Tôi bảo vợ rút 500 triệu của vợ trước cưới để mang về quê xây nhà cho ông bà nội vậy mà cô ấy kiên quyết không chịu, tôi nổi điên gọi cho bố chồng làm ngay một việc

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ buổi tối hôm đó. Một buổi tối tưởng chừng bình thường, nhưng lại là khởi đầu cho một chuyện khiến cả gia đình hai bên sau này nhắc lại vẫn còn tranh cãi.

Hôm đó tôi đi làm về khá muộn. Trời tháng sáu oi bức, con hẻm trước nhà tối om vì mất điện. Vừa bước vào phòng khách, tôi đã thấy vợ mình – Lan – đang ngồi tính toán gì đó trên cuốn sổ tiết kiệm và chiếc điện thoại.

Lan là người phụ nữ rất cẩn thận với tiền bạc. Trước khi cưới tôi, cô ấy đã đi làm gần mười năm, dành dụm được một khoản kha khá. Trong ngày cưới, mẹ vợ còn nói thẳng trước mặt hai họ:

“Tiền của Lan trước khi cưới, vợ chồng tự bàn bạc. Nhưng đó là công sức của nó, tôi mong con rể tôn trọng.”

Lúc đó tôi gật đầu ngay, chẳng suy nghĩ nhiều. Khi yêu nhau, người ta dễ nói những điều đẹp đẽ lắm.

Nhưng đời sống hôn nhân thì khác.

Tôi ngồi xuống ghế, cởi giày rồi hỏi:

“Em đang làm gì đấy?”

Lan ngẩng lên:

“Em xem lại sổ tiết kiệm thôi. Định gửi thêm một ít nữa.”

Tôi im lặng vài giây rồi nói luôn điều mình đã nghĩ suốt mấy tuần qua.

“Lan này… anh muốn bàn với em chuyện này.”

Cô ấy khép cuốn sổ lại, nhìn tôi.

“Chuyện gì anh?”

Tôi hít sâu một hơi.

“Anh muốn em rút 500 triệu trong số tiền trước khi cưới… đưa cho anh mang về quê xây lại căn nhà cho ông bà nội.”

Lan sững người.

Căn phòng bỗng im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng quạt quay lạch cạch.

Một lúc sau, cô ấy hỏi rất chậm:

“Anh nói… 500 triệu?”

“Ừ.”

Tôi nói như thể đó là chuyện rất bình thường.

“Nhà ông bà nội anh xuống cấp lắm rồi. Mưa gió là dột. Anh là cháu đích tôn, không lo thì ai lo.”

Lan không nói gì.

Cô ấy nhìn tôi rất lâu rồi mới nhẹ nhàng hỏi:

“Anh định dùng tiền của em… để xây nhà cho ông bà nội anh?”

Nghe cách cô ấy nhấn vào hai chữ “tiền của em”, tôi hơi khó chịu.

“Thì sao? Vợ chồng với nhau còn phân biệt à?”

Lan thở dài.

“Anh hiểu sai ý em rồi.”

Cô đứng dậy rót hai ly nước rồi đặt trước mặt tôi.

“Em không phải không muốn giúp gia đình anh.”

“Nhưng 500 triệu là gần như toàn bộ số tiền em tích góp suốt bao năm.”

Tôi lập tức phản bác:

“Nhưng sau này chúng ta vẫn kiếm lại được.”

Lan lắc đầu.

“Anh có biết em dành dụm bao lâu mới được số tiền đó không?”

Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Anh chỉ hỏi em một câu thôi.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô.

“Em có rút tiền không?”

Lan im lặng.

Khoảng mười giây sau, cô trả lời dứt khoát.

“Không.”

Chỉ một chữ thôi.

Nhưng nó như châm lửa vào cơn nóng trong lòng tôi.

Tôi đập tay xuống bàn.

“Em ích kỷ vậy sao?”

Lan giật mình.

“Anh nói gì vậy?”

“Anh nói em ích kỷ!”

Tôi gần như quát lên.

“Nhà chồng khó khăn, ông bà già rồi mà em còn giữ tiền cho riêng mình!”

Lan nhìn tôi, ánh mắt bắt đầu đỏ lên.

“Anh đừng nói như vậy.”

“Em chưa từng nói không giúp.”

“Nhưng 500 triệu là quá nhiều. Nếu anh muốn gửi về quê sửa nhà, chúng ta có thể bàn bạc mức hợp lý hơn.”

Tôi bật cười lạnh.

“Ý em là bao nhiêu?”

Lan suy nghĩ một lúc.

“50 triệu.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Bao nhiêu?”

“50 triệu.”

Tôi đứng bật dậy.

“Em đang coi thường gia đình anh à?”

Lan cũng đứng lên.

“Anh bình tĩnh đi!”

Nhưng lúc đó tôi chẳng còn bình tĩnh nổi nữa.

Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: vợ mình quá keo kiệt.

Tôi móc điện thoại ra.

Lan lập tức hỏi:

“Anh gọi cho ai?”

Tôi nói thẳng:

“Gọi cho bố em.”

Lan tái mặt.

“Anh gọi bố em làm gì?”

Tôi không trả lời, chỉ bấm số.

Chuông vừa đổ hai tiếng thì đầu dây bên kia bắt máy.

“Alô, bố nghe đây.”

Tôi nói ngay, giọng đầy bực bội:

“Bố à, con là Tuấn.”

“Có chuyện gì vậy con?”

Tôi nhìn Lan rồi nói lớn:

“Con muốn hỏi bố một chuyện cho rõ.”

“Tiền của vợ con trước khi cưới… sau khi lấy chồng có phải vẫn là của riêng cô ấy không?”

Lan đứng chết lặng.

Bố vợ tôi im lặng vài giây.

Rồi ông hỏi lại rất bình tĩnh:

“Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Tôi kể hết.

Tôi nói mình muốn Lan rút 500 triệu để xây nhà cho ông bà nội.

Tôi nói Lan không chịu.

Tôi còn nói thêm một câu khiến sau này chính tôi cũng phải hối hận.

“Bố dạy con gái kiểu gì mà ích kỷ vậy?”

Căn phòng im phăng phắc.

Lan nhìn tôi như không tin vào tai mình.

Ở đầu dây bên kia, bố vợ tôi vẫn rất bình tĩnh.

Ông chỉ nói một câu.

“Được rồi.”

“Tối mai hai đứa về nhà bố một chuyến.”

Rồi ông cúp máy.

Tối hôm sau, chúng tôi về nhà bố mẹ vợ.

Tôi vẫn còn bực nên đi trước, Lan đi sau.

Trong phòng khách, bố vợ tôi đã ngồi sẵn.

Bên cạnh là một chiếc túi đen.

Ông nhìn chúng tôi rồi nói:

“Ngồi xuống đi.”

Tôi ngồi xuống ghế.

Lan ngồi bên cạnh nhưng không nói gì.

Bố vợ tôi mở chiếc túi ra.

Bên trong là từng cọc tiền được buộc gọn gàng.

Ông đặt túi tiền lên bàn rồi đẩy về phía tôi.

“Ở đây là 500 triệu.”

Tôi ngạc nhiên.

Ông nói tiếp:

“Cầm lấy.”

“Đem về quê xây nhà cho ông bà nội.”

Tôi chưa kịp vui thì ông nói thêm một câu khiến tôi chết lặng.

“Nhưng trước khi cầm… bố muốn hỏi con một điều.”

Tôi nhìn ông.

“Con cưới Lan vì yêu nó… hay vì nghĩ tiền của nó rồi cũng là của con?”

Tôi không biết trả lời thế nào.

Ông tiếp tục nói, giọng vẫn bình tĩnh nhưng rất nặng.

“Tiền này bố cho con, không phải vì con đúng.”

“Bố cho vì bố muốn nhìn rõ một điều.”

Tôi nuốt khan.

Ông quay sang Lan.

“Lan, con nói cho bố biết.”

“Tiền tiết kiệm của con… con có từng nói sẽ không giúp gia đình chồng chưa?”

Lan lắc đầu.

“Chưa bao giờ.”

“Vậy con không cho 500 triệu vì lý do gì?”

Lan nói nhỏ nhưng rất rõ.

“Vì con muốn giữ lại để phòng khi vợ chồng gặp biến cố.”

“Còn việc sửa nhà cho ông bà nội, con sẵn sàng góp tiền… nhưng phải trong khả năng của cả hai.”

Cả phòng im lặng.

Bố vợ tôi quay sang tôi.

“Con nghe rõ chưa?”

Tôi cúi đầu.

Ông đẩy túi tiền về phía tôi lần nữa.

“Cầm đi.”

Tôi chạm vào túi tiền… nhưng không nhấc lên.

Không hiểu sao lúc đó tôi cảm thấy tay mình nặng trĩu.

Bố vợ tôi nói thêm một câu khiến tôi nhớ suốt đời.

“Con trai à.”

“Tiền có thể xây được một căn nhà.”

“Nhưng nếu dùng nó để thử lòng vợ… con có thể phá hỏng cả một gia đình.”

Lan lúc đó đã quay mặt đi lau nước mắt.

Còn tôi ngồi đó, trước túi tiền 500 triệu… mà lần đầu tiên trong đời cảm thấy mình nhỏ bé đến vậy.

Sau câu chuyện hôm đó, nhiều người trong họ hàng biết chuyện.

Người thì nói Lan quá tính toán.

Người lại nói tôi tham lam.

Có người bảo bố vợ tôi làm vậy là quá nặng tay.

Nhưng đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn tự hỏi một điều.

Nếu hôm đó Lan thật sự rút 500 triệu đưa cho tôi…

Liệu tôi có bao giờ hiểu được giá trị của sự tôn trọng trong hôn nhân hay không?

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *