Sống Ở Nhà Con Rể 15 Năm, Đến Khi Căn Nhà Quê Được Đền Bù Gần 3 Tỷ, Hai Con Trai Bỗng Tìm Về Đòi Chia Tiền. Tôi Mỉm Cười Đồng Ý… Nhưng Bữa Cơm Hôm Sau Đã Cho Chúng Một Bài Học Cả Đời Không Quên

Ngày chồng tôi mất, tôi năm mươi tám tuổi.

Ba đứa con đều đã lập gia đình.

Hai con trai ở gần quê, mỗi đứa một nhà. Con gái út lấy chồng trên thành phố, cách quê gần hai trăm cây số.

Ngày đưa tang chồng, hai con trai khóc rất to. Chúng ôm vai tôi, nói sẽ thay cha chăm sóc mẹ.

Tôi đã tin.

Nhưng chỉ hơn một năm sau, mọi lời hứa đều theo gió bay đi.

Đứa thì bảo làm ăn khó khăn.

Đứa thì bảo vợ mới sinh, không có thời gian.

Cả tháng chẳng gọi nổi một cuộc điện thoại.

Có lần tôi bị ngã ngoài sân, nằm hơn nửa tiếng mới có hàng xóm phát hiện đưa vào nhà. Hai con trai biết chuyện chỉ gọi hỏi vài câu rồi tắt máy.

Ngược lại, con gái út vừa nghe tin đã bắt xe về ngay trong đêm.

Nó nắm tay tôi khóc:

– Mẹ lên ở với con nhé. Đừng sống một mình nữa.

Tôi còn ngại.

Sợ làm phiền con.

Sợ con rể không vui.

Nhưng hôm đầu tiên gặp, con rể đã cười hiền:

– Con có thêm một người mẹ thì càng tốt chứ sao lại phiền.

Câu nói ấy khiến tôi nhớ mãi.

Thế là tôi theo con lên thành phố.

Tưởng chỉ ở vài tháng.

Không ngờ ở luôn mười lăm năm.

Mười lăm năm ấy, chưa một lần con rể khiến tôi tủi thân.

Nó chưa bao giờ gọi tôi là “mẹ vợ”.

Lúc nào cũng chỉ một tiếng “mẹ”.

Sáng nào đi làm cũng hỏi:

– Mẹ có cần mua gì không?

Chiều về lại ghé phòng xem huyết áp, nhắc tôi uống thuốc.

Có những hôm tôi đau khớp, nó còn cõng tôi xuống cầu thang để đi khám.

Con gái bận đi làm.

Chính nó là người ngồi ngoài phòng cấp cứu suốt đêm.

Chính nó bón từng thìa cháo khi tôi nằm viện.

Nhiều người bảo:

– Đúng là phúc đức mới có được con rể như thế.

Tôi chỉ cười.

Trong lòng luôn tự nhủ, sau này nếu còn chút gì để lại, tôi nhất định sẽ không phụ tấm lòng ấy.

Ở quê, căn nhà cũ của vợ chồng tôi vẫn để nguyên.

Không ai ở.

Tôi chỉ nhờ người hàng xóm thỉnh thoảng mở cửa cho đỡ xuống cấp.

Hai con trai ở cách đó chưa đầy ba cây số.

Nhưng suốt mười mấy năm, chẳng đứa nào hỏi xem căn nhà còn nguyên hay đã dột nát.

Cho đến một ngày…

Xã thông báo khu đất nằm trong diện giải tỏa để làm đường cao tốc.

Sau khi kiểm kê, tổng số tiền bồi thường gần 2,8 tỷ đồng.

Tôi còn chưa hết bất ngờ thì điện thoại reo liên tục.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, hai con trai chủ động gọi mẹ.

Chúng hỏi han rất ngọt.

Rồi hẹn tôi về quê.

Vừa gặp mặt, mọi sự quan tâm lập tức biến mất.

Con trai cả đặt mạnh cốc nước xuống bàn.

– Mẹ, tiền đền bù phải chia đều cho ba anh em.

Con út cũng gật đầu.

– Đúng rồi. Dù gì sau này tài sản của mẹ cũng là của con cái.

Tôi bình tĩnh hỏi:

– Sao lại chia bây giờ?

Nó đáp ngay:

– Mẹ già rồi. Giữ nhiều tiền làm gì.

Nghe đến đó, tôi chỉ thấy tim mình lạnh đi.

Mười lăm năm không một lời hỏi thăm.

Giờ vừa nghe có tiền thì lập tức xuất hiện.

Tôi nhìn hai đứa con trai.

Trong mắt chúng không có mẹ.

Chỉ có gần ba tỷ đồng.

Tôi bất ngờ mỉm cười.

– Được.

Cả hai nhìn nhau đầy đắc ý.

– Mẹ đồng ý chia.

Tôi còn gọi cán bộ địa chính xác nhận toàn bộ thủ tục bồi thường đang đứng tên tôi, để hai đứa yên tâm rằng việc chia sẽ được thực hiện sau khi nhận tiền.

Chúng vui ra mặt.

Trước khi về, tôi còn nói:

– Cuối tuần lên nhà con gái ăn bữa cơm. Mẹ cũng có chuyện muốn nói.

Hai anh em cười tươi.

Chắc nghĩ rằng mẹ đã mềm lòng.

Cuối tuần.

Mâm cơm được dọn rất đầy đủ.

Con gái.

Con rể.

Hai con trai cùng hai nàng dâu đều có mặt.

Không khí ban đầu khá vui vẻ.

Ai cũng chờ tôi nhắc đến chuyện tiền.

Ăn gần xong, tôi đứng dậy.

Lấy từ ngăn kéo một xấp hồ sơ.

Đặt xuống giữa bàn.

Con cả cười:

– Chắc mẹ chuẩn bị giấy chia tài sản rồi.

Tôi gật đầu.

– Đúng là giấy tờ liên quan đến tài sản.

Nó vội vàng kéo tập hồ sơ về phía mình.

Nhưng vừa mở ra, cả bàn ăn đều lặng đi.

Đó không phải giấy chia tiền.

Mà là…

Một cuốn sổ ghi chép.

Từng trang đều ghi rất rõ.

Ngày tháng.

Số lần các con về thăm mẹ.

Tiền viện phí.

Tiền thuốc.

Ai là người đưa tôi đi cấp cứu.

Ai là người ký giấy nhập viện.

Ai chăm tôi những ngày không đi nổi.

Mười lăm năm.

Tên hai con trai gần như để trống.

Trong khi tên con gái và con rể xuất hiện kín đặc.

Tôi nhẹ nhàng nói:

– Mẹ già rồi, trí nhớ kém nên phải ghi lại.

Không ai lên tiếng.

Tôi mở tiếp tập hồ sơ thứ hai.

Đó là toàn bộ hóa đơn.

Tiền thuốc.

Tiền điều trị.

Tiền sinh hoạt.

Phần lớn đều do con rể chi trả.

Tổng cộng hơn tám trăm triệu đồng.

Tôi nhìn hai con trai.

– Các con nói căn nhà này có công của các con.

Vậy mẹ hỏi…

Mười lăm năm qua, các con đã đóng góp được bao nhiêu cho mẹ?

Không ai trả lời.

Tôi tiếp tục:

– Các con bảo đã trông coi căn nhà.

Nhưng hàng xóm xác nhận suốt nhiều năm chỉ có bác Tư bên cạnh sang quét sân giúp mẹ vài lần mỗi năm.

Hai đứa cúi mặt.

Tôi lấy thêm một tờ giấy nữa.

Là bản cam kết tặng một phần tiền bồi thường cho người hàng xóm đã thay tôi chăm nom căn nhà.

Phần còn lại, tôi thông báo sẽ gửi tiết kiệm để dưỡng già.

Sau khi tôi qua đời, tài sản sẽ được chia theo di chúc đã lập tại phòng công chứng.

Trong bản di chúc ấy, người được hưởng không phải ai đòi nhiều nhất.

Mà là người đã thật lòng chăm sóc tôi khi tôi còn sống.

Tôi nhìn con rể.

– Con chưa bao giờ đòi mẹ một đồng.

Nhưng nếu không có con, mẹ chắc chẳng sống khỏe đến hôm nay.

Con rể vội xua tay.

– Mẹ đừng nói vậy. Con chăm mẹ là điều nên làm.

Tôi mỉm cười.

– Chính vì con chưa từng tính toán nên mẹ mới muốn công bằng.

Không phải công bằng bằng máu mủ.

Mà bằng nghĩa tình.

Cả căn phòng im phăng phắc.

Hai con dâu đỏ mặt.

Con trai út lí nhí:

– Mẹ… tụi con sai rồi.

Tôi lắc đầu.

– Mẹ không cần lời xin lỗi khi có tiền mới xuất hiện.

Nếu thật sự thương mẹ, hãy dành thời gian về thăm khi mẹ còn sống.

Đừng chờ đến lúc chỉ còn di ảnh trên bàn thờ rồi mới khóc.

Bữa cơm hôm ấy kết thúc trong sự lặng im.

Hai con trai ra về mà không còn nhắc một chữ nào đến chuyện chia tiền.

Vài tuần sau, chúng bắt đầu thay phiên nhau ghé thăm.

Không còn tay không như trước.

Có khi là ít trái cây.

Có khi chỉ là bữa cơm tự nấu.

Tôi không biết sự thay đổi ấy sẽ kéo dài bao lâu.

Nhưng tôi hiểu một điều.

Tiền có thể khiến con người bộc lộ lòng tham.

Cũng có thể trở thành tấm gương để họ nhìn lại chính mình.

Còn với tôi, điều quý giá nhất sau cả cuộc đời không phải gần ba tỷ đồng tiền đền bù.

Mà là tôi đã nhận ra, người thật lòng yêu thương mình không phải lúc nào cũng là người cùng chung huyết thống.

Đôi khi, đó lại là người gọi mình một tiếng “mẹ” bằng tất cả sự chân thành, dù giữa hai người không hề có chung một giọt máu.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *