.
Sang trọng.
Và lạnh lẽo.
Khải – “chồng” của tôi – xuất hiện với vẻ ngoài đúng chuẩn thiếu gia: cao ráo, gương mặt lạnh, ánh mắt sắc lạnh.
Anh nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi cười nhạt:
“Đúng kiểu họ thích.”
Tôi không hiểu câu đó lúc đầu.
Sau này mới biết… gia đình anh muốn một cô dâu “hiền lành, quê mùa, dễ kiểm soát”.
Còn anh… thì thấy tôi chỉ là một con rối.
—
Đám cưới diễn ra nhanh chóng.
Xa hoa, hoành tráng.
Tôi mặc váy cưới, đứng cạnh một người đàn ông xa lạ, cười trước hàng trăm khách mời.
Ai cũng nói tôi may mắn.
Chỉ có tôi biết… mình đang bán một năm cuộc đời.
—
Đêm tân hôn.
Tôi bước vào căn phòng lớn đến choáng ngợp.
Trên người là bộ váy cưới nặng trĩu.
Tôi đứng đó, không biết phải làm gì.
Khải bước vào sau.
Anh tháo áo vest, ném lên ghế, rồi nhìn tôi.
“Chúng ta nói chuyện rõ ràng luôn.”
Tôi gật đầu.
“Đây là hôn nhân giả. Tôi không quan tâm cô làm gì, miễn là không gây phiền phức.”
“Vâng.”
“Không được phép động vào đồ của tôi. Không can thiệp vào cuộc sống của tôi.”
“Vâng.”
“Và đặc biệt…” – anh nhìn thẳng vào tôi – “đừng bao giờ có ý nghĩ mình là vợ thật.”
Tôi im lặng.
“Sau một năm, chúng ta ly hôn. Tôi sẽ trả đủ tiền.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Cuộc nói chuyện kết thúc… lạnh lùng như một bản hợp đồng.

Nhưng cao trào của đêm đó… lại đến sau đó.
Khi Khải đi tắm.
Còn tôi… một mình trong căn phòng xa lạ.
Tôi nhìn vào chiếc váy cưới của mình.
Rồi nhìn vào gương.
Một cô gái quê… cố khoác lên mình lớp vỏ sang trọng.
Tôi bỗng thấy buồn cười.
Rồi… tôi làm một việc mà có lẽ chính tôi cũng không ngờ.
Tôi tháo bỏ lớp trang điểm.
Gỡ tóc.
Cởi váy cưới.
Và thay vào đó… là bộ đồ quen thuộc nhất của tôi: một bộ đồ ngủ cũ, rộng, màu đã phai.
Không phải vì tôi không biết giữ hình tượng.
Mà vì tôi mệt.
Quá mệt để giả vờ thêm nữa.
Tôi leo lên giường, ngồi bó gối.
Không phải chờ đợi điều gì.
Chỉ là… muốn được là chính mình một chút.
—
Cửa phòng mở ra.
Khải bước ra từ phòng tắm.
Và rồi… anh đứng chết lặng.
Tôi thấy rõ gương mặt anh… biến đổi.
Từ lạnh lùng → ngạc nhiên → sốc.
“Cô… đang làm cái gì vậy?”
Tôi nhìn anh, bình thản.
“Ngủ.”
“Ngủ?” – anh gần như bật cười – “Cô biết hôm nay là gì không?”
“Đêm tân hôn.”
“Vậy mà cô mặc cái… cái bộ đó?”
Anh chỉ vào bộ đồ ngủ của tôi, như thể đó là thứ gì rất khó chấp nhận.
Tôi nhún vai.
“Anh đã nói đây là hôn nhân giả.”
Khải nghẹn lời.
Tôi tiếp tục:
“Vậy thì tôi không cần diễn trước mặt anh.”
Không khí im lặng vài giây.
Rồi… Khải bật cười.
Lần đầu tiên tôi thấy anh cười thật.
“Cô… thú vị đấy.”
Tôi không nói gì.
Anh tiến lại gần, nhìn tôi kỹ hơn.
Không lớp trang điểm.
Không váy áo lộng lẫy.
Chỉ là một cô gái quê… đúng nghĩa.
“Cô không sợ tôi à?” – anh hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Anh trả tiền. Tôi làm việc. Không có gì phải sợ.”
Câu trả lời ấy khiến anh im lặng.
—
Đêm đó… không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng nó lại là khởi đầu của một điều mà cả tôi và anh… đều không lường trước.
—
Những ngày sau đó, tôi làm đúng vai.
Hiền lành.
Ít nói.
Ngoan ngoãn trước mặt gia đình anh.
Nhưng khi chỉ có hai người… tôi lại là chính mình.
Tôi không nịnh nọt.
Không cố làm vừa lòng.
Tôi sống… rất thật.
Và chính điều đó khiến Khải bắt đầu… thay đổi.
Anh bắt đầu quan sát tôi.
Từ cách tôi ăn uống giản dị.
Cách tôi gọi điện về cho mẹ, giọng nhẹ nhàng nhưng giấu đi nỗi lo.
Cách tôi từ chối mua sắm dù có tiền trong tay.
Một ngày, anh hỏi:
“Cô không thích tiền à?”
Tôi cười:
“Có chứ. Nhưng tôi biết mình cần gì hơn.”
“Là gì?”
“Gia đình.”
Khải không nói gì.
Nhưng từ hôm đó, ánh mắt anh nhìn tôi… khác đi.
—
Cao trào đến vào một buổi tối.
Khi một người phụ nữ xuất hiện.
Cô ta đẹp, sang trọng… và quen thuộc với Khải.
Người yêu cũ.
Cô ta nhìn tôi, cười khẩy:
“Đây là người anh cưới thay tôi à?”
Tôi im lặng.
Khải cũng không phủ nhận.
Cô ta tiến lại gần tôi, giọng đầy mỉa mai:
“Cô biết mình chỉ là người thay thế không?”
Tôi nhìn thẳng vào cô ta.
“Biết.”
“Vậy mà vẫn ở lại?”
Tôi mỉm cười nhẹ:
“Tôi được trả tiền.”
Câu trả lời khiến cô ta sững lại.
Nhưng điều khiến tất cả bất ngờ… là phản ứng của Khải.
“Đủ rồi.” – anh nói.
Giọng anh lạnh hơn bao giờ hết.
“Em không có quyền nói cô ấy như vậy.”
Cả tôi và cô ta đều ngạc nhiên.
“Anh đang bảo vệ cô ta?” – cô ta hỏi.
Khải nhìn tôi một giây, rồi nói:
“Cô ấy là vợ tôi.”
Câu nói đó… không chỉ khiến cô ta im lặng.
Mà còn khiến tim tôi… chệch đi một nhịp.
—
Đêm hôm đó, tôi không ngủ được.
Tôi tự hỏi:
Mình là gì trong căn nhà này?
Một người làm công?
Một vai diễn?
Hay… điều gì đó khác?
—
Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, chắc chắn sẽ gây tranh cãi.
Có người sẽ nói tôi thực dụng.
“Bán hôn nhân để lấy tiền.”
Có người lại trách Khải.
“Xem hôn nhân như trò đùa.”
Nhưng cũng có người sẽ hỏi:
“Nếu là bạn, bạn có dám bước vào một cuộc hôn nhân giả… khi biết có thể mình sẽ không còn thoát ra được?”
Tôi không biết câu trả lời đúng.
Tôi chỉ biết…
Đêm tân hôn hôm đó, khi tôi ngồi trên giường trong bộ đồ ngủ cũ kỹ…
Không phải tôi không hiểu quy tắc của thế giới này.
Mà là lần đầu tiên…
Tôi chọn không giả vờ.
Và có lẽ… chính khoảnh khắc đó đã khiến một thiếu gia kiêu ngạo “khóc thét” không phải vì bộ dạng của tôi…
Mà vì anh nhận ra…
Có những thứ tiền không thể mua được.
Ví dụ như… một con người thật lòng.
Để lại một bình luận